- Bác có một chi nhánh lớn đang cần người lãnh đạo, hay cháu qua chỗ bác đỡ đầngiúp. Họ Cao tốt số đã có Lạc Trung và nhiều người khác nữa, nhà này có mỗi côcon gái thật chẳng biết tìm ai tin cậy hơn ! Lạc Thiên, cháu...
- Dự án Đại Long hợp tác giữa ba nhà cháu gánh đã nặng lắm rồi ! Vấn đề bên ấycháu sẽ chịu trách nhiệm giúp công ty mình, còn chuyện quản lí chi nhánh thìchắc cháu xin phép từ chối. - Lạc Thiên đổ nước lọc tiếp tục lần uống thứ hai,anh không muốn đào sâu vào vấn đề này, sẽ thật có lỗi nếu chiếm giữ tài sản lớncủa nhà họ Trịnh.
- Ha ha, bác đùa thôi, cháu phải làm những việc lớn chứ canh giữ cái chi nhánhcủa nhà ta làm gì ! - Sau đó ông đẩy cửa rời đi, việc Cao Lạc Thiên từ chốitiểu thư cao giá như Nhược Lam hẳn có uẩn khúc.
- Em đừng suy nghĩ quá nhiều ! - Là khuyên Nhược Lam nhưng anh còn tơ mòng hơncả. Ý của ông Trịnh khiến anh nghĩ tới huyết thống, anh sẽ bảo vệ cô đến cùng,vì đối với anh một giọt máu đào là vô giá.
*
Trên trang mạng khu vực với số lượng người truy cập không nhiều, rò rỉ thôngtin về mối quan hệ lén lút của người thừa kế tập đoàn lớn với “búp bê cao cấp”.Không hề có bất kì dẫn chứng cụ thể cho bài báo mạng nhưng ngòi bút sắc nét vàchuyên nghiệp, khai thác triệt để cấp bậc giữa vai vế của đồng tiền và sắc đẹp.Có không ít tập đoàn hưng thịnh trong phạm vi quốc gia, người thừa kế chủ yếulà con trai nối dõi, cái khôn của kẻ cầm bút là bóng gió, trúng ai thì trúng,vừa giật típ vừa vô can.
Điều đáng bàn ở đây, một cây viết gạo cội không có chuyện đặt đứa con tinh thầnvào tay các nhà truyền thông non nớt. Họ tài giỏi nên có quyền tự định giá tiềnnhuận bút.
Cái dở ở chỗ các nhà báo luôn nhăm nhe những sự kiện nổi bật, và thổi phồngthành một quả bóng căng tròn, từ đây một bộ phận không ít giới truyền thông rasức thám thính. Giới săn tin mổ xẻ, bóc tách từng chi tiết, và dần già sàng lọcxác minh danh tính.
Một thế lực khác nhanh chóng mua chuộc lại những biến cố, tuy nhiên ngầm định,các nhà báo vẫn tiếp tục rỉ tai nhau tuyên truyền. Nghi vấn đặt ra, thế lực đótự tung tin và ngăn chặn miệng lưỡi xã hội. Có khả năng bài báo không nhằm mụcđích kiếm lời mà đề cập và chỉ trích tới những người đã được sửa tên nhắc đến trong bài.
Lạc Thiên đem nguyên suy nghĩ trong đầu đặt vào cuộc nói chuyện lần nàyvới Khả Vy, anh đã đang quá ích kỉ lạm dụng kết tinh trong cuộc hôn nhân màchưa thử một lần đặt vào vị trí của cô gái mới mười tám tuổi. Ở lứa tuổi đóviệc có chồng rồi thì sinh con là quá sớm, đâu đã nếm trải những mặn ngọt củatuổi đời mênh mông, cũng đâu được hưởng tháng ngày sống vì bản thân. Lẽ nào vìanh đã nắm tay dắt cô trên con đường quá tắt để ngoảnh lại không còn gì nhớnhung.
- Chúng ta chỉ ở ngoài một lát thôi anh nhé !
- Ừ, một lát thôi. Giờ nghỉ trưa của anh cũng không dư giả - Lạc Thiên vang lêngiọng trầm ấm chững chạc, đã lâu đôi mắt chưa dịch chuyển, vẫn đang ngắm nhìnkhuôn mặt non nớt của Khả Vy - Em dùng cơm đi !
Cô có khuôn mặt bầu bĩnh, hàng lông mi không dài, sống mũi không cao và thânhình mảnh khảnh. Mỗi lần xuất hiện cùng anh, nếu thiếu sự chuẩn bị của ngườikhác, cô quẹt một lớp son đơn điệu trên nền phấn phớt hồng. Anh vẫn hay dùngánh mắt giễu cợt trước làn môi nhoen và lớp mỹ phẩm cao cấp bao phủ làn da hạngtrung ấy. Đâu hay đến giây phút này anh mong muốn gắn bó với chúng biết nhườngnào. Có phải cô sợ anh mất thể diện nên đã ngồi rất lâu trước gương để tô tô vẽvẽ, kì công rồi lại tẩy trang bắt đầu lại. Họ nhồi nhét những kĩ năng trở thànhCao thiếu phu nhân cho một cô nhóc trẻ người non dạ, buộc cô ấy tự mình vùngvẫy, cựa quậy khó nhọc, nhưng cũng chẳng làm tâm hồn cô ấy lịch thiệp và cungkính anh như một đẳng cấp trên hẳn.
- Anh cứ nhìn em và cười cái gì thế ? Trông không có chút thiện cảm nào cả !
Lạc Thiên quay mặt sang chỗ khác, liếm môi và trở về đối diện với cô.
- Này nhóc, anh trong mắt em là như thế nào ?
- Nhóc ? Đúng là câu hỏi ngớ ngẩn từ kẻ tự kiêu! Anh đừng nghĩ em sẽ cho rằnganh hoàn hảo như những gì nghe được từ lời nịnh bợ của người khác nhá. Anh thìcũng xinh trai - vì anh gọi cô là nhóc - xấu tính, cục cằn đôi lúc, tham ăn nhưbò mộng, cũng có tài đấy, hơi bị... giống tuổi con giáp của anh, à, có một ưuđiểm,... kể ra cũng... đáng yêu.
- Đúng là đồ bà cô khó tính ! - Lạc Thiên vươn tay véo má cô - Anh không đángyêu mà cực kì cuốn hút, ai dính vào anh là không có lối thoát…
- Anh có một nhược điểm lớn là khoe khoang ! - Thi thoảng Khả Vy lại để ý tớichiếc đồng hồ trên tay Lạc Thiên.
Anh hiểu rằng cô sợ đối diện với gia đình mình, sợ đến nỗi mà ăn một bữa cơmvới chồng thôi cũng không rời khỏi giới hạn thời gian. Nói rằng muốn dẫn cô đimột lát, bà quản gia dù ưng thuận nhưng ngượng ép, thế thì hỏi làm sao cô gáibẻ nhỏ này thoải mái. Một điều anh muốn biết, rất quan trọng, cô ấy đang lặngthầm đốt cháy bản thân để nuôi dưỡng ngọn lửa trong anh, liệu vì trách nhiệmvới bé con hay còn có thêm anh ?
- Khả Vy, em… có muốn… sinh em bé không ?
Khả Vy ngừng việc nghiền thức ăn, cô mím môi trước câu hỏi bất ngờ, rất thực màcâu trả lời luôn là ảo.
- Em không hiểu ý anh... - lẩn tránh, lòng vòng, rồi sẽ đi về đâu ?
- Nếu...giữa chúng ta chẳng thể hạnh phúc, em và con sẽ đau khổ - Anh khôngnhắc tới mình vì anh nhất định là người có hậu nhất, anh thương con cũng nhưngười vợ này, thương bằng lòng biết ơn và tình yêu chân thật. Nhưng, ngộ nhỡ côấy không thể nảy sinh tình cảm với anh thì sao, tất cả chỉ vì muốn gây dựng giađình cho sinh linh bé nhỏ mà khép mình gò bó. Điều ích kỉ của anh chính là ởđây, anh mong muốn bé con chào đời biết nhường nào, lại chưa từng hỏi xem cômuốn gì ? Có hay chăng muốn chung sống với người chồng là anh ?
- Chẳng thể ư ?
- Trước mắt em là anh, gạt bỏ hết những gì ngoài con người anh ra, em hãynói... chúng ta có thể tiến đến tình yêu không ? - Khả Vy ngốc, em đặt mình vàocon tim đi, nghe xem nó mách bảo gì, đừng quan tâm tới ai hết ngoài anh, kể cảcon, giữa anh và em sẽ chung nhịp đập hay mãi mãi không dung hòa. Con tim anhdễ điều khiển lắm, nó có thể chậm lại để đợi em hay gấp gáp đuổi theo em, và nómuốn một ngày được nhìn thấy mái tóc bạc trắng của em dựa vào ngực anh.
Khả Vy chớp mắt nhiều lần, cô cúi gằm, hơi thở phả vào tim :
- Làm sao mà được chứ ! - làm ngơ những thứ anh sở hữu khác gì đi dưới trời mưamà không ướt, bỏ qua chỗ đứng của anh cũng như đi bộ lên Mặt Trăng, tháo gỡkhoảng cách khó như đóng băng kim đồng hồ. Tất cả đều chẳng thể xảy ra nên côkhông còn dám ngẫm đến câu hỏi của anh. - Nhưng em muốn là kỉ niệm đẹp tronganh,... đừng lạnh lùng với em !
Ngay từ đầu họ đều có chung suy nghĩ, tuy nhiên đâu hay thứ mà nửa còn lại cần.Lạnh lùng chưa hẳn là đi lướt qua nhau, cô rồi sẽ biến mất khỏi thế giới củaLạc Thiên, lạnh lùng khi ấy chính là bị lãng quên.
Ra đến bãi đỗ xe, cô luồn một vòng tay ôm chặt anh. Cái ôm từ đằng sau cuồngnhiệt cảm xúc, từng ngón tay giữ lấy thân áo sơ mi, nhẹ nhàng một câu nói :
- Em sẽ được yêu anh... ! - trong tâm hồn, hiện tại, ngày mai, và sẽ là hồi ức.
Là yêu, cảm giác này đích thực phải là yêu. Làm sao mà được chứ bởi đã trởthành điều đúng đắn.
Lạc Thiên đứng chùng chân đón nhận từng luồng khí đi vào da thịt, nồng nànquyến luyến. Cái ôm này thay cho mọi lời nói, anh không đặt tay lên vòng tay cômà dùng chính cuộc đời gửi ngắm vào ấy. Em thừa nhận rồi nhé, em là tài sản củaanh !
Lạc Thiên nghe tiếng thùm thụp qua lồng ngực, đâu có gì phải ngại khi để cho côấy biết tiếng lòng của mình nữa, buộc miệng cất tiếng :
- Bà xã, mối tình đầu của em là Triệu Đông Kỳ à ? - Cho dù có thật như những gìcô đã nói, vì thất tình mà lấy anh, dù giấu giếm quan hệ với người khác thì anhsở hữu ngôi vị chồng của cô rồi, đâu còn gì đáng bận tâm.
- Là cha của dê con ! - Khả Vy dụi đầu vào tấm lưng anh, bé con của cô là mộtsản phẩm giả tạo nhưng chứa chan ý nghĩa, là chất keo vô hình gắn kết cô vớingười đàn ông này.
*
Lái xe đưa Khả Vy về nhà, tiếp đó Lạc Thiên tới đón Nhược Lam. Trên xe, haingười có trao đổi về một số việc riêng tư. Con phố ngày trước và bây giờ đã cónhiều đổi thay, nhưng vẫn là lối đi họ từng qua.
- Anh dự cảm cha em dường như đã phát hiện ra điều gì đó nên để hai bên giađình nói chuyện !
- ... Họ sẽ nói tới chuyện kết hôn của chúng ta ! Lạc Thiên, anh vẫn ổn chứ ?Em luôn áy náy vì thận phận mình, tại em anh lấy Khả Vy phải không ? - Sao dùđổi ngôi nhưng giữa hai người vẫn là tri kỉ, chẳng thể dối được lòng nhau.
- Anh không phủ nhận nhưng cũng không hoàn toàn thừa nhận. Cha chúng ta, ông ấyđối với nhà họ Cao chưa thực lòng. Mà ông ấy rất thương em ! Ông mong được gọiem một tiếng con, dẫu là con dâu. Ông mâu thuẫn và đấu tranh rất nhiều. Chuyệnchúng ta là nỗi day dứt nhất của ông, ông cho rằng chúng ta chưa biết, phản đốirồi lại đồng ý và định cho chúng ta một đứa con, chính là con của Khả Vy và anh- Lạc Thiên cười ngượng.
- Cha anh... ông ấy nghĩ sai hết rồi, làm như thế không đúng đạo lí, Khả Vy sẽlà người đáng thương nhất, và chúng ta mù quáng ôm giữ kỉ niệm, làm sao trở lạinhư xưa phải không anh ! Là phận con em không trách được bậc sinh thành... Xưanay anh trai và em gái đâu có thể... - Nhược Lam biết Lạc Thiên muốn truyền đạtđiều gì, anh mong cô đừng giận cha đẻ, ông ta luôn muốn mọi điều tốt đẹp chođứa con ngoài mang này. Nếu như cô không biết, Lạc Thiên không biết thì cả haiđều có cuộc sống gia đình đầm ấm bên nhau. Nhưng rất tiếc, mẹ đã nói cho cô hayđể đi tới chấm dứt tình đầu.
- ... Anh chỉ biết nói rằng, thật tiếc cho Lạc Thiên và Nhược Lam ngày ấy ! -Lạc Thiên dừng xe, cả hai hướng mắt về cơn nắng phía trước, bỏ lại sau lưngnhiều thứ quan trọng.
Họ đều không thể tưởng tượng nổi trái tim mình không còn thuộc về nhau, tìnhyêu ở trong cái bao của tất cả, nó làm sao nuốt chửng mọi thứ được. Nên yêu rồisẽ quên và quên rồi sẽ được yêu một lần nữa,...
- Gia đình chúng tôi rất tiếc vì cuộc hôn nhân giữa Lạc Thiên với Triệu Khả Vy,con bé còn quá trẻ, nó ngốc nghếch yêu Lạc Thiên và... chúng tôi không thể đểcho đứa con của người bạn thân thiết nhất, Triệu Tấn bị lời ra tiếng vào, nênbuộc Lạc Thiên phải chịu trách nhiệm vì tuổi trẻ bồng bột. Nhưng kể từ ngày kếthôn, Khả Vy không hợp tính khí Lạc Thiên, con bé muốn ra đi, nó thuyết phụcchúng tôi sinh con rồi ly dị.
Lạc Thiên không lường được những lời lẽ sắp đặt của Cao phu nhân, ngồi cạnh bênNhược Lam, anh cố tỏ ra bình tĩnh theo dõi. Bà đã thay đổi từng mốc thời giantrong lời nói, sắp xếp lại chúng theo cách ràng buộc anh và sẵn sàng đẩy phầnnhục nhã về con dâu hiện tại. Bà còn chưa hỏi ý kiến của anh và Khả Vy nữa kìa.
- Cho đến ngày hôm nay chúng tôi mới nói sự thật với gia đình, Nhược Lam con,con không trách Lạc Thiên chứ, nó chỉ là một người chưa trưởng thành...
- Bác à, cháu...
- Ta biết hai đứa yêu nhau từ lâu rồi, nhưng ta cũng không đành để Khả Vy bịngười đời phỉ báng, nạo thai là chuyện thất đức. Con hãy chờ vài tháng nữathôi, chúng ta sẽ thành đại gia đình. Đám cưới của con và Lạc Thiên sẽ quy môhơn trước, và con mới thực sự là con dâu thứ nhà họ Cao. Khả Vy sẽ để lại đứatrẻ cho cả hai. Với lại... chuyện này thật tế nhị nhưng ta sợ hai đứa không thểcó con được nên... con à, con của Lạc Thiên cũng là con của con phải không ?
Lạc Thiên vo chặt tấm khăn ăn trong tay. Đi theo suy luận này, Cao phu nhânhoàn toàn chưa biết gì hết. Bà cho rằng cha của Nhược Lam hiếm muộn nên chuẩnbị cho anh một đứa trẻ trước khi kết hôn với Nhược Lam. Còn cha anh, ông Trươnglại vì biết giữa người cùng huyết thống không thể sinh con bình thường nên toànquyền hạ thấp danh phẩm của Khả Vy. Anh cảm thấy tủi thân cho cô vô cùng, bịchà đạp dễ dàng quá.
Ông Trịnh biết yếu điểm của con gái- nếu đúng Nhược Lam là con ông- thì xácsuất làm mẹ của cô rất thấp. Hẳn sau khi kết thúc với cô gái kia rồi thì NhượcLam phải được tôn trọng như người vợ duy nhất của Lạc Thiên. Đúng là ông nghingờ về việc tại sao Nhược Lam không thể lấy Lạc Thiên, nhưng lời Cao phu nhânnói như thế thì cũng an tâm hơn.
Nãy giờ người phớt lờ mọi truyện lại là người quan tâm nhất, ông Trương ra vẻgắp thức ăn cho từng người nhưng lo lắng tột cùng. Cao phu nhân đã vì ông quánhiều, nếu giờ biết ông đã từng lừa dối bà từ rất lâu rồi, liệu bà có chấp nhậnđược không, lại còn vấn đề huyết thống quanh đi quẩn lại, để hai anh em ruộtkết hôn đó là điều xã hội lên án, nhưng ông không tìm được tia ánh sáng khảquan.
- Con và Khả Vy tuyệt đối không ly dị cho đến khi bé con đủ lớn! - Lạc Thiênkhẳng khái tuyên bố. Giải pháp tình thế cho cái lao đã phi đoạn dài. Anh chẳngthể để Khả Vy tiếp tục bị xem thường, lại càng không vạch trần mấu chốt cùngNhược Lam, bé con lại được đưa ra làm cầu nối - Giai đoạn đầu đời quyết địnhkhông nhỏ tới nhân cách của trẻ, bé con cần có tình thương của mẹ hơn bất kì ai! Và không người phụ nữ nào nhẫn tâm rời bỏ cốt nhục, con của con, con có tráchnhiệm và quyền được nuôi dưỡng cả hai người ấy.
- Con cũng đồng ý với anh Thiên, có thể Khả Vy vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, khisinh cháu rồi tình mẫu tử sẽ giúp cô ấy hoàn thiện nghĩa vụ với gia đình. Dạonày, con trai của chú Vũ có ý với con, con...
- Chúng con đã chia tay thật rồi ! - Lạc Thiên thay lời Nhược Lam. Để từ chốiđiều kiện gia đình họ Trịnh rất khó, vì thế nên để chính cô đẩy anh ra và đặtVũ Gia Minh lên trên.
Cao phu nhân nheo mày, bà đương nhiên khó chịu. Nếu không là Nhược Lam, thì ítnhất cũng phải thiên kim lá ngọc cành vàng, còn Khả Vy vẫn là con tốt trongnước cờ chẳng hơn. Ông Trương trước khi tới mới nói bà biết ngày trẻ ông Trịnhcó sức khỏe không tốt về việc nối dõi, nên trước đám cưới của Lạc Thiên, bà vẫnsuy nghĩ một cô dâu hoàn toàn có đủ phẩm hạnh mang thai dòng máu nhà họ Cao váccái bụng giả là vô lí. Rồi biết giải thích thế nào cho Nhược Lam hiểu đứa bé từđâu mà ra, là em trai của chính người chồng ư ?, thật mất mặt, hơn nữa có chắcNhược Lam sẽ giữ kín trước Lạc Thiên khi mà giữa cả hai không hề có dối trá. Bàcần gì một đứa trẻ con ngây dại, chỉ vì ông Trương, người mà bà vẫn còn vẹnnguyên tình yêu cần duy nhất một điều giản dị, nên bà đứng ra lo liệu mọi thứ.
Sẽ thế nào nếu Lạc Thiên phát giác và mất lòng tin nơi bậc cha mẹ, chính điềuđó khiến bà phải chọn cô con dâu thấp kém, điều khiển cô ta với uy quyền củađồng tiền.
- Thân lừa ưa nặng ! Cô cố tình không hiểu vai trò của tôi tới sống ở cáinhà này là gì hả ? Cô... - chất giọng chuyển dần về khuyên nhủ - Khả Vy này,thật ra tôi cũng vì đồng tiền bát gạo mới phải trở thành cái gai trong mắt haingười. Có thể cô nghĩ tôi nhỏ nhen, già cả khi phản đối gay gắt những chướngmắt giữa cô và cậu chủ, tôi thừa nhận. Chân tình, cô chẳng làm gì để tôi khóchịu cả, là tại ngay cả cái bàn đạp tiến lên cô cũng không mua được, còn cậuchủ đâu chỉ có nhiều tiền và chỗ đứng hơn hẳn chúng ta, mà ngoài ra cậu ấy cònchịu rất nhiều áp lực, trách nhiệm với người bên ngoài. Con nhà giàu là phảilấy con nhà giàu, điều đó vừa có lợi cho tài sản của họ, lại vừa tạo điều kiệnphát triển cho nền kinh tế, đấy cô xem, như thế sẽ mở ra ấm no cho bao người.Cứ cho rằng vì tình yêu, cậu chủ lấy một người từ cô nhi viện, nhưng đến saunày, tôi e cô không thể chống đỡ nổi những thị phi và lời khinh thường của nhàchồng. Vợ chồng về lâu về dài sống với nhau bởi tình nghĩa, tình yêu chỉ đơmbông kết trái những tháng ngày đầu tiên thôi. Đến khi cô 25, rồi 30, có biếtbao nhiêu cô gái trẻ tuổi, đẹp đẽ, liệu cô đủ khả năng níu giữ hay không. Màhơn nữa người cậu chủ yêu có phải là cô, cô chắc chắn cậu Lạc Thiên thương mìnhkhông, hay chỉ nhất thời thoáng qua ?! Tôi đã từng qua cái tuổi bồng bột trẻdại, đương nhiên cũng từng mơ mộng viển vông, nhưng nghe tôi này, đừng để lỡchuyến tàu của cuộc đời, để mọi chuyện lỡ làng thì cô là kẻ thiệt thòi nhất.Nên biết điểm dừng để chuẩn bị cho tương lai. Hiểu không ?
Lấy nhu thắng cương, bà quản gia thuyết giải cho Khả Vy bằng lời lẽ từ đáylòng. Càng cấm càng vô ích, khuyên răn cho cô ta tỉnh ngộ là làm việc tốt chứkhông hề xấu xa. Cô gái này đúng như lời quản gia Tôn, khá biết điều và thẳngthắn, việc cô ta tự động lau dọn nhà cửa, làm theo mệnh lệnh của bà cho thấycái chân chất, hiền lành và thấu hiểu thân phận nhỏ bé. Cái tin nhắn bà có thểhiểu vì quá bức xúc nên cô ta mới nói với cậu chủ, phần vì bà cũng sai khi tựđộng xem thư cá nhân của người khác. Cô ta trẻ con, bà không nên so đo như vầy,nhưng cũng nên để cô ta ý thức được chuyện tình cảm.
- Cháu xin ghi nhớ lời bác căn dặn ạ ! - Khả Vy đan ngón tay vào nhau, môi cômím chặt đến nhợt nhạt. Cô lại làm sai mất rồi.
- Giờ ta đi gặp Cao phu nhân, ta sẽ không giấu bà ấy những gì đã nhìn thấy ngàyhôm qua !
Khả Vy sợ sệt ngửa mặt lên nhìn bà rồi lại cúi rạp, ánh mắt thể hiện rõ néthoang mang. Nụ hôn ấy mang tội tình gì sao, lén lút và không được công nhận, côdù gì cũng là một người vợ của Lạc Thiên mà. Chợt cô đứng người khi nhận ra consố một trước danh từ người vợ, thế liệu còn người thứ hai chăng ? Rồi cô đãquên chữ “hờ” - bộ phận quan trọng nhất của ngữ nghĩa.
Ngốc nghếch, ai cho phép cô quên bản thân hèn kém, càng không được quên Ngưutầm Ngưu. Cô to gan quá rồi, dám mơ tưởng hão huyền cơ à !
Nếu một ngày không còn được ngắm nhìn bóng dáng Lạc Thiên xách cặp đi làm, rồitrở về với nụ cười trên khóe môi... Tan biến những niềm hân hoan được giáp mặtanh, vui đùa và tận hưởng khoảnh khắc dành cho nhau... Nhỡ đâu anh không cònmuốn tranh giành đồ ăn với cô nữa... Lỡ một ngày hai từ Khả Vy nằm ngoài conngười anh... cô biết phải làm sao đây ?
Chỉ mình Khả Vy đơn độc thôi, chẳng có chỗ dựa nào hết, chân cô nhũn xuống nhưcầu xin sự ban ơn của bà quản gia. Cô sợ bị bỏ lại, là chống vắng, cô quạnh,phiền muội, tiếc nuối, đau đớn giằng xé, hành hạ thân xác và tâm hồn. Khi đónỗi nhớ toàn quyền sai khiến cô gặm nhấm quá khứ như một con bò sữa chăm chỉnhai cỏ. Mệt nhoài, ác mộng, dữ dội,...
Vì tình yêu sai trái, sẽ đến lúc Khả Vy không còn mang họ Cao nữa... Thế nhưngcô sẽ vẫn đợi chờ vòng tay ấm, hy vọng cái siết chặt mong manh, còn hoài nhungnhớ dù biết hạnh phúc không thể quay lại, mãi mãi không thể.
Bà qu