- Hả? Thằng này là em trai của anh sao?
- Phải! Nhưng có gì không ổn?
Vũ Gia Minh không nói gì, thầm nghĩ, cứ tưởng hắn và con nhỏ thổ dân đó là lũngười thiếu giáo dục, vô duyên vô cớ trêu người. Thì ra lại là một người cóchức sắc quyền hành, gia giáo.
Lễ thành hôn được tổ chức vào tầm chiều tối, gồm hai phần là nghi thức và tiệctùng.
Chú rể đã xuất hiện, tất cả đều trầm trồ ca ngợi vẻ đẹp của anh. Đứng bên cạnhbức ảnh cưới, Lạc Thiên không hài lòng nhìn nụ cười của Khả Vy, không biết lúcấy cô đã nghĩ gì, chắc là buồn lắm thế nên anh yêu cầu phục vụ mang tấm ảnh đi,không để cô nhìn thấy nó.
Trần Hùng đến sớm, tới bắt tay Lạc Thiên không khỏi nuối tiếc:
- Anh Thiên cưới vợ sớm thế, em cứ tưởng anh định ở giá cả đời để tận hưởngcuộc sống!
Thế rồi cả hai cùng phá lên cười và nói chuyện phiếm một hồi. Khi Trần Hùng đi,nhìn thấy Lạc Trung đứng một mình, Lạc Thiên đề nghị anh trai một việc:
- Anh có thể dắt cô dâu trên lễ đường được không?
Lạc Trung nhìn lại bằng ánh mắt khó hiểu, anh đã từng hứa sẽ là người tác hợpcho Lạc Thiên và cô dâu nhưng phải là Nhược Lam chứ không là ai khác.
- Khả Vy... cô ấy không có người thân nào cả! - Lạc Thiên thấy sự do dự trongánh mắt của anh trai, có lẽ Lạc Trung vẫn chưa biết là mình chính là anh ruộtcủa Nhược Lam, anh cũng không tiện giải thích vì chuyện ấy càng ít người biếtcàng tốt.
- Cha sẽ dẫn cô dâu!
- Không! Nếu anh không muốn giúp thì nhờ người khác vậy! - Màn sắp xếp trước,ông Cao Lạc Trương với quan hệ là cha nuôi của Khả Vy là người trao tay cô dâucho chú rể, nhưng Lạc Thiên không thích điều đó, cho rằng cuộc hôn nhân này làmột sự đổi trác nhưng anh không muốn vướng bận những mưu mô quỷ kế của ngườilớn, để Lạc Trung đi thay là tốt nhất. Có lẽ Lạc Trung vì ưng ý Nhược Lam hơnKhả Vy, cũng như anh đã từng nhìn Khả Vy bằng ánh mắt của một người thành phốvới một đứa quê mùa, anh tin Lạc Trung sẽ thay đổi góc nhìn như mình đã tự cânchỉnh lại sau khi tiếp xúc nhiều với cô.
- Thôi được!
Cao phu nhân và Chủ tịch trực tiếp đón chào những vị khách quý từ phương xa vềdự đám cưới của con trai, một phần người quý tộc đến đây là để phô trương mốiquan hệ và quyền thế, một phần vì tò mò không biết cô công chúa nhỏ nào có đủkhả năng giữ chân được chàng trai nổi tiếng đào hoa sát gái Cao Lạc Thiên, aicũng chung một suy nghĩ sớm muộn cô gái đó cũng bị ra rìa thôi nhưng ngoài miệngtoàn nói lời tốt đẹp.
Khả Vy một mình bước ra, tay cầm một đóa hoa hồng, đằng xa đã thấy Lạc Thiênđứng đó với bạn bè vui vẻ nói chuyện. Thấy mình chỉ có duy nhất bởi nhà họ Caokhông cho phép những kẻ hèn kém góp mặt tại đây, mà những cô bạn gái ở cô nhiviện thì đúng là thế. Cô đơn độc thế, bước chân có phần lạc lõng, cô lấy chồngkhi chưa thực sự tin tưởng, bỏ cả một tuổi trẻ sang bên để chung một lối đingắn ngủi bên Lạc Thiên.
- Chị dâu đây rồi! - Trần Hùng hồ hởi tiến lên trước, đón tay Khả Vy và hôn nhẹlên thể hiện sự trân trọng. - Hôm nay chị là người phụ nữ tinh tế và đẹp nhấtđấy!
- Đâu có, cô dâu vẫn chưa là phụ nữ mà! - một người bạn khác thêm vào.
Tuấn Kiệt bắt gặp Vũ Gia Minh trong buổi lễ, đứng cùng nhau thấy cô dâu rồi từxa đi tới, tiếp câu chuyện:
- Cái này không biết được, phải hỏi chú rể chứ!!!! Ha ha! - Tuấn Kiệt thoải máichọc ghẹo mặc cho Lạc Thiên hằm hằm nhìn lại, lần này không giống những lầnkhác, ánh nhìn khiến Tuấn Kiệt có phần rùng rợn.
- À há! Tôi dự đoán hai người này sớm muộn cũng li thân thôi! - Với những gìphỏng đoán, một người chồng vũ phu, một bà vợ bẩn tính thì
Vũ Gia Minh chỉ nói đúng, đến ngày hôm nay anh vẫn chưa hết bực dọc.
Câu nói vô tình hay có chủ ý của Vũ Gia Minh khiến cả đám xúm lại lườm cho mộttràng - Cậu nói cái gì thế?
- Vô duyên! - Khả Vy nghĩ mấy câu trêu đùa của bạn chú rể đã quá lắm rồi và côđể im, thế nhưng trong ngày vui mà tên kia ăn nói chẳng suy nghĩ gì cả, dù cóđúng là thế cũng không nên nói ra.
- Quen à? - Lạc Thiên quay về phía Khả Vy, anh nhìn nghiêng. Nãy rồi không để ýnhưng chợt anh phải nhận ra một điều cô “đang” đẹp, vẻ đẹp của một nữ hoànghiện đại, pha lẫn sự đáng yêu của cô công chua tọa lạc trong tòa lâu đài nàođó. Người đàn ông vận đồ lịch sự kia cũng mang một vẻ đẹp cuốn hút, sao lại cóthể quen biết với vợ anh, chắc chỉ là nhầm lẫn.
- Không!
- Vậy thì tiễn khách! - Lạc Thiên không thèm nhìn Vũ Gia Minh, gọi một phục vụgần đó tới.
- Vũ Gia Minh là bạn của tôi, cậu ấy tính tình thẳng thắn không thích vănphong, mong mọi người thông cảm - Tuấn Kiệt đành xuống nước, tuy cũng đồng tìnhvới bạn.
Vũ Gia Minh bị mất mặt trước mọi người, có lẽ nào vì đã đuổi Triệu Khả Vy rakhỏi vũ trường của mình nên bị “tẩy chay”, anh vốn là người nghĩ sao nói vậy,đi thẳng vấn đề. Cũng không phải là khách mời trung gian mà có thiệp đỏ hẳnhoi, Lạc Trung là bạn anh, công ty Trường Tồn và những vũ trường lớn nhỏ trongnước do gia đình anh quản lí đều có mối làm ăn mật thiết, không phải bạn củachú rể thì cũng là bạn của Cao gia.
- Ngày vui của chúng tôi, hân hạnh được đón tiếp quý khách! - Khả Vy tiếp nhậncâu nói của Tuấn Kiệt, cô mềm giọng ngay. Quản gia đã nói, phải biết cung kínhbạn của gia đình nhà chồng dù thực lòng cô chẳng ưa gì tên Vũ Gia Minh này.
Sau đó cô dâu chú rể đứng chào khách, Khả Vy khoác tay Lạc Thiên một cách tựnhiên, cùng vui vẻ nói chuyện xã giao. Khuôn mặt cô còn non choẹt ẩn dưới lớpphấn, nói năng từ tốn như sợ nói vấp hay không hài lòng người nghe, có nhiềukhách quá cô chẳng biết họ tên là gì, chỉ nghe chú rể chào đón mà bắt chướctheo.
- Biết thế này đã đến muộn! - Lạc Thiên lấy một ly trà đưa cho Khả Vy, chu đáođặt ống mút lên. - Uống cho đỡ khát!
Cô im lìm không khoác tay lên anh nữa, anh đến muộn, nếu là thế, tại sao cứthích để cô bơ vơ vậy. Anh có rất nhiều bạn bè chiến hữu, có rất nhiều ngươithân đến dự mà cô chẳng có ai. Anh đến muộn cô sẽ phải đứng một mình lẻ loi,sao không thử nghĩ đến tâm trạng của người cô thế?
- Tôi đùa đấy ! - Lạc Thiên quay lại nhìn cô, mới chọc một tý mà mặt đã nghệtra. Anh thích nhìn thấy cô tung tăng hống hách hơn cái vẻ mặt sầu não này, nólàm anh đứng bên cạnh cũng không thể nào vui.
- Đùa gì mà đáng ghét! - một giọt nước mắt vô tình rơi, nín thở một lát, Khả Vyđưa tay quệt lấy. Cô không yếu đuối đến nỗi phải khóc vì anh, giọt nước mặt nàydành cho sự bất công trong cuộc đời. Nếu cô có cha, có mẹ, có anh em họ hàngthân thích đã không phải một mình sang sông.
- Sao thế?
- Chẳng sao cả! Chỉ nhớ nhà thôi!
- Cô làm gì có nhà... - Anh lỡ lời, đáng lẽ không được phép nói ra. Con gáitrước khi về nhà chồng luôn có cùng một nỗi niềm bồi hồi, điều đáng trách ở anhlà biết Khả Vy không may mắn như những cô gái khác, thế mà lại thể hiện qua lờinói.
- ... - Khả Vy quay lưng vào trong, không nói gì lặng lẽ lau nước mắt. Ai bảocô không có nhà chứ, nhà của cô chính là nơi đã sống và lớn lên, là tập thể giađình cô nhi viện.
- Tôi... không đùa nữa! Nãy giờ chỉ nói chọc thôi!... Có tôi ở đây rồi cô cònsợ cô đơn nữa à? Con cáo Khả Vy sao lại ngốc nghếch không phân biệt được đâu lànói đùa đâu là nói thật chứ!
- Anh có bao giờ nói thật đâu! - Khả Vy lấy lại tinh thần, bỏ qua, nụ cười hiềnlại nở trên môi với khách quý.
Lạc Thiên biết lặng im lúc này là cách tốt nhất, cô chẳng bao giờ tin những gìanh nói, thế cũng tốt.
Nếu không muốn đến dự đám cưới với vai trò của người bạn gái cũ thì Nhược Lamcố gắng đi với tư cách một người em gái. Cô đi cùng Triệu Đông Kỳ tới.
- Nhược Lam à ! - Lạc Thiên gọi thành tiếng, cố gắng không để lộ ra tiếng lòng,anh ngượng cười và dặn lòng coi cô chỉ là một người em.
Khả Vy ngước lên nhìn ánh mắt anh, sao chưa bao giờ thấy anh nhìn ai ấm áp nhưthế, ánh mặt trời ngỡ chỉ dành cho một mình cô gái kia. Hai người đó tiến lạigần, Nhược Lam mỉm cười, nhưng giây phút giao nhau ánh mắt với Lạc Thiên nhưbất tận, họ chẳng còn để ý sự tồn tại của hai người còn lại.
- Giờ mới đến à? Phong bì của em đâu? - Khả Vy trở về vẻ tinh nghịch, mặc kệhọ.
- Không có! Mà ai làm cô chạnh lòng vậy, mắt đỏ hoe rồi kìa? - Triệu Đông Kythực tế chỉ được đến cùng Nhược Lam, nhưng dự đoán cô dâu không có ai đến mừngđã chuẩn bị một món quà nho nhỏ nhằm mục đích an ủi.
- Thế á? Mắt em xưng lắm à? - Khả Vy lo sợ ai cũng biết mình đã khóc.
- Đùa thôi! Chỉ có con mắt tinh tường như anh mới nhìn thấy, cô không bị thằngcha Lạc Thiên bắt nạt chứ? Nếu hắn dám thì bảo anh, anh sẽ đứng về phía cô! Mànày, đêm nay phải lên gân một chút nhé! - Che tay lên miệng, Triệu Đông Kỳ nóinhỏ - Không dành cho người dưới 18 tuổi!
Dù biết Khả Vy đã đủ tuổi là một công dân nhưng cô còn tồ tẹt trong chuyện vợchồng lắm, bị Triệu Đông Kỳ trêu vậy mà vẫn cười cười.
- Đừng trách anh không cảnh báo trước! - Triệu Đông Kì nháy lại một lần nữanhưng có nói thế nào cô vẫn vui vẻ, nhận lấy món quà của anh mà thích thú.
- Cảm ơn anh !
Cuối cùng Nhược Lam cũng rời Lạc Thiên đi vào bên trong, không quên chúc phúc.
- Cô cười cái gì thế? - Lạc Thiên quay sang dòm ngó, đáng lẽ thấy chồng gặp bạngái cũ phải tỏ ra khó chịu mà cô này cứ nhe răng ra từ nãy tới giờ.
- Tôi có quà này! - Cô giơ lên khoe khoang như một đứa trẻ lần đầu tiên nhậnquà sinh nhật, đôi mắt trở về một miền kí ức xa xăm, vô cùng hạnh phúc.
- Xì, nhìn thấy chồng quà kia không? Là của tôi đấy! - Lạc Thiên chỉ tay sangphải, quà mừng cho ngày hôm nay chất thành đống, toàn những món cầu kì đắt giá.
Khả Vy chẳng bận tâm, cô từ từ bóc lớp vở ra, đó là một con búp bê con trai vớilời nhắn: “Hắn mà bắt nạt thì lấy con búp bê này lên đồng trù úm!”, Khả Vy trântrọng con búp bê nhỏ trên tay, áp vào mình, có thể giá trị vật chất của nó khôngbằng một phần trăm của những thứ cô nhận được từ nhà họ Cao nhưng giá trị tinhthần thì đáng kể. Có thể nói là may mắn khi được quen biết với Triệu Đông Kỳ,anh ta không phải hoàn hảo nhưng lại rất gần gũi thân thiết.
- Ai tặng? - Lạc Thiên đâu có thấy người nào đưa cô món đồ này, lại tặng thứ đồchơi con nít mầm non thế mà cô sung sướng đến thế - Nói nhanh ? - bức cung dồndập - Y là nam hay nữ?
- Người thân! - Cô mỉm cười, giờ ai bảo cô không có gia đình chứ. Cô có mộtngười anh em kết nghĩa rất tốt đấy nha!
Lạc Thiên lườm con búp bê ấy, anh không thích vị trí của nó trong tay cô. Vàanh đâu hay rằng còn búp bê chính là mình! Nó có hai chấm hồng phớt trên khuônmặt, mặc âu phục thắt cà vạt chỉnh tề.
Màn cử hành hôn lễ, Lạc Trung dắt tay cô dâu từng bước trên lễ đài, anh độngviên cô hãy cứ nhìn thẳng phía trước, hít sâu thở đều lấy bình tĩnh. Khả Vy cốgắng bước để tránh bị trẹo chân, cô run run và rất hồi hộp. Một làn khói trắngtừ từ thổi lên kèm theo những quả bong bóng bằng chất hóa học tỏa ra tứ phíatạo một không gian huyền ảo cổ tích.
Khói phun có thể tan trong không khí, bong bóng sẽ vỡ theo thời gian, cuộc hônnhân này cũng chỉ có thể so sánh với chúng.
Vừa rồi trước lúc bước ra, Lạc Trung bảo cô giờ đã là người một nhà, Lạc Nhã,Lạc Mỹ, Lạc Kiệt cùng những người khác đều hỏi thăm cô và chúc phúc chân thành,làm Khả Vy thực sự rất vui. Cô hóa ra lại có rất nhiều người thân đó chứ, từgiờ cô sẽ được gọi người khác là anh trai, em gái, cha, mẹ và đặc biệt làchồng. Chỉ nghĩ đến thế thôi đã làm cô rạng rỡ.
Lạc Thiên đứng dưới cha sứ, anh nhìn cô đi tới. Anh chẳng còn nhớ tới chỗ ngồicủa Nhược Lam, cũng chẳng đoái hoài những nàng tiểu thư đang chăm chú ngắm nhìnmình. Khả Vy bước đi cùng Lạc Trung, tỏa sáng dưới ánh đèn, chân thực trên lànkhói, giọt nước mắt cô không đoán được là hạnh phúc hay sự ép buộc, long lanhnhững điều kì diệu trong ánh mắt đó. Lạc Trung dừng lại, trao tay cô cho LạcThiên.
Khả Vy nhìn Lạc Trung, đây chính là người cô đã hiểu nhầm ban đầu, cuối cùnglại trở thành người mang cô tới một chân trời mới. Cảm xúc chợt vỡ òa, nếu côcó cha chắc ông sẽ mỉm cười như anh lúc này, một nụ cười hiền từ tràn đầy cungbậc.
Không gian yên lặng như đang nín thở chờ đợi giây phút thiêng liêng nhất củađôi trai gái, phù dâu phù rể là hai bé trẻ con tinh nghịch, chúng rải hoa hồngbạch khắp lối đi, gieo những mầm tình yêu tới mọi người. Đôi tay thon nhỏ củaKhả Vy run rẩy trên đôi bàn tay to lớn của Lạc Trung, anh ân cần trao cho LạcThiên.
- Hức hức hức... - Khả Vy nghẹ trong tiếng nấc, nếu người bên cạnh thực sự làmột người thân ruột thịt của cô thì cô sẽ nói rằng mình chưa muốn lấy chồngđâu, chưa muốn trải nghiệm cuộc sống hai người, không muốn một chút nào, côchưa muốn lớn.
- Bình tĩnh nào em! - Lạc Trung vỗ về cô dâu, đám cưới này do chính em trai anhquyết định, anh tôn trọng quyết định của Lạc Thiên và sẽ ủng hộ.
Khả Vy rất muốn khóc nhưng biết mình không thể, kìm lại nơi trái tim, từ giờ côsẽ mang họ Cao thật rồi.
Khả Vy chần chừ biết bao nhiêu thì Lạc Thiên lại nóng lòng bằng từng ấy. Anhkhông biết tại sao mình lại muốn đón nhận vô cùng, anh đã sẵn sàng chìa taymình dẫu biết chỉ vài tích tắc nữa thôi sẽ nằm trong tầm tay mà nôn nao khôngyên. Ngay đến ánh mắt biết ơn của Khả Vy dành cho Lạc Trung mà anh cũng tỏ rađố kị. Chẳng lẽ Lạc Trung đẹp trai hơn chú rể được sao, làm gì có chàng trainào nổi bật hơn anh lúc này. Thế rồi đầu ngón tay cô chạm vào anh, xung thầnkinh nhạy bén truyền tới não bộ những tín hiệu hưng phấn. Khả Vy hướng tầm mắtvề phía anh, một cô dâu Khả Vy hiện lên trong đôi mắt đó.
- Con có đồng ý lấy cô dâu Triệu Khả Vy làm vợ không?
Vị cha sứ sau một hồi nói những lời hay ý đẹp điềm đạm hỏi Lạc Thiên.
- Con đồng ý!
- Con có đồng ý lấy chú rể Cao Lạc Thiên làm chồng không? - rồi ông đặt câu hỏinơi Khả Vy.
Khả Vy chưa trả lời, cô vẫn còn hoang mang, nghi vấn về cuộc sống mới. Họ để côvà anh chung sống trong mười một tháng với một điều kiện, về phía anh đâu cóthương yêu cô, sống với nhau như thế có phải là ràng buộc tuổi thanh xuân. Côkhẳng định mình chịu đựng được, còn anh liệu có không, anh có thể chấp nhận mộtKhả Vy này.
Cả khán phòng có chút biến động, ai cũng đều biết được lấy chàng công tử họ Caocòn trên cả tuyệt vời, anh ta có tài, có sắc, biết yêu chiều phụ nữ vậy còn gìhơn, chính bởi người lưỡng lự là cô dâu đã khiến những người có mặt bất ngờ.
- Con đồng ý! - Rốt cuộc vẫn phải nói, Khả Vy không nhìn Lạc Thiên, thở dài nhưchấp nhận những tháng ngày sắp tới.
- Ta tuyên bố từ nay Cao Lạc Thiên và Triệu Khả Vy, hai con đã trở thành vợchồng!
Một tràng vỗ tay cất lên, Trần Hùng đứng hẳn dậy khích lệ:
- Cô dâu chú rể hôn nhau đi!
Lần này không phải buổi tiệc hôm trước, cô đang mang một bộ trang phục vô cùngdiêm dúa không thể nhảy lên, anh và cô lại đã danh chính môn thuận quan hệ vợchồng việc này không có gì vô nghĩa, trái lại rất tình tứ. Tất cả bạn bè củaLạc Thiên đều ồ lên theo, bức đôi tình nhân đến đường cùng.
Chàng thiếu gia Lạc Thiên nổi tiếng với nụ hôn Pháp điêu luyện mà bất kì cô gáinào đều mong đợi, đôi môi anh khêu gợi vẽ lên đường trái tim.
Một vài cô gái tức tối ngoảnh mặt đi, còn đa phần đều tò mò.
- May mà đã nhai singum! - Lạc Thiên không ngờ mình lại bối rối trước hoàn cảnhnày, cứ coi cô như những fan hâm mộ mình là được, có gì phải rối bời thế này.Anh nói thế chỉ để chấn an chính nhịp đập dồn dập của hệ tuần hoàn.
- Nằm mơ hả? - Khả Vy đáp lại, cô đã dự liệu được hoàn cảnh này và năn nỉ ỉ ôimãi Triệu Đông Kỳ mới bày cho một cách để không bị mất đi nụ hôn đầu đời mộtcách bất đắc dĩ.
Khả Vy chủ động đặt đôi tay lên má Lạc Thiên, kéo mặt anh sát lại gần. Tiếngreo hò càng lớn. Lạc Thiên như bị cuốn vào, ngoài việc để tâm đến chuyển độngcủa đôi môi đỏ mọng ra không thể nghĩ gì khác hơn, anh chấp nhận bị động cúithấp đầu. Cô đơn giản ti hí mắt kề tới, mùi bạc hà trong hơi thở của Lạc Thiêncó ma lực hấp dẫn.
Cách chừng một cm cô dừng lại, trong khi anh vẫn tiến tới, cô ghì tay vào mặtanh không cho chuyển động nữa. Chỉ cần làm đến đây là đủ, người ngoài sẽ bị bàntay đã đeo găng trắng của cô che lấp và nghĩ rằng đây thực sự là một nụ hôn.
- Này, đứng im đi, chỉ giả vờ thôi không có hôn thật đâu! - Khả Vy mấp máy môiđể Lạc Thiên biết, cô muốn đặt nụ hôn vào người toàn tâm toàn ý yêu mình chứkhông phải người có hình bóng của ai khác trong lòng. Cô nghĩ anh tưởng mình làNhược Lam mà hồ đồ thôi. Không hy vọng tất sẽ không phải thất vọng.
Lạc Thiên từ từ mở mắt, khoảng cách lúc này không chỉ còn là mười mm nữa rồi,rất gần, chỉ cần gần hơn chút nữa là môi chạm môi. Anh đã quá tự tin cho rằngchỉ cần mình không để ý thì thôi chứ đã ngắm cô gái nào hẳn cô ta sẽ phục tùnganh. Nhưng anh nhầm, mắc rất nhiều sự nhầm với Khả Vy, điều đó khiến anh càngmuốn chinh phục hơn. Bất giác anh lấy lại thế thượng phong vốn có, mặc chonhững ngón tay cô tồn tại trên gò má, anh đẩy cô lại gần mình hơn.
Và đó là nụ hôn đầu tiên của Khả Vy, tại thánh đường dành riêng cho cô và chúrể, dưới sự chứng giám của nhiều người, thăng hoa và nở rộ như một đóa hoa.
Anh đón lấy cô bằng cả vòng tay mình, không say đắm mân mê môi kề môi, không khoatrương lãng mạn, càng không chìm sâu vào tìm kiếm, đơn giản chỉ là một khoảnhkhắc hai con tim chờ đợi nhau để cùng cộng hưởng một nhịp đập. Sự lướt quanhanh chóng ấy duy chỉ mình cô đạt được, chưa sâu sắc nhưng khó quên, chưa mặnmà nhưng cháy bỏng, chưa cực đại nhưng sẽ đến một ngày đạt tới giá trị lớnnhất.
Có lẽ bên dưới họ nghĩ anh quá thuần thục với những cử chỉ ân cần trao cho pháinữ rồi, dường như anh chưa từng có khái niệm chỉ thăm dò làn môi của phái nữ,bất kể là ai, ngay cả nụ hôn thuở niên thiếu dành cho Nhược Lam cũng không manglại một cảm giác bất an như lúc này.
Bởi những người con gái ấy phụ thuộc vào anh quá nhiều, đều rất si mê con ngườiCao Lạc Thiên, còn với cô dâu - người chắc chắn thuộc về anh có điều gì đó làmnao núng. Liệu cô ta có đồng ý với nụ hôn đó?
Dứt khỏi, anh buông lửng tay để cô về vị trí cũ. Khả Vy đờ người ra giống mộtrobo bị dính nước, tê liệt. Vừa rồi cô không hề kiểm soát được chuyện gì đangxảy ra, cô đã hôn rồi ư, cảm giác lúc này thật khó nắm bắt. Mất phương hướngtức thời.
Khách khứa được chăm sóc chu đáo, từng nhóm chia ra vào bàn tiệc. Chú rể và côdâu sẽ đi chúc rượu từng bàn.