“Cháu biết.”
Tô Niệm Khâm buông điện thoại, trầm mặc thật lâu.
Trong thế giới của Tang Vô Yên, phiền não lớn nhất là mùa hè quá nóng, mùa đông rất lạnh, mẹ thích lải nhải, nếu khoa trương một chút chính là thế giới này không đủ hòa bình.
Nhưng từ ngày Tô Niệm Khâm xông vào cuộc sống cô…
Lời Trình Nhân nói cũng khiến cô tin tưởng, nhưng trừ bỏ một chút: Tô Niệm Khâm sẽ lo lắng, nhưng nay đã qua ba ngày, người đàn ông này không hề có vẻ gì hối cải, càng không có xuất hiện trước mặt cô.
Tang Vô Yên rất phiền.
Cô đi làm, đột nhiên nhìn thấy Ngô Vị đang cầm một quyển sách tên “Biên thành”.
Diệp Lệ chế nhạo: “Trời ơi, Ngô Vị không thích môn văn, mà xem tác phẩm nổi tiếng.”
Ngô Vị lắc đầu: “Chậc chậc chậc, xã hội gì đây, công tử bột được người ta sùng bái, tác phẩm nổi tiếng bị người ta khinh bỉ.”
Diệp Lệ chọc chọc Tang Vô Yên: “Anh ta rất hiếm có khi như vậy. Tang Vô Yên, nghĩ thế nào.” Cô biết Tang Vô Yên có thể đấu lại anh. Lại không ngờ Tang Vô Yên nói: “Anh Ngô, sách kia có thể cho em mượn vài ngày không.”
“Em sao vậy?” Ngô Vị khẩn trương che lại sách quý.
“Em muốn đọc.”
Kỳ thật, cô không phải muốn đọc. Nhớ lần trước, Tô Niệm Khâm muốn đặt bản chữ nổi của cuốn này, nhưng không có. Sách chữ nổi thiếu đáng thương. Cô muốn đọc một lần, sau đó thu âm lại cho anh.
Mấy cái này thu âm lại rất dễ, đặc biệt còn có sự giúp đỡ của Ngô Vị.
Nhưng mà sách quá dày.
Ngô Vị hỏi: “Em không phải làm tình nguyện viên cho người mù dùng chứ?”
Một câu này đã nhắc nhở Tang Vô Yên, thì ra thu âm lại có thể cho rất nhiều người sử dụng. Vì thế, cô càng quyết tâm, thậm chí còn tìm một số sách báo thiếu nhi. Chuyện này tiêu hao hết thời gian rảnh của cô, thậm chí bớt luôn giận dỗi và nhớ thương với Tô Niệm Khâm.
Cô đang ở phòng ghi âm, vừa vặn Nhiếp Hi bước vào.
“Đối với một DJ, cổ họng rất quan trọng, ngàn vạn lần không cần sử dụng quá độ.” Nhiếp Hi nói xong liền rời đi, để lại một ly nước.
Ngày thứ tư, ngày thứ năm……
Tô Niệm Khâm như cũ không xuất hiện, Tang Vô Yên như muốn phát điên. Hai người đều không muốn thỏa hiệp trước.
Ngô Vị hẹn Tang Vô Yên đi xem phim.
Tang Vô Yên cự tuyệt ngay. Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy quảng cáo trên tường, gần đài vừa mở một tiệm ăn kiểu Tây. Tang Vô Yên sờ sờ túi quần, không có nhiều tiền cho lắm nhưng lại muốn ăn thử, liền mượn tiền Diệp Lệ.
Ngô Vị thấy ánh mắt Tang Vô Yên không dời đi cửa tiệm, thừa cơ nói: “Nghe nói món ăn ở tiệm này cũng không tệ, buổi tối anh mời em đi nếm thử?”
Tang Vô Yên nhìn Ngô Vị hồi lâu, dùng một ánh mắt tựa tiếu phi tiếu mang theo cảm giác nhịn đau nói: “Không cần, em thích ăn ngọt.” Sau đó mang vẻ mặt đau khổ rời đi.
Tang Vô Yên miệng nhắc tới: hoa bên ngoài rất đẹp, Tô Niệm Khâm, nếu anh không đến em sẽ hồng hạnh vượt tường.
Buổi chiều, Diệp Lệ mang vẻ mặt tươi cười bước trở lại phòng làm việc.
Gần đây, bọn họ cùng Nhiếp Hi thực hiện quảng cáo công ích* của ngôi sao, sắp đưa vào phát sóng. 0
“Các cậu đoán buổi chiều ai sẽ tới.” Diệp Lệ trộm mừng.
“Lý Tiểu Long.” Vì chọc Diệp Lệ, Tang Vô Yên dựa trên bàn, uể oải nói.
Chuyện này không có ảnh hưởng đến niềm vui của Diệp Lệ “ Là Nhất Kim.”
Cái gì?! Tang Vô Yên thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của mình.
“Thật sự?” Vương Lam ngẩng đầu.
“Chị Hi nói. Bởi vì là quảng cáo công ích, đại diện của anh ta đã sớm đồng ý. Lúc trước được thu ở nơi khác, chỉ cần anh ta nói một câu nói là được, nhưng sáng nay bên đại diện đột nhiên báo là, Nhất Kim nguyện ý đến chỗ chúng ta ghi âm.” Diệp Lệ thao thao bất tuyệt.
“Lại có thể gặp anh ấy rồi.” Diệp Lệ hai mắt tỏa sáng.
“Đừng nghĩ là có thể chụp ảnh.” Vương Lam chế nhạo.
“Anh ta rụt rè như quý tộc vậy.”
Rụt rè cái đầu hắn! Tang Vô Yên phản bác trong lòng.
Lúc Tô Niệm Khâm và Dư Tiểu Lộ xuất hiện ở cửa phòng, toàn bộ nhân viên giống như xếp thành hàng hoan nghênh. Tang Vô Yên tránh phía sau, nhìn thấy Tô Niệm Khâm: Râu mép cạo vô cùng sạch sẽ, quần áo cũng gọn gàng, tinh thần cũng không tệ. Tang Vô Yên chán nản, trên TV đàn ông không có người yêu bên cạnh thường rất buồn chán, anh ta như thế nào còn có thể càng sống càng tốt.
Tô Niệm Khâm giống đổi thành người khác, bên ngoài hiền lành, thân thiết. “ Tôi họ Tô.” Lại hiền lành đến báo cả họ.
Dư Tiểu Lộ thấy Tang Vô Yên, vốn định kêu, lại bị Tô Niệm Khâm nhẹ nhàng ngăn cản.
Tang Vô Yên hiểu được, anh làm gì mà tốt bụng tới nhận tội, rõ ràng là thị uy!
“Tang Vô Yên làm sao vậy, mau rót nước cho ngài Tô đi.” Chủ nhiệm kêu.
Quảng cáo chỉ cần Tô Niệm Khâm nói một câu ngắn ngủn là xong, huống hồ hiệu suất làm việc của Tô Niệm Khâm luôn luôn rất cao. Nhưng vẫn cần sắp xếp lại lần nữa, mời Tô Niệm Khâm ở bên ngoài chờ một lát.
Tô Niệm Khâm ngồi trên ghế, mọi người không biết khi nào đi làm việc hết chỉ còn lại hai người bọn họ. Tang Vô Yên mới phát hiện, trong tay Tô Niệm Khâm cầm túi xách của cô.
Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy bụng cồn cào.
Tô Niệm Khâm lại thản nhiên, cũng không kêu cô, cũng không có ý chủ động nói trước. Anh thoải mái chờ đợi.
Anh cũng không để ý tôi, sao tôi phải chủ động quan tâm anh, không có cửa đâu! Tang Vô Yên hứ cái mũi, đi ra khỏi phòng.
Vừa ra tời cửa, đúng lúc Ngô Vị bước vào.
“Vô Yên–” Ngô Vị gọi cô lại.
Đang lúc mấu chốt cô lại gặp tai nạn.
“Em buổi tối muốn đi ăn đồ ngọt không?”
Tang Vô Yên cố gắng đem thân thể dịch vào hành lang, hy vọng thính giác của Tô Niệm Khâm không được tốt.
“Đồ ngọt không có chất dinh dưỡng. Không bằng chúng ta đi ăn cơm xong rồi đi xem phim được không.” Ngô Vị theo đuổi tới cùng.
Tang Vô Yên âm thầm kêu khổ, hy vọng anh ta đi mau, bằng không Tô Niệm Khâm không nói gì lao tới giết người.
Giết người!? Tang Vô Yên nghĩ lại cũng không tệ, dù sao không phải giết mình, anh muốn giận tôi, sao tôi lại không thể giận anh.
Vì thế: “Hình như tiệm cơm Tây đó cũng tốt lắm?”
“Chắc là không tệ, anh cũng chưa đi qua.” Ngô Vị thành thực cười hắc hắc.
“Có món thịt bò không?”
“Đương nhiên.”
“Xem phim đi, nhưng em không có xe” Tang Vô Yên nháy mắt.
“Anh tới đón em.”
“Vậy anh có lộc ăn rồi, phải biết rằng bạn cùng phòng của em có nhiều cà phê……”
“Tang Vô Yên!” Cô chưa nói xong, đã bị Tô Niệm Khâm thô bạo cắt ngang.
Tang Vô Yên xoay người liền thấy vẻ mặt giận dữ của Tô Niệm Khâm.
Tô Niệm Khâm nắm cổ tay cô, “ Theo anh trở về!”
“Không muốn!”
Tô Niệm Khâm đâu thèm để ý lời bác bỏ của cô, kéo tay Tang Vô Yên đi, mặc dù đi rất chậm nhưng lực rất mạnh khiếm cho Tang Vô Yên không thể phản kháng.
“Ngài Tô.” Ngô Vị chạy đến phía trước lựa lời khuyên bảo, nhưng lại không biết nói cái gì.
Anh ta ngăn cản đường đi của Tô Niệm Khâm, giọng vẫn như cũ khách khí, “Ngài Tô, mời ngài có chuyện đáng hoàng, Vô Yên đã làm chuyện gì có lỗi, tôi thay cô ấy xin lỗi.” Tô Niệm Khâm là người mà đích thân chủ nhiệm mời tới không thể không khách khí, cho nên anh ta cũng chuẩn bị tâm lý rồi.
Tang Vô Yên còn tưởng có thể dựa vào Ngô Vị này.
Nghe thấy Tô Niệm Khâm nói, lửa trong lòng Vô Yên cháy dữ dội hơn.
“Hai người là người yêu?”
“Không phải.” Ngô Vị quẫn bách phủ nhận.
“Vậy anh không có quyền xen vào.”
“Vì sao?”
“Bởi vì cô ấy, Tang Vô Yên là người phụ nữ của tôi, Tô Niệm Khâm!” Tô Niệm Khâm xanh mặt nói rõ ràng.
Trên đường về nhà, Tang Vô Yên vẫn cười. Mặt Tô Niệm Khâm hơi hơi phiếm hồng, nhưng vẫn làm bộ ra vẻ lạnh lùng, ngậm chặt môi. Dư Tiểu Lộ lái xe cũng thấy buồn cười.
“Tiểu Tô ah, anh thật đáng yêu!” Tang Vô Yên ôm lấy anh. Tô Niệm Khâm có vẻ không được tự nhiên. Một lát sau, Tang Vô Yên nhái theo anh, nói “Cô ấy là người phụ nữ của tôi, Tô Niệm Khâm.” Tiếp theo tạo ra một tư thế rất cool.
“Em câm miệng!” Tô Niệm Khâm rốt cục không thể nhịn được nữa. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh
Tang Vô Yên nhíu mày, “Anh dám bảo em câm miệng? Anh dám kêu người phụ nữ của mình câm miệng? Tô Niệm Khâm anh chán sống rồi phải không, xem em dùng độc môn tuyệt kỹ, cho anh hết đường sống luôn.” Nói xong liền ngón tay liền chọc nách Tô Niệm Khâm.
Mới bắt đầu anh vẫn giả bộ đứng đắn nói, “Đừng nháo!” Cuối cùng vẫn không chịu nổi tra tấn bị Tang Vô Yên dụ dỗ, bắt đầu phản kháng, vẻ mặt cứng ngắc trên mặt không bao giờ thấy nữa. Dư Tiểu Lộ ngồi phía trước lái xe, hiểu ý mỉm cười. Cô rốt cục hiểu được vì sao cô gái này lại bất đồng trong trong thế giới anh rồi.
Cô ấy chính là sự vui vẻ mà trong cuộc đời ảm đạm không ánh sáng của Tô Niệm Khâm.
Nháo một hồi, Tang Vô Yên đột nhiên dừng tay, giống như nghĩ đến một chuyện quan trọng.
“Sao vậy?” Tô Niệm Khâm đụng trán Tang Vô Yên vì đùa giỡn đã chảy đầy mồ hôi. Máy lạnh thổi như vậy còn chảy nhiều mồ hôi vậy, khi mùa hè nóng bức thì làm sao bây giờ, anh nghĩ.
“Quảng cáo trên tường.”
“Huh?”
“món thịt bò kia thoạt nhìn rất ngon.”
Về nhà, Tô Niệm Khâm trả lại điện thoại cho Tang Vô Yên.
“Mẹ em đã điện thoại tới.”
Tang Vô Yên khẩn trương, “ Bà nói gì?”
“Hỏi cuộc thi biện hộ của em.”
“Có vậy thôi sao?”
“Còn muốn có cái gì” Tô Niệm Khâm cố ý hỏi lại.
“Không có ah.” Tang Vô Yên Yên tâm.
Giọng nói và tâm trạng căng thẳng đến co rụt lại, hoàn toàn không có tránh khỏi lỗ tai Tô Niệm Khâm.
Qua vài ngày.
“Vô Yên,” Tô Niệm Khâm nhịn không được hỏi, “Em có chuyện gì muốn nói với anh không?”
“Không có.”
Tang Vô Yên cảm thấy kỳ quái, đột nhiên nghĩ đến cái gì giật mình, “Piano bảo bối của anh đó, hôm qua em đàn không được, liền đạp mạnh nó một cái. Chuyện này anh cũng đoán được?”
Tô Niệm Khâm nghe xong không nói gì, chỉ cười cười, nhưng tươi cười trong mắt lại có chút suy sụp không ánh sáng.
“Còn có!” Tang Vô Yên đột nhiên nhớ tới cái gì.
“Còn có?”
“Tặng cho anh.” Tang Vô Yên tìm mp3.
“Mp3 này vốn là anh mua.” Tô Niệm Khâm sờ soạng một chút, này là mượn hoa hiến phật, hiến đến nhà mình đây……
“Không phải,” Tang Vô Yên xoa xoa chóp mũi, “ Bên trong có bài thu âm tặng cho anh đó.” Sau đó cười hắc hắc.
Thoắt một cái đã đến tháng sáu, ngày Tang Vô Yên tốt nghiệp.
Ngày trao bằng, hai người đi đến trường, Tô Niệm Khâm thu hút rất nhiều ánh nhìn của các nữ sinh khác.
Cô và Dư Tiểu Lộ đều biết, Tô Niệm Khâm đến chỗ nhiều người thường rất khẩn trương, bởi vì nơi nhiều người, nhiều màu xen lẫn nhau, mùi quá nồng. Không biết tại sao anh cũng đòi theo. Cho nên cô lúc nào cũng nắm chặt cánh tay anh không rời. Cho dù không có gậy, anh cũng có thể làm tốt.
Cô dẫn anh xem nơi cô đã học bốn năm.
Đứng trước hồ sen, Tang Vô Yên nói, “Đây là nơi mà em và Trình Nhân thích nhất.”
“Trình Nhân đâu? Anh rất muốn quen cô ấy.”
“Không biết, chắc là ở phía trước.”
Sau đó gặp một đám bạn học, mọi người hàn huyên vài câu, đều hỏi dự tính tương lai.
Trong đó một người tên là Lí Lộ Lộ thở dài với Tang Vô Yên, “Mẹ cậu tìm nơi công tác đó cũng không tệ, là chỗ nổi tiếng trong nước. Hiện tại tâm lý giáo dục trong trung học rất được coi trọng. Như thế nào lại vô cớ bỏ vậy?”
Tang Vô Yên không muốn tiếp tục đề tài này, cười cười, “ Tớ nghĩ phải xông xáo một chút, hơn nữa không muốn bỏ qua công việc ở đài.”
Lí Lộ Lộ nhìn Tô Niệm Khâm nói: “Là luyến tiếc người bên cạnh phải không.”
Tang Vô Yên liền giới thiệu Tô Niệm Khâm với cô. Tô Niệm Khâm cực kỳ thân thiện chào hỏi với các cô, Tang Vô Yên vô cùng hả ê. Phát hiện Tô Niệm Khâm bị khiếm thị, cũng không ai ra vẻ quái dị. Trong đó có người còn cười khẽ: “Tang Vô Yên như thế nào tìm được vị hôn phu tốt như vậy.”
Tang Vô Yên liếc Tô Niệm Khâm một cái, cười hắc hắc, “Trước hết luyện cho da mặt dày cỡ ba thước, sau đó bám theo tới cùng không đạt được mục đích không bỏ cuộc.”
“Xuy.” Đoàn người cùng nhau bị chọc cho cười.
Ngược lại Tô Niệm Khâm bị cô chọc đến không được tự nhiên.
Lát sau bà Tang gọi tới, bạn học đều có việc tản ra hết.
“Dạ, mẹ. Có chụp ảnh.”
“Ba đâu, con muốn nói chuyện với ba.”
“Lại đi công tác?”
“Phải không, còn có……” Tang Vô Yên dừng một chút, “ Còn có Tô Niệm Khâm.”
Buổi tối, Dư Tiểu Lộ ra ngoài hẹn hò, Tô Niệm Khâm đọc sách, Tang Vô Yên nằm lên đùi Tô Niệm Khâm vừa xem truyện tranh vừa nghe nhạc.
“Đọc sách như vậy không tốt cho mắt.” Tô Niệm Khâm nói.
“Em không có đọc sách, em đang xem truyện tranh.” Tang Vô Yên nói xạo.
“Truyện tranh?”
“Đợi chút,” Tang Vô Yên đột nhiên đến đây hưng trí, “ Em kể cho nè.”
Truyện tranh kể về Kim Điền Nhất trong một cái thôn tên Lục Giác. Vì các ngôi nhà trong thôn tạo thành hình lục giác, dưới hầm của mỗi nhà đều giấu một xác khô, có liên quan tới một bí mật của nhiều năm trước.
Nói đến chỗ xác khô thiếu một bộ phận quan trọng, Tang Vô Yên gấp cuốn sách lại, đứng dậy hỏi, “Nhà này có tầng hầm không?”
“Không biết.”
“Gác lửng ở đâu?”
“Anh rất ít đi lên, không rõ lắm.”
“Vậy anh biết cái gì?” Tang Vô Yên hơi giận. (chị này tính nóng quá)
“Anh biết hiện tại trong phòng này chỉ có hai người chúng ta, bên cạnh có tiếng động.” Tô Niệm Khâm dựa vào tình tiết trong chuyện xưa nói. Anh bỗng nhiên phát hiện mình càng ngày càng biến thành xấu, cái này là do người nào nó chỉ dẫn mà ra.
“Hình như gần cửa sổ có một cái bóng.” Tang Vô Yên nghiện cảm giác này, nói bổ sung.
“Bởi vì nó cố ý muốn cho em thấy.”
“Nên tắt nhạc rồi kể chuyện ma mới có không khí.”
“Đèn thì sao?”
“Đương nhiên tắt.” Tang Vô Yên hơi chột dạ, lại mạnh miệng trả lời.
“Chắc không, Vô Yên.” Tô Niệm Khâm cười, nếu dọa cô cũng không vui.
Bỗng nhiên âm nhạc và đèn đều đình chỉ công tác.
Hai người trầm mặc.
“Tô Niệm Khâm, anh làm?” Tang Vô Yên hỏi, giọng hơi run.
“Anh cũng không có nhích qua, hơn nữa đèn này không phải điều khiển từ xa.”
“Thật?” Tang Vô Yên túm chặc áo anh, vừa nói vừa ngồi lui vào lòng anh.
“Thật.”
“Em muốn hét lên.”
“Màng tai anh hơi nhạy cảm, tốt nhất chờ anh ra ngoài rồi kêu.” Tô Niệm Khâm cố ý nói.
“Không cho phép bỏ em ở chỗ này!” tay Tang Vô Yên giống móng bạch tuột ôm chặt lấy anh.
“Là cúp điện.” Tô Niệm Khâm hôn trán cô.
“Sao anh biết?”
“Tủ lạnh không có kêu, điều hòa cũng ngừng. Chỉ cần là một người bình thường đều có thể đoán ra.”
“Anh dám nói em không bình thường?”
“Trên đời vốn không có quỷ.”
“Nhưng nhiều người tin có thể biến thành ma.” Cô bóp méo lời của danh nhân.
“Ít đọc sách và coi phim này đi.”
“Sao lại không cho em xem?” Cô phản bác.
“Em nhát gan. Chúng ta phải nói chuyện khác để dời đi sự chú ý của em, tâm lý học gọi cái này là gì? Di tình?”
“Xem ra anh không làm bác sĩ tâm lí thì rất uổng, trước khi trị liệu anh không nên nói cho em biết.”
“Sao em lại muốn từ bỏ chuyên ngành.”
“Chủ yếu là muốn bằng tốt nghiệp chính quy, học được da lông còn không đủ hứng thú để nghiên cứu.” Tang Vô Yên không muốn tiếp tục đề tài này, vừa vặn đụng tới sách mà Tô Niệm Khâm vì ôm cô nên đã đặt sang bên cạnh,“ anh vẫn đọc cuốn danh nhân truyện ký? Àh mấy giờ rồi” Lần trước vì cái này thiếu chút nữa đem mũi cô đập bẹp luôn.
Tô Niệm Khâm sờ sờ mặt đồng hồ, “ 9h55.”
“Anh rất thích đồng hồ này àh,” Tang Vô Yên vẫn cảm thấy như vậy: “Lần trước quà em tặng anh đâu?”
“Cũng không tệ lắm. Thật khó, em cũng có tính nhẫn nại.”
“Rốt cục anh cũng phát hiện ưu điểm của em.” Tang Vô Yên dào dạt đắc ý, hoàn toàn không hề sợ hãi.
“Em còn có rất nhiều ưu điểm.” Tô Niệm Khâm cảm thấy di tình đại pháp của mình đã hoàn toàn hữu hiệu.
“Ví dụ như?” Tang Vô Yên hứng thú hỏi.
“Như hôn chỗ này cảm giác tốt lắm.” Nói xong ngậm lấy môi cô.
“Anh muốn làm gì?”
“Làm chuyện mà chủng tộc chúng ta thường làm sau khi tắt đèn.”
“Nhưng bây giờ là mất điện.” Không phải tắt đèn đi ngủ.
Tô Niệm Khâm dùng giọng đầy từ tính: “Chúc mừng em đã khôi phục suy đoán logic của người bình thường.”
Đồng hồ báo thức reng, Tô Niệm Khâm có chút cảm thấy tiếc nuối.
Nếu thế giới này không có ánh sáng, anh vẫn có thể sống như một người bình thường.
“Vô Yên chúng ta kết hôn đi.” Tô Niệm Khâm đột nhiên nói.
“Hả?” Tang Vô Yên giật mình.
“Em suy nghĩ một chút, không cần lập tức trả lời anh.” Tô Niệm Khâm nhanh chóng nói như sợ Tang Vô Yên nói đáp án trong miệng cô.
Lúc này là giữa hè, Tô Niệm Khâm muốn dẫn Tang Vô Yên về nhà.
“Thật sự nguyện ý?” Tô Niệm Khâm muốn xác định.
“Thật.” Tang Vô Yên nói.
Lúc này, Tang Vô Yên không dám lại ngỗ nghịch anh, thật cẩn thận đáp ứng.
“Ngày mai em nên mặc cái gì đi?
“sau khi tan tầm phải đi mua quần áo mới, hình như mặt em lại nổi mụn.”
“Đi cắt tóc không đây, nhìn hơi loạn?”
“Em nên xưng hô họ như thế nào?”
…
Tang Vô Yên ríu ra ríu rít chuẩn bị nửa ngày, dường như rất áp lực.
Tô Niệm Khâm mỉm cười, “ Tùy ý một chút là tốt rồi, chỉ đi ăn cơm thôi, không cần khẩn trương như vậy? Cứ đi bên anh là được rồi.”
Tang Vô Yên nhíu mày, “ Họ là người nhà của anh, có quan hệ huyết thống đó, nếu họ không thích em, anh sẽ rất khó xử, cho nên em muốn lấy lòng bọn họ.”
Tô Niệm Khâm thoáng ngẩn ra, sờ sờ đầu cô, suy nghĩ một chút.
“Ui chao bị muộn giờ làm rồi.” Tang Vô Yên không dám chậm trễ nữa, cầm túi xách mang giày chạy vội ra cửa.
Giữa trưa cô và Vương Lam đi ăn mì hải sản. Trong nhà hàng Nhật gặp được một đồng nghiệp của ba.
“Chú Triệu.” Tang Vô Yên mở tiếng chào hỏi trước.
“Vô Yên?” Ông thấy Tang Vô Yên có điểm cao hứng.
“Cả nhà chú đều chuyển về đây?”
“Đúng vậy nghe nói con đi làm ở chỗ này, ba con đỡ bệnh chưa?”
“Ba con bệnh? Khi nào vậy?” Tang Vô Yên nghi ngờ.
“Tháng trước chú trở về một chuyến vừa vặn có gặp ông ấy, nghe nói não xuất huyết ah hình như rất nguy hiểm?”
Tang Vô Yên hoảng sợ.
“Vương Lam, tớ không ăn cơm nữa.” Tang Vô Yên cáo từ chạy ra khỏi quán.
Vương Lam đuổi theo, cầm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của cô: “Cố gắng đừng suy nghĩ gì nữa, cậu nên xác nhận lại.”
Tang Vô Yên hoang mang lo sợ gọi về nhà.
Trong nhà không ai tiếp, sau đó gọi di động bà Tang.
“Alô?”
“Mẹ.”
“Vô Yên a, nhận được ảnh của con rồi, chụp không tệ.” Giọng má Tang như không có chuyện gì.
“Ba đâu?”
“Ông ấy đi công tác rồi.”
“Mẹ, vì sao muốn gạt con?” Tang Vô Yên hỏi.
Bà Tang có điểm ngoài ý muốn, trầm mặc một lát: “Vô Yên, sao con biết?”
“Vì sao không nói?”
“Con có chuyện của con, ba con nói ông ấy không muốn bởi vì ông không khỏe mạnh mà bắt buộc con về nhà, huống hồ thời kỳ nguy hiểm nhất đã qua đi, lúc ấy cũng không kịp thông báo cho con.”