Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 04.59.58 PM


Anh lười nhác tiếp nhận microphone. Sau đó nhạc đệm bắt đầu.

Trước kia, Ngụy Hạo vẫn không biết hát. Sau đó cùng bạn học tổ chức ban nhạc “Eleven”. Ban đầu có chút danh tiếng, thường chọn dòng nhạc có giai điệu chậm, mà bây giờ trở thành ban nhạc chính ở phòng phát thanh trong trường, trưởng nhóm Hứa Thiến.

Mãi đến khi có một lần, cả nhóm rủ nhau đi ca. Tang Vô Yên uống say, ôm microphone hát.

Cô ồn ào: “Lộ Lộ giúp tớ chọn Bình minh màu xanh, tớ muốn hát…… Mười lần.”

Đừng nói mười lần, Tang Vô Yên vừa hát đến câu thứ ba, một đám người liền trợn tròn mắt. Đây là ca hát sao, quả thực là tra tấn bằng âm thanh. Nhưng mà lúc đó cô đã uống say, hoàn toàn mặc kệ cảm giác người khác, túm chặt microphone không buông tay, muốn hát hết bài.

“Vô Yên, không nên hát như vậy.” Ngụy Hạo dỗ cô.

“Hát như vậy thì sao?” Cô dừng lại hỏi.

“Để anh hát cho em nghe?”

“Được…… A. Hát không đúng em sẽ…… Phạt tiền!” Tang Vô Yên dựa vào hơi rượu mà làm càn, “Không đúng, không đúng, là phạt…… Rượu.”

Cô nói xong liền thả lỏng tay.

Ngụy Hạo thấy thế mới lấy microphone từ tay cô ra.

Lúc ấy là lần đầu tiên Ngụy Hạo thật sự hát trước mặt mọi người. Hát bài Bình minh màu xanh so với ca sĩ chính còn cuốn hút mọi người hơn.

Chỉ hát qua một lần, toàn trường đều kinh ngạc. Lại nghe được Tang Vô Yên một mình mang theo men say ngây ngốc cười nói: “Cũng không tệ lắm, chính là hát so với em…… Kém một chút.”

Nay, Lí Lộ Lộ lại nhắc tới bài này, đơn giản là muốn hai người bọn họ lại tiếp tục duyên phận.

Giai điệu quen thuộc lại vang lên, Ngụy Hạo dùng giọng trầm hát.

Gió hiu hiu thổi qua mặt của tôi

Làm cho tôi biết

Trời đã hiểu

Hiu hiu là khuôn mặt tươi cười của em

Làm cho tôi nghe được

Tiếng cười của em

Hiu hiu, a, kia hiu hiu

Hiu hiu gió thổi

Đưa tới hương tóc của em

Làm cho tôi, ở trong gió mạnh, đưa tay bắt giữ

Hương vị của em

Thừa dịp trời chưa hiểu

Thừa dịp bí mật này em còn không biết

Tôi ở dưới ánh sáng trời xanh

Cười với em

Hiu hiu là ôn nhu của em

Làm cho lòng tôi say

Là em thật tốt…

Nhạc chưa dứt, Tang Vô Yên cũng rốt cuộc không muốn nghe tiếp, cầm lấy túi xách đứng dậy, đẩy cửa phòng, đi ra ngoài.

Bỏ lại sau lưng những âm thanh ồn ào, cô nhẹ nhàng thở ra.

Cô đột nhiên nhớ tới buổi sáng hôm đó, cô đứng ở bên hồ liền hát bài này một cách ngu ngốc. Có lẽ không phải ngẫu nhiên, mà là trong lòng cô vẫn mang theo một chút lưu luyến. Đột nhiên bắt đầu có một chút chán ghét bài hát này.

Nhưng mà Ngụy Hạo lại đuổi theo.

“Vô Yên.” Ngụy Hạo giữ chặt cô.

“Tôi ra ngoài hít thở.” Cô bỏ tay anh ra.

“Vì sao trốn anh?”

“Tôi không có.”

“Đổi số điện thoại, chuyển ra ký túc xá. Trong trường thấy anh liền đi đường vòng, còn nói không có?” Ngụy Hạo nói,“ Nếu có thể chuyển trường, phỏng chừng em liền lập tức đổi.”

“Tôi chuyển đi ra ngoài ở, không phải bởi vì anh. Đổi dãy số cũng là bởi vì tôi là người thất thường. Tôi đường vòng là vì……” Tang Vô Yên dừng một chút, ở trong đầu nhanh chóng tìm lí do thoái thác, “Là vì anh, Ngụy Hạo là đại minh tinh trong trường. Tôi sợ đường không đủ rộng cho chúng ta cùng đi, e cản đường anh.”

Đây là sở trường của cô mà.

Ngụy Hạo bất đắc dĩ cười cười, “Thật không, không muốn cùng anh có quan hệ.”

“Chưa nghĩ qua.”

“Vì sao?”

“Chính là không nghĩ.”

“Anh đã nói rồi, anh và cô ấy chỉ là bạn.”

“Bạn?” Tang Vô Yên ngẩng đầu,“ Bạn có thể hôn nhau sao? Hôn môi trước mặt của tôi, là chuyện bạn bè có thể làm sao?”

“Đó là cô ấy uống rượu, anh cũng uống hơi nhiều, liền nhất thời không chú ý……”

“Ngụy Hạo,” Tang Vô Yên ngắt lời anh,“ Cái gì tôi cũng không muốn nghe nữa.”

“Vì sao?”

“Chính là không muốn nghe.” Cô nói.

“……”

Hai người tranh luận. Ngụy Hạo nhất thời cảm thấy bất lực, cùng Tang Vô Yên hoàn toàn không thể nói đạo lý.

“Tôi muốn về nhà.” Cô nói.

“Anh đưa em về.”

“Không cần.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Kỳ thật, chuyện xưa vẫn là cái kia chuyện xưa. Chính là trước kia ở chỗ không hợp lý cần sửa chữa.~~~
Về đến nhà, Tang Vô Yên buồn bực trèo trên giường.
Trong phòng cực kì im lặng. Chủ nhà không đặt sẵn tivi. Cô cũng không dư tiền để mua, cho nên tiêu khiển duy nhất ở nhà chính là đọc sách, hát và nghe nhạc.
Lúc cô bắt đầu làm phát thanh viên tại trường, thích sưu tầm đủ các loại nhạc êm tai và thịnh hành. Cho nên mỗi lần dọn dẹp CD so với quần áo còn nhiều hơn, có thể sắp xếp thành một thùng lớn.
Nhưng mà giờ phút này, nhạc gì cô cũng không muốn nghe.
“Vì sao không để anh ta nói rõ ràng?” Trình Nhân hỏi.
“Đúng vậy, tớ vì sao lại không muốn nghe anh ấy giải thích? Tò mò quá.” Tang Vô Yên hỏi lại.
“……” Trình Nhân trầm mặc.
“Chẳng lẽ là trong tiềm thức của tớ cảm thấy tình yêu chân chính không thể bị làm bẩn?”
“Ai biết được.”
Buồi tối thứ bảy là thời gian Tang Vô Yên gọi điện thoại về nhà báo cáo lại tình hình thời gian gần đây.
“Ba, con muốn ăn bánh trôi.” Tang Vô Yên làm nũng.
“Được được được. Tiền tiêu vặt còn đủ dùng không? Nếu không ngày mai ba lại đi chuyển tiền cho con để mua bánh trôi ăn.” Ba Tang Vô Yên nói
Bà Tang ngồi kế bên lải nhải, “Phí sinh hoạt hàng tháng của con mình còn nhiều hơn Tiểu Quỳnh nhà bên cạnh rất nhiều lần, ông còn sợ bát bánh trôi con không có tiền mua?”
“Nhưng mà con chỉ muốn ăn bánh trôi nhân mè tự tay ba làm thôi.” Tang Vô Yên không để ý bà Tang, tiếp tục làm nũng.
“Ngày mai ba làm. Tuần sau chú Dư của con sẽ đi họp trong thành phố. Ba kêu chú ấy đem nhân bánh cho con. Nhưng mà con phải tự mình bao.”
“Không muốn, con muốn ba làm. Con nhớ ba, con nhớ nhà.”
“Vậy……” Tang ba ba khó xử, “Yên Yên àh, không bằng con tuần sau trở về đi.”
“Đi học thì sao?”
“Nếu không có tiết nhiều, để ba xin phép.”
“Hồ đồ!” Bà Tang liền đoạt điện thoại nói,“ Vô Yên, con với ba con kẻ tung người hứng. Ổng thương con đến vô pháp vô thiên. Không nhớ đến chính mình còn là giáo viên nữa. Làm như vậy làm sao dạy học sinh.”
Tang Vô Yên cười hắc hắc.
Bà Tang tiếp tục nói: “Vô Yên, tháng sau bắt đầu đăng k‎í thi nghiên cứu sinh, con có thể suy nghĩ thử coi là đi thi hoặc là đi làm. Con thật muốn thi thì nên chuyên tâm ôn tập, đừng tới phòng phát thanh làm những chuyện không cần thiết nữa, mất nhiều thời gian. Còn nữa, không cần đặt hy vọng ở ba sẽ giúp con liên hệ với người ta. Con của một giáo sư danh tiếng trong đại học B đi cửa sau. Đề tài này đúng là nói ra rất dọa người.”
“Dạ.” Mẹ nói rất có đạo lý. Tang Vô Yên chỉ có thể gật đầu phụ họa.
Nhà khác đều là nghiêm phụ từ mẫu, nhà cô là nghiêm mẫu từ phụ.
“Lời mẹ nói con đều nhớ kỹ chưa?” Bà Tang hỏi.
“Nhớ kỹ.”
“Thằng nhóc Ngụy Hạo kia, tuần trước gọi điện thoại đến nhà hỏi di động con. Sốt ruột như vậy, mẹ xem chắc là có chuyện. Con nếu thực không muốn cùng người ta thì phải nói rõ ràng. Bằng không về sau ba con và chú Ngụy làm sao sống chung.”
Cái gì mà bất quá, mẹ cô nói chuyện chính là trực tiếp.
Giữa cô và Ngụy Hạo là không có khả năng.
Thời tiết dần dần chuyển lạnh.
Giờ học không nhiều lắm, Tang Vô Yên mỗi ngày đều đi thư viện chiếm chỗ, ôn tập. Nhưng mà, trừ bỏ cuối tuần đi học hai lớp bổ túc, thời gian còn lại đều trong phòng phát thanh.
Kỳ thật, thi đối với cô mà nói không phải rất khó.
Theo lời Trình Nhân thì là: “Đừng nhìn cậu bình thường đần độn, sọ não thiếu cân bằng, nhưng mà học tập cũng không ngu ngốc.”
“Học bổng hạng nhất của tớ, bị cậu dùng một từ không ngu ngốc để tóm lại. Xem ra các cậu đều thuộc loại không quá ngu.” Tang Vô Yên phản bác.
Có sự thay đổi trong chương trình phát thanh. Lúc đầu tới sáu giờ là thời gian dành cho chuyên mục âm nhạc thịnh hành. Bởi vì người nghe đài tăng thêm và danh tiếng Nhiếp Hi tăng vọt đã tạo nên sự điều chỉnh.
Nhiếp Hi vẫn là DJ chính trong chương trình này, tương đối quen thuộc với người ở đây, hơn nữa quan hệ cũng rộng, thường thường có thể mời đến những người nổi tiếng có tiền cũng không mời được, đến đây trao đổi.
Ví dụ như hôm nay, đến làm chương trình là ngôi sao A Quân — thần tượng của Tang Vô Yên.
A Quân theo nghề đã nhiều năm vẫn giữ vững phong độ, nhưng mà từ khi album Bình minh màu xanh phát hành vào năm trước rất được yêu thích, mới nổi tiếng lại.
“Một bài hát mang đến thành công lớn như vậy, bạn cảm thấy thành công này chủ yếu là đến từ nguyên nhân nào? Hoạt động tuyên truyền? Hay là sự cố gắng của bản thân?” Nhiếp Hi nói chuyện có vẻ tùy ý. “Như mọi người đã biết, trong nghề này bạn có tiếng chăm chỉ.”
A Quân cười cười, “Sự quan tâm của các fan cũng là một trong những nguyên nhân đó. Sự giúp đỡ của công ty đĩa nhạc với tôi rất nhiều. Đương nhiên, còn muốn cảm ơn thầy Nhất Kim.”
“Là thầy Nhất Kim, tác giả lời bài hát Bình minh màu xanh.” Nhiếp Hi thuận miệng giải thích, để cho người nghe hiểu được.
“Thầy thật sự rất tài hoa.” A Quân tiếp tục nói, “Tôi biết ca khúc của thầy Nhất Kim có tiền cũng khó có được. Lúc thầy cự tuyệt công ty đĩa nhạc, chúng tôi đều tuyệt vọng.” A Quân trầm ngâm.
“Nhưng tuyệt chỗ phùng sinh *.” Nhiếp Hi cười. 0
“Cho nên thực cảm ơn thầy Nhất Kim.” A Quân chân thành nói.
Đến lúc này, Tang Vô Yên mới nhớ đến. Nguyên lai Bình minh màu xanh cũng là Nhất Kim viết, khó trách ngày đó lúc xem bìa CD Libya vỏ sò vẫn cảm thấy tác giả kia rất quen.
Đại danh đỉnh đỉnh Nhất Kim, Tang Vô Yên nghe nói qua.
Gần hai năm, một bài hát của người này có thể làm cho một ca sĩ nổi tiếng. Nhưng mà lại là người không hề phô trương. Cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, cũng cự tuyệt phỏng vấn của truyền thông. Không chỉ nói tuổi, tướng mạo, sơ yếu lý lịch, ngay cả nam hay nữ thì gần đây mới sáng tỏ.
Tất cả không phải đều nhờ có tin đồn mà ra sao.
Năm nay có một người đẹp, ở trên Internet đột nhiên tuyên bố chính mình là “Nhất Kim” , sau đó công khai blog cá nhân. Hơn nữa, còn nói bản nhân và ngôi sao A Quân có một loạt “Chuyện xưa không thể nói”.
Lúc ấy chỉ có một cục đá nhỏ đã tạo ra ngàn tầng sóng lớn. Giới giải trí bùng nổ. Thậm chí có trang web lấy cô làm tin nóng, sưu tầm các tác phẩm của cô.
Phóng viên giáp: “Vì sao lại gọi là Nhất Kim vậy?”
Người đẹp rụt rè cười: “Một là trong quá khứ có một câu chuyện xưa mơ hồ và ấm áp xảy ra với tôi. Thời thơ ấu của tôi bị ảnh hưởng bởi văn hóa Hán, nhưng sau nhiều năm học tập ở nước ngoài với một ý tưởng về giao thoa giữa hai nền văn hóa, vì vậy bút danh ngày hôm nay dựa trên hai tầng nghĩa thành một.
“Quá khứ hiện tại là những câu chuyện vừa mập mờ vừa ngọt ngào đã xảy ra trong cuộc sống của tôi. Quá khứ hiện tại là những gì mà tôi chịu ảnh hưởng từ văn hóa nước ngoài, là một thứ tư tưởng được tác động và tích góp sau nhiều năm du học tại nước ngoài. Vì thế tôi đã biến hai tầng ý nghĩa này thành nghệ danh hiện tại.
( 一今 : vừa có nghĩa là hiện tại, hôm nay, lại là nhất kim như phần văn án mà tác giả giải thích.)
Phóng viên đáp: “Rất hay, hai chữ vô cùng đơn giản nhưng ẩn chứa tư tưởng sâu sắc như vậy.”
Kết quả bên ra mặt làm sáng tỏ sự thật lại là công ty đĩa nhạc của ngôi sao A Quân, mà không phải bên Nhất Kim.
“Tin đồn cô ấy và A Quân chỉ là hư cấu.”
“Các vị có chứng cớ gì sao?”
“Kỳ thật rất đơn giản. Cô ấy là giả mạo, bởi vì Nhất Kim căn bản chính là đàn ông.”
Các phóng viên ồ lên.
“Như vậy, có thể mời Nhất Kim tham dự hội chiêu đãi ký giả không?” Có phóng viên hỏi.
Người phát ngôn hơi buông lỏng ,“ Thực xin lỗi, này…… Chúng tôi bất lực.”
Lúc ấy, Trình Nhân bình luận: “Người đàn ông này không màng danh lợi đạt đến trình độ biến thái.”
“Cậu mới là biến thái.” Tang Vô Yên nhíu mày, cư nhiên dám nói xấu thần tượng của cô.
“Tớ là đang khen ngợi anh đó.”
“Cậu cảm thấy sẽ có người lấy từ biến thái này để khen ngợi sao?” bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh
Sáng thứ ba phần lớn mọi người ở đài phát thanh đều nghỉ ngơi. Ngày hôm qua Tang Vô Yên lại để quên điện thoại di động trong ngăn kéo. Vì thế một mình đạp xe đến đài.

Cô đem xe đạp để bên ngoài rồi đi vào thang máy.

Kết quả, nơi đó còn có một người đàn ông đang đứng chờ thang máy.

Lại chính là chàng trai có đôi mắt mê người mà cô đã từng gặp ở bên hồ. Nhưng lúc này sắc mặt anh hơi nghiêm túc, trên tay cầm một cây gậy.

Một cây gậy màu đen làm bằng kim loại vừa nhỏ vừa nhẹ, nhìn rất bình thường.

Tang Vô Yên nghi hoặc, còn trẻ như vậy mà xài gậy?

Dáng người anh rắn rỏi, nhưng nếu nhìn kĩ thì có vẻ hơi gầy, kết hợp với một khuôn mặt xinh xắn mang nét trẻ con. Tang Vô Yên cảm thấy một sự đối lập cực kỳ rõ ràng. Anh đứng thẳng trước cửa thang máy, lẳng lặng chờ thang máy đi xuống, thế nhưng ánh mắt không hề có tiêu cự. Sau khi Tang Vô Yên bước tới, anh lịch sự xê dịch một chút sang bên cạnh.

Tang Vô Yên thấy hơi kỳ quái, hậu trường phòng thu ngoại trừ người có nhiệm vụ, hầu như không ai vào. Làm sao lại có một người đẹp trai đến chỗ này. Chẳng lẽ là đến để bàn việc quảng cáo?

Không biết có phải là cảm giác được mình bị Tang Vô Yên quan sát. Anh hơi nghiêng đầu. Tang Vô Yên vội vàng thu hồi ánh mắt.

Cô nhanh chóng quay đầu lại, nhìn thẳng màn hình thang máy không chớp mắt, nhìn con số dần dần thay đổi, “9,8,7,……”

Lúc này điện thoại vang lên, anh từ trong túi lấy điện thoại ra.

“Uh, tôi tự mình đi lên trước, cậu không cần xuống dưới.”

Không biết đối phương nói gì, anh thản nhiên đáp: “Cột bên phải nằm phía trong, cái thứ hai. Tôi nhớ rồi.”

Sau đó tắt máy.

Một cuộc điện thoại ngắn gọn như vậy, thậm chí đơn giản đến nỗi khiến người ta cảm thấy có chút lạnh lùng, hơn nữa còn có hơi không kiên nhẫn.

Thật sự là chàng trai cực kỳ thiếu tính nhẫn nại, Tang Vô Yên nghĩ.

“Leng keng” Thang máy tới.

Anh dừng một chút, giống như là nhường cho cô đi trước.

Ưu tiên phụ nữ, đây là điều hiển nhiên. Tang Vô Yên không do dự đi vào trước. Sau đó cô xoay người ấn nút tầng trệt mới đột nhiên phát hiện, khi anh bước về phía trước lấy cây gậy dò cửa thang máy, sau đó tay đỡ lấy khung cửa đi vào.

Tang Vô Yên đứng yên tại chỗ, trợn mắt, há hốc mồm.

Không ngờ anh là người mù.

Gậy kim loại màu đen bình thường kia không ngờ là gậy dành chon người mù.

Trong hoàn cảnh này, lại nhìn ánh mắt anh, thật là như dừng ở chỗ rất xa, không hề có tiêu cự. Một đôi mắt đen tuyền duyên dáng. Chúng rất đẹp, lại cái gì cũng không thấy……

“Phanh” Một tiếng, Tang Vô Yên thấy trái tim mình co rút mãnh liệt, nói không ra cảm giác gì.

Tiếc nuối, thương xót, đồng tình, cảm thông, cảm thán…… dường như lúc ấy trăm ngàn cảm xúc đan xen lẫn nhau.

Nhớ lại buổi sáng ở công viên, lần đầu tiên gặp người đàn ông kia, anh ngồi bên hồ rất lâu. Mắt nhắm lại. Lúc ấy anh ở đó làm gì ? Là đang hết sức chuyên chú nghe thanh âm của thế giới này, hay là im lặng chờ ánh mặt trời chiếu vào đôi mắt ấy?

Trong thang máy, Tang Vô Yên đứng phía sau anh.

Tang Vô Yên vốn nghĩ rắng anh sẽ kêu mình giúp anh ấn thang máy, chờ nãy giờ cũng không thấy anh mở miệng, liền chủ động hỏi: “Cần hỗ trợ không?”

Anh dừng lại, hơi cúi đầu, sau đó lại nhìn thẳng vào phía trước, thản nhiên nói: “Không cần, cám ơn.”

Nói xong bốn chữ đó, anh ngậm chặt đôi môi.

Tang Vô Yên bị cự tuyệt một cách không lịch sự như vậy. Mày nhíu lại, dâng lên cảm giác không hài lòng, nhưng sự không hài lòng này lập tức bị bao phủ bởi sự đồng tình.

Cô nhìn anh nâng tay phải lên, sờ soạng hai hàng nút ở bên phải cửa thang máy. Ngón tay từ từ trên bề mặt kim loại, sau đó lại dần dần đi xuống.

Hai nút thang máy xếp theo chiều dọc, anh sờ đến cột bên trong.

Thang máy đi lên trên, Tang Vô Yên không biết anh có phải cũng muốn tới lầu hai hay không. Cho nên, tâm tình Tang Vô Yên bắt đầu khẩn trương.

Tay anh rất nhạy, chạm được nút lầu tiên –12, anh thoáng ngừng, lại tiếp tục di chuyển xuống dưới.

Nhìn ngón tay lướt qua dường như không hề vội, Tang Vô Yên đột nhiên nhớ tới điện thoại vừa rồi.

Anh nói: “Cột bên phải nằm phía trong, cái thứ hai, tôi nhớ rồi.” Đó là người kia giúp anh miêu tả quá trình ấn nút thang máy.

Anh đụng đến nút số 10, dừng lại, không chần chờ ấn xuống.

Nhưng mà, Tang Vô Yên lại trợn tròn mắt. Nút lầu 10 không còn sáng đèn.

Thang máy trong đài đặc tính chính là một nút sau khi ấn hai lần, liền bị hủy bỏ. Tang Vô Yên vừa rồi cũng ấn lầu 10, như vậy chắc chắn không hiện lên.

Anh không hề thấy nên nhẹ nhàng thở ra.

Tang Vô Yên nghĩ nghĩ, lại nhẹ nhàng vươn tay ra, đi vòng qua người anh, sau đó lén lút một lần nữa “ấn” lầu 10. Sau một loạt động tác, Tang Vô Yên tin tưởng anh sẽ không phát hiện, mới yên lòng.

Tang Vô Yên vốn định thở dài, lại thôi, chỉ có thể cảm thán trong lòng, giống như làm trộm vậy. Cô vô thức sờ sờ túi. không có chìa khóa.

“Ahhh.” Cô không khỏi sợ hãi than một tiếng.

Loại tạp âm này ở trong thang máy cực kỳ chói tai.

Anh không hề động.

Tang Vô Yên che miệng lại, sau đó một lần nữa đưa tay vào túi, vẫn là không có.

Cô nhíu mày, sau hai giây cực khổ nhớ lại, hình như nhớ ra quên khóa xe đạp. Sau đó cái chìa khóa tính luôn chìa khóa xe đều đặt trong giỏ xe.

Tang Vô Yên nhìn qua màn hình mới đến lầu 6, vì thế vội vàng ấn nút lầu 7, chờ dừng lại, mở cửa lao đi, chuẩn bị sang thang máy khác xuống dưới.

Tang Vô Yên đang lúc sốt ruột chờ, vô tình nhìn người đàn ông bên kia, thấy cặp mắt trong suốt chậm rãi biến mất ở cửa thang máy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tạm thời như vậy, ta ngày mai sửa chữa lại.
Chương 2


—1—
Vốn sáng thứ tư là thời gian dành cho chương trình thu âm “đối thoại”, Nhiếp Hi lại nói với Tang Vô Yên không cần nữa, chương trình đã chuẩn bị xong rồi.
“Phỏng vấn ai vậy chị?” Tang Vô Yên hỏi.
Nhiếp Hi cười cười, “Tạm thời giữ bí mật. Chờ buổi tối em sẽ biết thôi.”
Tang Vô Yên nhìn nhìn vẻ mặt thần bí của Nhiếp Hi, khó thấy chị vui vẻ như vậy, có thể thấy được không phải nhân vật bình thường.
Bất quá, Tang Vô Yên cũng không để bụng.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0046/Giây
Timeout: 12%
U-ON C-STAT1/3/1655

XtGem Forum catalog