XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock04.05.26 / 23.03.48 PM


Tiếng cửa mở, Trần Hùng lúng túng nấp vào một chỗ nín thở, lẩm nhẩm lời thoại.Anh đã bỏ qua tình tiết Cao chủ tịch đi từ trong ngôi nhà ấy ra, lên một chiếctaxi đỗ gần chờ sẵn, phủi tấm khăn chấm mắt. Khi quay vào, anh chỉ còn nhìnthấy Dương Mẫn cùng bậc tiền bối cúi ngằm.

- Tiểu Mẫn, anh vừa đi qua nhà, có chai rượu thuốc định biếu bác ! - Trần Hùnghân hoan mà không hiểu tại sao Dương Mẫn cùng người cha già đi vào trong nhàmột lúc mới ra niềm nở đón mình.

Đến lúc anh vào nhà rồi không khí ngột ngạt tràn ngập khoang mũi, thoạt lấm tấmtrên chiếc ghế gỗ cũ kĩ vài giọt nước mà Dương Mẫn đã chủ động ngồi đè lên, cóthể nhờ đó anh mới được vai kề vai cạnh cô như lúc này.

Cô nói chuyện nhiều với anh hơn ngày thường, giọng nghẹt mũi nên kém trongtrẻo, ngữ âm bế tắc và vô mục đích. Trái lại người cha kiệm lời khác hẳn vớimọi khi ông rất thích anh đến chơi cờ cùng. Như thể đuổi khéo, trong câu hộithoại ông luôn nhắc tới Lạc Trung và đẩy anh sang một bên.

- Mẫn à, hay lát nữa con đi nhờ xe cậu Hùng đây tới công ty gặp Lạc Trung, dạonày không thấy con nhắc đến anh ấy ! Cháu không phiền chứ ?

Dương Mẫn thêm một lần gật đầu rồi kéo Trần Hùng đi luôn, anh vẫn chưa xác địnhđược chuyện gì đang xảy ra. Cái siết tay của cô sao lạnh toát, cô lạnh, anhlạnh hay tình yêu của cô đặt nơi băng giá ?

Trần Hùng cứ thế lái thẳng, con đường từ phố lớn hẹp dần theo sự sầm uất, đimãi ra tới bìa rừng thì quang đãng và vun vút chân trời.

Dương Mẫn nói anh đừng tới công ty, rốt cuộc là sao, anh nghe từng tiếng nấcnghẹn ngào, cô mang tâm sự, cô muốn khóc, còn anh không thể làm gì hơn. Côkhông mở lòng với chính mình nên để nước mắt hóa đá.

- Dừng lại ở đây đi anh ! - giai điệu âm thanh vang lên như một chiếc đĩa nhạccổ có nhiều vết xước, không thể phục hồi.

- Đi thêm chừng mười phút nữa là tới biển, tại sao lại không ? - Trần Hùng vẫngiữ tay lái để bốn chiếc bánh xe bon bon tích cực. Anh mong gió cuốn bay nhữngđiều sầu thảm, bờ cát chôn giữ nỗi u tư đong đầy, từng làn sóng rửa trôi niềmchua xót.

Em hãy nói cho thiên nhiên niềm đau em giữ
Thiên nhiên sẽ mang chúng về bên anh
Anh sẽ nặn chúng thành niềm vui chỉ dành tặng riêng mình em,...

Trần Hùng không nói hoa mĩ được như thế, điều anh làm chỉ giản dị là nghĩ vềchúng và gửi đến cô một bờ vai vững chắc. Thế mà dường như Dương Mẫn đâu hiểulòng anh.

- Không, ở đây thôi, đi hết con đường mệt lắm, thấy được biển thì sao chứ, cónhiều thứ thích mà không vươn tới được đâu...! Em không thích đi lối tắt... Đườngthẳng không thể uốn thành đường tròn... nên hai đầu của chúng mãi mãi xa cáchnhau dù chúng vốn thuộc cùng nhau.

- Em nói gì mà triết lí vậy, chúng ta là người tạo ra đường nét, cũng tạo raphép nối, mọi việc nếu trong khả năng thì hãy nên làm tới cùng ? - Anh đang nóicho cô nghe hay nói về nghị lực của chính mình, Trần Hùng phóng tầm mắt ra xa,anh và cô không phải hai điểm đen đó chứ.

- Thế mà có thứ không nằm trong tầm với của em mà em phải ép nó thuộc vềmình... !

- ... Lạc Trung ư... ? - nói với người con gái mình thích về người đàn ông khácthật khó, Trần Hùng nghiến răng nặng nhọc.

- ... Làm dâu... nhà họ Cao... sẽ thế nào nhỉ ? - Bất chợt cô đưa ra một câuhỏi táo bạo mà biết sẽ làm người ta rất đau.

Trần Hùng tỳ mạnh chân ga dù xe tắt máy, anh còn chỗ để đi nữa ư ?

Ly café tỏa làn khói cuối cùng, mực nước không hề vơi kể từ khi rót ra.Căn phòng lớn và có điều hòa làm mát không khí nên hơi lạnh của café chẳng sansẻ được bao nhiêu. Nó tồn tại chỉ để trưng bày vẻ thanh tao. Bên chiếc bànsách, ông Trương và phu nhân mỗi người chọn một chiếc ghế xa cách.

- Con dạo này ra ngoài ban tối khá nhiều đấy ! Đi làm về mệt nên nghỉ sớm !

- Bà cứ để cho con tham gia tiệc tùng với bạn bè, Lạc Trung con cứ đi đi, conđã lớn thì hãy để nó tung cánh tự toại! - Ông Trương nhìn vào Lạc Trung mà soilại mình tuổi trẻ, được mất đã khiến ông có một tách café mà đánh rơi hươngthơm của nó.

- Để như thằng Lạc Thiên ư, - Cao phu nhân nghiến răng - Mẹ biết con thườngliên lạc với Vũ Gia Minh và mẹ không đồng tình về tình bạn đó, mẹ luôn kì vọngvào con, con hơn hẳn Lạc Thiên và Lạc Nhã, nhưng lúc này mẹ không nghĩ con vẫnđi đúng hướng!

- Mẹ à, con giúp Gia Minh công việc thôi mà, cậu ta còn thiếu nhiều kinh nghiệmđàm phán, tới tối cậu ấy mới rảnh ! Con đi rồi lát sẽ về !



- Không có chuyện giúp đỡ thương trường, cậu Gia Minh đó có cô Phi Hàm thư kí,con đến chỉ giáo cậu ta thực sự ư ? - Bà chẳng thiết vòng vo, Lạc Trung trướcnay luôn nghe lời, lí nào vì một đứa con gái lại chống lệnh bà.

- Không không, à, tiện thể con còn ghé qua nhà vợ chồng Lạc Thiên... hỏi thămsức khỏe em dâu ! - Anh tìm một lí do khác thay thế, sắp tới giờ hẹn Phi Hàm vàanh luôn đúng giờ.

Cao phu nhân không nói gì nữa, bà đưa mắt nhìn ông Trương. Lạc Trung là con bà,cũng là con ông, âu thật phiền lòng. Chỉ mong Lạc Nhã đừng như hai anh trainữa. Bà thở dài làm ngơ mặc ông Trương đẩy tay ra hiệu đồng ý, Lạc Trung cúichào rồi ra cổng.

Quan hệ giữa Lạc Trung và Phi Hàm đã tiến triển hơn nhiều, hai người đi lên từtình bạn qua những lần nói chuyện tâm đắc, xây dựng mối thân thiết bởi nhữngsắc sảo trong cách đối đáp và ánh mắt có chiều sâu.

*

Quay trở lại với căn hộ số 888 trên đường Cừ Nguyên, Lạc Thiên đã chuẩn bị sẵnsàng tâm lí. Anh dìu Khả Vy ra tận cửa. Hôm nay anh vận đồ lịch sự, áo sơ mimàu xanh nhạt dài tay, cổ áo cài ghim, quần tây ống đứng, tựa vị khách mời củamột hội nghị tầm cỡ.

- Không cần phải... sán lấy tôi, tôi có đến nỗi chân đi không vững đâu mà anhcoi như bị bạo bệnh vậy ? - Khả Vy chưa kịp thích ứng với cử chỉ ân cần từngười khác, cô nhồn nhột khi cánh tay anh đặt lưng chừng thân mình.

- Yên nào, đi nhẹ thôi, cẩn thận bậc thang ! - Lạc Thiên quyết không bỏ tay côra khỏi vai mình, bóng của hai người dưới ánh nắng làm thành một mĩ họa.

- À, tôi gọi cho mẹ anh đến... tôi không có kinh nghiệm lắm... nên... - Khả Vycắn môi.

- Ừ, mẹ chu đáo lắm, bà sẽ đưa ra nhiều lời khuyên cho chúng ta !




Trước khi đưa Khả Vy vào trong xe, anh bỗng dưng chạm lọn tóc và hớt chúng lênmang tai cô một cách tinh tế. Anh đâu hay mình đã đi quá giới hạn thật rồi.

Anh rẽ qua nhà nội và đón Cao phu nhân đi cùng, để bà ngồi ghế sau. Thi thoảnglại hướng mắt lên kính chiếu hậu, nếu đúng là sự thật anh sẽ làm mọi cách để cảgia đình dòng họ chấp thuận con dâu.

- Đeo cái này vào ! - Vừa xuống xe, Lạc Thiên cẩn thận mang khẩu trang y tế choKhả Vy - Ở đây mùi thuốc khó chịu lắm ! - anh không quên đỡ cô từng bước nhỏ.

Trước mặt người lớn anh không thấy hổ thẹn khi cứ nắm chặt tay nhưng cô lạikhác, ngoài việc ngượng ngùng cúi đầu Khả Vy còn gắng gỡ từng ngón tay anh ra.Cao phu nhân nhìn anh khó đoán, bà lắc đầu khi cho rằng cả hai không cần diễnthái quá.

Khi cánh cửa mở ra một màu trắng tinh khôi, chiếc máy mang nhiệm vụ cao cả khởiđộng, vị bác sĩ cũng vừa thay y phục, ông mỉm cười với người tới khám đầu tiêntrong ngày. Qua vài thủ tục xác nhận, bác sĩ yêu cầu Khả Vy nằm xuống giườngcông vụ.



- Tôi yêu cầu nữ bác sĩ ! - Lạc Thiên đứng chen ngang làm thành ba điểm thẳnghàng giữa Khả Vy và người bác sĩ, chắc nịch câu nói mang thái độ sai khiến vàcó phần ích kỉ.

- Lạc Thiên à, ông ấy là trưởng khoa ! - Khả Vy thì thầm vào tai anh, do dự khithay người khác sẽ lộ tẩy hết, cũng trở nên e ấp trước sự ích kỉ đáng yêu đó.

- Không là không ! - Anh kiên quyết, ai đời lại cho phép người ta chạm vàongười vợ mình chứ. Có cho ông ta mười hay hai mươi cái bao tay cũng không được.

- Được thôi, chúng tôi đáp ứng mọi nhu cầu của quý khách ! - Ông bác sĩ điềmđạm đi ra ngoài và không tỏ bất kì khó chịu trước những khiếm nhã của thanhniên, chừng mười phút sau một nữ bác sĩ khác bước vào. Bà gật đầu với Cao phunhân.

- Nào tiểu thư, chúng ta sẽ tiến hành siêu âm. Có hai sự lựa chọn, siêu âm màucông nghệ cao tuy nhiên có gây hại phóng xạ hơn là siêu âm đen trắng ?

- ... Ừm... đen trắng đi ! - Lạc Thiên ra quyết định, anh nóng lòng lắm rồi,trở lại nắm lấy tay cô như gìn giữ tài sản thuộc về riêng mình.

Còn Khả Vy chỉ nhắm mắt để bàn tay người bác sĩ đưa thiết bị di chuyển trênbụng mình. Trong đầu không có gì phức tạp ngoài việc nghĩ về sáng nay cô đã ănrất nhiều thứ, cái bụng no căng hao hao thú nhồi bông. Một chút bồn chồn lenlói khi vô tình chạm mắt anh.

Trên màn hình tổ hợp hai sắc màu đen trắng, có những chuyển động của khối hìnhhài chưa rõ, sự phân bố các mảng đậm nhạt tạo nên vô số sinh động được chờ đón.

Lạc Thiên dõi theo từng chút một, cung bậc giác quan biến chuyển diệu kì. Trướcđây cô em gái Lạc Nhã luôn kéo anh xem những bộ phim tình cảm, màn hình qua mànhình, anh vẫn thường nhàm chán tới tập cuối của đôi nhân vật, họ về với nhau,với kết tinh của tình yêu. Còn lần này, cũng là qua màn hình, tuy không phảilần đầu nhìn thấy, chỉ một lần gián tiếp thôi nhưng đến hiện tại anh dám khẳngđịnh mình đang chạm tới nấc thang hạnh phúc.



- Xin chúc mừng gia đình ! Hợp tử phát triển thành bào thai và đang hình thành.Chỗ này chính là nếp não, tim bé đã có, giai đoạn đầu hệ thần kinh phát triểntrước, các bộ phận cơ thể dần dần xuất hiện rồi hoàn thiện ở các tuần thai kìsau. Trong thời gian này thai phụ cần chú ý giữ gìn sức khỏe và tư thế đi đứng,nằm nghỉ...

Khả Vy tròn mắt kinh ngạc, ngỡ như bác sĩ đang nói chuyện người khác, nói theocách kĩ thuật, tức là thiết bị input và output của máy siêu âm không ăn nhập.Cô xoay mình dõi theo các tín hiệu trên màn hình, ngơ ngác gật gù, đôi khi lẫntưởng chiếc máy chính xác hoàn toàn.

- Con... con của chúng ta đấy ! - Lạc Thiên ngồi xuống giường ngay cạnh cô,trào dâng niềm hứng khởi vô biên - Tôi được làm bố rồi ! - Anh ôm trầm lấy KhảVy và hôn lên làn tóc sung sướng, bỏ qua tất cả quãng thời gian mình đã quen côthế nào, hàng rào ngăn cách, thì, tồn tại một mảnh ghép của anh trong cô.

- Ấy ấy ngạt thở !



Khả Vy vội vàng nắm lấy dụng cụ thu tín hiệu đặt trên bụng mình, anh giữ chặtkhiến bác sĩ tuột tay mà màn hình vẫn trả về hình ảnh. Cô được một phen hú vía,không ngờ rằng Lạc Thiên lại trông đợi nhường vậy.



- Lạc Thiên, con cẩn thận không Khả Vy động thai!

Cao phu nhân không can thiệp kịp thời chắc cô đã bị tung hứng trên không mấtrồi, Khả Vy thở mệt mà lòng hây hây niềm vui. Cách thể hiện của anh trẻ con vàhư quá.

- Ha ha, tôi lên chức rồi ! Khả Vy à, anh yêu em ! - Lạc Thiên chỉ dừng hànhđộng nhưng miệng không ngừng nói, hy vọng đưa đến tột cùng sẽ thăng hoa và nởrộ như pháo bông rực cháy mãnh liệt.

Khả Vy thoáng chốc bị câu nói đó lật chìm nghỉm giữa sóng biển bạt ngàn,...nhưng sau khi chứng kiến những hành động kế tiếp của anh thì tan biến dòng cảmxúc. Anh ôm lấy máy tính, áp mặt lên nó, rồi thì bắt tay bác sĩ, lúc lại nắmvai mẹ mà hân hoan. Đôi khi lại giống như anh đang chung vui cùng bàn thắng củađội bóng ưa thích, hai tay nắm nghiền và giơ cao, hả hê hét lớn.

Cao phu nhân không lường được rằng Lạc Thiên lại phản ứng thái quá khi mẹ đứatrẻ là Khả Vy, nãy giờ bà dõi theo không sót chi tiết nào. Một câu hỏi xuấthiện trong đầu, liệu bà đã đánh giá lầm người...

- Phải rồi, tôi phải cho mọi người biết tôi đã làm bố ! Lạc Thiên đã làm bố !

Hào phóng chia sẻ thiên chức của mình, Lạc Thiên lôi điện thoại lượt vào danhbạ, anh suy nghĩ người đầu tiên nên thông báo là ai.



- Bố à, con được làm bố rồi ! Bố cũng lên chức ông nội rồi nha!!! - anh nghĩngay đến bậc sinh thành, “trình báo” trong khôn siết.

- Anh Trung, anh chuẩn bị mua bỉm cho con em đi !

- Em gái, vậy là em thắng anh rồi nhé, chị dâu của em đáng yêu quá đi! Anhthích kẹo me của em nhiều lắm !

- Nhược Lam, anh được làm bố rồi...

- Tuấn Kiệt, tôi sẽ thuê cậu giặt đồ cho con tôi ! À quên, tôi xác minh tínhđúng đắn rồi ! Ha ha...

- Trần Hùng, anh đang xem xét có nên cho cậu làm cha nuôi cho con anh khôngđây... !

- Thư kí Phan, cô thông báo với mọi người rằng Giám đốc lên chức trong gia đìnhrồi, không ham hố chuyển chức vị trong công ty đâu, haha!!!!...

Lạc Thiên nói không ngừng nghỉ, như thể tay anh chực chờ ấn phím và đầu dây bênkia chỉ cần nghe là được trần thuật hết. Khả Vy ôm mặt đi, cô nhận thấy sựkhông hài lòng trong đôi mắt của Cao phu nhân. Bà đang nghĩ cùng một suy nghĩvới cô: tại sao Lạc Thiên lại nói chuyện rất thoải mái với Nhược Lam về vấn đềnày, lại còn xếp cô ngay sau Lạc Nhã, như một người thân ruột thịt...

- Khả Vy à, mẹ cách đây gần ba mươi năm cũng hoang mang như con lúc này, lầnđầu nên không tránh khỏi bỡ ngỡ, nếu có gì khó thì cứ nói mẹ sẽ chia sẻ cùngcon ! - Cao phu nhân không hề chúc mừng, bà nói sáo rỗng vì biết Khả Vy chưahiểu được cảm giác lớn lao khi được làm mẹ thế nào. Cốt chỉ để cho Lạc Thiênbiết bà ủng hộ cả hai. Bà đã lo đến chuyện Lạc Thiên không chấp nhận, nhưng giờthì vô ngại rồi, có điều anh phấn khích và đặt niềm hy vọng quá.

Ra tới ngoài hành lang, Khả Vy dường như trở thành người phụ nữ được ngưỡng mộnhất. Các thai phụ bụng bầu tái khám hay lần đầu đến rõ ràng đều mang chung tâmtrạng phấn khởi vì một sinh linh nhỏ bé song hành trong thể xác mình, họ cũngcó người thân xung quanh, những người chồng trở nên chu đáo hơn, quan tâm vàsăn sóc họ đặc biệt, thế nhưng ông bố Lạc Thiên thích thể hiện nhiều quá, anhta vừa đi vừa xoa bụng vợ, không ngớt nhắc đi nhắc lại :

Con tôi làsố 1 !

Khả Vy vẫn chưa hết ngại, mỗi sự chạm nhẹ nơi bàn tay Lạc Thiên đều làm cơ thểcô dựng ngược, buồn buồn, lạ lẫm và bị đồng hóa. Cô tập cười khi thử nghĩ ngàytrước mình cũng từng được chào đón trên thế gian...
Ông Trương bất động, đôi mắt nhìn về tấm ảnh chụp trung với con trai thứhai khá lâu. Khi ấy Lạc Thiên vẫn còn là đứa trẻ, cậu đặt đôi môi chúm chím lênmá bố. Ông châm một điếu thuốc rồi cười tư lự, nhớ những buổi chiều tối vẫn haydẫn cậu tới các quán bar trong khi Lạc Trung và Lạc Nhã phải học năng khiếu ởnhà. Ông dậy Lạc Thiên cách tận hưởng hương vị của ly café đen dưới ánh đèn sahoa khác ở nhà như thế nào, chỉ cho cậu một góc sống thật của lòng mình.



Lí do khiến ông thương Lạc Thiên hơn cả là vì cậu ta yêu ông nhất, cũng hay baoche và nói dối mẹ sau những lần đi cùng bố. Ông mong mỏi con trai lấy đượcngười mình thương yêu nhất, thế mà ông lại là tác nhân ngăn cản,... Đã nhiềuđêm ông to tiếng với vợ, cốt chỉ để bà giải phóng hàng rào cho những đứa concủa mình, ông muốn gỡ bỏ lớp kính dày cho cô con gái Lạc Nhã, phủi gánh nặngtrên vai Phó Tổng Giám đốc Lạc Trung, một lần được ôm Nhược Lam và nghe mộtbố,... Ông tham vọng quá, cái tham nhất vẫn là tiền bạc, không thể nào sửa đổiđược...

Cao phu nhân đi vào, bà đã bỏ qua việc gõ cửa từ hàng chục năm trước. Uống lynước lọc và ngồi xuống.

- Người đầu tiên nó nghĩ tới là ông !



- ...

- Ông thật tàn nhẫn ... !



Rồi bà đi ra đúng lúc các cơ mặt của ông Trương nheo lại đau đớn. Bà có tâm tưriêng của một người mẹ, ông mang nặng hộp cảm giác của ông, tại họ không từnglắng nghe một nửa còn lại, cũng chưa hiểu được giá trị những giây phút im lặngbên nhau, bởi họ nghĩ lời nói mới làm chua xót ruột gan, mà đâu hay họ chưatừng có nhau...

*

- Bố... bố đến à ?

- Con trai, bố đến chung vui với hai đứa đây ! - Ông Trương điềm đạm với Khả Vynhưng vẫn giữ thói quen xoa đầu Lạc Thiên. Trong mắt bậc cha mẹ thì con cái nhỏbé và luôn cần che chở.

- Ấy, đâu có được ! Bố sao chưa sửa cái tật cứ coi con là trẻ vậy ? - Lạc Thiêntránh né - Để bé con sinh ra nhìn thấy nó cười cho !

Ông Trương rụt tay, khuôn mặt không biểu hiện nét buồn. Lớp mặt nạ đã được tôiluyện kể từ ngày ông bước vào nhà họ Cao, và ngày hôm nay phải đem ra dùng ngaytrước cả dòng máu thân thích. Khả Vy huých nhẹ vào thân Lạc Thiên, anh cònkhông mau mời bác vào nhà, cô đây chỉ mong có người để làm nũng mà biết tìmđâu.

- Thế nào, cảm giác làm bố ra sao ?



Lạc Thiên và ông cười vang căn phòng, hai cha con bắt đầu ôn lại những kỉ niệmxưa. Khả Vy vào trong bếp chuẩn bị đồ ăn, cô có nghe qua, và hình dung về LạcThiên hồi bé, đủ đầy hơn những đứa trẻ miền quê nhiều.

- Vợ à, em ra đây ngồi đi, mang ra ngoài này rồi gọt hoa quả cũng được, đứngnhiều mọi chân lắm !



Lạc Thiên cắt đứt mạch đi vào trong bếp. Cô lắc đầu không đồng ý.

- Anh và bác cứ tiếp tục đi, tại tôi thích tưởng tượng về thuở niên thiếu củaanh nên muốn im lặng nghĩ. Coi xem có xinh trai không ?

Lạc Thiên nhìn hoài nghi nhưng cũng có ý thích, yêu cầu cô ngồi nghế không đượcđứng nhiều rồi lại ra với ông Trương và hàn huyên. Khả Vy nói dối anh, cô đangnghĩ về mình nhiều hơn, cô thích nghe những câu chuyện dân dã về tuổi thơ cựckhổ của Triệu Đông Kì, hoặc những câu ngắn mang nhiều ngữ nghĩa của Vũ GiaMinh, bởi nó gần gũi và mang màu sắc cô quạnh. Còn Lạc Thiên, anh khác hoàn cảnhcô vời vợi.

- Bác và anh hai người nói chuyện, con lên phòng nằm nghỉ một lát ! - Khả Vygiấu chiếc điện thoại sâu trong túi áo, mang đĩa ngũ quả ra rồi đi lên cầuthang mới lên tiếng.

- À ừ ! - Ông Trương gật đầu, ông cũng có ý định muốn nói chuyện riêng với contrai.

Lạc Thiên định đứng dậy lên hỏi thăm, nhưng ông giữ gọi lại.

- Bố à, Khả Vy vẫn còn xưng hô không đúng, con sẽ chỉ bảo cô ấy sau. Để con xemcô ấy...

- Không đâu, cứ để con bé gọi thế,... bố có chuyện này muốn nói... chúng ta rangoài một lát.

- Thôi ạ, có chuyện gì nói trong nhà cũng được, để Khả Vy ở nhà một mình conkhông yên tâm.

*

Khả Vy nhấc máy lên nghe, vì là điện thoại của Cao phu nhân nên cô giấu anh.

- Dạ.. !?



- Cô hãy giữ khoảng cách với Lạc Thiên !

- ... Vâng,... anh ấy vẫn luôn... cháu cũng không mấy ở gần...

- Bố của Lạc Thiên có ở đây không?

- Dạ, có. Bác ấy vừa đến, bác và anh Thiên đang nói chuyện ạ !

Khả Vy dự tính cuộc nói chuyện điện thoại còn dài nhưng Cao phu nhân đã cúpmáy. Giọng bà đầy nghi vấn và mang tính kiểm tra, lẽ nào lại không tin tưởngông.

Cô đặt điện thoại xuống, nâng niu con búp bê lên, cô quên đi định nghĩa của từkhoảng cách mất rồi... Khả Vy nghĩ tới hai người dưới nhà, mình thật thất lễ,nghĩ vậy cô xuống bếp mang thêm nước hoa quả mời. Họ không còn ở phòng khách,họ ra ngoài vườn.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0012/Giây
Timeout: 10.4%
U-ON C-STAT1/3/1756