Insane
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 07.40.46 PM


Trên người cô ấy mang mùi nồng đậm của nước hoa CD, ông chủ tất nhiên không thích, Tiểu Tần nghĩ. Dư Tiểu Lộ nhắc nhở qua cô, Tô tiên sinh rất mẫn cảm với hương vị, cho nên không thể dùng nước hoa, không thể lớn tiếng ồn ào.

“Niệm Khâm, nghe nói lần đầu tiên anh thành B, em dẫn anh đi xung quanh chơi nha.”

“Đa tạ cô Bành nhiệt tình, mắt tôi không tiện, không thích đi lại.”

Bành Đan Kì đem những thủ đoạn trên thương trường vận dụng vào tình yêu, kiên trì không ngừng.

“Đêm nay em làm chủ, mời anh ăn cơm để hợp đạo chủ nhà. Niệm Khâm, không nên cự tuyệt nha?”

Tô Niệm Khâm không đường thối lui.

Gần tối trên đường từ khách sạn Dicatiero đến nhà hàng, Tô Niệm Khâm đột nhiên lục soát túi tiền.

“Ông Tô, ngài tìm cái gì àh?”

“Mp3 của tôi thường mang.”

Ipod màu trắng, là báu vật tùy thân của Tô Niệm Khâm.

“Có thể đã để quên ở khách sạn?” Tiểu Tần hỏi.

“Trở về tìm.” Tô Niệm Khâm không chút do dự hạ lệnh.

“Ông Tô, sắp tới giờ hẹn với cô Bành.”

“Không đi.” Tô Niệm Khâm phun ra hai chữ.

Bành Đan Kì đã chuẩn bị rất tỉ mỉ cho lần hẹn này ai ngờ lại vì một vật nhỏ như vật mà hủy bỏ, làm hại Tiểu Tần phải cúi đầu tìm lý do giải thích với cô ấy. May mà, cô ta có giáo dục, không phải người không biết đạo để chấp nhất một cô gái.

Mà Tô Niệm Khâm lại hoàn toàn không nói đạo lý.

Phòng trong khách sạn mọi ngóc ngách gắt đều bị anh đào bới. Người từng phục vụ qua phòng này đều bị nghiêm khắc tra hỏi, làm mọi người rất xấu hổ.

Quản lí kinh hồn bạt vía hỏi: “Ông Tô vật bị mất rất quan trọng sao?”

“Một cái mp3.” Tiểu Tần bảo trì mỉm cười.

Tô Niệm Khâm đối đãi với người ngoài so với hai ba năm trước cũng tốt hơn rất nhiều, chính là sau khi đến thành B bắt đầu khác thường.

Tiểu Tần nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt, Tô Niệm Khâm đứng trong phòng hỏi: “Cô vì sao biết chữ nổi?”

“Cha tôi là người mù.”

“Bẩm sinh hay là……” anh hơi cân nhắc cách dùng từ.

“Trước đây, ông ấy là công nhân, tôi khoảng hai tuổi ông ở phân xưởng xảy ra sự cố làm cho mù.” Tiểu Tần trả lời anh.

“Ông ấy coi như may mắn, ít nhất ông ấy thấy qua bộ dáng của mẹ cô và cô.”

Tiểu Tần lắc đầu: “Không, Tô tiên sinh. Một người trưởng thành hoàn toàn khỏe mạnh đột nhiên mất đi ánh sáng, so với một người khiếm thị từ nhỏ, sẽ chịu đả kích lớn hơn nữa.”

Cô nhịn không được phản bác anh, tuy rằng trước khi bước vào cô được nhân viên công tác nhấn mạnh cô không nên tranh cãi với ông chủ Tô, nhưng cô vẫn xúc động. Bởi vì sự cố lần đó đối với cha cô lúc còn sống vĩnh viễn không phải may mắn.

Tô Niệm Khâm quay đầu, mặt tái nhợt không có biểu tình gì, hỏi: “Cha cô, sau đó ông ấy như thế nào?”

“Sau đó quản lý vì trốn tránh trách nhiệm đổ tội cho ông làm việc sai thao tác. Sau khi xuất viện một thời gian dài cũng không tìm được việc, ông không chấp nhận được, bắt đầu say rượu, mỗi lần say đều đánh mẹ tôi, sau khi tỉnh lại quỳ trên mặt đất xin bà đừng rời đi, một lần lại một lần hối cải, một lần lại một lần tái phạm.”

“Sau này?” Tô Niệm Khâm lại hỏi.

Vẻ mặt anh nhẹ nhàng, lộ ra một tia đau đớn hiếm thấy.

“Tôi không đến mười tuổi, mẹ không chịu được ly hôn với ông ấy, mang theo tôi tái giá.” Tiểu Tần thản nhiên nói.

Cô rời khỏi văn phòng, vốn nghĩ không có cơ hội, không nghĩ tới qua một tuần lại nhận được điện thoại. Đối phương nói: “Tần tiểu thư, ông Tô quyết định tuyển cô, mời cô thứ Hai đi làm.”

Tiểu Tần vào công ty, phát hiện Tô Niệm Khâm là ông chủ chăm chỉ nhất mà cô từng gặp, giống như động cơ vĩnh không ngừng nghỉ, lại giống một khối bọt biển nhanh chóng hấp thu tri thức xa lạ. Có một ngày, trong lúc vô tình nghe người ta nói Tô Niệm Khâm từng yêu một người, sau đó người kia rời anh. Tiểu Tần lại đột nhiên nghĩ lại vẻ mặt khi anh hỏi chuyện của ba.

Hơn mười phút sau, mp3 được phát hiện trong khe tấm thảm dưới giường. Hơn mười người đều lau mồ hôi xả hơi. Vừa vặn Dư Tiểu Lộ gọi điện thoại lại, Tiểu Tần báo cáo tình huống với dì nhỏ của ông chủ.

Dư Tiểu Lộ suy nghĩ một chút ,“Một lát tôi gửi một số file cho cô, cô nhớ lưu vào máy tính. Sau đó đi mua vài máy mp3 cùng kiểu dáng, mỗi cái đều lưu hết vào.” Buổi tối, Tiểu Tần mở mail ra, nhìn file Dư Tiểu Lộ gửi tới.

Cả 3 tài liệu tác giả đều là: Vô Yên.

Cô không thích tìm kiếm thông tin riêng tư, không có thử nghe, giải nén sau đó lưu vào 5 cái mp3 mới mua, phân bố trong túi cô, trong ngăn kéo, trên xe, phòng ngừa lại mất.

Thì ra quan trọng không phải cái mp3 kia mà là giọng bên trong, Tiểu Tần nghĩ.
Báo tài chính và kinh tế đăng: “RD hợp tác với công ty Toro của ta, cuộc đàm phán đã đến giai đoạn cuối”.

Tang Vô Yên đọc xong tin tức, xếp báo lại.

Đúng như Tô Niệm Khâm nói với cô, anh không phải đến thành B tìm cô.

Trong phim, thường xuyên có người đàn ông vì truy tìm bạn gái, ngày ngày đứng dưới lầu nhà cô gái đó chờ đợi. Nhưng Tô Niệm Khâm sẽ không, ba năm trước sẽ không, ba năm sau cũng như thế.

“Ngày mai cậu đi theo giúp tớ.” Lí Lộ Lộ nói.

Cô ấy chuẩn bị 4 ngày, cũng hẹn với bệnh viện, sáng mai phải đến làm giải phẫu mắt.

“Mang mắt kính thì làm sao, sao phải làm giải phẫu.”

“Cậu nói chuyện đúng là không biết suy nghĩ. Mắt cậu tốt, đương nhiên không biết nỗi khổ của người thị lực kém.” Lí Lộ Lộ nói,“ Dù sao Hoàng Hà phải đi, cậu càng phải đi, chỗ đó đều quen hai người, nếu không tớ cũng không liếc mắt cậu một cái.” Hoàng Hà là bạn trai Lí Lộ Lộ.

Tang Vô Yên trợn trắng liếc nhìn Lí Lộ Lộ.

Buổi chiều, Tang Vô Yên dẫn Tiểu Kiệt đi. bệnh của bé khiến nó không thích chỗ nhiều người, càng không thể chật chội.

“Cô Tang!”

Đột nhiên trên xe có người gọi cô.

Cô xoay người, thì thấy một người đàn ông đậu xe ven đường. Người nọ diện mạo nhã nhặn.

“Anh……” Tang Vô Yên hồ nghi, không nhớ nổi gặp qua người này ở đâu.

“Chúng ta gặp qua, ở khách sạn, Ngô Vu.” Anh ta nói.

“Ah, anh Ngô.” Tang Vô Yên thấy mình có lỗi.

“Cô đi đâu vậy? Tôi vừa tan tầm có thể tiễn cô một đoạn đường.”

“Không cần không cần.” Tang Vô Yên xua tay.

“Dù sao cũng là vinh hạnh của tôi, đường này khó gọi xe lắm không tốt cho trẻ con.” anh nhìn Tiểu Kiệt trong tay Tô Vô Yên.

Tang Vô Yên chần chờ.

“Cô Tang lại chối từ nữa cảnh sát sẽ đưa giấy phạt cho tôi đó.” Ngô Vu cười.

Anh ta là một người đàn ông biết quan tâm, lúc lên xe Tang Vô Yên nghĩ vậy.

“Hai người đi đâu?” Ngô Vu hỏi.

Cô vì muốn chiếu cố Tiểu Kiệt nên ngồi phía sau.“ Đi KFC trong nội thành.”

“Muốn đi ăn àh?” Ngô Vu nhìn Tang Vô Yên qua kính chiếu hậu.

“Đúng vậy.”

“Chỗ đó hơi nhiều người, nếu cậu bé không ngại ăn Mc Donalds tôi biết một chỗ có vẻ yên tĩnh hơn.” Ngô Vu hỏi.

“Uh, vậy cám ơn anh.”

Vì thế, đi nhờ xe bị Ngô Vu thuận lợi biến thành một buổi hẹn kỳ quái.

Ngô Vu đi mua này nọ nhưng lại không biết trẻ con thích món nào, lúc bưng thức ăn tới chỗ ngồi có hơi ngại.

“Tôi chưa từng ăn ở đây. Chỉ là đi làm thường ngang qua nơi này.”

“Đàn ông bình thường đều nghĩ trẻ con mới thích món ăn này.” Tang Vô Yên vì anh giải nguy, ý này rất phù hợp với Tô Niệm Khâm.

“Quê tôi là một thị trấn nhỏ, không có những chỗ như thế này. Tới nơi này học đại học, kinh tế cũng không dư dả, một cái hamburger giá 10 tệ khi đó đối với tôi mà nói đã là vật phẩm xa xỉ.”

Anh thẳng thắn nói.

Cùng người kia hoàn toàn không giống.

Tang Vô Yên mỉm cười nhìn anh, có hảo cảm.

“Anh Ngô hiện tại làm gì?” Cô lại quên.

“Luật sư.”

“Vậy hiện tại anh muốn ăn cái gì cũng không thấy xa xỉ rồi.”

Ngô Vu bị lời của cô chọc cho cười.

Tang Vô Yên cắm ống hút vào Coca, đặt trước mặt Tiểu Kiệt, bé im lặng uống. Mà động tác chấm khoai tây chiên vào sốt cà đối với bé mà nói có điểm cố sức. Vì thế Tang Vô Yên dạy bé từng chút một.

“Tôi có nghe qua loại bệnh này.” Vừa rồi Tang Vô Yên có giải thích một chút với anh. “Bệnh trạng của bé tốt lắm.”

“Trị liệu càng trễ bệnh càng nghiêm trọng, bé thuộc loại bẩm sinh, nói như vậy cả đời đều khó có thể chữa khỏi.” Tang Vô Yên thở dài.

“Di truyền?”

“Y học còn chưa có thể xác định. Phỏng đoán là có thể do bệnh tạo thành từ cơ thể mẹ.”

“Vậy cũng không phải trách nhiệm của đứa nhỏ.”

“Cha mẹ bé cho là vậy.” Tang Vô Yên sờ sờ đầu Tiểu Kiệt.“ Tôi đưa bé đến đây, hy vọng bé có thể gặp những bạn nhỏ khác, có thể giúp bé cố gắng hơn.”

“Bé có thể nghe được chúng ta nói chuyện.”

“Có lẽ, tự bé có thể tự động loại bỏ những tin tức bên ngoài mà nó không muốn biết.”

Đột nhiên, Tiểu Kiệt làm đở ly Coca, Tang Vô Yên vội vàng này nọ dời đi. Ngô Vu thấy trước ngực Tiểu Kiệt dính Coca, vì thế muốn dùng khăn tay giúp bé lau khô.

“Anh Ngô!” Tang Vô Yên lập tức ngăn lại,“ Tiểu Kiệt không quen người khác đụng vào người bé.” Nếu không bé sẽ hét lên.

Ngô Vu dừng tay giữa không trung.

“Vừa mới bắt đầu bé đối với tôi cũng vậy như vậy. Bé cần thời gian chấp nhận tiếp xúc của người khác.” Tang Vô Yên vội vàng giải thích, để cho anh khỏi xấu hổ.“ Auá trình này rất thong thả cũng rất thống khổ.”

Ngô Vu nói: “Tôi thật có lỗi.”

Tang Vô Yên cười: “Không có gì, quen là được rồi.”

Ngô Vu lại mua một ly Coca khác.

Trở về trong lúc vô tình anh nhìn thấy đồng hồ trên cổ tay trái của Tang Vô Yên. Bởi vì máy sưởi trong quán ăn độ ấm rất cao, Tang Vô Yên cuộn tay áo lên, nhìn thấy một đồng hồ nam mang trên tay cô nhìn rất được.

“Polley sản xuất ở Thụy Sĩ, cô Tang cũng có sở thích này àh?” Ngô Vu một lần nữa tìm đề tài nói chuyện.

“Ách?” Tang Vô Yên không hiểu.

“Tôi trước kia từ sống ở Hongkong làm về nghề này.” Ngô Vu cũng có chút tò mò, bởi vì đó là một đồng hồ dành cho người mù.

“Anh nói đây là cái gì?”

“Polley, ở trong nước không mua được chính phẩm, giá tiền đủ để tôi có thể không ăn không uống để dành rất nhiều năm.”

“Không thể nào.” Tang Vô Yên líu lưỡi.

Tang Vô Yên nghĩ, cô mua cho Tô Niệm Khâm cái kia tuy nói rất khó mua nhưng cũng chỉ tốn có hai trăm đồng hơn, không nghĩ lại kém nhau nhiều như vậy.

“Nghe nói toàn bộ đều chế tác bằng thủ công.” Ngô Vu giải thích,“ nghe nói là phải đặt làm.”

“Đặt làm?”

“Loại này tôi cũng không biết rõ, tóm lại nó rất quý, nhưng cụ thể vì sao quý như vậy, người bình thường như chúng ta đều không thể lý giải.”

Hai người nhìn nhau cười.

Sau khi cười xong, không khí trở nên có chút không được tự nhiên.

Ngô Vu lại nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay Tang Vô Yên, “ Nghe nói loại này cũng giống như châu báu, còn có thể tăng giá trị theo thời gian.”

Tang Vô Yên kéo tay áo xuống, lơ đãng giải thích: “Kỳ thật…… tôi ở mua ở một tiệm phỏng chế, làm được rất giống. Nghe anh nói như vậy, tôi mới biết nó quý như vậy, khó trách ông chủ bắt tôi đưa vài trăm.”

Ngô Vu nghe thấy cũng thở ra, anh cũng không nghĩ muốn truy cô gái có gia thế như vậy.
(truy cập KenhTruyen.Info để đọc nhiều truyện hay nhé)
Tang Vô Yên đưa Tiểu Kiệt đến trung tâm, tự mình đến đài.
Cô phụ trách một tiết mục về tâm lý, kỳ thật mọi người thường gọi tới hỏi vấn đề tình yêu.
Tình yêu.
Cô cũng không hiểu.
Đêm nay cuộc gọi đầu tiên là một cô gái, cô vừa thuật câu chuyện tình yêu của mình, vừa khóc thút thít. Tang Vô Yên đành phải đưa vào một đoạn âm nhạc, để tâm tình cô gái có thể đỡ hơn một chút.
Cô gái nói, mình và bạn trai là bạn cùng lớp trong đại học, nay chưa tới một năm sẽ tốt nghiệp, gặp phải trở ngại về trong tình yêu.
Tang Vô Yên trừ bỏ trấn an cô ấy một chút thì cũng không có tài cán gì nữa, duy nhất có thể là thật tâm lắng nghe cô ấy nói. Kể chuyện cho một người khác nghe có thể giúp cho tâm trạng tốt hơn. Giống như cô thích kể cho Trình Nhân nghe.
Giờ phút này Tô Niệm Khâm vừa từ Toro ra chuẩn bị về khách sạn. Tiểu Tần đang tiếp điện thoại.
Tô Niệm Khâm đứng bên cạnh xe hút thuốc.
Lúc này có thanh âm gọi anh: “Ông Tô?”
Tô Niệm Khâm nghe tiếng ngẩng đầu.
“Tôi là Ngụy Hạo, không biết ông Tô còn nhớ hay không?”
“Nhớ rõ.” Tô Niệm Khâm vươn tay bắt tay với anh, Ngụy Hạo đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức đưa tay ra.
“Tôi hiện tại làm ở Toro, mấy ngày trước trong công ty thấy ngài, nhiều người, không có cơ hội chào hỏi ngài.”
“Uh.” Tô Niệm Khâm không lạnh không nhạt gật đầu.
Thấy được thái độ của Tô Niệm Khâm, Ngụy Hạo đành phải đem những chuyện mình muốn nói dằn xuống, khách sáo vài câu xoay người cáo từ. Đi được vài bước anh lại nhịn không được, quay đầu nói: “Ông Tô, vài năm nay Vô Yên sống thật sự không tốt. Không biết ngài có biết hay không.”
Anh làm sao có thể không biết.
Tất cả, anh đều biết.
Ngày đó, cô bị chọc giận rời khỏi bệnh viện. Anh nhất thời ảo não không chịu nổi, lại được bệnh viện thông báo tìm được có gan thích hợp với ba, lập tức đưa tới, lập tức giải phẫu.
Giải phẫu tiến hành rồi hơn mười mấy giờ, chờ anh bình tĩnh lại, mới biết không thấy Tang Vô Yên đâu hết.
Di động cô không tiếp.
Anh về nhà tìm cô, đi tới chỗ Trình Nhân tìm cô, thậm chí đi đến phòng thu tìm, chỗ nào cô có thể xuất hiện anh đều đi qua, cũng khiến cho Dư Tiểu Lộ phải giúp anh tìm rất nhiều lần. Anh sợ hãi chính mình không lưu ý, liền bỏ qua Tang Vô Yên, lại lo lắng bệnh tình của ba có chuyển biến xấu sau phẩu thuật không. Nửa đêm không biết đã chạy qua bao nhiêu chỗ rồi.
Gần sáng vẫn không tìm được.
Dư Tiểu Lộ mất đi tính nhẫn nại, “Niệm Khâm, Vô Yên cũng không phải trẻ con, cô ấy đã ngốc trong này bốn năm rồi, sẽ không đi lạc đâu. Cô ấy giận anh mới không muốn gặp anh, trốn tránh anh. Anh sốt ruột có ích lợi gì. Anh hiện tại mới biết hối hận, lúc ấy vì sao lại tức giận đuổi cô ấy đi?”
Anh đứng dưới lầu Tang Vô Yên, nửa ngày không nói chuyện. Bệnh viện gọi tới, nói có biến động, thúc giục Tô Niệm Khâm trở về.
Chờ trời đã sáng, anh lại tới thì gặp ngay Tang Vô Yên ở cửa.
Cô hỏi anh: “Trên thế giới Dư Lan Vi và tôi, ai quan trọng hơn?”
Một vấn đề thình lình xảy ra, Tô Niệm Khâm đột nhiên sợ sệt. Anh biết hôm qua cô nhìn thấy động tác vô cùng thân mật của anh và Dư Vi Lan, trong lòng anh bối rối không biết làm sao, không dám tìm thẳng cô, đành phải cố ý hỏi lại: “Em cảm thấy vấn đề này có ý nghĩa sao?”
Không nghĩ tới sau câu ấy, anh nhận được lời quyết tuyệt của cô. Một khắc kia, anh giống như quên cả hô hấp. Rốt cục– bọn họ vẫn đến bước này thôi sao?
Tô Niệm Khâm đứng ở đó, đối với câu hỏi của Ngụy Hạo một lúc lâu cũng không trả lời, cũng không nhớ đã nói gì với Ngụy Hạo, liền yên lặng trở lại trên xe.
Sau đó anh mới biết được, đêm hôm đó ba Tang Vô Yên qua đời. Sau, anh không dám, cũng không có quyền xuất hiện trong thế giới của Tang Vô Yên. Anh là người mù, một người mù chỉ biết tổn thương người khác.
Anh không có năng lực mang lại hạnh phúc cho cô.
Nhưng mà anh vẫn nhớ thương cô như vậy, ba năm gần một ngàn ngày, không có ngày nào anh không nhớ tới những kỷ niệm của hai người. Loại tưởng niệm này theo vận tốc của ánh sáng ngày càng tăng lên, anh thậm chí không xác định được có phải hay không có một ngày nào đó, vì nhớ cô mà điên lên không.
Mà Tang Vô Yên lại giống như đã quên anh.
Cho nên có đôi khi anh nhịn không được hận cô. Anh khắc cốt ghi tâm nhớ kỹ này hết thảy như vậy, cô sao lại có thể nói quên liền quên, còn chưa gì đã muốn đi xem mắt, kết hôn, thậm chí còn không tim không phổi nói với anh: “Tô Niệm Khâm, nhìn rất khác, thoạt nhìn không tệ.”
Thật sự là chó má! (tác giả ghi nha)
Trên đường trở về, Tiểu Tần phát hiện Tô Niệm Khâm giống như nhắm mắt định thần, nhưng nhìn thế nào cũng không giống.
Lái xe Tiểu Chu cũng phát hiện không khí có chút nặng nề, vì thế nói: “Tô tiên sinh, nghe chút nhạc không?”
Tô Niệm Khâm khoát tay.
“A Chu, có radio không?” Tiểu Tần hỏi.
Tiểu Chu là công ty chi nhánh thay Tô Niệm Khâm chuẩn bị, là người địa phương.
Tiểu Chu nhìn thời gian rồi nói: “Giờ này có tiết mục tâm sự, vợ tôi nói không tệ.” Nói xong liền mở ra radio dò đài.
Đột nhiên, anh nghe được một giọng nói mà luôn hoài niệm thông qua sóng vô tuyến vang lên: “Như vậy mời đạo điễn giúp chúng ta nhận cuộc gọi thứ hai.” Là giọng của Tang Vô Yên.
Tài xế tìm đề tài nói: “Người dẫn chương trình này có đôi khi nói chuyện rất đáng yêu.”
Tô Niệm Khâm ngồi thẳng, giơ tay lên, ý bảo tài xế cứ để yên, trên đường đi hết sức chăm chú nghe hết tiết mục đến phút cuối cùng, một chữ không bỏ sót.
Tang Vô Yên tan tầm về nhà, nằm trên sô pha, nhìn chằm chằm mặt đồng hồ ngẩn người. Đột nhiên lại lấy cái bật lửa trong túi xách.
Đây là cái ngày hôm đó lấy của Tô Niệm Khâm, một cái bật lửa màu xanh đen kiểu dáng đơn giản.
Đặt hai vật này ở cùng nhau. Đây là kỷ vật duy nhất của Tô Niệm Khâm khiến cô nhớ lại, một cái là kiên cường cướp, một cái là do anh để quên cô nhặt. Cô và Tô Niệm Khâm cùng một chỗ nửa năm, anh không tặng qua cho cô quà gì.
Sách nói, con gái thích vật chất.
Kỳ thật không phải vật chất, mà là từ đó có thể thấy được sự quan tâm của bạn trai. Anh tuyệt không quan tâm cô.
Lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc, trước kia Tô Niệm Khâm không hề có một thói quen xấu nào, thậm chí cũng không có thức khuya. Bởi vì mất đi ánh sáng, cho nên anh cực kỳ quý trọng sức khỏe. Nay thấy anh thành một người lúc nào cũng có khói thuốc lượn lờ, bản thân dĩ nhiên cảm thấy đau lòng.
Anh hoàn toàn muốn phá hư bản thân.
Nhìn lại đồng hồ, mình đã đeo cái đồng hồ đáng giá lâu như vậy, mà cô lại thường bỏ quên trong toilet.
“Đắt tiền như vậy, chờ khi nào chúng ta không có tiền mua cơm, lấy cái này đổi lấy tiền.” Trình Nhân từ trong phòng đi ra.
“Sao tớ lại có thể sống chung với một người như cậu vậy.” Tang Vô Yên cảm thán.
“Không có biện pháp ah, ai kêu cậu cứ theo tớ, giống như thiếu tớ thì sống không nổi.” Trình Nhân cảm khái.
“Tớ có nên trả cho anh ấy không?”
“Vậy thật tốt, cậu dám quang minh chính đại gặp anh ta àh.” Trình Nhân trêu chọc nói.
Tang Vô Yên không nói.
“Vô Yên, cậu còn yêu anh ta?” Trình Nhân hỏi.
“Không biết.”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 9.4%
U-ON C-STAT1/1/1665