- À… là anh chồng…! Em… ! - Khả Vy lập tức rụt động tác lại, sượng sùng.
- Anh vào đây để gặp Gia Minh, không có như em tưởng đâu, còn Lạc Thiên, nóđang ở công ty. Nó là người có trách nhiệm, nghỉ phép mấy ngày mà vẫn tranh thủquán xuyến công việc. Ha ha! - Lạc Trung nhanh trí nói dối, nếu nói rằng emtrai đang ngồi bên cô nàng Dương Mẫn thì thật tai hại, không khéo em dâu sẽ xửcả anh mất.
- Dạ dạ, em có tưởng gì đâu… anh cứ gặp đi…! Em về trước…
- À ờ… hay là em đi cùng anh luôn! - Lạc Trung sợ Khả Vy đi tìm Lạc Thiên thìkhốn, Dương Mẫn mà biết kế hoạch của hai anh em lại càng nghiêm trọng hơn, hỏnghết.
*
“Lạc Trung” phiên bản Lạc Thiên hoàn toàn khác xa với bản gốc, về căn bản ngườithợ chép lại đã cố tình thay đổi hình tượng. Và người thợ chép đó đang có mặttại một nhà hàng đồ ăn Tây, muộn hai mươi ba phút bảy giây.
- Xin chào anh ! - Dương Mẫn thỏ thẻ cúi dầu trang nhã, cô vận một bộ váytrắng.
- Ờ ! - Phiên bản này ngồi xuống trước quý cô, vẫy tay gọi bồi bàn một cách vộivã.
Trước mắt Dương Mẫn là một “Lạc Trung” bằng xương bằng thịt, áo Vest bên ngoàimàu đen, sơ mi bên trong cài cúc qua loa, đến nỗi mà chệch nhau, cái cúc trêncài với khuy dưới, mái tóc chải chuốt một cách quá đáng, tỏa ra thứ mỹ phẩm namđặc trưng, nhưng khuôn mặt lúc nào cũng nhăn nhó như ông cụ non. “Lạc Trung” đãđổi địa điểm của cuộc hẹn để kéo dài thời gian hoán đổi, anh chọn cửa hàng đồăn nhanh, không hợp với một cuộc xem mặt chút nào. Để tránh trường hợp ông Caocử người đi theo dõi, anh đã dùng hoàn toàn đồ của bản gốc, cố tình phô điệnthoại và máy tính mà bản gốc vẫn hay dùng ra, anh đang chứng tỏ mình là Cao LạcTrung.
*
Lạc Trung thật tìm một chỗ yên tĩnh nhất trong vũ trường mời em dâu ngồi, thithoảng lại quay ra cười cười. Khả Vy cũng không tiếp xúc với anh nhiều nênngoài việc cười đáp lại cũng chẳng biết làm gì, khi cười chán rồi thì mỏi hàm.Nhìn anh ta đầy nghi hoặc, cô không nhầm thì phong cách ăn mặc này của anhgiống với Lạc Thiên như đúc. Nếu không nghe giọng và cách diễn tả trên khuônmặt thì hai người chẳng khác sinh đôi.
- Anh có việc gì à?
Lạc Trung liên tục nhìn đồng hồ, anh chẳng có việc gì, chỉ là muốn giữ cô emdâu lâu thêm chút nữa, để em trai hủy hoại hình tượng của mình trước mặt nàngDương Mẫn rồi sẽ trả hai đứa về với nhau. - Không! Anh chẳng có việc gì cả! Emdâu uống nước đi!
- Em thật không ngờ anh cũng đến những nơi thế này đấy!
- À thì… thi thoảng thay đổi không khí cho vui vẻ chút xíu. Nhưng em yên tâmđi, Lạc Thiên không còn khái niệm với những nơi này đâu, em trai anh, nó rấtthương yêu vợ, không ham chơi la cà nữa đâu.
- Thế anh đóng giả chồng em làm gì ?
- Hả? Sao em biết anh và cậu ta hoán đổi ?
- Vậy là đoán đúng rồi, anh khai thật đi, tại sao lại giả danh Lạc Thiên, anhmuốn gì ? - Khả Vy ép cung, cô đã nghi ngờ ngay từ đầu mà, tên anh chồng này cógì đó không trung thực, khác hẳn với phong thái hằng ngày vốn có.
*
Phục vụ bàn mang danh sách đồ ăn tới cho phiên bản “Lạc Trung”, vẫn thái độGentleman first, anh mặc nhiên nhai nhồm nhoàm không thèm mời mọc người ta.
- Anh ăn chậm kẻo nghẹn! - Dương Mẫn từ tốn dùng món pizza bò theo cốt cách củamột nàng tiểu thư như mì.
- Của tôi, cô gọi đồ khác đi, tôi ăn hết chỗ này mới đủ! Đàn bà con gái ăn uốnglằng nhằng lắm, ăn đồ dầu mỡ lại sợ béo, tốt nhất cô tự mà gọi! - “Lạc Trung”với sức ăn tương đối khỏe lên tiếng trong khi đang vừa ăn bánh hamburger vừauống cocacola. Con Cáo nhà anh ăn khỏe cực kì, coi như đây đơn giản chỉ là mộtbuổi tập dượt trước bữa ăn đua với nàng.
Dương Mẫn mím chặt môi, ở đâu ra người thô lỗ như vầy chứ. Ông Cao giới thiệurằng Lạc Trung là một ngời nho nhã, kĩ tính và đẹp trai. Trong ba sự quảng cáochỉ có ý cuối đúng. Nhìn anh ta quyến rũ thật, ngay cả cách ăn tạp cũng... thúvị. Lấy một người quá lí tưởng, mọi quy cách đều phải hoàn mĩ đôi khi gây lạisự nhàm chán, có khi nào một anh chàng như này sẽ hay hơn.
“Lạc Trung” tinh ý nhận ra đôi mắt đau đáu của nàng, anh cọ giầy xuống sàn làmthành tiếng “bủm”, mặt giả bộ nhăn nhó. Thế nhưng cô nàng chỉ chống tay lênbàn, đặt các ngón tay che nửa dưới của khuôn mặt, cười duyên dáng.
Giời ạ, hình như con nhỏ này không hiểu mình đang “đánh rắm” thì phải, sao màtối dạ thế. Lạc Thiên thử hình dung ra nếu là Khả Vy, cô ta sẽ cười không ngậmmiệng lại được, rồi phán vài câu như là: cần phải sắm vài lọ thuốc sổ trongnhà, anh ăn ít thôi hoặc nhịn luôn đi cho đỡ ô nhiễm môi trường…
Dương Mẫn thích phong cách phóng thoáng của anh. Cô từ nhỏ đã buộc phải sốnggiữ ý tứ nên luôn luôn bị gò bó, nay càng ngắm anh càng thấy thú vị.
- Ợ! - Thế rồi Lạc Thiên mạnh tay kéo áo ra khỏi cạp, nới rộng thắt lưng. Anhsử dụng ống thanh quản một cách thông minh để tạo ra tiếng xả hơi “ợ”. Thầmnghĩ, quả này anh trai à, đừng trách Lạc Thiên tôi, cũng chỉ vì muốn tốt choanh mà tôi phải phá hỏng khuôn mẫu của anh.
- Lỡ cô ta thích chồng em thì sao ? - Khả Vy nheo mắt, khoanh tay trân trốinhìn Lạc Trung. Cô không hề lo thừa một chút nào, cô còn lạ gì cái tính đào hoacủa chồng. Giả dụ như cô mà có quyền của một người vợ thực sự thì đã đóng góichồng và nhốt vào tủ kính để trưng bày.
- Cái này thì… anh cam đoan là không! Em dâu cứ yên tâm !
- Biết làm sao được chứ ?! Lỡ cô ta bám theo chồng em như đỉa đói…- Khả Vy đãnắm rõ đầu đuôi câu chuyện, Lạc Trung khù khờ kể hết lại dù đã thống nhất vớiLạc Thiên giữ kín chuyện này. Căn bản là anh không muốn hai vợ chồng hiểu nhầmnhau.
- Thì em phải có lòng tin ở chồng em chứ ! Anh thấy nó cứ mở miệng ra là nhắctới Khả Vy hoài à, em khỏi nghĩ ngợi, mặt khác vì nó muốn giúp anh nên sẽ làmmọi cách để cô gái đó ghét một Cao Lạc Trung, chẳng liên quan gì tới Lạc Thiênđược đâu… - Lạc Trung bèn dùng cách thêm mắm muốn để gắn kết tình cảm, nếu anhkhông nhầm thì người nhắc đến tên Khả Vy nhiều nhất phải là Vũ Gia Minh mớiđúng, còn em trai anh hay dùng từ “vợ” hơn.
Khả Vy nghe từ Lạc Trung những lời lẽ này trong lòng nhẹ nhõm, cô đặc biệt tintưởng anh chứ không như ai kia, người lớn mà tính tình hay chấp vặt. Người nhưLạc Trung không thích đùa thế nên chỉ cần hình dung mỗi lời nói của tên chồngđều gắn tên mình đủ khiến con tim rộn ràng mà cô cho là hiện thực.
- Vào đây! - Vũ Gia Minh mở cửa bước vào, anh đi cùng một người khác - Xin lỗiđã để anh đợi lâu !...
Cánh cửa đột ngột mở từ bên ngoài khiến Lạc Trung và Khả Vy quay ra đồng thời,chưa hiểu chuyện gì.
- Ơ, tôi nhầm… tôi hẹn với anh cậu… ! - Vũ Gia Minh thấy người đàn ông hao haogiống Lạc Trung nhưng không tin vào mắt mình lắm, nếu giả thiết là đúng thì anhchồng và em dâu ở trong phòng kín của vũ trường để làm chuyện gì được chứ ?,chắc hắn là tên Lạc Thiên, nhìn kiểu thời trang thì biết, mới lại ánh đèn dìu dịukhó đoán. - Hai người cứ tự nhiên ! - anh kéo người đi cùng ra hành lang, tếnhị cáo lui.
- Gia Minh! Anh là Lạc Trung đây! - rõ khổ, đừng nói là Lạc Trung sẽ lại phảithuật lại sự việc cho kẻ thứ tư ngọn ngành. - Cậu hôm nay hẹn anh có việc gìthế?
- Lạc Trung? - Vũ Gia Minh mới để ý kĩ, đúng thế thật, anh liếc Khả Vy một cáinhưng không thèm chào, vết trầy ở sau lưng vẫn còn nhức nhối. - Giới thiệu vớianh, đây là Phi Hàm! - không hiểu quan hệ giữa nhà họ Cao thế nào mà hai ngườikia lại ngồi đây để gọi hai cốc nước lọc, lạ lùng !
Phi Hàm là ai ? Đó là một vũ nữ xinh đẹp nhất nhì trong tổng số những nhân viênlàm việc nghiêm túc cho các vũ trường thuộc quyền sở hữu của Vũ Gia Minh. Cômang vẻ cao sang kiêu kì, một nét đẹp thánh thiện hiện lên trong đôi mắt nâutròn, lại có chút gì đó sắc sảo nơi khóe môi, hội tụ tinh túy của tạo hóa. Sởhữu thân hình nóng bỏng nhưng lại luôn chú ý đến cách ăn vận khiến cô trở thànhmột đóa bách hợp tinh thiết trước ánh nhìn của mọi người. Do một vài điều kiệngia đình đưa đẩy cô tới chốn bụi trần bẩn thỉu, tuy nhiên may mắn thay, Vũ GiaMinh đứng ra là người bảo kê trực tiếp nên danh phẩm và giá trị của cô luônđược gìn giữ.
Vũ Gia Minh là bạn tốt của Tuấn Kiệt và Lạc Trung, anh đã từng giới thiệu bạngái cho Tuấn Kiệt và cậu ta rất thích, không lẽ nào lại để Lạc Trung cô đơn.Anh đã cố tình chọn màu áo sẫm màu để tôn lên vẻ đẹp cho kiều nữ kề bên. PhiHàm đoan trang trong chiếc váy màu đỏ bóc đô, chân váy xẻ một đường vừa phải,làn da trắng hồng phủ nhận sự góp mặt của hiệu ứng ánh sáng xung quanh. Cô hoànhảo tuyệt đối.
Vừa nhìn thấy Phi Hàm, Lạc Trung đã ngây ra một lúc, chiếc đồng hồ sinh học củaanh rơi vào ngưng trệ. Anh không biết cần phải mời khách ngồi hay đang muốn kéodài giây phút đầu tiên này. Có một sự phủ nhận thứ hai tương đồng với khônggian, đó là việc có mặt của Vũ Gia Minh và Khả Vy lúc này trở nên thừa thãi. VũGia Minh đã nhằm ai thì không thể lệch, anh tin họ là một đôi trời sinh. CònKhả Vy trước nay vốn không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng nhìn anh chồng đờđẫn, cứng lưỡi trước sắc đẹp mĩ miều kia thì đã nửa tin. Người ta vẫn hay nóiđàn ông yêu phụ nữ từ ánh nhìn đầu tiên.
- Chào cô! - Khả Vy giữ phép giao tiếp cúi chào, đứng trước cô gái này cô chẳngtự tin chút nào, thậm chí còn có thể đặt mình là bông hoa héo bên cạnh. Cũngnhư Gia Minh, cô tỉnh bơ đối tượng.
- Gia Minh, anh dẫn tôi đi tranh giành khách với kẻ khác chắc ? Tôi có nhiềuviệc phải làm, không rảnh, cáo từ! - Phi Hàm tỏ ý khinh khỉnh, hướng gót giầyvề phía cửa.
Vũ Gia Minh ngay lập tức phát tín hiệu cho Lạc Trung, bảo anh nhanh nhẹn mở lờigiữ người đẹp lại.
- Mời… mời cô ngồi…!
Ngay đến cách ăn nói cũng cho thấy sự nhút nhát, Vũ Gia Minh thở dài, anh đànhxuống giọng với Phi Hàm thay.
- Chẳng phải anh ta có phụ nữ bên cạnh rồi, tôi ở lại thì ý nghĩa gì? - Xuấtthân hiện tại của Phi Hàm vẫn phải là người tiếp khách cho những quán karaoke,có khác thì cao cấp hơn các pg thông thường, cô liếc nhìn Khả Vy.
- Cô gái này à? Ha, Cô ta đến để gặp tôi, Khả Vy, cô không phải muốn nói rấtnhiều điều với tôi hay sao? Chúng ta ra ngoài nói chuyện! - Vũ Gia Minh thôngminh hơn Tuấn Kiệt nhiều, nếu anh chàng Tuấn Kiệt không thể tìm cách đuổi TriệuĐông Kỳ đi trong buổi gặp mặt của anh và Nhược Lam thì ngược lại, anh luôn cócách biến lạ thành thân.
Khả Vy chẳng hiểu gì đã bị kéo ra ngoài, trong phòng chỉ còn Lạc Trung và PhiHàm.
*
“Lạc Trung” hoàn thành miếng thức ăn cuối cùng, bụng no căng, toàn thực phẩmbéo nhiều chất bảo quản. Anh đã “vô ý” bỏ giày khỏi chân và vắt hẳn lên một cáighế bên. Dáng ăn hao hao họ hàng nhà lão Trư, nếu nói anh tuổi Hợi hay sinhtháng Hợi vào hoàn cảnh này thì mặc nhiên là đúng. Dương Mẫn trái lại, cô chỉdùng nước ép trái cây. Theo như anh được biết, phụ nữ ghét nhất đàn ông thamăn, keo kiệt và hay để ý vặt.
- Cô có nhìn thấy anh chàng ngồi cách chúng ta hai bàn không? Anh ta mặc cái áomàu chóe lọe, phảm cảm quá! Đã thế cái bà béo ngồi đằng sau cô cứ nhìn tôi chớpchớp mắt hoài! - Anh nhổm người tiến sát gần mặt Dương Mẫn để nói, ra bộ bíhiểm.
- Hì hì, chắc do anh… hay hay… nên cô ấy quan tâm ! - Cô rất biết cách nói giảmnói tránh cho “Lạc Trung”.
Bó tay, hay cái gì hả cô em, tôi phải làm thế nào cô mới về bảo cha tôi dẹp cáivụ mai mối này đi. Lạc Thiên thi thoảng lại đưa tay lên mũi, giả vờ ngoáy rồibắn gỉ ra ngoài không trung. Nhưng động tác của anh dứt khoát và không thật nêncàng khiến đối phương hiểu lầm, rằng: anh đang làm dáng, và những hành động đờithường này vô cùng nam tính.
- Của ai người ấy trả! Tôi ăn thì tôi trả, còn cô ăn thì cô tự trả! Ok?... Bồibàn!
- Vâng ạ, em rất thích phong cách của người phương Tây, không ràng buộc chuyệntiền nong! - Dương Mẫn lại cười, quả thực cô cũng không biết âm mưu của ôngTrương đối với mình. Đứng trên một phương diện của kẻ bị hại thì Khả Vy và côtương đồng, có điều giữa hai người có một kẻ chịu thiệt hại nhiều hơn.
Sao con bé này dở hơi thế nhỉ, Lạc Thiên lại nghĩ.
- Ấy chết, tôi quên ví rồi, cô trả tiền đi, hôm nào đó tôi sẽ trả lại! - Hãynghĩ tôi bủn xỉn đi nào… cô gái ơi!!!
- Vâng ! - Dương Mẫn cười híp mắt, cô nàng trẻ con gửi tiền cho phục vụ bàn.
Lạc Thiên chẳng ngại ê mặt, dẫu sao Lạc Trung mới là người chịu xấu hổ.
- Tôi có chuyện gì để nói với anh chứ ?
- Không có, giờ mời cô về cho ! - Vũ Gia Minh vừa bước ra khỏi phòng lập tức gỡtay khỏi bả vai Khả Vy. Anh dự định đi làm một việc thay thế.
- Xì! Thế mà cứ làm như… - Khả Vy nhăn mặt, cô còn chưa hỏi hết chuyện về LạcThiên mà giờ không được tiếp xúc với người trả lời nữa.
Vũ Gia Minh đi được hai bước, sáng nay anh mới bị va đầu vào bậc cửa trên cao,may mà vị trí va chạm ở nửa đầu sau nên có bị u một cục nho nhỏ thì đã có tócche, anh dừng lại:
- Bà cô, mấy hôm nay tôi xui xẻo lắm rồi, đừng động đến tôi nữa, nể mặt LạcTrung lắm lắm tôi mới cho cô bước chân vào đây, … vĩnh biệt!
Một cuộc khảo sát cho thấy phần lớn những người nói lên từ “vĩnh biệt” với bấtkì đồ vật hay người nào khác thì phần trăm tính đúng đắn của câu nói là zero.Vĩnh biệt đơn giản chỉ tồn tại trong một trường thời gian vô cùng ngắn.
Khả Vy chưa từng gặp ai thô lỗ hơn con người này, hắn luôn mọc ra những cái gìđó rất chi vớ vẩn như áp đặt mọi căn nguyên của việc đấu khẩu giữa cả hai là doriêng mình cô gây ra. Cô lườm một cái rồi cũng đi, về phía khác. Nhưng chưa đầyhai phút sau, họ lại gặp nhau ở nơi từ “vĩnh biệt” đã được phát ngôn, trước cửaphòng 108.
- Điếc hay sao mà không nghe tôi bảo cô xéo ra khỏi nơi làm ăn của tôi !!! - VũGia Minh sắp sửa có một hành vi không lành mạnh, nhưng có một con kì đà lù lùtrước mắt không cho phép thực hiện.
- Tôi… ở lại để đợi anh chồng tôi! Mắc mớ gì đến anh! Anh định làm gì ?
Thì ra cả hai đều bị sự tò mò của đôi nhân vật trong phòng kia thôi thúc quaylại. Một Lạc Trung đứng đắn, đường hoàng, lịch lãm và Phi Hàm đỏng đảnh, caosang có thể nói với nhau những chuyện gì.
- Thì… tôi đi qua đây, chỉ thế thôi ! - Vũ Gia Minh không muốn thừa nhận mìnhhứng thú với việc quan sát chuyện trai gái, anh vờ vịt.
- Thế anh đi đi!
- Cô… tìm chỗ khác để đứng đi chớ ! Cứ đứng đây làm sao được!
- Tôi thích đứng ở đâu là quyền của tôi!
- Đây là địa bàn của tôi, tôi không cho!
Cô lườm anh một cái rồi giả bộ đảo vài bước, anh cũng đi vài bước,… để rồi ánhmắt lại gặp nhau.
…
Cách hòa bình nhất để cùng thỏa mãn trí tò mò là cả hai trật tự lắng nghe nhữnggì đôi nam nữ kia nói chuyện. Dù không buồn tỏ thái độ khinh bỉ nhau nhưng anhvà cô ngầm hiểu ý định của bản thân và người kia. Cửa phòng dần dần mở ti hí,Khả Vy và Vũ Gia Minh cùng nhòm vô, bởi cô thấp hơn anh gần một cái đầu nênviệc phân chia diện tích góc nhìn ban đầu không gặp khó khăn.
Trong phòng, chiếc điều hòa bình thản phả ra luồn không khí mát lạnh, ngoài rakhông còn một đồ vật ngoại cảnh nào hoạt động.
Lạc Trung ngồi im lìm, anh còn không thể cất mắt nhìn Phi Hàm, anh hồi hộp, lolắng và rung cảm mãnh liệt, dường như con tim bướng bỉnh dồn dập đập như chứngminh cho một ai đó thấy sự tồn tại bất biến. Suốt hai bảy năm qua anh không hềcó cảm giác bồn chồn đến nhường này, vừa muốn thời gian trôi nhanh để tìm về chínhbản thân, lại vừa muốn những hạt cát mắc kẹt trong chiếc đồng hồ nhỏ khi đãđánh lỡ một nhịp đập. Trái lại Phi Hàm dựa mình trên đi văng, hơi thở đều đềuchức năng duy trì sự sống, cô chứng kiến trạng thái của những người đàn ông nhưthế đã nhiều, có điều anh chàng này mang một nét kì lạ khó đoán, nhìn anh ta ănmặc khá thời thượng, bụi bặm mà tâm can nhát cáy. Cô có phải là cọp ăn thịtngười đâu.
- Anh có biết số tiền một tiếng thuê tôi là bao nhiêu không?
- Hả? - Lạc Trung giật mình - Cô nói gì vậy…?
- Ý tôi là anh cứ im lặng như thế thì tôi nên đi để giữ lại tiền cho anh!
- Không… Tôi …rất… giàu!
- Ôi trời ơi ông tướng, ông nói cái gì vậy, có đời nào lại nói mình giàu vớingười ta! Lại còn không biết xưng hô gì hết! - Vũ Gia Minh phê bình, bộ dạngthập thò ngoài cửa. Khả Vy bị cả thân hình anh che khuất.
- Anh Trung nói thế thì có gì sai đâu, chẳng phải mấy cô gái này đều ham tiềnhết cả ư, thật là… ! - Khả Vy nói chen - Nhìn cô ta có gì đâu mà!
- Cộp! - Vũ Gia Minh cốc đầu cô một cái, cô cứ đứng thẳng người lên cùng vớiđôi giày cao gót và búi tóc cao như thế thì ai nhìn thấy gì - Cô đã đẹp nhưngười ta chưa mà ghen tỵ ! Đúng là đàn bà!
- Cái gì ? Tôi vẫn còn là con gái chứ bộ! - Khả Vy thanh minh.
- Ừ, đã từng…! - Vũ Gia Minh cười đểu, mấy chị em sau khi lấy chồng vẫn haythích nói nhảm.
- Ai bảo thế ? Khả Vy này chẳng có ràng buộc nào với cái tên Lạc Thiên đó đâu !
- Suỵt! Cô nói nhỏ xem nào!
- Cô… uống … nước! Hôm nay trời nóng quá ha!
- LạcTrung toát rã mồ hôi, mặt nóng bừng, anh uống một ngụm nước lớn.
- Trong phòng nhiệt độ hai lăm mà! Có lẽ anh bị sốt rồi! - Phi Hàm nóinửa đùa nửa châm biếm.
- Không… sức khỏe của tôi tốt mà!
- Chúa ơi, cái hắn này ngu ngốc quá mức, nàng đã ngỏ lời mà không hiểu ! - VũGia Minh phát bực với cách ăn nói của người anh em.
- Ngỏ lời gì chứ? Nhìn cô ta đáng ghét thật! May mà hắn không ở đây! - Khả Vyxoay mình liên tục, hơi thở của Vũ Gia Minh phả trên mái tóc cô mang một cảmgiác ấm áp lạ kì.
Phân tích câu nói của cả hai, hắn của Vũ Gia Minh là Lạc Trung, nhưng hắn củaKhả Vy thì là người khác, may hắn không ở đây là bởi cô sợ vẻ đẹp của cô nàngsẽ làm dao động con tim của “hắn” như Lạc Trung đang bị thôi miên đây.
*
Vẫn lâu la trong tiệm ăn nhanh, “Lạc Trung” tiếp tục bêu xấu tính cách của LạcTrung, anh ngỏ lời trước:
- Này cô, chúng ta đi bar đê! - Con Cáo ở nhà vốn không thích hình ảnh anhchăng hoa bên ngoài, không lí gì con nhỏ này lại kết. Nhìn con nhỏ có vẻ ngoanngõan, ắt sẽ không hài lòng khi mình ăn chơi quá đà, rồi sẽ tìm cách rút lui.
- Dạ!
- Để xem nào, đã đi chơi phải vào câu lạc bộ nào rộng lớn mới đã! - Lạc Thiênnghĩ ngay tới quán Gia Gia mới khai trương không lâu, bây giờ là chiều, mấy khiđám thanh niên bạn anh tụ tập vào thời gian này, do đó không lo lắm việc bịphát hiện.
*
Lạc Trung nhận được một tin nhắn, anh định không xem nhưng tin nhắn cứ lườmlượp gửi đến, bắt buộc anh phải coi. Thì ra là Vũ Gia Minh, anh gửi tin nhắn để“dạy” học trò.
- Tôi… có lẽ bị câm nặng bởi em mất rồi!
Vũ Gia Minh chỉ còn nước ôm mặt, nắm chặt chiếc di động như muốn bóp vụn. Vừarồi Phi Hàm nói là anh ta bị sốt, thì phải biết cách đối ứng là cảm nắng, thếmà ông tướng lại dịch thành…
