Cạc cạc~~ ngẫu chịu khó đi
—1—
Đảo mắt đã đến nghỉ đông, sau cuộc thi nghiên cứu sinh, Tang Vô Yên trở lại quê nhà ở thành phố B.
“Con thi thế nào rồi?” BàTang hỏi.
“Không biết. Thật không biết.”
“Cái gì gọi là không biết?”
“Con cũng đâu phải là giám khảo, làm sao con biết được.”
“Chắc là làm bài không tốt rồi.”
“Oh, cho là vậy đi.” Quan điểm của cô là binh đến tướng đỡ, nước dâng đất chặn.
Nếu thật sự thi không tốt, vậy thì môn cuối cùng cô cũng không đi học nữa. Không biết tại sao nữa, đột nhiên cảm thấy học bài không có ý nghĩa, không muốn thi nữa. Hơn nữa cô căn bản không có ôn bài trước, môn chuyên ngành thì tàm tạm, nhưng tiếng Anh thì không qua được.
Sau cuộc đối thoại này, hai mẹ con không ai nói tiếp nữa.
Tiết mục đón năm mới cũng rất đơn giản, chính là ở nhà xem TV, đi thăm trường cũ, hoặc là đi theo ba mẹ thăm người thân, lúc rảnh rỗi lại đi xung quanh dạo phố.
Đầu tháng giêng, cô nhận được điện thoại nói là rất nhiều bạn cấp ba đều đã trở lại, buổi tối đi ra tụ tập một chút.
“Hứa Thiến cũng đến, hai người trước kia rất thân mà.” Lớp trưởng khích lệ cổ động.
“Hay là thôi đi.”
“Nhanh chút, chúng tớ chờ cậu.”
Bạn bè gặp mặt thì chỉ có ăn cơm sau đó đi karaoke. Mọi người kể lại chuyện cũ rồi lại hỏi thăm tình hình gần đây, mang lại cảm giác ngọt ngào như gia đình vậy.
Tang Vô Yên xuống xe bus quẹo vào một cửa hàng tiện lợi mua kẹo cao su. Lúc đi ra túi kẹo đột nhiên bị rớt xuống. Chưa đến vài bước, liền thấy có hai người cũng đang chuẩn bị đi vào cửa hàng.
Hai người đó là Ngụy Hạo và Hứa Thiến.
Ngụy Hạo nhìn thấy Tang Vô Yên cũng hơi sửng sốt.
“Vô Yên……” anh nói.
Tang Vô Yên không để ý, chuẩn bị xoay người bước đi.
“Tang Vô Yên!” Hứa Thiến lại hô to một tiếng, gọi Tang Vô Yên lại, lập tức hùng hổ chặn phía trước,“ Cậu trốn cái gì?”
“Tôi không né ai hết, đường này cũng không phải cô xây, muốn đi hay ở lại là chuyện của tôi.” Vô Yên nói.
Ngụy Hạo bị kẹp ở giữa cũng không biết làm sao bây giờ.
“Cậu đừng lúc nào cũng đưa ra bộ mặt Ngụy Hạo làm chuyện có lỗi với cậu nữa,” Hứa Thiến nói: “Phải biết rằng, lúc đó trong ba người chúng ta, cậu mới là người thứ ba.”
Xem ra buổi gặp mặt hôm nay cũng không nên đến rồi.
Tang Vô Yên cười lạnh, lùi lại mấy bước xoay người bước đi.
Cô ra khỏi nhà mới có nửa giờ đã trở về, chắc mẹ sẽ thắc mắc. Vì thế, cô vào quán ăn để giết thời gian.
Lúc này là giờ cao điểm để ăn cơm, hơn nữa buôn bán của quán này lại tốt, vì thế phải chen ba tầng ngoài ba tầng trong, Tang Vô Yên mới kêu được một bát mỳ.
Trong quán rất ồn như một đài phát thanh vậy. Nếu vừa ăn vừa nói chuyện, có lẽ la đến khàn giọng luôn đối phương mới nghe thấy.
Ăn đến một nửa, radio phát ra một bài, mặc dù ở đây hơi ồn, nghe không được rõ, nhưng mà cô nhận ra bài này. Chính là giai điệu lần đó Tô Niệm Khâm đàn bằng piano. Tuy rằng bây giờ đổi thành nhạc cụ khác, còn có lời nhạc nhưng cô vẫn còn nhớ rõ.
Ấn tượng đã khắc sâu thì khó mà quên được.
Cô trước giờ đều rất khâm phục người biết sử dụng nhạc cụ. Huống chi là một người mù lại có thể đem piano đùa nghịch thuần thục như thế. Nếu nói lúc ấy giai điệu mang hơi hướng dân tộc, còn bây giờ khi nghe nguyên bài qua radio lại mang đậm phong cách cổ điển.
“Bài hát mọi người đang nghe chính là ca khúc mới nhất của Quan Quách, ( Lương gian yến).” Người dẫn chương trình giới thiệu.
Sau khi ăn no nê, Tang Vô Yên bắt đầu đi tìm “Trương” CD , nhưng hết nửa ngày cũng không thấy bóng dáng đâu hết.
Tang Vô Yên sốt ruột hỏi cô bé trong tiệm.
“Tôi muốn tìm ca khúc của Quan Quách.”
“Tất cả đều ở đây.” Cô bé dẫn cô đi xem.
“Không đúng không đúng, cái mới nhất, mới ra đó.”
“Chị muốn “Lương gian yến” phải không?”
“Đúng, đúng, đúng.” Tang Vô Yên nói.
“CD đó chưa đưa ra thị trường, mấy ngày nay rất nhiều người đến hỏi qua.” Cô bé cười.
“Òh.” Tang Vô Yên mất mát.
“Bất quá,” Tang Vô Yên đang muốn rời đi, cô bé ở phía sau nói: “Bất quá, chị có thể đi lên mạng tìm.”
Lên mạng?
Cô là người mù máy tính.
Cô chân trước vừa vào cửa, bà Tang liền hỏi: “Sao trở về sớm vậy?” Mỗi lần đi gặp bạn bè chưa tới mười hai giờ thì không trở về nhà.
“Không vui nên về trước.”
“Ngụy Hạo vừa gọi qua tìm con, nhắn lại nếu con trở về điện cho nó, nó tới tìm con.”
“Về sau, anh ấy gọi tới đều nói con không có ở nhà.”
“Con đối xử với người ta như vậy àh.”
“Con đối với anh ta như thế nào?” Tang Vô Yên hơi cao giọng.
“Đây là giọng điệu của con nói chuyện với người lớn sao?” bà Tang hơi giận, “Đừng ra vẻ mọi người vừa nói là con thấy phiền, cái gì cũng không quen mắt. Người ta gọi đến đây tìm con, trả lời lại là đạo đức cơ bản của con người, đối với người xa lạ cũng nên làm như vậy, đừng nói con đã hai mươi mốt tuổi. Có một số việc đừng tưởng là mẹ không biết, Ngụy Hạo người ta đối với con có thể tính ……”
“Mẹ! đừng nói nữa, xin mẹ đó.” Miệng cô nói là xin, nhưng vẻ mặt lại không kiên nhẫn.
“Hơn nữa chuyện này không liên quan gì tới mẹ.” Tang Vô Yên bổ sung.
Bà Tang càng giận: “Ông Tang, nhìn xem con gái của ông kìa, nói cái gì không liên quan gì tới tôi. Vậy mà cũng có thể nói àh, tôi nuôi cô hai mươi mấy năm là nuôi không hả. Nói cô có hai câu thôi đã nổi giận với tôi.”
Hai mẹ con đều là người tính nóng.
Ông Tang cũng không muốn tham gia chiến tranh, cười ha ha, xem như xong việc.
Ngay tại thời điểm gây cấn, chuông cửa vang.
Người ấn chuông là Ngụy Hạo.
Ông Tang và ba của Ngụy Hạo dạy cùng một trường đại học. Hai nhà đều là giáo sư lâu năm trong trường, lầu trên lầu dưới, cho nên cũng thường hay qua lại hỏi thăm.
Ông Tang mở cửa, giống như không có việc gì mời Ngụy Hạo vào. Ngụy Hạo đứng ở cửa, tựa hồ ngửi thấy được mùi thuốc súng trong nhà, đi hay ở đều khó.
Sắc mặt bà Tang so với tắc kè thay đổi còn nhanh, “Tiểu Hạo, con đến tìm Vô Yên phải không, nó vừa trở về.”
Tang Vô Yên, một bộ dạng không muốn tiếp, trực tiếp xoay người vào phòng.
Bà Tang vẻ mặt ôn hoà nói: “Cô cùng chú Tang muốn đi siêu thị mua chút đồ. Người trẻ tuổi các con trò chuyện đi.” Lôi kéo ông Tang thay đổi quần áo liền đi ra cửa.
Tang Vô Yên đóng cửa phòng ngủ, đợi nửa ngày, đột nhiên muốn đi toilet, lại không biết bên ngoài còn có người không. Cô dán người lên cửa, nghe ngóng nửa ngày, phát hiện bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có.
Bản năng sinh lý thắng lý trí, cô dứt khoát mở cửa, nhìn chung quanh một vòng, không có người. Đi vài bước, đột nhiên phát hiện Ngụy Hạo ngồi trên sô pha.
Anh nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh, sau đó thấy anh chậm rãi bước tới.
“Vừa rồi Thiến Thiến nói có bạn mời ăn cơm, bảo anh đưa cô ấy đi. Anh không biết là các em cùng học cấp ba……”
“Tôi là người thứ ba sao?” Tang Vô Yên đột nhiên cắt ngang lời anh.
“Em đừng nghe cô ấy nói.”
“Em là bên thứ ba sao? Ngụy Hạo?” Tang Vô Yên nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Hạo không nói gì.
Tang Vô Yên thấy anh tỏ thái độ từ chối cho ý kiến, “hứ”, xoay người hướng đến cửa lớn.
Khi quay bước đi cảm thấy rất sảng khoái, Tang Vô Yên hoàn toàn quên mất nhu cầu sinh lý đang cần phát tiết, chạy đến đường lớn, mới bắt đầu nôn nóng.
Cô tìm tiệm KFC, muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề, có gì suy nghĩ sau. Ngộ nhỡ Ngụy Hạo còn chưa đi, hoặc là mẹ cô lại muốn tiếp tục giao chiến, suy ra nhà chưa thể về.
Trong ngoài đều khó khăn.
Cô chỉ có thể đến nhà Văn Dao, bạn học của cô, ở nhờ thôi. May mắn, lúc này ở nhà chỉ có mình Văn Dao. Thấy Văn Dao đang lên mạng, Tang Vô Yên nhanh trí nói: “Trên mạng có thể tìm nhạc không, nếu được, cậu giúp tớ tìm một bài đi.”
Hai người nhìn vào máy tính, đánh ba chữ “Lương gian yến”.
Hiện ra rất nhiều mục, nhưng mà Tang Vô Yên đều thử nghe hết, cùng không có đầy đủ nguyên bài, đều chỉ có nửa đoạn.
Từ trong loa phát ra giai điệu, tuy nói chỉ có nửa đoạn nhưng số lượng người vào nghe thì càng ngày càng tăng.
“Nghe rất hay.” Văn Dao tán thưởng
Tang Vô Yên thở dài. Quả thật rất hay, nhưng lại không mang lại cảm giác như lúc Tô Niệm Khâm tự tay đàn.
Văn Dao không biết cho nên nghĩ đến cô vì không tìm được nguyên bài hát mà buồn, đang muốn an ủi cô, lại nhìn đến tên nhạc sĩ, lẩm bẩm: “Lại là Nhất Kim viết.”
Tang Vô Yên nghe vậy, cũng nhìn vào màn hình.
Tuy nói chỉ có nửa bài, nhưng mà lời thì hát hết. vì thế đã có một bạn trên mạng post lên lời bài hát.
Lương gian yến
Ngoài cửa sổ chân yến đi xiêu vẹo, hai hai bay lên, giữa nước biếc các nhà.
Trước đây Vương Tạ, tầm thường đường ruộng, đều là cố hương.
Lương gian yến, trước nhìn trộm,
Có người phiền muộn hoàng hôn,
Nghe gió nghe mưa nghe triền miên.
Lá đào chồng là đào, gió xuân vô hạn.
Con cháu Vương gia đi bến đò,
Có lá đào cười, tiếng Yến ân cần.
Hai chuyện vui, cảm thấy mình gặt hái,
Nhưng vượt không chỗ nào khổ, nhè nhẹ mật ngọt.
Kéo dài.
Trăm ngàn năm sau, có ngõ Ô Y, có độ diệp độ, có lương gian yến.
Phong lưu.
Mây khói trên giấy, có tình trên thơ, có ý trong tranh, có tiên trong lòng.
Chân đi xiêu vẹo.
Hàng năm tới đây, có ngói lợp nhà, có sào dưới hiên, bùn mới hàm cũ.
Chỉ người dưới cửa sỏ này, đứng thật lâu sau,
Nghe tiếng Yến cùng mị quyên.
Qua đào tươi đẹp, lại là liễu tàn, yến yến.
Qua hoàng hôn, lại là sáng sớm, mỗi ngày.
Qua đầu xuân, lại là trễ thu, hàng năm.
Oanh oanh yến yến, ngữ ngữ Yên Yên,
Sớm sớm líu lo tròn tròn.
Rõ ràng sâu kín, tâm tâm niệm niệm,
Cần cần tha thiết kéo dài.
Càng xem xuống, càng cảm thấy có chút khéo. Lời bài hát lại đề cặp đến câu chuyện xưa về Vương Hiến mà cô và Tô Niệm Khâm nói qua, vừa có ngõ Ô Y cùng đào diệp độ.
“Cậu nói ai viết?” Tang Vô Yên hỏi.
“Nhất Kim.” Văn Dao chỉ chỉ phía bên phải của màn hình.
Tang Vô Yên đột nhiên thẳng đứng dậy, hơi nghi ngờ. Nhưng ngay lập tức, chính mình đem nó phủ định: Không có khả năng, rất…… Không thể tin được.
Đến dưới lầu nhà cô cũng đã là mười một giờ tối, nhìn lên dãy nhà của mình đều tắt hết, mới an tâm vào nhà.
Cô mở đèn trên bàn học, dùng năng lực phân tích logic của mình, đem những chuyện của Tô Niệm Khâm và Nhất Kim mà mình biết viết hết ra giấy.
Thứ nhất: ngày mà Nhất Kim nhận phỏng vấn của Nhiếp Hi, cô ở đài gặp Tô Niệm Khâm.
Cô gật đầu, cuối dòng ghi √ một cái.
Thứ hai: Chính là bài hát này, cô lần trước nghe Tô Niệm Khâm đàn qua.
Cô lại gật đầu, lại vẽ √.
Thứ ba…… thứ ba……
Hình như không có cái thứ ba……
Chỉ có hai điểm giống nhau thì không thể nói lên được gì. Tang Vô Yên cắn cắn cán bút, lại ghi thêm một cái.
Thứ ba: Nhất Kim cùng Tô Niệm Khâm đều ở thành phố A.
Không biết, Tang Vô Yên lắc đầu, đánh dấu X. Ở thành phố A có nhiều người ở như vậy, cô cũng là một trong số đó.
Còn vấn đề nào có thể phân biệt Tô Niệm Khâm có phải là Nhất Kim không. A, chính là Nhiếp Hi, chị ấy đã từng phỏng vấn qua Nhất Kim, tiếp xúc nhiều như vậy, chị hẳn hoàn toàn có thể phân biệt giọng Tô Niệm Khâm.
Suy nghĩ xong, tâm tình trở nên tốt hơn.
Liên tục mấy ngày, hai mẹ con cũng chưa giải hòa, cô làm gì mẹ cũng không vừa ý.
Cô cũng không muốn ra khỏi cửa, miễn cho gặp Hứa Thiến và Ngụy Hạo, lại bị người ta chỉ vào mũi nói cô là kẻ thứ ba.
Đây có thể là một ví dụ tốt cho câu trong ngoài đều khốn đốn?
Sơ sơ đã bảy ngày trôi qua, rất nhiều bạn đều vì bận việc công việc đã trở về trường. Tang Vô Yên muốn trở lại thành phố A, miễn cho cứ ở nhà sớm muộn gì cũng nghẹn ra bệnh.
Về lại trường cô liền hối hận. Tết năm nay đến trễ, mùng chín vừa vặn là ngày 14 /2. trong trường học, tất cả cặp đôi đều là tìm cớ để có thể trở về trường trước thời gian, đón lễ tình nhân.
Nhưng Trình Nhân vẫn chưa trở lại. Tang Vô Yên cả ngày không có việc gì làm, liền đăng ký một tài khoản QQ, làm quen bạn ở QQ cũng tốt, bắt đầu nói chuyện phiếm.
Tuy rằng cô đối với Internet không thành thạo, đánh chữ cũng chậm, tốt xấu cũng là học qua hai ba năm cũng có thể thông qua được. Cô bắt đầu quen nhiều bạn hơn. Lúc ăn cơm, cũng mở QQ, lúc nào cũng dán hai mắt vào nó.
“Cậu thành quỷ rồi àh.” Trình Nhân nói.
“Không thành ma không sống nổi.”
Buổi tối, thầy Lí ở trên mạng nhắn lại: “Cô giáo Tang, mong cô có thể giúp tôi một chuyện, chuyện nhỏ thôi.”
Thì ra, trong lớp khiếm thị có em nhỏ tên Tô Tiểu Vi, là một cô nhi sống ở trại trẻ mồ côi trong thành phố A. Ngày mai là sinh nhật bé, năm trước thầy Lí đáp ứng cô bé trong ngày sinh nhật sẽ tặng quà và bánh kem cho bé, nhưng mà thầy Lí vừa vặn về nhà. Cho nên muốn Tang Vô Yên đi xem cô bé một chút.
Tang Vô Yên vẻ mặt hớn hở: “Không thành vấn đề.”
Cô chỉ là đi theo thầy Lí thực tập, có thể gọi là phó chủ nhiệm lớp, lâu lâu mới có một nhiệm vụ.
Tang Vô Yên còn hào phóng nói: “Tớ cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu tình yêu.”
Trình Nhân liếc mắt một cái, “Tim cũng thiếu?”
Cô trước kia không biết Tiểu Vi có hoàn cảnh như vậy, chỉ cảm thấy Tô Niệm Khâm ở trên lớp, đặc biệt thiên vị cô bé này. Có lẽ hai người đều họ Tô, trước kia Tang Vô Yên còn hoài nghi hai người có họ hàng với nhau. Hiện tại nhớ lại, có lẽ Tô Niệm Khâm sớm biết hoàn cảnh của Tiểu Vi.
Lại nói, trại trẻ mồ côi bình thường có loại thói quen, đứa nhỏ do một cô chăm sóc, cứ một năm lại đổi một lần. Giống như, năm nay đến phiên cô Ngô, vì thế những đứa bé được nhận vào năm nay đều mang họ Ngô. Sinh nhật cũng gần nhau, trừ phi lúc bị vứt bỏ có người còn tốt bụng ghi lại ngày sinh nhật.
Tang Vô Yên mang theo bánh kem đến viện gặp Tiểu Vi, phát hiện bé Vi đang ăn cùng một nhóm bé.
Tô Niệm Khâm cư nhiên lại ngồi bên cạnh.
Dì Trương trong viện bên cạnh cười giải thích: “ThầyTô, vừa mới tới.”
Tang Vô Yên lần đầu tiên tới đây, hơi tò mò, thừa dịp bọn nhỏ đang dồn lực chú ý vào hai cái bánh ngọt, liền cùng dì Trương tán gẫu.
“Nếu đứa bé không bị khiếm khuyết gì hết, thì bình thường ở nơi này không bao lâu sẽ có người nhận nuôi.” Dì Trương dừng một chút giải thích, “Có khi là bị lạc đường, mấy hôm trước công an có đưa hai đứa bé đến, là bị lừa bán, không tìm được cha mẹ, tạm thời ở nơi này. Nhưng đa phần, đều bị cha mẹ vứt bỏ.”
“Vì bị bệnh?”
Dì Trương gật đầu, “Trời sinh có chỗ thiếu hụt, hoặc là vốn muốn sinh bé trai, lại sinh bé gái liền vứt bỏ sinh đứa khác.”
“Thiên hạ có cha mẹ như vậy sao.” Tang Vô Yên oán giận.
“Kỳ thật cũng có nổi khổ, không có tiền chữa bệnh cho đứa nhỏ, đành phải ném cho chính phủ. Cháu xem đứa bé kia.” Tang Vô Yên nhìn hướng dì Trương chỉ, có đứa bé mười tuổi đang ôm một bé nhỏ hơn. Bé lớn hơi gầy, đang liếm bơ trên miệng, cười ha ha.
“Lúc tám tuổi thấy bé ở cửa Uy ban, bệnh tim từ nhỏ, chúng ta đưa đi Bắc Kinh làm phẩu thuật hai lần, mới cứu được. Phí chữa trị không dưới năm mươi vạn, cháu xem, bao nhiêu gia đình có thể gánh chịu số tiền này. Nếu lúc ấy không đưa tới, nói không chừng đứa nhỏ sớm không còn, nhà cũng suy sụp. Mỗi nhà mỗi cảnh.” Dì Trương cảm thán.
Lúc hai người đang nói chuyện, Tô Niệm Khâm chống gậy đứng bên cửa sổ, vẻ mặt ảm đạm, không biết anh suy nghĩ cái gì.
“Vậy họ có tìm lại cha mẹ mình không?”
“Có, nhưng không nhiều lắm. Đa số vẫn là chờ bị nhận nuôi. Nhưng con người ai cũng có tư tâm mà, đứa nhỏ được nhận nuôi phần lớn đều là khoẻ mạnh, hơn nữa còn nhỏ tuổi, không biết việc gì. Giống như Tiểu Vi, bị khiếm thị, lại mười tuổi, hy vọng không lớn. Chỉ hy vọng học thật tốt, lớn lên có thể nuôi sống chính mình. Nếu không được, liền lưu lại ở đây làm việc. Cháu nhìn đứa trẻ lớn nhất kia,” dì Trương nói là bé lớn lúc nãy. “Thành tích tốt lắm, thầy cô trong trường kêu thi vào đại học, chỉ cần thi đậu, chúng ta đều cho bé học tiếp.”
Rời khỏi trại mồ côi, Tang Vô Yên cứ nghĩ rằng sẻ chia tình cảnh thì sẽ cảm thấy thỏa mãn, không ngờ lại cảm thấy nặng nề hơn.
Cô và Tô Niệm Khâm cùng nhau rời khỏi. Cô đi phía trước quay đầu nhìn Tô Niệm Khâm. Anh lúc nào cũng giữ khuôn mặt đó.
“Anh đi đâu vậy, tôi tiễn anh.” Tang Vô Yên hỏi
“Không cần.” Tô Niệm Khâm tìm ghế ven đường, ngồi xuống.
“Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”
Anh ngậm miệng không nói, Tang Vô Yên đành phải tự mình nói tiếp tục.
“Anh có phải là Nhất Kim không?”
Tang Vô Yên nói xong, quan sát biểu tình Tô Niệm Khâm, một bộ dạng vững như Thái Sơn, tựa như không nghe thấy gì hết, mặc kệ cô.
Cô liền nổi nóng, “Cho dù không muốn thừa nhận, anh cũng nên trả lời lại. Làm như nói chuyện với tôi sẽ bị bệnh dịch vậy.” Tang Vô Yên nói chuyện hơi nhanh, chưa gì đã tung ra cả một đoạn dài.
“Cô đi đường cô, tôi ngồi ở chỗ này cũng không gây trở ngại. Nhưng mời cô đừng đứng trước mặt tôi nữa, cũng đừng phiền tôi.” Tô Niệm Khâm hơi bực
Nhìn anh tức giận, Tang Vô Yên đột nhiên vui vẻ, “Thầy Tô , chỗ thầy nói là chỗ nào a, vừa rồi tôi đi phía trước anh, nhưng bây giờ là anh ngồi tôi đứng, ngay cả ghế cũng anh chiếm trước, nhưng mà đường này cũng không phải nhà anh xây, chỉ cần tôi thấy thích, tôi đứng chỗ nào đều được.”
Tô Niệm Khâm nhắm mắt lại không muốn nói nữa. Anh một người đàn ông không muốn cùng một cô gái cãi nhau trên đường.
Tang Vô Yên thấy anh có ý lùi bước, liền ngồi xuống. Tô Niệm Khâm phát hiện kế bên có người xê dịch, tránh sang một bên.
“Tôi đưa anh đi.”
Anh ta không có phản ứng.
“Anh ngồi như vậy cũng không tốt. Trời sắp tối rồi, sắp ăn cơm chiều. Có người đón anh sao?”
Anh ta không lên tiếng.
“Anh một mình ngồi ngốc ở đây không buồn àh? Tôi có thể cùng anh nói chuyện.”
Anh ta nhắm mắt dưỡng thần, tiếp tục trầm mặc.