XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 04.58.37 PM




- Chúng tôi có lệnh cấm không cho Triệu Khả Vy vào đây ! - Nói và chỉ về tấmbiển treo ở góc tường gần lối ra vào, bảo vệ cũng chỉ là người làm theo mệnhlệnh.

Một tấm biển gần giống như lệnh truy nã, trong một thời gian ngắn như vầy đã cónhiều hàng chữ được đánh máy và in ra giấy rồi dán xung quanh. Lạc Thiên thử rangoài cổng, họ còn dán nhiều hơn. Anh đặc biệt chú ý tới dòng chữ : «

Bất kể bạnlà ai, chỉ cần bạn có tên Triệu Khả Vy xin mời cút ngay khỏi lãnh địa này !

». Khôngcó bức ảnh nào, cũng không có gì chứng minh đúng là cô nhưng Lạc Thiên đinhninh là thế. Rõ ràng tên chủ câu lạc bộ này khinh thường Cao Lạc Thiên đây mà,dám cấm Cao thiếu phu nhân vào đây thì to gan lắm. Lạc Thiên nheo mắt giật tấmáp phích đó, chẳng lẽ cô ta bị chúng đuổi đi, vì sao ư ? Theo anh có lẽ vì anhquá cuốn hút, việc mang vợ theo đến chốn này làm các tình yêu buồn bực mà ravề, thế là hộp đêm làm ăn thất bát, đành phải nghĩ ra quỷ kế không cho vợ anhvào. Anh cười ha hả, thấy vậy tên Bự đứng gác cổng trêu đùa :

- Anh Thiên, có phải anh sung sướng khi quý phu nhân không được tới những nơiăn chơi của anh không ? Xem ra anh cũng sợ vợ lắm ! Có gì đâu, đàn ông khôngphong lưu không phải đàn ông, vợ thì chỉ ở nhà nhóm bếp thôi ! - Gã Bự cứ ngỡnụ cười của Lạc Thiên là vì giải phóng khỏi sự ràng buộc khi chơi trò cô dâuchú rể với phụ nữ, thông thường mấy anh chàng đa tình lắm gái theo hay gặp phảimấy cô vợ sư tử Hà Đông lắm, gã vỗ vai Lạc Thiên như thể hiện sự đồng cảm. (Tênnày có mà chạy theo gái thì có !). Gã vừa nhận lệnh tuyệt đối không cho TriệuKhả Vy ra vào nơi đây, đồng thời mới biết cô ta là vợ chưa cưới của cậu hai họCao. Vì là lệnh của Vũ Tổng nên tưởng ông chủ muốn tạo không khí thoải mái chocậu hai Lạc Thiên.



Một lí do duy nhất khiến Vũ Gia Minh không cho Khả Vy bước vào đây là bởi anhưa sạch sẽ, không tiếp thị dân, tốt nhất là tránh càng xa càng tốt.

- Tầm bậy ! - Lạc Thiên đang tự đắc với bản thân lại bị gán hai chữ « sợ vợ »,nhớ lại lần gặp tên chí phèo Tú hôm đó lòng không tránh khỏi sự ngức ngáy, vợkhông sợ chồng thì thôi, việc gì anh phải sợ cô ta, được rồi chờ xem. - Anh đâykhông bao giờ có khái niệm sợ sệt bất cứ cái gì, mà chú có thấy cô ta ra ngoàinày không ?

- Đấy, không sợ mà hỏi han à ? Có, bà chằn đã ra khỏi phạm vi hoạt động củachúng tôi !

Lạc Thiên huých tay vào gã, tức tối bỏ đi. Gã đã dùng từ « bà chằn », ý châmchọc anh « yếu đuối » trước vợ. Người ta chỉ dùng từ đó để nói mụ vợ bà la sáthành hạ chồng không ra gì.

Cô ta đã ra khỏi, cũng khá lắm, mình đuổi là đi luôn ! Anh bực vì điều đó chứkhông thấy hay ho gì, cũng khó chịu bởi ngay cả tên bảo vệ còn nghĩ anh như thếthì những kẻ khác sẽ nghĩ thế nào. Đã thế sau ngày mai anh ở luôn tại vũ trườngcho thiên hạ biết, Cao Lạc Thiên này vốn coi vợ bằng vung nồi.

Về tới nhà, Cao phu nhân quan sát anh, chỉ cần ngửi nhiều mùi nước hoa trộn lẫntoát ra từ cơ thể là đoán ngay anh đã ở đâu, bà vẫn biết tính anh vốn lăngnhăng di truyền từ người cha nhưng cũng chính anh là người hợp tính ông ta nhấtvà là điều quan trọng để ông ta còn yêu thương cái gia đình này.

- Quản gia ! Con cáo Khả… à… Triệu Khả Vy đâu rồi ?

Lần đầu tiên thấy anh nhắc tới tên phụ nữ trước mặt người lớn trong nhà ngoạitrừ Nhược Lam và Lạc Nhã hay các người đồng cấp là phái yếu trong công việc,tuy biết cô không người thân thích nhưng anh không chắc cô sẽ về nhà mình. Đồnghồ đã qua mười một giờ, con gái không nên ở bên ngoài khi về đêm.

- Con bé ở trên phòng, có việc gì vậy ? Nếu không con cũng đi ngủ sớm để maicòn tiếp khách ! - bà Cao trả lời thay để lão Tôn giấu tệp giấy xuống dưới mặtbàn, đặt tờ tạp chí kinh doanh phủ lên, chờ Lạc Thiên lên lầu mới tiếp tục đemra đọc. Đúng là Triệu Đông Kỳ không làm thất vọng, kịch bản sắp tới cho đôi vợchồng tân hôn đúng là chỉ anh ta mới nghĩ ra, hoàn hảo, rất hợp lí.

Lạc Thiên định lên phòng mình ở tầng ba nhưng nghĩ thế nào dừng lại trước cầuthang, rẽ trái tìm đến phòng của khách trong nhà, lưỡng lự một lát có nên gõcửa hay không.

Khả Vy ngồi trong phòng, cô đang… chụp ảnh tự sướng. Trước khi tết tóc se duyênvới người ta cũng cần lưu giữ cho mình một thời vàng son rong chơi la cà.

- Mu…oa ! - Làm một điệu chu mỏ đậm chất 9X, cái kiểu chụp ảnh trong nhà vệsinh ánh đèn mờ ảo tung chảo không lẫn đi đâu được của con gái đang được cô ápdụng triệt để. Dung lượng trong thẻ nhớ hào phóng cho cô quay cả video, nào làtự giới thiệu bản thân, nói về tâm trạng hiện thời của mình như thế nào hay đếncác ước mơ thuở nhỏ cô đều diễn thuyết mạch lạc. Sau khi coi lại thì xóa hết,lí do là : dở hơi à ?, toàn nói mấy thứ vớ vẩn linh tinh, chỉ có những cái ảnhlung linh dễ thương được an toàn trong bộ nhớ.

Lạc Thiên đã gõ cửa rầm rầm mà không thấy có tín hiệu gì, nghĩ bụng hay vì côta giận mình, kệ xác đi nhưng nắm tay vẫn thình thình đập cửa.

- Triệu Khả Vy ra đây cho tôi ! - Anh ra lệnh.

Thứ nhất vì tường cách âm, thứ hai vì một khi đang tập trung vào cái gì đó thìcon người sẽ không mảy may những chuyện khác, thứ ba cô đang nhốt mình trongphòng vệ sinh, ba điều kiện cần và đủ để cô chìm đắm vào thế giới của riêng mình.

Lạc Thiên tức tối, cô ta là ai mà dám kiêu căng ngạo mạn không thèm nghe lờimình nói, hay là vì mình đã quá đáng chăng ? Lẽ nào bởi vì không mang tiền nênđi bộ về nhà đâm ra giận dỗi ? Đây chỉ là giả thiết của anh thôi chứ thực raKhả Vy sau khi nếm thứ đắng trong quán, cô gọi một chiếc taxi về tới nhà và lôinước tăng lực RedBull uống để củng cố sức khỏe cho ngày mai cũng như lấy vịngọt lịm át đi thứ đắng cay. Đời nào Khả Vy ngốc nghếch. Lạc Thiên day dứt chủđộng mở cửa bước vào sau khi nói :

- Cô không ra thì tôi vào đấy ! - và không nhận được hồi đáp.

Nói thế nào nhỉ, cô cũng chỉ là khách nhà họ Cao, bất kì lúc nào cũng có ngườivào phòng hỏi thăm mà sao bừa bộn thế này. Nào là váy áo vất tứ tá lung tungtrên giường, dây chuyền khuyên tai lắc tay tùm lum rải rác từ bàn trang điểmtới bàn uống trà, phấn phấn son son lũ lượt như để bày bán. Lạc Thiên nghe thấymột chất giọng không lẫn vào đâu được đang cất lên. Anh không nghe ra giai điệubài hát cũng có thể vì người hát không đủ trình độ, lại cũng chẳng hiểu lời bàica nghĩa là gì, câu trước chẳng liên quan gì đến câu sau :

Ti vi kia ngự ở trên tường,


Có thấy nàng công chúa nào đẹp hơn mỹ nhân này ?
Trời trong xanh mây hờ hững
Mỹ nhân là ta và ta là mỹ nhân…

Không còn nghi ngờ gì nữa Lạc Thiên cam đoan cô vừa sáng tác vừa ăn liền, ở đâura đứa nào tự kiêu đến thế. Cánh cửa nhà tắm khép hờ, lẽ nào cô ta xem hoạthình trong đó. Lạc Thiên tìm một chiếc ghế ngồi đợi, không có tiếng nước chảychứng tỏ anh không hề vô duyên khi chờ cô vệ sinh, mà nếu không tắm thì cô talàm gì lâu như vậy, anh ngáp một cái mệt mỏi định về phòng thì ma nữ xuất hiệnngăn cản thành công việc ngáp của anh.

Khả Vy bước ra với tâm trạng vui vẻ, đột nhiên nhận thấy có kẻ đột nhập.

- Ai cho phép anh vào phòng tôi ?

- Ô ô ô, mỹ nhân là nàng sao ? - Lạc Thiên chảy cả nước mắt, anh không hoànthiện việc ngáp vì không nhịn được cười, cười lăn cười bò.



Khả Vy lúng túng, cô không biết anh đã ở trong đây từ khi nào, lại còn nghethấy nhưng điều cô tự hào về bản thân thì ngại chết đi.

- Người đẹp à, có ai đẹp được hơn nàng không ? - Anh không ngờ mình vẫn cườiđược sau hơn năm trăm giây nhìn cô, bộ dạng cô lúc này thật đáng để chọc trẻcon khóc ré.



Cô khi đã chán trò nhiếp ảnh lôi mặt nạ bùn đắp lên mặt để có một làn da sángláng vào ngày mai. Việc đó thì làm sao mà anh ta châm biếm, vợ đẹp thì chồngđược vinh dự chứ sao.

Cô chống hông, chân phải gõ nhịp xuống sàn, trân trối nhìn anh, cau mày tỏ vẻkhông thích. Lạc Thiên cười hết mình mới ngớ ra tìm lí do vào đây, anh thực sựkhông biết tại sao mình lại kiên quyết muốn gặp cô, vì sao nhỉ ?

- Anh gặp tôi có việc gì ? - Cô đi tới giường thu dọn đồ, cuộn tròn chúng nhétvào tủ, anh mà biết cô dùng chúng để tự xướng thì mắc cỡ chết mất.

- À thì… tôi muốn hỏi - anh định hỏi cô đã về nhà bằng cách nào nhưng lại khôngmuốn thể hiện sự quan tâm, đành nói sang việc khác - không, tôi muốn yêu cầu côkể từ ngày mai phải làm quản gia cho Cao Lạc Thiên này !

- Quản gia ? Tôi làm cho anh ? - Khá bất ngờ vì điều đó, quản gia là người quánxuyến việc gia đình, nếu chỉ hai người sống với nhau đồng nghĩa với vai trò củangười vợ hiện hậu đảm đang, lẽ nào anh lại có ý đó.

- Phải ! - Đọc được ý nghĩ tưởng bở trong lòng cô, anh thêm nếm - Bất cứ việcgì của tôi, đi làm hay công tác, mỗi khi cha mẹ tôi gọi điện hỏi thăm cô phảitrình bày cho họ - ý anh thực chất là có nghĩa vụ bao che cho những cuộc chơibời của mình - tôi có thói quen bạ đâu vất đấy, bất kể quần áo, mũ mão cô phảicó trách nhiệm thu dọn và đem ra tiệm giặt là - anh bắt đầu lợi dụng nghĩa củatừ quản gia - Tôi thích gọi bạn bè đến tụ tập thì người phải dọn dẹp là cô,không phải vì cô đã hứa ngoan ngoãn theo tôi rồi sao - Anh tỏ ra như một ônglão kí tính - tôi không thích gọi người ngoài vì không tin tưởng, họ làm ẩu vàbẩn lắm. - Dường như anh đi lạc đề quá xa, dẫn đến nói nhảm.



- Hết chưa ? - thế ra đằng sau của chữ quản gia là một người giúp việc hoànhảo.

- Còn nữa, ngoại trừ ở nhà ra tuyệt đối cô không được xuất hiện trước mặt tôi.Tôi xấu hổ với bàn dân thiên hạ về Triệu Khả Vy nhiều, rất nhiều !

- Được thôi !



Khả Vy vẫn không ngừng việc dọn dẹp, cô rõ thân phận của mình lắm rồi. Chẳngcần ai phải nhắc lại. Cô có phần tự ái khi bị người khác chọc vào xuất phátđiểm của bản thân.

Lạc Thiên không nhận lại được sự tức giận của cô, lại hết thứ để nói, cứ đứngnhư trời trồng, không phải cô ta thích đấu khẩu lắm mà.

- Nói xong rồi thì đi ra nhớ đóng cửa !



- Chưa hết, tôi… tôi cảnh bảo với cô trước, đừng thấy tôi đẹp trai phong độ,nam tính ngất ngưởng mà có ý đồ xấu xa, tôi… cấm… cấm đấy ! - Lạc Thiên nóilắp, anh đứng trước gương vuốt tóc thể hiện sự quyến rũ.

Khả Vy dừng lại nhìn anh, đáng lẽ ra người phải nói những câu này là cô chứ.

- Vâng ạ, tiện nữ không dám nghịch dại !



- Nghịch dại ? Cô định nghĩa giùm tôi ? - không hiểu sao anh thực sự rất hứngthú khi đấu trí với cô.

- Anh đi hỏi mấy nàng kiều bên cạnh mình ấy ! - thế này có gọi là ghen khôngnhỉ ?

- Cô… !

Chán nản với thái độ lãnh đạm của cô, anh đang nói chuyện mà cô cứ chuyên tâmlàm việc riêng. Dù ức chế trước những gì cô nói nhưng anh lại mất hứng đấukhẩu.

- Thôi muộn rồi, anh ra ngoài cho tôi nghỉ ngơi !

Anh như bị đuổi khỏi chính tại nhà mình, bước chân thình thình đi ra.

- À này !

- Gì ? - Anh ngoái lại như chờ đợi một điều gì đó.

- … Ngày mai… anh sẽ đến chứ ? - Khả Vy dừng mọi hoạt động, nghiêm túc nhìn vàomắt anh, cô cũng đành chờ đợi một niềm vui mong manh, cô không muốn ngày trọngđại nhất ấy chú rể là một chàng trai nào đó đeo mặt nạ mà bắt mọi người và côdâu phải nghĩ là Lạc Thiên.

- Đến đâu ? - Đương nhiên Lạc Thiên sẽ có mặt tại lễ cưới của chính mình rồi,anh đang nghĩ cô nói tới một nơi nào đó khác.

- Chẳng đến đâu cả ! Anh lên phòng đi ! - Cô trực tiếp ra đuổi, đóng sầm cửatức tối. Cuộc hôn nhân này chẳng đến đâu ư ? Thế thì sao cô có thể đóng vai trò một người vợ ngoan hiền, một nàng dâu thảo được.
Chương 3.1 : Chồng làcon lừa !

Lạc Thiên trong trang phục áo comple trắng, anh hoàn thành việc xỏ găngtay. Các chuyên viên trang điểm chạy đi chạy lại, tất bật chỉnh chu cho chú rể.Thậm chí cô làm tóc phải bắc một chiếc ghế đứng lên xịt gôm và chuốt keo vì anhtương đối cao, người khác nhanh chóng thắt nơ cổ, một chuyên viên khác cẩn thậnkiểm tra đường chỉ, chu đáo đến từng chi tiết cho bộ lễ phục.

- Cho em gặp người mặc đồ chú rể được không? - Khả Vy thập thò bên cửa phòng,nếu nhìn kĩ qua màu mắt của kính áp tròng sẽ thấy đôi mắt cô rất buồn.



- Ơ này, cô dâu sao có thể gặp chú rể lúc này, cô dâu vẫn chưa đánh mặt xongmà, quay trở lại phòng tiếp tục đi! - Trưởng phụ trách lĩnh vực trang điểm yêucầu, đồng thời kéo tay Khả Vy về phía phòng dành cho cô dâu.

- Em chỉ gặp một chút thôi! Được chứ, vẫn còn những hai tiếng nữa mới tới giờhành lễ! - Khả Vy tiếp tục năn nỉ, nhìn cô có phần do dự mà lại tồi tội.

- Nhớ chú rể quá à, thôi vậy, gặp một lát thôi nhé!



- Dạ, em có vài điều muốn nói với anh ấy! - Khả Vy biết ơn, cô mỉm cười mà lòngchẳng thoải mái.

Những chuyên viên ngắm chú rể lại lần cuối, thấy ưng ý và ca tụng rồi mới rangoài để hai người tự do nói chuyện.

- Anh gì ơi, không phiền nếu tôi ngắm anh một lát nhé! - Khả Vy cất giọng nhỏ nhẹsợ phá vỡ sự mỏng manh trong ranh giới giữa hai người xa lạ, cô bước vào rónrén.

- Tôi có tên chứ là anh gì ơi à?

Lạc Thiên đứng quay về phía Khả Vy, anh bỗng dưng nhận thấy cô gái này khôngmạnh mẽ như những lần từng gặp, ánh mắt cô nhìn anh sợ sệt như một con nai nhỏtrước nanh sắc của hung thú. Cô mới chỉ phủ một lớp phấn nền trắng, đã đánh mắtvà làm tóc, đôi môi còn nguyên vẹn màu đỏ tự nhiên, mím chặt. Cô đang nhìn anh,nhìn từ dưới lên tới vai áo, cô không muốn nhìn khuôn mặt.

Cáo đang diễn trò gì đây ? Lạc Thiên tò mò nhìn lại cô nhưng nhất định khôngđón được ánh mắt nói chi chuyện hiểu được cô vừa phát ngôn gì. Cô đã mặc váycưới nhưng chưa cài ren, tay giữ chân váy để lộ đôi giày bệt, lát nữa mới lêngiày cao gót.

Thật khó thành lời cảm xúc lúc này, anh nhìn cô một cách đăm chiêu mong muốntìm kiếm một vẻ đẹp nào đó ẩn dưới hàng mi kia, cô tiến gần đến hơn mà anhkhông nhận ra điều đó, ngây người một lúc.

Khả Vy chỉ cách anh chừng năm bước chân, cô mới ngước mắt lên.

- Ủa ? Họ hóa trang tài thế ? Sao lại giống Lạc Thiên dữ vậy ? - Cô không ngầnngại tiến đến, đặt tay lên vỗ nhẹ nào khuôn mặt điển trai kia. - Anh tên là gìvậy ?

Khoảng cách gần gũi khiến con tim có chút bối rối, Lạc Thiên chần chừ tronggiây lát rồi mới nhận ra cô vừa hỏi anh. Lạ thật, cô vừa hỏi cái gì thế ? Tên ư?

- Hì, vất vả cho anh quá ! Tội cho chúng ta thật! - Cô phủi vạt áo trên vai choanh, ngắm nhìn từng đường nét trên bộ trang phục - Cho tôi xin số điện thoạiđược không?

Khả Vy đã nghĩ dù sao chàng thanh niên này mặc đồ cưới, đóng giả làm Lạc Thiêntrong ngày trọng đại, là người tiến hành hôn lễ cùng cô thì ắt mới là chồngthực sự. Tội vì cô phải gả cho nhà họ Cao, tội cho anh ta phải lấy một cô gáitrong vai trò của cậu hai Lạc Thiên. Nghĩ lại thấy tức thằng cha Lạc Thiên, đồvô trách nhiệm, đồ độc ác!



Lạc Thiên càng nghe càng không hiểu, cô ta nói nghe kì quặc, hóa trang ?, aihóa trang ?

Khả Vy chìa điện thoại để xin số nhưng không thấy động tĩnh từ người đối diện,cô nghĩ cần giữ liên lạc với người quan trọng này dù chỉ gặp nhau duy nhất mộtlần và cô chưa biết bộ mặt thật của anh ta dưới lớp mặt nạ kia.



- Không được à? Cho tôi đi!

Lạc Thiên vẫn không dứt mắt khỏi khuôn mặt cô, một cách làm nũng trẻ con, mộtlàn môi mỏng kiêu kì khẽ nhếch khỏi khóe miệng, ánh mắt đầy vẻ xót xa. Anh đọcsố cho, số vẫn thường dùng của mình.

- Để tôi nháy thử nhé! Nhớ lưu số tôi vào, tôi là Khả Vy, không phải Triệu KhảVy hay Cao Khả Vy đâu! - Bởi cô đâu ôm mộng đẹp nữa, chính xác nhất sẽ phảimang họ của chú rể đóng thế, không phải họ Cao.
Lạc Thiên nhận thấy điện thoại trong túi áo khoác vắt trên ghế vừa rung. Tronghôn lễ anh không muốn dùng đi động nên để ở đó.

- Ơ hay, bảo anh đọc số của anh cho tôi chứ tôi lấy của tên Lạc Thiên làm gì?Người gì mà kiêu thế! - màn hình của Khả Vy hiện lên dòng tên Lạc Thiên.

Rõ ràng Lạc Thiên nhận ra một điều cô bị ấm đầu, làm gì có kẻ nào khác ở đây mànói mông lung như bị xuất quỷ nhập thần.

- Nói thế này nhé, tôi biết anh vì bất đắc dĩ nhận tiền nhà họ Cao đóng làm chúrể, sẽ cùng tôi làm các thủ tục trên thánh đường, theo đúng nghi thức anh mớilà chồng tôi còn tên Lạc Thiên đó chỉ là... phù du, ngày cưới của con người tachỉ có một lần nhưng tôi thì khác, lần sau chỉ gọi là tái giá nếu tôi tìm đượcngười thích hợp, còn lần này là quan trọng nhất, anh hiểu không? Thế nên tôimới muốn biết anh là ai! - Khả Vy nói một hồi, cô ước gì Lạc Thiên nghe đượcđiều này, ước rằng anh biết được cô vô cùng thất vọng về cuộc hôn nhân củachính bản thân mình, muốn anh hay anh là kẻ quá đáng nhất thế gian này, anhchẳng coi cô là gì cả nhưng cô lại là vợ của anh đấy. Thế mà ngày hôm qua khihỏi anh vô tình làm ngơ. Cô chỉ biết tự an ủi bản thân và tìm đến đây.

- Cao Lạc Thiên là tôi đây! Cô bị quáng gà hay chập cheng mà nghĩ có người đẹptrai hơn tôi để đóng thế?
Lạc Thiên nói bằng giọng bình thản nhất có thể, trong lòng không tránh khỏi daydứt. Hóa ra cô tưởng có người thay anh như đã từng làm trong việc chụp ảnhcưới. Bức ảnh cưới hiên ngang đặt ở cổng khách sạn với khuôn mặt anh mỉm cườimà chỉ những người trong cuộc mới biết nụ cười đó vốn không dành cho cô dâu.

- Sao? Tôi là Cao Lạc Thiên, có cần lột da mặt lên xem không ?

Khả Vy bàng hoàng, chất giọng này đúng là của anh ta chứ còn ai khác, vóc dángnày, khuôn mặt này không phải anh thì là ai. Tại sao ban đầu cô không nhận rahay vì không dám tin, một Lạc Thiên bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặtmình.

- Nhìn cô kìa, xí gái quá đi! Về phòng trang điểm nốt! Nhanh lên không cho kịpgiờ! - Anh bỗng thấy nóng mặt, cảm giác muốn trốn tránh khỏi nụ cười ngây ngô,cô đang nhoẻn đôi môi một cách nhẹ nhõm. Chẳng ai biết được tâm trạng của côlúc này vui thế nào, chỉ biết nó đủ để làm cho Lạc Thiên phải ngại ngùng tránhmặt.

Khả Vy không nói gì hơn, cô chẳng màng những lời nói chọc của anh, ánh mắt sánglên một niềm vui khó tả, trở lại phòng của mình.

*

Vũ Gia Minh nhìn soi xét tấm ảnh cưới được in bằng giấy cao cấp và mực đạt chấtlượng chuẩn, anh không ngờ cô dâu cũng không đến nỗi tệ, kể mà không có sự kiệnxảy ra gây chấn động suy nghĩ của anh về Triệu Khả Vy thì cũng liệt cô vào danhsách sáng giá. Liếc nhìn chú rể, anh chẳng nhớ mặt kẻ đã say xỉn hôm trước bởikhi ấy trông hắn quá bù xù còn người trong ảnh lại vô cùng sang trọng.

- Này! Trông hao hao giống anh thế?



- Em trai tôi thì sao không giống! - Lạc Trung cũng dừng lại ngắm nhìn bức ảnhđó, anh quen biết Vũ Gia Minh trong lần công tác bên ốc đảo của châu Mĩ, haingười cũng hay liên lạc và trở thành bạn.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 10.8%
U-ON C-STAT1/7/1723