…
- Ha ha ha ha ha !!!!
Lạc Thiên cười đến nỗi chảy cả nước mắt, nhìn con Cáo bé nhỏ thu lu giữ chặt cổáo mắc cỡ. Anh đứng cười một lúc lâu rồi đường hoàng chỉnh lại trang phục.
- Hic hic... huhu hu hu uuuuu...
Nước mắt trực chào dần dần lăn trên gò má Khả Vy, cô khóc nức nở. Tự mình ngãbệt xuống sàn nhà, thút thít giọt ngắn giọt dài, cô sợ mọi thứ ở nơi đây, sợmọi điều xa lạ từ con người kia. Tại sao số phận nghiệt ngã thế, tại sao ngaytừ tấm bé đã bắt cô phải đơn độc giữa kiếp người bao la. Cô chưa từng được nếmmùi sữa mẹ, cũng chưa được cha chăm ẵm. Nếu có chăng chỉ là ngậm bình sữa phachất dinh dưỡng nhân tạo, chăng chỉ là các xơ già bế bồng, một người trôngnhiều cháu bé, bé quấy nhiều được bế tay, bé ngoan nằm võng. Xơ không đủ tayđành dùng chân phe phẩy vòng tuần hoàn của tấm vải cột hai đầu và để trũng mộtchỗ cho hai bé xoay đầu nằm chung.
Còn nhớ một lần, Khả Vy bé chậm cai sữa, cô nhi viện không đủ tiền trợ cấp đểđáp ứng những nhu cầu nhỏ bé của đám côi cút. Người trông trẻ ép cô phải nuốtnước gạo đun nóng đặc quánh, cho thêm vài thứ vị bột sữa. Cô không ăn nổi màvẫn phải gắng, đến khi bị đau bụng quằn quại, chậm lớn một thời gian…
Nhưng các xơ cốt chỉ mong cho các cháu được lớn, còn gia đình họ Cao thực tếlại lợi dụng sức lao động của cô. Nói là sức lao động bởi lẽ cuộc hôn nhân nàyngười tham gia lao động được trả lương cao, kèm theo ràng buộc về thể xác, tróichân về thời gian, kìm giữ nơi tâm hồn. Cô muốn làm một người lao động tốt, thểhiện qua việc tiếp thu những gì được truyền đạt, trở thành một người vợ, mộtngười con dâu, một con hình nhân phớt lờ mọi hoạt động tự toại của chồng. Có lẽcô đã đi quá xa nên nhận lấy quá nhiều nỗi ấm ức.
Cô thừa nhận mình không thích Lạc Thiên được người khác giới vây bủa, bạn hãynghĩ xem nếu một người chồng trăng hoa thì danh dự và nhân phẩm của người vợ đểđi đâu, đặc biệt hai người họ vẫn trong những ngày đầu của hôn nhân. Ý thứcđược ngoại hình không có nghĩa là để chồng ruồng bỏ đi với ai kia, cô khôngthuộc tuýp người thời trang, lập dị hay cố chấp mới là Khả Vy, nhưng vì danh dựcủa anh cô ngày ngày thay đổi,… để đổi lại chính danh phẩm mình. Việc lấy áoanh, mặc lên người, nằm cạnh bên ấy cô chính thức đã làm nô lệ cho nhà họ Caorồi, bởi vì bơ vơ, bởi bì không có tiền, bởi vì vô vọng,… cô mặc định để ngườita sắp xếp cuộc đời mình. Nếu như tác giả không phải người biết nghĩ như TriệuĐông Kì, hắn viết gì cô không được phản đối mà làm theo như con rối. Nghề củangười diễn viên là như thế, diễn trung thực trước ống kính. Ống kính của côchính là Lạc Thiên, nhà họ Cao, là Nhược Lam, Tuấn Kiệt, Trần Hùng, bạn bèanh,… tuyệt đối không phải cô. Rằng cô không muốn là thực đâu, xin hãy giữ chocô một điều ước nhỏ nhoi như thế Lạc Thiên à…!
Lạc Thiên không ngờ trò đùa này đâm vào tim gan cô gái, làm cô lo sợ tới mứckhóc ré lên chẳng khác một đứa bé tập tành biết đi mà bị ngã trầy da. Đôi vaiKhả Vy run lên trong tiếng nấc, anh thực tình không nghĩ tới hệ lụy của trò đùanày. Chẳng phải Khả Vy vẫn là một cô gái ương ngạnh, mạnh mẽ, cả gan hay sao ?Đằng sau những tính cách ấy hóa ra chỉ là một chú thỏ lạc long.
- Tôi… tôi chỉ đùa thôi mà! Ê, đừng khóc nữa, thật đấy, tôi đang giỡn cô mà!Cáo là nhát gan thế ư?
Lạc Thiên chẳng biết nói gì, anh không thích nước mắt của phụ nữ, càng khôngmuốn họ phải rơi lệ vì mình. Đôi tay trở nên cứng nhắc không tài nào an ủi trênbả vai cô, anh đực ra theo những giọt lệ thấm sàn.
Đối với anh nước mắt chỉ là thứ vũ khí mềm yếu mà phụ nữ vẫn hay dùng để độnglòng trắc ẩn đàn ông, mùi vị của chúng là mặn chát, ngọt ngào hay đắng cay chỉngười phụ nữ thấu hiểu nhất.
- Đã bảo là đừng khóc nữa mà! Ai dám làm gì Cáo chứ !
Khả Vy cũng dừng việc nấc thành tiếng, cô tủi thân để nước mắt nói thay nỗiniềm côi cút. Cả thế giới này vốn quay lưng lại với cô, nỗi cô đơn dày vò đãbao tháng ngày, cô là cáo ư, nếu được làm một loài động vật hoang dã độc ác cònsung sướng hơn mang nhiều nếp não của con người, để thôi phải so sánh mình vớihạnh phúc của kẻ khác.
- Nín rồi à! Đừng nghĩ ngợi gì, nãy giờ tôi không có nói thật đâu ! Cô nghĩxem, tôi và cô hoàn toàn khác nhau, tôi chẳng ưa cô tẹo nào! - Anh mong muốncon thỏ hoàn Cáo khi dùng những lời đấu khẩu mà ngày ngày cô vẫn hay giương mắtnghe anh đáp.
- Để tôi một mình được chứ ? - Khả Vy đứng dậy và lên phòng, ngay cả chiếc bóngcũng lẻ loi đi theo chủ của nó.
Lạc Thiên thở dài. Giữa phụ nữ và quý ngài, đàn bà và đàn ông, con trai và congái luôn là hai thái cực trái ngược. Đặc tính và dạng thù hình không bao giờtrùng hợp, tuy nhiên chức năng mang lại niềm vui nỗi buồn cho nhau thì trùngkhớp. Anh làm phụ nữ đau để Nhược Lam chà muối vào tim anh, anh làm Khả Vy khócđể rồi chính bản thân cũng không thể mỉm cười. Anh cứ đứng đấy, nhìn cô quaybước về phía cánh cửa của riêng mình.
Đóng cửa, Khả Vy lặng lẽ trong mơ hồ nhìn căn phòng kín. Bế tắc. Cô sống tốt đểlàm gì nhỉ? Có ai cần tới cô đâu…
...
- Cộc! Cộc! Cộc! - Tôi ra ngoài, cô hãy cứ nghỉ ngơi đi!
Khả Vy không đáp lại. Lời anh nói chỉ là tiếng gió thoảng ngoài kia, cô tronghầm tối không thiết hay không đủ khả năng vươn tới.
Lạc Thiên từ từ khép cánh cổng, mang sự ủ rũ theo mình theo.
Ngắn quá ha...
Căn phòng mang phong cách Nhật Bản, đặc trưng với hương vị trà đạo đượcgọi là trà thất. Hai người đàn ông ăn mặc lịch sự đợi chờ cô gái mặc kimonohoàn tất việc rót trà một cách thư thái. Cô phục vụ nở một nụ cười rồi đóng cửatre lại, một không gian yên tĩnh dành cho hai người. Lạc Trung chụm mười ngóntay ngay ngắn trước mặt, dõi theo phản ứng của em trai.
- Cậu giải thích đi !
Lạc Thiên lướt nhìn bản sao của tờ chứng minh nhân dân và giấy tờ tùy thân kháccủa Khả Vy, anh không hề căng thẳng trước những văn bản đã bị làm giả một cáchtrắng trợn.
- Em dâu là một du học sinh, họ Triệu, là con gái của bằng hữu cha, sở hữu cônhi viện Hy Viên, có một xưởng dệt may quan hệ mật thiết với Trường Tồn, và hệthống tổng cộng tám cửa hàng thời trang trên toàn quốc ?... Theo anh được biếtxưởng may đó là tài sản của cậu từ trước đó! - Khuôn mặt Lạc Trung nghiêm nghị,anh thu thập được không ít thông tin về Khả Vy. Nếu không nhờ uy thế trưởng tộcgần như không thể điều tra thân thế cô gái, nói cách khác việc tạo dựng hồ sơlí lịch cho Triệu Khả Vy liên quan mật thiết tới Cao gia.
- Thì giờ đã là Cao Khả Vy rồi, Triệu hay Trần có quan trọng gì đâu! - LạcThiên vòng vo, anh vẫn chăm chú nhìn vào bể cá cảnh, thi thoảng thả một vàithức ăn cho chúng.
- Cậu biết chuyện này trước khi kết hôn ?! Cậu đem tương lai mình ra đùa ư ?
- Vậy thì có sao đâu ? - Lạc Thiên vẫn thản nhiên, anh tình nguyện lấy Khả Vyvà không hối hận vì điều đó ( trừ trường hợp uất quá không nói lại được cô). Lýdo khiến câu nói có hàm ý về sự thay thế là bởi Khả Vy đã được chọn làm con dâunhà họ Cao, hoặc anh hoặc Lạc Trung là người có trách nhiệm nhận lấy sự chỉđịnh. Giả dụ như cô con dâu này bị giật dây bởi một bàn tay đen tối nào đó thìanh muốn mình là người trực tiếp chống lại, còn Lạc Trung, nhiệm vụ của anh taphải là bộ óc của Trường Tồn, là nhân tố chủ chốt cho sự phát triển và trường thịnhcủa công ty.
- Lạc Thiên, cậu nghiêm túc đi, anh không muốn làm chủ hôn cho một hôn sự khôngđi đâu vào đâu cả ! Cô bé đó là trẻ mồ côi, cậu hãy bảo vệ và thương yêu cô ấy,đừng nghĩ rằng lấy nhau để được tự do mà đàn đúm với tụi Trần Hùng. Biết đâu sốngvới nhau sẽ hợp tính !
Lạc Thiên không xen vào lời đàn anh, không phải một Lạc Trung vẫn luôn cầu toànở trước mặt mình đấy chứ, anh ta đang khuyên răn anh phải đối xử tốt với pháiyếu, điều mà anh chưa từng phải nghe ai giáo huấn. Cũng có thể vì anh ta đãbiết vai trò của Khả Vy trong gia đình, cảm nhận được những tia cầu cứu đơn độctrong giây phút trao tay cô cho chú rể. Lạc Trung sống nội tâm, hẳn biết đượcnỗi khổ của cả cô dâu và chú rể trong câu chuyện tình đoán được hồi kết.
- Nghe nói… Vũ Gia Minh đang theo đuổi Nhược Lam. - Lạc Trung còn biết rằng KhảVy đã làm đảo lộn cuộc sống của Gia Minh, anh là bạn của Gia Minh, lần đầu tiênthấy hắn phàn nàn kể nể “méc xấu” em dâu để nhờ anh chồng can thiệp chuyện nộibộ. Anh phải dành hai tiếng đồng hồ nghe Vũ Gia Minh trình bày chỉ về một nộidung nằm ngoài dự đoán, không vì công chuyện, không vì thú vui bóng đá mà vì vợchồng nhà người.
- À thì… phải rồi, cái tên Vũ Gia Minh ấy cũng được đấy chứ ! - Lạc Thiên đưali trà nóng lên miệng thổi chứ không uống. Ly trà thơm chỉ là phù du, dù chấtliệu thảo mộc quý hiếm và được chắt lọc kĩ càng từ thiên nhiên nhưng một lynước lọc mới thực tế, giải khát cho cơn cùng cực của cuộc sống.
Lạc Trung không đoán được tâm tư của Lạc Thiên, ngay đến Nhược Lam, anh cũngtừng hỏi cô về cuộc hôn nhân bất ngờ của Lạc Thiên, cô đáp lại như đang tánđồng cho hạnh phúc của một người bạn. Hay là ly trà nóng như chúng, chỉ để lạimột chút dư vị thoang thoảng mà không hề hữu ích.
- Nhìn chung là vợ chồng em hiện tại sống khá là hạnh phúc, anh không phải lăntăn gì đâu! Vợ em… cô ấy biết ơn anh nhiều lắm, mà em cũng quên không chiêu đãianh đã làm người đưa cô ấy đi qua lễ đài ! Hay giờ chúng ta làm một chầu bia! -Lạc Thiên chưa muốn để Lạc Trung biết quan hệ giữa cha mình và Trịnh phu nhânthông qua việc nói về thân thế của cô em gái cùng cha khác mẹ, như vậy hìnhtượng về người cha mẫu mực sẽ sụp đổ hoàn toàn. Anh tìm cách thế chỗ Nhược Lambởi Khả Vy trong suy nghĩ của người khác khi họ nghĩ về tình cảm của anh. Ápđặt rằng không ai khác ngoài vợ mình phù hợp hơn.
- Bày vẽ, anh là người tác thành cho hai đứa, việc Khả Vy là ai nếu cậu đã cholà không quan trọng thì anh cũng chẳng bận tâm. Mong hai đứa chung sống hòabình tới đầu bạc răng long!
- Khụ! - Lạc Thiên tự nhiên bị sặc nước bởi chính mình, anh ho mạnh. Đầu bạcrăng long tức là khi lông Cáo biến thành màu trắng toát và răng Cáo sún hết cảhàm ư. Vừa ho vừa cười, anh để lại những dấu thắc mắc cho anh trai.
- Cậu cũng nên giữ mình, hãy tranh thủ thời giờ ở bên vợ trong thời gian nghỉphép. Tuần tới bắt đầu làm việc rồi, không có nhiều khoảnh khắc bên nhau đâu!
Ôi, có lẽ ai lấy được Lạc Trung thật là may mắn, bây giờ hiếm có người đàn ôngnào chu đáo, thủy chung như thế lắm. Lạc Thiên cười cười, nhưng… anh ta nóiđúng mà.
- Thế chuyện của anh sao rồi, sự nghiệp ổn định cũng phải lo tới chuyện vợ conđi chứ ?
Thiêng ơi là thiêng, dứt câu nói của em trai, Lạc Trung nhận ngay điện thoạithúc giục của ông Cao, anh chỉ trả lời vâng dạ và xen vài câu phải phép. Điềuđó khiến Lạc Thiên nghi ngờ.
- Trưa nay anh có hẹn à ? Ai vậy… có phải ông già giới thiệu cho anh gặp mặtkhông? - Lạc Thiên nhìn vào sự ép buộc trong thái độ trả lời điện thoại của LạcTrung chợt nhớ ra. Vì vụ cưới xin anh đã quên mất tìm hiểu cô gái có họ hàngmấy đời đằng nội mà ông Trương tìm cách vun vén cho cháu đích tôn của họ Cao.
- Sao cậu biết ?
- Chẳng có việc gì qua khỏi Lạc Thiên này, nghe em nói này, lấy vợ sớm khôngsướng gì đâu, khổ lắm, toàn bị bắt nạt thôi.
- Ơ hay! - Mới đó em trai đã ca ngợi vợ chồng hạnh phúc mà giờ lại nói chẳngkhớp gì cả, câu trước đá câu sau.
- … Anh sẽ phải đi xem mặt đúng không? Anh không muốn?
- Ờ, anh vẫn muốn phát triển sự nghiệp, chuyện hôn nhân để ngoài 30 thì hay hơn!
- Cô gái đó tên gì Gia thế ổn chứ ? - Lạc Thiên dò hỏi, anh nảy ra một ý hay.
- Cô ấy tên Dương Mẫn, điều kiện gia đình không có gì đặc biệt, có thể cô ấythuộc tuýp người hiền thục nên cha ngỏ ý giới thiệu cho anh, dù gì cũng là họhàng xa ...
- Dương Mẫn ? - Lạc Thiên còn lạ gì tính Lạc Trung, anh ta càng giỏi trong sựnghiệp bao nhiêu thì thiếu am hiểu từng ấy về phụ nữ. Anh không muốn Lạc Trungtrở thành quân cờ trong chiến dịch thâu tóm tài sản nhà họ ngoại về tay ông LạcTrương nên đành: - Là cô ta sao? Cái đứa xấu xí đi phẫu thuật thẩm mĩ nămngoái, bây giờ trở thành thiên nga thì ăn chơi đua đòi… Nhìn chung cô ta nổitiếng là xấu tính và vô duyên cực kì đấy. Không hiểu sao ông già lại chọn ả choanh ! Chán thật! - Lạc Thiên đưa tay lên trán ra bộ đăm chiêu, thấu hiểu nhântình thế thái.
Lạc Trung quả nhiên bị mắc mưu, tin theo mà không suy xét, anh mắc kẹt:
- Vậy anh… phải làm gì?
- Chúng ta… hoán đổi đi!
Một chị hai đua đòi, con gái của ông trùm Mafia khét tiếng, là nữ hoàng vũ trường,mang vẻ đẹp mĩ miều kiêu sa. Một chàng trai cảnh sát tập sự, hậu đậu, hiền lànhvà tốt bụng. Giữa hai người họ có một mối nhân duyên sâu sắc, nơi họ gặp nhauđầu tiên sẽ phải ở một nơi dành cho dân chơi thứ thiệt...
Triệu Đông Kỳ cắn bút, anh đang thiếu ý tưởng trong việc mô tả chốn ăn tiêu củađám dân anh chị. Về căn bản cốt truyện mới đã nghĩ ra nhưng phần râu ria thìtrong quá trình xây dựng. Làm thế nào cho thật cuốn hút, sinh động bên cạnhviệc miêu tả nội tâm nhân vật cần có những lời lẽ miêu tả khung cảnh sắc nét,điều này không thể nhắm mắt tưởng tượng là ra. Kì thực anh đang cần tìm hiểuthực tế cho nữ nhân vật chính trong truyện, nếu đem hơi hướng của Lạc Thiên vàonhân vật nữ ấy thì không hợp lí lắm, dầu sao một ông hoàng vũ trường cũng cónhững điểm khác biệt với yêu nữ quầy bar, do đó anh nghĩ ngay tới một chuyến“du hành”.
Khả Vy tèm nhèm mặt mũi, chùm trong chăn vờ lãng quên thời gian. Con búp bêdường như đã bị hành hạ ghê gớm, bị vất tới xó xỉnh mà không được màng tới nữa.Bỗng dưng điện thoại đổ chuông.
- Em gái à! Em vẫn khỏe chứ?
- Sao vậy? …Chắc anh có việc gì muốn nhờ vả Khả Vy này ha? - Cô trở về sự mạnhmẽ ảo, gạt nước mắt sang lề, không cho đầu dây bên kia nắm bắt cảm xúc.
- Chỗ anh em thân thiết anh chỉ gọi điện hỏi thăm sức khỏe thôi, em khỏechứ?
- Thôi đi, anh có chuyện gì thì nói ra...
- Hì hì, chắc Lạc Thiên có nhiều thẻ passport lắm nhỉ ?!
- Nó là cái gì vậy?
- Gần giống visa cá nhân, loại thẻ ra vào các vũ trường lớn ấy mà !
- Vì sao anh lại cần nó ?
- Thì cuộc đời trai trẻ cũng phải biết mùi đời chút xíu ! Mượn hoặc chôm củahắn giùm anh !
Khả Vy không ngờ một người đứng đắn như Triệu Đông Kỳ mà cũng ham vui như thế,chứng tỏ đàn ông trên thế giới này đều tồi tệ như nhau. Vũ trường thì có gì hayho chứ, đến đấy chỉ để bị điếc tai và nhũn não. Vừa rồi Lạc Thiên nói ra ngoài,có khi nào anh ta đang nhảy nhót vớ vẩn với mấy mụ trẻ đẹp. Nghĩ đến đó, côđồng ý với Triệu Đông Kỳ.
Việc chôm chỉa không hề khó, chỉ cần một cái đẩy cửa và rà soát vài hộc tủ làtấm thẻ có thể cầm trên tay. Khả Vy không thiết ngó xem căn phòng của tên chồngchứa những gì khác, lấy rồi đóng cửa y như cũ. Khỏi nói Lạc Thiên đã là kháchquen, anh chẳng cần xuất trình thẻ hội viên cho đám bảo vệ của vũ trường làmgì, có hay không không quan trọng, đó là động lực khiến cả Khả Vy và Triệu ĐôngKỳ không hề áy náy.
- Đây, thứ anh cần ! - Khả Vy giơ miếng bìa da có hình đầu thỏ playboy trướcmặt Triệu Đông Kỳ, anh vui mừng cầm lấy - Khoan ! Đàn ông các người ai cũng tồitề nhỉ !!!
Triệu Đông Kỳ chọn một cái áo màu sặc sỡ nhất trong tủ quần áo, không dùng kínhgọng mà đeo áp tròng, thoát khỏi phong cách thư sinh cố hữu, tuy nhiên lại đemtheo máy tính.
- Đừng có nghĩ xấu về người khác, anh cần đi khảo sát đôi chút. Viết văn màkhông tưởng tượng ra nơi đề cập đến thì bỏ đi, dở lắm, hơn nữa để tự tưởngtượng ra thì như ếch ngồi đáy giếng, kém chiều sâu. Anh cứ đóng cửa trong nhàmà nói về nơi ăn chơi của thiên hạ thì ma nó đọc !
- À, ra thế ! Vậy anh định viết truyện về… em và Lạc Thiên à ? Nhớ miêu tả nữnhân vật chính xinh đẹp vào nhé !!! Cũng không cần đổi tên nhân vật đâu.
- Tưởng bở, anh chẳng thừa hơi viết mấy cái chuyện của vợ chồng nhà cô, anhđang viết về một cái này hay lắm ! Chuyện tình không lối thoát giữa một tênBoss con là phái nữ, tuyệt sắc giai nhân với kẻ đối kháng…
Triệu Đông Kỳ nói một thôi một hồi, cứ nghĩ Khả Vy ậm ờ là đang lắng nghe nêncàng nhiệt tình kể lể, đào sâu vào từng chi tiết trong tác phẩm, Khả Vy nhàmchán hết quay mặt đi chốn này lại quay sang chốn khác.
Và hai người có mặt tại vũ trường lớn nhất của thành phố, Vũ trường Gia Gia.Ban đầu Triệu Đông Kỳ dự định một mình thâm nhập ổ « kiến lửa », nhưng nghĩbụng nếu không có phụ nữ đi kèm thì sẽ bị chài cho rỗng túi, lại đúng ý Khả Vymuốn vào cùng do đó anh nên quàng tay để cô vịn, rồi cả hai cùng sánh bước.Nhưng nghĩ thế nào anh lại đổi ý.
- Thôi, anh vào trong đây ! Cảm ơn cô vì đã tiễn anh lên tận đây! …Về đi!
- Ơ ơ, em cũng muốn vào!
- Đồ ngốc! Cô là người của Lạc Thiên, vào cùng người đàn ông khác không haychút nào ! - Triệu Đông Kỳ đúng là một người anh tốt, dù bỏ mặc cô bên ngoàikhông phải là nghĩa cử nhưng còn hơn để người khác hiểu nhầm.
- Tại sao lại phải thế ? Thằng cha Lạc Thiên đó la cà lắm, em cần phải cho hắnbiết thế nào là chế độ bình đẳng ! Gừ !
- A men ! - Anh lắc đầu mệt mỏi, biết bao giờ cô gái này mới trưởng thành, đànhchiều lòng.
Tuy nhiên Khả Vy dường như đã quên chữ Gia trong từ Vũ Gia Minh, nơi đây chínhlà “ngân hàng” lớn nhất của anh ta, và tất tần tật đội ngũ bảo vệ phải thuộcnằm lòng khuôn mặt cô. Đông Kỳ giơ tấm thẻ ra, anh hợp pháp đi vào, còn Khả Vyđương nhiên không có cơ hội.
Rõ là ngớ ngẩn, cái tên Vũ Gia Minh ấu trĩ vừa thôi chứ, mình có làm gì hắn đâumà cấm vận mình. Đáng ghét!
Khả Vy để cho anh chàng tác giả được mở mang tầm mắt, cô không thèm vào nữa,Triệu Đông Kỳ gọi cho cô một chiếc xe để về rồi mới an tâm vào.
Chiếc taxi đi chưa rẽ khỏi con phố, Khả Vy đã nhìn thấy chiếc xe màu vàng đặctrưng của Lạc Thiên lướt qua, biết ngay mà, gã vào vũ trường ! Có khi nào gãbiết mình ăn trộm đồ sẽ sinh sự, cô bối rối đề nghị xe quay đầu lại đuổi theo.Chờ cho đến khi người đàn ông trong xe đi xuống, mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ,quần jean mài thì cô có thể cam đoan mình sẽ cầm vũ khí đánh ghen…
- Lạc Thiên, ai cho phép anh… vào đây ? - Sau dấu ba chấm, giọng cô lí nhí hẳn,anh có quyền đi tới mọi nơi mà anh muốn, ngay từ đầu hai người đã thống nhấtvới nhau về điều đó.
“Lạc Thiên” giật thóp mình, anh chàng lo lắng không biết nên trình bày kiểu gì.
- Em dâu à!!!!!!!! Thật hay khi gặp em ở đây! - Lạc Trung cố bình tĩnh quay lạibắt gặp đúng cảnh tượng của một cô gái cầm túi xách nhằm thẳng vai mình, sắpsửa tung chưởng.