XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock04.05.26 / 23.03.48 PM


Khuôn mặt xanh xao của Khả Vy không hề đùa, mọi người mải tiếp chuyện lúc nàycũng dừng lại để hỏi han. Khả Vy không biết nữa, nếu cô chỉ là một con bé vấtvưởng cơ nhỡ, liệu có được nghe giọng nói ân cần từ Lạc Thiên hay không?. Cứngrắn, cô khoát tay anh ra, nghẹn đắng ôm lấy tàn dư một thời ngây ngô đã qua,lần cuối cùng lướt mắt nhìn anh và Vũ Gia Minh.

- O...ẹ... ! - Cô hoàn thành nhiệm vụ rồi đó.

Tín hiệu SOS có khi nào Lạc Thiên hiểu được chứ, khi mà lòng tin của anh đã cóchỗ cho cô rồi. Còn Vũ Gia Minh, cô đã nói với anh ta rằng mình từng muốn làmcảnh sát, nay nhân cách hủy hoại rồi, cũng như anh, ước mơ đó không bao giờ đạttới.



Vũ Gia Minh đột nhiên thở dài, hình như anh vừa nhận được thông điệp từ cô gáikia, Khả Vy đó nhờ anh giữ hộ một dấu chấm than cầu cứu. Hoặc cũng có thể anhnhầm !

Đi đến cùng thì vẫn không ai hiểu được cô cả, cuộc đời nửa thật nửa ảo, khắcnghiệt như thế chứ đâu cho không ai hạnh phúc !


Lạc Thiên để chế độ nhạc nền nho nhỏ, giữ tốc độ tối thiểu trên quãng đường vềnhà, cũng tránh những con đường ùn tắc giao thông hay đường cao tốc bụi mù, dùcon đường có dài và xa cỡ nào, lòng vòng và rắc rối, anh vẫn muốn đem lại bìnhan cho người ngồi bên trong.

Khả Vy lững thững đi vào nhà, cô cũng chẳng nhớ mình đã mang theo những gì nênnhẹ nhõm với đôi bàn tay không. Vào tới phòng khách, cô gieo mình ngã xuống ghếnhìn lên trần nhà, ở đây không có khoảng trời nào cả. Khi Lạc Thiên mang đồ vàocho thì cô dựng người đi lên lầu, không nói không rằng.

- Điện thoại và túi xách của... cô này ! - Lạc Thiên đi tới bậc thang thứ hainhưng không thấy cô có dự định cầm lấy đành thôi. - ... Đừng nghĩ ngợi nhiều...tôi... anh sẽ không để... - nói như thế rồi anh sẽ làm gì được cho cô chứ, LạcThiên dựa vào tường và vẫn nhìn về phía cô.

Khả Vy dừng lại đúng một tíc tắc để giọt nước mắt thỏa mãn rơi, rồi lại thẫnthờ về phòng. Khoảnh khắc khi các phân tử nước vỡ vụn thật tàn nhẫn, chúng gắnkết rồi chia xa mỗi ngả mà chưa kịp quyến luyến. Cô sẽ nghi nhớ ngày hôm nay,giọt lệ này dành cho Lạc Thiên, bắt đầu những tháng ngày cô không chỉ khóc chomình nữa.

- ... Sẽ không để Cao Khả Vy bị lãng quên đâu !

Tiếng cửa đóng lại rồi anh mới đủ dũng khí nói lên, mà dẫu cô còn ở đó âm thanhcũng không đủ truyền tới. Có hai thứ Lạc Thiên bất lực, thứ nhất đã để mẹ mìnhphải nén nỗi đau gìn giữ cho ba anh em anh được hạnh phúc, để người ta phảithốt lên một câu ngưỡng mộ cũng để chính bản thân bà tự gieo mộng vàng ngưỡngtưởng về một gia đình ấm cúng. Thứ hai, đó là về Nhược Lam, anh buộc lòng cuộncô trôi theo dòng dĩ vãng, anh không đủ Khả năng gánh vác được thực tế dòng máugiữa hai người. Và không thể có điều thứ ba nữa.

Lạc Thiên là một chàng trai đa tình ư ?, cứ để người ta nghĩ thế, anh khôngthiết. Một Lạc Thiên đi theo vết xe đổ của thứ cảm giác không thật, mù quáng vàlầm lối. Bởi anh không muốn lụy tàn chắp vá như người mẹ, heo úa trong nhunglụa như người cha nên anh không sống thật với tình cảm. Anh thương Nhược Lamnhưng vẫn giao du với nhiều cô nàng, anh muốn chỉ cho thiên hạ thấy mình luônlà chủ con tim, tỉnh táo tuyệt đối. Rồi khi gửi ngắm hoàn toàn vào người congái đó hóa ra anh trắng tay. Nhưng... câu chuyện kể rằng, có một con Cáo sốngtrong khu rừng tăm tối, nó chỉ biết sống cuộc đời giản đơn và nhàm chán. Thếrồi một ngày người ta đem con Cáo tới nơi giàu sang, Cáo được săn sóc và sốngmột cuộc đời trước đó không mong tới. Như vậy truyện cổ tích vẫn tồn tại, ítnhất nó sống theo mặt tích cực của Lạc Thiên. Chỉ cần cho một cơ hội khác, sẽ khôngphủ nhận mà nhất định giành giật lấy, đó là con đường dẫn đến hạnh phúc, làkhông buông tay.

Anh không muốn học cách chịu đựng và mang cuộc hôn nhân của mình ra làm tròđùa. Cơ hội có rất nhiều nhưng sàng lọc qua màng lưới của anh là hạn chế. KhảVy, cái tên này đủ nhỏ để ra đi hoặc may mắn ở lại trong trường cơ hội ấy. Sựlựa chọn mập mờ mà anh không cho phép sau một thời gian chỉ còn lại khẳng định“Khả Vy đã từng mang họ Cao”. Anh nguyện giữ lấy những hệ quả giữa hai người,một sợi dây trói buộc thể xác trước khi chiếm lĩnh cả tinh thần.

Điện thoại của Khả Vy có một cuộc gọi, từ Triệu Đông Kỳ. Lạc Thiên hơi bất ngờvề số máy của người đàn ông này lại được lưu trong danh bạ, hắn chẳng phải làbạn trai hờ của Nhược Lam hay sao. Tuy nhiên anh tôn trọng Khả Vy.

- Có ai gọi đấy ! - tiếng gõ cửa cũng cho thấy sự trân trọng.

Khả Vy chỉ mở đủ để chìa tay ra, bắt lấy điện thoại và đóng lại tức thì. Cônhấn nút trả lời khi khóe mắt đã ướt mèm rồi tức tưởi khóc. Triệu Đồng Kỳ muốnbiết xem cô thế nào, còn thở được nữa không, anh có trách nhiệm với nhân vậtcủa mình, cũng có lòng thương trước số phận ngặt nghèo. Anh dành thời gian lắngnghe, để cho cô biết mình xa vời với cô đơn. Mảnh đời của anh có phần đồng cảm,cuộc sống đôi khi cũng cần biết chia sẻ.

Khả Vy vặn nước chảy mạnh, khụy gối vỡ òa, lạc cả giọng. Cô không quan tâmchiếc điện thoại đã rơi khỏi tay, miễn là có người đang an ủi là được, dù đó làthương hại hay chân tình, cũng như đó là Triệu Đông Kỳ hay Lạc Thiên. Khóc đểvơi đi nỗi lòng, thỏa lấp vết nứt dạn con tim, và cũng để trôi xa khoảng cáchgần gũi với người mà được gọi là “chồng”.

*

- Chú Thiên véo má cháu nữa đi, chú không thích chơi với cháu nữa rồi à? Ứừ, cháu méc cô Vy chú bỏ rơi cháu !



Cu cậu Tom nước mắt lã chã tay cầm chiếc kẹo socola dúi dúi bắt Lạc Thiên nhậnlấy lòng thành. Nhưng anh lắc ngón tay làm mặt lạnh.

- Chán rồi, chú không thèm má cháu nữa, chú có bé con mũm mĩm xinh xắn hơn cháunhiều! Bé còn cho chú hun má chứ có kiêu kì như cháu đâu !!!

- Không chịu đâu, cháu ghét trẻ con, ghét ghét ghét !!!!!!

Tiếng hét ré lên đúng lúc đồng hồ réo chuông khiến Lạc Thiên choàng tỉnh, anhnhận thấy mình đang nằm úp và ôm ấp cái gối bên cạnh. Bật dậy, lấy tay xoa mặtmới biết mình đã há miệng trường kì. Anh lột vỏ gối và vất xuống giỏ đồ, vươnvai hai lần.

Đứng chống hông nhìn ngó sang bên hàng xóm, chị nhà và nhóc Tom đang trên đườngcó lẽ là đi ăn sáng, anh nở nụ cười khoái chí, cứ nghĩ đến khuôn mặt nhăn nhókhó ưa của cu cậu và vẻ mặt đắc thắng của mình lại khiến anh sung sướng, chỉvài tháng nữa thôi mấy nhóc ở khu phố không còn được bành chướng mà nhõng nhẽongười lớn nữa đâu. Do đó anh cúi xuống gom quần áo bẩn lại, nếu không nâng niu“mẹ nhóc”, khi lớn nhóc cho mình ra rìa thì nguy.

- Anh dậy rồi à ? Đồ dơ cứ bỏ vào nhà tắm, lát nữa tôi...

- Thôi, để tôi mang ra tiệm giặt, cũng không xa đường tới công ty ! - Lạc Thiênphối hợp tất cả các cơ và dây thần kinh cho ra một nụ cười rạng rỡ nhất nhìn vềphía Khả Vy - Hôm nay chúng ta sẽ ăn món gì nào ? Tôi có thể đóng góp vào việcnào đây nhỉ ? - Anh kéo tay áo lên cao, mục đích của việc để chuông báo thứcsớm là phụ bớt gánh nặng cho cô.

- Thế thì anh đợi chút, tôi gắng chuẩn bị nhanh !

- Sao mặt cứ xị như cái bị thế kia ? Cười cái coi nào ! - anh tiến đến lau bátđũa, thực chất ngả mình lên vai cô mà hoạt náo không khí.

Khả Vy khẽ rùng mình khi có hơi thở phả vào gáy, cô né người tránh ra thì bịvòng tay anh giữ lại, bờ vai áp vào lưng cô, hai tay vịn vào thành bếp.



Lạc Thiên sực xác nhận quan hệ, anh đang quá thân mật với Khả Vy, thẹn thùngrụt tay lại ngay, đút túi quần. Hành động vừa rồi đều nằm ngoài nhân thức củaanh.

- Hay thôi chúng ta đi ăn ngoài, vừa đỡ mất công nấu lại vẫn đảm bảo chất lượng!

- Tùy anh, nhưng tôi thích ở nhà hơn, anh có thể đi nếu muốn !



- Cô làm sao vậy ? Giận tôi à ? Cô... đã khóc đêm qua ? - Lạc Thiên xuống nước,đi một mình có gì thú vị, chưa gì cô ta đã thích ăn mảnh ở nhà với thiên thầnbé bỏng rồi.

- Đâu có, chỉ là đêm qua tôi coi bộ phim hoạt hình về mấy con dê, cười chảy cảnước mắt ! - Khả Vy chối biến, cô không đủ chuyên nghiệp để đánh kem nền chekhuyết điểm lừa dối anh, cô gợi hành động vô thực.

- Cứ cười đi, nên nhớ... cũng sắp có thêm một dê con trong nhà rồi đấy ! - từhôm qua anh bắt đầu bày vẽ xem tử vi và phát hiện ra rằng con cái mà ẩn tuổi bốthì đại cát đại lợi.

Khả Vy hé khóe môi, nghe những gì anh ta nói kìa, tại sao lại cả tin người nhưvậy. Cô véo hều má anh thầm nói: Đồ ngốc ạ ! Dù sao thế này cũng còn hơn buổisáng sau đêm tân hôn, lúng túng không yên và thẹn thùng.


An tâm để các chuyên viên làm mát da cho vợ, đặt một chiếc taxi lượt vềtừ trước, Lạc Thiên mới lăn bánh xe đến công ty. Niềm hứng khởi và vinh dự cứngày càng trào dâng trong lòng, chỉ nghĩ đến tan ca thôi mà các dây thần kinhphấn khích đã rạo rực thăng hoa.

- Sắp làm bố trẻ con nên anh quên mất nhiệm vụ trợ lí tình yêu cho em rồi hả ?Anh nhớ cho em một chân làm bố... đỡ đầu nhé ! - Trần Hùng và Tuấn Kiệt đã đợisẵn ở văn phòng làm việc.

- Để xem thái độ của chú em thế nào đã ! - Lạc Thiên cụm tay hai người bạn,thích thú khi có người nhắc tới niềm vui riêng của mình.

- Thế thì phải làm chầu bia đã chứ !!! Định keo kẹt lên chức bố với bạn bè làkhông được đâu nha ! - Tuấn Kiệt không ngờ gặp lại nét rạng rỡ cuả người bạnnhanh tới thế, tính từ ngày gắn kết với Khả Vy dường như không hề thấy LạcThiên phiền lòng nữa, khác xa đêm hôm say xỉn.

- Được thôi, nhưng để khi nào có cơ hội, dạo này Khả Vy không thích tôi la cà !- anh nói như mình có một gia đình thực thụ và vững bền.

- Giời ơi ! Chị dâu cấm hay anh can tâm, thật là… nhiều khi em nghĩ không hiểuchị dâu nữ công gia tránh tầm cỡ nào mà giam được cả ông trời !

- Ha ha, cậu này ! Chẳng qua tôi là người đàn ông đích thực ! - Lạc Thiên ngoácmiệng cao ngạo, anh chưa từng tìm hiểu câu trả lời cho Trần Hùng, tự xây dựngcông thức từ mình tạo nên kì tài cho Khả Vy.

Trần Hùng và Tuấn Kiệt nhìn nhau đánh động, tiến hành kế hoạch mà hai đã bànvới nhau trước.

- Khai thật đi ! - Tuấn Kiệt kéo rèm cửa kín mít, mặt đối mặt với Lạc Thiên -Cậu kết hôn chính xác được mười sáu ngày, việc gặp lại Khả Vy tính từ bữa tiệclà cộng thêm chín ngày nữa, cậu đã giở trò vào lúc nào,… HẢ ?

Để tăng tính gay cấn, Trần Hùng dùng chân gõ nhịp chỉ thị từng giây đồng hồtrôi qua, cộng thêm chiếc quạt là tập tài liệu phe phẩy tựa phòng giam lấy khẩucung.

- … Hai cậu này, chuyện riêng tư nhà tôi… không khai được ! - Lạc Thiên lẩntránh ánh nhìn của Tuấn Kiệt, có quá nhiều câu hỏi anh không thể biết đáp án,chúng đều xuất phát từ Khả Vy.

- Kinh chưa ! Thế ai đã nhờ chúng tôi xác minh chuyện nhà các người ! Lại cònhỏi lung ta lung tung ! - Tuấn Kiệt đứng dậy làm chiếc ghế xoay vòng, rồi lạiđột ngột ngồi xuống - Tôi không tin chuyện này lắm !

- … Nói xem cậu nghĩ gì ?

- Tôi thấy Khả Vy không giống với mấy cô bồ của cậu, tôi cảm giác như ngay cảnắm tay hai người cũng chưa từng, cô ấy vẫn còn coi cậu gần ngay trước mặt màxa tận chân trời ! Ánh mắt cô ấy và cậu giao nhau sao chỉ thấy lườm huýt, nhìnđểu đó, chẳng thấy yêu thương ở đâu cả !

- Ai bảo cậu, chúng tôi đã từng… hôn nhau rồi mà ! - Lạc Thiên nhấp mắt liêntục, cử động yết hầu và liên tưởng đến giây phút đó. Tuấn Kiệt nói có lí, rấtchí lí. Ngoại trừ đám cưới, cả hai đều thiếu những cử chỉ mặn nồng tối thiểucủa một đôi vợ chồng.

- Vậy hôn nhau có con được hả ? Kiến thức gia đình của anh hạn hẹp như vầy thôisao ?

- …

- Tôi vẫn nghi ngờ về đám cưới chóng vánh của cậu, về bên Khả Vy thì không biếtnhưng cậu có thấy hạnh phúc không ? Có thể cậu tâng bốc hóa vấn đề, có thể hômqua cô ấy đơn giản chỉ bị cảm cúm thông thường thôi ?

- Hạnh phúc, đương nhiên là có, hạnh phúc cực kì, tôi rất hạnh phúc ! Khả Vy,cô ấy gạt tôi làm gì, cô ấy thích ăn đồ chua, cam, me, hay mệt mỏi, chóng mặt…- Lạc Thiên trả lời từng câu hỏi bằng chất giọng mạch lạc và hơi cuống.

- Tôi không bảo cô ấy gạt cậu, mà cậu đã ảo tưởng về chuyện làm bố. Hình như...cậu hơi tự tin về bản thân ! - Tuấn Kiệt nửa đùa, rít lợi phân tích. Đâu mấtrồi Lạc Thiên tinh thông, hai người đang tìm cách khơi gợi lại tính chất đó giùm.

- Đúng vậy, chị Vy trưa qua nhìn rất yếu, có dấu hiệu buồn nôn đâu cứ phải lànghén. Anh không biết ư, con gái vào những ngày ấy mà ăn chua mất rất nhiềumáu, mất mấu thì mệt, dẫn đến buồn nôn, hoa mắt, chóng mặt.

- Cô ấy… dạo này mới thích ăn chua ! - Lạc Thiên không đồng tình, anh đang đitrên mây và không muốn lỡ chân.

- Khẩu vị của con người luôn có thể thay đổi, điều đó không nói lên gì, hơnnữa, có thể dạo trước cậu không để ý nên không biết điều cô ấy thích.



- … Nhưng…



- Điều quan trọng nhất tôi nghĩ đến, cậu lấy vợ sớm, còn trước cả anh Trung,hẳn Cao phu nhân sẽ dặn dò Khả Vy đừng vội có cháu, cũng vì cậu còn sự nghiệp,cô ấy lại còn quá trẻ. Phải không ?

- … Tôi... sẽ... phải làm gì…? - Câu nói thoát ra thều thào qua đường thanh quản,Lạc Thiên nôn nóng đối lập não nề.

- Cách kiểm chứng tốt nhất là: Siêu âm !

*

Nắng tắt, nền trời dìu dịu màu xanh lơ. Một chiếc máy bay đi qua vòm trời cùngvới tiếng ù ù nhỏ nhỏ, đem theo chút xao xuyến không lời...

Khả Vy ra mở cửa cho Lạc Thiên, anh đánh lái vào gara luôn mà không xuống xechơi đùa cùng mấy nhóc trẻ con hàng xóm. Khả Vy lấy làm lạ, cô vẫn đứng ở cổngdõi theo đám con nít nghịch ngợm đủ thứ đợi anh ra ngoài. Chúng tập hợp tài sảnriêng bày la liệt xung quanh. Cậu nhóc Tom luôn thích cầm đầu chỉ đạo, bắt bẻcác bé nhỏ tuổi hơn phải làm theo chỉ thị. Thưở ngày ấy của cô làm gì có đồhàng, gấu bông để chơi, cùng lắm là chiếc khăn mùi xoa nhét bông làm búp bêtruyền tay từ mình sang các bạn khác. Cô vịn chặt vào song cổng, dựa đầu mơ màng,đã qua rồi thời gian, nếu bây giờ có thể mua được rất nhiều đồ chơi cũng khôngthể giá trị bằng một món đồ đơn sơ khi bé.

- Đi vào thôi ! - Lạc Thiên đứng đấy dõi theo, cô đang nghĩ gì hãy thử chia sẻcho anh được không, bỗng nhiên anh muốn biết tâm tư của cô ghê gớm.

Khả Vy ngoái lại lần cuối rồi cũng theo Lạc Thiên vào trong, cô man mác một nỗibuồn khó tả, để đến lúc anh bám tay vào hai bên vai mới thực sự tỉnh.

- Chúng ta nói chuyện một lát nhé ! - Lạc Thiên dần nhìn nhận nghiêm túc vấnđề, anh muốn mọi thứ phải rõ ràng và lược bỏ việc Khả Vy chịu phần khổ đày.

- Anh cứ nói đi ! - Khả Vy nín thở chờ đợi, đứa bé, cô biết anh muốn nói về vấnđề này. Cô đang mâu thuẫn, một mặt muốn chấm dứt mọi chuyện ngay khi còn tronggiới hạn quay đầu lại, một mặt lại muốn tiếp diễn, cô mong được biết Lạc Thiêncó thực sự đón nhận mình trong vai trò người vợ, người mẹ của con anh không,

- Bỏ qua rườm rà và đi vào vấn đề chính, cuộc hôn nhân của chúng ta… chắc KhảVy cũng muốn nói về chuyện này chứ ?



- … Tôi vẫn đang nghe… - Điều cô sợ nhất là anh sẽ phủ nhận mọi thứ, kể cảchẳng có gì trong dạ cô nhưng thật đáng buồn nếu anh muốn hủy bỏ.

- Ngày đám cưới tôi đã uống rất nhiều rượu, Khả Vy biết đấy, rượu làm tôi chẳngkiểm soát được hành vi,… tôi quả thực không lường được tác hại của nó.



Lạc Thiên nãy giờ toàn nhìn xuống dưới, đến đây anh đánh liều đón ánh mắt cô,biết rằng rất ngại để nói ra những điều như thế này tuy nhiên chí ít có thểngăn được một vài giọt nước mắt của cô kể từ đêm nay thì anh sẵn sàng.

- … Không… anh đừng đổ lỗi cho bản thân ! - Khả Vy tránh mặt anh, cô đưa mắt cốtìm một bông hoa trước chậu cây cảnh đã thay lá.

- Ngày mai tôi xin nghỉ, chúng ta đi… khám nhé ! - Anh níu lưỡi, câu nói là tậphợp của những kí tự khó nói nhất, căng thẳng có, đấu tranh có, trách móc bảnthân và có cả hy vọng.

- Anh nói gì ? - khuôn mặt cô biến sắc, cô tin rằng mình có thể thẳng tay hấtly nước vào mặt nếu anh ta có ý đồ hủy hoại tài sản ảo của chính mình. Cao phunhân đã nói, không cần biết cô ứng xử thế nào, bắt buộc phải làm cho Cao LạcThiên tin và giữ đứa trẻ. Cô đã gật đầu ưng thuận nhưng miệng anh ta mà phũ phàng thì mọi thứ sẽ kết thúc ở đây.

- Ngày mai tôi xin nghỉ, chúng ta đi… khám nhé ! - Anh níu lưỡi, câu nóilà tập hợp của những kí tự khó nói nhất, căng thẳng có, đấu tranh có, trách mócbản thân và có cả hy vọng.

- Anh nói gì ? - khuôn mặt cô biến sắc, cô tin rằng mình có thể thẳng tay hấtly nước vào mặt nếu anh ta có ý đồ hủy hoại tài sản ảo của chính mình. Cao phunhân đã nói, không cần biết cô ứng xử thế nào, bắt buộc phải làm cho Cao LạcThiên tin và giữ đứa trẻ. Cô đã gật đầu ưng thuận nhưng miệng anh ta mà phũphàng thì mọi thứ sẽ kết thúc ở đây.

- Đừng nóng giận… - Lạc Thiên bối rối nắm chặt lấy tay cô mà nói - Chúng ta sẽđiền tên vào giấy đăng kí kết hôn dù kết quả xét nghiệm là sao chăng nữa !



Sau đó anh lặng thinh ngắm nhìn cô, chưa bao giờ nghe tiếng khóc lại cảm thấythanh thản và yên lòng hơn. Cứ khóc đi, khóc đâu chỉ là biết đau, khóc còn mangcả một bầu trời hạnh phúc và khóc cũng là sự đồng ý một mãi mãi.

Khả Vy muốn giải phóng tất cả, từ ngày gặp Lạc Thiên cô làm quen với việc vướngvào nhiều cung bậc cảm xúc, cô vừa ghét, vừa thương, vừa giận, vừa quý, vừađau, vừa xích lại gần hơn,… Nhờ anh cô biết được mùi vị của giọt nước mắt, đâuchỉ mặn chát đơn thuần… và có những lời hứa không lãng mạn trước thực tế...lạiđược đảm bảo vững vàng.

Nhưng khi tìm về cốt lõi, Khả Vy bừng tỉnh, cô thu tay về bên mình, đặt trênthắt bụng.

- Chỉ cần câu nói đó thôi, cảm ơn… Lạc Thiên của tôi ! Khả Vy thật may mắn ! -Cô không muốn kìm giữ chân anh, anh có quyền trở về cuộc sống ngày trước, anhsẽ được gặp gỡ mọi cô gái, cũng không phải để ý tới thời gian về nhà, cô sẽ baoche như một vị quản gia dễ tính nhất, anh được về với tự do bởi trong giây phútngắn ngủi này anh bó buộc thuộc về cô, như thế đủ ấm lòng cô bé lọ lem rồi.



- Ăn cơm, đi ăn cơm ! - Lạc Thiên đứng dậy đi vào bếp, anh để khóe môi cùng vẽlên một đường cong giống cô. - Đã nấu cơm chưa ?



Cô lau hàng mi ướt, đám trẻ con dùng ánh mắt vô tư ghé vào khung cổng tò mònhìn từ xa. Chúng đều không hiểu, tại sao chú Lạc Thiên để cô Khả Vy khóc mà côvẫn cười tươi tắn. Chúng chỉ biết đau là khóc nên chúng ngốc nghếch lắm, cònngười lớn yêu sự ngốc nghếch của trẻ con...


*

Trần Hùng trồng cây si trước ngôi nhà màu rêu đầu con ngõ. Cười một mình nhưngthật thú vị, anh đang hình dung khuôn mặt đáng yêu của Dương Mẫn khi cô nhậnđược món quà từ mình. Anh nghe cô nói, cô mang ước mơ trở thành một nhà thiếtkế, nếu vượt qua kì thi tuyển chọn đợt này sẽ được cấp học bổng qua nước ngoàiđào tạo. Nhà cô không khá giả, tấm học bổng từ thiện lại từ công ty bên nhà họHoàng, nếu muốn anh chỉ cần nói vài câu với Tuấn Kiệt là được ngay, đây quảthực là cơ hội thể hiện tấm chân tình. Tới đây bên Trường Tồn sẽ điều động quảnlí sang Itali thực kiến, anh cũng dự định một suất cho mình. Vậy là tiện cả đôiđường, hẳn nói toang hoáng ra cô không đời nào đồng ý nhưng khéo léo lại là ởtài ăn nói, Lạc Trung là của nàng Phi Hàm nào nào rồi, anh công chính môn thuậnvới Dương Mẫn... của anh.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0008/Giây
Timeout: 11.3%
U-ON C-STAT1/2/1755