XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 21.20.48 PM


“Không cần cô nói, tôi cũng biết quý trọng.” Tô Niệm Khâm đẩy tay ra, sau đó xuống xe rời đi.

“Thiếu gia.” Tài xế vốn muốn dìu anh đi, lại bị Dư Vi Lan ngăn.

“Quên đi.”

Tang Vô Yên từ cửa sổ trong phòng bếp nhìn thấy Tô Niệm Khâm đẩy hàng rào vào vườn hoa.

Cô nhất thời bối rối đứng lên, cũng không biết tại sao mình lại muốn chạy trốn, cầm lấy túi, chuẩn bị ra cửa.

Vừa ra cửa liền đụng phải Tô Niệm Khâm.

“Vô Yên, định đi đâu?” Tô Niệm Khâm hỏi.

“Trình Nhân tìm em.” Cô không dám nhìn anh.

“Quan hệ trong nhà họ rất phức tạp” Trong quán cà phê, Trình Nhân nói.

Phục vụ đi tới.

“Tớ muốn nước ép dâu . Trình Nhân uống gì?”

“Ô mai lạnh.”

Phục vụ nhớ kỹ, “ Một ly nước ép dâu còn gì nữa không?” Rõ ràng không nghe thấy yêu cầu của Trình Nhân.

“Còn nước ô mai.” Tang Vô Yên bổ sung.

“Nhà cũng giàu nữa.” Trình Nhân tiếp tục phân tích. Có Mercedes đưa đón gia cảnh chắc cũng không tệ. “Với những việc cậu nghe thấy, người có tiền chuyện chồng già vợ trẻ là bình thường, Dư Tiểu Lộ chắc cũng không cần lừa cậu. Bây giờ vấn đề chính là: Tô Niệm Khâm vì sao muốn gạt cậu. đối với hoàn cảnh hiện nay như chúng ta mà nói, nhà có tiền cũng là chuyện tốt ah, vì sao không nói lời nói thật?”

“Tớ hơi giận, chẳng lẽ tớ không đủ tư cách để anh ấy kể chuyện của mình, chẳng lẽ anh ấy muốn kiểm nghiệm coi tớ có phải là gái hám tiền sao? Trình Nhân, tớ đột nhiên không còn tin tưởng vào tình yêu.” Tang Vô Yên vuốt tóc, “ Tớ rất rầu.”

“Đúng vậy, nhiều tiền mà không thể xài đúng là chuyện nên rầu. Chúng ta phải tính toán tính toán một chút.”

“Chết đi.”

Tang Vô Yên vẻ mặt đau khổ, lo âu trong lòng không ai có thể giúp được. Lúc biết Nhất Kim chính là Tô Niệm Khâm, Tô Niệm Khâm là Nhất Kim, cô thấy mình đã biết được bí mật lớn rồi.

Cô điện thoại kêu Lí Lộ Lộ tra trên Internet “ Tô gia núi Sư tử” là cái gì. Nghe giọng Dư Tiểu Lộ chắc là nơi nổi tiếng.

Kết quả thật là khiến người ta hoảng sợ.

Một gia tộc giàu có, gồm có công ty mỹ phẩm RD nổi tiếng thế giới.

“Chủ yếu là mỹ phẩm?”

“Không phải, cái đó chúng ta quen nhất. Cái khác……” Lí Lộ Lộ kéo chuột xuống, “ Còn có giàn khoan dầu mỏ.”

“Dầu mỏ cái gì?”

“Chắc là công cụ thăm dò dầu mỏ dùng cho chuyên ngành.”

Thật sự là điều mà Tang Vô Yên không thể nghĩ đến.

Lí Lộ Lộ hỏi: “Tang Vô Yên định nghỉ việc rồi tìm một rùa vàng sao?

Mẹ Tô Niệm Khâm chết sớm, lớn lên trong cô nhi viện, là chuyện mà Tang Vô Yên có thể chấp nhận. Hơn nữa mặc kệ áp lực gia đình, Tang Vô Yên cảm thấy Tô Niệm Khâm là của một mình cô, cô hiểu rõ anh.

Nhưng trong vòng một ngày, đột nhiên phát hiện, Tô Niệm Khâm hoàn toàn không như cô biết. Anh không phải cô nhi, cũng không phải lẻ loi hiu quạnh, anh có cha, có mẹ kế, thậm chí còn có một gia đình cực kỳ hiển hách. Trong nháy mắt, nhận thức của cô về anh toàn bộ sụp đổ.

Hơn nữa điều quan trọng nhất, người nói cho cô biết không phải là Tô Niệm Khâm!

Tang Vô Yên ngồi trong công viên, do dự có nên gọi điện về nhà không, chỉ mong mẹ còn quan tâm cô.

“Uy–”

“Mẹ, con là Yên Yên.”

Đầu bên kia điện thoại, ngừng một chút, chỉ nghe tiếng thở của đối phương.

Không nghe trả lời, Tang Vô Yên bỗng nhiên không biết muốn nói gì, “Con……ba mẹ không đi tản bộ àh.”

“Không, một mình ở nhà, đang muốn ra ngoài.”

Nghe được giọng của mẹ, Tang Vô Yên nhẹ nhàng thở ra. “ Ba còn ở trường?”

“Uh, trường muốn làm đánh giá giáo viên, việc gì.”

“Mẹ……” Tang Vô Yên nói: “Sau này không cần gửi tiền qua ngân hàng nữa, con đi làm rồi.”

“Cuộc thi cuối khóa nhất định phải thi, lúc tốt nghiệp ra trường nhớ chụp ảnh lại.” Giọng mẹ bình thường lại, “Phí sinh hoạt cũng sẽ gửi đến tốt nghiệp, con mới đi làm thì có bao nhiêu tiền. Con gái nhất định phải độc lập, dùng tiền của mình mới có thể ngẩng đầu nhìn người.”

“Dạ.” Cô biết ý của mẹ. tư duy này từ nhỏ đã khắc sâu vào tâm cô.

Cúp điện thoại mới hiểu được mình bất an cái gì. Mẹ từng nói cho dù anh có tiền, chúng ta cũng không thể vọng tưởng trèo cao.

Từ nhỏ mẹ chỉ mong cô có hạnh phúc bình thường, nên đặc biệt nghiêm khắc trong việc học. Bà nói học đại học, tìm một chỗ làm không chênh lệch lắm với chồng, mới là tiêu chuẩn cơ bản của hạnh phúc.

Mà gia thế của Tô Niệm Khâm như vậy, cô không hề nghĩ qua. Mà sao anh lại muốn gạt mình?
“Nếu không tìm thấy lá gan phù hợp, ông ấy không thể sống qua mùa đông năm nay.”

Tô Niệm Khâm ngồi một mình trên sô pha, nghĩ đến lời bác sĩ. Yêu, hận lúc trước đều giảm dần.

Người kia thật tàn nhẫn. Trước bảy tuổi anh đều nghĩ mình là một cô nhi khiếm thị.

Mãi đến khi mẹ rưng rưng khóc khi tìm được anh.

Mẹ chỉ nói: “Lúc còn rất nhỏ, chúng ta thất lạc con, mẹ tìm con rất nhiều năm rồi.”

Sau khi hiểu chuyện, anh mới biết được, người đàn ông kia cố ý vứt bỏ anh mà thôi.

Mẹ quẫn bách giải thích: “Lúc ấy cha con rất cực khổ mới lo được cho gia đình, hơn nữa điều kiện trong nhà quá kém sợ không thể nuôi nổi con.”

Tô Niệm Khâm cười lạnh.

Anh biết, một đứa trẻ mù sao xứng làm con của Tô Hoài Sam.

Nếu không phải anh và Tô Hoài Sam có cùng huyết mạch, người đàn ông này phỏng chừng cũng không thèm liếc mắt tới anh.

Nhưng nay, ông ta sắp chết.

Anh không còn cảm giác hận cái người gọi là cha.

Tô Niệm Khâm không có bật đèn, một mình yên tĩnh ngồi trong bóng tối.

Đêm khuya rồi, mà Vô Yên chưa trở về.

Ngoại trừ tăng ca ở đài thì ít khi về trễ.

Hai chuyện tình đan vào cùng một chỗ làm cho anh tâm loạn cực kỳ.

Tô Niệm Khâm cố gắng vẫn duy trì tư thế nghiêm chỉnh, nhưng nội tâm chưa bao giờ bất an như vậy.

Dư Tiểu Lộ nói Vô Yên hình như đã biết cái gì.

Anh vẫn chưa tìm được cơ hội tốt để nói với Vô Yên, thậm chí có thể nói là anh không dám nói cho Vô Yên.

Nói với cô ấy như thế nào?

Chẳng lẽ nói: “Kỳ thật anh vẫn gạt em một chuyện.”

Hoặc là nói: “Lúc ấy trong nhà không giàu, biết anh mù, sợ là gánh nặng, lại dọa người cho nên đem anh ném đi.”

Hay là, “sau khi mẹ anh qua đời, cha anh đã tái hôn ba lần. phu nhân đương nhiệm không lớn hơn anh bao nhiêu tuổi.”

Mắt bị tàn tật, cũng khiến anh tự ti với Vô Yên.

Ngày ấy anh cùng Dư Tiểu Lộ đi ngang qua sân bay.

“Hở? Kia không phải cô Tang sao?” Tiểu Lộ hỏi, “ Người kia hình như mẹ cô ấy.”

Vì thế, anh liền gọi cho Vô Yên.

Lại nghe được một câu lãnh đạm, “Một lát em gọi lại.”

Sau đó, anh ước chừng chờ đợi được hai giờ, chuyện gì cũng làm không được.

Anh thật vất vả mới hạ quyết tâm gọi lại nữa, nhưng không có ai tiếp.

Sauđó, Tiểu Lộ nhận được tin nhắn Vô Yên muốn anh chuẩn bị gặp người nào, sau lại bổ sung một câu, “Chiều hôm nay không phải là mẹ cô ấy chứ, bác ấy yêu cầu muốn gặp anh kìa.”

Nghe như thế, anh giống như cảm thấy có chút cao hứng.

Nào biết cửa Tô gia không ai tới. Rốt cục không nhịn được hỏi cô, Vô Yên lại nói: “Là Trình Nhân ah.”

Vô Yên nhất định nói dối rồi cố ý làm nũng trước mặt anh để cho qua chuyện.

Lúc đó, tim anh liền trống rỗng.

Bỗng nhiên, anh nghe thấy Vô Yên lấy chìa khóa mở cửa.

Anh đột nhiên đứng dậy, cảm thấy không ổn, vội vàng ngồi xuống.

“Em đi đâu vậy?” Anh quay đầu hỏi.

“Em đi gặp Trình Nhân.”

“Sao lại hỏi Tiểu Lộ chuyện của anh?” giọng anh nói ra câu thứ hai câu hơi tức giận.

Tô Niệm Khâm lần đầu tiên phát hiện, thì ra người có lỗi cáo trạng trước chính là như vậy. Cũng không biết người có lỗi kia đang đứng ở cửa có chột dạ giống anh không.

Vô Yên cũng không cãi lại, chỉ im lặng.

“Anh không nói với em, là vì anh có nguyên nhân. Nếu em muốn biết sao không trực tiếp hỏi anh.” Anh sợ Vô Yên hỏi, vì thế đành phải giả bộ tức giận.

“Em……” Cô bỗng nhiên cảm thấy rất ủy khuất.

Cô đứng ở cửa, ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối, vùi đầu thật sâu vào, giống như con đà điểu, bình thường luôn nhanh mồm nhanh miệng, lớn mật cổ quái đều không thấy nữa.

Tô Niệm Khâm phát hiện không đúng, đứng lên,“ Vô Yên?” Ngữ khí vẫn cứng ngắc như cũ.

Cô không để ý tới anh.

“Vô Yên.” Anh bắt đầu lo lắng, đi tới, đụng vào đầu Vô Yên.

Lập tức ngồi xuống bên cạnh cô.

Thực xin lỗi, anh là một người đàn ông ích kỷ. Tô Niệm Khâm ở trong lòng xin lỗi.

Ra khỏi miệng lại biến thành, “ Về sau không được về nhà trễ như vậy.”

Vô Yên vẫn không để ý tới anh.

Vô Yên không trả lời, giống như chui vào vỏ ốc rồi.

Tô Niệm Khâm ở bên cạnh không biết làm sao.

Không biết cô có phải đang khóc không, Tô Niệm Khâm không dám nghĩ, nhưng càng không nghĩ, tâm lại càng đau.

Anh dừng một chút, “ Ngày mai anh mang em về Tô gia.” Những lời này như dùng hết dũng khí mới nói được.

Lại không tngờ Vô Yên đột nhiên ngẩng đầu, “ Không!”

Tô Niệm Khâm chấn động.

“Vì sao?”

“Vì sao? Anh hỏi em vì sao?” Tang Vô Yên nhảy dựng lên, “ Tô Niệm Khâm, anh là gì của em, dựa vào cái gì quản em đi chỗ nào, anh dựa vào cái gì muốn em về nhà anh?”

“Em nói, vậy anh là gì của em!” Tô Niệm Khâm giận dỗi.

“Một công cụ làm ấm giường không có quyền lợi gì nữa” Tang Vô Yên không cam lòng yếu thế, “Anh nói anh lớn lên ở cô nhi viện, em liền ngu ngốc tin anh là cô nhi, vì anh mà khổ sở, chắc anh đứng bên cạnh coi vui lắm phải không? Rất ý nghĩa phải không. Anh có tiền, cũng không cho em biết, rất vui phải không? Tiền dơ bẩn gì, Tô gia gì, em cũng không hiếm lạ!”

Tô Niệm Khâm nhắm mắt, “Nếu em không muốn đi cũng được.” Đứng lên, lạnh lùng nói.

“Tô Niệm Khâm!” Tang Vô Yên hơi giận, “Anh không cần bá đạo như vậy!”

“Hỏi thăm người khác là em, không đi cũng là em, còn nói anh bá đạo.” Tô Niệm Khâm xoay người đưa lưng về phía cô, ngữ khí lại khôi phục mang hương vị trào phùng như lúc trước.

“Anh!” Tang Vô Yên không nói lại anh, dậm chân, chạy ra khỏi cửa.

Tô Niệm Khâm là người như vậy àh.

Cô đã đủ rầu, rõ ràng là Tô Niệm Khâm không đúng, anh còn không giải thích hay an ủi, còn muốn phát giận với mình. Cô vốn không phải thật sự giận anh, chính là cảm thấy hơi khó chịu, vì sao không kể cho cô nghe. Cho nên mới làm nũng với anh, chỉ hy vọng anh có thể ôn nhu dỗ ngọt, thậm chí chỉ cần nói nhỏ nhẹ một chút. Nhưng, vì sao anh luôn đưa ra bộ dáng kia.

Tang Vô Yên càng nghĩ càng tức, vung tay rống to.

“Tô Niệm Khâm, anh ngu ngốc! Ngu ngốc!”

Nói chuyện cũng không lo lắng cảm thụ của người khác, một bộ dáng thiên hạ đệ nhất.

Làm việc cũng không hỏi ý kiến của người khác, chưa bao giờ dùng dùng câu “ Được không? Được không? Em thấy thế nào?” . Hoàn toàn ra chỉ thị, không thay đổi.

Cô chạy vội ra ngoài quên mang túi xách. Ví tiền, chìa khóa toàn bộ ở bên trong. Cũng không có mặt mũi trở về, đành phải trở lại chỗ Trình Nhân.

Cô từ thảm dưới cửa tìm chìa khóa.

“Cậu bị Tô đại thiếu gia đuổi đi àh?” Trình Nhân hỏi.

“Trình Nhân, cậu đừng trêu đùa tớ.” Tang Vô Yên nằm trên sô pha, giống một con mèo nhỏ.

“Nhớ rõ trước kia tớ nói với cậu rồi, quyết định muốn yêu thì phải yêu tới cùng, bằng không hai người đều bị tổn thương.”

“Là anh ấy tổn thương tớ trước.”

“Anh ấy làm gì?”

“Tớ còn chưa chất vấn anh ta, anh ta lại trách tớ trước, giọng điệu không tốt tí nào.”

Trình Nhân trầm mặc một chút, “Theo tớ được biết, anh ta vẫn có tật xấu này mà, trước kia cậu cũng không để ý.”

“Tớ……”

“Đó là bởi vì trước kia cậu đứng ở phía kẻ mạnh để xem xét, cậu cảm thấy không nên so đo với người tàn tật như anh ta nên không để ý. Nhưng mà hiện tại Tô Niệm Khâm đột nhiên từ cô nhi nghèo khổ thành đại thiếu gia có tiền, cậu tự ti. Tự ti làm cho người ta mẫn cảm, đây là cách mọi người thường nói.”

“Là như vậy àh?”

“Như thế nào không phải. Nói không chừng một lát anh ta lại gọi cho cậu.”

“Di động của tớ để trong túi xách.” Tang Vô Yên thở dài.

“Cũng tốt, lỗ tai thanh tịnh hơn.” Trình Nhân thổi tóc, “ Vừa vặn có thể để cô Tang nhà ta trừng phạt tính xấu của Tô Niệm Khâm thiếu gia, để cho anh ta lo lắng một chút. Vậy thì hai chúng ta cùng nhau cầu trời bái phật, nguyền rủa anh ta suốt đem không thể ngủ ngon, ăn cái gì đều ói ra hết, uống nước thì bị sặc, tắm thì bị chết đuối, như thế nào?”

“Anh ấy thật sự sẽ lo lắng sao.” Tang Vô Yên nghe Trình Nhân như vậy nói có chút mềm lòng.

“Vậy cậu gọi anh ta đi.” Trình Nhân nói xong chuẩn bị đem điện thoại ném cho cô.

“Không! Tớ còn giận mà.” Tang Vô Yên nhanh chóng ôm gối đi ngủ.
(truy cập KenhTruyen.Info để đọc nhiều truyện hay nhé)
Bất quá cơn giận của cô cũng ít hơn Tô Niệm Khâm.
Đêm đó Tô Niệm Khâm muốn đuổi theo, kết quả đang cuống quít thì đụng phải bình hoa ở tủ giày.
Thủy tinh vỡ hết, nước đầy nhà, cánh tay anh lại cọ vào mảnh vỡ.
Dư Tiểu Lộ nghe tiếng chạy xuống đến dìu anh, lại chọc tới lửa giận của Tô Niệm Khâm: “Không cần xen vào việc của tôi!”
Anh tựa vào tường đi đến bên piano, đột nhiên mạnh mẽ đánh ra bài “Rad tư cơ khúc quân hành”, hoàn toàn không để ý bây giờ đã là một hai giờ sáng.
Hàng xóm bị anh làm phiền đều mở đèn hết.
Nếu không phải Dư Tiểu Lộ và bảo vệ đi nhận lỗi, chỉ sợ công an đã tới lâu rồi.
Chờ tình thế bình ổn lại, Dư Tiểu Lộ đứng bên Tô Niệm Khâm nói: “Kỳ thật tôi rất hâm mộ cô Tang.”
“Niệm Khâm, tôi, chị tôi, chúng ta ba người cùng nhau lớn lên, anh vẫn kiêu ngạo lại lãnh đạm như vậy đối xử với mọi người, cho tới nay tôi cứ nghĩ đó là bản chất của anh. Khi gặp được cô Tang mới biết, không phải. Cô ấy có thể cho anh tức giận, vui mừng, uể oải, chỉ cần hơi nhăn mày liền có thể đem hỉ nộ của anh đảo lộn. Tôi thậm chí……” Dư Tiểu Lộ vuốt cái trán bất đắc dĩ cười cười, “ Tôi thậm chí hâm mộ cô ấy có thể làm cho anh biến hóa lớn như vậy.”
Tô Niệm Khâm dừng một chút, thản nhiên nói: “Tôi mệt mỏi.”
“Không ra ngoài tìm cô ấy sao?”
“Không cần.”
Anh trở về phòng, đóng cửa.
Tô Niệm Khâm là điển hình của một con vịt chết chỉ biết mạnh miệng. Cửa đóng được một nửa. Liền tìm điện thoại, gọi qua lại nghe được tiếng điện thoại trong phòng khách. Anh theo tiếng chuông tìm kiếm, đụng đến túi xách của Tang Vô Yên, di động, chìa khóa, ví tiền, giấy CMND… tất cả đều ở bên trong.
Tô Niệm Khâm đột nhiên biến sắc.
“Niệm Khâm, làm sao vậy?” Dư Tiểu Lộ ở trên lầu sớm nghe thấy điện thoại vang.
“Tôi phải đi tìm cô ấy.”
Chiếc Volvo chạy ra khỏi khu phố.
“Anh nghĩ xa như vậy mà cô ấy vẫn sẽ đến chỗ Trình Nhân sao?” Dư Tiểu Lộ vừa lái xe vừa nhìn hai bên đường để tìm kiếm.
Tô Niệm Khâm không nói lời nào, cánh tay nắm chặt lại đặt trên cửa xe, cố gắng suy nghĩ những chỗ Tang Vô Yên có thể đi.
Dư Tiểu Lộ nhìn anh nói: “Niệm Khâm, anh không nên gấp. Trị an vùng này cũng không tệ.”
“Tôi không chăm sóc tốt cho cô ấy.” Một lát sau, Tô Niệm Khâm nói.
“Anh từng nói, trên thế giới này, không ai cần người khác chiếu cố.”
“Vô Yên thì khác.”
“Cô ấy cũng không có chăm sóc anh thật tốt. Nếu cô ấy biết anh sẽ lo lắng như vậy thì không nên tùy hứng, bây giờ đã gần rạng sáng.” Dư Tiểu Lộ nhìn bên ngoài.
“Tiểu Lộ,” Tô Niệm Khâm quay đầu nói: “Thật không nên phiền cô, tôi có thể xuống xe, tự mình tìm cô ấy.”
“Niệm Khâm, anh rõ ràng biết tôi không phải ý này.” Dư Tiểu Lộ thở dài.
Xe đến ngã tư đường gặp đèn đỏ dừng lại.
“Kia?”
“Như thế nào?” Tô Niệm Khâm buông tay, quay đầu hỏi.
“Bóng người kia giống cô Tang .”
Cô gái đang đi trên đường cái, vẻ mặt mỏi mệt, nhìn kỹ quả nhiên là Tang Vô Yên.
“Là cô ấy.” Đèn đỏ dừng lại, Dư Tiểu Lộ muốn gọi.
“Không cần kêu cô ấy.” Tô Niệm Khâm đột nhiên nói, “Đi theo phía sau là được rồi.”
Vì thế, Tang Vô Yên ở phía trước, xe ở phía sau, hai người vẫn duy trì khoảng cách là một trăm thước. 20 phút sau, Tang Vô Yên mới trở lại tới chỗ ở trước kia. Sau đó nhìn theo cô ấy lên lầu.
“Đèn sáng.” Dư Tiểu Lộ nói.
Chẳng lẽ cô ấy ở một mình, Trình Nhân không có nhà? Dư Tiểu Lộ nghi hoặc cũng không nghĩ nhiều.
Khi tắm, Tô Niệm Khâm mới phát hiện miệng vết thương trên cánh tay hơi đau. Bình hoa thường đặt ở trên đàn piano, cũng chỉ có anh biết, làm sao lại đặt trên tủ giầy. Nghĩ lại thì ngoại trừ Tang Vô Yên không còn ai vào đây nữa, thích bỏ đồ đạc lung tung là bản tính của cô.
Cô không muốn cùng anh về nhà, Tô Niệm Khâm uể oải, tất cả đều đúng như anh đoán.
Anh không xứng với cô.
Buổi sáng bị tiếng chuông đánh thức, tìm nửa ngày mới ra.
“Vô Yên a, mẹ nhớ không lầm thì hôm nay con phải thi biện hộ……”
Tô Niệm Khâm nghe thấy giọng trong điện thoại, liền kéo chăn ngồi dậy.
“Vô Yên?” Bà Tang hỏi.
“Không phải…… bác gái…… Là……” Trong cuộc đời Tô Niệm Khâm, đây là lần đầu tiên biết cảm giác nói lắp bắp.
Bà Tang nghe thấy giọng nam cũng ngẩn ra.
“Anh Tô?” Má Tang rõ ràng hơi do dự
“Vâng. Bác gái.” Anh cố gắng để không nghe ra giọng mới ngủ dậy.
“Thật quấy rầy anh. Vô Yên đâu?”
“Hôm qua, cô ấy để quên điện thoại ở chỗ cháu. Chắc bây giờ đang ở trường.” Tô Niệm Khâm nhấn mạnh hai chữ hôm qua, thay Tang Vô Yên che lấp.
“Uhm.” Má Tang coi như nhẹ nhàng thở ra.
“Anh Tô.”
“Bác gái, mời bác nói.” Bà Tang rất khách khí, làm cho Tô Niệm Khâm cảm thấy tương lai không ổn cho lắm.
“Anh có biết, nguyên nhân tôi và ba Vô Yên không đồng ý hai người qua lại, tâm của cha mẹ không biết anh có hiểu không. Đối với việc tôi một mình đi đến thành A, Vô Yên và tôi đã cãi nhau một trận. Tuy rằng tính cách nó bị chúng tôi chiều đến hỏng rồi, nhưng chưa từng cãi lới tôi như vậy. Nó là con gái tôi, nó cố chấp cùng anh một chỗ, không tiếc cãi lại tôi. Chuyện nay chúng tôi cũng không có biện pháp với nó, đành phải tùy nó.”
Tô Niệm Khâm dần dần lạnh lại, việc này sao anh không biết.
“Từ nhỏ Vô Yên là báu vật của nhà chúng tôi, là thịt trên người tôi, tôi và ba nó đã mệt nhọc hơn phân nửa đời người, để cho nó không cần khổ, không chịu mệt, tìm một người phù hợp rồi sống cả đời. Nay nó lại tự hy sinh hết những an bài của chúng tôi, cho nên hy vọng anh hãy đối xử với nó thật tốt.”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 9%
U-ON C-STAT1/1/1672