Khả Vy nghe thấy cười rúc rích càng làm Gia Minh điên hơn, anh bịt miệng cô choyên lặng.
- Anh vẫn nói được đấy thôi!
- Phi Hàmhẳn đoán ra có người đứng ở ngoài chỉ điểm.
- À à, ý tôi là…
- Là gì?
- hơn nữaPhi Hàm còn đoán được nội dung tin nhắn của chiếc điện thoại trong tay LạcTrung, nhưng cô cứ hỏi.
- …
- LạcTrung lúng túng, anh không thể dịch nổi.
Thấy vậy Vũ Gia Minh đành đổi chủ đề giúp, không biết ai mới là người đangchinh phục người đẹp đây.
- Tôi… có thể mời… em một điệu nhảy được không?
- Lần này anh chắc là đã dịch đúng chứ?
- Phi Hàmnói để lộ nét duyên dáng.
- Không, chính xác!
- LạcTrung đúng là quá thật thà.
- Vậy thì xuống sảnh lớn! Tôi không thích không khí trong phòng này!
- Phi Hàmchủ động mở cửa.
Vũ Gia Minh vội vã khuân Khả Vy nấp lẹ vào một góc khuất, nói là khuân bởi anhkhông để cô đi bằng chân, tiếng giày cao gót sẽ tạo tiếng động, cánh tay phảianh ôm trọn lấy vòng eo cô mà bê đi. Không nói quá nhưng một khi đã có quân sưlà Vũ Gia Minh rồi thì khả năng thành công của Lạc Trung rất lớn, anh rất nhiệttình giúp đỡ bạn bè trong chuyện tình cảm.
- Nhanh lên, đi xuống! - Vũ Gia Minh kéo Khả Vy đi theo, quyết tâm vào vụ nàyphải biết.
Việc chọn bài nhạc dance toàn quyền do Vũ Gia Minh sắp đặt, một bản cổ điển,đồng thời thay đổi không khí của sàn nhảy luôn.
Khả Vy đứng bên cạnh, lén nhìn theo Lạc Trung, cô thầm ước, ước gì có một ngườidành tình cảm cho mình như anh ấy dành cho cô gái Phi Hàm. Vũ Gia Minh nóiđúng, cô ghen tỵ, ghen vì chưa được ai yêu thương như thế, và đương nhiên nếuđược chính người chồng yêu thương như thế thì còn gì bằng, nhưng chồng ở đây làai thì cô chưa xác định được. Lạc Thiên đơn giản là người giữ tạm giùm cô vịtrí của một người chồng mà thôi. Và chuyện vun vén cho người khác thật là hay,cô quyết định cùng Gia Minh giúp đỡ “đôi bạn trẻ”.
- Khỉ thật!
- Sao thế?
Lạc Trung vẫn còn chưa biết bắt đầu điệu nhảy với người đẹp thế nào mà Vũ GiaMinh lại không thể giúp, anh đang tìm một bạn nhảy cùng mình để trình diễn từxa cho Lạc Trung học tập. Mấy cô nàng nhân viên thì quá chi là nhăng nhít, mấyem xinh tươi thì đeo bám ghê quá, còn cô gái Khả Vy này lại là người có chồng.Không lẽ anh lại tự diễn một mình. Nghĩ là làm, anh đưa tay lên không trung, ýchỉ để đôi tay phụ nữ đặt lên đó, rồi sẽ hôn nhẹ lên tay và đặt tay còn lại lênhông.
- Anh làm trò gì đấy? - Khả Vy trố mắt ngạc nhiên, không thể hình dung lại cómột con rối mang tên Vũ Gia Minh ở đây. Cô còn chưa hiểu thì làm sao người đứngxa chừng mười mét là Lạc Trung lĩnh hội được. Vì vậy Vũ Gia Minh lại soạn thảomột tin nhắn.
Túi quần của Lạc Trung rung lên một hồi, anh cảm nhận và nhìn xuống, Phi Hàm ýtứ:
- Cho anh một phút để đọc tin nhắn !
- Điều màPhi Hàm không quá nhàm chán với Lạc Trung là bởi dù anh đã có sự “đỡ đầu” củachuyên gia tán gái Vũ Gia minh nhưng anh vẫn đơ người như khúc gỗ. Cô cười đểchữa ngượng cho, thầm nghĩ tên Vũ Gia Minh tâng bốc anh chàng này quá đáng.
- Anh hãy làm theo tôi! - Khả Vy đọc lên lời văn bản mà Vũ Gia Mình vừa nhấnnút gửi, hóa ra là vậy. Cô có chút thắc mắc, Lạc Trung đã từng nhảy rất điêuluyện với Nhược Lam rồi cơ mà, cớ sao lại đực ra như tảng đá, hay vì đứng trướcngười đẹp làm anh quên hết tất cả, mà Nhược Lam cũng đẹp. Đây chính là sự khácbiệt giữa tình cảm bạn bè và nam nữ mà Khả Vy chưa tìm ra câu trả lời.
Vũ Gia Minh độc tấu khiến không ít nhân viên bảo vệ đứng gần đó hỏi han, anhkhông hé ra một lời. Giúp bạn là giúp đến cùng.
- Anh sai rồi, phải bước chân phải lên trước! - Khả Vy chọc, tại sao anh takhông để mình nhảy cùng nhỉ, hay vì khinh mình không biết nhảy chứ. Xí, ta đâyđã từng được đào tạo học cẩn thận rồi nhá, có bảo mình nhảy cùng cũng không chođâu!
- Ai bảo cô thế ? Phải bước sang ngang như thế này !
- Sai toét ! Nhìn đây ! - Khả Vy đứng song song tập cho anh xem. Đi được vàibước thì quên béng, chỉ tại trong lúc học cô toàn kì kèo thời gian với thầygiáo nên giờ chẳng nhớ.
Lạc Trung bị mắc kẹt, thấy Gia Minh và Khả Vy cứ tranh luận làm anh không biếtlàm thế nào nữa. Phi Hàm quyết định ngoái lại coi xem quân sư của anh giở trògì.
- Cô ta quay lại kìa!
Khả Vy nhanh chóng đứng áp mình vào Vũ Gia Minh, hai người hòa vào bản giaiđiệu trong vô thức. Ăn nhập từng động tác của nhau một cách hòa hợp, bàn tay côđặt trên tấm lưng anh.
Và đó cũng là lúc phiên bản Lạc Trung bước vào cùng Dương Mẫn.
Ba vị trí đứng, ba đỉnh của một tam giác, Lạc Trung bên Phi Hàm, Khả Vybên Vũ Gia Minh và Lạc Thiên bên Dương Mẫn, giữa khán phòng lớn, không khó đểnhìn thấy nhau nếu thực sự có mối nhân duyên.
Xét về mối quan hệ thân xơ, Lạc Trung chỉ nửa vời đặt lưng chừng đôi tay cứngnhắc trên mạng sườn Phi Hàm. Lạc Thiên dự định ra dáng dân đàn anh trước mặt cônàng trẻ con, cho phép xúc giác năm ngón tay sỗ sàng trêu đùa Dương Mẫn, tuykhông phản ứng dữ dội như vợ mình bởi anh luôn ý thức hành vi, tránh thái quánhưng đúng là Dương Mẫn tìm mọi cách đứng xa anh một vài bước. Về phần haingười quân sư, dường như họ mang một tấm lòng hảo tâm dư thừa, họ cho rằng cầnphải chứng tỏ cho Phi Hàm thấy hai mình không hề có ý giúp đỡ Lạc Trung, đơnthuần họ muốn nhảy cùng nhau.
Vũ Gia Minh hơi nghiêng người để ý động tĩnh từ Phi Hàm, cô nàng rất tinh ý,điều đó càng khiến anh phải thất lễ với người có gia đình hơn. Dù không thíchnhưng đứa thổ dân này nhảy cũng không tồi.
- Thế nào rồi ? - Khả Vy ngước lên thăm dò Vũ Gia Minh, người anh luôn mang hơiấm, nếu là mùa đông chắc chắn sẽ là một nguồn nhiệt năng diệu kì, còn là tiếttrời hè, man mác cảm giác an toàn. Cô không có ý rời điệu nhảy.
- Đóng tiếp đi, cẩn thận Phi Hàm biết chúng ta tham mưu cho Lạc Trung thì đạibại !
Đến lúc này thì cặp đôi « Lạc Trung » đã rút gắn khoảng cách giữa hai cạnh bêncủa tam giác. Người đầu tiên nhìn thấy một đỉnh là Dương Mẫn.
- Anh ơi, hình như người kia là anh Lạc Thiên em trai anh thì phải ?
- Hả ? - Lạc Thiên lúc này sững người, giật mình vì câu nói, Lạc Trung cũng cómặt ở đây ư.
Một Lạc Trung thứ hai nằm trong vòng bán kính 10m của « Lạc Trung ». Thời giantrước đó chừng hai tiếng, Lạc Trung và Lạc Thiên đã tới một cửa hàng thời trangnam giới, trung tâm bao gồm nhiều phong cách trang phục và hai người đã chọn đồcho người còn lại, ngay khi bước ra cô nhân viên quen thuộc còn nhận lầm. Antâm với điều đó họ đã bỏ sót một « thuộc tính » quan trọng, đó là Lạc Thiên rấtthích đến câu lạc bộ, nên việc hoán đổi phải dùng tới mũi tên hai chiều rồi. Sẽxuất hiện một Lạc Thiên trong dấu ngoặc kép.
Không dừng lại ở rắc rối cấp độ bình thường, có thêm một sự lằng nhằng khác :
Người thứ hai nhìn thấy là một kẻ ngoài cuộc, Triệu Đông Kỳ kết thúc việc viếtlách, anh nhận diện những ba đỉnh của tam giác, điều khiến anh bận tâm nhấtkhông phải là Lạc Trung và Lạc Thiên cùng xuất hiện mà là cử chỉ thân mật củanhân vật chính trong « tiểu thuyết nhà họ Cao » với một nhân vật nam nào đótrước sự có mặt của nam nhân vật chính. Anh nên báo hiệu cho cô để tránh gâyrắc rối.
- Khả Vy, Lạc Thiên kìa! - Triệu Đông Kì cũng không xác định được Lạc Trung vàLạc Thiên.
Thế là xong, cái loa phóng thanh nói đúng đoạn bản nhạc lắng xuống, không gianyên tĩnh tương đối, mà Triệu Đông Kỳ vừa rồi ở sàn B, thính giác thích ứng tạmthời mức âm lượng lớn làm giọng nói bị ảnh hưởng to hơn mức giới hạn.
Vũ Gia Minh đẩy Khả Vy ra, hành động chớp nhoáng thật sự giống một kẻ trộm lénlút khi bị phát giác lập tức phủi chứng cứ. Lạc Thiên rời mắt khỏi Lạc Trung,nhằm thẳng chỗ Triệu Đông Kỳ, từ đây dưới góc nhìn bao quát, Khả Vy ở đó, vừakhoát tay khỏi một người đàn ông không phải anh. Đôi tai đỏ lựng đột ngột vàcon ngươi trừng trừng những tia sét đánh. Cánh tay anh giật lại buông thõng,không thể đón được tập hợp tỉ tỉ các đại phân tử trong không khí, đôi chân nàydường như lạc vào môi trường vô trọng lượng. Vì sao anh phản ứng tương tự vớicô, đánh rơi Dương Mẫn ?, sự thanh minh tự giác là một phản xạ có điều kiệnđược hình thành trong quá trình phát sinh kể từ ngày chiếc nhẫn ngự trị trênngón áp út. Lạc Thiên không hề chớp mắt một chút nào, có chăng chỉ nheo lạiđiều tiết, anh ghét ánh mắt cô lúc này, dối trá hay bối rối, lừa gạt hoặc lúngtúng, thiếu sự hoài nghi vốn có khi Lạc Thiên này đang sánh bước cùng phái nữ.
- Lạc… - Lạc Trung chặn ngay dòng thác lũ xoáy quanh ánh mắt Lạc Thiên, nhưngkhông biết nên phát âm từ tiếp theo ra sao. Tất cả cần phải để anh giải thích,về Vũ Gia Minh và Khả Vy, thật không tiện để nói lúc này.
Lạc Thiên hít một hơi đầy lồng ngực, làm chủ suy nghĩ, vẫn bình tĩnh tiến đếnchỗ Lạc Trung, anh đang đóng vai một người anh chồng, cần phải hoàn thành chochót. Còn Cao Khả Vy kia, cô cứ chờ đấy, về nhà tôi sẽ hỏi tội.
- Chào Thiên ! Em cũng đến đây à ?! - Dù rất ngượng mồm khi đảo bậc xưng hô,Lạc Thiên đành thất lễ. Anh lướt qua Phi Hàm, cười mỉm. Một khi đã có hạt giốngthay thế cho vị trí của đỗ quyên thì mảnh vườn nhỏ chẳng thiết đến bách hợp hayhoa hồng có gai.
- Chào anh chị ạ, em là Dương Mẫn, bạn của anh Lạc Trung ! - Dương Mẫn lễ phépnói, cung cách gia giáo.
Phi Hàm chau mày, gật đầu thay lời chào chứ không nói. Rõ ràng người đứng cùngvề phía cô đây mang tên Lạc Trung, kể cả hai giọt nước cũng phải có tên khácnhau thì mới biết đường phân biệt. Còn nữa, Vũ Gia Minh lúc đưa cô vào phòng108 đã nói gì đó và định đi ra, cô không để tâm nhưng hẳn liên quan đến cô gáiđằng kia.
- Chị là… Khả Vy ạ ! Rất vui được gặp chị ! - Dương Mẫn cởi mở.
Lại còn Khả Vy nào ở đây nữa ? Phi Hàm càng khó hiểu hơn. Vừa lúc có ai đó nhắctới « Khả Vy, Lạc Thiên đến », vậy mang một vài sự nhầm lẫn giữa các mối quanhệ ở đây. Lạc Thiên là anh chàng quần áo vest trang trọng mà áo trong xộc xệchhay là Lạc Trung ?
- Tôi nghĩ Khả Vy có lẽ là cô gái kia ! - Phi Hàm biết chỉ tay vào phía ngườikhác là không đúng, cô đánh mắt sang phải.
- Này, hình như họ đang nhìn cô đấy
! - Vũ GiaMinh ra hiệu cho Khả Vy ngơ ngác, cô là người hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưnglại không biết nhận ai là chồng.
Lạc Thiên và Lạc Trung giao nhau con mắt, hiện tại chỉ còn cách bảo vệ kế hoạchvì mức độ quan trọng của sự việc. Điều này liên quan đến danh dự của không chỉcả hai mà cả ông Trương.
- Em dâu ! Lại đây ! - Lạc Thiên gọi mà gằn giọng khó chịu, ai đời lại phải gọivợ là em dâu chứ. Anh từ chối việc nhìn cô, đăm chiêu chọn một nơi dừng mắt.
- Đi đi, tôi không tiễn !
- Vũ GiaMinh khoanh tay. Anh đứng ngoài câu chuyện của nhà họ Cao.
Dương Mẫn vốn dĩ nghĩ anh chàng nhảy với kiều nữ là cậu em tên trai Lạc Thiên,chồng có mặt ở đây, vợ cũng thế mà mỗi người một bạn nhảy, còn « Lạc Trung »toát lên sự đứng đắn, khác hẳn với điệu bộ trong quán ăn.
Khả Vy chầm chậm tiến lại gần, liếc nhìn Triệu Đông Kỳ cầu cứu, cô hoang mangtrước hai « hạt Lạc » to tướng. Như cô đã từng viết, Lạc Trung là người có chânmày đậm, cô đã nhớ dược các thành viên trong nhà họ Cao rồi, không muốn đổi lạiđâu.
Về phía Phi Hàm thì tức tối vô cùng, vùng vằng khoát tay khỏi « Lạc Thiên ». Côvào nghề đã lâu nhưng mới ra đất Bắc nên không hay chuyện, cứ ngỡ anh chàng rụtrè trung thực, hiền khô, khi nghe qua cách chào hỏi giữa họ tự đoán được thànhphần gia đình Cao gia. Cô chuyển hướng về Vũ Gia Minh, đồ nói dóc. Lạc Trungtrong lời Vũ Gia Minh là một Lạc Thiên, một tên đã có vợ !
Lạc Trung bất đắc dĩ trở thành người có gia thê, còn Lạc Thiên nghiễm nhiêngiải phóng thành người tự do. Nhân thể con Cáo dám tòm tem với tên Vũ Gia Minh,Lạc Thiên lấy danh nghĩa Lạc Trung mà vơ ngay Dương Mẫn về bên mình.
- Tôi không hiểu ?!!!
- Vũ GiaMinh đứng cạnh Triệu Đông Kỳ.
- Tôi cũng vậy ! Rốt cuộc ai là anh và ai là em ?
- Không như em nghĩ đâu Phi Hàm, tôi… - Lạc Trung rất muốn thanh minh, mớ thònglọng cần tìm cho ra chỗ rối.
- Anh nói xem tôi nghĩ gì mà khẳng định như thế !?
- …
Bằng lượt hội thoại trên, Lạc Thiên đủ xuyên thấu tình cảm của anh trai, chưacó người con gái nào khiến Lạc Trung cần làm sáng tỏ như vầy, nhưng kế hoạch làkế hoạch, con Cáo kia, ngươi mau về chỗ là vợ của « Lạc Thiên » mau !, còn đứngđó với hai tên kia làm gì. Kể mà Lạc Nhã là con trai có lẽ đã được ứng cứu đếnđây để tiếp tục đóng giả.
Nếu nói Lạc Trung đang đi bên cạnh Dương Mẫn và Lạc Thiên đang chăng hoa vớiPhi Hàm thì quả thực thừa nhận đôi vợ chồng Khả Vy và Lạc Thiên tự đi cắm sừngnhau. Nàng vợ không vừa, kiếm tìm tên Gia Minh phong độ kèm cặp.
Nếu nói thật ra thì càng không được, người ta sẽ đánh giá Lạc Thiên là đồ xấuxa, lừa dối vợ và anh trai để đi tán gái, thậm chí là chị dâu tương lai khôngchừng.
Kiểu gì thì danh dự của Lạc Thiên cũng bị bôi nhọ, ít hay nhiều về mức độ, nên…chọn phương án thứ nhất, cả Lạc Thiên và Khả Vy bị tố cáo, Lạc Trung mất hìnhảnh trong mắt Dương Mẫn - phương thức tối ưu san sẻ nỗi niềm cho cả ba.
- Sao, nói gì đi !? Anh định nói anh là Lạc Trung hả ? - Phi Hàm cự tuyệt. Côghét nhất những ai nói dối.
Hẳn tinh ý sẽ nhận ra rằng cô đang chờ đợi lời giải thích từ anh chàng có têntrong giấy khai sinh là Lạc Trung nhưng hiện thời là Lạc Thiên. Anh chàng đólúc này đã đau đầu lắm rồi, mệt, không thể nghĩ được gì hơn nữa.
- … Anh là… Lạc Thiên ! - Đành là thế, nói ra câu này mà lòng nặng trĩu, LạcTrung bấm bụng đứng bên cạnh Khả Vy, ngậm ngùi, vậy là hết. Cô ấy sẽ không baogiờ muốn nhìn mặt anh nữa, còn em dâu, chắc sẽ giận anh nhiều.
Chương 7.1: Luật giatrưởng
Bây giờ chỉ còn ba người trong cuộc, địa điểm là căn nhà mang tên Cao LạcThiên. Lạc Trung rầu rĩ đứng ngồi không yên, bồn chồn mà đau lòng :
- Anh thành thật đã làm phiền hai em ! Em dâu, cho anh thứ lỗi !
- Không có gì đâu! Em hiểu mà ! Anh cứ vui lên, em nghĩ Vũ Gia Minh sẽ tìm cáchnói cho Phi Hàm hiểu ! - Khả Vy vặn nắp chai bia chuyển về an uỉ anh chồng.
Lạc Thiên soi cô từ trên xuống dưới, dám nhắc đến tên của Gia Minh à, theo anhphỏng đoán thì cô có liên lạc với hắn ở mức độ mật thiết.
- E hèm! - giật lấy cái mở nắp, anh để ý cô chỉ tiếp bia cho Lạc Trung, còn anhphải tự mình, con Cáo này rất phân biệt chồng với người trong gia đình nhàchồng. Bộ anh hiền dễ bắt nạt ư?
Khả Vy nhìn lại bằng một nửa con mắt, không thèm tiếp chuyện, bỏ qua mọi sự chúý về anh.
Lạc Trung thấy nguy cơ xảy ra chiến tranh cao, anh đành nhận hết về mình.
- Lạc Thiên à, Vũ Gia Minh, cậu ta nhảy cùng Khả Vy xuất phát từ lí do muốngiúp anh! Cậu đừng hiểu lầm !
- Ai thèm hiểu lầm ! Mà anh cũng biết khiêu vũ, cớ gì nhờ hai cái người nghiệpdư vô công dồi nghề này !
- Xin lỗi anh đi, tôi nhảy rất giỏi đấy! Mà ai vô công dồi nghề ? Tôi á, anh cóbiết nghề nghiệp của tôi là phải làm vợ lão Thiên không hả ? - Nói đoạn Khả Vynhận ra sự có mặt của Lạc Trung, cô lấy tay che miệng, mím chặt môi. Cô đượctrả lương đàng hoàng về cuộc hôn nhân này, có việc bán sức lao động, do đó côcó việc làm.
- Nực cười, thế thì nghề nghiệp của tôi là gì ? Ở nhà ngắm cô chắc ! Cái bảnmặt xấu xí ngày nào cũng phô ra cho thiên hạ người ta nhìn ! Mà cô lấy cái váynày ở đâu ra ? Cô có tư cách gì mà vào vũ trường ? - Lạc Thiên vẫn cổ hủ trongchuyện ăn mặc của Khả Vy, váy hai dây, cổ trễ, màu đen bóng, lại còn hợp phápvào được Gia Gia, có khi nào tên Vũ Gia Minh đó mua tặng, anh điên tiết lên,bất chấp Lạc Trung muốn chen ngang - Cô tưởng mình là thiên nga ư, cái tên VũGia Minh chẳng qua ghen ăn tức ở với tôi nên mới tìm cách tiếp cận cô thôi ! -Nếu không bởi lúc đó có Dương Mẫn ở đấy thì anh đã ném cái áo khoác của mìnhbắt cô phải mặc rồi.
- Hừ ! Nhược Lam tặng tôi cái váy này đấy ! Sao nào, tôi còn có một cái ngắnhơn thế này cơ do Lạc Ngôn tặng, bữa tới anh Minh rủ tôi đi thì sẽ đem ra mặc,phải cho bọn họ biết vợ của anh rất đẹp chứ nhỉ ?! - “anh Minh”, Khả Vy tângbốc quan hệ của mình, hắn còn đuổi cô đi chứ mời mọc gì, nhưng phải ra oaitrước mặt chồng. Kèm thêm việc nhắc tới Nhược Lam, cô muốn anh không nói lạiđược.
- Hai đứa đừng cãi nhau nữa...
- Anh trật tự để tôi nói cho con Cáo này biết, cô đừng có thấy tên Gia Minh đóhào hoa mà sinh tình ý, cô nên nhớ chúng ta có 11 tháng vợ chồng, cô muốn làmgì cũng phải đợi đến khi cắt đứt với tôi. Tôi cấm cô có quan hệ qua lại vớihắn, hắn là kẻ xấu xa, chuyên buôn bán tham ô tiền bạc, hàng lậu và thuốc cấm.
- Liên quan gì đến anh chứ ? - Khả Vy chỉ ngờ phụ nữ mới thích nói xấu nhau, aidè cái tên này cũng mắc hội chứng không tích cực.
- Không liên quan ? Cô định bêu xấu vào mặt chồng à ? Cô cho tôi là con bù nhìnchắc ?
- Còn chuyện anh nhăng nhít với đám phụ nữ tôi có nói làm gì không ?
- ... Ai bắt cô không nói! Mới lại cô là ai chứ, cái đồ vợ chẳng phải vợ, ngheđây, từ nay tôi không thuê người dọn nhà nữa, cô sẽ phải làm hết tất cả ! -hình phạt cho việc ham chơi của vợ là làm việc nhà, anh sẽ bới việc bắt cô taphải làm, làm đến nỗi không còn thời gian rảnh.
Khả Vy không đấu lại, cô nén nhịn, anh ta vừa nói cô không phải vợ, cô vô côngdồi nghề nên định cho làm ô sin để giải quyết gánh nặng việc làm sao, còn nữa,Lạc Trung ở đây mà anh ta ăn nói thiếu suy nghĩ.
- Lạc Thiên, cậu quá lời rồi đấy ! Anh khẳng định một lần nữa giữa Gia Minh vàKhả Vy không có gì, họ là bạn bè !
- Bạn bè cái nỗi gì ? Cái hôm đám cưới hắn phát ngôn rất là vô ý, rồi ở bể bơicô đã để hắn làm gì, cô học nhảy giúp cho việc đi cùng tôi mà lại cặp kè vớihắn à ? - Từ trước tới giờ chơi với Tuấn Kiệt và Trần Hùng, Lạc Thiên không baogiờ lo lắng về việc tình cảm dù hai người kia có ngoại hình khá ư nhìn, nhưngsao anh lại có chút do dự khi đặt mình lên bàn cân với Vũ Gia Minh.
- Anh chồng, hôm nay chúng em có việc bận, anh có thể chọn hôm khác ở lại vớichúng em được không... em xin lỗi ! - Khả Vy nói lạc giọng, cô mang trong mìnhmột ngọn lửa uất ức. Cô đã vi phạm các điều khoản của họ Cao rồi, cuộc hôn nhânnày không được phép cho người khác biết bản chất.
- Anh về đi ! - Lạc Thiên đẩy đẩy Lạc Trung ra cửa, cần không gian thoải mái đểnói chuyện với con Cáo.
- Hai đứa chắc sẽ không cãi nhau ? Anh sẽ ở lại cho tới khi nào cậu bình tĩnh !