- Chào giám đốc, vị này là... - Nhân viên lễ tân dừng mọi công việc để tiếp đónanh.
- Vợ yêu của tôi đấy, em chào mọi người đi Vy Vy!
Ngày trước Giám đốc mỗi lần đi qua quầy trực bàn luôn đứng lại nghẹo mấy nàng,quan hệ thân thiện và không giao tiếp khách sáo, nên lần này các nàng có phầnkhông hoan hỉ lắm, chỉ mỉm môi với Khả Vy.
Cứ đi qua chỗ nào tập trung người, Lạc Thiên đều đặn lặp lại việc giới thiệungười sánh vai cùng, tuy nhiên anh luôn đổi mới cách thức, khi thì vỗ má vợ,khi thì nghịch lọn tóc, đặc biệt nhất là dùng cả hai tay ôm hông dẫu còn cầmmột chiếc cặp khi cùng cô gặp gỡ những người bên phòng kĩ thuật, phần lớn họđều là nam giới.
Khi đi vào thang máy, chỉ còn không gian riêng của cả hai, Khả Vy mới tính sổ.Nãy giờ giữ thể diện nên không tiện nói.
- Làm ơn đừng diễn thái quá như thế ? Tôi thấy rùng rợn lắm ! Anh đừng ôm tôinữa, khoác vai là được rồi, mà cũng dừng nói câu “vợ yêu quý của tôi” đi, aicũng biết cả, tôi không đỡ được ánh nhìn sắc lạnh của đám nữ nhân viên !
- Vợ à, em thấy hổ thẹn ở chỗ nào chứ ? Chúng ta là gia đình yêu thương mà !
Cửa thang máy đẩy ra, đâu lại vào đấy. Lạc Thiên vẫn bảo thủ, anh muốn lấn át sựchú ý của mọi người về mình, mấy thằng cha cấp dưới sao cứ nhìn vợ anh mà tántụng ca ngợi, đã thế còn đòi bắt tay nữa.
Khả Vy nói không nhiều, cô phần lớn dùng nụ cười để ứng xử hay đúng hơn cô tựthấy mình kém cỏi để đối đáp với những người có trình độ. Con người ta khi đilàm rồi sẽ không còn ngây ngô và thẳng thắn như thuở niên thiếu, họ nói ngọthơn, lọt tai hơn nhưng hằng ý sâu sa khó lường. Lạc Thiên là người quan hệrộng, hiểu biết của anh chắc chắn thừa khả năng để bảo vệ cô, nên cô cũng chỉ biếtxuôi theo.
*
- Chà, nãy giờ bàn chuyện công cũng nhiều rồi, chúng ta nên dành thời gian nghỉngơi tư giãn. Vừa hay hôm nay công ty chúng tôi có tổ chức một buổi tiệc nhonhỏ, các vị ở lại dùng bữa cơm, Tuấn Kiệt và Gia Minh cùng tham gia nhé, LạcThiên là chủ tiệc đó ! - Cao phu nhân khéo léo sắp xếp hết cả, việc bà mongmuốn là gửi ngắm nơi những người bạn của con trai mình trước mặt các bậc tiềnbối một hoạt cảnh dựng sẵn, rồi chính Lạc Thiên rơi vào bị động và không thểlàm khó con dâu.
Vũ Gia Minh che tay ngáp uể oải, chẳng hứng thú nhưng cũng ậm ờ đồng thuận,việc ứng xử cho công việc hệ trọng của gia đình anh lệ thuộc hoàn toàn vào PhiHàm, biết cô rất giỏi và sắc sảo, muốn trả ơn mình mà anh lại không quan tâmđến đám giấy tờ lộn xộn. Suy cho cùng anh đến đây cũng chỉ làm con rối cho phépcô chỉ đạo.
*
- Giám đốc, Cao chủ tịch cho gọi ngài và quý bà Khả Vy tới nhà hàng luôn !
Khả Vy được gọi là quý bà từ một nam trợ lí, trong lòng ái ngại, nếu không lấyCao Lạc Thiên chắc không bao giờ cô nghe người ta gọi mình trịnh trọng và quyềnquý. Cô gật đầu đồng ý rồi xin phép Lạc Thiên vào toilet một lát. Trong cănphòng chừng một m2 cô lắp thẻ nhớ của Triệu Đông Kỳ đã đưa cho vào điện thoạivà dùng tai nghe theo dõi. Cô nao nao lo lắng, chẳng biết rồi sẽ ra sao nữa,lượt lại mấy video mà hôm qua đã cất công tập dượt.
- Ọe !
Khả Vy lấy tay ôm họng mãi mới nặn ra được một tiếng. Cô ban đầu nghĩ mình sẽdiễn trước đám nhân viên của chồng đã thấy kì cục rồi mà giờ đích thân bố chồnggọi thì mức độ của hành động phải phức tạp hơn nhiều. Ngậm ngùi cô chuẩn bị lạimột hai lần nữa, có gì tùy cơ ứng biến !
Lạc Thiên không nghi ngờ việc chờ đợi khá lâu, trái lại anh cố tạo không khíthoải mái để cô không bị căng thẳng. Anh biết vị trí của cô trong gia đình nêndễ dàng thông cảm, ví như là thiên kim của nhà thông gia khá giả sẽ chẳng có gìđáng lo ngại, đằng này hệt một người con xa xứ tay trắng. Khi cô ra anh lêntiếng:
- Nếu cha mẹ có nói gì cô thì... tôi sẽ... đỡ cho ! Tôi không để cô bị... mắcnạn đâu !
Khả Vy hai tay giữ chặt chiếc ví nhỏ, đưa mắt từ dưới nhìn thẳng lên anh, nhữnglời này thật sự chân thành, vậy mà cô mới là người đẩy anh vào bí bách.
- Lạc Thiên à,... cảm ơn anh ! Tôi rất cảm ơn anh ! - đến lúc này mắt cô đãlong lanh nước, lập tức lẩn tránh đi. Cô lấy lại dũng khí, quàng tay anh vàtiếp tục con đường.
*
Cánh cửa dát kim loại đẩy ra, căn phòng sang trọng với chiếc bàn ăn đã bày biệnnhững món ăn cầu kì bắt mắt, Khả Vy mồm chữ O miệng chữ A trước những quankhách lịch sự ngoài tầm dự đoán. Gọi là có vài người mà phải tới gần hai chụcchỗ ngồi. Cô nuốt giọt đắng vô hình, bám chặt hơn tay Lạc Thiên, thôi xong rồi,lại còn có cả Tuấn Kiệt và người anh em Trần Hùng nữa.
- Hai bác và bố mẹ đợi chúng con có lâu không ? Khả Vy, em chào mọi người đi !Đây là... - Lạc Thiên vừa nói vừa để ý Vũ Gia Minh, hắn không ngờ cũng đến.
Sau màn chào hỏi kính cẩn của Khả Vy và một vài lời xã giao câu lệ, mọi ngườiđứng dậy từ ghế sofa chờ vào bàn gỗ lớn để dùng bữa. Lạc Thiên cho rằng để KhảVy cùng mình ngồi cùng Trần Hùng là hợp lí bởi anh vốn không ưa Vũ Gia. Nhưngcon Cáo không nghe theo, cô ta cứ đứng theo Lạc Trung.
- Ra đây ngồi !
- Không... tôi thích ngồi phía này hơn. - Khả Vy khom người phía trước, lắc đầutừ chối.
- Cô thích ngồi gần nhà vệ sinh à ?
- Không không, ngồi gần anh Trung, tôi không ngồi đối diện với các bậc sinhthành đâu! - Khả Vy biết mình ngồi chỗ nào cũng không qua nổi đôi mắt của Caophu nhân, nhưng cô ngại Tuấn Kiệt và Trần Hùng bởi hai người đó rất hay trêutrọc cô và Lạc Thiên, còn ở bên Lạc Trung dễ thở hơn nhiều.
Vũ Gia Minh thấy Lạc Trung đẩy ghế cho Phi Hàm cũng tìm cách ép cô ưng thuận,anh cũng nhận thấy tình ý từ ánh mắt ông Trương săm soi nhân viên mình nên đểcô ngồi giữa cùng mình là hợp lí. Còn vợ chồng nhà kia thì không quan tâm.
Nhưng Khả Vy không như ý, chỗ trống còn lại bên Lạc Trung là gia đình họ Hoàng,anh cần phải ngồi đó để tiếp chuyện. Vì quá chần chừ lề mề, lại lúc Lạc Thiênbắt chuyện với Tuấn Kiệt, chỉ còn hai sự lựa chọn cho mình và cả Lạc Thiên, đólà ngồi bên trái Vũ Gia Minh hoặc chiếu tướng Cao phu nhân, cô đành để mìnhngồi yên phận bên “tòng phạm” hôm nào, và thứ tự ngồi bắt đầu từ ông Trương,tới Cao phu nhân, cha mẹ của Tuấn Kiệt, Tuấn Kiệt, Trần Hùng, Lạc Trung, PhiHàm, Vũ Gia Minh, Khả Vy và Lạc Thiên, có một vài chiếc ghế trống đơn lẻ ngoàira.
Lạc Thiên đưa mắt nhìn xuyên từ Khả Vy qua Vũ Gia Minh, đồng thời kéo sát ghếcủa Khả Vy lại gần mình, không bởi biết cô sợ bố mẹ chồng thì còn lâu anh mớiđể tên Vũ Gia Minh có cơ hội ở gần. Bữa ăn bắt đầu bằng câu nói của ông Hoàng:
- Chà, Lạc Thiên mới ngày nào còn chơi trò ô tô, bi bô tập nói với Tuấn Kiệt màgiờ đã có cô vợ xinh xắn thế này rồi, không biết bao giờ Tuấn Kiệt nhà này mớisống ổn định đây. Suốt ngày lang thang nghịch ngợm với Trần Hùng thôi ! Chánthật !
- Tuấn Kiệt chắc còn giấu hai bác đấy thôi chứ cậu ta muốn kết hôn thì khối côxếp hàng dài !
Khả Vy biết ngay hai ông tướng lại châm chọc kích bác nhau, cô chỉ nhìn xuống,tránh ánh mắt của mẹ chồng từ hướng khác.
- Tuổi trẻ còn dài, lo việc lấy vợ sớm làm gì phải không anh Trung và Gia Minh.Lạc Thiên, cậu khai thật đi, có khi nào kẻng chưa đánh đã ăn cơm rồi ???
- Ha ha ha !!! - vì các gia đình đã thân thiết nên Tuấn Kiệt cũng chẳng ngạitrêu đùa, tiếng cười xuất phát từ Trần Hùng và có dây truyền. - Anh Thiên làrất thích trẻ con đấy chị dâu à !!!
Nãy giờ Khả Vy vẫn cúi ngằm mặt, chân run run và chẳng để ý gì, cô nghe thấy cóngười gọi mình chỉ ngửng lên gật đầu ngược lại với sắc thái của Lạc Thiên.
- Làm, làm sao có chuyện cậu nói được, chẳng qua là vì... vì cha mẹ tôicoi cô ấy như con đẻ, muốn bù đắp tình thương mà cô ấy đã phải chịu thiệt thòitrong suốt năm tháng qua... nên... tôi chấp nhận hy sinh tuổi trẻ... - LạcThiên bào chữa, anh không định động đến nỗi đau của cô, chỉ là lí do này là hợplí nhất. Và rồi anh lại nghĩ, nếu kết hôn mà có con ngay, người ngoài rất dễcáo buộc nghĩ oan cho mình.
Đến chết mất thôi, Khả Vy nuốt không trôi, lòng dạ sôi sùng sục, tay chân loạngchoạng, ngay cả đôi đũa cũng không nắm được, đã thế Cao phu nhân thi thoảng lạinhìn sang cô, nhắc nhở hành động quan trọng nhất phải được tiến hành, những lúcnhư vậy cô chỉ biết ngoảnh mặt đi, về một người khác bên cạnh chẳng hạn, bởi ởđó cũng có một cảm giác bình yên mà không mang tội lỗi.
- Anh làm cái trò gì thế ?
Khả Vy không thấy Vũ Gia Minh tán chuyện cùng mọi người, anh đưa tay xuống gầmbàn và tút tít với chiếc điện thoại cục gạch đen trắng cổ điển. Rõ ràng khôngphải nhắn tin bởi ngón tay cái di chuyển phím lên xuống ngang dọc.
- Ô hay, anh có để ý đến mình đang ăn gì không thế ?
Cô vẫn thấy tay còn lại của anh ta gắp đồ ăn như thường, Phi Hàm phía bên kiadường như muốn nhắc nhở nên gắp một miếng đầu cá vào bát mà anh ta vẫn có thểhá miệng như nhai thịt dừ.
- Cái cô này, chết toi con rắn của tôi rồi ! - Vũ Gia Minh bị huých tay khiếnđầu con rắn chạm vào thân, cả một con rắn dài lấp phần lớn màn hình nay trởthành “game over”.
- Thế không nói để anh hóc cho phụt máu ? Đã có lòng tốt mà không biết cảm ơn !
- Cô tưởng tôi thích ngồi ăn lắm hả ? Nếu không phải vì tránh cho cô khỏi bịtống giam tôi đã chẳng phải thân chinh nhìn mấy người này !
Khả Vy không hiểu lắm nhưng cũng tin một phần, cô nhìn vào chiếc điện thoại vớivẻ tò mò. Người lắm tiền thường thích dùng đồ điện tử dát vàng dát bạc, riênganh ta lại “trung thành” với đồ truyền thống từ lâu năm, cô hỏi nhỏ :
- Cho tôi mượn chơi một tý !
- Không !
Và mỗi khi Khả Vy để cái miệng phồng ngập đồ ăn khó nhai nhìn chằm chằm về bênphải, Lạc Thiên lại khơi chuyện để ép cô quay sang bên mình. Ở đâu ra kiểu côta cứ nhìn nhìn người khác vậy.
- Em ăn cẩn thận không thì hóc xương ? Có cần anh dóc cho ?
Con ngươi của Khả Vy dao động từ bên Vũ Gia Minh về phía Lạc Thiên rồi láo liêntheo sự sửng sốt của Cao phu nhân và những người xung quanh, cô rụt rè đồng ý.Nếu bên cạnh Lạc Thiên không chỉ có một mình cô để anh gọi bằng em thì cô đãkhông tin câu nói đó dành cho mình.
Lạc Thiên đường hoàng chuyển đĩa cá của Khả Vy về bên, tỉ mẩn gỡ từng miếngxương nhỏ, đắc thắng vênh mặt với Vũ Gia Minh. Chưa hết anh còn lấy khăn giấylau vành môi cho cô rất tình tứ.
Vũ Gia Minh quyệt mũi dè bỉu, có gì mà thằng cha Lạc Thiên mấy lúc liếc mìnhrồi nhăn răng ra cười. Hắn sợ mình quyến rũ vợ hắn à, cái con nhỏ này có chocũng chẳng thèm. Anh chú tâm chuyển chủ đề ẩm thực.
- Thư kí của Gia Minh, cô Phi Hàm rất có năng lực trong công việc, Gia Minh à,con thật có con mắt nhìn người !
Cao phu nhân nheo mắt khó chịu trước câu nói của chồng, ông ta lại bắt đầu có ýđồ không lành mạnh. Cũng đúng thôi, bà coi ông là bù nhìn trước thực lực củahai đứa con trai thì ông cũng chẳng nể nang mà gượng ép cảm xúc.
- Không dám nhận lời khen của ngài, tất cả là nhờ vào Sếp Gia Minh, người đãchỉ bảo tôi rất nhiều điều ! - Phi Hàm thừa nhận ra ánh mắt sáng trưng của lãogià nhìn mình, cô đang từ chối khéo.
- Vừa đẹp người vừa đẹp nết, thanh niên thời nay khó kiếm được người nào khiêmtốn như cô !... Xin hỏi quý tuổi của cô ? Lạc Nhã con gái tôi chắc cũng chạctuổi, thật hay nếu nó được tiếp xúc với cô đây ! - ông ta tìm cách đi đườngvòng.
Lạc Trung còn chưa kịp phản ứng thay, Gia Minh đã bộc chực nghiến răng:
- Ồ, Phi Hàm tuổi Thân, không hợp tuổi Mùi ! - anh chúa ghét những loại đàn ônghái hoa bắt bướm khi có gia đình rồi, lại còn là lão già nữa chứ. Một khi đã làngười của mình, anh nhất định bao bọc. Chỉ những ai thực sự kết tâm giao mớibiết lòng tốt, còn hạng tầm phào anh chẳng thiết.
Tuổi con Dê, câu nói quá bỗ bã và chỉ thẳng vào mặt ông Trương, chính bởi GiaMinh không hề biết ông ta tuổi con gì mà cứ nói càng khiến vị chủ tịch tức tối,tuy nhiên ngoài mặt vẫn coi như không có chuyện gì. Xưa nay ai ai cũng biếtTrương chủ tịch có tính chăng gió, nhưng ngày hôm nay mới có người dám nóithẳng vào mặt trước những người khác.
- Xin hỏi hàm ý của anh Vũ là thế nào ? Tôi không tín nên chẳng hay, theo anhthì vợ chồng tôi có hợp nhau không ? Liệu có con ngựa nào hau háu chầu chực ?
Chẳng đâu xa, Lạc Thiên không bào chữa cho ông Trương mà anh thấy chướng taigai mắt khi Vũ Gia Minh xỉa xói tuổi giáp của mình.
- Ồ ồ, ở đây chỉ có Tuấn Kiệt tuổi Ngọ, ý anh là sao hả Lạc Thiên, nếu tôikhông lầm thì anh và tôi cùng tuổi ! - Vũ Gia Minh nói câu này vừa xoa dịukhông khí mình tạo ra, cũng vừa thỏa hiệp. Anh chẳng dại cỏ non nói láo cỏ già,ông Trương có bất bình thì cũng làm gì được.
Lạc Thiên chau mày, kìm nén hơi thở, anh cứ tưởng Vũ Gia Minh hơn mình mộttuổi, thành ra lại đi nói bạn mình. Bỏ đi. Anh tìm vấn đề khác để vào chuyệncùng Lạc Trung, lờ đi Tuấn Kiệt đang nhằm mình.
Khả Vy quay sang bên Gia Minh, hắn nói năng thật đáng ghét nhưng dù sao nghecòn đỡ nổi da gà hơn lời đường mật của tên chồng.
- Hình như chồng cô đang ghen thì phải !? - Vũ Gia Minh cười đểu.
- Cái gì ? - Khả Vy nói nhỏ.
- Cô không tin thì quay lại mà xem, hắn đang lườm tôi đấy !
Cái đồ nhỏ nhen, cô có gì mà hắn tưởng tôi dụ dỗ cô chứ !? Ha ha ! - Vũ GiaMinh nói rồi lắc đầu rồi ngoảnh đi.
Khả Vy làm theo, đột ngột chuyển hướng về Lạc Thiên. Anh hấp tấp nhìn sang nơikhác. Có lẽ nào ghen thật !
Cao phu nhân biết lúc này là thích hợp nhất để mọi người trở lại bình thường vàchú ý cao độ với con dâu. Bà ra ý:
- Khả Vy con, ăn thử món này xem, vừa ngọt vừa bổ, lại rất tốt cho sức khỏe !
- ... Dạ ! - Khả Vy sau vài giây mới ngượng được một từ, cô chìa bát của mìnhkính cẩn để Cao phu nhân gắp vào.
Dường như chưa đạt được mục đích, cô con dâu không tỏ ra hợp tác, nhất nhất chỉvâng vâng dạ dạ theo những điều bà nói, Cao phu nhân dồn dập xoáy sâu vào mắtKhả Vy hơn. Ánh mắt sắc nét mang hơi hướng của sự sai khiến nhiều hơn tâm tình.Bà đã từng cảm thấy tội nghiệp, thương hại cho cô, lấy một người chồng khôngtình yêu, ngay từ đầu Lạc Trung mới là người được bà chỉ định gánh vác tráchnhiệm này, nói một cách nôm na là hứng chịu hậu quả từ người cha. Nếu là LạcTrung Khả Vy chắc chắn sẽ không phải chịu những gánh nặng như bà đang chịuđựng, cậu con trai thứ hai, Lạc Thiên tựa ông Trương thưở trẻ, chỉ khác là điềukiện sống của Lạc Thiên tốt hơn và được hưởng thụ nền giáo dục đúng đắn từ bà.Việc chọn con dâu trưởng là việc hệ trọng và không thể thay đổi nên rủn rui KhảVy buộc phải chấp nhận, bà đã cố tình chọn một cô thôn nữ kém hiểu biết thay vìvớt một khuôn mặt long lanh đẹp đẽ chính bởi để chúng không nẩy sinh tình cảm.Bà đã chịu được hai mươi mấy năm qua, thì tại sao cô bé Khả Vy không chịu được,hơn nữa, xuất thân của bà danh giá và đứng trên cả nghìn người. Nhưng trong bữatiệc này người con gái mang cái tên Phi Hàm kia, vô cùng tuyệt mĩ lại khôngchiếm lấy ánh nhìn của Lạc Thiên một chút nào, trái lại chính Lạc Trung mới làngười nghiêng ngả. Có thể vì Lạc Thiên vẫn còn say đắm Nhược Lam. Bà hy vọngNhược Lam hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của gia đình mình lúc này, sau nàynhất định bà sẽ không để cô chịu thiệt thòi, vì xuất thân của cô danh giá, cònKhả Vy, những loại người hèn mọn chỉ cần quăng một sấp tiền là giải quyết đượctất cả. Người giàu là kẻ không lương thiện, vậy nên từ giờ bà sẽ không cần phảinghĩ cho Khả Vy nữa.
Khả Vy bất giác rùng mình, chân tay lạnh toát. Cô vội vàng tránh ánh mắt củangười lớn, cô biết mình chẳng đùn đẩy nghĩa vụ được cho ai nhưng không đành.Mỗi khi bắt gặt khuôn mặt của Lạc Thiên lòng cô như thắt lại, đã sống với nhaukhoảng thời gian dù không nhiều, tình cảm hẳn phải có, không thân thiết nhưngcũng coi là có gia vị. Cả lòng tự trọng, giá trị tuổi trẻ cùng thứ đáng quýnhất của đời con gái đều bị gói vào bao rồi đem đổi trác. Ước gì có ai đó tốtbụng hiểu được hoàn cảnh của cô lúc này, à có chứ, cô biết mình vẫn còn TriệuĐông Kỳ, nhưng anh ta không có quyền, có tiền, có thế để lật đổ chức vị “Caothiếu phu nhân” giùm cô.
- Vy Vy ! - Lạc Thiên nãy giờ không thấy Khả Vy cử động, cô ngồi ro người vàđan tay đặt trước đùi, cổ họng vừa như muốn mang theo chút gì ra ngoài, lại vừakìm ***.
Khả Vy vẫn duy trì sự tĩnh lặng, những suy nghĩ đang chiến đấu trong bộ nãomuốn bùng nổ tất cả. Mười tám tuổi cô tưởng cuộc đời mình được vẽ màu sắc mới,trải nghiệm một cuộc sống ngỡ như mơ, ấy thế mười tám tuổi, cô đi lừa lọc ngườita, cái người mà trước cha sứ cô đã đồng ý sẽ bên nhau trọn đời và một mựcchung thủy. Phải rồi, cuộc sống là một sự sinh tồn, ngày ấy nếu cô không đứngvị trí thứ năm trong dãy, đã có một cô gái khác thế chỗ vợ của Lạc Thiên, rồicô gái đó cũng sẽ thiến thoái, tốt nhất là được ngày nào hay ngày ấy, cô tìnhnguyện là một con rô bô, còn Lạc Thiên, đành phải kệ anh ta chứ, anh ta còn cótình yêu riêng, cô chỉ cần cơm ăn ba bữa là đủ.
Đến đây lòng mắt của Khả Vy cay xè, ngón tay ghì siết da thịt mà đâu cảm thấyđau. Miễn là không khóc, miễn là vẫn trụ được thì chúng ta còn chơi trò ảotưởng trường kì.
Một hai ba, cô đếm từng giây một, miệng cố đưa ra đẩy lưỡi vươn lên. Đừng nghĩcô kém cỏi khi ngay cả một việc dễ dàng mà không làm được, phẩm chất tự tônđang chống lại tư duy trói buộc, nó khống chế lợi ích cá nhân của những kẻ đắcđộc.
Mồ hôi lấm thấm trên khuôn mặt, li ti sau lưng váy, nếu cô nghén, nếu có mộtsinh linh nhỏ bé nào đó trong suy nghĩ của mọi người thì khi vỡ lẽ, cô biết làmgì đây. “Đừng lo, tất cả đều được dàn xếp ổn thỏa ! ” - cô được người tanói câu này rồi, thế thì còn gì phải hoang mang.
- Khả Vy ! Lạc Thiên rất thích món mực xào, thi thoảng ở nhà con dành thời giannhé ! - Cao phu nhân gợi ý thêm, nãy giờ cô ta đang dự bị sau cách gà hay khôngthèm nghe lời bà già này nói.
- Bác Cao à, bác vẫn chu đáo với anh Thiên quá !
Khả Vy luôn bị kích động trước những lời đủng đỉnh của mẹ chồng. Dù ai có nóigì, họ bàn tán về một hoạt động thể thao, một khu giải trí nào đó nhưng hễ cứđến lời Cao phu nhân nói là cô khiếp sợ. Bà thúc ép cô không chỉ bằng giọngnói, ánh mắt, mà còn bởi những thứ cô đang có, mọi thứ, kể cả Lạc Thiên.
- Làm sao vậy ? - Lạc Thiên xoay hẳn mình về phía Khả Vy, cô rất lạ, nhìn cômỏng manh như giọt sương mai, dễ tan biến như làn khói mây, xa vời vợi như mộtvòng Trái đất. Phong cách này không giống Khả Vy anh từng biết, cô không hợpvới nhẹ nhàng và yếu đuối đâu, cô là ai chứ, là con Cáo ghê gớm lảnh lót cơ mà.Anh đưa tay lên trán cô và dồn mọi sự quan tâm vào đó - Có gì không ổn ư ?