*
Lạc Thiên gối đầu trên thành ghế sofa, duỗi thẳng người như con mèo sưởi nắng.Anh đang đợi cơm sáng. Thật là lạ, kể từ hai hôm nay, mấy lần anh đã định gọiTrần Hùng, Tuấn Kiệt sang chơi, lấy làm dịp bắt con Cáo trổ tài nấu nướng, cúpcung phục vụ mà họ kêu bận hoài, cuối tuần thì có việc ư. Mà họ cũng vô ý, tốihôm ấy cả hai cáo biệt lúc nào mà anh chẳng hay, chỉ biết con Cáo cằn nhằn việcdọn dẹp ghê gớm.
- Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi ! - Khả Vy ra tận phòng ngoài thông báo.
- Ờ ! - Anh chàng vươn vai lười nhác, con Cáo chiều chồng đáo để, tuyệt đốikhông cho vào bếp. - Ăn nào !
- Anh ăn xong cứ để bát đĩa đấy tôi rửa sau, tôi đi đằng này có chút việc !
- Đi đâu ? - Lạc Thiên cộc lốc, có mối quan hệ nào của con Cáo cho phép cô tabỏ rơi bữa sáng cùng chồng để đi.
- Đi đâu hỏi làm gì ? - Lạc Trung không yêu cầu cô phải giữ kín, chỉ là có mộtngọn lửa đâu đó mách bảo cô nên giấu.
- Ơ hay, hỏi để biết ! Cô không được đi, ở nhà ! - Từ trước tới giờ Lạc Thiênchỉ nghĩ phụ nữ chờ đợi mình, không có điều ngược lại, mặt khác, còn có niềmthú vị hơn được ngồi bên cạnh anh được chăng.
Khả Vy chẳng thừa hơi liếc anh lấy một cái, nếu anh có quyền hẹn hò với nàngDương Mẫn thì tại sao cô lại không được phép ra ngoài. Hơn nữa việc cô đi gặpLạc Trung hoàn toàn chính đáng.
- Phải rồi, tấm ga phủ giường của tôi bẩn rồi, cả gối nữa, rèm cửa cũng cầngiặt lại sạch sẽ. Ăn xong rồi cô dọn dẹp một thể đi ! - Để bới việc cho con Cáothì chẳng thiếu, nếu Khả Vy không xen ngang có lẽ mệnh lệnh của thiếu gia nàycòn dài dằng dặc :
- Được thôi, đi về rồi tôi sẽ thực hiện !
Khả Vy lên lầu thay đồ, mất mười lăm phút cô trở xuống. Trong nhường ấy thờigian, Lạc Thiên chống cằm nghĩ rằng cô giận dỗi mình, có khi nào vì đã tranhcông cướp vị trí người đầu bếp trước mặt Trần Hùng và Tuấn Kiệt.
- Tôi đi đây !
Khả Vy chỉ vọng lại một tiếng rồi mất hút, cô làm ra vẻ gấp rút để tăng thêmtính phớt lờ anh. Đôi khi người ta muốn có được sự chú ý của người khác bằngcác hành động muốn tránh xa họ, và đến ngày hôm nay dường như cô đạt được điềuấy. Lạc Thiên quả nhiên tức tối, anh chạy theo tận ra cổng với chiếc áo balorộng thùng thình và quần sọc xanh xám. Từ xa đã thấy một chiếc xe bóng loángđứng chờ :
- Khả Vy, cô ở lại cho tôi !
- A ! Lạc Thiên à, cho anh mượn Khả Vy của em một lát nhé ! Anh cần lời giảithích của cô ấy ! Chào em ! - Lạc Trung mở cửa cho Khả Vy rồi lên xe đi ngay,anh không muốn để người đẹp chờ đợi lâu.
Còn Lạc Thiên, ngoài việc lẩm nhẩm khó chịu, anh còn biết làm gì hơn. Ít ra thìđó là Lạc Trung, nếu là một người đàn ông nào khác thì cô chết với tôi ! Chắclà anh trai muốn nhờ vợ mình lập luận mối quan hệ Lạc Thiên Lạc Trung đây mà !
*
Trên xe, Khả Vy mỉm cười trước thái độ ra tận cổng tiễn người thân của chồng,kể ra hắn cũng… dở hơi.
- Phiền em nhé, em nói giúp anh về số phận của cái tên Lạc Thiên, hôm ấy anhhoàn toàn vào thế bí nên…
- Dạ, anh yên tâm em sẽ nói cho chị ấy hiểu.
Đúng như dàn xếp, Phi Hàm ưng thuận chờ đợi người đến. Vẫn là khuôn mặt hômnào, trong trang phục lịch lãm của một đức ông Lạc Trung đã phá vỡ khẳng địnhvề cái tên. Khả Vy không cần nói nhiều, Phi Hàm không cần thiết phải nắm kếhoạch hoán đổi, cô tự đặt một vé mời cho chàng trai này trong thâm tâm. Trị giácủa chiếc vé đó có thể là vô giá, nơi một tình yêu độc quyền đâm hoa kết trái.
- Phù ! - Vũ Gia Minh thoát ra từ cửa sau của hộp đêm, thở mạnh. Anh chỉ giúpđược bạn đến đây thôi, phần còn lại nên để Lạc Trung tự lựa chọn phương thứccủa riêng mình.
Khả Vy nối gót, tầm này về chắc Lạc Thiên sẽ không nói muộn. Trong sảnh vũtrường sắc màu u ám là thế, lác đác các nhân viên dọn dẹp thế mà thế giới bênngoài trong lành quá. Cô cầm hộ Gia Minh một chiếc túi mà khi nãy lúc theo rangoài có một người bịt khẩu trang mặc đồ lễ tân nhờ chuyển giúp. Chỉ dừng lạichút thôi mà anh đi nhanh quá, hớt hải theo, khi đến gần nơi anh đứng thì thấycó một vài người chờ sẵn, trực chờ để bắt tay anh.
- Vũ Gia Minh, nhân viên nhờ tôi đưa anh cái này ! - hả Vy thở dốc, vịn thànhtường nghỉ ngơi, tay còn lại giơ lên cầm túi xách.
- Cút về đi, tôi không quen biết cô !
Trừ tấm lưng to lớn vững vàng tĩnh lặng của anh, âm thanh của câu nói nghe mớinặng nề và dứt khoát làm sao. Nếu như mọi lần cô sẽ ném chiếc túi về phía anhvà bỏ đi thật, nhưng dự cảm cho cô sự phá đoán khác. Đúng thật bất ngờ trướcnhững lời phũ phàng ấy, Vũ Gia Minh trong hiểu biết của cô là người không biếtđối nhân xử thế, mà lúc này, có lẽ đôi mắt sau mái tóc kia mới có câu trả lời.Để rồi có một giọng nói khác vô tình:
- Vũ Gia Minh, anh bị bắt vì tội tàng trữ chất ma túy !
Dường như chẳng mấy ai nhận ra sự có mặt của đội ngũ cảnh sát nghiệp vụ tronghộp đêm. Vũ Gia Minh không hề tỏ ra nao núng, việc vượt qua được hàng rào bảovệ nghiêm ngặt và gài người vận phục trang của bar chứng tỏ đằng sau đám thihành phát luật này phải có kẻ giật dây. Anh chỉ là không muốn kẻ vô tội bị kéovào trò chơi của gia đình mình. Chẳng cần phải nghĩ ngợi cũng đưa ra cam đoantrong chiếc túi đen bọc da cá sấu kia chứa đựng thứ hàng lóng, và Khả Vy vôhình chung bị cuốn vào.
Không một vũ trường nào trên thế giới không phân phối và tiêu thụ chất kíchthích. Mấu chốt ở cấp độ loại hàng hóa chứ không phải cấm đoán hoàn toàn., VũGia Minh là người cẩn trọng, anh tuyệt đối nói không với hàm lượng chất cocainvượt kiểm soát, từ chối mọi sản phẩm gây nghiện với hoạt tính cao, chứa phầntrăm tổn hại tới sức khỏe lớn. Chiếc thẻ Passport là một lý thuyết chứng minh,muốn vào câu lạc bộ của Vũ Gia Minh, bạn phải đáp ứng yêu cầu tài chính để chitrả cho những viên thuốc đem lại cảm giác thăng hoa nhất thời vô hại.
Vũ Gia Minh có bằng chứng kháng cáo, nhưng cô gái kia thì không, chưa kể cô tavừa đi tắt theo lối hành lang của casino mini đi ra, theo luật pháp người trênhai mốt tuổi mới có quyền đặt chân vào. Dù thế nào Cao Lạc Thiên cũng là kháchquen mặt, danh dự này ở đôi bên, anh biết rằng gặp cô ta là điều không may mà.
- Các người giữ tang vật là đủ, con nhỏ kia tôi thuê nó vận chuyển, không mắcmớ ! Tôi sẽ đến đồn !
Khả Vy trân trối nhìn Vũ Gia Minh chìa cho một thanh niên khác còng tay rồi phủmột tấm áo che tránh thị phi. Cô rồi sẽ biết chất hóa học trong cái bọc này làsự thèm khát của biết bao con nghiện.
- Điều 293 trong khoản lệ 45, hành vi của cô ta là tòng phạm ! - Viên cảnh sát đãnhận một khoản tiền lớn « mời » công tử nhà họ Vũ về hầu tòa, không lẽ nào lạibỏ sót thiếu phu nhân nhà họ Cao. Cứ thử xem nếu không có cô gái này thì cònlâu mới có chuyện Vũ Gia Minh để bị dắt mũi. Giữa đàn ông với nhau, họ luôn tôntrọng người phụ nữ của bạn và tìm cách bảo vệ. Có cô ta hẳn sự việc sẽ trôitrẩy, cần phải rút khỏi hộp đêm thật nhanh chóng để tránh người nhà họ Cao biếtsẽ to chuyện.
Đám bảo vệ thân tín nhất của Vũ Gia Minh ngán ngẩm thở dài, lũ vô dụng cậy uyquyền của thiết chế nhà nước liệu sẽ giữ được anh cả trong bao lâu. Họ khôngquan ngại bởi anh cả thuộc nằm lòng từng lời phán xét và chẳng cần tốn nước bọtgiải thích, tấm chi phiếu có đủ sức nặng để khống chế, mang lại sự trở về ngangnhiên và việc vận hành tự toại của chốn hồng trần.
Trên chiếc xe dân dụng, Khả Vy bị những cánh tay thô bạo đẩy xuống hàng ghếcuối, ngồi bên Vũ Gia Minh. Ban đầu cô nơm nớp lo hoắng, lần đầu tiên cô tậnmắt trông thấy miếng hợp kim hình số tám, trông nó vô tình như chính lòng dạcon người trong bể khổ. Trái lại, người bên cạnh bình thản ngắm cảnh phố phườngtấp nập truyền cho cô một niềm dũng cảm mãnh liệt. Có anh ta ở đây, cô chẳngcần phải nghĩ gì hơn.
Vũ Gia Minh có suy nghĩ của riêng anh, người ngoài chìm đắm vào đôi mắt đơnthuần nắm bắt chủ sở hữu vốn là một người thờ ơ, lãnh đạm, tự chủ và không gìhơn. Chính vì họ nhìn một phía, trực diện ngưỡng mộ gia đình giàu sang, sốngtrong nhung lụa, cha là chủ thầu xây dựng lớn, con trai có khả năng biến mọithứ thành tiền mà có ai hay một góc khuất không hề phẳng lặng nơi tâm hồn cằncỗi.
Chiếc xe dừng lại trước cổng viện cảnh sát, anh chỉ đáp lại sự bám sát của KhảVy bằng một câu nói không ngữ điệu :
- Đừng nói gì !
Chân trước đá chân sau, Khả Vy vừa nhìn ngang dọc vừa thắc mắc về lí do mình bịgiám sát bởi hai cảnh sát viên, họ kéo cô sang phòng bên cạnh nơi Vũ Gia Minhrảo bước vào. Chiếc túi đương nhiên cũng theo anh rời khỏi cô.
- Tên ?
- Khả Vy ! - cô chưa từng nghĩ sẽ ghép ba chữ từ tên họ chồng trước tên mình,đối với cô đó là thứ xa xỉ không thuộc về mình.
- Họ tên ? - Người lấy khẩu cung là một phụ nữ có vóc dáng mập mạp, kênh kiệutra vấn.
- … Triệu Khả Vy !
- Tuổi ?
Dù cho Khả Vy trả lời tôn trọng nhưng thái độ ra oai của quản cung như thểngười tình nghi không chịu hợp tác.
- Lí do phạm tội ?
- … lí do ư ? - nếu biết cô đã không rơi vào đôi mắt sâu thăm thẳm suốt quátrình tới đây.
- Nói ! - Bà ta cầm một chiếc gậy quân dụng đập bàn, hung hăng phách lối.
- … - Im lặng là giải pháp tình thế, cũng là lời khuyên cô nhận được.
- Mày bị mèo cắp mất lưỡi hả ?
Sẽ không thể nào ngờ được khoản thời gian cô bị tước quyền công dân nhanhnhường vậy, mặc sức lăng mạ, dường như khẩu cung được viết ra bởi những lời épbuộc uất ức tới cùng của kẻ trong diện tội đồ. Nhưng cô không hề mở miệng gìcả, đó cũng là cách mà Vũ Gia Minh đã đối mặt với cuộc sống của mình. Đến nỗikhản giọng, các bà cô nhận tiền hối lộ của kẻ tội phạm mới tha cho. Khả Vy bướcra mà hai bên tai vẫn oang oang giọng sỗ sàng, cô bắt gặp cái bóng cô đơn củaanh khuất dần phía cuối lầu.
Thì ra anh đi thang bộ lên tầng tận cùng của trạm, cả thảy là một trăm bậc. Côbiết vì đã vô thức đi theo. Đứng trên một khoảng không chênh lệch độ cao vừaphải với nhịp sống hối hả dưới kia, anh tựa mình vào lan can, buông thả tâm hồndưới ánh thái dương. Làn da tương phản với nắng vàng làm thành một sắc màu đặctrưng khó phai, thứ hương thơm từ cơ thể phảng phất theo gió thổi vi vu. Anhđứng đấy, trầm ngầm như một vị khách chờ đợi người tấu đàn sẽ dành tặng mìnhmột bản hòa ca, nhưng chờ mãi, có khi nào đã rơi vào lãng quên.
- Không ngờ anh cũng có lúc thẩn thơ ! - phá tan bầu không khí ngột ngạt củangày hè, cô đang tìm cách kéo anh về thực tại.
- Tôi thì không được sao ? - Đừng bất công nghĩ rằng Vũ Gia Minh bỏ qua khoảnhkhắc dừng lại chuyển động cuộc sống của chính bản thân.
- À không… tại tôi thấy là lạ ! Tôi nghĩ chúng ta nên dời khỏi viện cảnh sát !
- Tùy cô thôi, họ không làm khó đâu ! - anh không hề có ý định tiếp chuyện, đáplại bằng chất giọng cằn kiệm.
- Anh cùng đi chứ ? - chưa lúc nào như bây giờ cô có thể tỏ ra quan tâm tới sựhiện diện của kẻ nam giới một cách chân tình mà không ngại ngùng trong xưng hô.
- …
Anh rít một hơi ngắn, không nói. Đôi mắt gom những nuối tiếc về một hoài bão xavời. Thay câu trả lời bằng việc im lìm.
- … Thực ra tôi đã từng mơ ước trở thành nữ cảnh sát bắt cướp đấy ! Nhưng đếnngày hôm nay thì… rút lại rồi ! - Anh cần một người bạn để giãi bày chăng,ngoài cái bóng nắng trơ trọi thì vẫn còn có người kề bên. Khả Vy không phảingười luôn lạc quan nhưng cũng không đành chứng kiến người khác bi ai.
- Không phải cảnh sát ai cũng tồi tệ như họ ! - Anh khẳng khái phát ngôn. Khóemôi chốc lát mỉm cười rồi yên vị mím chặt. - Chúng ta về thôi, tôi sẽ chở cô vềtận nhà ! - Năm tháng qua anh đã bỏ lỡ một đam mê để bây giờ chỉ có thể thíchthú cười trong nỗi mong mỏi.
- Tôi nghe người ta nói… tôi may mắn được một chú cảnh sát cứu khi gia đình xảyra chuyện… ! - Trải lòng mình, Khả Vy không hy vọng tìm được sự đồng cảm từ đốiphương, cô chẳng muốn đi đâu nữa, cần một người thấu hiểu cảm giác cô quạnh.Nhưng nhân cách của con người thật đáng sợ, cô thất vọng vì màu áo lính phục vụtổ quốc.
- … Vậy sao ?! - Anh đút tay túi quần, tỉnh queo thong dong bước đi như vừa mớinghe một câu nói hết sức nhạt nhẽo.
- Này, cái thái độ của anh thật đáng ghét ! Có ai nói với anh rằng anh là kẻngàn dở và đáng ghét nhất thế gian này không ? - Khả Vy cố nén hơi thở tronglồng ngực, hai tay siết chặt. Để nói ra những dòng tâm sự về quá khứ thật khó,bởi không muốn thù hằn với tên này, bởi đặt một niềm tư tưởng u buồn đồng cảm,ấy thế mà không hề được lắng nghe.
- Có ! - Anh dừng lại, đứng ngang hàng, đặt góc nhìn về phía cô, hơi nghiêngđầu.
- Hừ, đúng là không biết tại sao anh chồng tôi lại chơi được với anh ! - Khả Vykhoanh tay bực dọc, quay gót chân về hướng cửa.
- Cô nói chứ ai ! - Vũ Gia Minh chỉnh lại vạt áo, cười khiêu khích.
Khả Vy chỉ biết mím môi hằm hằm nhìn lại. So với ông chồng trẻ con, thì kẻ nàynguy hiểm và khó lường hơn nhiều.
Cô được lắm, khá khen cho bản tính buôn dưa lê bán chưa chuột của cô !
Lạc Thiên hai tay chống hông, phóng tầm nhìn từ tường kính lớn ra ngoài cổng.Suốt mấy tiếng qua anh hết đi ra lại đi vào, nhìn đồng hồ liên tục mà bức bốikhông yên. Kết thúc bữa sáng, anh đã quăng hết bát đĩa bẩn vào bồn rửa, khóchịu lấy thêm cả đĩa sạch trà trộn cùng để nâng cấp mức độ công việc cho ngườidọn dẹp. Sự trừng trị thích đáng bởi tính ham chơi dành cho Cáo.
Mấy lần cầm trên tay điện thoại nhưng không thể nhấn nút gọi, Lạc Trung đườnghoàng mời cô ta đi, anh chẳng thể làm gì hơn ngoài việc chờ đợi.
Có tiếng xe hơi dừng lại, màu xám bạc khác hẳn với loại xe sáng nay anh nhìnthấy. Trời quá trưa nắng gắt, Lạc Thiên đưa tay lên trán lấy râm, chống mắt ngỡngàng thấy bóng dáng quen thuộc bước xuống. Người đàn ông trong xe không xuốngcùng, hắn quay xe và mất hút.
- Cái đồ… ! - Khả Vy tra chìa khóa cổng không quên ngoái lại. Cái tên Vũ GiaMinh không đến nỗi bủn xỉn lời nói mà suốt quãng đường về chỉ mình cô độc thoại.Khen hắn có óc thẩm mĩ thiết kế KTV, hắn lơ đễnh, nói hắn có ý tốt giúp đỡ anhchồng mình hắn lãnh đạm,… chung quy cô vẫn chẳng ưa gì. Vừa về đến nhà, cô mệtmỏi vươn vai mong muốn thư giãn.
- Cô đã đi đâu ? Với ai ? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không ? Cô để tôi chếtđói à ? Cô nghĩ xem mình có tư cách làm vợ Cao Lạc Thiên không hả ? Nói ngay,ban sáng Lạc Trung đưa cô đi, còn giờ thằng nào lái xe đưa cô về ? Ai cho phépcô vô tư ra ngoài quên thời gian hả ? Ở nhà có bao nhiêu việc phải làm, giặt đồ,nấu nướng, lau nhà, làm vườn, cô tưởng bơ lác chúng đi là được hả ?
Chân còn lại chưa kịp bước vào thềm cửa mà âm thanh chu chéo đã lọt thủng hailỗ tai. Đàn ông con trai gì mà nhiều lời, thôi thì cứ im hơi lặng tiếng như VũGia Minh có phải hơn không. Khả Vy để giầy vào tủ, treo túi xách lên giá, toanđịnh đáp lại nhưng tiếp tục bị lên án.
- Cô đấy ! Tôi nói mà không chịu tiếp thu gì cả ! Mau, mau làm sạch nhà đi !Còn nữa, hắn là ai ?
- Ai là ai ? Vũ Gia Minh á, anh ta đưa tôi về ! - ngày hôm nay cô bị ép cungbởi nhiều người quá.
- Cô dám qua lại với hắn à ? Cô… được lắm ! Tôi…
- Dở hơi ! Tôi về hơi muộn vì có chút chuyện, anh đã ăn cơm trưa chưa, tôi sẽnấu thật nhanh ! - Khả Vy kéo tay áo và buộc tóc cao, bắt tay vào công việc.
Lạc Thiên không bằng lòng gác nỗi tức giận, anh theo cô vào tận trong bếp kể lểso sánh, vai trò quản gia đã bị chuyển nhượng tức thời.
- Thằng đó thì có gì hay ho mà theo hắn ? Hắn đẹp hơn tôi chắc ? Huh ? Hắn thìlắm tiền bằng tôi sao ? Hay hắn hiểu tâm lí phụ nữ hơn được chồng cô ! Cái xehắn vừa đi là hàng lậu đấy, đừng có thấy hào nhoáng mà lu mờ !
- Phải rồi ! Chồng tôi là số một… dởm ! - Khả Vy chau mày nhìn số lượng chénbát gia tăng. Anh ta nói những điều luyên thuyên để làm gì chứ, thiên hạ aichẳng biết cô là vợ của ai.
Lạc Thiên kéo ghế chễm chệ quan sát, đặt ra một loạt câu hỏi về kẻ « phá vỡhạnh phúc » gia đình người khác. Nhìn cô ta thế kia sao có thể quen biết vớingười tầm cỡ Vũ Gia Minh, nhắc mới nhớ, anh đã từng chứng kiến hắn có hành độnglợi dụng con Cáo. Chẳng có người lạ nào to gan dám bế người khác trước sự chứngkiến của đông đảo các bạn trẻ ở bể bơi, hẳn họ đã thân thiết. Khả Vy đang tấtbật làm đồ ăn cho, không lẽ nào cô ta lại chăm chỉ như thế, chắc chắn muốn sóngyên biển lặng với mình đây mà.
- Anh ăn cá sốt nhé ? - Khả Vy hỏi ý kiến, cô xoay mình nhìn anh chờ đợi.
Vừa lúc điện thoại đổ chuông là tin nhắn rác nhưng Lạc Thiên nảy ngay sángkiến, anh cầm trên tay và nói một cách hưng phấn :
- Đặt bàn rồi à ? Anh cũng phải đến ư ?... Nhưng còn chị dâu của chú nữa… hàhà, có nhiều mỹ nhân ở đấy chứ ? - Lạc Thiên nhổm người theo dõi diễn biếnkhuôn mặt của Khả Vy, hài lòng vì cô lẩm nhẩm vài điều, thế rồi anh che tay úpchặt phần thu âm thanh ra bộ bí hiểm, xong dõng dạc - Khả Vy, trưa nay tôi cóviệc rồi ! Cô nấu một mình đi, tôi ra ngoài với Trần Hùng !
Cực kì điệu bộ, Lạc Thiên bành chướng sự việc, đến lúc cho con Cáo biết ở nhàmột mình nhàm chán và vô vị tới cỡ nào.
- Anh đi đâu đấy ? Tôi nấu sắp xong rồi, ăn xong hãng đi ! - Khả Vy không cantâm để chồng mình đi đàn đúm, đi với tụi Trần Hùng không sao, nhưng đừng dínhdáng tới phụ nữ, cô gắng đẩy nhanh tốc độ công việc.
- Khỏi ! - Lạc Thiên hờ hững, anh cười thầm, khoác đại một chiếc áo lên.
- Có chuyện gì quan trọng ? Ăn rồi tính ! - Khả Vy thích nhìn thấy một LạcThiên chấp vặt hơn là chỉnh tề xã giao bên ngoài. Mỗi khi ấy trong anh lạnhnhạt và khinh khỉnh vô cùng, đúng y như bức ảnh cưới giả mạo vậy.
Cũng như cô cách đây bốn tiếng đồng hồ, anh bí hiểm rời khỏi với nụ cười đắcthắng.
Ngồi trên xe, Lạc Thiên phóng thẳng, anh không có khái niệm ngoặt hướng vôlăng. Rốt cuộc anh sao thế nhỉ, tại sao phải tạo ra một cuộc gặp mặt giả tưởngvà lừa dối cô ta, đó là nhà của anh, cớ gì phải tìm cách di chuyển. Chỉ cầnnghĩ đến Vũ Gia Minh anh cảm thấy không thoải mái chút nào, rõ ràng Tuấn Kiệthướng cho hắn với Nhược Lam cơ mà. Hắn có âm mưu hay muốn bắt cá hai tay đây ?
Đành là thế, anh mặc kệ giấc ngủ trưa của người bạn, đánh lái về khu trung cưcủa Trần Hùng.
- Dạo này khỏe chứ ? Mới không gặp mấy ngày mà trông chú gầy tọp ! Có vấn đềvới hệ tiêu hóa à ?
Trần Hùng ngồi trước bàn ăn không hề động đũa, nhìn thấy Lạc Thiên lại càngchán hơn.
- Sao thế ? Không định mời anh một bữa à ? - Lạc Thiên thản nhiên ngồi vào bànvà dùng bữa, anh đang đói hơn một con sói. Cắm mặt vào bàn ăn, đáng lẽ ra nếu ởnhà lúc này con Cáo sẽ ngồi đối diện anh như Trần Hùng kia, thức ăn trên bànđược gọi từ nhà hàng mà sao ăn không có vị quen thuộc thường ngày, chúng chẳngthể gợi nên hương sắc, không đủ để so sánh với cao lương, mà sao là duy nhất.
