XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 08.12.39 PM


Mưa vẫn rơi. Một tay anh miễn cưỡng giữ dù, một tay nắm chặt gậy. Mà cô gái bên cạnh, nhẹ nhàng khoác lên cánh tay anh đang cầm dù. Cô dẫn đường giúp anh, chậm rãi xuyên qua sân thể dục theo đường mòn đi tới dãy phòng học.

Văn phòng ngoại trừ cô, còn có hai giáo viên đang sửa bài tập. Tang Vô Yên nhìn bọn họ một cái, vẻ mặt tức giận, đẩy cửa sổ ra, vươn cổ nhìn, liền thấy rõ ràng hành động của hai người họ dưới mưa. Động tác của hai người rất thân mật, nhưng lại không dư thừa. Vừa lúc đi đến dưới lầu, nên cái gì Tang Vô Yên cũng không thấy được. Đợi một lát, cô gái kia cầm dù bước đi, bỏ lại một mình anh.

Biết anh sắp lên tới đây, Tang Vô Yên lập tức đóng cửa sổ, đi đến bàn làm việc của thầy giáo Lí ngồi xuống, còn cầm một cuốn SGK, làm bộ đang xem. Thầy giáo Ngô là thầy dạy nhạc, ngẩng đầu nhìn Tang Vô Yên một cái, ánh mắt rơi xuống sách trong tay cô, vẻ mặt kỳ quái đứng dậy.

Tang Vô Yên thấy vậy mới phát hiện mình cầm ngược sách. Vì thế, hướng thầy giáo Ngô cười ngây ngốc, vội vàng sửa lại.

Sau đó, cô thỉnh thoảng hướng mắt ra cửa, một lúc lại hướng mắt vào cuốn sách trên tay.

Anh đi rất chậm, một lúc lâu mới lên tới nơi, hơn nữa đi rất nhẹ nhàng. Đợi anh đi đến cửa văn phòng. Hai thầy giáo chào hỏi anh: “Thầy giáo Tô đến rồi àh. Mưa lớn không?”

Tô Niệm Khâm gật gật đầu, chống gậy đi đến bàn mình. Anh buông gậy, còn cây dù đang cầm bên lại khiến anh khó xử.

Dù vẫn còn hơi ướt, nếu cứ để như vậy, chắc sẽ làm dơ sàn. Nếu mở ra như vậy thì đến tan học rất nhiều người, sẽ gây cản trở người khác. Anh đối với văn phòng này cũng không phải quen thuộc lắm, nhất thời không biết nên để chỗ nào. Mà anh càng không muốn nhờ người khác giúp đỡ. (sĩ diện quá đi)

Hai thầy giáo kia không hề phát hiện ra khó xử của anh, nhưng Tang Vô Yên lại chú ý tới.

Tang Vô Yên đi qua: “Thầy giáo Tô, tôi giúp thầy để qua thùng bên kia.”

Anh vốn không biết trong văn phòng còn có một người nữa, huống chi người này lại là người lần trước bị anh mắng qua, Tang Vô Yên.

Tang Vô Yên cầm lấy dù trong tay anh, không nghĩ tới anh lại không muốn buông tay. Cô ngỏ lời trước mặt nhiều người như vậy, vì thế bỏ không được, càng không thể cướp.

Hai người giằng co ba giây, tiếng chuông tan học chợt vang lên.

Nhìn mặt anh lạnh như băng, Tang Vô Yên liền cảm thấy mình thật sự là bắt chó đi cày xen vào việc của người khác. Chắc là hai vị thầy giáo biết rõ tính cách của anh, nên đã không quấy rối.

Chuông tan học vang lên trong nháy mắt, trên hành lang truyền đến những âm thanh trẻ nhỏ vui đùa. Mắt thấy dòng người sắp chạy đến bên này. Tang Vô Yên âm thầm suy nghĩ trong lòng: đếm đến ba, nếu anh vẫn là như vậy, mình sẽ quay đầu bước đi.

Cô vừa đếm đến hai, Tô Niệm Khâm đột nhiên buông dù ra, thản nhiên nói: “Làm phiền.”

Hai chữ “ làm phiền” làm cho Tang Vô Yên kinh ngạc đến há miệng thở dốc, lát sau mới trả lời lại: “Không có gì.”

Cô trở lại chỗ ngồi liền nhớ lại hành động của anh. Có lẽ người này không chỉ có tính cách nóng nảy mà bề ngoài còn rất lạnh lùng. Nếu người khác nhìn thấy anh cùng một cô gái tranh này nọ, quả thật rất mất mặt.

Thầy giáo Lí vừa hết tiết đi vào văn phòng, Tang Vô Yên vội vàng đứng dậy chào. Cũng không nghĩ rằng, thầy giáo Lí nói với Tô Niệm Khâm: “Thầy giáo Tô, ngại quá, tiết sau là môn chữ nổi của thầy, tôi muốn mượn mấy phút. Trường học vừa ra thông báo, muốn lập tức báo cho học sinh biết lịch nghỉ tết nguyên đán, có được không?”

Thầy giáo Lí ở trong trường nổi tiếng là tốt bụng. Tuy rằng Tô Niệm Khâm gặp nhiều khó khăn, dầm mưa đến trường vì một tiết học này, cũng không do dự, gật đầu nói: “Không thành vấn đề.”

Thầy giáo Lí được câu trả lời ưng ý, liền cầm lấy cặp đi ra cửa, đi được một nửa lại quay trở lại chỗ Tang Vô Yên nói: “Tiểu Tang, em có việc gì không? Nếu em có việc khác thì đi trước đi.”

“Dạ.” Tang Vô Yên nói.

Nhưng cô một chút cũng không muốn rời đi. Ở trường cũng không có tiết. Bởi vì đi thực tập, bên phòng thu cũng đã xin phép. Nếu bây giờ trở về, cũng chỉ là ngồi ở nhà canh cửa, cực kỳ chán, còn không bằng ở trường vui hơn.

Sau khi chuông vào tiết vang lên, Tang Vô Yên trở lại chỗ ngồi.

Bàn công tác củaTô Niệm Khâm và thầy giáo Lí đặt đối diện nhau. Cho nên, hai người hiện tại vừa vặn cũng mặt đối mặt.

Tang Vô Yên lại bắt đầu nằm bò trên bàn, ngẩn người. Mà Tô Niệm Khâm từ trong ngăn kéo lấy ra một cuốn sách chữ nổi, mở sách ra, bắt đầu đọc. Hai tay của anh đặt trên sách, nhịp nhàng di chuyển hai tay.

Đây là tiết thứ tư, hai giáo viên kia đã vào lớp, mấy giáo viên không có tiết cũng về hết. Văn phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ. Tô Niệm Khâm không đi là vì vừa rồi thầy giáo Lí nói muốn mượn tiết một chút, cũng không có nói lấy nguyên tiết, cho nên vạn nhất thông báo xong, anh lại phải lên lớp dạy tiếp.

Bên ngoài mưa càng ngày càng lớn, nước mưa tạt vào cửa sổ tạo ra âm thanh tí tách.

Tang Vô Yên rảnh đến không biết làm gì nên lấy những cuốn sách bàn bên cạnh của thầy giáo Ngô mà đọc. Thầy giáo Ngô là giáo viên dạy ngữ văn, chỉ toàn sách tham khảo ngữ văn. Chỗ có nếp gấp là điển tích “Ô Y hạng” (Ngõ Ô Y) của Lưu Vũ, từ nhỏ Tang Vô Yên đã rất hứng thú với thơ. Trước kia, nhà Ngụy Hạo có một đĩa CD ngâm ba trăm bài thơ nhà Đường, kết quả cô mượn về nhà nghe. Ngụy Hạo cũng không lấy lại.

Bài “Ô Y hạng”* cô cũng nghe qua, nhưng không nhớ rõ, vì thế bất tri bất giác ngâm ra:

Chu Tước kiều biên dã thảo hoa,

Ô Y hạng khẩu tịch dương tà.

Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến,

Phi nhập tầm thường bách tính gia.

Bởi vì cô học ngành tâm lý học trường khoa học tự nhiên, nên đã rất nhiều năm không tiếp xúc qua loại thơ cổ này. Bỗng nhiên nhớ tới chuyện này, khó tránh khỏi có chút cảm thán, vì thế cô đọc lại lần nữa.

Âm thanh cô đọc thơ rất nhỏ, giống như là lầm bầm lầu bầu. Nếu đứng cách vài bước căn bản không nghe thấy. Nhưng mà người ngồi đối diện Tô Niệm Khâm lại nghe rõ ràng. Khi cô đọc đến “Ô y hạng khẩu tịch dương tà” Tô Niệm Khâm rốt cục không thể nhịn được nữa nói: “Đây đọc là hà.”

“A? Cái gì?” Tang Vô Yên ngơ ngác.

“Ô y hạng khẩu tịch dương hà.”

“Rõ ràng chính là mặt trời chiều tà.” Tang Vô Yên nhíu mày, chuẩn bị đem sách đưa tới trước mặt anh, cho anh tận mắt nhìn, sách rõ ràng viết chính là viết nghiêng chữ “Tà”, nhưng động tác đến giữa không trung lại lặng lẽ thu hồi.

“Tôi biết là tà, nhưng ở trong câu thơ này hẳn là đọc thành thanh thứ ba.” Tô Niệm Khâm thản nhiên nói.

Anh thường có thái độ nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, sửa đọc của Tang Vô Yên như vậy, có thể thấy được anh rất bực mình khi nghe cô lặp đi lặp lại lỗi sai đó.

“Ách?” Tang Vô Yên hơi lung túng, “Thật không?”

Học nghệ không tinh, mất mặt gia đình. Cô cắn cắn môi, quyết định hòa nhau một ván.

“Lúc tôi học năm hai có đi qua nơi được gọi là ngõ Ô Y.” Cô vừa nói vừa xem xét Tô Niệm Khâm, phát hiện động tác anh đọc chữ nổi so với vừa rồi chậm rất nhiều, có lẽ là đang nghe cô nói chuyện. Vì thế, cô cố gắng nhớ lại những chuyện liên quan tới ô y hạng.

“Nghe hướng dẫn du lịch nói tôi mới biết được nguyên lai Vương Hi và Vương Hiến chính là Vương Tạ trong ngõ Ô Y. Hơn nữa Vương Hiến kia phong lưu muốn chết, còn làm cái thuyền gì gì đó trong điển tích thành thật.”

Tô Niệm Khâm bổ sung: “Kêu Đào Diệp Độ.”

Hình như hôm nay tâm tình anh đặc biệt tốt, hay là đối Tang Vô Yên nói chuyện cảm thấy hứng thú, Tô Niệm Khâm cư nhiên phá lệ nói chuyện với cô một cách bình thường.

Tang Vô Yên cười ha ha.

Mà tay Tô Niệm Khâm đang đọc chữ nổi dừng lại, ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở nơi khác, không biết nghĩ cái gì, có chút thất thần. Một lát sau, anh mới đặt sự chú ý lại vào cuốn sách.

Không khí lại trầm mặc như trước, giống như cuộc đối thoại vừa rồi không hề xảy ra. Sắp đến mười hai giờ, vì tránh đi xe trong giờ cao điểm, Tang Vô Yên quyết định dọn dẹp một số thứ, đi xuống lầu, nhìn lên trời, suy nghĩ một chút lại trở về văn phòng ở lầu hai.

Cô đi đến thùng nhỏ kế bên cửa, cầm lấy dù của Tô Niệm Khâm, đặt vào tay anh: “Dù của anh, nhớ đem theo, trời vẫn còn mưa.”

Nếu cô không đưa cho anh thì chắc là anh cũng không tìm ra được.

*Bây giờ xin trở lại xuất xứ của điển “Ô y hạng”. Đó là nhan đề một bài thơ hoài cổ rất nổi tiếng của Lưu Vũ Tích -70 đời Đường, nguyên văn như sau :

Chu Tước kiều biên dã thảo hoa

Ô y hạng khẩu tịch dương tà

Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến

Phi nhập tầm thường bách tính gia.

Tản Đà dịch :

Bên cầu Chu Tước cỏ hoa.

Ô y đầu ngõ, bóng tà tịch dương.

Én xưa nhà Tạ, nhà Vương

Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia.

“Ô y hạng” nghĩa là ngõ áo đen, ở huyện Giang Ninh (Nam Kinh ngày nay). Thời nhà Tấn trung hưng, họ Vương (Vương Đạo), họ Tạ (Tạ An) là hai nhà quí hiển ở đấy, con em họ đều mặc áo đen nên người ta gọi con đường có nhà hai họ ấy ở là “Ô y hạng” (chữ“Ô” ở đây chỉ có nghĩa là màu đen). Bài thơ này không hề nói gì đến con quạ cả mà chỉ nói đến con chim én (yến), ý rằng ngày trước ở lâu đài họ Vương, họ Tạ, chim én đến làm tổ rất nhiều mà bây giờ thì bay vào nhà dân dã tầm thường ẩn trú; cảnh quí hiển của Vương, Tạ đâu còn nữa, lâu đài xưa cũng đổ nát điêu tàn. Tuy nhiên chủ đích của tác giả không phải vịnh chim én (yến) mà chỉ mượn chim én để nói lên nỗi niềm hoài cổ. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh
Chưa tới một tuần, Tang Vô Yên liền quen với thầy giáo Tiểu Vương, mới phân công tới năm trước.

“anh không phải là giáo viên như chúng ta.” Lúc bàn luận chuyện của Tô Niệm Khâm, Tiểu Vương nói.

“Là sao?”

“Ban đầu môn chữ nổi do cô Trịnh dạy, nhưng lại nghỉ phụ sản, thầy Từ lại về hưu. Trường học vốn là muốn mời cô trở lại. Ai ngờ cô ấy lại về quê ngoại dưỡng thai, liền thiếu giáo viên. Sau đó hiệu trưởng Bùi cùng thầy Tô rất thân, vừa vặn mời anh đến dạy thay, nên chỉ dạy nhiều nhất là nửa năm thôi.”

“Vậy anh làm nghề gì? Dạy học ở trường khác àh?”

“Không biết.” Tiểu Vương lắc đầu, “Anh cũng chưa bao giờ nói chuyện phiếm cùng chúng ta.”

“Oh.”

“Nhưng mắt anh như vậy, có thể làm được gì?” Tiểu Vương hỏi lại.

Tang Vô Yên nhún nhún vai, tay xoay xoay cây bút trên tay, hồn bay tới nơi khác.

Lúc học tiểu học, cô cũng không cao lắm. Mỗi khi xếp hàng trong tiết thể dục, cô luôn đứng hàng đầu tiên sau một vài người. Bất luận tiết học thể dục nào thì Hoàng Tiểu Yến luôn đứng bên cạnh cô. Hai cô bé có vóc dáng và tính cách cũng gần giống nhau. Nhà Hoàng Tiểu Yến cũng gần nhà cô, hai người thường đi về chung, nên trong khoảng thời gian học tiểu học hai người luôn đi với nhau như hình với bóng.

Có một năm, cô và Hoàng Tiểu Yến gặp một chuyện rất đặc biệt ở nhà ga. Anh ấy tuy hai mắt đều mù, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của anh ta. Bởi vì bộ dáng anh nhìn rất được, hơn nữa lại thân thiện dễ gần, lâu lâu lại có một vài người đến gần anh, hỏi xem anh cần giúp gì không, kể cả Hoàng Tiểu Yến cũng chạy lại giúp đỡ.

Hoàng Tiểu Yến rất khác cô, xưa nay đều rất chín chắn, lại thông minh hòa nhã. Không đến vài ngày, có thể thân mật nói chuyện.

Kỳ thật, Tang Vô Yên vẫn muốn hỏi anh: “Sinh ra đã mù, nếu người ta nói màu lam hoặc màu đỏ, anh có biết màu gì không?” Trong môn sinh vật, cô có học qua bệnh mù màu xanh và đỏ, người cảm thấy màu xanh và màu đỏ rất giống nhau.

Cô vẫn tò mò, nếu người mù hoàn toàn thì có thể phân biệt màu sắc không.

Nhưng Tang Vô Yên không dám hỏi. Nói chung là Tang Vô Yên chưa từng nói chuyện với anh.

Tính cách Tang Vô Yên hồi nhỏ rất khác bây giờ. Trong nhà cô có thể hi hi ha ha không sợ ai hết, nhưng vừa ra khỏi cửa thì ủ rũ. Khi ở bên ngoài, cô chú hay ngay cả bạn học và thầy cô trong lúc khi cô chưa kịp chuẩn bị mà đã hỏi cô, tim cô lập tức đập kinh hoàng. Sau đó lời nói trở lên không rõ ràng (lắp bắp).

Theo lời bà Tang nói, chính là một người không khôn khéo, miệng lại không ngọt. Tóm lại là người không ai thích.

Năm lớp 6, Hoàng Tiểu Yến bắt đầu biết đến triết lý của tình yêu — thích cái gì thì sẽ dũng cảm đi tranh lấy. Lúc ấy, tình yêu học đường không phải không có, mọi người tỉnh tỉnh mê mê. Sau giờ học mà một nữ sinh cùng nam sinh đi chơi, lập tức tung ra tin đồn.

Tang Vô Yên hơi hướng nội, lại hơi ngốc. Cô thấy, Hoàng Tiểu Yến đối anh chàng mù có tâm tư khác.

Lúc học THCS, ba của Hoàng Tiểu Yến phải chuyển công tác đến xưởng đồ chơi. Chỗ ở mới cách thành phố cũng hơi xa, Hoàng Tiểu Yến không còn lôi kéo cô thuận đường đi ngang qua nhà ga kia nữa. Nhưng lâu lâu Tang Vô Yên lại tình cờ gặp được anh chàng mù, trên khuôn mặt luôn xuất hiện nụ cười ấy không bao giờ thay đổi.

Sau khi Tang Vô Yên vào trường mới, má Tang lúc nào cũng nghe cô nhắc tới Hoàng Tiểu Yến. Đơn giản là vì tổ quét rác của họ, có một nam sinh không chịu trực vệ sinh, làm hại mỗi người trong tổ phải làm nhiều hơn, lại không dám nói cho giáo viên nghe .

“Nếu có Tiểu Yến, chắc chắn không xảy ra chuyện này.” Tang Vô Yên ngượng ngùng nói.

“Vậy con nói cho cô giáo đi.” Má Tang nói.

“Con? Con không đi.”

Hoặc là lúc cô đi thu bài tập toán học, có một bạn học không chịu nộp. Cô nói cho cô giáo nghe, kết quả bạn học kia làm mặt lạnh với Tang Vô Yên hơn một tuần.

“Nếu có Tiểu Yến, tuyệt đối sẽ thay con xả giận.” Tang Vô Yên lại bắt đầu lải nhải.

Nhưng càng ngày Tang Vô Yên nhắc tới Hoàng Tiểu Yến càng ít. Trường hai người cách xa như vậy, gọi điện cho nhau cũng không thường xuyên, cũng ít gặp mặt, tình bạn sáu năm dần dần phai nhòa, nhưng Tang Vô Yên vẫn không quên tháng sáu hàng năm đều muốn mẹ cho tiền tiêu vặt để mua quà sinh nhật cho Hoàng Tiểu Yến.

Cho đến một ngày, Tang Vô Yên cùng mẹ cùng đi mua giày. Ở cửa gặp được mẹ Hoàng Tiểu Yến. Bà Hoàng vẻ mặt tiều tụy. Ba người cùng đứng chờ đèn giao thông, nhìn Tang Vô Yên hết nửa ngày mới hồi phục tinh thần cười cười. Đại khái chỉ cảm thấy hơi quen quen, lại không nhớ Tang Vô Yên tên gì.

“Cô Lí, con là Tang Vô Yên, bạn học hồi tiểu học của Tiểu Yến.”

“Oh, bây giờ cao đến như vậy rồi àh.” bà Hoàng gật gật đầu, lại hướng bà Tang nở nụ cười.

Cha mẹ bình thường đều như vậy, luôn nghĩ con mình còn nhỏ, mà con người ta thì trưởng thành hơn.

“Tiểu Yến đâu? Đã lâu không thấy bạn ấy.” Tang Vô Yên lại hỏi.

Hỏi xong nửa ngày cũng không thấy bà Hoàng trả lời, mắt lại hơi đỏ.

“Tiểu Yến……” Bà quay mặt qua chỗ khác, “Tiểu Yến nó bị bệnh.” Vừa mới dứt lời, nước mắt liền rơi xuống.

Hoàng Tiểu Yến bệnh, là ung thư não.

Ba tuần trước mới phát hiện được, muốn đưa đến Bắc Kinh để chữa bệnh. Lần này bà Hoàng trở về, muốn mượn tiền người thân.

Sau khi từ biệt, Tang Vô Yên đi được vài bước, quay đầu lại nhìn, thấy bà Hoàng vội vã đi vào đám đông, không nhận ra ai với ai nữa.

Trước kia, Tiểu Yến thường thích nói: “Nhức đầu quá.”

Mỗi lần Tang Vô Yên khóc nháo, thường nghe mẹ hướng ba kể tội: “Con gái ông lúc nào cũng khiến tôi nhức đầu.” Cho nên cô cũng không biết nhức đầu là cảm giác gì. Cô càng không thể hiểu được ung thư não là bệnh gì.

Nhưng mà hầu hết đứa trẻ hơn mười tuổi đều biết ung thư là bệnh nan y có thể chết người.

Về nhà tâm trạng cô rất buồn. Người lớn gọi ra ăn cơm, cô cũng không để ý. Cuối cùng sau khi ông Tang ôm cô đến bàn ăn mới phát hiện nước mắt của Tang Vô Yên đã rơi đầy mặt.

Hai người lớn nhìn nhau, không khỏi thở dài.

Cuối tuần, ông Tang cùng Tang Vô Yên đến nhà Hoàng Tiểu Yến, vừa vặn bà nội Hoàng Tiểu Yến đang nấu cơm. Tang Vô Yên thấy ba ra hiệu về trước, lấy phong thư trong tay cho bà nội Hoàng Tiểu Yến, hàn huyên vài câu rồi về.

Trong phong thư có năm trăm đồng.

Lúc ấy, năm trăm đồng đối với phòng bệnh người già bị phân liệt được chăm sóc có thể xem là con số lớn rồi. Nhưng mà đến sau này, mỗi khi nghĩ đến chuyện này Tang Vô Yên đều cảm thấy quá ít quá ít……

Một năm sau, Hoàng Tiểu Yến chấm dứt trị liệu trở lại thành phố B. Tang Vô Yên tưởng là chuyện vui ai ngờ là chuyện buồn. Người lớn đều nói, giải phẫu không thể giúp được gì. Tế bào ung thư đã tiếp tục di căn.

Tình cảnh đó, Tang Vô Yên vĩnh viễn không quên được.

Cô tan học đi đến nhà Hoàng Tiểu Yến. Nhà Hoàng Tiểu Yến ở lầu 7, trên đường Đống Sát, nằm trong khu náo nhiệt nhất. Tang Vô Yên đeo túi sách, một hơi chạy đi lên đến nơi thở hồng hộc, vừa vặn nhìn thấy Hoàng Tiểu Yến ngồi xổm trước đống than tổ ong đã cháy hết. Bếp cũng đã tắt, toàn bộ hành lang đều nồng mùi khói.

Hoàng Tiểu Yến vừa châm lửa, vừa che cái mũi. Nước mắt nghẹn ứa ra.

“Tiểu Yến!” Tang Vô Yên kêu một tiếng.

Hoàng Tiểu Yến nghe thấy, quay đầu, nhìn thấy Tang Vô Yên, liền cười hắc hắc.

Đồng thời, bên trong một chú hơi thò đầu ra nhìn, tay ôm một đứa bé rất cẩn thận. Chú này, Tang Vô Yên gặp qua, là ba Hoàng Tiểu Yến. Về đứa bé kia, cô không biết.

“Đây là em gái tớ, mới hai tháng.” Hoàng Tiểu Yến cười cười.

Mắt Tang Vô Yên trừng lớn, hỏi: “Ruột?” Cô biết ông Hoàng là công nhân trong hầm mỏ, muốn sinh thêm là phải bỏ công tác.

“Đương nhiên là ruột. Chẳng lẽ hai chị em tớ nhìn không giống sao?” Hoàng Tiểu Yến nói.

Tang Vô Yên ở nhà Hoàng Tiểu Yến ăn cơm xong đã sắp đến khuya. Khi cha mẹ tới đón lưu luyến không chịu rời đi. Xuống tới dưới lầu, bà Tang đột nhiên nói: “Cha mẹ này đúng là quá đáng. Đứa nhỏ còn chưa hết bệnh, lại có đứa thứ hai rồi.”

Ông Tang nhìn con, lại ngước nhìn vợ, ý bảo bà đừng nói nữa.

Nhưng mà một câu như vậy, cùng với những gì vừa nhìn thấy ở hành lang và một bộ dạng chỉ còn da bọc xương nhưng luôn mặt vẫn nở nụ cười, tất cả những điều đó mãi khắc sâu trong trí nhớ của Tang Vô Yên.

Một ngày nào đó của mấy tháng sau, Tang Vô Yên nhận được tin Hoàng Tiểu Yến qua đời.

Đó cũng là một ngày mưa tầm tã.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 9.6%
U-ON C-STAT1/5/1661