Đừng can thiệp vào anh chàng Lạc Thiên đó.
- Cô đến đây làm gì ? - Quản gia Tôn ra hiệu cho người đàn bà đó đi tới một chỗkhuất ở tầng dưới và dò xét.
- Tôi không được đến đây à ? Nhà họ Cao có quyền không cho tôi xuất hiện trướcmặt họ chứ đâu có đòi hỏi khuất mắt những bữa tiệc vui vẻ thế này ! - cô ả vẫnđu đưa theo tiếng nhạc trẻ sôi động bên trên.
- Yến Yến, cô làm ơn đừng phá hỏng bất kì điều gì ! Chúng tôi sẽ bù đắp ổn thỏacho cô và đứa bé !
- Xem ông lo lắng chưa kìa, tôi nào có muốn làm loạn, chỉ là muốn xem khuôn mặtcô gái có vinh dự được làm dâu nhà họ Cao thôi. Cô ta may mắn thật, mà nếukhông nhờ tôi thì sao được như thế !!!
- Cô… - Lão quản gia xem thường loại người này nhưng vẫn phải xuống nước - Côgái đó là người hiền lành, cô cứ yên tâm, cũng đừng tỏ ra quen biết hay có ý đồtiết lộ chuyện đó với cô ta !
- Nhìn cô ta có vẻ ngốc nghếch ! Xem ra các người chọn người giỏi lắm, xuấtthân từ cô nhi viện, không ai thân thích, lại có vẻ ít học, đầu óc không giỏitính toán, ha, sợ con dâu hờ nhà họ Cao cướp tài sản à ?
- Chẳng ai tham lam như cô đâu !
Ông Tôn không hề thích lối nói chuyện quá thẳng thắn của cô ả. Cô ả nói khôngsai. Theo luật hôn nhân và gia đình, việc phân chia tài sản sau khi li hôn đượclàm rõ ràng, tài sản riêng của chồng sẽ không bị đem ra phân nhỏ cho vợ, chỉtrừ tài sản chung. Ai cũng đều biết vị thế to lớn của tập đoàn Trường Tồn, nếukén một cô dâu nhanh nhẹn, khôn khéo, cô ta sẽ biết cách biến những tài sảnriêng thành chung mà vung tay càn cướp. Ông nhìn thấy ở Khả Vy bản chất thựcthà, ngoại trừ việc láu cá vặt vãnh thì không có gì đáng phải cảnh giác cả.
- Tôi chỉ là một người mẹ biết lo lắng cho tương lai con mình thôi ! - Yến Yếncười ha hả, vỗ nhẹ vào bụng mình.
…
Vũ Gia Khánh đang hút thuốc vô tình nghe lọt câu chuyện của một ông già và côgái trẻ, anh chẳng hiểu họ đang nói gì nhưng đứng gần nhà vệ sinh mà luyênthuyên thì thật kì cục, không đợi nữa, anh khẽ phát tiếng động để họ biết mànhường lối.
Thấy thế ông quản gia vội vàng kéo Yến Yến ra chỗ khác, chừng nào cô ả chưa vềthì ông không yên tâm.
*
Lạc Thiên bắt đầu xay xẩm, trong đầu mòng mòng một cơn sóng thần khó chịu đếnngột ngạt. Từ tối qua anh đã tìm đến rượu, giờ lại là bia, rõ ràng đã sử dụngthuốc giải rượu bia rồi mà không ăn thua. Chân tay rã rời, cuống họng khô rát,cả một khoang bụng chỉ ọc ạch toàn nước và những thức ăn vớ vẩn chứa chất bảoquản, xúc giác vô cảm trước làn da mịn màng của các nàng kiều kề bên, hơi thởphả ra nóng hổi đến bức bối, thêm nữa là bộ óc quay cuồng với hình ảnh ngườimình thương đang vui vẻ trong tay kẻ khác mà chắc chắn rằng kẻ đó chỉ là thếthân. Cô đang nói chuyện vui vẻ với Lạc Trung và một số người khác, thi thoảnglại giả bộ ngước mắt ngắm nhìn cái tên tiểu tử đeo kính đó. Đáng ghét !
Việc gì cô phải tỏ ra như thế. Sau bao nhiêu năm đi qua thời thơ ấu, cô đã ngầmnhận lời làm bạn gái anh, cùng trải qua những vui buồn cuộc sống, cùng hẹn ướcmột tương lai sau này. Người ngoài đều ngưỡng mộ tình yêu của hai người, thế màmột ngày cô quay gót. Ban đầu thì cô nói phải đi du học, sau sáu tháng quay trởvề, tình cảm của anh vẫn vẹn nguyên mà cô dẫn Triệu Đông Kỳ tới nói là bạn traimới. Thế đấy, cô cho rằng anh là một gã khờ khạo mà không biết con tim của côcó hình hài nào, hay cô chán ngắt với một Lạc Thiên này rồi, không, chắc chắnlà có một lí do nào đó, anh không tin cô đã đùa với tình yêu của mình.
Khả Vy dần hiểu ra việc phải học nhảy và các quy tắc ứng xử mà quản gia yêucầu, cô sẽ cho những ánh mắt không tôn trọng mình kia biết Triệu tiểu thư nàykhông phải là kẻ thấp hèn. Rốt cuộc ông quản gia có nghiêm khắc và vị phu nhânkhắt khe đến đâu cũng đều là muốn làm cô không bị coi thường.
Các tiểu cô nương quý tộc hằm hằm ghen tị với cô, như muốn nói rằng cô từ đâura mà dám giữ khư khư Lạc Thiên làm chồng. Có người túm năm tụm bảy phán xét vềhình thể, tư cách và phẩm giá, đó còn tế nhị, có kẻ còn đi tới mà huých vào bờvai cô một cách thô bạo : Con nhỏ này mày chỉ đáng xách dép cho bản cô nươngđây ! Đúng, họ đều có quyền coi thường. Không chừng nếu được sinh ra trong mộtgia cảnh giàu sang, Khả Vy cũng cho phép mình kênh kiệu với thiên hạ, thực tếthì cô chỉ là cô, nhờ bóng nắng của cái từ « con dâu nhà họ Cao » mà ngẩng màymặt. Vậy nhưng cô sẽ diễn thật tốt, diễn đến cùng vai diễn của mình, hoàn thànhđể đáp lại ơn huệ của người ta.
Nhạc điệu chuyển dần sang bản ballad trầm lắng, một bữa tiệc thường luôn cóphần khiêu vũ nhẹ nhàng này. Các cặp đôi sẽ kết cặp và tận hưởng giai điệu ngọtngào của những nốt nhạc trầm bổng. Giống hệt như bữa tiệc nhà họ Cao, có lẽ LạcThiên lại phải ngượng ép với mình chăng ?
Không như Khả Vy dự đoán, Lạc Thiên dời khỏi bàn rượu, rảo bước đi về phíaNhược Lam, tay nắm chặt đề phòng ai đó có ý đồ ngăn cản anh gặp cô phải bị ănđấm. Khả Vy lủi thủi đứng một mình như thế, cô cần phải luyện tập dần những khimột mình, cuộc hôn nhân này vốn phải thế… tự gặm nhấm sự cô đơn.
Một vài cặp đôi đã sải những bước đầu tiên, vẫn còn nhiều người đứng đơn lẻ.
- Vũ Gia Khánh ! Anh cứ nhớ tôi đấy !
- Tâm Như ! Cậu bình tĩnh lại xem nào !
- Bình tĩnh ? Tôi bình tĩnh làm sao được ! Thằng cha đó dám từ chối tình cảmcủa tôi, đã thế còn vô tình vô nghĩa, được lắm !
Thù này quyết phải trả.
Cô gái có tên là Tâm Như lòng đang nổi một cơn tam bành, cô là con một thươnggia khá giả, một nàng tiểu thư đỏng đảnh, bạo dạn trong quan hệ nam nữ. Trongbữa tiệc này cô đã bày tỏ trái tim mình cho thiếu gia nhà họ Vũ, nào ngờ anh tacòn giả bộ nghe headphone không thèm tôn trọng cô, phủ nhận tấm lòng này.
- À, con nhỏ đứng ở kia có phải là vợ chưa cưới của anh giai Lạc Thiên không ?- cô cũng đã từng bị chính cậu thiếu gia này từ chối. Được lắm, giờ cho họ hiểucâu thành ngữ không ăn được thì đạp đổ là thế nào.
- Phải ! Con nhỏ nhìn thật đáng ghét, nghe đâu du học ở phương Tây mà coi nó ănmặc kín mít kìa, đúng là con nhỏ quê mùa ! Anh Lạc Thiên đúng là chọn ai khôngchọn lại đi rước cái đứa giả vờ giả vịt ngây thơ trong trắng ! - một cô gáikhác tán đồng.
- Phục vụ ! Cho cô gái váy trắng kia ly nước này ! - Tâm Như nở một nụ cườiranh mãnh. - Hình như Vũ Gia Khánh đang đứng ở dưới tầng. - Chếch mắt xuống, cônàng thấy anh ta đang nhâm nhi điếu xì gà, đứng một mình tư lự.
Cùng lúc đó vẫn đang ở tầng trên Lạc Thiên đã tới chỗ Nhược Lam, anh nhìn côchằm chằm, ánh mắt minh mẫn mang một tia nắng ấm áp, cũng có phần phiền muộichất chứa, đan xen những nỗi niềm chỉ cô đáp ứng được.
- Đi theo anh !
Anh không muốn cô khiêu vũ với bất kì người đàn ông nào khác. Hôm ấy Lạc Trungđã đặt tay lên vòng eo cô, anh đã khó chịu lắm rồi, còn hôm nay thì tuyệt đốikhông ai được phép.
Dứt khoát kéo Nhược Lam về bên mình, anh như con sư tử đực đòi lại tài sản củamình, bất chấp tất cả. Triệu Đông Kỳ giữ lấy tay trái cô, anh có chứng kiếnriêng của mình.
- Bỏ ra ! - Lạc Thiên gầm lên, hành động đó thu hút sự chú ý của không ítngười.
Nhược Lam cảm nhận được đôi tay buốt lạnh của Lạc Thiên, tay anh không ngừng ramồ hôi, siết chặt đôi tay cô, giống như lời hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Cô dodự, Triệu Đông Kỳ có mặt ở đây, chí ít Lạc Thiên cũng cần phải tôn trọng anh tachứ.
- Nhược Lam, em theo Lạc Thiên đi ! - Lạc Trung từ đâu đi tới, anh đứng về phíaLạc Thiên - Cậu buông tay để hai người đó giải quyết việc riêng được chứ ?! -Anh lịch sự nhìn Triệu Đông Kỳ, anh coi cô như cô em gái bé bỏng còn cậu emtrai, anh quá hiểu Lạc
Thiên cần và muốn gì.
Hít một hơi dài, cuối cùng cũng phải để người trong cuộc biết sự thật, NhượcLam theo Lạc Thiên đi.
Khả Vy nhìn theo bóng họ khuất xa, một vài ánh mắt xỉa xói về phía cô đứng, côgiống như gì nhỉ, một con ngốc bị bỡn cợt, hay
một bù nhìn làm ngơ trước hành động của chồng chưa cưới với người phụ nữ khác.Anh thật ích kỉ khi không hề nghĩ đến bộ mặt của cô. Những công sức vất vả côtừng học : trong khi giao tiếp với bạn anh phải bồi thêm từ vựng tiếng anh vào,khi rót trà cho bọn họ cần làm những điều gì,… cô đều học kĩ rồi, thế mà có aicho cô được thể hiện đâu. Thật là phí phạm hay chính là một sự thiếu tôn trọng.
- Tiểu thư, một quý ông muốn tôi chuyển ly cocktail này tới cô. Ngài ấy bảo côrằng bầu trời đêm nay rất đẹp, cô hãy ra ban công ngước lên và ước nguyện, cóthể sao băng sẽ bay qua !
Khả Vy nhìn vào ly nước màu vàng đậm với lát chanh phảng phất hương thơm, ai cóthể lãng mạn như thế được nhỉ ? Liệu có nằm trong kịch bản của Triệu Đông Kỳkhông, chẳng lẽ lại thay Lạc Thiên an ủi mình. Đón nhận ly nước, cô khẽ mỉmcười.
- Tôi có thể biết đó là ai không ?
- Quý ngài ấy xưng danh là Vũ Gia Khánh !
Nói rồi anh phục vụ đi mất, để lại cho cô một cái tên lạ hoắc. Nhưng dù saođứng ở trong khán phòng này lẻ loi quá, tìm một chốn yên tĩnh để bầu bạn vớigió và trăng sẽ hay hơn. Nghĩ rồi cô tiến đến ban công, trầm ngâm nhìn ly nước.
Có một điều nhà họ Cao đã sơ suất là chưa để Khả Vy được thực tập với chấtrượu. Ly cocktail này được pha hỗn tạp các loại nước. Rượu mạnh X.O kết hợp vớinước cốt chanh đậm đặc, thêm vào đó là tương ớt cay hòa kĩ trong dung dịch, cóthêm gia vị mặn mà của bột canh mà người tạo ra đã phải cất công đem từ nhà bếpra theo yêu cầu. Khả Vy chưa thử dùng cocktail bao giờ, nghĩ nó giống như mộtthứ nước giải khát, mà đã là nước ngọt phải uống liền một hơi mới ngon.
2.4: Dâu thảo vợ hiền -không phải tôi!
Lạc Thiên dẫn Nhược Lam tới một căn phòng nghỉ của nhà Tuấn Kiệt, anhthường xuyên qua lại đây nên cũng có phòng riêng. Đóng chặt cửa anh mới bỏ đôibàn tay cô ra.
- Em nói đi ! Nói cho anh biết tại sao chúng ta lại thành ra thế này!???
Không còn là chất giọng trầm ấm ngày nào, tiếng nói có phần xa lạ như một cơnphong ba xuất phát từ tứ phía bóp nghẹt trái tim cô. Nước mắt, cô nghẹn lên trongtiếng nấc, muốn được ôm anh và tựa vào khuôn ngực kia khóc thỏa thích, nhưngkhông thể.
Anh đau đáu tìm kiếm ánh mắt cô, đôi tay ghì bờ vai mỏng manh, cô vẫn thế, vẫnlà một hình bóng khắc sâu tận trong tâm hồn.
- Em nói đi! - Lạc Thiên đột nhiên thắt lại, anh sợ lời cô nói sẽ là không cònyêu anh, không không, anh tin rằng cô yêu anh nhiều lắm.
Đôi môi anh vội vàng quấn lấy cô, trước khi nói ra bất cứ điều gì xin hãy cảmnhận ngọn lửa tình yêu của anh, có biết anh mong nhớ cô đến phát điên, yêu côtới cuồng say và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu này.
Nhược Lam tìm mọi cách chống cự, anh càng tỏ ra hung bạo, áp sát hai tay cô nơitrái tim mình, buộc cô phải nghe tiếng trái tim gào thét, cần cô đem tới choanh một liều thuốc giảm đau nỗi lòng. Chỉ cần cô thôi, trái tim này ngoài cô racòn thứ gì khác nữa.
Hơi thở anh phả thẳng vào từng tế bào cô, mùi bia tôn lên một Lạc Thiên đầy namtính, làn môi anh khóa chặt môi cô, vội vã liếm láp tận hưởng vị ngọt.
Cô chưa bao giờ chống cự nụ hôn của anh như lúc này, giằng xé với tình cảm vàdòng máu chảy trong người. Làm ơn bỏ ra đi!
Anh trấn áp cô, hai tay đi vào mái tóc dài mượt mà, giữ đầu cô sát bên mình,anh mất kiểm soát rồi. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh ngang ngược đè cả thânhình lên.
- Lạc Thiên, nghe em nói đã!
Ngay khi môi anh rời khỏi cô đã lập tức nói, nhưng anh lại tiếp tục tham lam épđôi môi cô bằng hàm răng chắc khỏe, đầu lưỡi lia vào để tìm cảm giác quenthuộc. Tại sao Nhược Lam lại không chấp nhận anh? Vì anh sắp lấy vợ ư, hay vìanh chơi bời? Cô có biết tất cả tật xấu của anh là tại cô gây ra không? Tại côđã bỏ mặc anh, tại vì cô không cho anh lí do đã biệt tích xuất ngoại,... Nhữngcô gái bên anh chỉ là sự đối phó thèm khát của anh giành cho cô.
Nhược Lam yếu mềm, trước người đàn ông mà cô yêu đây càng không thể chống cự,mặc cho đôi tay anh tự do lần mò, từ vành tai lướt xuống cằm, rồi trượt xuống.
Anh đang suy nghĩ, nếu như giữa mình và Nhược Lam xảy ra chuyện chăn gối, chắcchắn cuộc hôn nhân với cô gái nọ sẽ bị hủy, và anh có trách nhiệm che chở ngườicon gái này suốt đời. Trong đầu anh chỉ thể tư duy được thế trong lúc này. Sựtiếp xúc da thịt sẽ thay cho lời giải thích của cô.
Nhược Lam càng muốn cự tuyệt thì đôi môi anh càng lấn tới, ngự trị không chỉnhững lời cô muốn nói, cả bầu không khí này và cả tâm hồn nữa. Anh miên man lạcbước,...
- Không được! - Cô dùng mọi sức lực cấu lên tấm lưng ghì sát thân thể mình, cấurất mạnh như muốn cướp đi hai mảnh da thịt.
Lạc Thiên vì quá đau đành phải buông ra. Lúc này quai áo cô đã tuột ra, lộ mộtphần ngực căng tròn mịn màng.
- Chúng ta không thể!
Đến lúc này tay cô đã lấm thấm máu, môi của anh cũng mang một màu đỏ.
- Em quá tàn nhẫn!!!! - Lạc Thiên dự định hôn cô một lần nữa.
- Anh chỉ là anh trai !!!!!!!!
Khựng lại, Lạc Thiên bàng hoàng nhìn cô, đôi mắt ấy không hề dối, rất thật, anhđẩy người mình ra khỏi.
- Em… vừa nói gì ? Em chỉ coi tôi là anh trai thôi sao ?
- Không phải, vì... cha em... cha Trịnh vô sinh!
Lạc Thiên không tin nổi những gì vừa nghe, cô có một người cha thôi mà, sao lạicòn phải phân biệt cha Trịnh với ai, lẽ nào... Anh không thể biết được mùi vịcủa giọt nước trên khóe lệ kia.
- Em... và anh... Em xin lỗi!
Cô đâu có lỗi, anh cũng làm gì có lỗi, chẳng ai trong hai họ có lỗi cả, cótrách thì nên than với số phận trớ trêu, độc ác quay vòng mối quan hệ của haingười.
- Thế tức là... chúng ta không thể yêu nhau? - giọng anh đều đều không còn đủsắc khí nữa.
- Em vẫn mãi yêu anh,... tình cảm của một cô em gái! - Nhược Lam cắn môi.
Lạc Thiên lững thững bỏ ra ngoài, dấu chấm hết dừng lại ở đây.
*
Vũ Gia Khánh đang xử lí hai phần ba điếu xì gà còn lại, chiếc nhẫn cái trên tayánh lên một thứ màu sáng lấp lánh, tâm trạng vô cùng thoải mái. Anh vừa mới từchối tình cảm một tiểu thư cao giá, đấy chính là một phần trong sở thích khácngười của anh. Tán người ta sắp đổ rồi lại trở mặt coi như không quen biết.Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng khi bị khướ từ thật khôi hài, anh thongdong quanh quẩn bên hồ nước. Tầng trên ồn ào quá, hôm nay anh có vấn đề về hệtiêu hóa nên không thích đánh chén, đành an cư. Mỏi chân, anh ngồi xuống mộtchiếc ghế lơ đãng ngắm ánh trăng dưới làn nước trong trẻo mát lành.
- Phì!!!!!!!!!!!
Có một tiếng động từ trên cao, anh bất giác ngước mắt lên. Đâu có dấu hiệu nàocho thấy thời tiết chuyển biến theo chiều hướng xấu, thế mà lại có mưa. Một lànmưa phùn rơi xuống khéo léo thế nào mà một mình anh lĩnh trọn.
Khả Vy ở trên lầu, cô vừa trải nhiệm một bữa tiệc ẩm thực với đủ các vị gia:đắng, chua, cay, mặn và lợ. Thật là kinh khủng, không thể tưởng nổi cái gìtrong thứ nước ấy, ngọt thì không thấy mà lại cay kinh khủng, mặn ghê gớm, nướcrượu đắng sặc lên tận mũi, sợ nhất là cái vị lợ trong sự hòa trộn không hợp lí.Ai lại quá đáng đùa cái trò này, nhìn thấy Triệu Đông Kỳ đang thẩn thơ bên chai
rượu, ngoài anh ta thì còn ai. Cô hùng hổ tiến đến.
- Con ki ki nào dám cả gan bôi tro trát trấu vào mặt ta!!!!!!!!!!??????? - VũGia Khánh gồng người, mối nhục này không trả ngay thì không thể nguôi ngoai.
Anh phăm phăm vất chiếc áo khoác ra, đi vội lên lầu, qua chỗ người phục vụ rútlấy khăn trên ngực áo họ lau qua loa khuôn mặt.
- Gia Khánh! Cậu đến từ lúc nào mà tôi không thấy? Làm một ly với tôi! - TuấnKiệt niềm nở gặp lại chiến hữu sau bao năm xa cách.
- Tôi không có thời gian, đang điên tiết đây! - Anh ngó nghiêng lùng sục khắpmọi nơi.
- Cậu sao thế? Tìm ai à? - Tuấn Kiệt nhận thấy vài giọt nước đọng trên đỉnh đầungười bạn thiết nghĩ là sương hoặc nước hoa hay gôm xịt tóc.
- Vừa rồi có nhìn thấy đứa nào mặc máy màu trắng, tóc dài ngang lưng không? -Góc đứng của anh với ban công chéo nhau một đoạn, khi cô gái đó quay mặt đi chỉkịp thấy một phần đằng sau, nếu anh đứng ngay dưới có khi đã không bị sao bởiđường cong của những tia nước trong miệng cô gái đi theo quỹ đạo hypebol.
- Mặc váy trắng? Ở đây có biết bao người! Cậu lại vướng bận vào chuyện tìnhduyên à? Sao bạn mình đều lận đận thế nhỉ? -
Tuấn Kiệt còn đang lo cho Lạc Thiên, nay lại thêm người nữa.
- Con quỷ cái đó mà để ta biết thì chết đi! Ta sẽ hủy hoại dung nhan nhà ngươi!Có ai thấy con điên nào đứng ở cái ban công này không? - Vẫn còn nguyên cơngiận, Gia Minh rủa ra tiếng, nói to hỏi những phục vụ và người xung quanh.
- Vừa nãy tôi có để ý, hình như là...- Tuấn Kiệt lúc rồi cũng tìm kiếm Khả Vy ởđâu, anh và Trần Hùng đang điều tra quan hệ lập lờ của cô gái này với LạcThiên.
- Nói xem, nó ở đâu? - Vũ Gia Minh không kiềm chế nổi, thúc giục.
- Cô ấy mặc nợ gì cậu à? - Tuấn Kiệt xem xét trước khi nói, dù sao hôm trướcgặp Lạc Thiên và cô gái thấy hai người nói chuyện cũng gần gũi, còn xưng ông xãbà xã với nhau, tốt nhất nên tránh rắc rối cho cô vợ tương lai của bạn thân vớigiả sử trường hợp này xảy ra.
- Bạn có biết Triệu Khả Vy là ai không? - Tâm Như ra vẻ hỏi chuyện một cô bạn ởgần chỗ hai người đàn ông, giọng nhẹ nhàng, cô đứng quay lưng với họ.
- À, là cô gái vận đồ trắng đứng lâu lâu ở ban công thứ ba ấy hả? - Chỉ cần nóiđến đây, mấy cô gái đạt được mục đích thì lẩn chỗ khác.
Biết tên được con quỷ to gan, không chần chừ mà Vũ Gia Minh hét lên:
- Triệu Khả Vy là con cóc ghẻ nào? Mau ra đây, đừng để Vũ Gia Minh này chờ đợi!Cho nhà ngươi hai giây để chuẩn bị rồi ra nhanh!
Tiếng nói to dù không dùng mic khiến mọi người khựng lại, cái tên Triệu Khả Vyvợ chưa cưới của Cao Lạc Thiên thì ai chẳng biết, họ xầm xì to nhỏ. Cách ăn nóithô lỗ xuất phát từ một chàng công tử ăn mặc lịch sự, khuôn mặt khôi ngô, ngườixung quanh cũng đều nhận ra chủ nhân chất giọng tức tối đó là Vũ Gia Minh vớibiệt danh “đại gia chơi bời!”, đã có chuyện gì xảy ra, chẳng ai biết.
