Chăng chỉ tò mò vì sao cô gái Khả Vy đó lại quen biết với cả hai đại gia sátgái là Lạc Thiên và Gia Minh.
Khả Vy chất vấn Triệu Đông Kỳ, anh khăng khăng phủ định không phải do mình,chẳng cớ gì anh lại châm chọc cô cả. Đột nhiên một tiếng nói thất thanh vanglên át cả tiếng nhạc, Khả Vy mải suy nghĩ là ai, lập tức nghe thấy cái tênngười “Vũ Gia Minh” nhớ lại lời của người phục vụ.
- Khả Vy, đừng nói là cô gây chuyện với người ta đó? - Triệu Đông Kỳ hướng mắtra trung tâm dò hỏi.
- Ai thèm?! Đâu, anh ta ở đâu? Phải làm rõ vụ này mới được!
- Xin cô, hãy nghĩ tới danh phẩm của nhà họ Cao mà đừng làm liều! Cô nên nhớmình sắp là người của Cao Lạc Thiên rồi, không được làm bậy! - Triệu Đông Kỳkhông thấy vị quản gia Tôn đâu, nhưng anh chưa kịp can ngăn thì cô đã nhấc gótcót két đi.
- Này anh kia! Tôi là Khả Vy đây! Anh là ai mà dám khiêu khích tôi?!!!!!!
- Đúng con nhỏ này rồi! - Vũ Gia Minh nheo mắt ném điếu xì gà đã thấm nước vàongười Khả Vy.
Dường như chẳng ai không để tâm tới hai người họ, Tâm Như thích chí cười ha hả,kể mà có Lạc Thiên ở đây thì hay biết mấy. Hành động ném rác vào phái yếu củacông tử họ Vũ thật đáng lên án.
Quản gia Tôn tìm ra chỗ Nhược Lam, ông đang an ủi cô. Ngay từ nhỏ ông đã biếtthân phận của cô nhưng cứ nghĩ ba người Lạc Trung, Lạc Thiên và cô chơi vớinhau chỉ như anh em nên không để ý. Sau này khi phát hiện ra tình cảm của haingười ông đã chủ động nói với Nhược Lam trước để cô khuyên nhủ cậu chủ. Ông làngười trung thành với nhà họ Cao nên cũng cố gắng tìm cách cho cô được hưởng sựchăm sóc của người cha đẻ.
Cô thu lu một góc khóc nức nở, vậy là hết tất cả.
Lạc Thiên chính là người đề nghị ông ở bên cô lúc này, anh không an tâm để côlại một mình, mà anh chưa thể chấp nhận sự thật kia, tìm một khoảng trời nhonhỏ trải lòng.
- Gia Minh, cậu bình tĩnh xem chuyện gì đã xảy ra, đừng nóng vội! - Tuấn Kiệtcan thiệp, bữa tiệc này dường như anh không phải chủ nhân hay sao mà vai trònhạt nhòa quá.
- Anh nói xem? Tại sao lại chơi xấu như thế? - Khả Vy vẫn đang dùng lời lẽ lịchsự, cô chưa biết tính cách anh ta thế nào, không thể mạnh miệng ngay được.
- Hai người làm ơn vào trong phòng tôi nói chuyện được không? - Tuấn Kiệt rahiệu cho Trần Hùng kéo Khả Vy đi, còn anh nhận trách nhiệm dịch chuyển ngườiđàn ông này. Nhìn sắc mặt của cả hai thật đáng sợ.
Mất hơn mười phút bữa tiệc mới lấy lại không khí, Tâm Như hậm hực không đượcxem kịch nhưng hẳn đoạn gay cấn đang diễn ra.
- Bỏ ra! - Khoát tay người bên cạnh ra khỏi mình, Gia Minh sấn sổ tiến đến. -Con cóc ghẻ kia, mi có triệu chứng về thần kinh hay thích trêu ngươi ta hả?
Trần Hùng không thể để cô gái bị bắt nạt dù anh chưa hiểu việc gì, cô gái nàysắp là phu nhân của người anh thân quen. Anh dang tay ngăn cản.
- Anh này đứng tránh ra, tôi phải nói lý với con người kia! - Khả Vy kéo TrầnHùng ra, hùng dũng tiến lên. - Từ khi sinh ra tới giờ tôi chưa bao giờ ức chếnhư lúc này, chưa thấy một kẻ nào thô lỗ chơi trò trẻ con ngu xuẩn như thếđâu!!! - Đầu lưỡi cô vẫn còn vị tê tê của ớt cay, cổ họng đắng ngắt, ngay cảtiếng nói phát ra cũng cảm nhận thấy vị rượu, dạ dày như bị tạt loại axit chanhchua loét. Cô còn không biết anh ta là ai, càng không thể chuốc giận được màlại cư xử và hành động lỗ mãng.
- Thế cô nghĩ tôi đã từng gặp con quỷ cái như cô à? Tôi cam đoan rằng cô là kẻvô duyên nhất trần đời! - Cứ coi như cô ta bị sặc nước thì cũng phải biết ý tứmà phun trào chứ, mắt toét hay sao không thấy mình đứng dưới, chắc chắn là cốtình rồi.
Lí lẽ của cả hai hoàn toàn hợp lí, vấn đề ở đây người trong cuộc không chỉ cóhai, nên góc nhìn một phía của họ không được chấp nhận bởi đối phương. Sau mộthồi đấu mắt, họ nhận ra chẳng khai thác được gì từ nhau, anh muốn gột rửa lạithể xác và thể diện, còn cô chỉ muốn nhét thứ nước đó vào miệng anh để cho biếtmùi vị.
- Anh nói lại coi! Thái độ của anh là gì? Đồ chết trôi!
- Tôi còn sống lù lù thế này không chết được đâu, mà cô chui từ đâu ra vậy? Ởcái nơi văn minh phồn thịnh này lại tồn tại một nhỏ thổ dân, đúng là chuyện lạ!- Theo anh chỉ có thổ phỉ mới bạ đâu phun nước ra đấy.
Khả Vy thở dốc, chiếc váy đã lấm thấm giọt mồ hôi.
- Nghỉ tí đã! - Khả Vy chưa tìm được câu nào chém chả, cô ngồi xuống giường,vắt một chân lên điềm tĩnh suy nghĩ, tên này còn xấu tính hơn cả Lạc Thiênnhiều nhiều.
- Tôi đây không có thời gian rảnh chơi với thổ dân! Một người thành đạt như VũGia Minh đây luôn bận rộn! - Tuy nhiên anh cũng chưa có đề xuất gì để trả thù.
- Xí! Trước nay tôi cứ đinh ninh rằng đàn ông hễ là trưởng phòng, giám đốc haycái gỉ gi gì đó, ăn mặc lịch sự, nhìn mặt đẹp trai sáng sủa phải là người đứngđắn,... mãi cho đến một ngày tại hạ mới mở mang tầm mắt, toàn một lũ khùng!
- Chị dâu, chị đang nói ai vậy? - Trần Hùng không biết cô đang ám chỉ Vũ GiaMinh, anh hay Tuấn Kiệt đứng cạnh, hoặc là cả Lạc Thiên nữa. Từ “lũ” là sốđông.
- Hahaha, con nhỏ này mà có chồng á? Chồng nó là ai, có vấn đề gì về thị lựchay chức năng sinh lí không? - Thấy ngạc nhiên trước lời nói của Trần Hùng, GiaMinh công kích, - Chỉ có thằng nào đầu bò mới lấy con nhỏ này!
- Trời ơi, nực cười! - Khả Vy rít một hơi khí - Kẻ tiểu nhân này không nói lạimình nên tìm cách nói nhảm đây mà!
- Ai cho phép anh nói Lạc Thiên như thế? - Trần Hùng tức thay thân chủ, đứng vềphe Khả Vy.
- Chẳng lẽ tôi nói sai à? Tôi nói con bé này vừa bẩn tính, nói năng thiếu suynghĩ, đã xấu bụng lại còn xấu mặt ! - Gia Minh làm bộ mặt xám xịt.
Xem ra anh chàng này nói không sai, Tuấn Kiệt và Trần Hùng đồng quan điểm, LạcThiên sao lại chọn cô được chứ. Khuôn mặt cũng ưa nhìn nhưng không lấy gì làđặc sắc, tính nết thì đến ngày hôm nay họ đã tường minh,nhưng những gì anhchàng Gia Minh kia nói âu cũng là nói chính bản thân anh ta đấy chứ, hai ngườiđành nhìn nhau nhịn cười.
- Mấy người IM giùm một lúc đi !!!!! - Lạc Thiên từ phòng ngủ nhỏ bên trongbước ra, mặt anh đỏ ngàu.
Sự xuất hiện của kẻ thứ năm bất giác làm bốn người còn lại giật mình. Họ trântrối nhìn anh.
- Thằng kia là ai mà dám lên lớp ở đây ? - Gia Minh nhìn bộ quần áo xộc xệchcủa anh ta, lại còn cầm một chai rượu trên tay chẳng khác bộ dạng một tên sayxỉn.
- Là… chồng chưa cưới của cô Triệu đây ! - Tuấn Kiệt lên tiếng.
- Haha, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã !
Tiếng cười sản khoái phát ra ngay lập tức đã bị chai rượu từ cự ly mười mét phitới. Lực đủ mạnh nhưng hướng nhắm bị lệch nên lao thẳng vào tường, ngay vừachạm vào mảng vật chất đã phát ra một tiếng xoảng vô tình, dung dịch bên trongbắn tung tóe cùng những mảnh thủy tinh, tựa như con tim của một chàng trai saumột nhịp đập cuồng nhiệt tan vỡ thành những vụn nhỏ sắc lẹm, chọc rách hoàntoàn huyết mạch trong cơ thể khiến máu ồ ạt chảy.
- Lạc Thiên, cậu bị sao vậy ? - Tuấn Kiệt vội vàng chạy tới, anh rơi vào trạngthái suy hô hấp trầm trọng.
Trần Hùng nhanh chóng nối gót bỏ rơi Khả Vy và Gia Minh đứng đó chưa hết bànghoàng.
Chết vì tình là cái chết bất thình lình, câu nói này không bao giờ cổ. Chắc côvợ của hắn bị xúc phạm nên mới hàm hồ ! - Gia Minh tặc lưỡi lườm Khả Vy mộtcái. Anh còn chưa tính chuyện tên Lạc Thiên đó ném chai rượu vào mình đâu.
Khả Vy chợt ý thức, cô mở cửa để Tuấn Kiệt cõng Lạc Thiên xuống lầu. Trần Hùngnhanh chóng rút điện thoại gọi bác sĩ. Tránh mọi người ở bữa tiệc, Tuấn kiệt điđường vòng, tìm một phòng nghỉ chuyên dụng y tế, không muốn làm lớn chuyện nàylên.
- Đôi vợ chồng này, các người cứ nhớ mặt ta đấy ! Tức cha chả là tức !
Đến đây vẫn chưa kịp trả thù Gia Minh phát hiện Khả Vy đã khuất dạng, lại cònnhận một cú ném thiếu suy nghĩ của người chồng cô ta. Anh sẽ ghi nhớ hai cáitên này.
2.5: Dâu thảo vợ hiền -không phải tôi!
Việc trị thương cho Lạc Thiên phải bí mật bởi nếu Cao phu nhân biết sẽtrách móc Tuấn Kiệt và Trần Hùng không chăm sóc cậu quý tử. Do đó sau khi quảngia cùng Lạc Trung đưa Nhược Lam về, Khả Vy đành nói dối để ở lại chăm sóc.
Bác sĩ khám tương đối cẩn thận, nói rằng anh bị tụt huyết áp và cảm lạnh dodùng nhiều bia rượu, chất aldehitde nồng độ cao đốt cháy nội tạng tức thời,khiến khí quản bị tắc và có chỗ bị phồng rộp ở dạ dày. Bên cạnh đó các enzimkhông có lợi tồn tại ở mầm lúc mạch và men hoa quả trong rượu hoành hành toànbộ nơi chúng đi qua, ruột già và ruột non bị tổn thương, chất làm trong dungdịch gây hại trực tiếp cho sức khỏe.
Vị bác sĩ yêu cầu anh phải từ bỏ rượu bia trong thời gian ngắn, ăn uống điều độkết hợp với các bài tập thể dục cải thiện sức khỏe, kiêng những hoạt động mạnhvà khuyến khích hít thở không khí trong lành.
Sau khi pha chế thuốc giải rượu theo bài thuốc khoa học, Khả Vy và Trần Hùngkhốn khổ bón cho anh. Người thì giữ cằm, nắn miệng anh mở ra, người thì đổ từtừ từng giọt nước mát qua thìa vào cuống họng bệnh nhân. Tới chiều muộn ngày kếtiếp Lạc Thiên mới tỉnh táo trở lại.
- Đã xảy ra chuyện gì với anh vậy? - Khả Vy đem đồ tới cho anh thay, ngồi xuốnggiường quan tâm.
- Chẳng liên quan gì tới cô !
Cộc lốc, bất cần, vô trách nhiệm là trạng thái của sáu từ ngữ anh cất lên. Thấyvậy cô cũng chẳng hỏi gì hơn, để yên cho anh nghỉ ngơi.
*
Ba ngày công tác ngoài nước đạt kết quả như mong đợi, hai bậc cao nhân trở về,Lạc Thiên cũng được hoàn trả kịp thời, Khả Vy thở phào nhẹ nhõm.
Vị phu nhân mới vài ngày không gặp nom Lạc Thiên mà chua xót, anh gầy hẳn đi, tuykhông ra ngoài nhiều nhưng làn da xạm, dù đã cạo râu, trang phục phẳng là màvẫn chẳng thể giấu sự nhợt nhạt dưới con mắt đã nhìn anh lớn lên suốt hai mấynăm qua. Bà nghe Lạc Trung nói vì công ty phân việc cho Lạc Thiên dồn dập, anhlàm tăng ca nên sinh bệnh.
Khỏi nói thì những người trong nhà đều ngầm hiểu anh mắc tâm bệnh chứ nào phảigì khác, nhưng không ai nói ra miệng vì sự tồn tại của Khả Vy.
- Hôm nay chúng ta sẽ đi chụp ảnh cưới ! - Cao phu nhân dừng ly trà lại.
- Dạ !? - Phần nhiều câu trả lời của Khả Vy mang ngữ điệu nghi vấn, đi chụphình đương nhiên phải cả hai vợ chồng cùng đi, tại sao Lạc Thiên không hề xuốnglầu và cũng không có ý định ra ngoài cùng.
Chưa kịp suy nghĩ cô đã bị kéo đi tới một trung tâm Studio. Váy cưới được chuẩnbị sẵn. Nhân viên đem trang phục tới, yêu cầu cô thử ngay bởi nếu có sai số họsẽ nới rộng hoặc bóp vào. Mấy hôm nay so với ngày trước cô có phần gầy đi, cũngmay số đo lấy từ lúc đầu họ đều trừ đi một hai phân nên khá vừa vặn. Làm trangđiểm cô dâu xong, cô bước ra đứng trước gương.
Thật khó tin đó là mình. Một bản sao hiện lên trong tấm gương, là một Khả Vyquyến rũ, mang một vẻ đẹp sắc sảo rạng ngời, chân mày thanh kẻ đậm, hàng lôngmi giả cong vút được lồng khéo léo cùng lông mi thật tạo nên sự tự nhiên thuầnnhất. Sống mũi dùng loại phấn chuyên dùng tăng thêm độ cao và thẳng, nhỏ vừaphải cân đối, làn môi điểm lớp son và vẽ đường trái tim ngọt ngào. Nở một nụcười, Khả Vy hạnh phúc ngắm nhìn bản thân.
Váy cưới màu trắng ngọc được thiết kế cầu kì, không dùng kim sa mà hoàn toàn làpha lê lấp lánh, điểm xuyết những hạt ngọc trai trang nhã. Người thiết kế đặcbiệt chú ý tới dáng áo, chọn kiểu bó chẽn, ôm sát những đường cong cơ thể, đồngthời để lộ bờ vai trần thon thả, xương cổ mảnh dẻ, thông qua việc không may cổáo mà để tựa áo nịt góp phần nổi bật vòng eo thon gọn. Găng tay thiết kế theolối cổ điển, dài tới khuỷu tay kéo lại sự trang trọng thuần khiết. Linh hoạthơn bất cứ phần nào của chiếc váy cưới, đuôi váy có khả năng thay đổi, chính làphần thân sau kéo dài trên sàn nhà khi cô dâu sải bước, càng thêm lộng lẫy chonhững short hình.
- Đẹp lắm !
Cao phu nhân vỗ tay khen ngợi, điều đó tác động tích cực đến tâm trạng của KhảVy lúc này. Thông thường những cô dâu hay có người thân đi kèm, coi như đây làmột phần gia đình của cô vậy. Ông quản gia cũng không kiệm lời mà ca tụng.
Thì ra không có chú rể, người ta thuê một chàng người mẫu cao ráo, dáng tựa LạcThiên chụp thay. Bức ảnh đầu tiên, Khả Vy ngồi trên ghế, người mẫu nam mặc áođuôi tôm đứng bên cạnh, không gian bố trí theo lối cổ điển quý tộc. Tiếp theolà cả hai cùng ngồi, chiếc váy cô dâu xòe rộng, đóa bách hợp trên tay người mẫunam hướng về phía Khả Vy. Họ còn chụp thêm nhiều bức hình nữa, nhưng chỉ chọnduy nhất một tấm, Khả Vy thấy vậy liền xin họ sao ra đĩa cho mình giữ lấy làmki niệm. Ai cũng hiểu cảm giác không thoải mái của cô nên quản gia Tôn đề nghịrửa ảnh cỡ nhỏ kẹp vào album tặng riêng
cô.
Tiếp đến là phần phục chế, vị phu nhân đưa cho họ một cái USB hình thù ngộnghĩnh, chuyên viên chỉnh sửa cắm vào máy tính, mở tệp ảnh ra, toàn là nhữngbức ảnh của Lạc Thiên chụp chung với Nhược Lam. Chỉ có bên cô ấy anh mới nởnhững nụ cười thoải mái nhất. Chiếc USB chính là lấy từ chỗ Nhược Lam. Phần mềmphotoshop 9.0 được đem ra sử dụng, dùng lệnh cắt khuôn mặt của chàng người mẫura và thế vào khuôn mặt thích hợp nhất của Lạc Thiên, sửa sang lại những nétcạnh cho thật, không quá nửa tiếng đã tạo hình một bức ảnh cưới tuyệt vời. Côdâu và chú rể cười tình tứ, bên dưới là dòng chữ tên của hai người và ngàycưới.
Khả Vy sau khi tẩy trang và thay trang phục bước ra, thấy hai vị kia đang làmthủ tục thanh toán, qua phòng phục chế, một màn hình lớn có ảnh cưới của mình,cô nhìn chăm chú, thấy lạ vì sao khuôn mặt chú rể đã là Lạc Thiên.
- Lần trước thì phải chỉnh kĩ thuật khuôn mặt của cậu Lạc Trung thành mặt cậuhai Lạc Thiên, giờ thì lại ghép mặt ! Cuộc hôn nhân của gia đình này thật phiềnphức ! - Một kĩ thuật viên nói chuyện với người bên cạnh.
- Có gì khó hiểu đâu ! Cậu hai Lạc Thiên nổi tiếng bắt gái sáu tay, đám cưới làhình thức còn cô dâu chỉ là manocanh!
Khả Vy thầm hiểu, họ để mình đi thay trang phục lâu thế là vì lí do này, muốntránh cho mình chạnh lòng chắc ? Có gì phải buồn chứ ! Khả Vy quay mặt đi, vôtình phát ra tiếng động. Rồi đành thở dài trước ánh nhìn ái ngại của ngườikhác. Ngay từ đầu anh ta không muốn lấy mình rồi, cũng là từ đầu đã có ngườibắt buộc giả danh chú rể, từ ảnh xem mặt tới ảnh cưới, Khả Vy nghĩ, chỉ dámmong cho hôm đám cưới chú rể không đội mặt nạ. Nhưng cô sợ điều đó là mơ.
Chia tay với Studio, họ hẹn chừng sáu ngày nữa sẽ có kiệt tác. Nhà họ Cao tốnkhông ít tiền vào việc bao nghệ nhân phác họa chính xác bức ảnh đó với vật liệuphối bằng những hạt cát màu cao cấp, đúng là thú tiêu tiền của nhà giàu.
Tiếp đến là phần chọn đồ nội thất trong nhà, Khả Vy sẽ được sống trong một cănnhà mới nên Cao phu nhân muốn để cô được tự lựa đồ thỏa thích.
- Chọn đi con ! - Cao phu nhân buộc miệng, nhớ lại ngày trước bà cũng phải tựmình làm những việc này nên có phần đồng cảm.
- Dạ, ý cháu sao cũng được ! Đồ nội thất cháu không rành lắm ! - cô tế nhị từchối.
- Phải tự chọn mới thoải mái, có những thứ do mình tự lựa sẽ thích hợp, còn đểngười ngoài chọn giúp chưa chắc đã vừa ý !
Nói vô tư nhưng câu nói của Quản gia Tôn này sao giống với cuộc hôn nhân nàyquá, Khả Vy được phép chọn chú rể ư ?
- À thì ý ta là cháu sống ở nhà mới, thích sơn tường màu gì, rèm cửa và chănđệm giường ngủ nữa, tùy cháu !
- Vâng ạ !
Khả Vy khiêm tốn chỉ lựa những đồ mang tính chất cá nhân, còn sử dụng công cộngvới Lạc Thiên thì để Cao phu nhân giúp đỡ. Không gọi được anh đến thì cũng chỉbiết bố trí đồ đạc dựa sở thích hoặc theo y nguyên bản gốc trong phòng của anhở nhà.
Nhìn những đôi vợ chồng trẻ tíu tít bên nhau mua sắm, họ tranh luận về kệ bếp,rồi là tủ quần áo, ngay cả đến những chi tiết nhỏ nhặt như bát đũa, khăn lau,…thật sự đã chạm vào nỗi lòng của Khả Vy. Chỉ cần thời gian thôi, mất một năm,sau đó thì cô sẽ được tự định đoạt cuộc đời.
- Ngốc à, cơ sở này thuộc một trong những chi nhánh về lĩnh vực đồ dân dụng củaTrường Tồn, con cứ chọn đồ cao cấp, không phải lo ngại về giá cả đâu !
Khả Vy ngượng cười, bà tốt quá nhưng đôi khi tiền tài của cải chẳng thể đổi lạicảm giác thoải mái của con người ta. Bà gọi một tư vấn viên tham vấn cho cônhiều mẫu sàn nhà và các thứ khác.
- Cháu rất cảm ơn !
Trở về nhà họ Cao, Khả Vy ráp mặt với Lạc Thiên, anh đang ngồi thơ thẩn bênchậu đỗ quyên. Hoa đã bị dập nát, lá cây ngả một màu nâu chết, anh không buồntìm lí do vì sao chậu cây này lại bị thế, bởi khi tìm ra nguyên nhân là lúc mấthết tất cả.
Không mở lời, Khả Vy bước qua anh. Cô thực sự rất muốn quay lại, nhìn thấy anhta dường như mọi chất chứa khó chịu trong lòng dâng lên nghẹn ứ.
Tại sao ngày ấy Cao phu nhân lại chọn cô trong số sáu người con gái tròn mườitám tuổi, tại sao lại bắt cô phải đi theo con đường của họ, làm mọi thứ họmuốn. Cứ cho là anh ghét cô vì người con gái khác đi, nhưng có cần phải vôtrách nhiệm như thế không ? Thà rằng anh nói hủy cái đám cưới này đi, rằng cuộcđời của cô chẳng liên quan đến một giây phút nào của anh thì cô có khi đã đượcgiải thoát. Ai là người đáng thương ở đây nhất ? Cô giờ chẳng cần một sự đảmbảo trong tương lai sau khi đã li hôn nữa, càng không phải là ăn bám nhà họCao. Cô không tin cuộc sống này sẽ khép lại nếu như vất bỏ kế hoạch của họ. Lấyanh ta để làm gì ? Đúng là ban đầu cô đã mơ tưởng hão huyền nhưng hết rồi, côtỉnh ngộ rồi. Trước khi quá muộn cô muốn họ trả lại bình yên cho mình, lấychồng giàu để làm gì, anh ta có đẹp trai hay như nào chăng nữa cũng có đem lạihạnh phúc cho cô. Hôn nhân phải xuất phát từ tình yêu, điều kiện này cả hai đềukhông đáp ứng vậy thì kết hôn đúng là vô nghĩa !
Đằng nào cũng là có lợi cho anh ta, bây giờ cô sẽ bảo anh nói với hai bậc phụhuynh. Vừa nhẹ nhõm, cô lại không cắn dứt lương tâm với bản thân. Họ có bắt đềnthì cô sẵn sàng làm a hoàn cho tới khi trả xong nợ số tiền đã tiêu. Khả Vy nàylà người ngay thẳng, tuyệt đối không tham lam ! Từ bỏ những câu chuyện cổ tích,đây mới chính là cô !
Bước chân tiến lại gần Lạc Thiên, Khả Vy đã sẵn sàng vĩnh biệt vinh hoa phúquý.
- Chúng ta phải nói chuyện, anh không muốn nghe thì cũng phải để tôi nói !