- Hừ ! - Mấy nàng thầm nhìn nhau, rồi Tiểu Quyên nói ra lời - Đêm nay anh Thiênsẽ tới Khê thi vi với chúng tôi, nàng đi cùng chứ ? Anh Thiên à, chắc cô ấychưa từng được tới mới chỗ đó đâu nhỉ ! Anh cho cô ấy đi cùng với chúng mình đi! Anh…
Đối với dân sành việc nói người khác chưa từng tới những chốn chơi bời quả thậtlà chỉ bọn nhà quê ngoan ngoãn, mấy cô nàng dùng mọi lời ngon tiếng ngọt lôikéo Lạc Thiên. Anh không muốn rơi vào tình huống khó xử, lại càng không thíchđể Khả Vy biết những mối quan hệ xã hội của mình, nếu từ chối xem ra mấy cônàng sẽ coi khinh con mắt thẩm mĩ của anh đã chọn sai vợ, chẳng lẽ lại phảicùng Khả Vy về nhà, anh còn chưa tận hưởng buổi tối của người độc thân mà.
- Hay là Vy Vy không thích đi, vậy thì hẹn lần sau vậy ! Chúng mình đi thôi anhThiên ! - Tiểu Mẫn quyết định thay, cô ta cố tình kích đểu.
- Ai bảo tôi không thích ! Đi thì đi !
Vậy là năm người không dùng bữa nữa mà rồng rắn lên xe chạy thẳng tới phía Namthành phố, nơi tụ hội của giới ăn chơi đẳng cấp.
Trên chiếc xe bốn chỗ ngồi, Khả Vy tự cho mình ngồi cùng ghế với Lạc Thiên, xétthế nào cô cũng đàng hoàng và là vợ của anh ta, không ngồi trên thì sao, để bacô kia hậm hực ngồi dưới. Ba cô cứ : Anh Thiên ơi, anh Thiên à, rợn hết cả óc.Khả Vy còn chưa hình dung ra từ « Khê thi vi » nghĩa là gì thì con xe đã dừnglại trước một hộp đêm lớn với bảng chữ KTV hoành tráng treo trên tường. Thì ra« Khê thi vi » là phiên âm tiếng anh.
Lạc Thiên sải bước, anh là khách quen ở đây nên bảo vệ chẳng phiền xuất trình «giấy thông hành », Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên soi mói ánh nhìn của KhảVy, ba cô theo sát Lạc Thiên.
Vì ban đầu có hẹn với Triệu Đông Kỳ nên Khả Vy vận đồ đoan trang, một chiếc váydài qua gối màu be, áo khoác bò lửng nhưng không khí náo nhiệt trong kia khôngphù hợp với phong cách của cô lúc này rồi.
- Passport ? Chứng minh thư ? Thẻ hội viên ? - Một người bảo vệ thân hình lựclưỡng khoanh tay nhìn Khả Vy. Từng bắp tay gã mới chắc và khỏe làm sao, cộngthêm cái đầu trọc trông thật gấu, hẳn là dân xã hội đen.
Khả Vy sợ hãi ngước nhìn, gã còn ghẹo lại cô bằng cách nói phả vào tai : Khôngthể vào !
KTV là không thể vào thì kêu mình đến làm gì ? Khả Vy nhăn mặt nhìn Lạc Thiênđi đằng trước, cô cứ đứng cạnh tên đô to này. Rồi không
thấy cô đâu, Lạc Thiên mới ngoái lại nói :
- Người của tôi đấy !
Tên bảo vệ lúc này mới đồng ý để cô vào, gã còn đế thêm một câu :
- Cô em à ! KTV là không thể về đấy !
- Xí ! - Khả Vy chẹp miệng rồi đi vào trong.
Hành lang dẫn vào đại sảnh khá dài và toàn bộ tường ốp gạch đen tạo một không gianđen tối, ánh đèn quang phả xuống một màu trắng mờ ảo, Khả Vy vừa đi vừa ngónhững chàng trai ăn mặc rất chi là phong cách, quần tụt áo pull và các chân dàimiêm man. Ba cô nàng kia bảo
Lạc Thiên chờ một chút để đi thay đồ. Thấy Khả Vy lấp ló phía dưới anh gọi lớn:
- Mất mặt quá ! Lần sau vào những chốn này thì ăn mặc thiếu vải chút đi !
Lạc Thiên đã quen với những nơi thế này, anh chưa bao giờ dẫn một cô gái nàovận đồ « kín đáo » đi cùng, ngay cả Nhược Lam vào đây cũng váy quây zip ngắn,Lạc Trung đĩnh đạc là thế cũng không dưới mười lần qua tới. Đối với những ngườigiàu thì chẳng có giới hạn giữa hai
từ hư hỏng và chịu chơi.
- Hừ ! - Khả Vy tức mình cởi bỏ chiếc áo lửng ra, váy áo bên trong có hai dâyquai bản to.
- Chả trách bảo vệ không cho vào ! - Anh khiêu khích, thầm nghĩ người nhà quêcó đua đòi thế nào cũng chỉ thế thôi.
Sau đó ba nàng kiều cũng ra, bộ trang phục trước đó đã thoáng, giờ còn cũn cỡngấp bội. Tiểu Mẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng, chỉ cài một chiếc cúc đểlộ đồ nội y rực lửa bên trong, tới eo thì thắt hai vạt áo, khoe khoang vòng eo58 của mình, cô cũng biết cách phối với quần jean siêu ngắn, kết hợp đôi guốcgần 15 phân, một đôi chân hoàn mĩ cuốn hút. Tiểu Hương như không mặc áo, chiếcváy xòe dài chừng một gang tay màu nâu than bị lụy trước làn da trắng ngọc ngà,một dải lụa vắt ngang qua cổ và kết thúc tại cạp váy, tức là cả một mảng lưngcủa cô không có một chỗ nào giấu giếm. Còn lại là Tiểu Quyên, nàng này mặc đồbó sát người màu nude, đến nỗi người ta chẳng phân biệt được đâu là da thịt đâulà trang phục.
- Thảo nào là không thể về ! - Khả Vy phải quay mặt đi, không thể chấp nhậnkiểu thảm họa thời trang mà những con mắt hau háu của đám đàn ông xung quanhcho là kiệt tác.
- Mấy em thay đồ khác đi ! - Lạc Thiên vỗ vai từng người lại đẩy họ về phía nhàWC, anh thấy ngượng quá, sao lại để cô gái đó thấy những cảnh tượng này được.
- Anh cứ tự nhiên ! Không sợ tôi xỏ xiên đâu ! - Khả Vy cười đểu, nhưng lòng côthật sự rất thất vọng. Tự lúc nào mà cô đã biết giấu những cảm xúc của mình đểlộ ra bộ mặt không quan tâm.
Lạc Thiên đi lên mấy bước đứng chắn tầm nhìn của cô, cô chỉ được phép nhìn anhthôi, những thứ xung quanh tạp nham, không nên. Anh chẳng biết mình đã hiểu câunói của cô bằng cách nào, đại khái là câu nói đó quá xỏ xiên đi ấy chứ.
- Anh Thiên, cả tuần qua không thấy anh xuất hiện, làm chúng em nhớ chết đi !Ai thế ? - Lại một tốp phụ nữ khác quấn quanh chỗ anh đứng - Cô gái này nhìnquê quá đi ! - Một vài tiếng nói nhỏ to của các nàng kháo nhau.
Khả Vy trừng trừng nhìn lại họ, mới đứng ở hành lang mà đã lắm gái theo thế nàyrồi, không biết vào trong có khi anh ta được săn như minh tinh. Cô nghĩ mìnhchẳng nên ở chốn này thêm phút nào nữa, định quay mặt đi.
- À à, người của anh !
Một câu nói của Lạc Thiên khiến cô dừng bước, vừa rồi anh cũng nói thế, nếu đãnói hai lần thì sao có thể đùa được.
- Tôi là vợ chưa cưới của Lạc Thiên ! Xin chào các cô ! - Dũng khí ở đâu cho cônói lên điều đó, Khả Vy hiên ngang đứng giữa đám người đẹp.
Các nàng tròn mắt nhìn, thông tin anh lấy vợ hóa lại chưa lan truyền tới. Anhchỉ cười nhạt kéo cô vào một phòng yên tĩnh không đi qua sảnh.
- Ai cho cô ăn nói hàm hồ như thế ?
- Chẳng lẽ tôi nói sai à ?
Anh không nói lại được gì, đành im lặng. Mỗi người chọn một góc ngồi cách xanhau, ánh đèn màu trong phòng hết chiếu qua mặt anh rồi sang cô.
- Thôi vậy, đằng nào đã đến đây thì hát mấy bài !
Phá tan bầu không khí, Lạc Thiên đến bên màn hình và chọn nhạc. Anh thích cảmgiác yên tĩnh nghe Nhược Lam hát trong khán phòng karaoke, giọng cô ấy rấttrong và nhẹ nhàng.
- Hát ?
Lạc Thiên đẩy mic cho Khả Vy, thông thường anh chỉ lắng nghe người ta hát chứcó bao giờ chịu mở giọng. Bên cạnh anh toàn những giọng ca ngọt ngào mà lạitràn đầy sức sống, các cô nàng luôn cố gắng hết mình vì âm nhạc trước anh, nênanh cũng nghĩ Khả Vy sở hữu một giọng ca vàng. Nhưng anh đã thực sự lầm, cáisai nghiêm trọng nhất là đưa mic cho cô.
- Thử đi, tôi đã chọn bài!
Đó là một bài hát bất hủ đối với hầu hết những bạn trẻ thử giọng lần đầu tiên,một bài hát khuấy động không khí. Cái màng nhĩ đã quen nghe những thứ tuyệt vờihôm nay có dịp được nghe tiếng sấm rền. Ngay từ lúc nhạc dạo Khả Vy đã khó đểbắt nhịp dù đã nghe nhiều lần bài hát này, cho đến khi vào lời bài hát thì…
- Cô im đi, đừng hát nữa ! - Lạc Thiên lấy chiếc mic còn lại hét lớn. Cô cònchưa được nửa lời đầu tiên, anh đã không chịu nổi - Cô đọc rap hay là tụng kinhvậy ?
Khả Vy đang phiêu theo những lời ca, chất giọng cô đã đủ lấp những gì ai kiađang nói, tiếp tục hát. Đến đoạn cao trào, con tim của Lạc Thiên như muốn nổ rakhỏi ngực, thứ âm thanh ngoa ngoắt réo rắt điếng người. Dàn âm ly tứ phía nhưhoạt động hết khả năng, thình thình vang bên tai, Lạc Thiên nhanh chóng nhấnphím im lặng.
- Ơ, sao thế ?
Cô ta đang tỏ ra ngây ngô hay giả đò vậy ? Lạc Thiên tiến sát lại, hét vào taicô :
- Thà tôi nghe con chó sói hú còn sướng tai hơn !
- Anh nói cái gì ? Anh đã từng nghe thấy chó sói hú thế nào chưa mà dám nói thế?
- Nghe rồi, nghe rất nhiều trên ti vi, chúng phải gọi chất giọng của cô là tổtiên! Chắc cô mà đứng trước cái hang nào hò hét thì cả đám thú rừng chạy tánloạn, ngay cả sư tử Hà Đông cũng chào thua !
- Còn hơn giọng bò thiến của anh !
- Cô… cô đã nghe tôi hát khi nào ?
- Sao phải nghe hát, chỉ cần nghe anh nói đã thấy ghê rồi ! Cái giọng khàn khànchán ngắt !
Con nhỏ này, giọng khàn chính là điều thu hút phụ nữ nhất của ta, trầm ấm nhưthế mà lại nói là bò thiến, được lắm - Đã thế tôi hát cho cô nghe !
Khả Vy nhăn lên giả bộ bịp tai.
- Mà tại sao phải hát cho đứa không có khiếu âm nhạc như cô ? Về đi ! Cô về chokhuất mắt tôi !
- Thèm vào, thật là may mắn khi không phải nghe anh rống lên!
Anh đã nghĩ cô ta chỉ kích đểu để được một lần nghe anh ngân nga, không phải tựphụ nhưng anh thừa nhận chất giọng của mình hoàn mĩ.
Khả Vy đi ra ngoài đóng sầm cửa luôn.
Lúc nào cũng dừng lại khi anh trêu cô phát cáu, và chính sự đùa có điểm dừng ấycủa cô thấy anh hụt hẫng. Cô đi rồi còn mình anh ở trong, cô dám ra ngoài mộtmình ở cái nơi này ư, kiểu gì cũng sẽ quay lại. Lạc Thiên vẫn tư lự ngồi nhâmnhi chai Heineken.
Người nổi tiếng thì dù ở góc ngách nào cũng cuốn hút, mấy mẩu chân dài đánh hơithấy căn phòng số 3, ùn ùn kéo tới. Đó chính là phòng mà Khả Vy vừa đi ra. Côcòn chưa bõ tức, anh ta suốt ngày đuổi cô đi, đã thế cô đi luôn cho biết, tưởngcô là cái đuôi lẽo nhẽo à, mới lại anh ta hư hỏng thì cô cũng có quyền. Nghĩvậy cô không ra về mà tiếp tục vào đại sảnh lớn.
Giai điệu của ca khúc Set Me Free đinh tai nhức óc, volume được chỉnh ở mức tốiđa, DJ ra sức ghì xước đĩa, nếu làm việc thường xuyên trong môi trường ô nhiễmtiếng ồn trầm trọng này chẳng mấy chốc sẽ điếc mất, Khả Vy áp tay lên tai nhưngcũng chẳng nhằm nhò, cô thu mình ở một quầy tiếp nước ngắm nhìn người bartenderđuyên luyện làm ảo thuật với thức rượu, thi thoảng vỗ tay khích lệ. Anh chàngcười duyên lại để lộ một chiếc khuyên răng bằng vàng óng ánh.
Khả Vy để ý thấy có mấy cô gái ngồi một mình như cô, chỉ một lúc sau là có đànông đến mời rượu hoặc nhảy cùng, thế mà cô thì không. Không phải cô muốn nhưthế nhưng cô đã nhận ra một sự khác biệt giữa trang phục, thảo nào anh ta lạimuốn đuổi mình đi để vui vẻ với mấy em xinh tươi mát mẻ ! Đồ háo sắc !
- Ai cho cô bước chân vào đây ?
Một giọng nói cất lên ở đằng sau lưng, hung hăng cao ngạo. Cô quay lại.
- Là anh sao ? - Khả Vy đang tức lại gặp tên yêu nghiệt này, cô hoắc mắt đáplại - Đây là nơi công cộng, ai cũng có quyền đến !
- Bọn bảo vệ mù hay sao lại cho con thổ dân này vào ? - Vũ Gia Minh húng hắng,tay ra vẻ phủi hạt bụi to lù lù trước mắt.
- Anh hiểu tiếng thổ dân thì cũng thuộc loại người tiền sử cửi trần đóng khốthôi ! Lêu lêu ! - Cô lè lưỡi.
- Bảo vệ ! Các ngươi làm ăn thế nào mà cho một đứa Mù Cang Chải vào club ? - VũGia Minh điện cho trưởng bộ phận an ninh, ra oai. Anh đang thưởng hoa thứcnguyệt nơi này mà lại có một kẻ không đội trời chung đáng ghét làm mất hứng.
Khả Vy thiết nghĩ Vũ Gia Minh chỉ bỡn cợt cầm di động nói linh tinh, làm gìthực hiện cuộc nói chuyên nào bởi chủ câu lạc bộ này mới là người có quyền điềuhành, cô vẫn vênh mặt lên nhìn. Vụ lần trước còn chưa giải quyết xong, hôm nayphải làm cho ra nhẽ.
- Thôi đi ông tướng, đừng cầm điện thoại buôn dưa lê với mấy tên bảo vệ ảotrong tưởng tượng !
- Xuất trình thẻ hội viên ra đây ! - Anh ra lệnh, con oắt này đúng là mèo mùnhìn thái dương.
- Hô, thế hóa anh là gác cổng à ? - Khả Vy cho rằng chỉ có kẻ tiểu nhân hèn kémmới đưa cô ly rượu ngũ vị hôm trước, và người trước mặt có ăn mặc bảnh bao lịchsự cũng chỉ là hình thức.
- Thưa Vũ tổng, ngài có việc gì cần sai bảo ? - Một tên lực lưỡng không kém tênđứng cổng cúi người trước Vũ Gia Minh, ngoài ra còn có một vài người mặc Vestđen theo sau.
- Lí do nào nó được vào đây ? Loại con gái này không đáng để đặt chân vào nơilàm ăn của ta !
- Dạ, tên Bự nói rằng cô gái này theo thiếu gia Lạc Thiên bước vào !
Biết ngay mà, chồng mình đúng là nổi tiếng toàn cái đâu đâu, Khả Vy lại nghĩkhông biết Lạc Thiên giờ đang phóng túng như thế nào với các em gái.
- Lạc Thiên ? Được rồi, gọi cả thằng đó ra đây, cho chúng làm chân lao côngtrong club ! - Vũ Gia Minh đã tìm ra cách trả thù, một đứa dám phun nước vàongười, một kẻ to gan phi chai sứ qua mặt anh không để làm việc dọn dẹp thì còngì thích hợp hơn, đặc biệt là dọn bệ xí.
- Cái gì ? Làm lao công ? - Khả Vy cứ nhìn thấy bản mặt đắc chí kia lại ghétnhưng cô chỉ nghĩ trong lòng để dỏng tai nghe tiếp.
- Thưa Ngài, thiếu gia Lạc Thiên là bạn làm ăn lớn đối với vũ trường của chúngta ! Chắc do Ngài mới về nước nên chưa hay, có cậu ấy đến thì các siêu sao ghévào chỗ này thường xuyên hơn, và các đại gia cũng vì thế mà tìm đến.
Nhận thấy sự cung kính trong câu nói của tên to con kia, Khả Vy mới vỡ lẽ đoánra Vũ Gia Minh là chủ của hộp đêm này. Việc anh ta không biết tới quý danh củaLạc Thiên chứng tỏ phải là một người to quan máu mặt coi trời bằng vung. Cô dịugiọng ngay, thò tay cầm điện thoại, bật màn hình điệu bộ.
- Lạc Thiên đang gọi cho tôi ! Đợi tôi một chút ! - cười giả lả, Khả Vy đưa máylên tai - Anh Thiên à, em Vy Vy đây, anh gọi em có chuyện gì vậy… à, anh bảo emquay lại chỗ anh à, vâng… rồi chúng mình sẽ về luôn sao ?... Thế cũng được… đợiem một tý nhé ! - Khả Vy canh đúng năm giây cho một lần đặt dấu ba chấm.
Vũ Gia Minh thực tế chỉ gọi bảo vệ ra oai cho cô sợ, lệnh cho họ lui.. Từ trướctới nay anh chưa thấy có người nào kiêu ngạo trước anh như con nhỏ này, đã thôlỗ còn không biết xấu hổ mà ngân cổ cãi cố, cứ cho hôm trước là vô ý đi nhưngít ra phải có thành ý xin lỗi một chút, đằng này như người đắc tội là anh. Đợicô nói xong mới tiếp tục :
- Định tính bài chuồn à ?
- Không, chỉ là mai tôi kết hôn rồi, giờ phải về sớm để chuẩn bị !
- Ái chà, mai kết hôn mà hôm nay chồng cô lại ở đây, tình hình chắc là khônggiữ được hắn nên phải cắm cọc nấu cơm theo sau à ? Thổ dân à, đừng mơ tưởng tớithiên nga !
Vũ Gia Minh khoái chí châm chọc, anh không nhận thấy một nỗi buồn dâng kín tâmtrạng Khả Vy, có lẽ anh nói đúng, cái tên chồng đó vốn chỉ tồn tại trong hộpthủy tinh, cô được cầm nắm nhưng không tài nào có được thứ bên trong chiếc hộp.Khả Vy lấy li rượu bên mình uống một chặp, vị đắng lan tỏa khắp khoang miệng.Đắng đến nỗi tê dại, sau đó thì sẽ thế nào ? Sau khi đã kết hôn với Cao LạcThiên, cô sẽ phải sống ra sao ? Anh ta tối ngày la cà, còn cô lại không đượcphép tìm một cuộc sống tự do cho riêng mình. Cô muốn nhả cái hạnh phúc ảo nàyra, nhưng đã nuốt vào rồi, đã đang tiêu hóa mất rồi.
- Ọe ! - Khả Vy nhanh chóng ùn số rượu ra khỏi miệng, trả lại về chiếc li.
Vũ Gia Minh quả thực khâm phục mức độ dơ bẩn của cô, có phải trẻ con không màăn uống vô ý thức như thế. Mất vệ sinh quá !
- Đắng thì tôi phải nhổ ra chứ ! Anh thấy ghê thì quay mặt đi, ai bắt anh nhìnđâu !
Rồi cô luồn vào đám đông tìm cách ra về. Lần thứ hai Vũ Gia Minh bỏ lỡ cơ hộitrả thù, đã thế cô nàng lại còn làm dơ li rượu và ăn nói như lên lớp.
- Này, vất cái ly này đi nhanh ! - anh sai khiến một bồi bàn, chắc không baogiờ có người nào như cô ta bởi chẳng ai có thể khủng khiếp đến thế.
Ấn tượng của anh về Triệu Khả Vy đó là : Thiên hạ đệ nhất bẩn thỉu !, hiểu hoàntoàn theo nghĩa gốc. Có lẽ hôm nay anh cần về nghỉ sớm, việc vừa xảy ra ám ảnhquá.
Lạc Thiên đang chôn chân cùng đám tiên nữ, họ thi nhau hát cho anh nghe giaiđiệu trầm lắng của một bản tình ca buồn, anh nhớ về Nhược Lam, cô chỉ thích hátnhững bài nhẹ nhàng trầm lắng, đám phụ nữ xung quanh lại đang hát về bài ca đó,có thể họ hát không bằng cô ấy, có thể họ đến được với anh nhưng… cái giọngchua loét đi đâu mất rồi. Cô ta ra ngoài đã hơn nửa tiếng, đi không trở lại,liệu có thể bị kẻ nào đó trêu đùa quá đáng hay không. Không đâu, cô ta là cáomà, ai bắt nạt được chứ. Hay bị thằng cha nào mời rượu, hoặc bị tên say rượubắt múa may quay cuồng. Cô ta xuất thân bần hàn, chắc không dễ bị lôi kéo đâu.Có khi nào bị mấy lão dê già dỗ ngọt, cô ta ăn tham lắm, nhưng cô ta mới ăn norồi. Với mỗi đề xuất đưa ra Lạc Thiên luôn thìm được một cách chống chế, anhmặc định cô biết bảo vệ bản thân mình, đối với anh chỉ có Nhược Lam cần được chechở thôi.
Nghĩ thế nào anh vẫn quyết định tìm ra ngoài, bỏ lại sau lưng sự ngơ ngác củađám đàn bà.
Đi đâu mất rồi ? Cô ta đủ gan thừa tiết quanh quẩn ở cái nơi này ư ? Nhìn cô taxấu xí thế chắc chẳng ai thèm tán tỉnh ! Anh đã biết hy vọng cho sự an bình củacô hay đang dặn lòng rằng chỉ vì trách nhiệm. Có khi nào thấy mình chê cách ănmặc nên chán quá bỏ về, đàn bà con gái lấy chồng cũng phải biết ý tứ, như thếlà tốt! Nhưng anh nhận ra cô vẫn mang họ Triệu, phải tới ngày mai cơ, có lẽ nàocô tự thưởng cho mình một tối phong lưu ? Nghĩ đến đấy anh không thể ngừng liêntưởng, sự khó chịu len lỏi dần trong ý thức, đi vào đại sảnh tìm kiếm. Phớt lờtất cả những người nào gợi chuyện, anh hết quay trước ngó sau để tâm tới bóngdáng cô nhưng không thấy. Ánh đèn mờ làm anh rối chí, biết tìm cô ở đâu đây.
Anh dần dần lo lắng, chỉ tại mình sơ ý đuổi đi, tại cô toàn biết vâng lời nhữngcái đâu đâu, lúc thì lại ngoan cố bằng được. Vừa bực lại vừa không an tâm, hếtlần này đến lần khác anh bạo dạn mở cửa từng phòng trà. Khi không nhìn thấy côở trong những căn phòng kín đó lòng nhẹ nhõm, lại có chút day dứt.
- Con quỷ nhỏ này biến đâu mất rồi ? - Rút điện thoại ra, anh đã quên lưu số côvào, hay chưa bao giờ có ý định đó.
- Cậu Lạc Thiên ! Cậu đang tìm gì vậy ? - Một bảo vệ tiến tới, hắn thấy LạcThiên tự do xông vào các phòng đặt trước của người khác nên có trách nhiệm ngăncản.
- Không !
Lạc Thiên quay đi, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm.
- Có phải cậu muốn tìm tiểu thư họ Triệu phải không ? - Người bảo vệ nói vớilại.
Lạc Thiên tức thì hướng sự quan tâm về phía anh chàng này, tiểu thư gì chứ, anhthầm nhủ, cô ta vừa mới rời xa mình có một lúc mà đã nổi tiếng rồi cơ à, lạigây họa hay thế nào đây, dù nghĩ không tốt về cô nhưng có tia sáng nào đó làmyên lòng.