Đánh trúng vào điều Lạc Thiên muốn tránh, anh không thích để cô nghĩ mình trẻcon như vậy, việc hôm qua cũng một phần do Cao phu nhân bao bọc quý tử nên mớidò hỏi anh bằng được. Suốt hai tư năm qua bạn bè luôn châm chọc anh được chiềuchuộng dưới bàn tay của hai bậc sinh thành, đến giờ muốn thoát lắm rồi, lạicàng không muốn người khác cho rằng mình còn bé bỏng.
- Thế… chẳng phải không định đi tuần trăng mặt sao ! Cô không thích đi Brazilthì tôi thích !
- Thật á ? Tôi sẽ được xuất ngoại ? Hura ! Ok, chúng ta tiếp tục học !
- Không, chỉ mình tôi đi thôi ! Cô không thích thì ở nhà ! Tôi với cô có lấythật đâu mà ! Đi tuần trăng mật chỉ là hình thức du lịch của riêng tôi thôi ! -Nhìn cô ta reo mừng kìa, đúng là ghét, Lạc Thiên tay đút túi lững thững rangoài kết thúc buổi học. Rốt cuộc anh vẫn chưa trừng trị được con cáo này.
- Chồng à, cho tôi đi với ! Chồng ơi chồng à, tôi biết anh rất hào phóng mà !Cho tôi đi đi, tôi sẽ…
Khả Vy bám đuôi, anh đi tới đâu cô lài nhài tới đó, tiếng mè nheo oang oangngoài sân.
- Cô nói ít thôi ! Từ giờ đến sáng mai mà không nói được câu nào tôi cho đi !
Khả Vy lại nghĩ, Triệu Đông Kỳ thông báo rằng sau hôm làm đám cưới cô sẽ phảithực hiện một việc gì đó rất mờ ám tại nhà mới, ông quản gia cũng không nói cótuần trăng mật nào cả, thế thì anh ta chỉ đang lừa dối cô thôi, coi cô là kẻthấy người giàu sang bắt quàng làm họ.
- Chẳng cần ! Tôi có mồm thì tôi phải nói !
- Càng tốt, đỡ tốn kém ! Cô đi mà nói với đài ! Tôi không rảnh tiếp chuyện !
Không ai nói thêm câu nào nữa, Khả Vy bước vào trong nhà, dự định lên lầu, quanhà bếp nhận thấy đĩa lạc vẫn còn tiêu điều vài hạt bên cạnh
chiếc máy tính để màn hình chờ, cùng hai lon bia rỗng. Cô cầm trên tay cái đĩa,ném vèo một phát cả đám còn lại vào thùng rác, sau đó phủi
tay. - Này thì lạc !
Cô ta lại thích kích bác mình rồi, Lạc Thiên thêm một lần nữa lộn ruột, cô chỉngoan ngoãn được một chập rồi đâu lại vào đấy.
- Tối nay ăn cơm, cô phải rửa bát ! - Anh ra lệnh, số bát đĩa trong một bữa nhàhọ Cao tương đối nhiều, thông thường cần những ba người làm.
- Thì rửa ! - Khả Vy chẳng ngại, ở cô nhi viện đào tạo việc này thường xuyên.
Lạc Thiên không bao giờ làm cô điên được, anh đối đáp bằng ánh mắt đằng đằngsát khí, còn cô cứ vênh mặt cho anh nhìn. Cùng lúc mấy người trong nhà cũng về.
- A, chào Lạc Tâm, Lạc Dĩnh,… và cả Lạc Ngôn nữa ! - Khả Vy sởi lởi.
- Hai anh chị dự định chiêu đãi chúng em món gì vậy, anh Thiên chưa bao giờthấy xắn tay áo vào bếp đâu nhé, ấy mà hôm nay… !
- Lạc Tâm, anh thấy tóc chú càng ngày càng xoăn rồi đấy ! Đi ép đi ! - LạcThiên xéo xị, ai thèm nấu nướng với con bé này.
- Chúng em không quấy rầy hai người nữa ! Chưa gì mà anh Thiên đã cằn nhằnkhông cho chúng em nói rồi ! - Lạc Dĩnh tiếp lời.
- Hôm nay anh phải vào bếp làm món để chuộc lỗi hôm qua đấy nhé ! Tụi mình lênlầu để hai người tự nhiên.
- Lạc Ngôn đừng đùa thế chứ, tại hôm qua anh Thiên bị cảm nên ho hoắng thôi,cũng tại Vy Vy để anh ấy dùng nhiều đồ lạnh quá mà !
Lạc Thiên không ngờ rằng cô lại huề theo phía mình, biết ăn nói như thế còn tạmchấp nhận được. Chất giọng nhẹ nhàng cất lên một cách khiêm tốn, cô nhận tráchnhiệm về mình. Thấy họ đã đi khuất anh đảo mắt nhìn cô thêm lần nữa. Hai tayKhả Vy gấp thứ gì đó lại rồi nhét vào dải thắt lưng.
- Cô có cái gì giấu giấu giếm giếm, mau lôi ra đây ! - Anh vừa nói vừa hànhđộng, trước khi cô kịp đút thứ màu trắng ấy yên vị thì đã bị bàn tay anh rútra.
- Trả tôi đây ! - Nhanh quá cô không kịp trở tay, định đòi lại nhưng thiết nghĩkhông có gì hổ thẹn nên cứ để anh ta soi, - Có gì đâu, tôi không nhớ tên củamọi người thì viết ra thôi !
- Thế à ? - Lạc Thiên định bụng cô sẽ tức tối mà xông pha giành giật lại, chứnhư vầy thì chẳng có gì thú vị, lại chưa muốn giả lại mẩu giấy, để coi cô taviết gì trong đó.
- Đọc thoải mái !
- Mặt khỉ ? Da trâu ? Lưng gù ? Mắt toét ?
Khả Vy nhờ câu nói đó mới nhớ ra, những miêu tả đặc điểm đấy được viết sau têncủa kẻ đối diện. Chỉ liếc mắt nhìn Lạc Thiên thôi, cô đã nhận thấy một đám mâyđen ùn ùn kéo tới, tia chớp xuất phát từ đôi mắt kia mới khủng khiếp làm sao.
- Tôi… tôi… - Khả Vy đang nghĩ đến cánh cổng, lần này chắc chắn một đi khôngtrở lại rồi. Chỉ tại trong lức hậm hực cô viết linh tinh chê bai anh vào tờgiấy.
- Con nhỏ này, có khi phải cho đi học một lớp bổ túc văn hóa ! Cô học đến lớpmấy ?
Lạc Thiên thuộc tuýp người không thích gây sự với ai và cũng không tức giận vôcớ, khả năng kiềm chế của anh cũng đáng nể nhưng từ sau khi gặp Khả Vy anh trởnên nhỏ mọn và hay cáu gắt, đấy mới chỉ có vài ngày, không hiểu sau này anh sẽcòn biến thành dạng người nào nữa. Nói đi cũng nói lại, Khả Vy vốn từ một côgái hiền lành, đảm đang, là những thế hệ đầu tiên trong viện mồ côi, cô đảmnhận vai trò một người chị đối với những tâm hồn côi cút, nhưng tính nết cô độtnhiên thay đổi trước mặt anh. Ngay từ đầu mà Lạc Thiên nghiêm túc, không thíchcãi cọ thì có khi cô đã e dè, nhưng cái tên này lại thích gây sự thì cô cũngkhông thể chịu đựng.
Hằm hằm tiến lại gần, Lạc Thiên chưa nghĩ ra cách xử thì một tiếng chuông điệnthoại đã cứu cánh.
- Để tôi nghe điện thoại đã nhé !
Thêm một lần nữa anh giật điện thoại của cô, tắt cuộc gọi. Khả Vy lùi gần vàomép tủ bếp, phong ba bão tố ập đến chân rồi. Không buông tha, tiếng điện thoạilại réo, Lạc Thiên nhìn số, định tắt máy, không hiểu anh nghĩ gì.
- Của Nhược Lam, không biết cô ấy gọi cô có việc gì ? Nghe đi !
Anh nói vậy nhưng tay vẫn giữ khư khư chiếc điện thoại, để chế độ loa ngoài.
- Alo Khả Vy phải không, tôi là Nhược Lam đây !
- Bảo cô ấy vì thấy số lạ nên vừa rồi mới tắt ! - Lạc Thiên chặn loa ra lệnh,anh đã thuộc nằm lòng mười một con số ấy, thuộc tất cả
những gì thuộc về cô. Khả Vy nói lại theo.
- À, bởi vì tôi mới lấy số của cô từ Lạc Nhã, tôi có chuyện muốn gặp riêng cô.Có được không ?
- Dạ được ! Bây giờ ư ? - Khả Vy hiểu cái gật đầu của Lạc Thiên, ánh mắt anhtức giận là thế mà nghe thấy giọng của Nhược Lam trở nên hiền dịu.
- Nhưng… làm phiền cô đừng cho Lạc Thiên biết nhé ! Chúng ta sẽ gặp nhau ở địachỉ này…
Nói thế nhưng người cần giấu đã biết, Khả Vy chẳng biết làm gì hơn - Tôi sẽ đếnngay !
Đầu dây bên kia là từ cảm ơn rất nhỏ rồi cắt liên lạc. Khả Vy nhìn anh, thoángbuồn.
- Cô đi đi ! - Anh cúi mặt rồi lên lầu.
- Tôi… nếu anh muốn khi về tôi sẽ thuật lại…
- Không ! Không cần !
2.3: Dâu thảo vợ hiền -không phải tôi!
Khả Vy mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, cô đã tới địa điểm. Một quántrà nhỏ trên tầng hai, nơi đây có nét hoài cổ của thời gian, rêu phong phủ trênnhững bức tường, chậu phong lan treo bốn góc đã ra hoa, đượm mùi ẩm ướt củanước mắt.
Nhược Lam tiều tụy đi nhiều, da cô xanh xao, đôi mắt tưởng đã cạn khô bởi rơiquá nhiều lệ hằng đêm nhưng không, hàng nối hàng giọt nước long lanh ấy vẫnđong đầy. Chiếc váy màu hồng phấn Lạc Thiên tặng cô trong ngày lễ tình nhân nămtrước, hôm nay cô sẽ mặc một lần cuối.
- Chị ngồi đi ! - Thấy Khả Vy cô vội vàng gạt nước mắt.
- Vâng !
- Cho chúng tôi hai ly café đen không đường !
- Nhìn cô yếu quá ! Cô không sao chứ ? - Khả Vy là người vào chuyện.
- Chị có biết tại sao tôi lại gọi café đen không ? Vì Lạc Thiên đó, anh thíchcảm nhận vị đắng của những hạt nông sản ấy ! - Cô vừa nói vừa cười, hồi tưởngvề một thoáng. - Thế nên tôi muốn chị làm quen dần với những thói quen của anh!
- Nhược Lam cứ xưng tôi là em cũng được, cho thuận nói chuyện ! - Khả Vy lắngnghe không sót một từ nào, hẳn người con gái kia mang nhiều tâm sự, rất nhiều.
- Không thể, sao lại được chứ ? Ước gì có thể nhỉ ! Bây giờ tôi vẫn chưa quennhưng tới ngày hai người kết hôn, tôi sẽ xưng em với Khả Vy. - cô đặt câu hỏivà tự trả lời.
Đây chính là lí do khiến Nhược Lam tìm cách rút lui, cách xưng hô khác vớitrong điện thoại, có phần gần gũi và thân thiết. Khả Vy
chưa thể hiểu ý đồ câu nói, nhưng nó gần giống với câu nói đầu tiên mà Lạc Nhãkhiêm nhường với cô.
- Chị Vy, đây là cuốn sổ ghi chép những ưu nhược điểm của anh Thiên, cả sởthích và sở ghét của anh ấy nữa, tôi viết từ lâu lắm rồi, nay trao cho chị ! -Ngậm ngùi đẩy cuốn vở về phía người khác, Nhược Lam muốn níu kéo lại tất cả,chỉ là hồi ức thôi nhưng cô tham lam vẫn muốn cầm nắm.
- … Nhược Lam à, chị… chị thích Lạc Thiên ?
- Anh ấy sắp kết hôn rồi, tôi phải chúc phúc cho hai người, không biết hôm ấytôi có đủ dũng khí đến không, nhưng tôi thành tâm… - Nắm lấy tay người đốidiện, Nhược Lam còn muốn gửi trả lại tình yêu vượt qua ranh giới của mình dànhcho anh, cũng là để giải thoát cho chính mình.
- Và Lạc Thiên cũng yêu chị ! - Khả Vy rụt tay lại.
- Vậy thì sao chứ ? Cô dâu vẫn là Khả Vy mà !
- Tôi… - Khả Vy bị cấm không được tiết lộ về cuộc hôn nhân giả này, nhưng trướcmặt là Nhược Lam, cô không cầm lòng được.
Đôi mắt cô ấy thánh thiện quá, Khả Vy thấy mình chỉ là một hạt bụi nhỏ - … tôi…hai người tại sao lại không đến với nhau chứ ? - Cô hoàn toàn không muốn mìnhlà kẻ phá đám.
- Chị Vy à, chị phải làm cho anh Thiên hạnh phúc ! - Nhược Lam nói chen ngay -Nếu chị không làm được thì nhất định phải tìm cho anh ấy một người khác yêu anhấy nhiều hơn… tôi, và anh ấy cũng vậy… ! Nhất định nhé, chị hứa đi…
- … Tôi không thể hứa ! Mặc kệ hai người đấy, tại sao lại kéo tôi vào giữa !Tôi… có thể hủy đám cưới lại, chắc chắn anh ta cũng không mong muốn lấy một kẻnhư tôi,…
- Xin chị đấy ! Làm ơn hãy biến tôi trở thành người xa lạ trong lòng anh Thiên…Tôi hy vọng chị có thể đem lại hạnh phúc cho anh ấy…
Câu nói đó có nghĩa là vị trí của cô ấy trong lòng anh ta là duy nhất… Hiện tạivà quá khứ đúng là như thế.
Khả Vy trở về nhà họ Cao, mọi người đã quay quần bên bàn ăn, chỉ còn một chiếcghế trống.
Bữa cơm này vắng bóng Lạc Thiên.
*
Triệu Đông Kỳ đã ngồi hàng giờ để nghe lời tâm sự của Nhược Lam, cô mượn tạm bờvai anh để tìm một nơi bình yên trong chốn vốn không bao giờ lặng. Một quánbar, những ánh đèn xanh đỏ điên loạn, nhưng tiếng tạp âm xập xình, hội tụ củatận đáy xã hội với đủ loại người đem theo muôn vàn cung bậc cảm xúc. Cô đã gọirất nhiều rượu và đều uống hết. Triệu Đông Kỳ để cho cô tự nhiên, để cô đượcsay mèm trong vô thức, thoải mái gào khản cả cổ ba chữ « Cao Lạc Thiên ». Đôikhi cô lại ngỡ tưởng người ngồi bên là anh mà vòng tay ôm lấy, muốn quên mộtngười sao khó thế.
- Đồ ngốc ! Em yêu anh ta sao lại phải thuê anh làm bạn trai ? - Cương quyếtĐông Kỳ không uống một giọt rượu nào, một người không tỉnh táo là quá đủ.
- Anh mới là ngốc đấy ! Biết em lợi dụng anh mà vẫn cho phép ! Lại còn đóngthất rật nữa chứ ! - Nhược Lam chỉ mỉm khóe môi mùi rượu đã tỏa ra nồng nàn.Trong men say tình ái người ta lạc lối nhưng đối với men rượu lại khiến ngườita tỉnh táo vô cùng, biết phân biệt phải trái, nên tiếp tục hay dừng lại. Trướchôm dự tiệc nhà họ Cao, cô đã mời gặp riêng Lạc Thiên, đòi chia tay và dẫn ĐôngKì tới.
- Hắn ta, Lạc Thiên ấy, là một người đàn ông tốt, sao em lại… từ chối ? - Khiđược giao nhiệm vụ dựng kịch bản cho Khả Vy và Lạc Thiên, Triệu Đông Kì đã nắmđược bản chất con người Lạc Thiên, dù anh ham chơi thật nhưng là người có tráchnhiệm và giàu tình cảm, mà có lẽ cũng vì sự cự tuyệt của Nhược Lam mới khiếnanh tìm đến thú vui bên ngoài.
- Thế sao anh bảo muốn tán em cơ mà ? Ngay từ đầu anh đã khẳng định sẽ giànhtrái tim em về bên anh, sợ rồi à ?
Hôm ấy Triệu Đông Kỳ đã hứa như thế, cũng như Khả Vy đã từng mong ước một tươnglai may mắn, nhưng đó chỉ là suông thôi,… càng tiếp xúc với Nhược Lam, anh càngtự ti, bởi đôi tình nhân ấy quá hoàn hảo.
- Có nhiều điều khó nói lắm, ví như giữa em và anh ấy, không thể là tình yêu,mà lại thân thiết hơn tình bạn… Hai chúng em có một điều kiện ràng buộc lớnlắm, không thể… em không thể là cô dâu của anh ấy, và ngược lại, anh ấy cũngkhông thể đến với em…
Sắc từ ánh đèn phả xuống ly thủy tinh màu cầu vòng, rồi phản chiếu lên gươngmặt mệt mỏi của cô, xuyên thủng vào một thứ biết đập duy nhất ngự trong lồngngực, có lẽ chẳng có đôi tình nhân nào bất hạnh hơn cô và Lạc Thiên.
- Chẳng lẽ, hai người là… - Bức tường ngăn cản tình yêu của hai người đó là gì,điều đó suy xét kĩ anh dần đoán nhưng thật khó để tin.
- Em sẽ cho anh một cơ hội !
Nhược Lam không điền thêm vào dấu ba chấm, cô lặng thinh nuốt lấy những khúcxương đau đớn. Tác nghiệp chừng ba năm, ngòi bút của Triệu Đông Kỳ có thể viếtra bao nhiêu hoàn cảnh ngăn cách đôi nam nữ, sự nhạy cảm trong cuộc sống là lído anh có thể ngầm dự đoán và đến ngày hôm nay hoàn toàn xác thực được quan hệcủa Lạc Thiên và cô. Theo pháp lí thì chẳng có một tác giả hay một người nào cóquyền hạn phá bỏ xiềng xích giùm hai nhân vật này, bởi họ đã rơi vào trạng tháikhông lối thoát, vô vọng tuyệt đối. Vậy nên anh đã hiểu sự rời bỏ Lạc Thiên củaNhược Lam là đúng đắn. Nhưng ngoài ra anh còn có môt dự cảm khác về cuộc hônnhân của Lạc Thiên và Khả Vy sắp tới, nhà họ Cao đang muốn giấu giếm thiên hạmột việc gì đó, mà Khả Vy vô hình chung biến thành con rối. Anh chỉ là mộtngười làm công viết tiểu thuyết, nhận tiền lương nhà họ, có chút thương cảm chocô nhóc mồ côi không gia đình như mình, đứng ngoài cuộc đời họ. Nhất định nhàhọ Cao sẽ không để Khả Vy chịu thiệt thòi. Anh duy chỉ cần đảm nhiệm tốt vaitrò của mình.
*
Đã qua một ngày mà Lạc Thiên vẫn chưa về, Khả Vy thấp thỏm đợi chờ. Cô khi thìđứng ở hành lang, khi thì ra ngoài làm vườn, anh ta có thể đi đâu được nhỉ ?Hai người họ quá nặng tình cảm với nhau, vậy cô tồn tại ở đây để làm gì ? Khôngthể không có lí do nào được, chẳng dưng một phu nhân tập đoàn to lớn lại kéndâu cho con trai là cô gái như mình cả, Khả Vy thiết nghĩ, nếu như không cầntiền bạc, gia cảnh chí ít họ cũng phải chọn một nàng dâu thông minh, giàu họcvị để tôn thêm một viên ngọc cho bữa tiệc pha lê. Nhược Lam lại hoàn toàn cónhững tiêu chuẩn đó, càng nghĩ càng đâm vào ngõ cụt, Khả Vy ngẩn người vô tìnhđể vòi nước tưới xối xả vào chậu đỗ quyên khiến hoa bị chà dập.
- Khả Vy, cô mau mau chuẩn bị trang phục, chúng ta đi thể hiện !
Thể hiện ? Khả Vy không rõ ông quản gia nói gì, chỉ thấy chiếc xe của ông đỗsẵn ngoài cổng, đây có lẽ là một phần trong kế hoạch đám cưới. Cô vội vàng lênlầu, có vài chuyên viên trang điểm sẵn sàng làm đẹp cho cô. Nào là tẩy tế bàochết, mát xa toàn thân, xông hơi, làm móng, tạo kiểu tóc,… gần hai tiếng sau cômới bước ra. Thời gian lâu từng ấy mà quản gia Tôn không tỏ vẻ khó chịu chứngtỏ việc lần này là cuộc giao tiếp quan trọng.
Chiếc xe cổ điển dừng lại trước ngôi biệt thự giăng rất nhiều đèn điện nhà họHoàng. Một nhân viên bảo vệ trịnh trọng mở cửa mời Khả Vy xuống.
- Đừng lo ! Tôi sẽ giúp cô đối ứng !
Quản gia lấy vững lại tâm lí cho Khả Vy khi thấy cô có phần do dự, hồi hộp vàtự ti. Những chiếc xe hiện đại đỗ trước cổng oai phong, các cô nàng yểu điệuthục nữ bước ra với trang phục vô cùng quyến rũ. Khả Vy thấy quản gia Tôn lắcđầu tỏ vẻ không hài lòng với thời trang của giới trẻ hiện thời, họ ăn mặc dễdãi và khoe mẽ quá. Thật may có ông ở đây không thì cô cũng phải trưng diệnnhững thứ khoét trần cả khoảng lưng hay thiếu vải ở ngực trầm trọng.
- Anh Thiên, chị dâu đến kìa ! - Trần Hùng vỗ vai người ngồi đối diện.
- Ơ kìa còn ngồi đây làm gì ? Mấy tiểu thư có phiền khi nhường chỗ cho…
- Hôm nay không phải bữa tiệc của gia đình cậu sao ? Không lo tiếp khách đi cònrảnh tiếp tôi? - nhìn thẳng vào mắt Tuấn Kiệt,
Lạc Thiên lên giọng, một mặt để các người đẹp thỏa sức ôm hôn mình.
- Anh ! Sao anh lại lấy vợ chứ ? Ai cho anh lấy vợ ! - Một cô gái õng ẹo mơnchớn vành tai của Lạc Thiên mà thủ thỉ. Đúng vậy, thật đáng tiếc cho một trangnam tử hán hào hoa phóng thoáng và các cô nàng ôm mộng yêu đương với anh.
- Lấy vợ để đi chơi không bị kiểm soát ! Mấy em không thích anh đến hộp đêmthường xuyên à !?! - Tu một chai bia lớn, Lạc
Thiên ăn nói một cách bất cần, đây đúng là mục đích thực sự của anh.
Tuấn Kiệt và Trần Hùng chỉ biết nhìn nhau, hai người đoán không sai, chơi vớiLạc Thiên từ lâu chẳng lẽ việc cô gái Khả Vy kia dục dịch đi vào tim anh chàngđa tình này họ lại không biết. Thế nên đùng một cái việc kết hôn của hai ngườiđó như một dấu chấm hỏi chấm khổng lồ ẩn giấu trong lốt của dấu chấm than bé títẹo, việc này có liên quan đến Nhược Lam hay không, câu trả lời dù ít hay nhiềuắt phải là có. Vừa nhắc tới người, người đã đến, xa xa là bóng của Nhược Lamcùng với một chàng trai. Ngoài Triệu Đông Kỳ ra thì còn ai khác.
Ánh mắt Lạc Thiên không lướt qua Khả Vy bởi lẽ anh không quan tâm đến cô, nhưngđôi mắt ấy đã dừng chân chỗ Nhược Lam, trong vài tích tắc lại trở về cùng nhữngchất men kích thích của mạch lúa mầm, anh siết chặt cô gái bên cạnh hơn, tiếptục trêu đùa.
- Lần này tôi không biết có phải mình sắp sửa xem kịch nữa không đây ! - TuấnKiệt thở dài, dù là bạn nhưng anh không đoán được suy nghĩ của cả Nhược Lam lẫnLạc Thiên.
Triệu Đông Kỳ dáng người mảnh khảnh, anh tương đối cao và điển trai, đặc biệt làcặp kính mắt đang đeo tạo cho anh một vẻ trí thức uyên thâm. Nhược Lam bám tayanh, ngón tay bỗng siết chặt khi đôi mắt nhìn thấy những hành động ấu trĩ củaLạc Thiên.
Quản gia Tôn gật đầu chào Triệu Đông Kỳ, ông không rõ quan hệ của tên tác giảnày với con gái nhà họ Trịnh, miễn là anh ta vẫn hoàn thành tốt kế hoạch củaCao gia là được. Ông chợt nhận thấy một người đàn bà ăn mặt rõ là lẳng lơ, ánhmắt đay nghiến, quay sang bảo Khả Vy chờ ông đi có chút việc.
- Vâng, cháu hiểu những việc cần làm ! - Khả Vy cười nhạt, hôm nay chính làngày kiểm tra những kết quả mà cô học được.
Cô cứ đứng yên như thế, chờ đợi Lạc Thiên đến gần, cô biết thân phận của mìnhnên khi nhìn Lạc Thiên với các cô nàng nóng bỏng kia ngoài chữ làm ngơ thì còncách nào khác. Lại còn sự xuất hiện của Nhược Lam nữa, chắn hẳn anh sẽ lợi dụngcô để chọc tức Nhược Lam cho coi. Khả Vy liên tiếp thở dài, bắt gặp ánh mắtphấn chấn của Triệu Đông Kỳ, đoán rằng anh ta vinh dự được đi cạnh người đẹpnên tủm tỉm cười. Cô đã nghĩ nếu cùng với Triệu Đông Kỳ hợp tác biết đâu cô sẽcó một người chồng giàu có, còn anh cũng sẽ giữ cho mình một tiểu thư đài các,nhưng đứng ở góc nhìn của một người ngoài vào mới biết đó chỉ là giấc mơ củahai kẻ ngu ngốc, há miệng chờ điều kì diệu. Rõ ràng nhìn anh ta không có chútgì hợp với Nhược Lam cả, nếu không hề nói giảm nói tránh thì chính là đôi đũalệch, kệch cỡm. Khả Vy thử đặt mình vào vai anh ta và Lạc Thiên là Nhược Lam,thì kết quả cũng vẫn vậy. Chắc là vì cô quá bất ngờ trước những phú quý họ Cao bancho mà lơ đễnh nghĩ viển vông, vô thực. Tỉnh lại đi Khả Vy ơi, mày nghĩ mày làai mà dám trèo cao, có biết tham thì thâm không. Thế nên cô chỉ cần là một diễnviên đóng tốt vai trò mà thôi.
