Đáng lẽ ra anh sẽ hỏi Cáo : vì sao cô lại có mặt ở giường tôi, mặc áo tôi vàlàm tôi tốn mất bao nhiêu nơron thần kinh quý báu dằn vặt khổ sở ?, do anh ngạomạn cho rằng mình quá hấp dẫn và cũng không thích chấp trẻ con, một mặt cũng vìphản ứng dữ dội của Cáo trước những sự va chạm xúc giác với người khác giới nêntạm tha. Khả Vy là Cáo và Cáo là Khả Vy, trên mọi phương diện con Cáo này khônghiểm độc mà chỉ xấu tính và dữ dằn thôi, thế nên nếu diễn tả danh từ « Cáo »bằng giấy viết thì Lạc Thiên sẽ chọn chữ viết hoa. Quay trở về bàn ăn, anh tưlự nhìn Khả Vy, thăm dò Cáo một tý :
- Hôm nay cô tới đó làm gì ?
- Tới đó ? Tới đâu ? - Khả Vy biết địa điểm được nói tới nhưng lại không tiệnnói ra.
- Chậc, đã thế lại còn mặc đồ biển nữa, cô nên nhớ mình đã có gia đình, khôngcòn thoải mái ăn mặc nữa đâu ! - Lạc Thiên làm giọng khó tính của bậc gia trưởng.Ngày hôm nay anh nghĩ về vấn đề cô đã lập gia quá nhiều lần.
Theo suy nghĩ của cô có khi nào Trần Hùng nói với Lạc Thiên cô làm trò hề chỉđể tạo ấn tượng quyến rũ với anh, chắc không đâu, Trần Hùng đã hứa là kín tiếngrồi mà.
- Vậy còn anh thì sao ? Anh đến đấy có việc gì ? Anh cũng có vợ rồi mà ăn mặcthời thượng quá ha ! Không biết cái quần sọc xanh đỏ tím vàng của anh mua ở đâunhỉ ? - Khả Vy phản công.
- Tôi… đi giao lưu ! Cái quần đấy mua cùng chỗ với… - Ngay chính Lạc Thiên cũngkhông biết được rằng, sâu sa của việc anh có mặt tại nơi giải trí là vì Khả Vy,còn địa điểm lựa trang phục chính là cùng nơi với đồ hai mảnh của cô, anh làngười trực tiếp lựa cả hai sản phẩm. Cô hỏi gì anh đều tự giác trả lời, chỉ làkhó nói đến nỗi không tiếp tục được thôi. Anh đã mấy lần định vấn Trần Hùngkhuôn mặt của Khả Vy khi thấy anh ôm vai phụ nữ khác thế nào nhưng không thoátra suy nghĩ để mở miệng. Tiện đây anh đang bắt sóng tâm trạng cô.
- Thì tôi cũng đi giao lưu ! - Khả Vy vẫn tiếp tục ăn, ngoài mặt thì bình thảnnhưng trong tâm can chỉ muốn thét ra lửa.
- Ai cho cô đi chứ ? - Lạc Thiên tỏ ra trẻ con, để ba chân ghế còn lại chạmđất, cho chân lên ngồi xổm. Chặn đũa cô bằng đũa mình với món thịt rán.
- Tôi cho tôi quyền ! - Khả Vy lườm anh, kiên quyết gắp bằng được miếng thịt.
- Này ! Cô muốn đi đâu phải được phép của tôi ! Tôi… là chủ cái nhà này ! - LạcThiên lớn tiếng, con Cáo này ngờ nghệch lắm, chỉ mới bị Trần Hùng nói vài lờiđã mặc trang phục mát mẻ rồi, nếu hắn là kẻ lạ mặt thì thật không được. Anhgiật lại miếng thịt bằng tay và cho lên miệng nhai ngon lành.
- Thế tôi muốn đại tiện hay tiểu tiện cũng cần thông bảo nhỉ ? - Khả Vy khôngchấp, cô chuyển sang món khác.
- Có, thông báo hết… cô nhớ phải… nhịn cho tới khi hoàn thành việc báo cáo vớitôi rồi mới được giải quyết ! - Lạc Thiên chặn mọi đường ăn của cô, anh nhanhnhẹn cướp trắng trợn miếng ăn của người khác và nở một nụ cười rất duyên khi côcó ý định tức giận.
Hic hic, Khả Vy không đỡ nổi câu nói này của Lạc Thiên, cô nhìn anh cười đểu màgắng nhẫn nhịn.
- Hắt xì !!!!
- Cô không cho tôi ăn cơm nữa à ? - Lạc Thiên không kịp trở tay, vi khuẩn đãbay phấp phới trong không trung. Chỉ tại Khả Vy đột ngột hắt xì không báo trướcvà không kịp quay mặt đi.
Người ta vẫn luôn nói, hắt xì một cái là có kẻ nói xấu.
Tại một nơi gần đó...
- Đen đủi, hôm nay mồng một bị trát bùn bởi một con quỷ cái, đen hết chỗ nói !
Vũ Gia Minh được đàn em dẫn đến « xào huyệt » hương khói làm lễ giải xui. Đốivới người kinh doanh thì chuyện này là lẽ thường tình. Anh ngồi ngay ngắn vànghe phán.
- Chậc chậc, tháng này có vẻ không được tốt với cậu, cậu sẽ gặp nhiều chuyệnxui xẻo ! Úm ba la xì bùm ! - thầy bói tiến hành lễ giải hạn tại chỗ.
- @#%$#@(&*^%%$ !
Vũ Gia Minh vừa mới bước ra đường đã suýt bị thụt nắp cống, tra chìa khóa lạilấy nhầm chìa mô tô nên mãi động cơ không chạy, khi lấy đúng chìa thì xe hếtxăng, đi đổ xăng thì lại thủng lốp. Theo thuật toán xác suất kết hợp tâm linhvà khoa học, trong vòng đời của một người chu kì may rủi luôn diễn ra, có điềuthật trùng hợp kể từ ngày anh gặp Khả Vy, cuộc đời lao vào một lối khác, conđường sỏi đá gồ ghề.
Chương 6.1 : Lạc Thiênkhông phải là Lạc Thiên.
Bắt đầu từ ngày hôm nay Lạc Thiên có thói quen đi ngủ cài cửa. Ở với Cáothì thợ săn phải biết tự bảo vệ mình thôi. Lẽ tất yếu, thỏ không ăn cỏ gầnhang, thợ săn không hứng thú với Cáo trong chuồng… bởi lẽ cực kì nguy hiểm !Thế nên cứ đến hai mươi hai giờ là về phòng đóng cửa, anh lượt xem có trận cầunào hay ho thì ngồi xem cho tới khi buồn ngủ.
- Ring !
Có một tin nhắn, Lạc Thiên không định đọc, thường thì bạn bè đàn ông con traicó gì vẫn hay đàm thoại, chỉ trừ mấy nàng rỗi hơi thừa việc mới đốt thời gianlãng xẹt, lấy vợ rồi phải kiêu thì gái mới phiêu, anh không quan tâm. Nhưngnghĩ thế nào lại lôi điện thoại, xóa và chặn luôn tin nhắn của những người đẹprồi soạn một tin nhắn gửi tới « Cao gia » ( Chú thích thêm dấu sẽ là Cáo già,cái này đề phòng ai đó vô tình nhìn thấy sẽ nghĩ anh coi vợ là gia đình, là tấtcả mà ngưỡng mộ, chứ thực ra… anh coi vợ là thú dữ).
Vừa hay tối nay Chelsea và Inter Milan đối đầu tranh cup vô địch, không thể bỏlỡ. Lạc Thiên đã thủ sẵn mấy lon bia, chỉ thiếu đồ nhắm, anh nghĩ ngay tới vợ.Chắc giờ nàng đã thủ tục xong xuôi đắp chăn đi ngủ.
Khả Vy sấy khô mái tóc, soi mình trước gương ngắm nghía một hồi thì nhận đượcmột tin nhắn có nội dung : «
Co quenkhong trinh bay viec di cau cua minh cho toi biet day, phat co phai lam cho toian dia lac rang
», cô dịchlà : cô quên không trình bày việc đi cau của mình cho tôi biết đấy, phạt côphải làm cho tôi ăn đĩa lạc rang.
Anh nhận lại 1 tin nhắn :
Cau la gi?
Hồi âm :
Cau latoilet !, vừa nhắnLạc Thiên vừa cười, đi cầu chứ còn đi đâu nữa, chẳng nhẽ lại nói rõ ra.
Khả Vy còn tưởng trong bữa cơm nói đùa, không ngờ tên chồng này thích bắt bẻ,đồ nhiễu sự, cô nhắn lại :
toi dang otrong toilet, dang rat ban, neu muon toi lam cho thi doi day !
Con Cáo này mắc bệnh lười đây mà, bận làm gì trong đấy mà bận, được rồi :
Co makhong lam do an cho toi, toi se…
Lạc Thiênchưa biết điền thêm gì, giữa anh và cô thì lấy đâu ràng buộc để đem ra kì kèo.
Thoi duoc roi, toi se lam cho anh
.
.
.
.
Vao ngay mai !
Khả Vy tay chống hông đặt điện thoại xuống gối, leo lên giường tắt đèn đi ngủ.Gã muốn ăn vào giờ này thì tự đi mà làm, mình không rảnh !
Lạc Thiên còn lưỡng lự thêm kí tự cho dòng tin nhắn thì đã nhận được một phảnhồi, tức khắc đọc ngay. Nhưng do không kéo hết màn hình, anh cả tin vợ mình quáchi đảm đang. Câu trả lời có cả chủ ngữ, vị ngữ nhưng trạng từ chỉ thời gianlại đặt cách biệt tít xuống dưới làm cho anh cứ vẩn vơ ảo tưởng. Trận bóng đãmở màn, bia đã mở nắp, người vẫn ngồi đợi… trằn trọc theo thời gian.
Lạc rang là món ăn quá dỗi bình dân, thay vì bắt vợ phải xuống bếp, anh hoàntoàn có thể kiếm một gói đậu phộng nhâm nhi, thậm chí còn thượng hạng gấp mấylần, tuy nhiên đôi khi đồ ăn sẵn không ngon chút nào. Lạc Thiên chẳng tập trungcoi tivi, thay vào đó là hình ảnh về nàng vợ vừa ngủ gà ngủ gật lảo đảo đôi taytrên chiếc chảo chống dính, thi thoảng giật thom thót khi chẳng may lạc bị cháykhét lèn lẹt. Nghĩ cũng tội, nửa đêm nửa hôm để nàng vất vả, thương tình anh mởchốt cửa đi xuống lầu.
Đèn tối om, chẳng có bóng người nào trong bếp, lẽ nào nàng ta đói quá nên chénsạch sản phẩm vừa làm ra và ỉm đi ? Lạc Thiên lắc đầu lại đi lên, anh đã vôtình mắc chứng tham ăn mà không hay biết, tiến tới phòng Khả Vy đập cửa.
- Chuyện gì đấy ? - Khả Vy đã đang thiu thiu giấc ngủ, chất giọng thều thào,trả lời cho qua.
Lạc Thiên cho rằng Khả Vy không tuân thủ khâu phục vụ Thượng đế, anh là thựckhách, yêu cầu món ăn, cô giữ vai trò đầu bếp kiêm chạy bàn. Những tưởng bamươi phút dành cho sự đợi chờ các công đoạn mà đầu bếp Khả Vy tiến hành sẽ đemlại cho anh một món đồ nhắm, thế rồi cô đầu bếp này linh hoạt chuyển hướng sanglàm người gọi món, chắc chắn cô ta đang ngồi chén lạc, kiểu gì trên mép con Cáoăn vụng cũng vương vỏ lạc cho xem. Nghĩ đến thế Lạc Thiên tự cho mình quyền hợppháp xông vào lãnh thổ của người khác, vặn nắm đấm hùng hổ đi vào.
- Bắt quả tang con Cáo ăn vụng ! - Anh bảo thủ giữ vững lập trường dù trongphòng hoàn toàn tối om, sau vài giây đèn ngủ sáng. Khả Vy uể oải ngồi dậy.
- Ơ… cô… đang ngủ à ? - Lạc Thiên bấm bụng, ra vẻ ngây thơ không có tội, anh đãquá trẻ con hay cực kì tâng bốc mình là Thượng đế để tùy tiện vào phòng congái.
Đảo mắt quanh phòng rồi đôi mắt anh tìm ra ơi dừng chân, chúng không thể rờikhỏi bộ đồ ngủ của cô, nhìn dễ thương vô cùng, tập hợp của cả một tiểu độipokémon, trong khi pijama của anh đơn giản chỉ là hình sọc dọc trắng xám, nhìnhao hao giống tù nhân.
- Anh vào đây có chuyện gì ? - Khả Vy cảnh giác kéo chăn chùm kín cổ, đột ngộtngồi so lại tự vệ. Gã có tình ý nào đó với mình chăng ? Cô nắm lấy con búp bêlàm… vũ khí tự vệ.
- Hả ? - Sự bất ngờ trong hành động thủ thế của Khả Vy khiến Lạc Thiên bối rối,anh chớp mắt và nuốt một nắm khí để trôi biến khoảng cách giữa cả hai. Nói gìlúc này cho thỏa đáng, nói rằng vì anh đến đòi đĩa lạc hay kiểm soát cô đanglàm trò gì, chúng sẽ tố cáo sự tham ăn tục uống của anh mất.
- Anh vào đây có chuyện gì ? - Khả Vy cảnh giác kéo chăn chùm kín cổ, độtngột ngồi so lại tự vệ. Gã có tình ý nào đó với mình chăng ? Cô nắm lấy con búpbê làm… vũ khí tự vệ.
- Hả ? - Sự bất ngờ trong hành động thủ thế của Khả Vy khiến Lạc Thiên bối rối,anh chớp mắt và nuốt một nắm khí để trôi biến khoảng cách giữa cả hai. Nói gìlúc này cho thỏa đáng, nói rằng vì anh đến đòi đĩa lạc hay kiểm soát cô đanglàm trò gì, chúng sẽ tố cáo sự tham ăn tục uống của anh mất. Bữa tối nay anh đãăn quá nhiều lại còn đòi hỏi gì nữa, Lạc Thiên lập tức dang tay kéo cổ áo ravào hứng gió :
- Phòng tôi… điều hòa bị hỏng !
- Thì sao ? - Khả Vy cẩn trọng lẩn trong chăn, điều hòa của hắn bị hỏng thìliên quan gì đến mình, lẽ nào… gã muốn qua đêm ở đây !
Mắt cô mở to như pha đèn, truyền đến mắt Lạc Thiên, khiến cửa sổ tâm hồn bênnày thao láo đảo về cây điều hòa đang làm việc chăm chỉ. Nói rồi mới biết mìnhngớ ngẩn, cái nhà này đâu phải chỉ phòng cô và anh là có điều hòa, hỏng rồi, cóthể xuống tầng ngủ tạm trên đi văng hoặc ghế đệm lớn cũng được. Anh định làm gìở đây được chứ ?
- À thì… tôi nóng, tôi ngồi nhờ chút ! - Đành tiếp tục nói dối, ban đầu chẳngphải anh không muốn Cáo vào phòng mình nên mới chốt cửa, còn lúc này anh lạichủ động vào hang Cáo, chẳng hiểu nổi bản thân nữa.
Không nói không rằng, Khả Vy đứng phắt dậy, tìm cách đi ra cửa, anh muốn lạigần chiếc điều hòa, còn cô lại muốn tránh khỏi anh, mỗi động tĩnh của Lạc Thiêncô đều lắng nghe thật kĩ.
- Cô… đi đâu đấy ? - Cáo mới là chủ phòng, anh mạn phép vào, ai lại để chủphòng bay biến.
- Nếu nóng anh cứ nghỉ lại phòng tôi,… chúng ta đổi phòng !
Khả Vy muốn rời xa tên chồng này càng sớm giây nào hay giây đấy. Cùng là mộtloại hình giải trí, một bộ đĩa phim tâm lí tình cảm để lại một chấm nhỏ trongtrí nhớ của mỗi người, một bộ phim ma sẽ có ba chấm lưu lại, còn riêng phim đặcbiệt, chỉ cần một cảnh tượng nhỏ nhoi cũng độc chiếm chất xám. Không thể diễnđạt từ nào khác ngoài động từ « ám ảnh », đúng, cô luôn bị ám ảnh bởi chúng.Điều đó dẫn tới nguyên nhân của việc những tranh ảnh đen luôn bị cấm tàng trữvà mua bán trong luật văn hóa của người phương Đông.
- Ấy… không không ! - Lạc Thiên phản đối, cô mà biết cây điều hòa của anh vẫnngon ơ thì sao đây. Anh lúng túng gãi đầu gãi tai. Đêm khuya thanh vắng anh làchồng vào phòng vợ thật là…
- Hây ! - Khả Vy khoanh tay đứng trước cửa, cô chờ đợi anh nói gì đó, nếu gã đãcó ý định không tốt thì mình chốn được một lần liệu có chốn được cả đời không.Có lẽ nào vì gã nghĩ đã từng có gì đó với mình nên mong muốn có lần thứ hai,trong đầu cô bòng bong những mớ đen tối.
- Thực ra thì… tôi… cái điều hòa của tôi không hỏng !
- Anh định giở trò gì ? - Cô dồn dập nối theo câu nói ậm ờ của anh, hai bàn taynắm chặt.
- Chẳng qua là… chỗ tôi hết giấy vệ sinh ! À, phải rồi, hết giấy vệ sinh, ởdưới nhà cũng thế, tôi chạy qua chỗ cô hỏi xem có còn không ? Tại hơi tế nhịnên tôi đánh lảng sang cái điều hòa !
Lạc Thiên mím môi, sao anh lại nghĩ ra cái này để ứng biến được nhỉ, hết sứclãng xẹt. Nụ cười ngượng ngạo đem ra sử dụng lúc này là trên hết, tuy vậy nhưngđể người khác nghĩ mình tham ăn với việc mình đang có vấn đề tiêu hóa thì việcgì ê mặt hơn, ôi, giống nhau cả, xoay đi xoay lại, anh vẫn vơ về sự xấu hổ cùngcực. Khả Vy coi khuôn mặt nhăn nhó của Lạc Thiên thì hiểu :
- Khổ ! Đây ! - Cô đi vào phòng và đem bịch giấy còn sót lại cho anh. Lạc Thiênnhận lấy xấu mặt vội vã lẩn ra cửa.
- Cẩn thận không sỏi thận ! - Khả Vy châm chọc, hóa ra anh ta cũng dễ thương !Cô cười hì hì khi nhận ra đã nghi ngờ nhầm.
Lạc Thiên nghe rõ mồng một câu nói của cô nhưng không thể vặn vò, anh mà nhưthế à. Nhưng sợ cô phát hiện ra, anh ném bịch giấy vào phòng, nhanh chóng chạyxuống tất cả các phòng khác càn quét giấy mềm giấu ẻm. Ngộ nhỡ sáng mai Khả Vythấy có cuộn giấy nào lại đổ "oan" anh nói láo.
Khả Vy nghe tiếng uỳnh uỵch bên cầu thang thì ngó ra, lẽ nào gã không chịu nổi.
Cô bắt gặp anh ôm cả một « tập đoàn » giấy vệ sinh Trường Tồn, nhìn thấy cô anhđơ người ra.
Lộ hết rồi !
*
Bữa cơm sáng Khả Vy đặt đĩa lạc rang trước mặt Lạc Thiên, không nhìn anh, chỉgắng tập trung công việc để không cười ra tiếng.
Lạc Thiên lấy tay ôm chán che mặt, anh muốn độn thổ chết mất. Hôm qua sau khiphát giác anh giữ giấy như trẻ con ôm gấu nhồi bông cô đã phì cười dữ dội, dùgiữ ý về phòng nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng cười châm biếm ấy. Nhưng còn maylà cô không nghĩ tới lí do anh xông vô phòng.
- Giữ lời hứa ! Đồ ăn của anh đây ! - Khả Vy tập nói câu này một hồi mới phátra âm thanh không lẫn tạp âm mỉa mai, coi như chẳng có gì xảy ra đêm qua.
Lạc Thiên thắc mắc lời hứa nào ở đây nhưng không dám hỏi, anh ngoan ngoãn nhưmột con mèo đến giờ ăn thì tự biết phải làm gì.
- Thôi ăn đi ! Tôi biết anh… khó tiêu, tại đồ ăn hôm qua nóng quá ha, dùngnhiều giấy thế không tốt đâu ! - Nhưng Khả Vy không muốn bỏ lỡ cơ hội chọc quêthiếu gia.
- Con Cáo kia !... Cô ăn nói hàm hồ gì vậy,… hệ tiêu hóa của tôi rất tốt, chỉlà…
- Chỉ là sao ?
Lần này là lỗi tại anh tự đi bới móc chuyện của mình, anh gạt phăng đi :
- Bảo cô làm đồ nhắm cho tôi tối qua chứ bây giờ thì cần gì ! - Anh đẩy đĩa lạcsang bên khác, ngó lơ chúng.
- Thì trong tin nhắn tôi viết như thế đây thây,… chồng à, có phải anh tưởng tôilàm ngay cho anh không ? Sau đó đợi lâu quá không thấy nên tính đạp cửa phòngtôi tra hỏi hả ? Ha ha, đồ thùng nước gạo ! - Trò chơi thuở bé, hễ để chỉ tríchai đó tham ăn sẽ bị gán là thùng nước gạo, Khả Vy đưa tay lên che miệng cười.
- … - Lạc Thiên bị nói chúng tim đen, đau khổ thừa nhận trong thâm tâm nhưnglại không muốn bị lên lớp, anh quay trở lại chủ đề muôn thuở - Thật ra… anhnghĩ chúng ta không cần thiết phải chia phòng ! - Anh bình thản gắp đồ ăn.
Như một tiếng sét đánh ngang tai, lần đầu tiên Khả Vy nghe từ miệng chínhLạc Thiên xưng « anh » với cô trước mặt chỉ hai người, cô nín thở dừng toàn bộhoạt động. Gã lại nghĩ ra cái gì khác ?
- Dầu sao chúng ta đã nên vợ nên chồng, cũng đã trải qua… - Lạc Thiên quyếtđịnh bạo miệng, đã đến lúc cho Cáo nhà e sợ thợ săn rồi - đêm tân hôn, tráchnhiệm thuộc về anh, thiết nghĩ chuyện đã lỡ, hai đứa mình chẳng cần phải ngăncách nữa, hôm qua anh sang phòng em cốt để thực hiện nghĩa vụ của người chồng !- đôi mắt anh dần dần đưa lên nhìn Khả Vy, sáng như ông Mặt trời, chói lòa kẻkhác.
- … Anh giỡn hoài, chúng ta chỉ là vợ chồng hờ thôi mà !
Lạc Thiên đếm được năm giọt mồ hôi nóng hổi xuất phát từ vầng trán Khả Vy, xemcô ta sợ xanh mặt kìa, chiếc bát trên tay rung phải đến bảy độ richter, khàkhà, cô giễu tôi hay bị tôi giễu lại đây.
- Vậy thì sao chứ ? Trên danh nghĩa em đã là của anh rồi ! Mà đã là của anh thìanh có quyền chiếm hữu !
Này thì nháy mắt cười duyên, ta sẽ cho cô biết thế nào là tột cùng của nỗi sợhãi, can tội cười đểu và không phục vụ ẩm thực cho chồng. Lạc Thiên cởi bỏ haichiếc cúc ngực, khiến cổ áo phanh rộng, triển lãm cho người đối diện xem tẹtga.
- Này này, tôi là của tôi ! - Khả Vy rợn tóc gáy, da gà nổi hẳn lên, răng vavào nhau tạo thành thứ âm thanh hỗn loạn, hình như cổng vẫn đang khóa, làm saođây. Cách xưng hô của Lạc Thiên không bình thường như hai người chênh nhau sáutuổi, nó có phần mặn nồng như một đôi tình nhân thật sự.
- Em à, em phải biết cách chiều chuộng chồng chứ ! - Lạc Thiên thích thú tỳmạnh tay lên bàn chiếm thế thượng phong, vươn người sát hơn, cách cô chừng nửamét khiến chiếc áo hờ hững giữ chức năng trang trí.
- Anh… tôi cấm anh lại gần tôi đấy !
- Sao đâu em, chúng ta đã là phu thê, phải rồi, nhắc mới nhớ, cha mẹ anh mongcó cháu bế lắm rồi, Trần Hùng, Tuấn Kiệt còn chuẩn bị quà cho con của chúng tatừ trước, không thể để phụ lòng họ.
- Không ! - Khả Vy đặt tay trước ngực, trước mặt cô giống như một con sói khônghơn không kém. - Lạc Thiên à, anh tỉnh lại đi ! Chúng ta kết hôn là để li dị,anh còn Nhược Lam, hai người là của nhau !
- Hầy hầy, Nhược Lam nào ở đây, anh chẳng có Nhược Lam nào hết, anh chỉ biếtmỗi Khả Vy thôi ! Nào, lại đây, đến bên anh ! - Lạc Thiên theo đà đứng dậy vươntay, con Cáo kia dễ nạt quá mức.
- Anh đừng lại gần… anh mà lại gần tôi sẽ… đánh chết anh đấy !
Có một điều chắc chắn đúng, rằng : trong con ngươi Lạc Thiên lúc này duy chỉmang hình hài cô, vì vậy có thể coi là anh nói thật lòng mình. Khả Vy cũngchẳng hơn, đôi mắt cô chẳng thể rời khỏi chính anh.