- Đã bảo anh về rồi mà ! Anh yên tâm đi, Lạc Thiên không phải hạng vũ phu, càngkhông thích đôi co gây gổ ! Có những chuyện người thứ ba không nên nghe !
Thấy Lạc Thiên kiên quyết như vậy mình ở lại chẳng ra sao, Lạc Trung rời khỏicăn hộ bằng chiếc xe của mình. Anh không biết dùng từ nào để mô tả về cuộc hônnhân vội vàng, lệch vế, cũng như về tính cách thay đổi của chính em trai mình.
Cơn gió hiếm hoi thổi qua, rung rinh tán lá cây cổ thụ trước hiên nhà, trời đãxế chiều mà thời tiết vẫn oi ả, đặc biệt như chảo lửa trong lòng mỗi người. LạcThiên ngồi phịch xuống ghế, dang hai tay hết cỡ, chiếm thế gia chủ. Khả Vy đứngchống hông đối diện, đấu mắt một hồi. Không đời nào cô lên tiếng trước bởi mọirắc rối gây ra là từ anh, nếu anh không là Lạc Trung thì cô đã chẳng nghechuyện giải thích của anh chồng để rồi gặp tên Vũ Gia Minh và làm “thiên sứtình yêu” giúp người.
- Con nhỏ hôm nay tôi đi cùng... đáng lẽ sẽ phải làm chị dâu của tôi và LạcNhã, tôi không thích nên tìm cách phá, ngoài ra chẳng có gì cả ! - Lạc Thiênchưa biết Khả Vy hay nhưng tự nguyện nói, anh nhìn xem cô có biểu hiện gì khácthường không.
- Vậy thì sao ? - Khả Vy tỉnh bơ.
- Tại nhỏ đó còn quá trẻ con, không làm dâu trưởng được !
- ... - Dâu trưởng nhà họ Cao, cô rồi sẽ ra đi thì quan trọng gì việc này.
- Giờ cô nói đi, cô bị đần độn hay sao mà để tên Gia Minh đó lợi dụng ! - Anhbắt đầu lớn tiếng, trong phòng kín, tường kính vọng lại âm thanh của lời trakhảo.
- Đó là việc của tôi, anh có phải chồng thật sự của tôi đâu mà được quản ! Sao,có cần giặt đồ hay dọn dẹp nhà không để tôi làm ? - nếu anh muốn thì tôi sẵnsàng đáp ứng, anh là chủ, tôi là người làm công.
- ...
Lạc Thiên nào ngờ cô nói những lời quả quyết, anh cứ tưởng cô ta luôn coi anhlà một nửa, biết vâng lời dù không thể hiện qua gương mặt. Anh có tất cả, còncô vô sản, thế mà cô lại không hề bị lụy trước.
Khả Vy cho anh năm phút, trong năm phút đó anh chỉ nhìn cô mà không nói gì, thếnên cô lên phòng. Đến giờ nấu cơm đi xuống, cặm cụi xào nấu. Biết làm thế nàođược, một khi Lạc Trung biết sự thật rồi thì người khác rồi sẽ biết, Cao phunhân ắt tìm mọi cách bưng bít, có khi nào bà sẽ đuổi cô đi và trục xuất khỏiquốc gia để giữ lại danh dự cho Lạc Thiên. Cô thực sự giận anh vì đã chọc vàovai trò của một người vợ trong gia đình nhỏ.
Tính cách con Cáo này đúng là sáng nắng chiều mưa, khi thì nói rất nhiều, khithì cậy mãi không được nửa câu. Lạc Thiên cứ đi qua đi lại bên ngoài, mắt khôngngừng để ý. Liệu có phải cô ta muốn giấu chuyện đi lại với tên Gia Minh nên tìmcách đánh trống lảng, được lắm, tôi sẽ bắt cô phải khai ra.
- Bụi mù ! - Đứng trước một cái tủ đựng đồ trang trí, anh cảm thán.
Khả Vy tức thì dừng việc bếp, cầm miếng lau lại, vừa đi vừa quyệt tay thấm mồhôi trên mặt. Lạc Thiên cố tình đứng chắn đường, anh chiếm một phần trước mặttiền của đủ đồ. Không nói không rằng, cô vờ như là không khí, sải tay dọn mặttủ cẩn thận, đến khi chúng bóng loáng mới thôi, Lạc Thiên dựa hẳn vào, ngănchặn, tay cô dừng lại đúng lúc. Không lau nữa, Khả Vy trở về với nghĩa vụ nấuăn.
Lạc Thiên không nhận được cái lườm nào, mặt cô xị ra như cái bị, cứ nhìn xuống.Tưởng mình cao lắm hay sao mà nhìn chồng như thế ?
Chưa bỏ cuộc, anh thở hắt, vươn vai thẳng tiến vào nhà tắm, đi qua gian bếp anhluôn tạo tiếng lẹp xẹp đôi dép.
- Nóng thật đấy, tắm cho đã ! - Tựa mình vào tường giáp ranh giữa hai phòng, đểchân trước chân sau, anh khoanh tay ra lệnh : - Này, lên lầu lấy quần áo xuốngđây !
Đúng là rất nghe lời, Khả Vy tắt bếp để thi hành nhiệm vụ. Cô rửa tay sạch sẽ,lau khô ráo bèn lên lầu. Lạ thật, tai sao hắn lại cho mình vào phòng chứ ?
Lạc Thiên đếm bảy nhịp cầu thang, mau lẹ vào bếp, ngó nghiêng các món ăn tốinay, tương đối tươm tất. Anh ngước lên trên, mờ ám cầm lọ gia vị rắc vào món cákho, thịt nướng, chẳng biết có vị gì, ngọt hay mặn anh tương vào hết, khôngdừng lại, anh còn bỏ rất nhiều tương ớt, tiêu và mùi tạp, đảo đều cùng món nộmcá mực, anh vụng về làm bắn một vài giọt nước vào tấm áo, nhưng không sao, anhđã về chỗ khi Khả Vy đi xuống.
Cô bước vào nhà tắm treo áo ngay ngắn cho anh.
- Ha ha, đi tắm thôi ! - ánh mắt tinh ranh của anh thật khó lường.
Lạc Thiên vào trong nhà tắm nghĩ ngợi tưởng tượng. Sau cánh cửa biệt lập vớicông việc bếp núc của Khả Vy, anh ngạo nghễ cười đắc thắc. Việc nấu ăn nàng dâuđã được học, điều tối kị không thể mạn phép nêm thử trước, đợi đến bữa ăn sẽ cócái để chỉ trích, tiện đây anh sẽ ra luật để “dạy vợ”.
- Là la lá la! - Lạc Thiên hứng mình dưới vòi nước mát lành, nghĩ xem nênmắng con Cáo những gì, đã đến lúc khẳng định vị trí của mình rồi.
Khả Vy cho canh ra bát, trang trí thêm đĩa rau xào, kèm các món rán và kho,xong đâu đó đợi Lạc Thiên ra. Mùi thức ăn gợi lên vị nồng nồng khiến sống mũicay cay. Khả Vy ngồi chờ chừng vài phút là Lạc Thiên đi ra, tự nhiên nhìn côcười.
Anh lau qua loa mái tóc rồi hiên ngang bước vào bàn ăn, để cho an toàn anhquyết định ngồi vuông góc với cô thay vì ngồi đối diện như mọi khi.
- Ăn cơm nào ! - Lạc Thiên híp mắt, khóe môi vẽ lên đường cong quyến rũ, khoanthai nhấc đôi đũa trên tay.
Đợi ông chồng gắp miếng đầu tiên Khả Vy mới dùng bữa. Dạo này cô nhận thấy mìnhmập hơn nhưng vẫn chưa đạt tiêu chuẩn đề ra. Nói ra hơi ngại nhưng mấy bữa nayống tiêu hóa của cô có phần trục trặc, cụ thể là từ hôm trêu Lạc Thiên thamgiấy vác về phòng. Nhiều khi bụng cứ ọc ạch, sôi sùng sục, chiều nay khi đứngdòm cùng Vũ Gia Minh, bộ phận ruột gan kêu thành tiếng khiến anh ta phản xạ đưatay lên mũi, ngại chết đi. Tốt nhất hôm nay nên chăm chỉ ăn rau để tăng cườngchất xơ.
Mọi ngày Lạc Thiên vẫn luôn tranh ăn nhưng hôm nay không hợp lí lắm. Con Cáotrở nên kén chất đạm và lại muốn làm thỏ ăn cỏ, chẳng lẽ cô ta biết mình khôngbỏ gia vị vào rau xanh à ? Lạc Thiên nãy giờ chỉ toàn ăn vã... cơm - thức ăn antoàn nhất, thi thoảng thì đá vài cậng rau. Vô tình cả hai cùng nhằm trúng mộtmục tiêu, sợi rau loằng ngoằng kết nối từ anh và kết thúc trên đầu đũa của cô,tô rau còn lại phân nửa, đắt hàng như tôm tươi, trái với các món mặn.
- Hầy, tránh ra ! - Anh cục mịch phát âm, tay còn lại đẩy đĩa cá sang bên như“thánh chỉ”: đây mới là đồ của thảo dân.
Khả Vy vốn đã thích ứng với con voi còi, thôi thì nhường, cô chuyển hướng, gắpmột miếng thịt cá về bát.
- Này ! - lỡ chúng rất mặn, ăn vào sơ cứng động mạch, hay quá ngọt dẫn đến tiểuđường hoặc quá cay bị bỏng lưỡi... khổ thân... Cáo.
Khả Vy đưa mắt về phía anh, bắt gặp nét bối rối rồi nhìn xuống tiếp tục. Đừngbảo hắn tham ăn đến nỗi muốn biến mình thành còm hương, cứ như kiếp trước mìnhnợ hắn miếng ăn vậy.
- Cô nấu ăn dở tệ ! Dở lắm ! - Lạc Thiên đẩy đĩa cá và đồ kho ra xa góc bàn.
Chẳng buồn đáp, hắn chê thì mình tự an ủi, Khả Vy gắp đồ về bên.
- Đã bảo dở là dở ! Khó ăn lắm! Không ăn nữa ! - Khác hoàn toàn với dự tính,Lạc Thiên đã định để con Cáo ăn mặn khát nước, rồi lên án chê bai nhưng đằngnày anh đốt cháy giai đoạn, thực hiện sang bước hai.
- Anh không thích thì có thể ăn hàng, đồ tôi nấu thì tôi ăn ! - Đáng ghét, dùcô không khéo tay thì món ăn vẫn được gọi là thực phẩm, chúng không hề cháythan, chua loét đến nỗi khó nuốt và phải nhăn nhó khi nuốt chửng. Hắn lại thíchgây sự đây mà.
- Cô nói kiểu đấy mà nghe được à ?
- Làm sao không được ? Anh chê tôi nấu không ra gì thì tự đi mà lo cho cái dạdày ! - Bực dọc, Khả Vy gắp lấy gắp để các món ăn vào bát, há miệng thật to.
- Dừng lại ! ... - Lạc Thiên đưa tay trước mặt, thấy cô không có ý định nghelời liền chặn tay cô. Anh không lường được tích chất “ghê tởm” của hành ném đágiấu tay của mình, đây là cách duy nhất để hai bên không bị “dính chưởng”.
- Bỏ ra !
- Bing Boong!
Tiếng chuông cửa kịp thời đã ngăn chặn xung đột tức thời. Lạc Thiên được thể ralệnh:
- Ra mở cửa mau !
Khả Vy rất ghét cái thói coi mình là ông trời của Lạc Thiên, cô ngồi lì mộtchỗ.
- Ơ kìa, ra xem ai đến ! Nhanh !
Tìm mọi cách “ra chỉ thị” nào là nói mẹ chồng tới hay cái gỉ gi gì khác, cuốicùng con Cáo bướng bỉnh cũng ra. Anh “tóm” lấy thùng rác và vơ hết “hậu quả”của mình vào trong, nháo nhào hủy bỏ chứng cớ. Vừa làm vừa toát mồ hồi, hệt nhưtên trộm khươ đô la vào túi từ két của ngân hàng.
- Chà ! Ngôi nhà mơ ước của hai người thật ấm cúng !
- Dạ ! Hai anh cứ quá khen ! - Khả Vy đỡ lấy hộp quà, ngượng cười trước hai ôngbạn của chồng, dùng lời lẽ giới thiệu tổng thể căn nhà.
- Ấy cha cha ! Chúng em đến tầm này để ăn rình bữa tối của hai người đây ! AnhThiên là kén ăn lắm, không biết chị nhà có tài nghệ gì mà dạo này chúng em rủăn ngoài mà chẳng mời được - Trần Hùng vừa vào gian bếp đã thấy Lạc Thiên ngồikhoanh tay trước bàn rất nghiêm túc. Thú thực anh và Tuấn Kiệt biết đến chơinhà bạn vào lúc này chẳng hay chút nào, Lạc Thiên còn chưa thèm mời đến mà đãkhông hẹn trước vác mặc tới. Nhưng ai biết được tự dưng hôm nay anh Lạc Trungbảo có hẹn với vợ chồng nhà này, rủ anh em đến cùng cho vui, nhưng có việc nênkhông đến được. Anh không hề hay ý đồ của Lạc Trung là: hy vọng việc đến chơibất thình lình của hai chiến hữu sẽ làm giảm căng thẳng của “thời chiến”.
- Có gì đâu, chỉ là cơm canh đạm bạc thôi mà ! Mời các anh ngồi !
- Lạc Thiên, cậu không phiền nếu chúng tôi thưởng thức tài nghệ của chị dâu chứ? - Tuấn Kiệt hồ hởi.
- Có tài gì đâu ạ, các anh để em lấy thêm bát đũa, hôm nay em cũng nấu khánhiều món, lại vừa mới bắt đầu bữa ăn !
Lạc Thiên khua tay Khả Vy ra hiệu nhưng cô đâu có thèm để mắt, để đến khi TrầnHùng và Tuấn Kiệt nhìn vào bàn ăn mới vỡ lẽ...
Một tô rau xào chỉ còn lác đác vài mầm xanh, thêm bát canh ninh khoai dừ, chiếcnồi cơm nghi ngút khói và hai chiếc bát nhỏ. Chấm hết. Đây là bữa cơm của dânchơi có thu nhập cao ư ? Lại còn vừa mới ăn, chứng tỏ chị dâu quả là một phụ nữ“kinh tế”. Hai cũng được gọi là số nhiều nên “nấu khá nhiều món” là không sai.Trần Hùng và Tuấn Kiệt nhìn nhau bấm bụng. Thật là dại khi đã để dạ dày đìnhcông từ trưa tới giờ.
Khả Vy vẫn còn giữ nguyên nụ cười trên môi, đôi mắt đơ lại, ngay sau đánh mắtnhìn sang Lạc Thiên. Đừng nói với mình rằng trong năm phút gã chén sạch, trờiơi, đúng là con heo Lạc Thiên rồi.
- Chào hai đồng chí ! Cơn gió nào mang hai người tới đây ?- Lạc Thiên giở giọngtỉnh bơ.
Trần Hùng tranh thủ lúc Tuấn Kiệt cười cười với Khả Vy ngó đầu nói nhỏ:
- Anh bị bỏ đói thâm niên hả ?
- Linh tinh !
Khả Vy không còn cầm cự được nụ cười nữa, ê mặt vô cùng. Ai đời lại để bạnchồng đánh giá chuyện ăn uống cằn kiệm thế này. Muốn cho điểm một người phụ nữ,chỉ cần dẫn họ vào căn bếp, thế này thì trong mắt người khác cô đạt mấy điểmđây. Hẳn là tên chồng đã giữ thức ăn làm của riêng rồi, hắn có ý làm mình bẽmặt sao.
Đành vậy, đâm lao thì theo lao, cô bắt đắc dĩ mời hai người bạn ngồi xuống bànăn. Giật tay áo Lạc Thiên hội ý.
- Gì ? - Sau khi lựa một vị trí đắc địa, Lạc Thiên kiệm lời, anh biết cô sẽ nóigì nên phòng thủ sự cục mịch trong lời nói từ trước.
- Anh... thôi rồi, từ giờ tôi hứa sẽ không làm phật ý anh nữa, nói đi,... nóixem anh để đồ ăn ở đâu rồi, trong đây phải không?
Trần Hùng và Tuấn Kiệt thấy cả hai vị thủ thỉ bên cái tủ lạnh cố đứng hóngnhưng không thể, bí mật quá, ngầm định sẽ rút lui, chứ ăn vài lá rau này thìchết đói bỏ xừ.
- Cô nấu dở quá, tôi phi chúng vào thùng rác rồi ! Nấu ăn chẳng ra làm sao cả,định hại chết bạn tôi à ?
- Anh... ! Được lắm, nếu đã vậy thì...
Khả Vy uất ức không để đâu cho hết được, cô nhìn vào thùng rác, thành quả laođộng của cô đã bị hủy trong tíc tắc chỉ bởi sự khó tính trong ăn uống của tênchồng. Nếu không hợp khẩu vị hắn có thể nói để cô điều chỉnh, sao lại thiếu tôntrọng một cách như vầy.
- Thực ra thì hôm nay không phải em nấu, anh Thiên trực tiếp động bếp đấy ạ !Em đã nói sẽ giúp làm các món mặn nhưng anh ấy không chịu, cứ một mặt tranhgiành...
Điêu ơi là điêu, con Cáo lại nghĩ ra cái trò gì đây, Lạc Thiên bịp miệng cô tứcthì. Anh còn thận trọng áp người cô lại để tránh ngọ nguậy.
- Thật vậy chứ ? Ôi, thật là ngưỡng mộ ! - Trần Hùng và Tuấn Kiệt đồng thời mắtchữ A mồm chữ O, nhìn hai vợ chồng họ tình tứ thế kia cơ mà.
- Hờ hờ ! - Sao con Cáo này thông manh thế nhỉ, lúc nào cũng biết cách xoaychuyển tình thế, Lạc Thiên cười với vẻ mặt ưa nhìn nhất có thể, bất chấp nhữngcái huých tay của vợ vẫn ghì chặt lấy. Chỉ cần sơ sẩy là cái đài sẽ hót hay nhưkhướu.
- Không phải ngại đâu ! Chúng tôi quen nhìn những cảnh thân mật của cậu rồi mà! Cứ tự nhiên ! Ha ha, món rau này của Lạc Thiên làm phải không ? Để thử xemnào ! - Trần Hùng và Tuấn Kiệt tranh nhau “tàn dư” còn sót lại.
- Uầy! Chơi với nhau từ thuở đóng khố mà bây giờ mới biết ông bạn nấu ăn khôngtồi ! Mỗi tội sợ rau để dài quá, hơi nhạt xíu xiu nhưng đàn ông con trai làmthế thì duyệt! Chị dâu được nhờ rồi! - chỗ bạn bè thân thiết nên Tuấn Kiệtthẳng thắn, anh đâu có biết đôi mắt của Khả Vy đang hằm hằm nhìn mình.
Lạc Thiên cười phá lên thích thú nhờ một chút chê bai mang tính bóng gió, tựnhiên anh thấy quý Tuấn Kiệt ghê gớm.
- Trần Hùng, cậu nhận xét đi chớ ? Thấy anh nấu món này thế nào ? Cứ nhiệt tìnhnói !
- Nói thực thì anh nấu kém lắm ! Cho hơi bị nhiều dầu, ăn ngấy quá ! Hình thứcthì không được đẹp cho lắm ! - Trần Hùng muốn nịnh chị dâu, anh pha trò chọcquê Lạc Thiên, tạo cơ hội cho chị dâu phê bình, nhưng thật không phải lúc. KhảVy nhìn cháy ruột gan anh. - Ấy ấy chị dâu à, em không dám chê đức lang quâncủa chị đâu ! Chỉ là em tham kiến giùm thôi !
Đành ra đối với người ngoài họ hiển nhiên nghĩ rằng Khả Vy vì không muốn chồngbị “dìm” nên khó chịu, còn Lạc Thiên cười ha hả, chắc do thiếu kinh nghiệm nênchữa cháy với vợ. Hẳn yêu cầu bữa cơm của chị dâu cao lắm đây.
- Thấy họ nói gì chưa ? - nghé đầu vào Khả Vy, Lạc Thiên đắc chí, - cô mà chọctức tôi, tôi sẽ cho họ biết ai mới là người nấu ! Lúc này cô mang ơn tôi đó!
Đôi môi của cô ép chặt vào bàn tay anh, chỉ cần có cơ hội sẽ sẵn sàng nhe răngnanh hung dữ, ước gì cô có hàm răng của một con Dracula với hai chiếc răng ởhàm trên vươn dài, chỉ cần nghĩ đến thế đã đủ suug sướng.
- Anh Thiên, tiện đây anh nấu thêm cho chúng em đi ! Dù gì cũng phải chiêu đãibạn bè ! Anh mà nấu riêng cho mỗi chị dâu tụi này không phục đâu ! - Trần Hùngnhai nhồm nhoàm, đem chuyện này kể với những người tình cũ của Lạc Thiên thìcác nàng ấy tiếc hùi hụi cho xem.
- Phải đấy !
Chẳng cần Khả Vy phải công kích, hai cậu bạn quý của Lạc Thiên đã dồn anh vàochân tường. Cùng cực, anh xắn tay áo tìm viện trợ của vợ, đàn ông vốn có tínhsĩ, để bạn bè ngưỡng mộ mình chiều vợ thì còn gì bằng.
- Giúp anh!
Èo ôi, nghe hắn nói mà nổi da gà, “giúp anh” cơ đấy. Khả Vy chấp nhận với điềukiện tất yếu, bao bọc thể diện của mình.
- Chị dâu đừng chiều Lạc Thiên, y mắc bệnh ỷ lại đó ! Cứ ra đây ngồi với chúngtôi!
- Không ! - Lạc Thiêm mím môi dè chừng Tuấn Kiệt, một tay giữ lấy Khả Vy, anhđâm ra ghét cái bản mặt nhăn nhở của bạn. Đã nấu cho ăn lại còn lắm chuyện.
- Xem kìa, có vợ là quên bạn bè! Chán cậu này thật ! Ha ha! Tôi cũng lấy vợquá!
Tuấn Kiệt và Trần Hùng cười không ngậm lại được, châm chọc một hồi, đến khi bịcả Khả Vy lẫn Lạc Thiên gừ mặt mới im hơi lặng tiếng. Hai anh chàng tì tay lênmặt bàn dài cổ đợi sản phẩm “made by Lac Thien”.
Lần đầu tiên cặp vợ chồng này nấu ăn chung! Vì là lần đầu tiên nên không tránhkhỏi sự không ăn nhập, mỗi người một ý. Đồ ăn trong tủ đem ra chế biến là được.Lạc Thiên đứng ngóng cái tủ lạnh một hồi lâu, xoay đi xoay lại không biết chọnmón nào, mặc kệ hơi lạnh tỏa ra từ tầng thoát nhiệt mang theo các phân tử cómùi cứ phả thẳng vào người.
- ... - Khả Vy trao quyền quyết định cho Lạc Thiên mà anh lề dà lề dề, nhíumày.
- Đây ! Chúng ta sẽ làm món trứng tráng và thịt kho tàu ! - Lạc Thiên nhớ rằngcô em gái mình, Lạc Nhã có khiếm khuyết trong việc bếp núc và thường xuyên chiêuđãi hai anh trai món này, cơ hồ vì quá dễ để thực hiện. - Phụ bếp ! Em đứng xembếp trưởng làm việc đây!
Gớm nữa, oai quá đi đấy chồng ạ ! Khả Vy không định đưa tạp dề cho nhưng để chokhách quan, Lạc Thiên chủ động cướp của cô cho ra dáng đầu bếp. Lên gân bằngmột cái “e hèm’, anh bắt tay vào công cuộc. Giả bộ “anh anh em em” ngon lành.
Tuấn Kiệt và Trần Hùng thi nhau diễn lại động tác vừa rồi của Lạc Thiên, thithoảng cả ba, bao gồm Khả Vy quay ra phớ lớ bởi sự nhập tâm một cách quá đángcủa đầu bếp nghiệp dư.
Hồi đấy Lạc Thiên vẫn hay trêu Lạc Nhã khó lấy chồng, có mấy món đơn giản màkhông làm được, khi em gái bảo anh làm thử cho biết thì nhất định không chịu,thành ra anh vẫn chưa từng vào bếp, có chăng cũng chỉ là cổ vũ Nhược Lam nấucho mình. “Nghe nói” thực hiện kho thịt, cần rửa sạch, trần qua nước sôi tẩymùi hoi khí, ướp gia vị và đun lên, còn các bước tiến hành tráng trứng, nếukhông chắc sẽ đập nguyên lòng đỏ tròn vo thì đừng ốp la mà hãy cho ra bát, đánhđều và chuyển qua chảo. Quá đơn giản, kể ra em gái mình khôn đáo để, biết chọnmón mà làm. Lạc Thiên vội vàng vênh mặt:
- Chờ xem tôi sẽ cho cô biết tuyệt đỉnh trứng và mĩ vị thịt heo là thế nào! -Câu này anh chôm lại từ Lạc Nhã, và sau lần ấy anh không dám thử bất kì món gìtừ Lạc Nhã nữa, nhưng Lạc Nhã là Lạc Nhã, anh là anh. Anh trai phải hơn em gái,thông thường bếp trưởng trong một nhà hàng vẫn luôn là đàn ông đấy thôi. Ấy ấy,nhưng nhỡ mình nấu ngon quá ngày nào Cáo cũng bắt mình vào bếp thì phiền lắm.Chưa gì anh đã mơ tưởng hão huyền.
- Ai lại chiêu đãi khách món sơ sài thế ? Thôi anh để đấy tôi làm cho ! Anh ravới họ đi!
- Cô thì làm được chắc ? Không thấy họ tấm tắc chê à. Cô đứng ra bên này để xemmàn trình diễn điêu luyện của tôi đây! Hai tên kia phàm ăn tục uống, mời cái gìchẳng chén ! Thôi, vào việc! Nhớ theo dõi cẩn thận vào đấy ! Cô là cô lười họclắm!
- Thì là “đồng bọn” cả mà ! - Khả Vy đứng bên cạnh, nhìn hắn cũng ra dáng lắmđây, chẳng biết có làm nên trò trống gì.
- Bắt đầu ! - nãy giờ Lạc Thiên khởi động mấy lần rồi. Anh cẩn thận bỏ đồng hồquăng cho Khả Vy cầm, đây là nghĩa vụ của kẻ hậu cần.