- Này anh ! Vào đây ăn sáng ! - Khả Vy không dùng tạp dề, cô làm nóng đồ ăn rồibày biện trên bàn. Nghĩ bụng chắc bên nhà lo lắng cho anh, chỉ tiêu lên cân đềra là để anh thực hiện chứ cô là con gái, lên những 10 cân chắc lăn đi mất.
Anh sướng thật, có người quan tâm, còn cô chính xác chưa bao giờ nhận được mộtlời hỏi thăm chân thành.
Lạc Thiên nghe ngữ điệu có chút buồn phiền chất chứa của Khả Vy đâm ra càng logay gáy. Ậm ờ đi vào trong. Khả Vy
đã ngồi từ trước, bàn có sáu ghế, anh tránh ngồi đối diện.
Cô còn chu đáo lấy bát và đũa cho, suốt bữa anh phần nhiều cắm mặt vào bát cơm.
- Cố ăn hết đi nhé ! Bên nhà anh đề nghị đấy ! Chắc họ muốn vỗ béo nên yêu cầubắt anh tăng 10 cân trong thời gian ngắn !
Lạc Thiên thậm chí còn không trả lời. Cô ta đang cố tỏ ra như không có chuyệngì đây mà, cô đừng làm như thế có được không, tôi… tôi biết lỗi rồi mà. Thứ ăntrong miệng thật khó nuốt, Lạc Thiên cố gắng nhai chậm rãi để không bị nghẹn ứ,tâm trạng như đang trên dàn thiêu, nóng hổi toát vã mồ hôi, mỗi câu nói của KhảVy như một ngọn lửa châm ngòi cho đám củi gỗ dưới chân.
- Ăn đi này ! - Anh vẫn cúi mặt, gắp một miếng đưa lên, cũng chẳng nhìn đó làthức ăn gì, điều quan trọng là anh muốn đền đáp phần nào cho cô.
- Cảm ơn ! - Khả Vy nâng bát cơm theo hướng tay anh, lệch chỗ cô ngồi một gócchừng ba mươi độ. Đợi mãi mà không thấy anh nhả viên thịt ra.
Cứ kiểu này chắc chết mất thôi, Lạc Thiên à, anh bình thường lại đi, tôi nàophải yêu ma, thà anh cứ coi như không có chuyện gì còn tốt hơn phải khép nép,anh dường như đang tôn thờ tôi thì phải. Chồng ơi là chồng, nếu anh mà biết tôiđã làm những gì liệu tôi có bị hắt hủi và khinh rẻ không. Khả Vy không đợi đượcrút tay về, tự gắp đồ cho mình.
- Cô ăn thêm đi này ! - Lạc Thiên mới biết đầu óc mình đang đi chậm với tiếnđộ, anh nhanh tay gắp mỗi đĩa một hai thứ vào bát của cô - Ăn đi để lấy lại sức!
Ôi giời ơi đất hỡi, sức khỏe tôi ở trong trạng thái hoàn toàn tốt, không thamgia hoạt động mạnh trước đó, cần gì phải « lấy lại sức », anh đẩy quá khứ sangmột bên được không ?
Lạc Thiên hi hữu ngước mặt lên, chớp được đúng khuôn mặt khó xử của Khả Vy, anhlại nói sai rồi. Theo như cô nói, số thức ăn trên bàn do nhà chuẩn bị, chẳnghay họ nghĩ anh thiếu năng lượng đến nỗi phải chu đáo quá mức, có khi nào họnghĩ anh « hành hạ » Khả Vy đến nỗi phải bồi bổ sức khỏe.
Bữa cơm kết thúc trong im lặng, thức ăn để thừa ra quá nhiều vì không ai tronghai người nuốt được. Lạc Thiên không đành để Khả Vy phải dọn, bất đắc dĩ đềnghị :
- Để đấy tôi làm cho !
- Có gì đâu ! Anh không cần phải… - Khả Vy đưa mắt nhìn trần nhà, hình dùng ratừ « chịu trách nhiệm » - Việc này là của phụ nữ !
- Không ! - Lạc Thiên kiên quyết. Cô đã là phụ nữ bởi tôi rồi sao ? Cũng chỉ làmột câu nói nhưng đôi khi người nghe lại hiểu sâu sa, đi vào đào xới phân tích.Anh định đẩy cô ra ngoài nhưng lại không thể chạm vào đành tiến hành việc dọndẹp.
- Anh làm được không đấy ? - Khả Vy hỏi lại, có kẻ nào thích thú việc thu dọn,nếu có người làm thay thì hay quá.
- Được ! Cô… cứ yên tâm !
Lạc Thiên tìm một cái túi to ở một trong số các ngăn bếp.
- Anh định làm gì ?
Không trả lời, Lạc Thiên lóng ngóng dồn thực phẩm thừa vào đó. Đáp án vì anhmuốn « dọn dẹp hậu quả » nói ra liệu có lọt tai, rằng anh không can tâm để côbị coi là một đứa nô lệ trên mọi lĩnh vực, nên thay hành động hối lỗi. Anh chưatừng làm việc nhà, động tác mạnh mẽ không thích hợp cho những hoạt động cần sựkhéo léo và cẩn thận. Xoẹt một phát, gẩy cao lương mĩ vị vào túi, tiện tay némluôn thìa, đổ đồ xào nấu lại vất luôn cả đĩa đựng theo, nhanh chóng ba phút anhđã hoàn thành.
- Thôi, anh phá hết mọi thứ rồi ! Anh định vất hết đồ ăn đi sao ? Phí phạm !
- Thì bỏ đi chứ còn làm gì ? Đằng nào chúng cũng chỉ dùng một lần ! - Lạc Thiênlại nghĩ mình nói không ổn, tốt hơn hết là chiều lòng vợ.
- Chẹp ! - cô nhìn anh lắc đầu, người đâu mà không biết tiết kiệm gì sất, đồ ănnày anh đã cho lẫn thành hỗn độn. Cô đành thân chinh xắn tay áo.
Giành lấy từ anh, Lạc Thiên lúng túng khi vô tình tiếp xúc với những ngón taycô, anh rụt ngay lại khiến chiếc muôi inox rơi xuống sàn phát ra một tiếng kêunhức nhối. Khả Vy thay anh làm nốt, Lạc Thiên xấu hổ ra ngoài.
Quanh quẩn bên mình vẫn là cảnh tượng « phong lưu », chất xám của anh lúc nàychỉ có một chức năng duy nhất, chúng đều bị chỉ định « phải » hình dung về CaoKhả Vy. Anh còn nhớ mình uống không quá nhiều và loại rượu chỉ chừng 39, 40 độ,không hề nặng, cứ cho là do ảnh hưởng từ trận ốm hôm trước, anh có say thì quảngia Tôn hoặc Cao phu nhân sẽ điều người đưa anh về. Khả Vy hẳn cũng có xe phụcvụ, quản gia Tôn là người hiểu chuyện, ông sẽ chờ cho đến khi ngôi nhà này tắtđèn đi ngủ mới về, đồng nghĩa với việc cô và anh đã mỗi người một phòng riêng.
Có hai giả thiết được đưa ra :
• Cao Lạc Thiên đã xông vào phòng của Cao Khả Vy, dùng sức mạnh trấn áp rồi bếnàng về phòng mình.
Điều vô lí : Cao Lạc Thiên đang say, nâng được một quả tạ ba mươi cân từ đầuhành lang tới cuối hành lang không thể tưởng tượng nổi huống chi bế người.
Nếu theo giả thiết này « hiện trường vụ án » phải là phòng nhỏ của Cao Khả Vy.
Do đó bác bỏ !
• Cao Khả Vy chủ động xông vào phòng của đức lang quân Cao Lạc Thiên.
Điều vô lí : Chưa xác định.
Mục đích : Cao Khả Vy không hề bị say, cô ta muốn nhân cơ hội được thường thứcsự quyến rũ mang tên Cao Lạc Thiên, một mặt bị tò mò chuyện người lớn.
Lạc Thiên ngồi bất động, khoanh tay trước ngực. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy mộtmàu đen ảm đạm rêu phong mối quan hệ giữa anh và Khả Vy. Với hai đề xuất trênluôn có một lỗ hổng mà anh không tài nào lí giải được. Chẳng lẽ anh lại phải đitìm chuyên gia tình yêu để « bàn bạc » ?
Chương 4.1 : Xét nghiệmđêm tân hôn !
- Định đi đâu vậy ?
Khả Vy xách túi đi thẳng ra cửa, lầm bầm to nhỏ gì đó, khuôn mặt hiện rõ bứcxúc - Tôi có việc !
- Là đi đâu ? Tôi… chở cô đi ! - Lạc Thiên nghĩ nhà có xe, anh đang nợ cô, sợcô có điều khó nói mà làm liều.
- Không cần thiết !
Vừa dứt lời cô đã tỏ thái độ tức tối với đôi giầy ngoài hiên. Vóc dáng và trangphục hiện thời cho thấy cô đang muốn thử sức với một bộ môn thể dục thể thaonào đó.
- Bây giờ đã 10h, nắng gắt, cô ra ngoài sẽ bị cảm nắng ! - Lạc Thiên sinh nghihay cô chịu di chứng của cú sốc, có ai đời chạy vòng quanh công viên vào thờigian này trong ngày.
- Chuyện tầm phào ! - Khả Vy cài cổng rồi lên một chiếc taxi, không bận tâm LạcThiên lo lắng vẩn vơ.
Anh không hiểu ý cô lắm, đừng bảo là cô đi trình báo cảnh sát khu vực chứ ? Côvới anh đã có sự ràng buộc bởi cuộc hôn nhân ngày hôm qua, không cớ gì kêu anhra tòa vì « hiềm khích ».
Cuối cùng đem theo nỗi niềm bứt rứt không yên Lạc Thiên cũng quyết định rangoài. Anh tới gặp chiến hữu Trần Hùng và Tuấn Kiệt.
*
Khả Vy trên đường đến nhà Triệu Đông Kỳ để hỏi cho ra nhẽ ngọn ngành. Bộ quầnáo thể thao trên người nhằm mục đích tạo sự thoải mái khi vận nội công. Việctìm địa chỉ của Triệu Đông Kỳ không khó vì cô đã từng nghe nói về khu nhà, chỉcần hỏi thăm người dân xung quanh là được. Anh ta là tác giả có danh trên báomạng nhưng lại giấu thân phận, dù vậy sao giấu được láng giềng.
Chẳng mấy chốc Khả Vy đã có mặt tại tầng 31 của khu trung cư Trang Lệ, nơi cưngụ của anh.
- Mở cửa ! - Không cần tới chuông Khả Vy gọi lớn.
- Ai thế ? - Triệu Đông Kỳ áo may ô quần sooc vặn nắm đấm cửa - À, Khả Vy ! Cơngió nào đưa cô đến tìm anh vậy ? Chuyện hôm trước tiến hành tốt chứ ?
Khả Vy xông lên cầm túi xách đập vào vai và lưng anh tới tấp, tung chưởng hungdữ như một con mãnh thú bị xổng chuồng.
- Cô làm cái quái gì đấy ? - Triệu Đông Kỳ thủ thế giữ tay cô lại, kéo vàophòng tránh sự dòm ngó của hàng xóm.
- Đồ đáng ghét ! Anh nghĩ linh tinh cái gì mà bắt tôi phải phục tùng theo kếhoạch dở hơi đó ? Gì cơ, tự biến mình thành phụ nữ sau đêm tân hôn ? Tôi chưatừng thấy ai giống một con điên như tôi !
- Trời đất ! Vì chuyện này mà đến đây làm ầm ĩ hả, cô không biết là anh đangbảo vệ cô hay sao?
- Bảo vệ ? Anh nói thử coi ? Có mà anh hại chết tôi thì có ! - Khả Vy luôn quýmến Triệu Đông Kỳ, cô biết anh chàng này trước khi làm gì cũng luôn cẩn tắcnhưng trong tình thế này thì không.
- Ngay từ đầu cô phải tới nhà họ Cao vì cái thai, tôi không dựng ra cái trò đóthì làm sao tự nhiên mọc ra cái bụng cho cô được ! Cô phải có em bé hiểu chưa,nếu không xảy ra chuyện ấy với Lạc Thiên thì làm sao có được !
- Nghĩa là sao ? - Dường như vụ giao dịch ban đầu giữa Khả Vy và Cao gia ngườibị hố nặng nhất chính là cô.
- Cô ngốc này ! - Triệu Đông Kỳ đang tìm cách giải thích - Cô nghĩ xem, nam nữđến tuổi trưởng thành, dựng vợ gả chồng, kết hôn đàng hoàng thì việc có con làchuyện đương nhiên ! Cái hày hiểu chứ ?
Khả Vy gật đầu cái rụp, mớ thắc mắc vẫn loằng ngoằng rắc rối.
- Rồi, vậy tại sao có em bé được ? - Triệu Đông Kỳ nhìn khuôn mặt như chậm pháttriển của Khả Vy mà không tiện nói lên lời, anh giơ hai ngón cái ra, - Đây làbố, đây là mẹ ! - Anh chụm hai ngón tay lại vào nhau - Đó, giờ hiểu chưa ?
- Chưa ? - Khả Vy lắc đầu.
- Trời ạ ! Cô thuộc tộc người rừng à ? - Ban đầu là Lạc Thiên nhìn nhận cô làmột đứa quê mùa, Vũ Gia Minh cho cô là dân Mù Cang Chải, ngay đến cả Triệu ĐôngKỳ cũng phải chào thua. - Mà người rừng cũng biết chứ không đần độn như cô đâu!
- Anh nói lòng và lòng vòng mấy cái này nhằm mục đích gì ? - Khả Vy không phảikhông hiểu, chẳng qua cô muốn biết tại sao mình phải làm trò hề đó.
Triệu Đông Kỳ lại tưởng cô chậm tiến, bất lực gọi cô vào phòng sách, kiếm quyểnsách văn học nước ngoài, ở phương Tây hoặc Nhật Bản họ nói về chuyện này rấtbình thường, trước khi giải thích nên để cô ngâm kĩ.
- Cầm lấy, đọc đi cho mở mang đầu óc ! Thật khó tin có người trong sáng như cừunon Khả Vy !
Khả Vy nhìn bìa truyện « Rừng Nauy », thầm nghĩ liên quan gì đến thứ mình đanghỏi, rừng rú gì ở đây. Thấy Triệu Đông Kỳ đưa ngón trỏ lên suỵt một cái trật tựđể anh nghe điện thoại của Nhược Lam.
- À há, quan hệ giữa anh và cô ấy thế nào rồi ? Lac Thiên vẫn còn tình cảm với…- Khả Vy đang định nói thì Triệu Đông Kỳ thấy cô rắc rối quá bèn ra ban côngnói chuyện.
Đọc cái này dài lắm, Khả Vy gác quyển sách sang một bên ngắm nhìm căn phòng củaanh. Phòng con trai gì mà ngăn nắp gớm !
Cách bố trí cũng nói lên người kĩ tính. Khả Vy ngày trước cứ nghĩ mấy người làmvề lĩnh vực nghệ thuật phải phiêu phiêu và có suy nghĩ khác người lắm cơ, khôngngờ Triệu Đông Kỳ đã phá vỡ cổ hủ cố hữu trong mường tượng của cô. Những tậpsách của anh được xuất bản đều viết về tình yêu nam nữ hẳn lãng mạn lắm, thế màtrong truyện tình của anh có vẻ trắc trở ghê. Khả Vy ngó trên dưới, thấy haicái đĩa nằm cách lập với chồng đĩa DVD, định xếp lại vào cho anh. Vỏ đĩa bịquay vào bên trong, bên ngoài là lớp giấy trắng có dòng chữ viết bằng bút dạ :Dành cho Khả Vy và Lạc Thiên.
Không hẳn đã kêu gọi tính tò mò sẵn có mà vì mang tên mình trên đấy, Khả Vythiết nghĩ cần xem trước, cô bật đầu lên, ngồi trên ghế dán mắt vào tivi.
Triệu Đông Kỳ nói chuyện bên ngoài thi thoảng quay vào trong thấy cô ngồi yênlại tiếp tục với Nhược Lam. Chiến dịch tình yêu của anh bắt đầu từ một ngườibạn tốt, anh muốn quan tâm chia sẻ và hỏi han Nhược Lam đều đặn. Mãi cho đếnkhi bắt đầu xuất hiện những tiếng gào rú ghê gớm thì Triệu Đông Kỳ chạy vàotrong, vội vàng ngắt cuộc thoại, lao tới tắt màn hình tivi. Anh nhìn cô, nhìncả dòng chữ mình đã viết lên mặt bìa.
- Khả Vy à… anh… anh xin thề là anh chưa từng coi cái này ! Cô…
- … Thứ mà hắn nghĩ về tôi man rợ như này à ? - Khả Vy hằm hằm mặt đứng đốidiện với Triệu Đông Kỳ.
- Hở ? Anh thừa nhận đã mua cái đĩa này, nhưng thực sự anh đã không xem, emthấy đĩa còn mới cứng mà ! Anh không muốn em bị hại nên đã nghĩ ra cách cho LạcThiên uống thuốc ngủ,… thật đấy ! - Triệu Đông Kỳ thay đổi cách xưng hô, mềmmỏng mà cũng chân thực.
- Trả lời câu hỏi của tôi ? - Khả Vy gắt lên, dần dà hiểu được cốt lõi vấn đề.
- Ờ thì… có lẽ vậy !
- Trời đất ơi, thế thì bộ mặt của Khả Vy này biết để đâu cho đỡ nhục đây ! Tạisao tôi lại ngu xuẩn làm theo kế hoạch của nhà họ Cao chứ ? Khả Vy ơi là KhảVy, sao lại có chuyện tồi tệ thế này ập tới ! Giờ tôi biết giáp mặt với hắn thếnào đây !!!!!
- Giữa em và hắn đâu có thật xảy ra chuyện đó, không có gì phải lo lắng đâu !Mới lại hai đứa là vợ chồng rồi, ngại cái gì mà ngại !
- Anh… đã lấy vợ chưa mà biết ! Tôi làm sao dám giáp mặt với hắn nữa ! Hu huhu… ôi đời tôi sao lại… - Khả Vy đưa tay lên ôm mặt. Những hình dung của cô saukhi trang điểm đậm đà đã quá lắm rồi, sau khi xem xong cái đĩa này lại càng ghêtởm hơn. Chả trách Lạc Thiên giữ khoảng cách và câu lệ, anh cho rằng giữa haingười khủng khiếp thế ư ?
- Không có nước mắt đâu mà khóc lóc, có gì đâu phải ngại, thằng chồng cô hắncoi mấy chuyện này bình thường như cơm bữa ! Hắn nổi tiếng là ông hoàng vũtrường ! Anh nghĩ cho cô nên mới không cho phép hắn động thủ. Cô nghĩ xem, cócon thỏ non nào trong nhà hắn lại để cho an phận mà không xơi tái ? Giờ hắntưởng đã thịt cô rồi sẽ không mảy may nữa, vậy là cô được an toàn ! - TriệuĐông Kỳ sử dụng chất giọng triết lý với cách giao tiếp anh-cô và lời văn cóphần tục tĩu.
- Uỵch ! - Khả Vy vận cù trỏ huých vào mạng sườn kẻ chủ mưu, cô không mạnh taybởi lẽ Triệu Đông Kỳ có ý tốt - Anh thôi ngay đi ! Càng nói càng… mà Cao LạcThiên chăng hoa lắm hay sao ? - Khả Vy mặt buồn thiu, vương chút khó chịu.
- Khỏi nói, hắn có cả một Fanpage chính thức trên FaceBook đấy cô em ạ, sốthành viên tới 99% là nữ, trong nước có, ngoài nước cũng có. Trong đó còn liệtkê cả một dãy dài những cô gái đã từng được đi cùng hắn, không tin anh cho côcoi ! - Triệu Đông Kỳ không muốn Khả Vy bị bắt nạt nên xoay máy tính về phíacô, dùng vài cái click chuột - Thấy chưa ?!
Khả Vy theo dõi tường tận, đồng tử mở to thu trọn từng chi tiết của trang web.Từ những khuôn mặt xinh xắn, búp bê đến những nét trang điểm sành điệu của dânđàn chị đều tập hợp qua avatar với bản lí lịch xuất thân được kiểm chứng chínhxác, họ đều hơn cô về mọi mặt.
- … Thôi, em về đây ! Dù sao… cũng đã làm phiền anh ! - Khả Vy dịu giọng, hóara Triệu Đông Kỳ vẫn đứng về phía mình, nếu không có anh chắc cô sông dở chếtdở từ lâu. Đôi vai trở nên nặng trĩu, chất giọng nhỏ như chỉ nói bằng hơi, đánhrơi sức lực.
Triệu Đông Kỳ ra ngoài tiễn, nhìn cô anh thực lòng chẳng an tâm chút nào. Côcòn quá trẻ con, ngốc xít, không có kiến thức về đàn ông, đặc biệt là Cao LạcThiên. Ngay cả Nhược Lam là người chính chắn còn không bó buộc được, liệu KhảVy có thể. Quên mất, anh phải tiếp tục quan tâm tới Nhược Lam, anh không tin sựkiên trì của mình không thể hàn gắn vết rạn trong trái tim cô ấy.
Mấy hôm nay Lạc Thiên được nghỉ phép, việc hẹn gặp Tuấn Kiệt và Trần Hùngđều phải đợi tới giờ tan ca của họ nên anh ngồi ở quán café chờ trước. Lòngthấp thỏm lo âu không biết nên bắt đầu câu chuyện bằng cách nào, việc này vôcùng tế nhị.
Lôi điện thoại ra, anh định bụng sử dụng trang tìm kiếm về vấn đề khó nói, ngayđến việc gõ từ khóa nào vào anh còn không đánh ra nổi.
- Báo này ! - Tuấn Kiệt đã đến, đưa cho Lạc Thiên số báo mới.
Lạc Thiên liếc nhìn qua, «
Lễ thành hôn của con trai thứ tập đoàn Trường Tồn và tiểu thư họ Triệu
». Ôi, chết mất thôi, sao anh cứ bị ám ảnh bởi khuôn mặt của chính vợmình thế nhỉ ?
Chẳng biết tại sao anh lại lôi ra đọc nghiền ngẫm, thật không đúng với phongcách của anh ngày trước. Điều anh lo sợ nhất là cộng đồng xã hội quan tâm đếntân hôn của anh kìa, nghĩ mãi anh vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra hôm qua.Nhìn Khả Vy mắt mũi tèm nhem như đi đánh trận, còn anh hẳng hề hấn gì trừ trangphục không còn trên người, cứ như đùa.
- Thế nào ? Đêm tân hôn của hai người ra sao ? Tôi đã cá cược với Trần Hùng,cậu ta cho rằng có chuyện gì đó, còn tôi thì không, tôi nghĩ cậu và cô ấy chưacó gì hết ! - Tuấn Kiệt thăm dò, anh nghĩ Lạc Thiên chỉ thích chân dài mét mốt,Khả Vy đó cùng lắm cao một mét sáu lăm là cùng, làm sao hợp khẩu vị.
- … Haiz ! - Lạc Thiên đến đây là để hỏi chuyện này mà lại bị vặn lại, chánquá, anh đứng dậy bỏ về.
- Anh Thiên, gọi em đến có vụ gì thế ? Nhìn mặt anh kìa, đỏ lựng, chắc đêm tânhôn vui vẻ lắm nhỉ ? - Trần Hùng vừa tới, đập tay Tuấn Kiệt, hào hứng kéo LạcThiên ngồi xuống.
- Vui cái con khỉ ! - Lạc Thiên chẳng biết mình thế nào nữa.
- Ố ồ, chị dâu trông có vẻ con gái nhà lành ! Chắc là anh không thích à ? Aibắt anh lấy vợ sớm, giờ phải chịu thôi ! Ha ha !
- Nói linh tinh ! - Lạc Thiên cầm quyển thực đơn phang vào kẻ vừa nói.
- Thế thì sao nhìn mặt anh nhăn nhó như táo tàu thế kia ? Hay tối nay chúng tađi chơi, em biết mấy con bé gốc Latinh hay lắm ! Anh gọi điện bảo chị dâu khôngvề đi, hay để em gọi hộ !
- Cái thằng này im ngay ! Anh tới đây nói chuyện nghiêm túc, không phải vớ vẩn!
- Tức là bạn tôi, Cao Lạc Thiên đã chán phở thèm cơm nhà rồi ! Không biết chịnhà có nghệ thuật gì mà tài thế ?
- Tuấn Kiệt lấy làm lạ, chẳng lẽ đàn ông lấy vợ đều hướng thiện.
- Nếu hai người còn bỡn cợt nữa thì chào nhé, tôi đi đây ! - Lạc Thiên dứtkhoát, bực hết cả mình, tưởng gặp bạn bè chút bầu tâm sự thế mà chúng cứ nóiluyên thuyên, trước đây anh hư hỏng lắm sao ?
- Ấy ấy, anh cứ ngồi xuống kể cho em và anh Tuấn Kiệt nghe, cần quân sư thìchúng em sẵn sàng.
- … - Lạc Thiên ngập ngừng.
Tuấn Kiệt và Trần Hùng chờ đợi, lúc nào cũng thấy Lạc Thiên định mở lời nhưngmãi không thành tiếng.
- Anh không nói thì em không biết phải giúp thế nào đâu ? - thúc giục là yêusách.
- Thế này nhé, tôi muốn hỏi việc này, hai người phải trả lời thẳng thắn… khôngđược cười, không được hỏi lí do tại sao tôi lại hỏi.
- Được rồi, nói đại đi, vòng vo tam quốc mệt tai !
- Cảm giác sau khi… cùng một cô gái thế nào ? - Nuốt từng ngụm nước miếng, LạcThiên ngượng không thể tả, đôi bàn tay chà lấy nhau ra mồ hôi hột.
- Ha ha ha !!!!!!!!!!
Một tràng cười cất lên vang vọng khắp căn phòng kín.