- Dùng bút dạ không khô vẽ đè lên là xóa được ! Cổ ngữ có câu lấy độc dĩ độc !
Lạc Thiên đưa ra biện pháp, không thấy con Cáo động tĩnh gì đành tự tay làm.Anh đi lại nét mực trước, thật nực cười khi tự mình vẽ biếm họa mình.
- Đấy cô xem, hết rồi này ! - Lạc Thiên cởi bỏ chiếc áo bên ngoài, hì hục lauxóa, - Ai trong bức tranh mà xinh như này nhỉ !?! - anh để sạch diện tích hìnhcô trước khi làm cho mình.
- Xì ! - Khả Vy dùng ngón trỏ quệt thử vào vết mực lần hai, quả nhiên hết thật,cô cầm cái bút khác vẽ nhăng cuội thêm nếm. - Cho anh thành thầy đồ luôn ! - từchột một mắt thành “double”.
- Cô muốn hóa Cáo phải không ? Tôi biến cô thành con Cáo phì lủ ! - Lạc Thiênphóng đại chiếc váy to hơn, tỉa tót mấy cái ria mép và mũi nhọn có chấm đentrên khuôn mặt Khả Vy, thêm hai cái răng cửa dài nhô ra, thích thú cười ha hả.
- Thôi ngay đi ! Anh dừng ngay cái việc gọi tôi là Cáo lại, nếu anh không có ýthay đổi tôi sẽ gọi tên anh thêm dấu vào !
Lạc Thiên ném bút xuống đất, anh nhớ lại bữa cơm há cảo hôm nào, mặc kệ cô ta,anh leo lên ghế nằm nghỉ, đúng là không thể hòa bình. Dựa lưng xoải chân thưgiãn, anh tựa trên quyển album màu bạc khá bắt mắt. Tiếng mở trang sột soạt,anh vừa nhìn vào cũng vừa đưa mắt quan sát khung tranh, một Khả Vy trong trangphục trắng tinh khôi đứng bên cạnh một người thanh niên lạ mặt mặc lễ phục,găng tay trắng ân cần nắm tay cô. Các trang ảnh tiếp theo nếu tinh ý sẽ nhậnthấy đều là nụ cười ngượng ngạo từ hai phía, phảng phất nỗi phiền muội từ côdâu. Điều quan trọng nhất là không có một tấm hình nào của anh.
- Cái này giữ làm gì ?
- Cái này là cái nào ? - Khả Vy dù không ưa nhưng vẫn trả lời, cô nhìn vàoquyển sách trên tay anh - À, ảnh cưới của tôi !
Lạc Thiên quay lại nhìn thẳng vào mắt cô trong tíc tắc, đôi mắt sâu thăm thẳm ytrong hình, dù những tấm ảnh này cô đánh mắt rất nhiều. Cô đã đang phân biệtrạch ròi giữa ảnh cưới của chúng ta tức là khung tranh to lớn kia và của cô vớiphô ảnh chỉ ngang tầm một bàn tay. Có những thứ vật chất lớn lao dễ cầm nắm hơnđôi bàn tay nhỏ bé gần mà thực xa.
- Tại sao lại giữ nó ? - anh hỏi lại.
- Tại sao anh cứ thích hỏi tại sao ? - Khả Vy cầm lấy cuốn album, ôm nó trênngực, không đi vào câu hỏi.
- … Nhưng… tôi thích nói thế đấy ! Cô hay nhỉ, tôi hỏi thì phải trả lời chứ,không dùng từ tại sao thì lí do hay vì sao hả ? Ngớ ngẩn !
- Tôi thích giữ nó !
- Cô tưởng thích là được à, cô động não chút coi, họa hoằn bạn tôi tới nhìnthấy, họ sẽ đánh giá gì về tôi ! Tốt nhất là vất nó đi, ai cho cô ôm khư khưnhư thế, coi cái tranh to này là đủ rồi ! Bỏ đi ! - Anh đứng dậy nhăm nhe đợicô sơ sẩy sẽ cướp lấy vật phẩm.
- Được rồi, tôi ngu độn được chưa ! - Khả Vy dùng từ ngữ nặng nề để trì triếtchính bản thân đồng thời kết thúc cuộc nói chuyện ương bướng của anh. Cô manglên lầu với tiếng chân uỳnh uỵch đầy giận dữ.
Lạc Thiên cho rằng cô vô cớ bù lu là bởi tính nết trái nắng trở trời khi nộitiết thay đổi, nhìn vào những trái cam trong túi, anh tự hỏi ngọn nguồn củaviệc mình nói muốn mua cam chua, cô ta có nói muốn ăn đồ chua đâu, toàn tự anhmặc định. Việc cô ta vác được cả khung ảnh to phạc, vắt hai quả quất to đùng,ban sáng thì dịu dàng, đến chiều thì nóng tính, giậm chân thùm thụp rõ ràngxung khắc cho vấn đề mà Lạc Nhã đề cập tới. Không, anh tin vào bản thân mình,có lẽ con gái ở tuổi trăng tròn, lại chung sống với người khác phái đâm ra sinhsự, sáng nắng chiều mưa, ngoài ra giữa anh và cô ta chưa bao giờ đi quá giớihạn.
Không khí oi ả đã dịu bớt sau cơn mưa rào, mùi nồng của hoa cỏ phẳng phất dướinhững giọt nước long lanh vương vấn. Lạc Thiên bàn bạc công chuyện với LạcTrung qua điện thoại ngoài hiên, một hai hôm nữa sẽ có đoàn khách tới khảo sátvà đặt mối quan hệ với Trường Tồn.
Khả Vy từ trong bếp ngó ra, cô đang xử trí với mấy quả cam. Không ngờ anh tacũng khéo chọn, cô vắt hết số cam vàng vào bình thủy tinh, một mặt cắt tráixanh ra đĩa. Cao phu nhân nói, Lạc Thiên hồi còn nhỏ rất hiếu động, bà mangthai anh đã từng dùng rất nhiều đồ chua và ốm nghén vất vả hơn cả lần mang thaiđầu tiên. Nhưng đâu có tí tẹo nào liên quan đến cô, anh ta bây giờ vẫn lưu giữtính hiếu động thích gây sự còn cô chỉ là vợ hờ. Vợ hờ rồi đến mang thai hờ, đểthể hiện những dấu hiệu nhận biết, cô cần chỉ cho anh ta thấy mình muốn ănchua, đồng nghĩa với việc tiêu hóa những thứ chua loen loét ghê răng. Khả Vythiết nghĩ không cần thiết, cô cho đường vào cốc của mình, đổ nước cam vàongoáy đều, số còn lại nguyên chất trong bình lấy làm hình thức, đem ra bàn.
- Tráng miệng ! - Nhân lúc anh vẫn đang thao thao trên điện thoại với số liệu,cô ngồi đối diện, cầm ly của mình uống trước, mắt bâng quơ ngước nhìn bầu trờiđêm mịt mùng.
Lạc Thiên coi những lời đàm thoại phần loa nghe trở thành lời của bà bán hoaquả hồi chiều, anh để treo cuộc gọi, chằm chằm nhìn cô, nghĩ ngợi một lát.
- Rót cho tôi cốc nước cam !
- Anh ăn cam tôi cắt ra đi, ngon hơn ! - tưởng tâm hồn lang thang đâu đó mà vừanghe nói Khả Vy đã phản ứng ngay.
- Không ! - Anh muốn xem sự khác biệt của vị giác thay đổi thế nào khi conngười ta thay đổi. Dù tin vào bản thân nhưng anh có chút nghi ngờ về lòng tinấy.
Khả Vy để anh tự rót, cô quay mặt nhăn nhó, hình dung mình nuốt chửng thứ nướccũng khiến khoang miệng tiết nước bọt. Lạc Thiên à, tôi nợ anh nhiều lời nóithật. Con anh đưa ly nước trước mặt, săm soi một hồi.
- Cô uống đi !
Khả Vy uống cốc của mình ngon lành, Lạc Thiên thấy vậy cũng làm một ngụm lớn,vừa chạm đầu lưỡi vào, đã không kiềm nổi, cho nước chảy ngược về nguồn.
- Chua khé ! - Lạc Thiên lấy tay lau miệng, đưa mắt nhìn Khả Vy, - Tại sao côcó thể, à... vì sao cô có thể uống được nó chứ ? - tại cô không cho anh nói từ“tại sao”.
- Tôi có năng khiếu mà ! - Khả Vy đáp lại, làn môi quệt nước cam bóng bẩy.
- Hừ !!! - Lạc Thiên không chấp nhận câu trả lời, giữ trong lòng ngâm thànhbệnh, cách hay nhất là nói thẳng - Dạo này... cô thấy trong người... thế nào...có gì khác thường không ? - con ngươi anh đi theo từng chuyển động trên khuônmặt cô.
- Ưm...mmm, có một chút ! - Khả Vy lại đang chơi trò đọc thuộc bản thảo.
- Cụ thể... ?
- Thi thoảng tôi hay chóng mặt, mệt mỏi, đau lưng, lạ nữa là tôi cảm thấy có vịkim loại trong miệng, ưm... mmm,... - dù lời vấn của nam nhân vật không giốngnhưng đại ý thì y như dự liệu sắp sẵn, cô mím môi kể lể.
Lạc Thiên đan tay vào nhau, để chiếc điện thoại phía dưới, anh đang sử dụngcông cụ tra cứu, nhưng lời cô ta nói giống với các tài liệu trên mạng.
- Ờ ờ, còn nữa ?
- Mà anh hỏi để làm gì, bộ chuyển nghề làm bác sĩ à ? Nhìn chung thể trạng củatôi không có gì đáng lo đâu, chắc do thiếu máu chút thôi ! - phần lời thoại nàyKhả Vy không đi theo Triệu Đông Kỳ, cô nghĩ mình không cần phải quá nhập tâm.
- Ừ, cô đừng nghĩ ngợi nhiều ! E hèm !
Tự nhiên anh không thể nhìn thẳng vào cô nữa, có thật là đêm hôm ấy giữa hai ngườikhông xảy ra chuyện. Một trạng thái bối rối xâm chiếm, anh thấy nóng, thực sựrất nóng, khuôn mặt đỏ ran. Dưới ánh đèn hắt từ góc trần, Khả Vy ngày thườngnhư được bao bọc bởi một lớp hào quang mờ ảo, tỏa sáng dìu dịu trước góc độ nơianh. Anh nhét hai múi cam vào miệng và ngoảnh mặt đi về hướng khác.
- Mà ngày mai tôi phải đến công ty anh ư ? Hay anh mời nhân viên đến nhà mìnhchơi được không ?
- Sao cô biết tôi có ý định dẫn cô ra mắt công ty ?
- Ờ thì... tôi đoán, lẽ thường tình vẫn thường như thế mà, à, bởi công ty làcủa nhà anh nên cũng cần cho họ biết dung nhan vợ anh chứ ! Ha ha - Khả Vy ngụmthêm một chút nước, chính là Cao phu nhân bắt cô phải đến thì có, nếu Lạc Thiênkhông có kế hoạch thì cô... tự đến.
- Tôi hứa với họ rồi, mới lại cả công ty bao nhiêu người, có mấy cô bồ kết tôi,các cô ấy xỉa xói ghê lắm, lại thấy chúng ta chia phòng... thôi, mai cô chịukhó một chút !
- Vậy... mai cha mẹ anh có tới không ? - Khả Vy lo nhất bị quan sát.
- Hỏi hay thật, cùng một trụ sở, họ không ở đấy thì ở chỗ nào ! Cô cứ tự nhiên,họ không bắt bẻ đâu. Mẹ tôi trông thế nhưng là người giàu tình cảm, còn cha tôithì ông chỉ thích phụ nữ đẹp, cô không đủ tiêu chuẩn nên đừng lo ! - Lạc Thiênkhươ tay diễn thuyết.
- Hai bác sẽ tham gia vào bữa tiệc ra mắt chứ ?
- Này, cô tập cách xưng hô cho quen miệng đi, mai nhỡ cứ anh tôi, rồi cháu vớibác thì làm sao được. Còn nữa, Trần Hùng kém tuổi tôi, cả Tuấn Kiệt cũng vẫngọi cô là chị dâu, việc quái gì cứ xưng anh anh em em với chúng. Mà không chỉthế, cả mấy cái thằng ất ơ A Tú hay phục vụ bàn gì gì đó cô cũng ngoan ngoãnlàm gì. Trong khi tôi đây...
- Anh làm sao ? - Khả Vy vẫn còn mang máng tên thanh niên Tú dạo nào, gã nóiLạc Thiên sợ vợ.
- ... Tôi... tôi lớn hơn cô những sáu tuổi !
- Vậy tôi phải gọi anh xưng em với anh á? Ý anh là như vầy ?
- Nói cho cô biết, tôi đây cóc cần, chẳng qua theo phép xã giao tối thiểu côchỉ là đàn em. Tôi không bảo ban để người ta cười cho ! Bên ngoài có đứa congái nào gọi tôi như cô không ?!
- Thế sao lại gọi Khả Vy này là cô ! - Cô căn bản đã từng gọi anh theo cáchkhách sáo đó, tuy nhiên đối với tính cách ương ngạnh, đại từ tôi phù hợp hơncả. Thời gian qua đã hình thành thói quen, có phần tùy tiện.
- Cô cứ thích cãi tôi hoài ! Được rồi, thế thì gọi là nhóc ! Con nhỏ, cắt thêmcam cho… đại ca ! - đúng là không thử không biết được, đáng lẽ anh đã định xưnganh nhưng lại dùng một danh từ phân cấp, gọi là anh cứ kì kì làm sao ấy, khôngquen. Từ bé anh đã quen gọi anh em thân thiết với Nhược Lam và những cô bạn gáicùng tuổi, cũng từ lần gặp mặt đầu tiên anh đã cạch mặt con Cáo, thôi vậy, thàđâu vào đấy còn lọt tai. Con Cáo không xứng đáng, coi như có… ngoại lệ.
*
- Anh, đợi em một chút !
- Ực ! - Lạc Thiên chúi đầu xuống, tay tựa cột trụ nhà, anh nãy giờ có nghe nhầmkhông, “con nhỏ” vừa nói chuyện với ai đấy.
- Xong rồi, chúng ta đi thôi !
Khả Vy mặc một chiếc váy màu trắng, đi kèm một đôi giày bệt cùng màu. Cô khôngtrang điểm mà sẽ cùng Lạc Thiên tới một salon trước khi đến công ty.
- Ở công ty toàn chân dài, I không muốn vợ mình lạc lõng giữa rừng người! Areyou understand ? - Lạc Thiên thay thế ngôn từ, I và You, tùy cô ta hiểu.
- Nhưng đi đau chân lắm, thôi mà, anh tưởng tượng coi, như thế cho nổi bật ! -Khả Vy phải hếch cằm khi nói chuyện với anh. Cô đương nhiên không bì được vớicác siêu mẫu rồi.
- … - Vốn dĩ đàn ông luôn có tính sĩ, anh chẳng thích khoe mẽ gì, cô ta đãkhông đẹp đẽ thì cũng phải trưng diện một phần, anh không nói nhưng ánh mắtdiễn tả.
- Cháu chào cô chú ! Cô Vy Vy bế cháu đi nào ! - Cậu bé hàng xóm lon ton chạylại gần, nũng nịu chân váy của Khả Vy. Mấy ngày gia đình cậu vẫn hay nhờ Khả Vytrông hộ, cô cũng quen việc nên nhiệt tình giúp đỡ.
Lạc Thiên lại thích véo má, anh ngồi xuống để cậu ta thơm mình một cái.
- Hôm nay cô Vy bận rồi, nhóc con để khi khác nhé ! - Anh nhấc bổng cậu bé rồilại thả xuống, bợt yêu mũi vỗ về - Hôm nào chú cho Tom đi chơi!
Cậu nhóc ngoắc tay với anh rồi tập tành nhảy chân sáo về nhà. Khả Vy nín thởmột lát, cô quay lại nhà mang đôi guốc cao. Những nỗi đau về thể xác vốn nhẹnhàng và dễ vứt bỏ hơn sự mất mát của lòng tin.
- Khả Vy, từ giờ đừng đi giày cao gót nữa !
Lạc Thiên mở sẵn cửa bên rồi trở vào ghế lái khởi động xe. Trẻ con là một mónquà mà cha mẹ chúng cần phải trân trọng.
…
Khả Vy lên xe, im lặng nhìn ra bên ngoài, suốt quãng đường cô đang cố tìm kiếmcó thứ gì đáng thu hút bên ngoài kia. Cô đang lặp lại cách mà Vũ Gia Minh nhìnthế giới, anh ta đăm chiêu nhìn xa xăm, cứ ngỡ sẽ phát hiện ra nhiều thứ hay holắm mà rốt cục chỉ là sự trống trải bất tận. Khi ấy cô tự đặt câu hỏi anh tacười cái gì, cô không thể biết nhưng cô hiểu mình cũng đang cười, nhạo bángchính mình. Giấy bọc được lửa hay sẽ bị lụy tàn, càng tiếp xúc gần Lạc Thiên côcàng bị thiêu đốt. Yếu tố khách quan xăng, dầu đẩy tờ giấy mỏng manh lại gầnông mặt trời, rồi chính yếu tố đó tác động làm thổi bùng ngọn lửa dữ dội. Cảđêm cô trằn trọc, đau đáu tìm một chốn bình an, kể như đây chỉ là một giấc mơ,thức dậy cô vẫn là một đứa trẻ đơn độc ở cô nhi.
- Lạc Thiên, tôi, à em… cái đó... hôm qua... thực ra là... đường… cốc nước… !
Chỉ cô hiểu mình muốn nói gì, nhiều lần không cầm được cô đã phải cắn môi đểngăn chặn sự sai khiến của lương tâm, nói toạc ra cho anh biết, nói để anhchống lại sự thật đó, nói để rồi cô sẽ ra sao, gia đình của cả dòng họ Cao danhgiá, tất cả đều phụ thuộc bởi màn kịch này.
- Hồi hộp à, nhai gum cho đỡ run. Nói lại câu trước, không nghe rõ !
Sau đó anh không nghe thấy Khả Vy đáp lại, anh cũng ngại không hỏi bởi chủ ngữvẫn khó thoát thành tiếng. Hai người dành thời gian để các chuyên viên chỉnhtrang và thay đổi phong cách thuần túy cho Khả Vy. Lạc Thiên ngồi trên ghế chờ,khác với mọi lần, anh không sử dụng ứng dụng trò chơi trên điện thoại, mà dõitheo những loại máy móc cầu kì chải chuốt làn tóc của Khả Vy.
- Các em làm sao thì làm, nếu biến vịt bầu thành thiên nga thì sẽ được trọngthưởng, còn gà mái hóa gà què thì phạt nặng đấy nhé ! - Nhìn con Cáo bị ngườita sâu sé, mười đầu ngón tay chân, từng lọn tóc, đường nét trên khuôn mặt, buồnchán ngắt, anh thêm vài câu cốt để phá vỡ không khí.
- Chị à, anh Thiên vẫn thường dẫn người đẹp vào Spa của tụi này lắm, chị phảicạo đầu làm xí mặt anh ấy đi, không thì anh ấy lại chăng hoa. Mấy hôm trước cònthấy anh đi cùng em Khánh Yuna, Hạ Jenny, Hân Bấy Bì,... ! - anh chàng make uphễ nói vài từ lại vẩy tay làm điệu, nhẹ nhàng thoa phấn trên da mặt Khả Vy.
- Tầm bậy, Khả Vy, hắn bịa đặt đấy, mấy con bé đó là bạn của Lạc Nhã, chúng đòitheo, tôi không...
- Có gì phải thanh minh, mấy cô ấy dạo này qua đây cứ hỏi anh hoài ! - anh tavừa chăm chú làm việc, vừa vận động chiếc mồm liên hồi - Chị gái biết không, kểtừ ngày hay tin ông trẻ kết hôn, đám nam thanh niên mừng húm, đồn rằng ông trẻrất chiều và cưng chị nha !
Khả Vy cười khúc khích, anh chàng này có khiếu nói chuyện đưa người nghe đi từmặt đất xuống đáy bể rồi lại bay bổng lên cao.
- Cậu ngậm miệng lại ngay ! - Lạc Thiên phản ứng dữ dội, anh nghe câu nói đấykhông biết bao nhiêu lần từ một đống cái radar tiêu biểu là Trần Hùng. Chính làvì sự cố đêm tân hôn anh mới cấm cửa tung hoành ngang dọc chứ nào phải lí doanh phục tùng vợ.
- Đấy, chị thấy chưa, chọc vào điểm yếu của anh ta rồi !
Lạc Thiên bỏ ra ngoài, cô còn cười với gã à, tôi vì trách nhiệm với... đồ đạc,tài sản trong nhà nên mới túc trực bên cô chứ đừng có tưởng bở. Anh đứng chắngió tỏa ra từ chiếc quạt công suất lớn, hừng hực bực tức, tay phẩy phẩy ngựcáo.
Khi lớp son nhũ được đánh lên cũng là lúc Khả Vy hoàn thiện bản thân, cô soigương ngắm nghía một lúc rồi đi về phía Lạc Thiên.
- Bây giờ mới xong à ? Ô... - Lạc Thiên chỉ định nhìn lướt qua nhưng - ...Hô... Con quạ mặc váy ! - con mắt anh sượt qua rồi lại gián tiếp nhìn cô quamột tấm kính. Dẫu biết có sự hỗ trợ của những đôi tay lành nghề, đồ mỹ phẩm caocấp hay trang phục hàng hiệu tôn lên một hình mẫu nhưng đôi khi...
Nếu bạn đang để ý một cô gái, dù một thay đổi nhỏ bé của cô ấy thôi cũngkhiến võng ảnh mĩ mãn diệu kì.
Và khi đã lên xe, Lạc Thiên vẫn đổ lỗi quá nhiều do ngoại cảnh, anh cho rằngquạt thông gió và điều hòa có trục trặc làm nhịp tim đập nhanh hơn và nóng ranthân nhiệt mà quên béng rằng người đi bên anh tựa một quả cầu lửa.
- Con trai, con thấy dự án này thế nào, đây là công sức của hai đứa conta gây dựng !? - ông Trương chỉ tay vào mô hình chiến lược của Trường Tồn, giảlả cười, đôi mắt tranh thủ ngó nghiêng vào thân hình gợi cảm của nữ nhân viêntheo sau.
- Vâng, tôi cũng nhất trí với phi vụ làm ăn lần này. Chúng ta lên bàn kí ! - VũGia Minh vẫn thọc tay túi áo, ra vẻ đăm chiêu nhưng chẳng để tâm. Thứ anh nhìnthấy ở những khối lăng trụ kia chỉ là vật vô tri, không mang giá trị gợi hìnhnào cả, chi bằng thay vào đó là những chùm đèn vạn sắc và những lon bia có phảihơn không.
Phi Hàm tế nhị đẩy tay nói nhỏ:
- Làm ơn nghiêm túc một chút ! Chúng ta đang bàn bạc về chuyện giữa Trường Tồnvà công trình xây dựng của cha anh chứ không phải chuyện đầu gấu buôn hàng! -cô trong vai trò thư kí đi bên cạnh. Hiếm mới thấy Gia Minh mặc áo thắt nơ cẩnthận, sơ vin dù khoác comple bên ngoài.
Lạc Trung nãy giờ không ngừng mô tả về lược đồ, anh dành trọn ánh mắt về phíaPhi Hàm, giảng giải cặn kẽ, một phần biết rằng có nói tên Vũ Gia Minh tai trướccũng ra tai sau.
- Chúng ta sẽ xây dựng mối quan hệ bền chặt hơn qua việc hợp tác lần này, cùngvới nhà họ Hoàng, họ Cao và họ Vũ sẽ làm khuynh đảo thị trường đĩa ốc và cáccông trình công cộng của khu đô thị Đại Long đồ sộ.
- Đại Long, cái tên này quả thật xứng với sức bật của ba tập đoàn. - Tuấn Kiệtnhận xét, anh vừa tham khảo tài liệu qua máy tính cá nhân.
- Chủ tịch Trương, tôi thấy mình chỉ là Tiểu Tỵ thôi, ha ha! - Vũ Gia Minh vừanói đã bị Phi Hàm giật vạt áo. Ai đời lại nhận mình là rắn trong khi có đủ khảnăng làm rồng. Cô biết vì miễn cưỡng lắm anh ta mới đến đây, nhưng cũng khôngnên tỏ thái độ quá thế. Cũng lạ, ông bà Vũ dùng cách nào mà để anh ta đi làmđược quả là cao kiến.
*
Khả Vy theo Lạc Thiên vào “dinh thự” của tập đoàn Trường Tồn. Đến ngày hôm naycô mới được mở mang tầm mắt về gia thế nhà chồng, tòa nhà là một công trìnhkiến trúc hoa lệ với sự kết hợp tân tiến của thủy tinh hữu cơ và vật kiệu xâydựng truyền thống. Hiệu ứng dây truyền phản xạ ánh sáng trắng đánh lừa ảo giác,nếu nhìn trên cao xuống mặt vòm ta sẽ ngỡ một viên kim cương khủng lồ mắc kẹtgiữa dòng chảy của đô thị. Còn guồng máy bên trong luôn trong trạng thái chủđộng, lương ăn theo doanh số, môi trường làm việc năng động, do đó chẳng thểtồn tại một chú rùa chậm chạp.
Lạc Thiên nhếch khóe môi kiêu sa, đưa tay khép cằm Khả Vy lại.
- Cô có biết những ai hay há hốc miệng trầm trồ là kẻ quê mùa thứ thiệt không?! - Anh ghé sát vào tai cô mà châm chọc, đồng thời cũng vòng tay ôm lấy eodưới.
- Còn anh có biết tôi đánh thuế mỗi từ “em” và cái hành động quàng vai bá... eocủa anh không ? - Khả Vy quả nhiên tránh tạo khoảng cách giữa hai làn môi, anhta nói không sai và cô từ chối mong muốn là một kẻ không theo kịp. Người côluôn chừa một chỗ trống nho nhỏ ngăn cách những ngón tay anh.
Lạc Thiên tức mình lấn tới, anh áp sát xúc giác lại gần hơn - Cùng một côngđánh thuế, tội gì !!! - rồi quay sang cười đểu. Con Cáo này trước mặt thiên hạnghe lời anh răm rắp.
