Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock02.05.26 / 09.01.26 PM

“Mẹ–” Tang Vô Yên trên đường rơi lệ,“ Có phải hay không ba mẹ không cần con nữa? Có phải hay không bởi vì con tùy hứng cho nên ba mẹ bắt đầu trừng phạt con? Không muốn lo lắng con, cũng không muốn cho con biết tin tức của ba mẹ.”
“Vô Yên……”
“Chúng ta chỉ không muốn ràng buộc bước chân của con. Con lớn rồi cuối cùng cũng phải rời đi.”
Tang Vô Yên cúp điện thoại, nói với Vương Lam: “Lam lam, giúp tớ xin phép, tớ muốn về.”
“Về đâu?”
“Nhà cũ.”
“Nhưng cậu không phải nói cậu đáp ứng ngày mai muốn đi thăm cha anh ấy.”
“Ba tớ quan trọng hơn.”
Trên taxi, Tang Vô Yên nghĩ: Có phải mình đã sai rồi không.
Ấn chuông cửa là Dư Vi Lan.
Tô Niệm Khâm có điểm giật mình, “ Tiểu Lộ đã ra ngoài.”
“Tôi không phải đến tìm cô ấy.” Dư Vi Lan mỉm cười. “ Không mời tôi vào nhà?”
Tô Niệm Khâm cứng ngắc nghiêng người cho cô vào nhà.
“Nghe nói ngày mai anh muốn dẫn bạn gái về nhà.”
“Đúng vậy.”
“Hôm nay sau khi cha anh nhận được điện thoại, có thể tự mình ngồi xuống ăn cơm. Có thể thấy được ông ấy rất cao hứng.”
Tô Niệm Khâm khóe miệng cười lạnh.
“Anh vẫn cố chấp như vậy.”
“Không. Tôi đối với chuyện của mình cũng không cố chấp.”
“Niệm Khâm,” Dư Vi Lan theo thói quen định ngồi cạnh Tô Niệm Khâm, vỗ vỗ tay anh, “ Nếu Tô phu nhân còn trên đời khẳng định rất vui mừng.” nhiều năm rồi, cô vẫn gọi mẹ Tô Niệm Khâm như vậy.
“Bây giờ ngài chính là tô phu nhân.” Tô Niệm Khâm lấy tay ra, chế nhạo.
Với châm chọc của Tô Niệm Khâm, Dư Vi Lan không để ý, hiền lành nói: “Tôi cũng vì anh mà vui mừng.”
Tô Niệm Khâm đột nhiên giận dỗi,“ Cô đương nhiên là cao hứng nhất rồi. Bởi vì không có chuyện làm cô rầu nữa. ruốt cục ông ấy cũng từ bỏ tình yêu của mình, cô cũng không còn gì lo lắng nữa ! Tô phu nhân hoàn toàn không cần đa tình như vậy, con riêng của cô cũng chưa bao giờ thích cô!”
Sắc mặt Dư Vi Lan trắng bệch, hồi lâu mới khôi phục huyết sắc,“ Nhiều năm như vậy, anh rốt cục cũng đem những lời này nói ra. Có thể thấy được anh thật tình thíchcô Tang.”
“Tôi thích cô ấy hay không cùng cô không có quan hệ.”
“Ngày mai người một nhà hòa hòa bình ăn bữa cơm, miễn cho cô Tang chê cười. Tôi về đây, Niệm Khâm.”
Dư Vi Lan vừa lên xe liền nhìn thấy một cô gái tóc ngắn vào nhà Tô Niệm Khâm, từ trong túi lấy chìa khóa, nghĩ cả nửa ngày đành phải ấn chuông cửa.
Cô ấy là Tang Vô Yên đi, cô gái nhỏ người miền nam. Vi Lan đóng cửa xe, mệt mỏi tựa vào ghế,kêu xe chạy.
Tang Vô Yên có chút gấp, cô không có mang chìa khóa, chỉ mong Tô Niệm Khâm có ở nhà. Nghĩ lại liền nhấn chuông cửa.
“Cô đủ rồi! Dư Vi Lan!” Cô thấy cửa mở, liền nghe Tô Niệm Khâm hét lớn.
Cô thấy vẻ mặt giận dữ của Tô Niệm Khâm, giật mình, “Em quên mang chìa khóa.”
Sau đó không để ý Tô Niệm Khâm đang xấu hổ, vội vàng vào phòng thu dọn hành lý.
“Em làm sao vậy?” Tô Niệm Khâm phát hiện khác thường.
“Thu dọn này nọ.” Cô nói, “Xin lỗi cha anh dùm em, ngày mai em không đi được.”
Tô Niệm Khâm gắt gao cầm lấy tay cô, “ Đi đâu?”
“Về nhà…….” cô không biết giải thích với anh như thế nào nữa. Tang Vô Yên cảm thấy anh thực khó hiểu, cổ tay muốn giãy, lại bị nắm đến rất đau.
Tức giận của Tô Niệm Khâm càng thêm nhiều. Vì sao mỗi lần anh nói muốn mang cô về Tô gia, cô sẽ chạy trốn. Lần này cư nhiên về nhà, lại đến chỗ anh không thể tìm thấy.
Cô hối hận? Hối hận vì yêu phải người mù như anh? Hay là đợi đến ngày này?
“Ba em, thân thể……” Tang Vô Yên chịu đựng đau, lại không biết giải thích như thế nào.
“Anh biết!” Tô Niệm Khâm thô bạo cắt ngang. “Bất quá anh chỉ là một người mù! Họ khinh thường anh, cho rằng anh không tiền đồ, cho rằng anh sẽ liên lụy em. Nay còn muốn dùng thủ đoạn để em về!”
“Tô Niệm Khâm!” Tang Vô Yên trừng mắt nhìn anh, “ Anh không thể chửi họ.”
“Khinh bỉ như vậy, trong mắt Tô Niệm Khâm, cũng không giá trị!” Tô Niệm Khâm lửa giận càng ngày càng tăng.
“Tô Niệm Khâm, anh không cần gây sự được không. Buông!”
“Trừ phi em không đi.” Hai mắt Tô Niệm Khâm không có tiêu cự tràn đầy vẻ lo lắng.
“Em phải về.”
“Anh sẽ giữ em lại!”
“Anh làm không được!”
Lần thứ hai, Tô Niệm Khâm nghe nói như thế, giận tới cực điểm, đem điện thoại trong tay hất văng ra. Di động đụng tới tường, bắn ngược về vừa vặn đụng trúng khung ảnh trên đầu giường. Ảnh chụp hai người trong lễ tốt nghiệp của Tang Vô Yên.
Hai vật cùng rơi xuống. Thảm rất dầy, cho nên chỉ phát ra một tiếng động nhỏ.
Trầm mặc.
Tô Niệm Khâm mở miệng nói: “Trừ phi em muốn vĩnh viễn không trở về.” Tiếp theo buông ra tay Tang Vô Yên.
“Tô Niệm Khâm nếu anh nguyện ý…, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn.” Tang Vô Yên có chút bất đắc dĩ nói ra lời này rồi suy sụp ngồi vào trên giường, giật giật cổ tay phải bị anh bóp.
“Người mù như tôi không cần thương hại của các người.” Tô Niệm Khâm châm chọc.
Tang Vô Yên ngẩng đầu lên chăm chú nhìn anh, sau đó cầm lấy hành lý rời đi.
(truy cập KenhTruyen.Info để đọc nhiều truyện hay nhé)
Trình Nhân nói: “Tớ vẫn nghĩ hai người rất yêu nhau.”
“Tớ cũng nghĩ như vậy.”
“Tính tình anh ta luôn luôn không tốt, cậu cũng biết.”
“Sao lúc nào anh ấy cũng đối với tớ tệ nhất?”
“Có lẽ bởi vì anh ấy yêu cậu nhất.”
“Thật?”
Trình Nhân không có trả lời, nhưng trong lòng Tang Vô Yên đã tự nói với mình: Là thật, Tang Vô Yên, mình có thể hoài nghi Địa Cầu này toàn là biển, cũng không thể phủ nhận cảm tình Tô Niệm Khâm.
Tang Vô Yên tự hỏi: Mình sai rồi sao?
Cô có chút hối hận.
Sau khi lần trước cãi nhau hợp lại, thật vất vả hai người bọn họ mới có thể cùng một chỗ, Tô Niệm Khâm liền khẩn cấp cúi đầu hung hăng hôn cô, ôm chặt cánh tay của cô, hoảng cách càng thu càng nhỏ, giống như muốn cho mình trở thành một cái bộ phận trong cơ thể anh. Nụ hôn đó như dài một thế kỷ vậy, Tang Vô Yên chưa bao giờ thấy Tô Niệm Khâm kinh hoảng bất an như vậy, cho nên anh thiếu chút nữa làm cho cô hít thở không thông.
Hồi sau, Tô Niệm Khâm mới buông môi Tang Vô Yên ra, đem mặt vùi vào gáy cô, hút sâu hương thơm của cô, nói: “Vô Yên, em có biết anh rất sợ không?”
Tang Vô Yên chậm rãi bắt tay anh đang rung, đau lòng vô cùng,“ không phải em đã trở lại rồi sao.” Trong đầu lại nhớ đến lời chế nhạo của anh, những lời chất vấn của anh. lại không có gì để nói.
Sau đó Dư Tiểu Lộ nói;“Cô Tang, cô có thể trở về thật tốt.”
Dư Tiểu Lộ vẫn đối cô lễ phép, nhưng là một câu kia, Tang Vô Yên cảm giác được cô là thật tình.
“Tiểu Lộ, cô cứ gọi tôi là Vô Yên.”
“Vô Yên.” Dư Tiểu Lộ gọi một lần, mỉm cười, suy nghĩ một chút đột nhiên nhớ tới: “Vô Yên, cô rất thích ăn bò viên?”
“Uhm.”
“Đi qua phố thịt bò chưa?”
Tang Vô Yên cười: “Tôi chưa đi, nhưng tôi biết chỗ đó quả thật là thế gian mỹ vị làm cho tôi thèm nhỏ dãi.” Cô lại hỏi: “Làm sao cô biết?”
Dư Tiểu Lộ như hiểu ra, “ Ngày đó, bởi vì tôi đi ngang qua trùng hợp mua chút, Tô Niệm Khâm mới từ bên ngoài về, nghe thấy mùi liền cười, “Vô Yên, em xem em thích… nói đến một nửa mới giật mình nhớ tới căn bản cô không ở đây.”
“Mấy ngày nay anh cả ngày lẫn đêm đều ngồi ở trên sô pha sững sờ. Vẻ mặt thất hồn lạc phách thật sự là làm cho người ta khó chịu.”
Tang Vô Yên nghe được lời Dư Tiểu Lộ nói, quay lưng đi, hốc mắt một mảnh hơi nước.
Trên đường ra sân bay, cảm thấy mình quá xúc động, nên giải thích với Tô Niệm Khâm một chút, nhưng bấm xong dãy số, lại do dự, cuối cùng vẫn là gửi tin nhắn cho Dư Tiểu Lộ,“ Tiểu Lộ, bệnh tình ba tôi rất nguy kịch, tôi về nhà xem, nhờ cô nói với anh ấy.”
Chuyến bay đến thành B không phải rất nhiều, gần nhất có một chuyến vào 7h30 tối. Cô ngoại trừ tiền sinh hoạt không còn lại bao nhiêu.
Tang Vô Yên đứng ở ngân hàng ngây người: Cô không có tiền mua vé máy bay.
Sau khi rút ra kết luận, Tang Vô Yên bất đắc dĩ, liếc đồng hồ, gọi cho Ngụy Hạo. Nửa giờ sau, Ngụy Hạo cầm tiền chạy tới sân bay, thay Tang Vô Yên mua vé.
Cách thời gian kiểm vé còn có năm giờ, Ngụy Hạo và Tang Vô Yên đến quán cà phê nghỉ ngơi.
“Em đừng sốt ruột, tình huống của chú Tang cũng đã ổn định, anh vừa gọi điện cho ba anh, ông cũng đang tới bệnh viện. ông ấy cũng đi công tác mới về, mới nghe người ta nói, cũng không nói anh biết.” Ngụy Hạo nói.
Tang Vô Yên gật đầu.
Ngụy Hạo chọn xong đồ uống, phục vụ đem menu hỏi Tang Vô Yên: “Xin hỏi cô muốn chọn món gì?”
Hỏi hai lần, cũng không thấy Tang Vô Yên trả lời.
Đến lần thứ ba, vẻ mặt phục vụ đã có chút cứng ngắc, liền thay đổi loại phương thức hỏi: “Muốn chọn một ly nước chanh không?”
“Trà sữa đi. Em chưa ăn gì phải không.” Ngụy Hạo nói,“ Vô Yên?”
“Được.” Tang Vô Yên phục hồi tinh thần lại gật đầu.
“Thêm đá không cần trân châu.” Ngụy Hạo thay cô bổ sung,“ Đúng hay không?”
“Uh.” Tang Vô Yên miễn cưỡng cười cười,“ Anh còn nhớ rõ.”
“Sao không nhớ rõ. Em trước đây đều uống trà sữa, chỉ uống nước loại này, sau khi uồng hết nước, thừa lại trân châu cho anh ăn.” Ngụy Hạo dở khóc dở cười.
Cô từ nhỏ không ăn đồ chua, mua kẹo hồ lô ăn, cắn lớp đường trên mặt, còn lại đều ném cho Ngụy Hạo ăn.
Nhớ lại việc này, hai người đều nở nụ cười, cười xong lại có chút xấu hổ.
Tang Vô Yên quay đầu, cô không có tiền mua vé máy bay, người đầu tiên cô nghĩ đến cư nhiên là Ngụy Hạo. Nghĩ đến đây, giác thấy hơi thê lương.
Có lẽ ngay cả cô thích ăn cay hay ăn ngọt, thích chanh hay dâu tây, thích uống canh trước khi ăn hay là sau khi ăn, chắc một cái Tô Niệm Khâm cũng không biết.
Mà trong lòng lại có một giọng phản bác; không phải như thế. Mình vừa cùng anh ấy cãi nhau, hiện tại lại muốn mượn tiến anh ấy, khẳng định làm không được, cho nên mới không nghĩ tới anh ấy thôi.
Nhưng là, cô và Ngụy Hạo chẳng phải đang thời kỳ đóng băng sao?
“Anh và Hứa Thiến quá vài ngày cũng trở về, đến lúc đó đi thăm ba em.”
“Em nghe Hứa Thiến nói, các người đều ký hợp đồng ở quê nhà?”
“Đúng vậy. Hai chúng ta đều là con một, không về cũng không được. Dù sao ở quê nhà cũng tìm được việc nên quyết định trở về.”
“Em cũng con một, lại không nghĩ tới chuyện này. Em đúng là rất bất hiếu.” Tang Vô Yên tự giễu.
“Kia không giống, ba Hứa Thiến đã hơn sáu mươi, mẹ cô ấy gặp chuyện đó. Ba mẹ em luôn sống đơn giản, lại có tiền về hưu, đến già cũng có nhà nước nuôi. Còn nhà họ có làm mới có ăn, không có gì bảo đảm cho cuộc sống.”
Tang Vô Yên nói với Ngụy Hạo: “Em đột nhiên hiểu được sao mẹ em lại nói anh là con rể tốt.”
Nghe được câu này của cô, Ngụy Hạo nhất thời đỏ mặt.
“Kỳ thật…… Anh rất thích Hứa Thiến àh?”
Ngụy Hạo nói: “Đúng vậy. Một năm sau khi tốt nghiệp, liền cầu hôn cô ấy.”
“Vì sao phải đợi một năm?”
“Lúc ấy, Anh có thể độc lập về kinh tế, nếu người nhà phản đối anh cũng có thể nuôi cô ấy.”
“Cô ấy cũng không cần anh nuôi.” Tang Vô Yên cười cười, nhớ tới lễ hội nghề nghiệp năm trước, lúc ấy Hứa Thiến rất được yêu thích.
Ngụy Hạo ngây ngô cười.
“Còn một năm mới cầu hôn, sao nói với em sớm như vậy?”
“Anh muốn nhận được lời chúc của em.” Ngụy Hạo đột nhiên nghiêm túc nói.
“A Hạo, em kể một chuyện xưa cho anh nghe.” Trà sữa bưng lên, Tang Vô Yên uống một ngụm. “ Một cô bé có con búp bê. Búp bê này đã cùng cô lớn lên. Nhưng đến một ngày, búp bê lại đi theo người khác. Cô gái thương tâm muốn chết, cô bé mới phát hiện, nguyên lai món vật mình thích nhất liền bị người khác cướp như vậy, đúng là thương tâm đến chết mà. Cô bé khóc rất lâu, không biết nên làm cái gì bây giờ. Rõ ràng rất thương tâm, lại muốn làm ra vẻ chuyện gì cũng chưa xảy ra. Và cô bé quyết định phải lấy lại búp bê của mình . Vì vậy sau đó cô bé đã làm rất nhiều chuyện hoang đường.”
“Anh hiểu.” Ngụy Hạo nói.
“Anh không hiểu. Ví dụ đó không chính xác lắm, anh và Hứa Thiến đều là người em yêu thương nhất. Cô ấy là bạn thân nhất của em, anh là anh trai em yêu nhất. Ngày hôm ấy, hai người đều bị đoạt đi, quá đột nhiên, em rất khó chấp nhận.”
Ngụy Hạo đứng lên, đứng trước mặt Tang Vô Yên, cúi xuống ôm lấy cô,“ Vô Yên.” Anh rốt cục cũng đợi được cô suy nghĩ thông suốt rồi.
“Anh biết em nghĩ như vậy còn cùng em hồ nháo.” Thậm chí hại cô nghĩ rắng mình đã cướp anh lại từ tay Hứa Thiến.
“Đó không phải là hồ nháo. Lúc ấy anh chỉ nghĩ nếu làm như vậy trong lòng em sẽ dễ chịu hơn, thì anh làm cái gì đều không sao cả. Anh phải nói chuyện của anh và Hứa Thiến cho em nghe trước, đúng là anh không đúng.”
Tang Vô Yên nín khóc mỉm cười,“ Nếu anh thích cô ấy, sao muốn nói cho em biết trước, anh phải nói cho cô ấy trước mới đúng.”
“Em và cô ấy vĩnh viễn quan trọng giống nhau.”
“Đừng dỗ em, chắc chắn có chênh lệch. Một người không có khả năng trong lòng có hai vị trí vĩnh viễn giống nhau.”
Ngụy Hạo nghĩ nghĩ, thận trọng nói: “Hình như là cô ấy quan trọng hơn một chút.”
“Được được.” Tang Vô Yên đẩy anh ra,“ Thật sự có là như vậy thì anh cũng cần nói thẳng ra.”
Một lát sau, Tang Vô Yên ra cửa sổ thấy có một máy bay vừa hạ cánh: “Kỳ thật, em cũng vậy. Sau khi yêu người đó, em cũng từng cẩn thận suy nghĩ qua vấn đề này. Cái gì là không muốn xa rời, cái gì là yêu, hai cảm giác này hơi giống nhau, nhưng có lúc lại thấy hoàn toàn khác nhau.”
Lúc lên máy bay thì trời đã tối, Tô Niệm Khâm vẫn không có gọi lại. Lúc đăng ký, Tang Vô Yên nhìn màn hình, lẳng lặng nhấn nút tắt máy.

Cô đột nhiên nhớ tới câu triết lý về tình yêu: Yêu nhau đơn giản, ở chung rất khó khăn.
Rời sân bay, cô chạy thẳng đến bệnh viện. Ông Tang còn trong phòng chăm sóc đặc biệt, bình oxi được truyền qua mũi.
Bà Tang nói, hôm đó đang xem TV, ông Tang đột nhiên nói đau đầu, sau đó bắt đầu hôn mê. Đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói là xuất huyết não, nếu không cứu ngay thì căn bản không hy vọng.
Ít nhất sau một tuần, ông Tang mới qua khỏi cơn nguy kịch, hiện tại đang từ từ hồi phục, đã có thể mở miệng nói chuyện. Bà Tang đúng là rất giỏi, một người lo liệu hết chuyện trong ngoài, tất cả đều đâu vào đấy.
Bác sĩ nói: “May mắn đưa vào kịp lúc. Bằng không, trễ một chút thì đã muộn rồi.”
“Có để lại di chứng không?” Tang Vô Yên hỏi.
“Nếu não trái hoặc là não phải xuất huyết, đều có khả năng tạo liệt nửa người. Bệnh nhân là xuất huyết não, lúc ấy cũng ngừng hô hấp, là tình huống nghiêm trọng nhất trong xuất huyết não, nhưng vẫn còn rất may mắn. Trước mắt xem ra chưa xảy ra vấn đề gì. Sau này nếu bị lẫn nữa, chắc không thể may mắn như lần này. Chúng tôi đã gặp qua một ít bệnh nhân lớn tuổi, bên cạnh không có ai, thường khi đưa tới thì đã muộn”
Tang Vô Yên trở lại phòng bệnh, nhìn ông Tang ngủ say, tóc đã điểm bạc. Cô lớn lên giống mẹ, dáng người cũng giống mẹ lúc còn trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn dễ thương. Nhưng tóc lại giống ba , vừa đen vừa dày. Trước kia, ba đặt cô trên vai vui đùa, cô thấy có tóc bạc sẽ nhổ đi. Nhưng từ lúc vào trung học rồi tới đại học, mỗi lần về nhà lại phát hiện tóc bạc càng ngày càng nhiều, không còn là chuyện một hai giờ là có thể giải quyết hết.
Ba rất hiền hoàn toàn khác mẹ.
Trước kia ba trong đơn vị chủ chốt, lâu lâu lại bị phái ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu. Ông đều xin miễn, bất quá chính là luyến tiếc con gái và gia đình này. Lúc nhỏ, cô không hiểu lắm, chỉ biết túm lấy góc áo ba, lau nước mắt nói: “Ba không được đi, không được đi, không được đi.”
“Yên Yên, không phải có mẹ rồi sao?” Ông Tang nói.
“Con không cần mẹ, muốn ba. Chỉ muốn ba thôi.” Tang Vô Yên khóc.
“Được, được. Ba không đi.”
Sau này, lúc đi thi ĐH, cô mới hiểu được cơ hội đó đối với một người mà nói rất không dễ.
Đêm đã khuya, bà Tang muốn Tang Vô Yên về nhà; “Một mình mẹ ở đây được rồi”
“Mẹ, con ở lại, mẹ về nghỉ ngơi đi.”
“Đi đi đi, con nít thì biết cái gì? nhanh về nhà ngủ đi.”
“Mẹ– con không còn nhỏ nữa. con có thể giúp. Đây là gia đình con mà.”
Vốn nghĩ bà Tang nghe cô nói xong, sẽ chê cười cô, nhưng bà lẳng lặng nhìn cô rồi hỏi:
“Hai giờ ba con phải trở mình một lần, con có thể sao? Buổi tối, truyền dịch tới hai ba giờ, truyền xong mỗi túi phải gọi y tá, con chắc sẽ không ngủ gà ngủ gật không? Bình nước tiểu dưới giường, con biết xử lý như thế nào không? Có thể im lặng không? Nhiệm vụ duy nhất của con là tới thăm ba con, muốn ông ấy vui, có thể nhanh chóng khỏe lại. Nếu người nằm ở chỗ này là mẹ, con có về không cũng không quan trọng, con cứ lo mà yêu đương đi. Người ta cần con dưỡng già, chúng ta đều có tiền nghỉ hưu không cần con tới nuôi, mong con sau này có thể tự nuôi sống mình là được.”
“Mẹ–” trong mắt Tang Vô Yên nổi lên một đoàn đám sương.
“Mẹ không có dư thừa tinh lực tức giận con nữa, cũng không muốn cho ba con nghe thấy. Muốn nói gì cũng nói hết rồi, nói thêm nữa mất công con nói mẹ cản trở trái đất quay. Trước khi vào phòng cấp cứu, lúc mơ màng ông còn nhắc tới con, không bỏ xuống được. Ông ấy oán mẹ không mặc kệ con. Vô Yên, ông ấy sắp chết, còn muốn gặp con, nhớ con? Yêu thương của cha mẹ không đáng giá đồng nào, là thiên kinh địa nghĩa àh?” Bà Tang thở dài.
Tang Vô Yên ngồi taxi về nhà, đau đớn trong lòng không chịu được. Cô nhìn đồng hồ, đã đến rạng sáng. Tô Niệm Khâm vẫn không gọi điện tìm cô, có lẽ còn giận cô.
Anh ta lớn hơn cô ba tuổi, nhưng lúc giận lại cực kỳ giống trẻ con.
Bởi vì đêm đã khuya, trên đường cũng không có nhiều xe, taxi chạy hơi mau. Cô nhìn ra cửa sổ, cảnh vật lướt qua rất nhanh, nhớ tới lúc nhỏ, cô từng ảo tưởng về bạn trai sau này của mình cao lớn đẹp trai, rất thương cô, yêu cô, sủng cô, bao dung hết thảy, không bao giờ giận cô, chỉ cần cô muốn cho dù là trăng trên trời cũng sẽ hái xuống, hoàn mỹ không giống người phàm.
Những nguyên tắc này đều trích trong ngôn tình tiểu thuyết của Hứa Thiến đưa cô đọc.
Nhưng thực tế thì sao?
Sáng hôm sau, Tang Vô Yên tới bệnh viện rất sớm.
Thừa dịp bà Tang không ở đó, ông Tang kéo tay cô: “Vô Yên, hôm qua, con nói chuyện với mẹ con ba đều nghe thấy.”
Tang Vô Yên mất tự nhiên gật đầu, tiếp tục gọt vỏ táo.
“Mẹ con, ba còn không hiểu bà ấy sao? Bà chì là mạnh miệng mềm lòng. Kỳ thật bà sớm nghĩ thông suốt rồi. Còn nói với ba cuộc đời này là của con, con gái lớn luôn muốn bay đi, bà ấy không muốn đặt áp lực lên người con. Về sau, nếu con kết hôn, lâu lâu mang chồng của con về thăm chúng ta là được.”
“Làm sao được ah?” Tang Vô Yên nói, “ Cái gì lâu lâu trở về thăm ba mẹ, con muốn mỗi ngày đều phiền ba. Ba muốn đuổi con cũng không đi.”
Ông Tang cười ha ha.
Mấy ngày ấy thấy mẹ chăm sóc ba một tấc cũng không rời, Tang Vô Yên nhận ra được, thì ra, là người ai cũng sẽ phải già đi. Bất kể là cha mẹ hay là người nào khác, chỉ cần mình không để ý, khi nhìn lại sẽ già đi rất nhanh.
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên cảm thấy có trọng trách đặt lên vai mình.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 9%
U-ON C-STAT1/2/1680

XtGem Forum catalog