- Vẫn còn nhiều thời gian, anh cứ lên ngủ cho đẫy giấc đi, tôi biết mình cầnphải làm những gì, khi nào xong xuôi tôi sẽ lên gọi !
- Cô bị ấm đầu à ? - Lạc Thiên lượt một vòng quanh, dò xét sắc thái khuôn mặtKhả Vy, - Hay vẫn còn ngoái ngủ ? - anh không quen nghe những lời mềm mỏng, nhẹnhàng từ vợ, những gì anh nói ra chính là phản xạ tất yếu.
- Không, lẽ thường tình, vợ phải nghe lời chồng mà ! - Khả Vy vừa nói vừa tấtbật, ra dáng một cô vợ đảm đang.
- … Cô lại nói huyên thuyên rồi !
Vốn dĩ trong câu nói của Khả Vy, “vợ - chồng” là danh từ chung, sự thật hiểnnhiên trong thế hệ các gia đình phương Đông, nhưng Lạc Thiên lại cho rằng đó làdanh từ riêng trong cách xưng hô thân mật của trai gái. - Thôi, làm việc khác,chuẩn bị bữa sáng !
Bữa lót dạ êm đềm trôi qua, ngay cả trong mơ anh cũng không tin trước mặt mìnhlà Khả Vy, cô yên tĩnh đến lạ kì, mỗi khi thấy anh có ý định gắp món gì cô lậptức nhường trước, thậm chí còn giúp anh gắp dễ dàng hơn.
- Cô có vấn đề về trí nhớ hay sao vậy ? Nãy giờ cô bỏ hai quả quất vào bát phởcủa mình rồi đấy !
- À… - Khả Vy không hề quên, cô vắt nốt rồi trộn đều nên, nếm thử nước phở chualòm khiến mặt mày nheo lại - Tôi đãng trí rất rồi ! - nhưng cô không nói thật.
- Ăn chua nhiều bị ghê răng ! Bỏ đi, lấy bát khác !
- Không sao, tôi ăn được !
- Tiếc rẻ, cô ăn rồi thủng dạ dày có khi lại tốn tiền viện phí !
- Trời đất ! - Khả Vy phì cười, người giàu có như anh ta cũng nói ra câu đấy,nói anh trẻ con là không sai mà - Tôi chỉ nấu hai bát !
Lạc Thiên nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, thời gian không dư giả, ăn một mìnhcũng không hay.
- Cầm cái nồi ra cho tôi !
- Để làm gì ?
Khả Vy đứng dậy đi vài bước lấy chiếc xoong ra. Anh đổ hai bát phở một của mìnhmột của cô vào trong đó, cầm đữa đảo đều nhau.
- Ồ, anh định...
- Cô đừng tưởng bở ! - Lạc Thiên chưa chuẩn bị kịp trước nụ cười tươi tắn củacô, - Chẳng qua tôi chưa bỏ chua vào bát của mình và cũng bởi chưa đụng đũa.Rồi đấy, múc ra !
- Cảm ơn anh nhé !
Những tưởng tên chồng dễ tính trong ăn uống là sẽ xuề xòa mọi thứ, nhưng LạcThiên rất kĩ lưỡng chọn trang phục đi làm. Một mặt, anh muốn chọc tức cô, ở nhàanh có thể áo may ô quần lửng nhưng đi làm là phải chỉnh tề.
- Công ty có rất nhiều phụ nữ !
Cứ mỗi lần ướm cà vạt trên nền áo sơ mi xanh lam không thành, anh ném chúng vềphía cô kèm những lời khiêu khích - Chị em ở đấy mong tôi như mong mẹ về chợ !- và đôi khi cách so sánh thật hợm hĩnh.
- Anh có thấy đàn ông soi mình trước gương lâu như thế rất có vấn đề không ?Nhanh lên không muộn giờ đó !
Lạc Thiên chần chừ soi ngó từng đường nét trên khuôn mặt mình, càng nhìn anhcàng thấy con Cáo bị đóng gỉ ở mắt. 9h là giờ hành chính nhưng kim dài đã chếchgần tới số 12, đối với Lạc Thiên không có khái niệm thời gian biểu.
Khả Vy ra tận cửa tiễn và khóa cổng. Nhưng khi vừa cho xe ra anh đã xuống vàtrực tiếp mang một chiếc khóa sắt rất khủng bố vòng qua hai cánh cổng.
- Để tôi khóa cho, anh đi làm kẻo muộn !
- Biết ngay mà, lí do nào khiến cô cứ mong tôi đi làm sớm ? Yên tâm đi, cô sẽkhông thực hiện kế hoạch của mình đâu, đừng có mơ tưởng sẽ tự do chạy tót rangoài gặp kẻ nào đó.
Lạc Thiên cười duyên, đung đưa chiếc chìa khóa trên tay, có nó anh không cầnquan ngại con Cáo xổng chuồng đi mất.
- Khùng ! - Khả Vy ngăn cách thế giới bên ngoài bởi lớp cửa cồng kềnh, chẳngbiết anh ta nghĩ gì mà cho rằng cô la cà.
Chương 8.1 : Con ơi làcon !
Toàn thể nhân viên chi nhánh IA vào vị trí, dàn thành hai bên cúi người trướcvị giám đốc, Lạc Thiên cao ngạo sải bước đi, thi thoảng nhếch khóe môi. Trướcmặt chủ tịch Trương và phu nhân, nghi lễ bàn giao công việc được triển khai,Lạc Thiên nhận lấy tập tài liệu từ tay ông Trương một cách kính cẩn dù anh biếtngoài cái mác Chủ tịch ra, ông không bì được với ngay cả chức vị của con gái.
Vốn đã thoải mái giao tiếp cùng cấp dưới, Lạc Thiên vừa vào văn phòng riêng đãnhận được sự chào đón nhiệt liệt, hào hứng của mọi người. Tập thể hoạt độngdưới sự dẫn dắt và chỉ đạo của anh đã đang triển khai chiếc lược bản Demo chosản phẩm mới, anh hoàn toàn có thể an tâm vì sự vắng mặt của mình trong suốtngày qua.
- Giám đốc, chị dâu của chúng tôi không tới công ty à ? - một anh phụ tráchmảng thiết kế logo khơi mào câu chuyện. Căn bản anh bị các quý cô đồng nghiệpbức ép nặng nề buộc phải nói.
- Chà chà. Mới kết hôn mà anh ra dáng quá, phong độ hơn, đĩnh đạc hơn và cóvẻ... phúc hậu ra nhiều đấy ! Chị dâu biết chiều chồng ghê!!! - Cấp phó vào hùacùng, vỗ vai Lạc Thiên. Phúc hậu đồng nghĩa với việc tăng cân.
- Cậu có chủ rồi nên mấy bà trẻ kia tiếc lắm, giờ đâm ra tăm tia Trần Hùng bênphòng quy hoạch ! Không biết bao giờ tôi mới có bồ để nắm tay đây !
Anh chàng đứng tuổi nhất ở đây cũng vẫn chưa vượt qua đầu hai, ngán ngẩm thởdài, than vãn với giám đốc. Lạc Thiên cười xuề xòa, đàn ông trẻ tuổi chỉ cần cóbạn gái, đâu thích bó buộc cuộc sống, anh cũng lấy làm lạ vì cái tính bốc đồngcủa mình. Kể mà khi ấy gạt đi việc chứng tỏ mình hạnh phúc hơn người ta, anh đãchẳng thiết tới con Cáo, nhưng đổi lại từ ngày ra ở riêng, anh không còn bị gòbó và chăm sóc tỉ mỉ nữa, trái lại anh bị “bỏ rơi” trước cuộc sống sinh tồn vớicô ta. Nấu ăn không ngon, thái độ không tích cực, không biết đánh giá sức hấpdẫn của người khác, kém nhu mì, vụng về, lười nhác, ngoài ra còn không trungthực ngay cả trong đêm đầu tiên, vân vân và vân vân...
Đứng nói chuyện tào lao một hồi, Lạc Thiên luôn tìm cách thoái thác những câuhỏi mang tính sờ lần sờ mò, đi vào chuyện đời tư.
Lạc Nhã làm việc ở tầng trên không thể quên ghé qua nói đôi lời tới ông anh, côduyên dáng nâng gót ngọc qua hành lang khiến các con mắt rời tròng. Cô vào vănphòng mà không gõ cửa.
- Anh Thiên, từ hồi nào mới được gặp anh nhé !!! Chúc mừng anh quay trở lại !
- Có gì đâu, em cứ như anh đã đi lâu lắm rồi !
Lạc Thiên đã quen với việc ra vào tự do của cô, anh thu chân và ngồi nghiêm túchơn, cũng cần ra dáng đàn ông có vợ.
- Thì không đúng sao, anh ru rú ở nhà hoài, tình hình phải có một buổi ra mắtchị dâu trước công ty anh ạ ! Còn nữa, cuối tuần này đại gia đình chính thứcsát nhập cháu dâu đấy nhé !
- Huh ?
- Chị dâu chưa nói với anh sao, hôm qua mẹ bảo chị ấy đến nhà chuẩn bị trướccho buổi ra mắt toàn thể. - Lạc Nhã cầm quyển tạp chí cũ mèm trên giá lật đọc,thi thoảng liếc nhìn anh mình với đôi mắt tinh ranh.
Lạc Thiên đã trách lầm, thì ra chiều hôm qua con Cáo mệt mỏi là vì chuyện này,thế mà anh lại nghĩ cô ta đi giao du với tên Gia Minh đáng ghét. Cô ta hẳn phảihọc thuộc nhiều nội quy, phép tắc lắm, ấy thế lại không nói với anh nửa lời.Sáng nay ngoan ngoãn như vầy, e rằng quản gia lại giao huấn nặng nề, ngốc thếkhông biết, tưởng chịu đựng là hay ho à.
- Ấy, anh mà cũng ăn kẹo ? - Lạc Nhã thấy trên bàn làm việc có mấy chiếc kẹo,cô cố tình ra hiệu cho anh biết mình che miệng tủm tỉm.
- À, của Khả Vy, anh ăn thử thôi ! Nếu thích thì lấy mà ăn! - chẳng lẽ trongmắt phụ nữ, đàn ông ăn kẹo là chuyện lạ.
- Ây da, chính là em cho chị ấy, kẹo này ngon và rất đặc biệt, rất đặc biệt đấyanh ạ !
- Đặc biệt gì ? - Lạc Thiên hướng mắt lên dò xét, cô em này đang nghĩ linh tinhđây mà.
- Nó làm từ me !
- Thì sao? - Anh tỏ ra không theo kịp chủ đề cuộc nói chuyện.
- Me thì chua chứ sao !
- Thì chua ?
- Ha ha, thôi em không nói nữa, em về làm việc đây. Cái này rồi từ từ anh hiểu.
- Lạc Nhã, em đừng suy diễn, anh cũng thích ăn đồ chua đấy thôi ! Mọi ngườicũng đều thích vắt chanh vào phở ! Hừ !!!
Lạc Nhã đã bước ra khỏi mà giọng thanh minh vẫn còn tiếp tục. Cô dùng đôi mắtđáp lời những dấu hỏi chấm hiện ra trước đám nhân viên, họ không hiểu được ýnghĩa câu nói không đầu đuôi vọng tới, nhưng anh trai cô mà không đoán ra thìchẳng phải mang tên Lạc Thiên.
Khi còn một mình trong phòng, anh vùi đầu chúc xuống, buông lỏng cà vạt, toanđịnh tháo ra nhưng cách đây chừng một tiếng, chính con Cáo đã gắng mình đan vàotrước sự khiêu khích của anh. Cô ta ngay cả có mấy bước đơn giản cũng chẳngbiết, suýt thì thắt thành cổ chó nên giữ thành quả cho cô ta đỡ phiền.
Công việc sau khi bàn giao lại, Lạc Thiên xem xét các điều khoản trong bản hợpđồng với nhà họ Vũ, thư kí đã cẩn thận tra cứu trước rồi nên anh kí một vài chữlà được.
Điện thoại hiện lên hàng chữ “Cao gia”, không phải cuộc gọi đến mà là tin nhắnmới.
- Tại sao cô lại muốn… cam ? - Đọc tin nhắn của vợ, anh chủ động gọi lại cho rõràng. Anh không nói động từ chính trong câu, Khả Vy nhắn khi nào anh về mua chocô, còn cô thì muốn ăn chúng.
- Vì… cửa khóa, tôi không ra ngoài được !
- Tại sao cứ phải là cam ?
- Vì tôi… bị nóng !
- Tại sao lại bị nóng ? - Lạc Thiên cho rằng Khả Vi vòng vo, biết thế này anhđã không khóa cổng để cô ta ra ngoài. Sự việc có dấu hiệu bất thường và nằmngoài dự đoán của anh.
- Tôi biết làm sao được ! Anh không thích mua thì thôi ! - Tút tút tút !
Lạc Thiên chưa kịp nói gì tín hiệu đã ngắt, dẫu cho cách nói của anh không lịchsự nhưng chất lượng giọng điệu bên đầu dây kia luôn xác định đầy đủ thành phầncâu dù có phần ấp úng và tóm gọn, anh không biết nên hiểu từ « nóng » theo cáchnào nữa.
*
- Đồ chết trôi ! - Khả Vy chạm phím tắt, cô không nói về Lạc Thiên mà ám chỉTriệu Đông Kỳ. - Tại sao cái gì anh ta cũng nghĩ ra được cơ chứ ! - ngoài việcthở dài cô chẳng làm được gì hơn. Cô nhìn xuống thân mình, vỗ mạnh không thươngtiếc. Nếu như xung quanh có một ekip làm việc với chiếc máy quay chuyên dụngthì cô đã không đến nỗi ngượng ngùng trước Lạc Thiên, bởi cô còn cảm nhận đượcmình đang trải nghiệm một thời tuổi trẻ của nhân vật chuyển thể từ ngòi bút,đằng này, đây chính là cuộc đời cô, tuổi thanh xuân gắn liền với khoảng thờigian trong căn nhà này, cùng người chồng mười một tháng.
- Bing Boong !
Thì ra là quản gia Tôn, ông cùng một vài người vận chuyển đem đồ tới.
- Chào bác ! Anh Thiên đi làm rồi ạ ! - Khả Vy lễ phép cúi đầu, cô thấy một bảngỗ to lớn được hai người theo sau nâng đỡ.
- Ừ, tôi đến để mang ảnh cưới tới, không cần thiết cậu chủ phải ở nhà ! - ônglấy một chiếc khăn lau mồ hôi mặt.
- Dạ nhưng… - Khả Vy không biết nói thế nào, chìa khóa cô đâu được nắm giữ.Tình thế của cô như nàng thảo dân bị nhốt trong tòa lâu đài hiện đại.
- …
- Anh Thiên sợ cháu ở nhà một mình có kẻ lạ đột nhập hay lừa gạt, anh ấy đềphòng bằng cách khóa chặt cửa ạ ! Cháu từ chối giữ chìa khóa đợi anh ấy về, hìhì… ! - Khả Vy còn biết nói gì hơn thay vì nói thẳng nói thật.
- Tức là tôi không thể vào được ? - Quản gia Tôn sinh nghi, cậu chủ Lạc Thiênmà nghĩ được như thế với con nhỏ này quả thật lạ. Trừ phi cô ta không muốn choông xem sự bừa bộn lung tung trong nhà hoặc cậu chủ quan ngại cô ta khuân đồ đibán, đương nhiên giả thiết thứ hai ông chỉ nghĩ cho vui chứ biết thừa Khả Vykhông đủ gan.
- Vâng ! Cháu rất lấy làm tiếc ! - Cô hướng mắt dõi theo bức ảnh đã bọc kín,cảm giác hồi hộp dù chẳng có gì lạ lẫm.
- Lời khuyên tốt nhất là cô đừng làm cậu chủ phiền lòng, thôi thì mấy người đểdọc bức tranh rồi chuyển vào khe, nó khá nặng nên cô đợi cậu chủ về mang vào,sức cô không đủ đâu. Còn nữa, đây là album ảnh cô muốn giữ lại !
Khả Vy dùng hai tay đỡ lấy, rối rít cảm ơn. Quản gia Tôn ngoài vẻ mặt nghiêmkhắc ông lại là một người giàu tình cảm và biết đối nhân xử thế. Khả Vy coi ôngkhông xa lạ, cô cũng biết Lạc Thiên luôn tôn trọng ông.
Khi bức ảnh đã đưa vào qua song sắt, ông Tôn về luôn. Khả Vy tin mình đủ sứcvác đồ vật giá trị này, khỏi cần tới Lạc Thiên, cô dùng hai tay giữ hai bêncạnh, lảo đảo từng bước vào nhà, cứ đi được một hai mét dừng lại nghỉ.
- Hây !
Đem vào tận phòng khách, cô gỡ bỏ giấy chống xước ra, hạnh phúc ngắm mình trongtranh. Bức tranh được vẽ lại tỉ mỉ và dùng đá quý phối màu long lanh dưới ánhsáng. Điều đặc biệt là chú rể không phải người mẫu nam nào đó mà chính là LạcThiên thực thụ. Góc ảnh lấy từ trong lúc đám cưới diễn ra nên khá tự nhiên, cônhớ không nhầm thì lúc ấy là sau khi hai người trao nhẫn và Lạc Thiên vừa hoànthành việc chạm môi cô. Nhắc mới nhớ, anh ta đúng là xấu xa mà, cô bặm môi vàlườm nguýt mẫu hình trong tranh. Đứng dậy lục tìm một chiếc bút dạ, dầu sao còncó một lớp kính trong bao bọc, cô thỏa sức vẽ mèo vào cái người giữ vai trò chúrể.
*
Lạc Thiên trì hoãn việc liên hoan tiệc tùng với cán bộ công nhân viên chức, lấylí do rằng ngày mai sẽ dẫn vợ tới với bữa cơm bành chướng và thân mật hơn, mọingười có thể đi cùng người tình. Anh bây giờ chỉ muốn làm rõ mớ câu hỏi về nhữngquả cam, quả chanh và kẹo me.
Từ công ty về anh đánh lái rẽ qua một cái siêu thị, định rẽ vào nhưng lại thôi,anh không sành về thú này nên rất dễ mua phải đồ có chất bảo quản, do đó sự lựachọn tối ưu là vào các cửa hàng hoa quả quen thuộc trước đây hay vào cùng NhượcLam.
Những trái cam bóng bảy trưng bày đẹp mắt trên các sọt vuông vắn như bàn cờvua, xen kẽ mảng màu xanh là sắc màu vàng tươi. Lạc Thiên đi qua đi lại mộthồi, đắn đo không biết chọn loại nào đây.
- Cậu muốn mua cam cho người ốm hay đem biếu ? - Bà bán hàng nắm bắt được thịhiếu khách hàng, chỉ cần nhìn là đoán được chàng thanh niên không mua cho mình.
- À, người nhà, cô ta bị… nóng ! Nhờ chị chọn giúp !
- Bị nhiệt mà ăn cam là tốt nhất, cậu chọn dòng cam sành ruột đỏ này rất giàu vitaminC, đảm bảo chỉ cần ăn hai quả là da dẻ láng mợt !
- … Nó ngọt hay chua ? - Lạc Thiên thử một miếng từ tay người bán hàng, mùi vịthơm ngon mát lành nhưng không hài lòng lắm.
- Đương nhiên là ngọt, tôi đảm bảo với cậu, không đúng hoàn trả lại tiền !
- Nhưng… cam… chua, tôi muốn mua cam chua ! - Anh không đủ dũng khí nhìn nhữngquả cam, bởi anh vốn dĩ không tin vào điều đó.
- À à, cậu mua cho vợ hả ? Cậu còn trẻ mà biết nghĩ cho gia đình thế thì thậthay!
Lạc Thiên khươ tay mong muốn chủ quán đừng nói gì nữa, anh biết bà ta sẽ nóicâu nào tiếp theo.
- ... Phụ nữ bị nghén thích uống nước cam vắt. Vậy cậu chọn sang dòng cam chuanày...
Anh lắc đầu nguầy nguậy, rốt cuộc cũng xách hai túi cam một xanh một vàng vềnhà. Khả Vy, không có lửa làm sao có khói được ? Cô phải giải thích rõ cho tôichuyện này...!
Mỹ thuật nằm ngoài sở trường của Khả Vy nên những thao tác cô đang tiến hànhtựa bôi mèo vẽ chuột trên nền khuôn mặt của Lạc Thiên. Đây là cách xả bực dọcđơn giản mà hiệu quả, đem lại niềm vui lớn lao khôn tả. Có tiếng động cửa, chắcchắn là Lạc Thiên về, cô vội vàng lấy khăn lau kính, mạnh tay kì cọ các nét vẽnguệch ngoạc xấu xí. Nhưng cái bút viết là loại mực khó trôi, lần này cô chếtchắc. Tiếng động cơ đi vào trong sân, hỏng thật rồi, chỉ còn một cách, đã lỡthì cho lỡ luôn, cô vẽ bậy thêm vào hình của mình, nhanh chóng thủ tiêu bút vẽvà ngồi “ngang tàn” giữa sàn nhà.
Lạc Thiên hai tay hai túi, dùng chân tự cựa để tháo giầy, khuôn mặt hình sự ráoriết tìm người nhà. Trong đầu hiện lên từng lời tra khảo sắp tới.
- Này, cam của cô đây !
Khả Vy so vai tạo thế thu lu tội nghiệp, cô lấy tay quệt vào mặt như mình vấtvả rất nhiều. Còn đôi chân khoanh lại trái ngược với nửa trên, chân váy giúp côđạt được mục đích ủy mị.
- Này, cam ! - Lạc Thiên tiến lại gần hơn, đưa túi đồ về phía trước. Từ xa anhkhông rõ cô đang làm gì, cái dáng giống trẻ con lè nhè bị bắt nặt.
Khả Vy đảo mắt đoán số bước chân còn lại của anh, không tiếc áo trắng ôm lấykhung hình, trực chờ để nói :
- Lạc Thiên ơi, anh dừng giận tôi, tôi thành thật xin lỗi ! Tôi có lỗi lớn lắm!Hic hic ! - tiếng nức nở hao hao tiếng khúc khích.
- Có chuyện gì ? - đặt túi cam xuống bàn, anh đi vòng qua chỗ Khả Vy - Cái nàylà khung ảnh à ? Cô làm sao thế ?
- Hôm nay bác quản gia tới, đem ảnh cưới để trước cửa vì tôi không mở đượccổng. Tôi chẳng biết nữa, khung nặng quá nên tôi để ở ngoài, chỉ vào nhà mộtlát thôi, có ai chơi xấu vẽ bậy vào mặt của anh và cả tôi, huhu ! Anh coi nè,tôi lau mãi mà không sạch !
Nhân lúc Lạc Thiên không để ý, cô nhúng tay vào ly nước bên cạnh và chấm chấmlên mắt, rồi dưng dưng ngước lên.
- Đưa đây tôi xem nào ? Làm sao phải rùm beng lên ?
Lạc Thiên gỡ người cô ra, khuôn mặt lem nhem rơm rớm nước mắt, lũ con gái dễkhóc như thế đây, mà anh không chắc cô ta có phải là con gái không nữa, lấygiấy mềm dúi vào tay. Từ từ chân dung quái gờm hiện lên trước mắt.
Phần lớn trong tranh là mảng màu trắng nên bút dạ đen rất nổi. Khuôn mặt anh bịchấm mấy cái mụn ruồi tùm lum, vẫn cái lối vẽ cướp biển bất hủ, mắt anh bị chộtmột bên, bên trên còn mọc thêm cả một chỏm tóc dài, à hai chỏm, tức là anh buộctóc hai bên, răng thì sún nửa hàm. Hình ảnh của anh được cải trang kĩ lưỡng làthế trong khi cô dâu bên cạnh chỉ có một nét xoáy tròn toàn thể không rõ mặt.
- Ha ha ha ! Không ngờ có người lại ghen tỵ với vợ chồng nhà mình Khả Vy nhỉ !?- Lạc Thiên an ủi, anh không thích nhìn thấy nước mắt.
Khả Vy nhận định mình đang bị xỏ xiên, dường như không có gì qua được mắt hắncả. Cô cụp mi xuống, không diễn nữa, hắn biết hết rồi.
Trên thực tế Lạc Thiên cho rằng mấy cô cậu nhóc hàng xóm hoặc mấy fan club củaanh tính khủng bố bức tranh này, thấy Khả Vy nghiêm túc tỏ ra hồ hởi :
- Không thể để yên cho kẻ nào xấu xa như vậy, tôi tính báo cho cảnh sát khu vựcgiải quyết ! Họ tra dấu vân tay là biết kẻ nào ti tiện ăn ở xấu tính thôi, đừnglo ! Khổ, bởi tôi đẹp trai nên nhiều người nghen tỵ! Mệt quá !
- Hừ ! - Khả Vy tức tối thổi bay phần mái tóc, hắn tự cao tự đại quá đáng, lạicòn bày đặt gọi chính quyền - Phải rồi ! - Cô đứng dậy phủi tay dọn dẹp chiếntrường.
- Chẹp, tức giận làm gì để xuất hiện nếp nhăn ! Mà cô khuân vác cái cục kì nàytừ ngoài vào ư ? Sao không đợi tôi về...
- Tôi còn trẻ, không già mà có nếp nhăn được ! Tôi còn trẻ, rất khỏe ! - Khả Vychen ngang, so về mọi mặt chỉ còn nước này để so sánh. - Hơn nữa, cái này khôngphải cục kì !
Nào ngờ Khả Vy phản ứng dữ dội, Lạc Thiên thộn mặt im lìm thừa nhận mình nóisai. Bức tranh tính tại thời điểm hiện tại là vật vô giá. Cô vẫn loay hoay vớiđám mực khô trên mặt kính.
