pacman, rainbows, and roller s
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 21.20.57 PM


Tiếng bụng kêu đã cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

“Đã trễ thế này không nên làm phiền Tiểu Lộ.”

“Anh? Không nấu cơm àh?”

“Em cảm thấy hình tượng của anh phù hợp với việc nấu cơm sao?” Tô Niệm Khâm nhíu mày, “ Hơn nữa em là con gái, vấn đề này hẳn là anh hỏi: em không nấu cơm àh?”

Tang Vô Yên cúi đầu, biểu môi, không phục lắm nhỏ giọng nói: “Em cũng không phải bà nấu cơm.”

“Bất quá, em nghe qua một thành ngữ.” Tang Vô Yên cắn môi cười trộm.

“Cái gì?” Tô Niệm Khâm hỏi.

“Đẹp có thể thay cơm ăn.” Nói xong liền nhón chân hôn Tô Niệm Khâm, cô nghĩ có thể chuyển lực chú ý của anh sang chỗ khác.

Vốn nghĩ rằng Tô Niệm Khâm sẽ đáp lại, ai ngờ anh lại như chưa có chuyện gì xãy ra, vẻ mặt nghiêm túc phản kháng,“ bụng đói sẽ đau dạ dày.” Nói xong liền kéo Tang Vô Yên ra cửa.

Anh bắt đầu có thói quen chăm sóc người khác,

Bốn phía tất cả đều là nơi ở, lại là khu vực bờ hồ. xung quanh khu phố chủ yếu là quán bar, cũng không có quán ăn. Hai người đi bộ một đoạn đường rất dài. Lúc này, Tang Vô Yên mới phát hiện cô và Tô Niệm Khâm cần thời gian hòa hợp

Giống như, cô thích vừa đi đường vừa nói chuyện, mà Tô Niệm Khâm đều im lặng. Bởi vì để theo kịp tốc độ đi bình thường đối anh mà nói là một chuyện rất khó. Cho dù có gậy và Tang Vô Yên dẫn đường, anh cũng cần tốn rất nhiều sức lực, càng không thể phân tâm.

Cô thích hai người tay trong tay sóng vai đi, mà Tô Niệm Khâm thích đi cách nhau nửa bước.

Xung quanh có nhiều cô gái xinh đẹp quay đầu nhìn Tô Niệm Khâm, sau khi phát hiện anh bị khiếm thị, lộ ra một biểu tình thương hại rồi sau đó nói khe khẽ với người bên cạnh.

Cô không thích ánh mắt bọn họ, bất kể là kinh ngạc, thương hại, cũng không thích.

“Vô Yên?” Tô Niệm Khâm phát hiện khác thường, dừng lại hỏi. Thân thể vừa vặn che khuất đèn đường, che luôn cả người tang Vô Yên.

Tang Vô Yên lợi dụng bóng tối hôn mặt anh,“ Về sau em muốn dán một cái dãn: Tô Niệm Khâm là vật phẩm cá nhân của Tang Vô Yên.”

Cuối cùng cũng tìm được một quán nhỏ ven đường, chủ quán mở radio. Radio phát bài Tô Niệm Khâm sáng tác.

“Dạy em đàn piano được không?” Tang Vô Yên nói.

“Không biết hát, nhạc phổ đọc cũng không hiểu lại muốn bắt chước đàn piano?”

“Chỉ cần anh kiên nhẫn dạy, em sẽ học được.”

“Em học đánh đàn, vì sao anh phải kiên nhẫn dạy.”

“Em không có tính kiên nhẫn nên muốn dựa vào bạo quân này.” Cô rất hiểu bản thân.

“Mắng anh là bạo quân, em có phải đang cầu cạnh người ta không vậy?” Tô Niệm Khâm nhíu mày.

Phá lấu bưng lên, Tang Vô Yên uống một ngụm nước lèo nóng.“ Hạnh phúc quá.” cô nói.

Ăn đến chén thứ hai, cô đột nhiên nhớ tới đến cái gì.

“Lần đó ở trên sô pha, làm sao anh có thể phát hiện ra em?”

“Lần nào?” Tô Niệm Khâm biết rõ còn cố hỏi.

“Chính là…… Chính là…… em vụng trộm……” Tang Vô Yên có chút quẫn.

“Trên cơ thể mỗi người đều có một hương vị. Dùng giường của anh, mặc áo ngủ của anh, dùng đồ tắm của anh, vậy cũng có thể nhiễm mùi của anh. Mũi người mù rất nhạy.”

Qua chuyện của Thanh Phong, Tang Vô Yên tận lực tránh Nhiếp Hi. Có một bữa trưa đến căn tin ăn cơm, Nhiếp Hi đột nhiên ngồi trước mặt Tang Vô Yên.

“Giữa trưa ở đây rất nhiều người ăn cơm.” Nhiếp Hi nói.

Tang Vô Yên nhìn chị ngồi xuống, nhìn chị đưa đồ ăn vào miệng, nhìn chị đột nhiên đến gần, ngơ ngác nói: “Chị Hi.”

“Lại ăn hai phần cơm?” Nhiếp Hi nhìn phần cơm của Tang Vô Yên, “ Thực hâm mộ những cô gái như em, ăn thế nào cũng không béo.” Nói chuyện sắc mặt khôi phục như Nhiếp Hi hòa ái trong ấn tượng của Tang Vô Yên.

Tang Vô Yên nhìn Nhiếp Hi biến hóa có chút kinh ngạc.

Cô vốn cũng không muốn kể chuyện của Nhiếp Hi, nhưng lần này thật sự nhịn không được nói cho Tô Niệm Khâm nghe.

Tô Niệm Khâm nói: “Nhiếp Hi? Anh quen.”

“Tất nhiên là anh quen rồi, người ta lần trước còn phỏng vấn anh.”

“Không phải, cô ấy là…… Là đàn chị của Tiểu Lộ, quan hệ với Tiểu Lộ rất tốt.” Tô Niệm Khâm đáp. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh
Sau nhiều ngày ở chung, Tang Vô Yên phát hiện Tô Niệm Khâm hình như không có thói quen xấu nào cả. Điểm này làm cho Tang Vô Yên cảm thấy áp lực.

“Anh nên làm một tour diễn.”

“Hả?”

“Loại người được giáo dục tốt như anh không nên phí phạm.”

Vừa mới dứt lời, Tang Vô Yên liền bị Tô Niệm Khâm gõ đầu, “Tập trung nào, chỗ này rất quan trọng!”

“Bình thường tốn mấy ngày có thể đàn được bài “Chiếc đũa vũ”?”

“Mỗi người mỗi khác, có người ba năm có người vài ngày.”

“Còn em?”

“Không biết.”

Tang Vô Yên uể oải, “Em không học nữa.”

Tô Niệm Khâm nhướng mày, ý nói: Anh bị em ép buộc hai ngày, cuối cùng cũng chờ được những lời này của em.

“Có vẻ anh dạy rất cực khổ.” Tang Vô Yên càng thêm uể oải.

“Đâu có, đâu có. Cô Tang học cực khổ hơn.” Tô Niệm Khâm khiêm tốn.

Tang Vô Yên chán nản.

“Vì sao trước kia anh lại học đàn?” Tang Vô Yên nghĩ nếu thị lực không tốt, lại nhìn không thấy nhạc phổ thì rất khó khăn.

“Mẹ anh cho rằng, một người mù nếu muốn không bị tiệt đường sống, cho dù lưu lạc ăn xin trên đường thì cũng có chút tôn nghiêm.” (_ _)!

Nghe thấy lời anh nói, tâm Tang Vô Yên bắt đầu co rút đau đớn. Tô Niệm Khâm một chữ cũng không kể tiếp, cô cũng không muốn hỏi tuổi thơ của Tô Niệm Khâm, cô sợ hãi nếu nhắc tới chuyện đó cô sẽ khiếm anh đau lòng hơn.

“Chẳng lẽ ý của tên ‘Niệm Khâm’ ?” Bị Trình Nhân đoán trúng?

“Không sai. Em trước kia nói rất đúng, niệm tình. Mẹ anh là người miền nam, hai từ phát âm giống nhau”

“Mẹ anh đâu?”

“Bà đã chết.”

Mặt Tô Niệm Khâm không chút thay đổi phun ra ba chữ rồi im bặt.

Đêm ấy, Tô Niệm Khâm đột nhiên hỏi: “Vô Yên, hình dáng em như thế nào vậy?”

“Khuynh quốc khuynh thành.” Tang Vô Yên trừng mắt, nghịch ngợm nói.

Tô Niệm Khâm bất đắc dĩ cười yếu ớt.

Tang Vô Yên nói xong cười khanh khách, “Dù sao trong lòng anh cũng nghĩ, chắc chắn em là người đẹp nhất trên thế giới.”

“Không phải đẹp nhất, cũng là đáng yêu nhất, cho dù không đáng yêu, cũng là báu vật của anh.”

Tang Vô Yên bắt lấy hai tay của anh, đưa lên mặt mình.

“Đây là lông mi, có điểm loạn, không cần để ý.” Cô chỉ dẫn anh.

“Đây là ánh mắt, lông mi thưa thớt. Rất nhiều nước mắt, thị lực cũng rất tốt.”

“Cái mũi hơi nhỏ.”

Tô Niệm Khâm không cần cô giải thích, trực tiếp sờ soạng.

Chậm rãi, không buông tha một tấc da thịt trên mặt cô.

Chỉ cần chỗ bị anh chạm qua đều nóng lên.

Tiếp tục đi xuống.

“Uy–” Tang Vô Yên kháng nghị.

“Anh muốn kiểm tra toàn diện một lần, coi thử có vết sẹo nào không.”

“Làm gì có vết sẹo.” Tang Vô Yên hét lớn.

“Hư–” Tô Niệm Khâm ý bảo cô chớ có lên tiếng.

Tiếp theo anh từ từ cởi bỏ áo ngủ của cô.

“Sao em cứ thích mặc áo có nhiều nút vậy.” Tô Niệm Khâm nói thầm, cố gắng khắc chế cảm xúc, ngón tay có điểm run run.

“Đây là áo ngủ của anh.”

Cởi xong quần áo, Tô Niệm Khâm hôn xuống.

“Chúng ta làm một chuyện có lợi cho thể xác lẫn tinh thần đi.” Tô Niệm Khâm nói.

“Anh không phải đang làm sao.”

Anh không phải là một hàng xóm tốt để ở chung, có đôi khi cố chấp giống như trẻ con. Loại cá tính này, không người bình thường nào có thể chịu được. Nhưng lại có lúc có thể sủng Tang Vô Yên lên trời. Anh cũng không cần Tang Vô Yên hy sinh hết thảy để chăm sóc mình. Ngoại trừ không nấu cơm, các chuyện khác anh đều làm hết mình.

Giống như lúc này Tang Vô Yên ngồi ở một chỗ nhìn Tô Niệm Khâm một mình dọn dẹp phòng khách. Anh không hề vội vàng, vì chỉ cần đem những vật Tang Vô Yên chạm qua trở về chỗ cũ. Mỗi vật có một vị trí cố định, nếu không anh rất khó chịu.

“Anh không thích em đụng vào vật dụng của anh sao?”

“Hoàn hảo.” Tô Niệm Khâm nói, “Nếu mỗi lần em nhớ để lại vị trí cũ thì tốt hơn.”

“Em cảm thấy cái kia để qua bên trái sẽ đẹp hơn nên để qua bên đó.” Tang Vô Yên giải thích.

Tô Niệm Khâm không nói.

“Hình trong ảnh là ai vậy?” Tang Vô Yên nói tiếp.

“Cái gì?” Rốt cục cũng có chuyện khiến Tô Niệm Khâm chú ý.

“Cái anh đang cầm đó.”

Tay Tô Niệm Khâm dừng lại, nói: “Tang Vô Yên, em qua đây.”

Cô thấy sắc mặt anh không tốt, cũng đành không tình nguyện đi qua “ Sao?”

“Trong hình là ai?”

“Em biết thì hỏi anh làm gì?” cô muốn nói như vậy lắm, nhưng nhìn thấy mặt Tô Niệm Khâm, đành phải ấp úng nói: “một tấm ảnh cũ, rất nhiều người, có già, có trẻ, hơi giống hình gia đình. Ách—người này hơi giống Dư tiểu thư, bất quá tóc ngắn ngủn, khác cô ấy hiện nay. Bên cạnh có một cô gái, hai người nắm tay nhau.”

“Có phải xung quanh có một hồ lớn.”

“Nga, đúng. Chỗ này có hồ phun nước.”

Tô Niệm Khâm sau khi nghe Tang Vô Yên khẳng định, liền xoay người ném khung ảnh vào thùng rác.

Tang Vô Yên nhìn thấy anh giận dữ, kinh ngạc há miệng.

“Em nói sai cái gì sao?”

“Không có, tốt lắm. Cám ơn.” Ngữ khí cũng rất kém. Một lát sau, anh lại nhặt khung ảnh trong thùng rác lên.

Tô Niệm Khâm sa sầm mặt cầm khung ảnh đến bàn ăn.

Dư Tiểu Lộ vừa vào cửa liền ngửi được không khí có chút căng thẳng, nhìn Tang Vô Yên dò hỏi.

Dư Tiểu Lộ làm động tác: “Hai người cãi nhau?”

Tang Vô Yên lắc đầu, chớp mắt, ý bảo không biết.

Suy nghĩ một chút? Dư Tiểu Lộ buồn bực.

Tang Vô Yên lại chỉ chỉ vật trong tay Tô Niệm Khâm.

“Hai người cũng đừng dùng ám hiệu.” Tô Niệm Khâm đem tấm hình trong tay giơ lên, “ Dư Tiểu Lộ, đây là cái gì?”

“Ách–” Dư Tiểu Lộ nhất thời không biết giải thích thế nào nữa.

“Tranh phong cảnh?” Tô Niệm Khâm cười lạnh.

“Lại còn nói là tranh phong cảnh.” Anh lập lại một lần, ngữ khí so với câu trước còn lạnh hơn.

“Niệm Khâm, anh hãy nghe tôi nói……”

“Tấm hình này đã ở đây bao đâu rồi, cô nói coi. Cô lại nói với tôi đây là tranh phong cảnh đơn thuần.” anh thản nhiên hỏi

“Muốn nói rõ cái gì? Nói một nhà chúng ta tương thân tương ái? Cô có biết tôi phiền nhất là những người đó, lại còn đặt ở trước mặt tôi. Vì tôi mù, cái gì cũng nhìn không thấy sao!” Thay vì giận anh lại dùng cách nói châm chọc tự giễu, người bên ngoài nghe được càng khó chịu.

Anh đứng lên xé nát tấm ảnh.

Tang Vô Yên trợn mắt há hốc mồm nhìn toàn bộ. Này, có chuyện gì xảy ra vậy?

Bởi vì quyết định sau khi tốt nghiệp không đi học tiếp, nên cô làm việc ở đài càng thêm cần cù.

Đề tài về Nhất Kim cũng bị tin tức khác thay thế. Giới giải trí chính là như vậy, khó trách Tô Niệm Khâm cật lực tránh xa. Bất quá, một khi bài hát mới của anh ra thị trường, lại sẽ có người gọi điện thoại đến đài, hỏi chuyện của Nhất Kim. Vô luận là thư điện tử hay là điện thoại trong văn phòng đều bị gọi hỏi hết.

Dù sao Nhất Kim cũng từng lộ mặt ở chỗ họ.

“Thành thật mà nói, lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy đúng là shock thật, không biết dùng từ gì để miêu tả nữa.” ở căn tin ăn trưa Vương Lam nói vì biết Nhiếp Hi vẫn ở phòng thu.

“Nếu lúc ấy có mang theo máy ảnh chỉ cần chụp một tấm rồi bán cho tạp chí là được.” Diệp Lệ cảm thán.

Hai cô đều gặp qua Tô Niệm Khâm cũng vì đạo đức nghề nghiệp, hai cô sẽ không lộ tin tức gì.

“Cậui điên rồi, nếu là chủ nhiệm hoặc là chị Hi biết chúng ta đừng mong còn sống.”

Diệp Lệ quay đầu đến đối Tang Vô Yên nói: “Cậu chưa gặp qua anh ta, rất đáng tiếc.”

Tang Vô Yên cuối đầu, âm thầm cười trộm.

“Vô Yên, sao cậu không nói gì mà ngồi đó cười ngây ngô vậy?” Vương Lam hỏi.

“Vì hôm nay đầu bếp Phương múc cho tớ nhiều bò viên hơn ngày thường, ăn đã nghiền.” Tang Vô Yên nói.

Diệp Lệ và Vương Lam chỉ có thể nhìn nhau không nói gì.

“Nghe nói cậu chuyển nhà đến bên hồ Tây thành ở phải không? Tìm được một bạn trai như vậy đúng là sướng ah. Bên trong đều là biệt thự với xe xịn.”

“Hình như không phải nhà anh ấy.”Cô nhớ Tô Niệm Khâm từng nói như vậy.

“Ai nha– vậy cậu phải để ý một chút. Tin tức thường xuyên nói có một ít đàn ông mượn nhà ở rộng rãi để lừa gạt.” Diệp Lệ nhắc nhở.

Tang Vô Yên cười.

Ăn được một nửa, Tô Niệm Khâm gọi qua.

“Ăn cơm chưa?”

“Vừa ăn vừa nói chuyện phiếm nè.”

“Nói chuyện phiếm?” Tô Niệm Khâm vẫn không thể hiểu được, sao lại có người thích nói chuyện trong lúc ăn.

“Nói về Nhất Kim ah, nghe nói hình của anh ta bán rất có giá.” Tang Vô Yên cười hì hì nhìn nhìn hai đồng sự bên cạnh.

“Em ăn thịt bò.” Tô Niệm Khâm hỏi.

“Sao anh biết?” Tang Vô Yên kinh ngạc, chẳng lẽ mùi thịt có thể bay qua điện thoại?

Cô này đúng là dạng chưa đánh đã khai.

“Bác sĩ nói như thế nào, em vừa ra khỏi cửa là quên rồi!” Tô Niệm Khâm giận dỗi.

Mấy ngày trước, da Tang Vô Yên lại dị ứng, sau khi kiểm tra bác sĩ muốn cô kiêng ăn anbumin và thịt bò.

Không ăn thịt bò đối với Tang Vô Yên mà nói là chuyện khổ sở nhất. Cô nói: “cuộc đời em đã mất đi một nửa lạc thú rồi aiz.” Tô Niệm Khâm nói: “Chỉ nhịn trong mất ngày ra ban thôi, có cần khoa trương như vậy không.”

Bây giờ Tô Niệm Khâm gọi điện nhắc về chuyện này.

“Sao anh biết em đang ăn?” Tang Vô Yên lại hỏi.

“Nhìn cách em nói chuyện giống một tiểu nhân đắc chí liền đoán ra thôi.”

Cô lè lưỡi, ra vẻ anh biết thì làm được gì.

“Về sau giờ trưa phải về nhà ăn cơm.” Tô Niệm Khâm tuyên bố mức xử phạt.

“Hai nơi cách nhau rất xa, em lười chạy về.”

“Vậy giữa trưa một mình anh qua căn tin ăn cơm với em!” Người nào đó lại khôi phục bản sắc bạo quân.

“Không cần!” Tang Vô Yên lập tức đầu hàng. Nếu mấy cô gái này biết anh là bạn trai cô, chắc chắn sẽ bị bức cung đến chết.

Sau khi Tang Vô Yên về nhà đã gần đến xế chiều.

Cô cởi giày, vô tình thở dài.

Tô Niệm Khâm nghe thấy, động tác hơi chậm lại, anh biết cô ở bên ngoài bôn ba, thật sự mệt chết.

Tan học ở trường rồi lại đến đài, sợ Trình Nhân ở một mình, lo lắng nên thường trở về xem, và cuối cùng về chỗ này.

Anh thường xuyên tự hỏi, có phải hay không rất ích kỷ. Trong lòng một giọng khác nói, không, tình yêu chính là ích kỷ.

Nhưng muốn một người hy sinh lý tưởng để chấp nhận một người khác luôn là chuyện tàn nhẫn nhất.

Tô Niệm Khâm hỏi: “Bệnh sởi đỡ hơn chưa, còn ngứa không.”

“Phải về ăn trưa sao?”

“Không cần.”

“Chẳng lẽ thật sự anh muốn tới đó?” Tang Vô Yên càng thêm khẩn trương.

“Anh làm qua chuyện xấu sao, vì sao không thể đi?” Tô Niệm Khâm nhíu mày.

“Anh có biết em không phải ý này.” Tang Vô Yên có chút sốt ruột.

“Anh có thể không đi. Chỉ cần em nghe lời.”

Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy ấm áp, “ Dạ.”

“Đúng rồi,” Tô Niệm Khâm đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Còn một nửa lạc thú kia là cái gì?”

Tang Vô Yên cười thần bí.

“Ăn thịt heo.”
“Ah– Tiểu Lộ, tớ lộn dấm chua thành nước tương rồi.”

“Không sao, một lát tớ nêm lại cho” Dư Tiểu Lộ lập tức đi tới dọn dẹp đống bừa bãi do Tang Vô Yên bày ra. Cô thuần thục đánh trứng gà, sau đó bỏ thêm ít muối, dùng chiếc đũa quấy lên. Sau đó nếm thử canh củ cải của Tang Vô Yên mới nấu, rất mặn, lại thêm chút nước nấu tiếp.

Phòng bếp vốn rất lớn, đáng tiếc thêm Tang Vô Yên đứng vào, cảm thấy không có chỗ. Đành phải lui đến góc sáng sủa nói chuyện phiếm với Dư Tiểu Lộ.

“Tô Niệm Khâm đi đâu vậy?” Cô nhìn nãy giờ không thấy bóng dáng anh đâu hết.

“Trong nhà có việc, cho người tới chở anh ấy về.” Dư Tiểu Lộ thản nhiên nói.

“Trong nhà? Anh ấy có người nhà?” Tang Vô Yên trố mắt.

“Làm sao mà không có người nhà, Tô gia ở núi Sư tử còn đó, đâu có biến mất. Anh ta không kể cho cậu nghe àh?” Dư Tiểu Lộ để đồ ăn xuống hơi nghi ngờ.

“Núi Sư tử? Tô gia?” Tang Vô Yên khó hiểu.

Lúc này, Dư Tiểu Lộ ngừng tay, nhìn Tang Vô Yên, hơi do dự : “Nếu lúc trước anh ấy không có đề cập qua, coi như tớ nhiều chuyện vậy. Niệm Khâm tự biết suy nghĩ, tớ không nói chuyện của anh ấy nữa.”

“Vậy chuyện của cậu có thể nói không?” Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy mình không nên bị động nữa.

“Để xem là nói cái gì?” Dư Tiểu Lộ nói.

Không biết Tiểu Lộ và Tô Niệm Khâm là ai ảnh hưởng ai, tính tình cũng giống nhau, đúng là người một nhà .

“Hai người là họ hàng?”

“Uhm.”

“Anh ấy nói anh ấy lớn lên ở cô nhi viện, có người nhà sao bị đưa vào cô nhi viện?”

“Ách– vấn đề này có vẻ phức tạp, nếu kể hơi dài, cậu đổi câu hỏi, hỏi cái gì đơn giản một chút.”

“Anh ấy nói mẹ anh ấy qua đời. còn ba thì sao?”

“Đương nhiên còn.” Dư Tiểu Lộ gật đầu, “ Nhưng, Vô Yên, câu này không có liên quan với tớ, phạm quy rồi. Quên đi, coi như tớ tặng cậu vậy.”

“Cậu và anh ấy là quan hệ gì?” hỏi như vậy, Tang Vô Yên lại cảm thấy ngượng ngùng, cảm giác giống như cùng tình địch ngả bài.

“Dì nhỏ.” Dư Tiểu Lộ lơ đễnh, trả lời rõ ràng.

“Dì nhỏ?!”

“Không hề có huyết thống.”

Trong đầu Tang Vô Yên chỉ nghĩ đến hai chữ dì nhỏ.

“Chị tớ là mẹ kế của anh ấy.”

Tang Vô Yên đơ tại chỗ.

Lúc này, một chiếc Bentley màu rượu vang dừng lại cách nhà khoảng trăm thước, tài xế chợt nghe Tô Niệm Khâm nói, “Ở đây được rồi, không cần chạy qua.”

Tài xế có chút khó xử, từ kính hậu nhìn Dư Vi Lan.

Dư Vi Lan gật gật đầu.

Xe chậm rãi dừng lại, Dư Vi Lan nói: “Sức khỏe ba cậu không tốt, thường xuyên nhắc đến cậu. Cậu nên trở về nhiều hơn.”

Tô Niệm Khâm trầm mặc.

“Nghe Tiểu Lộ nói cậu thích một cô gái rất đáng yêu, hãy đối xử tốt với cô ấy.” Cô lớn hơn Tô Niệm Khâm có mấy tuổi, cách nói chuyện hoàn toàn giống một trưởng bối, còn lấy tay vỗ vỗ đầu gối Tô Niệm Khâm.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0047/Giây
Timeout: 7.6%
U-ON C-STAT1/3/1674