Old school Easter eggs.
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 05.00.22 PM


“Thí nghiệm cái gì?”

“Nghiệm chứng tốc độ Tô Niệm Khâm đối với tình yêu là bao nhiêu.” Bành Duệ Hành nói xong liền giải thích cuộc gọi vừa rồi.

“Anh sao lại lấy chuyện đó ra giỡn được” Tang Vô Yên bắt đầu thấy đau đầu.

“Nhìn bộ dạng thống khổ của cô, nên tôi mới giúp thôi. Cũng là giúp chị gái tôi, cho chị ấy sớm hết hy vọng.” Bành Duệ Hành nhìn nhìn đồng hồ, “ Qua 10 phút. Một lát cô hãy bình tĩnh quan sát vẻ mặt của anh ta, có thể biết được anh ta có thật sự quan tâm cô không.”

Nghe xong lời của anh ta, Tang Vô Yên cảm thấy mình dường như cũng rất mong chờ.

10 phút,

20 phút……

Thời gian từng giây từng giây trôi qua.

Người đến kiểm tra sức khỏe cũng đi hết, Tô Niệm Khâm vẫn không xuất hiện. Tang Vô Yên bình tĩnh lại.

“Đi thôi,” Tang Vô Yên rốt cục tuyệt vọng đứng lên nói, “Bất quá, vẫn là cám ơn anh.” Cô chưa bao giờ nghĩ tới Bành Duệ Hành là người đáng yêu như vậy.

Bành Duệ Hành nói: “Chờ một chút đi, đoạn đường này kẹt xe rất nghiêm trọng.”

Tang Vô Yên lắc đầu, ở chỗ này chờ tuyên án không bằng đi trước, không cần đối mặt với kết quả tàn nhẫn kia. Cô vẫn thích trốn tránh.

Lúc này, Bành Duệ Hành nhận được điện thoại.

“Alo–”

“Bành tiên sinh.” Tô Niệm Khâm cố hết sức ức chế giọng run run nói: “Anh ít ra nên nói cho tôi biết là bệnh viện nào.”

Bành Duệ Hành vỗ đầu, anh lại quên chuyện này.

“Vô Yên.” Anh ta quay người lại gọi Tang Vô Yên, lại phát hiện không thấy bóng người.

Mới vừa rồi Tô Niệm Khâm muốn nhận điện thoại thì cúp máy. Bành Duệ Hành cũng không nói rõ ràng, lại gọi tới tới tổng đài. Tô Niệm Khâm vừa kêu Tiểu Tần kiểm tra nạn nhân của các tai nạn vừa xảy ra đã đưa tới bệnh viện nào, vừa tìm Bành Đan Kì hỏi thăm số điện thoại Bành Duệ Hành. Vì vậy mà chậm nửa giờ.

Sau khi biết tin, Tô Niệm Khâm liền phóng tới, trên hành lang làm ngã rất nhiều xe thuốc.

Bành Duệ Hành cúi đầu, giải thích với anh ta, trong lòng cân nhắc Tô Niệm Khâm có thể hay không cho anh một quyền vào đầu. Không nghĩ tới Tô Niệm Khâm lại thở ra một hơi dài, xoa thái dương nói, “ Không có việc gì là tốt rồi.” Thần sắc kinh hoảng còn chưa hoàn toàn rút đi, trên mặt cực kỳ tiều tụy.

Ra đến ra khỏi bệnh viên, Tô Niệm Khâm bị dọa tới tái mặt còn chưa khôi phục.

Tiểu Tần nhìn đến lối đi bộ, nói: “Là cô Tang.”

Tô Niệm Khâm lập tức ngồi dậy, “Dừng xe!” Không đợi xe ngừng ổn, anh liền trực tiếp mở cửa đi xuống.

“Ông Tô, đang giữa đường, nguy hiểm!” Tiểu Tần vội vàng hô to, cũng không kịp ngăn lại.

Tô Niệm Khâm làm như không nghe thấy, bước tiếp.

“Vô Yên–” anh kêu.

Xe đang chạy trên đường lập tức phanh lại, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai. Lái xe đỏ mắt, đưa đầu ra cửa xe mắng: “Đi đường không có mắt àh!”

Tang Vô Yên nghe thấy động tĩnh vừa quay mặt liền nhìn thấy giữa dòng xe có một người đàn ông sắc mặt tái nhợt.

“Tô Niệm Khâm!” Cô hét lên: “Anh không nên cử động!”

Tô Niệm Khâm nghe được giọng cô, xác định phương hướng, tiếp tục đi tới.

“Kêu anh không nên cử động!” Tang Vô Yên lo lắng, lập tức bay qua, tránh thoát một chiếc taxi mới giữ chặt anh, gắt gao túm lấy, sau đó thật cẩn thận mang anh trở lại ven đường.

“Anh!!!!” Tang Vô Yên gấp vô cùng, không biết nên nói như thế nào anh.

“Anh có biết sẽ chết người hay không đó!” Cô tức giận.

Tô Niệm Khâm lần đầu tiên không nổi giận với cô, lại nở nụ cười ôn nhu, tay đụng đến hai má cô đã đỏ lên vì giận, “ Có thể nghe được tiếng em vui vẻ mắng người, cũng là một chuyện rất tuyệt vời.”

Tang Vô Yên ngẩn ra.

Trên mặt anh vẫn mỉm cười, nhưng môi lại trắng bệch vì hồi hộp, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi lạnh, hơn nữa người còn hơi hơi run. Anh không phải vì lo sợ sinh tử của mình, mà vì trò đùa dai của Bành Duệ Hành.

Bọn họ trêu cợt anh, anh chẳng những không có một chút tức giận, ngược lại cảm thấy may mắn, may mắn Tang Vô Yên hoàn hảo không bị tổn thương gì.

Tang Vô Yên hơi áy náy đem mặt chôn bàn tay anh.

“Thực xin lỗi.” Cô nhịn không được xin lỗi, sau đó không muốn xa rời lại cọ cọ tay anh.

“Trán của em……” Tô Niệm Khâm cảm giác được trên mặt cô có một miếng băng.

“Vừa rồi bị ngã. Vết thương rất nhỏ cực kỳ nhỏ” Tang Vô Yên lấy tay anh sờ sờ.
Tiểu Tần xuống xe, sau đó đi tới.

“Cám ơn trời đất, tôi về sau cũng không dám trên xe nói hai chữ cô Tang này nữa.” Tiểu Tần nói.

Tang Vô Yên thay Tô Niệm Khâm xin lỗi Tiểu Tần, ngượng ngùng cười cười.

Tô Niệm Khâm còn lưu luyến khối băng trên mặt cô, ngón tay vẫn nhẹ nhàng xoa đi xoa lại, ma sát chỗ đó, hoàn toàn không để ý đây là giờ tan ca đường bộ rất nhiều người.

Từ một khắc kia, Tiểu Tần mới phát hiện, thì ra Tô Niệm Khâm cũng là một người đàn ông vô cùng ôn nhu.

Anh nói: “Vô Yên, em có biết em đối anh rất quan trọng hay không?” giọng Tô Niệm Khâm hòa lẫn với tiếng xe cọ. Giờ phút này dòng xe cộ tấp nập, người đi đường qua lại rất ít.

Tang Vô Yên bị anh làm cho cảm động.

Nhưng cô vẫn bắt buộc mình phải tỉnh táo trước sự ôn nhu của anh, sau đó hỏi: “So với Dư Vi Lan còn quan trọng hơn?”

Tay Tô Niệm Khâm tức khắc lạnh cứng trên trán cô, hồi lâu cũng không biết trả lời như thế nào.

Cảnh tượng này giống như ba năm trước đây, cô hỏi: “Nếu tôi và Dư Vi Lan cùng rớt xuống sông, chỉ có thể cứu một người, anh cứu ai trước?”

Bọn họ đi hai vòng lớn, vốn nghĩ rằng qua nhiều như vậy hai người sẽ thành thục hơn, hoàn toàn tiếp nhận đối phương, kết quả gần đến giờ phút cuối cùng mới phát hiện vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.

Tang Vô Yên cúi xuống, thản nhiên nói: “Tôi muốn đi về, trong nhà có chuyện.” Cô đáp ứng về nhà ăn cơm với bà Tang.

Tô Niệm Khâm vội nói: “Anh…… Chúng ta đưa em đi.”

“Không cần, anh lo việc của mình đi.” Sau đó cô giả bộ tươi cười tạm biệt hai người.

Lí Lộ Lộ khuyên cô: “Kỳ thật vị trí thứ hai trong tim anh ta cũng không tệ.”

Tang Vô Yên về nhà nói cho Trình Nhân nghe.

Trình Nhân phát hỏa nói: “Cái gì thứ hai hả, bậy bạ!” Tang Vô Yên biết, Trình Nhân không phải giận ý kiến của Lí Lộ Lộ, khiến cô ấy tức giận chính là người kia.

Trước kia ngủ, Trình Nhân còn không quên mắng một câu, “Con bà nó Tô Niệm Khâm, thứ gì!”

Ngày hôm sau, mấy đài trong thành phố tổ chức một chương trình. Tổng giám nói mời một DJ nổi tiếng của thành A tới, Tang Vô Yên cảm thấy rất có thể là Nhiếp Hi, vì thế còn chưa tới giờ làm đã tới phòng thu, kết quả không phải.

Tang Vô Yên hơi thất vọng.

Sau ngày đó, cô và Nhiếp Hi chỉ còn quan hệ tiền bối và hậu bối.

Rất lâu sau đó, trong lễ trao giải cô gặp được Nhiếp Hi.

Nhiếp Hi lúc ấy thấy cô liền hỏi: “Hai người thế nào……” Buổi tối, Tang Vô Yên nhận được điện thoại của chị.

“Chị thật ngượng khi giáp mặt nói chuyện với em, chị rất hối hận lúc ấy nói với em những lời đó. Chị dường như là một đầu sỏ gây nên cuộc chia tay của hai người, cũng làm cho Niệm Khâm thống khổ lâu như vậy.”

“Không phải. Chuyện đó không thể trách chị.”

Nhiếp Hi cười khổ, “Chị nói trắng ra như vậy, vì chị cũng có tư tâm. Cho nên chị áy náy. Nào biết vô luận là không còn Dư Vi Lan và mất đi em, anh ấy vẫn như cũ không chọn chị.”

“Như vậy chị Hi, chị cảm thấy hai chúng ta, ai có vẻ may mắn hơn?” Tang Vô Yên nhẹ giọng hỏi.

Nhiếp Hi nghĩ nghĩ, thành thật nói: “Chị sẽ lựa chọn là em. Dù sao em còn có cơ hội, hơn nữa nói không chừng chính là em hiểu lầm, có lẽ anh ấy đã quên cô ấy.”

Tang Vô Yên cười chán nản, “ Chỉ cần anh ta yêu một người, sẽ dám trước mặt người khác thừa nhận anh ta yêu cô ấy, làm sao có thể hiểu lầm. Anh ta chính là người như vậy. Chúng ta đều biết.”

Anh ta cũng không lừa cô, cũng sẽ không nói, không hề dùng hoa ngôn xảo ngữ để lừa cô vui, dường như chuyện anh ta không làm được sẽ không hứa hẹn. Nhưng Tang Vô Yên phát hiện bị người yêu lừa kỳ thật là một chuyện mang lại cảm giác hạnh phúc.

Mà Tô Niệm Khâm không phải.

Bởi vì là Dư Vi Lan, cho nên Tô Niệm Khâm một chữ cũng không nói. Đây là phương thức lảng tránh yêu thích nhất của anh ta.

Câu cuối cùng, Tang Vô Yên hỏi: “Người đó có khỏe không?”

“Em nói Niệm Khâm?”

“Không.” Tang Vô Yên lập tức phủ nhận, cô cũng không dám hỏi thăm tin tức anh ta.

Nhiếp Hi hiển nhiên hiểu được “người đó” là ai, “ Tốt lắm, chồng thoát được một kiếp sinh tử, càng thêm ân ái. Cô ấy là một phụ nữ có bản lĩnh, một gia đình tan rã hiện giờ được cô ấy thu vén không tệ.”

Hôm qua cô lại một lần nữa nhắc tới tên Dư Vi Lan trước mặt Tô Niệm Khâm, Tô Niệm Khâm thế nhưng ngay cả một câu giải thích cũng không có.

Trán ngã bị thương, kỳ thật cũng không nhẹ. Cô là lần đầu tiên nếm thử cảm giác bị kim châm. Lại đến bệnh viện thay thuốc, lần này sửa một chút là ok. Lại đi ngang qua cửa hàng thời trang đó, Tang Vô Yên nhìn ví tiền, nhịn đau mua cặp áo lông đó. nhân viên cửa hàng nhiệt tâm nói: “Nếu bạn trai mặc vào không thích hợp, có thể cầm đến đổi.”

Tang Vô Yên cười khổ, có lẽ nó vĩnh viễn chỉ có bị mình để trong tủ áo thôi. Cô ngồi ở ghế dài trong công viên, đem mặt dán vào áo lông. Áo làm từ lông dê và lông thỏ dệt thành chạm vào cảm giác rất tốt, rất giống vẻ mặt ôn nhu đếm trên đầu ngón tay của Tô Niệm Khâm. Mới nghĩ tới anh, bất tri bất giác, Tang Vô Yên lại rơi lệ.

Bọn họ đều không hiểu, nhưng cô biết. Nếu Tô Niệm Khâm nói yêu là yêu, tình yêu là suốt đời, có thể sông cạn đá mòn; nếu anh nói không thương, kia thật sự chính là không thương. Nhưng đối với chuyện Dư Vi Lan, anh luôn lảng tránh, làm cho cô rất khổ sở.

Buổi tối cô đem món cá hầm bà Tang làm, đặt ở lò vi sóng hâm nóng cho Trình Nhân ăn.

Trình Nhân nói: “Tớ đang cảm, một mình đi ăn cơm, nhìn thực đơn chọn món ít cay. Kết quả thiếu chút nữa tớ bị cay chết”

Tang Vô Yên bật cười, “Do cậu ăn không quen.”

“Nhưng một khi mê rồi, không cay không ngon.”

Tang Vô Yên cũng biết ăn quán quê nhà, khẩu vị rất nặng, thích ăn cay và nóng, cho dù ăn đồ nướng cũng phải cay, cảm giác rất đã nghiền.

Trình Nhân lại nhìn đĩa cá, hít một ngụm lớn không khí vào bụng.

Tang Vô Yên nói: “Buổi chiều tớ lại gặp được Ngô Vu. Anh ta đúng là người không tệ.”

“Đáng tiếc cậu lại không thích.”

“Nếu tớ gặp Ngô Vu trước tớ sẽ thích anh ta, sau đó lập tức gả đi, cho nên nói duyên phận là chuyện rất kỳ diệu, gặp một ít người liền bỏ lỡ một ít người khác.”

Trình Nhân trừng mắt nhìn,“ Nhảm nhí? Có cái gì mà kỳ diệu, không phải chỉ là một đống shit chó sao.” lờitg100

Tang Vô Yên dừng phản ứng 3 giây, sau đó phun hết cơm trong miệng.
Tang Vô Yên ở trung tâm nhi đồng làm phó trợ lý trí liệu cho một số bạn nhỏ, đơn giản là dạy một số động tác đơn giản. Lúc nghỉ, cô ngồi ở đàn piano, nhấn vài phím bài “Chiếc đũa múa”, Tô Niệm Khâm nói rất đúng có ít người một bài phải cần ba năm mới học được. Cô chính là người có tư chất kém cỏi nhất kia.

Tiểu Kiệt chủ động đi tới dùng ngón trỏ nhấn phím đàn.

Tang Vô Yên ôm bé lên, cười nói: “Tiểu Kiệt, chị dạy Tiểu Kiệt đánh đàn nha?”

Đang nói, Tang Vô Yên thấy Dư Tiểu Lộ ở trước cửa.

Hai người một lúc lâu cũng được tự nhiên, hẹn gặp ở tiệm cà phê đối diện trung tâm nhi đồng.

“Cô đến khi nào?”

“Ngày hôm qua.” Cô nghĩ nghĩ lại hỏi: “Đứa nhỏ vừa rồi? Bao nhiêu tuổi?”

“Bốn tuổi.”

“Ah.” Dư Tiểu Lộ cười, “ Tôi còn nghĩ cô cùng Niệm Khâm sinh, nếu được thì cũng được nhiêu đó tuổi.”

“Làm sao có thể.” Tang Vô Yên có điểm xấu hổ.

“Tôi không có khái niệm đối với trẻ nhỏ. Cô không biết là……” Dư Tiểu Lộ khuấy khuấy cà phê, “ Tôi đứng bên ngoài nhìn rất lâu, cô không biết là bé ấy rất giống Niệm Khâm?”

“Ách?”

“Cử chỉ, thần sắc, thậm chí mặt mày cũng hơi giống.”

Tang Vô Yên ngẩn ra, ở trong đầu nghĩ nghĩ. Nghe Dư Tiểu Lộ nói như vậy mới nhớ, lúc Tiểu Kiệt mân môi vẻ mặt quật cường hơi giống Tô Niệm Khâm.

“Nhưng Tiểu Kiệt có chứng tự bế.” Cử chỉ so với người bình thường trì độn hơn.

Dư Tiểu Lộ nâng mày, “ Niệm Khâm mới đầu cũng không khác nhiều lắm, tôi thấy lúc trưởng thành cũng có chút di chứng.”

Tang Vô Yên vừa cười, thấy nhẫn trên tay Dư Tiểu Lộ.

“Cô kết hôn?”

“Uh,” Dư Tiểu Lộ hạnh phúc nói, “ Là con mọt sách, giáo viên đại học.”

“Thật sự là chúc mừng cô.”

“Đừng nói chuyện của tôi nữa, cô gặp Niệm Khâm chưa?” Cô đặc biệt tới thành B hỏi chuyện này.

“Uh.” Tang Vô Yên không biết nên trả lời như thế nào.

“Cô còn thương anh ta không?”

“Tôi thương anh ấy có ích lợi gì, có lẽ anh ấy cũng không thật sự yêu tôi.”

Dư Tiểu Lộ dừng một chút, “ Bây giờ bọn họ thật sự không có gì.”

“Không biết.”

“Không nói chuyện khác nữa, cô gặp qua anh ấy, có phát hiện thị lực anh ta tệ hơn rất nhiều, bây giờ chỉ còn lại có ánh sáng mỏng manh.”

Tang Vô Yên đột nhiên ngẩng đầu,“ Vì sao?”

“Sau khi cô đi rồi, anh ta hàng đêm đều say rượu, cô có biết cồn đối thần kinh thị giác thương tổn rất lớn. Chúng ta nói anh ta cũng không nghe. Cho nên, Vô Yên, không thể nói anh ta không thương cô.”

Hai người trong lúc đó im lặng.

“Vô Yên, cô này một năm gặp qua bao nhiêu người?”

“Ba.”

“Không, tính luôn Niệm Khâm là bốn.” Dư Tiểu Lộ sửa lại.

Tiếp theo cô lấy xấp ảnh từ túi xách đặt trên bàn, “ Cô chẳng lẽ không cảm thấy kỳ quái, tôi làm sao mà biết cô ở trong này? Vì sao lễ truy điệu của cha cô được làm long trọng như vậy? Vì sao phòng cha cô trong trường học còn có thể bảo trì đến nay không bị người khác chiếm dụng? Vì sao mẹ cô có thể nghỉ hưu trước một năm? Vì sao cô và Ngô Vu kia cơm ăn đến một nửa Niệm Khâm lại đột nhiên xuất hiện? Cô không biết là, ba năm này, tuy rằng có khó khăn gì thì mọi chuyện đều thuận lợi?”

Sau đó Tang Vô Yên nhìn những tấm hình kia. Tất cả đều là những nơi trong một năm qua cô từng xuất hiện.

“Nhất cử nhất động của cô anh ta đều biết. Anh ta vẫn biết, nhưng anh ta không dám xuất hiện trước mặt cô, anh ta sợ phải thừa nhận chuyện cô không thương anh ta là thật. Anh ấy nghĩ là tốt nhất là để mẹ cô sắp xếp cho cô đi xem mắt. Cô có biết anh ta luôn ngoài miệng nói một kiểu, trong lòng cất giấu một điều khác.”

Tay Tang Vô Yên run run lật xem từng tấm ảnh. Mùa xuân, cô nhuộm tóc vàng, thắt bím tóc đi làm ở radio. Mùa hè, lại nhuộm lại màu đen, mặc váy xòe……

Dư Tiểu Lộ thở dài, “Tất cả chỉ có thể chứng minh, anh ta yêu cô. Dĩ nhiên,…”, cô nhấp một ngụm cà phê,“những hành động điên cuồng này của Niệm Khâm có thể quy nạp thành ba chữ: Bệnh thần kinh. Hoàn toàn là một người điên. Mặt này cô là chuyên gia mà.”

Tang Vô Yên sửa lại: “Không, là bệnh tâm thần.” Sau đó cùng Dư Tiểu Lộ nở nụ cười. Nhưng lúc Tang Vô Yên cười, hốc mắt đã ẩm ướt, khóe mắt đầy nước mắt.

Khóe môi cô đang cười, mắt lại rơi lệ, mà tim lại không biết như thế nào. Có một chút đau, dường như tim bị người ta nhẹ nhàng đấm vào.

Như vậy Dư Vi Lan thì sao?

Tô Niệm Khâm dùng phương thức này để tưởng nhớ cô ấy àh?

Cô rất cố chấp với tình cảm, cô không muốn có bất kỳ một hạt cát nào trong tình yêu của mình.

Cũng đến giờ tan tầm, Tang Vô Yên và Lí Lộ Lộ cùng đi ăn lẩu.

Tang Vô Yên cho rất nhiều ớt vào trong chén.

Lí Lộ Lộ nói: “Vô Yên, cậu cũng nên có điều độ nha.”

Tang Vô Yên cười cười không nói, tiếp tục ăn ớt, sau đó uống bia.

Lí Lộ Lộ khinh bỉ liếc cô,“ Tửu lượng cậu tốt lắm sao mà còn dám uống rượu?”

“Cậu đừng lên lớp dạy tớ nữa, muốn hay không thử xem?” Tang Vô Yên nói xong đem rượu rót đầy hai ly.

“Chúc hạnh phúc và sức khỏe.” Tang Vô Yên nâng ly, không đợi Lí Lộ Lộ đáp lại liền ngửa đầu đem uống hết.

Cô tùy ý dùng tay áo lau miệng, lại bắt đầu dùng bữa.

Ăn cay như vậy mà cũng thấy cô nhíu mày, ăn được mấy miếng lại cùng Lí Lộ Lộ chạm cốc.

Vì trong quán lẩu rất ít gặp hai cô gái ngồi nhậu, cho nên thỉnh thoảng có người nhìn các cô.

“Gặp chuyện buồn cũng không nên lấy rượu giải sầu.” Lí Lộ Lộ nói, cô bình thường cũng không biết chăm sóc người khác, bây giờ nói được câu này coi như là cố hết sức rồi.

“Không có, đột nhiên muốn thử xem uống rượu thú vị không thôi.” Tang Vô Yên lại rót rượu.

“Vì Tô Niệm Khâm àh. Có lẽ anh ta không phải người đàn ông tốt.”

“Tớ không ngờ mình chỉ xếp thứ hai, hay là trong lòng anh ta vị trí ấy vĩnh viễn có một người như vậy muốn tớ phải hòa bình mà đứng bên cạnh.”

“Vậy thì cướp anh ta lại. Cậu lúc trước học đại học cũng vậy, gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn, nhớ năm thứ nhất cùng tớ tranh học bổng không? Vừa nghĩ tới tớ lại cảm thấy tức giận.”

“Sau đó Trình Nhân còn bất bình thay cho tớ.”

“Trình Nhân cô ấy……” Lí Lộ Lộ đưa tay chặn lại, “ Ai– chúng ta không nói cô ấy, miễn cho thương tâm. Cậu phải cảm thấy may mắn, chỉ cần chị ta chết, sẽ không giữ vị trí vĩnh viễn trong lòng Tô Niệm Khâm.” Nhấp một ngum rượu, thấy mình nói cũng hơi ác.

“Nhưng ghét nhất không phải…… Không phải người đó, mà là Tô Niệm Khâm!” Tang Vô Yên tức giận cực kỳ. uống liên tục mấy ly, đầu lưỡi cũng muốn thắt lại.

“Ai nói không phải sao, đàn ông chính là không chung thủy.” Lí Lộ Lộ thấy Tang Vô Yên hơi say, đành phải nói theo cô, sau đó lấy chai bia đi.

“Đồ ăn trong miệng còn nhìn vào nồi!” Tang Vô Yên lại giật lại chai bia. “ Vì sao trong lòng đàn ông có thể chứa hai người! Không công bằng không công bằng!”

“Vậy cậu cũng kéo một người đàn ông khác vào tim đi.”

“Tớ làm không được. Tớ vốn nghĩ mình rất để ý Ngụy Hạo, nhưng Tô Niệm Khâm vừa xuất hiện, tớ ngay cả hình dáng Ngụy Hạo là như thế nào cũng quên luôn. Cậu nói, cấu tạo giữa nam và nữ khác nhau àh?” Cô hàm hồ nói xong, lại uống thêm một ly

“Chắc là vậy. Nếu tớ là cậu, đã chạy tới mắng anh ta.” Lí Lộ Lộ lại một lần nữa có ý đồ lấy cha


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0009/Giây
Timeout: 8%
U-ON C-STAT1/4/1656