Polaroid
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock02.05.26 / 16.32.47 PM

“Cậu không biết sao còn nhặt bật lửa của người ta làm gì?” Trình Nhân hàm xúc nói.
“Tớ……” Tang Vô Yên không nói được lời nào.
“Vô Yên,” Trình Nhân nhìn cô, “ Nhiều năm như vậy, cậu tìm được người nào hợp với cậu hơn anh sao?”
“Chính là không có gặp được, chưa xuất hiện thôi.” Tang Vô Yên thản nhiên nói.
Ngày hôm sau, Lí Lộ Lộ ở bệnh viện thừa dịp Hoàng Hà đi nộp viện phí liền lôi kéo tay Tang Vô Yên nói: “Vẫn chưa nói cho cậu biết, tớ và Hoàng Hà chuẩn bị sáu tháng cuối năm kết hôn. Tớ muốn làm một cô dâu xinh đẹp, cho nên quyết định đi phẫu thuật.”

“Tớ thấy chỉ số thông minh về tình yêu của cậu không cao.”

“Ít nhất cao hơn cậu.” Lí Lộ Lộ khinh bỉ cô.

“Phẫu thuật cái gì đều có phiêu lưu, hơn nữa Hoàng Hà nói làm xong phải quấn băng hai ba ngày, vạn nhất để lại di chứng thì làm sao bây giờ?” Tang Vô Yên như cũ không đồng ý.

“Không có phiêu lưu, đó chỉ là phẩu thuật nhỏ như uống nước vậy.”

“Uống nước cũng sặc chết mà.” Tang Vô Yên nói.

“Cậu đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.” Lí Lộ Lộ bấu cô.

Bị y tá đẩy mạnh ra phía trước, Lí Lộ Lộ đột nhiên nói: “Tang Vô Yên, chúng ta đánh cược đi.”

“Cược cái gì?”

“Nếu tớ không quang vinh hy sinh, cậu phải đi tìm Tô Niệm Khâm nói chuyện thế nào?”

“Tớ đây sẽ thua. Cậu tìm tới một bệnh viện lớn, muốn thua thì bệnh viện và bác sĩ trong đó cũng không chịu .”

“Cũng không nhất định mà, như cậu vừa nói uống nước cũng sặc chết mà.”

“Phi phi phi.” Tang Vô Yên tức giận.

“Thật sự nên nói chuyện một chút.”

“Nói chuyện gì?”

“Nói gì cũng được, tâm bình khí hòa nói ra những vướng mắc của năm đó, cho dù trong đáy lòng hai người không thể hợp lại, cũng nên nói ra hết để bắt đầu một chuyện tình khác.”

“Cậu làm gì tự nhiên tư vấn tâm lý cho tớ vậy?” Tang Vô Yên cười.

Phẫu thuật xong, Lí Lộ Lộ bị Hoàng Hà đưa về.

“Mấy ngày nay mắt cô ấy sẽ không thấy, anh nên chăm sóc cô ấy cho tốt, bằng không tôi sẽ hỏi tội anh.” Tang Vô Yên dặn.

Hoàng Hà làm động tác đứng nghiêm: “Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

“Tang Vô Yên.” Lí Lộ Lộ vươn hai tay loạn xạ ở không trung kêu cô.

“Sao?”

“Nhớ rõ nha, cậu đã đáp ứng tớ.”

Về nhà, cô nhớ tới vẻ mặt rạng rỡ quấn băng trắng băng hai tay tìm kiếm Hoàng Hà, có điểm đau lòng. Suy nghĩ tới Tô Niệm Khâm. Lí Lộ Lộ mới có vài ngày không thấy liền khó chịu, vậy Tô Niệm Khâm thì sao?

Tay cô đang viết cũng dừng lại, định vào phòng ngủ tìm đồ, tìm nửa ngày mới tìm được một mảnh vải, rồi bịt mắt lại.

Cũng không bịt chặt lắm, gần mũi cũng có chút ánh sáng.

“Cậu làm gì vậy?” Trình Nhân hỏi.

“Thử cảm giác cái gì cũng không thấy.”

Cô sờ soạng từ phòng ngủ trở lại phòng khách, vừa mới bắt đầu thì vịnh tường mà đi, đi đến giữa phòng khách, không biết làm so, lại sợ đụng phải ghế, liền ngồi xổm xuống cứ một bước lại hướng phía trước sờ một lần, xác định trống có vật cản mới dám đi hai bước. Cô lúc này mới hiểu được, cây gậy dò đường quan trọng cỡ nào.

Vì thế, cô cầm chổi lông gà làm gậy, lại đi đến phòng bếp. Lúc này thoải mái hơn, cô có điểm đắc ý.

Trình Nhân nói: “Cậu làm cho tớ muốn sửa lại danh ngôn.”

“Hả?”

“Làm một giờ người mù không khó, khó là cả đời làm người mù.”

Trình Nhân vừa nói xong, đầu Tang Vô Yên liền đụng vào cửa tủ trong phòng bếp, đau đến muốn khóc ra nước mắt.

“Đây là do cậu vừa rồi lấy này nọ không đóng cửa, không liên quan đến tớ.” Trình Nhân giải thích.

“Tớ biết!” Cô xoa đầu.

“Cậu rốt cục cũng biết thói quen trước kia của cậu mang cho người khác nhiều phiền phức.”

Tang Vô Yên nổi giận tháo khăn ra, vừa yên tĩnh một chút, thì Lí Lộ Lộ gọi qua.

“Tang Vô Yên, nhanh đi tìm anh ta.” Lí Lộ Lộ nói, “ Bằng không tớ sẽ tuyệt giao với cậu.”

“……”

Buổi tối Tang Vô Yên đi tới siêu thị mua vật dụng hàng ngày, lúc trở về đi ngang qua quán bán phá lấu. cô biết quản lý của phố này rất nghiêm, bình thường bán hàng rong đều phải sau bảy giờ mới dám bày hàng. Có một thời kỳ, lãnh đạo trên tỉnh đến kiểm tra, lúc ấy không ai bán buôn gì hết, cực kỳ yên tĩnh.

Quán phá lấu mấy ngày trước mới mở, có hai nồi và mấy cái bàn đơn giản. Hai chủ quán khoảng năm mươi tuổi, còn có một cô gái đang ăn.

Tang Vô Yên lơ đãng nhìn, cảm thấy có chút nhìn quen mắt, sau đó lại nhiều thêm mấy lần, cô đã nhận ra– là mẹ của Hoàng Hiểu Yến.

Bà Hoàng cũng phát hiện ánh mắt của Tang Vô Yên, cười hì hì nói: “Cô gái, ăn phá lấu nha.”

Tang Vô Yên đứng hình: “Dì, con là Tang Vô Yên. Dì còn nhớ không?”

“Con là?” Bà hiển nhiên không nhớ ra.

“Bạn tiểu học của Hiểu Yến.”

“Nga, là con nha.” Hoàng mẹ sực tỉnh, “ Ngồi, mau ngồi.”

Bà xoa xoa ghế, đối nói với đứa nhỏ kia: “Đến, Hồng Hồng, mau gọi chị.”

Hồng Hồng nhút nhát há hốc thở, sau đó dọn lại tập vở qua phụ ba thu bát đũa. Tang Vô Yên mới nhớ tới đến, cô ấy chính là đứa bé năm đó.

“Lớn như vậy rồi nha?” Tang Vô Yên nhìn bóng Hồng Hồng nói.

“Con cũng thành một thiếu nữ rồi, con bé ấy thì làm sao còn nhỏ được?”

Tang Vô Yên nở nụ cười.

Lát sau, bà Hoàng bưng bát phá lấu, vừa nhìn Tang Vô Yên ăn, vừa cùng cô nói chuyện tào lao về ít việc nhà.

“Nếu Hiểu Yến của chúng ta còn, phỏng chừng cũng có thể lập gia đình.” Hoàng mẹ cuối cùng cảm thán.

Tang Vô Yên buông thìa, nhìn bà mặt đã có nếp nhăn. Qua nhiều năm như vậy, người mẹ vẫn có tiếc nuối.

“Dì, dì còn có Hồng Hồng, về sau cô ấy thay phần Hiểu Yến hiếu thuận dì.”

Bà Hoàng trầm giọng, thản nhiên cảm thán: “Đứa nhỏ này dù sao con nuôi, không bằng con ruột.”

“Con nuôi?” Tang Vô Yên kinh ngạc.

“Đúng vậy, một họ hàng dưới quê đưa tới, nói là bỏ trước nhà anh ta. Dì lúc ấy nghĩ, nếu làm việc thiện thì Hiểu Yến có thể qua cơn nguy kịch.”

Trên đường trở về, Tang Vô Yên rất nặng nề.

Đi đến trước cửa, cô lại nhắm hai mắt, đi về nhà. Trên đường, bước đi lệch lạc. Cô một cước đạp lên nước ở thảm cỏ, thiếu chút nữa hét lên.

“Có như vậy cũng sợ?” Trình Nhân đi phía sau nói.

“Làm tớ sợ muốn chết, tớ không biết đó là gì.” Cô vỗ vỗ ngực.

“Cho nên nói, làm người mù nhiều lúc dễ dàng.” Trình Nhân nhún nhún vai.

Cô về nhà, lấy ảnh tốt nghiệp tiểu học ra. Ngay cả chính mình lúc ấy hình dạng như thế nào cũng đã quên, bởi vậy mất nửa ngày, mới tìm được Hoàng Hiểu Yến.

Nhiều như vậy năm, cô không quên chuyện này, chân tướng lại hoàn toàn không giống cô nghĩ.

Lúc Hoàng Hiểu Yến mất, Tang Vô Yên vẫn oán cha mẹ cô ấy. Bọn họ làm sao có thể đối xử cô ấy như vậy, cô ấy rõ ràng còn sống lại có kế hoạch sinh đứa con thứ hai. Bọn họ có nghĩ đến cảm thụ của Hiểu Yến, hay là có nghĩ tới quần áo, cho cô ấy mặc chỉ tề một chút.

Chính là vì thế, Tang Vô Yên hơn mười năm chưa từng qua nhà cô ấy nữa. Lần đó mười năm sau khi tốt nghiệp tiểu học,khi họp mặt mọi người nhắc tới hoàng Hiểu Yến đều bóp cổ tay thở dài, sau đó liền quyên tiền phụ giúp cha mẹ cô ấy.

Tang Vô Yên cũng không đi.

Cô còn trách họ. Nếu hôm nay không tình cờ gặp được, phỏng chừng cả đời cô vẫn còn oán.

Nhưng trăm ngàn lần không nghĩ tới sự thật lại là như vậy.

“Cho nên mới nói, người với người luôn có những nỗi niềm riêng.” Trình Nhân nói, “ Có đôi khi, đứng ở góc độ của mình sẽ nhìn vấn đề khác đi. Cũng muốn giúp người khác ngẫm lại.”

Tang Vô Yên không nói chuyện.

Trình Nhân còn nói: “Tựa như cậu cùng Tô Niệm Khâm. Lúc cậu mất đi cha, cha anh ta lại đang trong ranh giớ sinh tử. Anh ta bên ngoài vẫn cao ngạo, nhưng bên trong lại tự ti tới cực điểm, mà cậu lúc ấy ném ra một câu rồi bước đi, có nghĩ qua cảm thụ của anh ta không.”

Ban đêm, Tang Vô Yên mơ thấy Hoàng Hiểu Yến.

Hoàng Hiểu Yến thở dài nói: “Tớ biết cậu thay tớ hận bọn họ, bây giờ mọi chuyện đã qua rồi.”

Muốn tìm được Tô Niệm Khâm đúng là chuyện rất dễ dàng. Buổi chiều sau khi tan ca về, cô ôm một tia hy vọng, kết quả anh lại không đổi dãy số.

Vang ba tiếng, “Xin chào.” Một giọng nữ nhẹ nhàng khoan khoái.

“Xin chào cô.” Tang Vô Yên chột dạ, “ Tôi…… Tôi họ Tang, tôi tìm Tô Niệm Khâm.”

“Cô Tang, ông Tô đang họp, cô có chuyện gì không?”

“Tôi muốn hẹn gặp anh ấy, liệu có tiện không?”

Trí nhớ Tiểu Tần vô cùng tốt, nhớ lại ngày đó gặp cô gái họ Tang ở dưới lầu, hiển nhiên là bạn cực kỳ quan trong của Tô Niệm Khâm. Cô nhìn vào bên trong, Tô Niệm Khâm đang bận túi bụi. Cho nên cô tự quyết định đáp ứng: “Không thành vấn đề, nhưng nếu cô tới phải đợi một lát.”

Tiểu Tần nói tên khách sạn và số phòng, tắt điện thoại.

“Cô Tần, ông Tô nhờ chị tìm tư liệu của hội nghị ngày hôm qua.” Triệu quản lí trong công ty chi nhánh đưa đầu ra nói.

Tiểu Tần vội vàng vào thư phòng tìm.

30 phút sau, có người ấn chuông cửa.

Tiểu Tần mở cửa, quả nhiên là Tang Vô Yên. Tiểu Tần nhìn vào phòng tiếp khách: “Cô Tang xin chờ, tôi đi gọi ông Tô.”

Tang Vô Yên thuận thế nhìn lại, bên trong đang thảo luận kịch liệt, Tô Niệm Khâm cầm điếu thuốc, nhíu mày nghe chuyên gia báo cáo.

Cô vội vàng kéo lại: “Mọi người đang bận, tôi không vội, chờ một lát cũng được.”

Tiểu Tần thấy cũng được, Tô Niệm Khâm làm việc có tiếng chuyên chú, ghét người khác quấy rầy, ai cũng biết nếu xen vào nửa chừng mà không có lý do rõ ràng thì anh chắc chắn nổi giận lôi đình.

“Vậy mời cô tới thư phòng chờ, tôi đi pha trà.”

Phòng khách sạn rất lớn, có đại sảnh, phòng nhỏ tiếp khách, thư phòng, phòng ngủ, cô không dám đoán giá một ngày là bao nhiêu, aizz… tự nhiên cảm thấy sợ.

Tang Vô Yên chờ có chút khẩn trương, cô theo thói quen tháo đồng hồ xuống, cầm trong tay.

Lúc trước Lí Lộ Lộ từng tổng kết, muốn biết người tình cũ còn độc thân không có rất nhiều biện pháp. Giống như có thể hỏi “Đã lâu không gặp, anh chừng nào thì mời em uống rượu mừng vậy?” Nếu anh ta còn độc thân, khẳng định bình thường sẽ nói: “Đâu có đâu có, vẫn chưa có mục tiêu.”

Tang Vô Yên xoa xoa thái dương, sao lại giống như đi thương thảo với đối tác vậy.

Nhưng Tô Niệm Khâm anh đâu giống người thường, mặc kệ có đối tượng hay không cũng không yếu thế, chắc chắn sẽ trả lời một cách lạnh lùng: “Cô Tang yên tâm, thiệp mừng sẽ đưa tới nhà.” Nặng thì nổi trận lôi đình.

Cô tựa vào sô pha, quay đầu nhìn những người đang họp trong phòng khách, Tô Niệm Khâm ngồi ở giữa. Máy sưởi rất lớn, anh chỉ mặc một áo sơ mi màu đen, trong một đám người vẫn tỏ ra khí chất tuấn tú bất phàm.

Tô Niệm Khâm búng búng điếu thuốc vào gạt tàn nói: “Số lượng bán sản phẩm mới ra thị trường không phải cứ dựa vào quảng cáo, các người phải biết một năm công ty……”

Cuộc đối thoại cũng không dứt, Tiểu Tần nhanh chóng ghi bút ký.

Cuộc họp xong, tất cả mọi người thật muốn vươn vai duỗi lưng, nhưng là ngại vẻ mặt lạnh lùng không biết cười của Tô Niệm Khâm đều nhịn xuống. Triệu quản lí là người sảng khoái, dám chọc thiên tử nói: “Đều vất vả, không bằng tổng giám đốc Tô mời mọi người ăn cơm đi.” Nơi này ngoại trừ Tô Niệm Khâm thì ông ấy là người có chức vụ cao nhất. Phần lớn nhân viên tiêu thụ khó khăn lắm mới có nửa ngày làm việc chung với ông chủ.

“Được rồi, tùy mọi người chọn chỗ” Tô Niệm Khâm đồng ý.

Mọi người hoan hô một trận, nhất là các cô gái đang ngồi trong đây.

Tô Niệm Khâm kêu Tiểu Tần đi lấy áo khoác, Tiểu Tần mới nhớ tới đến: “Tô tiên sinh, có vị tiểu thư họ Tang đang chờ ngài ở thư phòng.”

Tô Niệm Khâm dừng một chút, “Cô nói cái gì?”

Mọi người thấy sắc mặt Tô Niệm Khâm đột nhiên thay đổi hơi giật mình.

“Cô ấy chưa tới chào một tiếng, chắc là vẫn còn bên trong.” Tiểu Tần nhanh chóng đến thư phòng nhìn.

Cám ơn trời đất.

Tiểu Tần thở ra, cô ấy còn ở đây. Nếu cô cứ như vậy mà đi, chắc Tô Niệm Khâm sẽ nướng mình ăn như nướng khô mực vậy. Nhưng lúc này cô gái kia, lại cởi giày cuộn mình đang ngủ trên sô pha.

Tô Niệm Khâm đi theo phía sau.

“Ách—cô ấy đang ngủ.” Tiểu Tần giải thích.

Tô Niệm Khâm gật đầu, bước chân cực kỳ nhẹ, anh nhịn lại cơn tức giận với Tiểu Tần, đè thấp giọng: “Cô dẫn bọn họ đi trước, tìm chỗ ăn cơm, dàn xếp xong rồi gọi lại cho tôi.”

Tiểu Tần không dám dài dòng, mang theo ngờ vực cùng một đám người lặng lẽ rời đi.

Tô Niệm Khâm đứng yên ở đó rất lâu, anh nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Tang Vô Yên, nhợt nhạt ôn nhu, giống như trước đây. Anh dò tới đứng tước sô pha, thử kêu một tiếng: “Vô Yên.”

Cô không có phản ứng.

Tô Niệm Khâm sờ sờ đồng hồ, sắp tám giờ tối. Cô vẫn thích ngủ như vậy, không ăn gì đã đi ngủ. Nhưng anh lại không đành lòng đánh thức Vô Yên, không phải sợ đánh thức giấc ngủ của cô, mà là sợ Vô Yên vừa tỉnh lại không thể im lặng ở bên cô, không thể cùng cô chia sẻ không khí.

Nhưng cứ ngủ lâu như vậy trên sô pha thì toàn thân đều đau.

Vì thế anh cúi xuống ôm lấy Vô Yên, cô có vóc dáng nhỏ tinh tế, chỉ cần nhẹ nhàng một chút là có thể ôm trong ngực.

Cô quen thuộc sự ôm ấp của anh, giống một con mèo nhỏ dụi dụi vào lòng anh, không khỏi mông lung nói ra hai chữ: “Niệm Khâm.”

Trong nháy mắt kia Tô Niệm Khâm cảm thấy có loại ấm áp từ tứ chi chạy thẳng đến tim, trái tim trống rỗng như được đắp đầy.

Anh đột nhiên nhớ lại ba năm trước, buổi tối hôm ấy ở trên cầu thang anh cũng ôm cô như vậy. Tô Niệm Khâm chậm rãi đi về phía phòng ngủ, đem cô đặt trên giường để cô ngủ thoải mái . Tay buông ra nhưng trí nhớ vẫn tràn ngập những kỷ niệm ấy vì thế lại sờ tóc cô. Tóc cô đã dài hơn, thay đổi hình tượng xù xù trước kia lại mang nét thành thục ôn nhu.

Tô Niệm Khâm ngửi mùi thơm ngọt ngào trên tóc cô.

Anh muốn sờ cô, ba năm không gặp, không biết có thay đổi gì không. Ý nghĩ mới xuất hiện trong đầu thì tay đã bắt đầu hành động, tóc, tai, hai má, cái trán, mắt, mũi, sau đó ngón tay chạm đến đôi môi cô.

Tay anh run lên dừng ở đó, sau đó nghĩ hôn cô, rất muốn hôn cô. Loại dục vọng này giống như muốn xé rách tim anh, hô hấp bắt đầu hỗn loạn.

Tay anh xuống cằm cô, xác định vị trí môi, sau đó cúi đầu xuống. Vừa mới đụng tới đôi môi mềm của cô, trong mơ Tang Vô Yên cảm thấy ngứa nên thay đổi tư thế ngủ, làm hại Tô Niệm Khâm nghĩ cô sắp tỉnh, vội vàng ngồi thẳng.

Bình tĩnh một chút, phát giác đó chỉ là hành động vô thức, căn bản không phải dấu hiệu tỉnh, vẫn như trước kia mỗi lần ngủ tình trời có sập xuống cũng không biết dậy, Tô Niệm Khâm bắt đầu có điểm mừng, nghĩ rằng: Thì ra hôn trộm lại có cảm giác này, không tệ chút nào, trách không được trước kia cô liên tục hai lần “xuống tay” với anh.

Vì thế Tô Niệm Khâm lại cúi mặt tiếp tục việc lúc nãy, nhẹ nhàng mút cánh môi cô, yết hầu của giật giật, giống như bị ma nhập bắt đầu cởi áo khoác cô.

Bỗng nhiên, anh dừng động tác, nhanh chóng đứng dậy sau đó trở lại phòng khách.

Tô Niệm Khâm, ngươi đang làm cái gì? Lâu quá không ở cùng phụ nữ liền phát tiết dục vọng sao? anh tức giận chất vấn bản thân mình.

Anh mở hộp lấy điếu thuốc hút, sau đó vào phòng tắm rửa mặt. Nếu Tang Vô Yên không muốn ở cùng anh, anh cũng không nên đối xử với cô như vậy.

Tô Niệm Khâm nhìn đồng hồ lau mặt. Bình tĩnh một chút, anh gọi cho Tiểu Tần, hỏi bọn họ ăn cơm ở đâu. Anh không muốn quấy nhiễu mộng đẹp của cô, đương nhiên cũng không dám ở một mình với cô, chỉ vài giờ thôi, anh cũng không thể cam đoan tự chủ được.

Thời điểm đi, Tô Niệm Khâm nghĩ, hết thảy chờ cô tỉnh nói sau. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh
Tang Vô Yên tỉnh lại, phát hiện mình ngủ ở một nơi hoàn toàn xa lạ, vội vàng trở mình ai ngờ thiếu chút nữa lăn xuống giường. Cả phòng không có một bóng người, cô lại chạy ra phòng khách tìm giày của mình

Đi hết rồi? Cô vừa tỉnh ngủ, có chút mơ hồ. Lúc nãy không phải rất nhiều người sao chắc thấy tư thế xấu khi ngủ của cô rồi, theo bản năng xoa xoa khóe miệng, còn vết nước miếng. May mắn mắt Tô Niệm Khâm không thấy ah, như vậy trước mặt người tình cũ và nhiều người như vậy, ngủ còn chảy nước miếng. Cô cảm thán.

Tang Vô Yên chạy vào toilet rửa mặt, đèn mở phát hiện thấy đồng hồ bên vòi nước, thuận tay đem đồng hồ bỏ vào túi.

Cô hơi uể oải, mình cố gắng lắm mới có dũng khí tìm Tô Niệm Khâm nói chuyện, kết quả người đàn ông này lại để mình ở đây, lúc đi cũng không đánh thức mình. Chờ anh về, chắc mình đã đói đến nỗi bụng dán vào lưng, với lại ai biết anh đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm đến khi nào mới về.

Tang Vô Yên thở dài, đóng cửa rời đi.

Tô Niệm Khâm ăn cơm cũng không yên.

Tiểu Tần hỏi: “Cô Tang về rồi sao?”

“Lúc đi cũng không có gọi cô ấy dậy, lát về nhớ mua một chút gì cho cô ấy ăn.”

Tiểu Tần thấy Tô Niệm Khâm nói vậy, có chút không thể tin nhìn anh: Ông chủ hôm nay đổi tính, đột nhiên biết chăm sóc người khác.

Nhưng lúc Tiểu Tần cùng Tô Niệm Khâm bưng mỹ vị nóng hổi về phòng, Tang Vô Yên đã rời đi không một tiếng động. Tô Niệm Khâm chán nản, không khí đầy vẻ đe dọa.

“Đồng hồ của tôi đâu?” Tô Niệm Khâm trong phòng tắm hỏi,

“Hồi nãy ngài không đeo àh?”

“Không có.” Giọng Tô Niệm Khâm hơi cao, đây là báo động sắp phát hỏa.

Đồng hồ a đồng hồ. Tiểu Tần tìm khắp nơi cái đồng hồ mà Tô Niệm Khâm luôn đeo trên tay.

“Vừa rồi tôi còn để bên vòi nước.”

Trong lòng cô ai thán, vì sao cô Dư không kêu cô mua nhiều đồng hồ một chút để phòng thân.

Ngay lúc Tô Niệm Khâm muốn bùng nổ, Tiểu Tần tìm được trên bàn trà thư phòng.

“Nơi này–” Cô cấp tốc đưa qua cho Tô Niệm Khâm.

Tô Niệm Khâm vừa cầm được đồng hồ, biến sắc, mắt trừng lớn tức giận.

Anh rốt cục hiểu được Tang Vô Yên đến đây làm gì rồi. Trả lại tất cả cho anh, từ nay về sau hai người không ai nợ ai.

Sáng hôm sau, Tang Vô Yên đi học, đeo đồng hồ, dây đồng hồ rất lỏng mới phát hiện đồng hồ này không phải của cô thường mang. Hoặc là nói, đây là cái trước kia cô tặng cho Tô Niệm Khâm. Cô lập tức choáng váng.

Quỷ thần xui khiến lại lấy nhầm.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0009/Giây
Timeout: 9%
U-ON C-STAT1/4/1682