Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 18.26.22 PM


- Cảm ơn em ! Lạc Dĩnh ! - Khả Vy tươi cười, dù từ nay phải tạm biệt mấy mónngon do bị dị ứng giả tại tên chồng đáng ghét kia, tuy nhiên mánh khóe cô đangsử dụng thật là hay ho. Để tờ giấy nhỏ trên tay, cô lẩm nhẩm vị trí chỗ ngồicủa các « Lạc ».

Chưa ai đề cập tới sự cố bữa tối của Lạc Thiên hôm qua vậy nhưng anh không hềnguôi bớt. Anh quyết định coi cô ta như một của nợ, một con hến bị câm, khôngtồn tại. Bất kì ai nói chuyện cùng cô mà thêm cả mình vào anh đều lờ đi. Mỗikhi đôi đũa của cô dừng lại bên đĩa thức ăn nào thì anh tránh ngay.

- Mọi người đi làm và đi học vui vẻ nhé ! - Khả Vy tạm biệt tất cả, tự nguyệnđem sách ngoại ngữ ra học. Đúng giờ lại vào bếp học nấu ăn.

*

Vì hai ông bà Cao sang bên Sing công tác nên một số việc cần thông qua nhà họTrịnh, biết em mình ái ngại nên Lạc Trung đi thay.


Trước khi đi anh còn tủm tỉm cười nói móc lại :

- Anh không hiểu hôm qua em làm sao mà lại… thật là ! Chắc không bao giờ bácTrịnh muốn ngồi đối diện với em nữa!

Không nghĩ thì thôi, đã nghĩ tới Lạc Thiên lại càng hậm hực, từ tối qua đi đâu,nhìn thấy bất kì chữ gì anh đều hình dung ra dấu sắc. Dù mất ngủ cả đêm, ôm cáixương cá khó chịu mang tên Khả Vy ấy trong lòng thế mà sáng nay anh vẫn minhmẫn được, lại còn đủ sức để hình dung ra khuôn mặt đáng ghét đó. Cô thư kí bướcvào, yêu cầu anh kí tên phê chuẩn hợp đồng. Kí xong, dừng lại ở chữ “n” trongtừ « Cao Lạc Thiên », giả sử thêm dấu sắc vào tên họ, tên đệm, và tên chínhthì…

- Gừ !



Vị thư kí không hiểu âm thanh phát ra của giám đốc, cô lẳng lặng mang tập tàiliệu ra ngoài.

Cáo - Ý cô ta cho rằng mình là con cáo già chắc ?

Lác - Ý cô ta nghĩ mắt mình bị lác ư ?

Thiên sắc… - Nếu trên đời này mình không đủ tiêu chuẩn là một người đàn ông thìkhông một thằng con trai nào đủ tư cách.

Nghĩ rồi vò đầu nắm tóc, tại sao cô ta lại thâm thúy đến thế chứ. Triệu Khả Vy,cái tên này có gì để moi móc đây ?

Không nghĩ đến nhỏ hai lúa ấy nữa ! Lạc Thiên tự chấn tĩnh, cố gắng tập trungvào công việc nhưng đều không đạt kết quả mong đợi.



Tới bữa trưa, anh em bằng hữu gặp nhau tại một nhà hàng gần công ty. Trần Hùnglà cậu em học dưới khóa Lạc Thiên, giữ chức phó phòng công ty con Trường Tồn :

- Anh Thiên, dạo này không thấy anh nhậu nhẹt gì nhỉ ? Chán quá ! Có nhiều mỹnữ ngày nhớ đêm mong lắm đấy ! Hay anh dự định lấy vợ rồi bỏ quên các em ấy !

- Vở vẩn ! Tuần sau anh bắt đầu ra ở riêng, khi ấy mới có thời gian la cà ! -Lạ thật, nếu là trước đây mỗi khi nhắc đến từ vợ, anh đều nghĩ đến Nhược Lam,còn sao lúc này lại nghĩ tới con nhỏ quê mùa đó. Thật là vô lí, chắc là chỉ bịám ảnh tạm thời thôi. Tại cô ta lắm chuyện quá đấy mà.

- Hôm qua tôi bắt gặp Lạc Thiên đi với chị dâu nhá ! Hai người đẹp đôi lắm -Tuấn Kiệt chúc bia.

Có một điều lạ nữa, bất kì ai nhắc tới từ Lạc thì anh đều mường tượng tới đĩalạc. Không đâu, có lẽ vì đang uống bia ăn lạc nên mới nghĩ luyên thuyên. Từ «Lạc » lấy trong từ Lạc Vương, Lạc Điền, Lạc Hầu, Lạc Tướng,… nghĩ một thôi mộthồi trong đầu vẫn ám ảnh « lạc rang ». Trời đất.

- Sao mà tự dưng cậu lắc đầu thế ? Nhớ vợ quá à ?

- Im đi !

*

Mặc dù không có sự giám sát của tiền bối nhưng Khả Vy vẫn chăm tưới cho vườnhoa. Cô hết tỉa lá sâu, bón đạm cho hoa bách hợp, tưới nước hoa cẩm chướng, đôibàn tay đã dần quen việc hơn, không còn vẻ hậu đậu đại khái. Riêng chậu đỗquyên thì cô lại không thèm ngó ngàng, Đỗ quyên mùa này ra hoa rất đẹp. Nhữngcánh hoa khoe sắc tím bên tán lá xanh mượt, từng chùm mỏng manh khẽ rung rinhtrước gió,… Chính vì anh ta thích hoa đỗ quyên, chính bởi cây hoa này Nhược Lamcất công lên vùng núi giá rét mang về cho.


Hoa thì có gì hay ho, có ăn được không, có vắt nước để uống ?

Một chiếc xe Lexus phóng vào gara, đúng con Lếch xù mà Lạc Thiên mới tân tranglại sau khi đã bị bẹp. Thay toàn bộ lại vỏ màu vàng, từ cổng đi vào chiếc xe đãthu hút sự chú ý.

Khả Vy thẩn thơ tưới cỏ, cô dùng vòi phun nước xung quanh khuân viên, miệng lẩmnhẩm một bài hát. Thoạt đầu nhìn con xe tưởng mới cứng đó có người mua chomình, bởi Triệu Khả Vy thích màu vàng mà, nhưng sau khi thấy Lạc Thiên bước từgara ra thì quay mặt tiếp tục công việc.

Lạc Thiên đi tới, anh dừng lại nhìn cô một hồi. Hôm qua thấy cô ta có vẻ ức chếmấy việc “đồng áng” lắm mà nhỉ, sao lúc này lại hăng say lao động, khá khen chotính tự giác của kẻ bần hàn. Cô ta đang nói nhẩm, rủa mình à ?, Lạc Thiên khôngrõ Khả Vy đang hát cái gì, chỉ thấy miệng mấp máy thì nghĩ ngay là nói độc.



Trong khi anh mặc đồ thời thượng, thì nhìn cô xem. Đi ủng, xắn quần đến bắpchân, bên ngắn bên dài, đầu còn đội một dải khăn màu chàm y như cô gái vắt sữabò, cái áo thì khỏi nói, vừa dài vừa rộng, tóm lại trong mắt anh thật làcô-lô-nhếch.

- Này cô kia ! - Anh gọi lớn - Cô có biết tưới cây không thế ? Để úng đất saomà cỏ phát triển được ! Nhớ mà tưới cả dàn hoa trên mái vòm kia nữa !

Dàn hoa thiên lý trên cao, thông thường Khả Vy chỉ tưới gốc, còn hoa và lá thìsẽ có một người khác chuyên tạo dáng và chăm sóc tỉ mẩn. Lạc Thiên biết điều đónhưng lại thích gợi chuyện.

- Vâng ! - Có một chiếc thang, Khả Vy chẳng ngại ngần mà bắc lên, người ta nóithì phải làm thôi.

- Cô… tay đang dơ tiện thể lấy thức ăn cho cún!

Khả Vy không hề ca cẩm, xách túi thức ăn cho chó đổ vào đĩa và dùng que dàikhều vào chuồng. Lạc Thiên không chọc được, bèn lui đến:

- Cô làm thế sao chúng ăn, chó nhà họ Cao khảnh ăn lắm, không thích ăn tạp nhamngoài đường đâu. Cô phải dùng tay đặt tô thức ăn vào trong! Trừ phi kẻ lòng dạtham lam chúng mới cắn ! Có gì phải sợ chứ !

Khả Vy vẫn giữ nguyên sắc mặt, những lời nói kia ám chỉ rõ mồng một hành vi hômqua. Liều thì liều, để xem có thật là mấy con cún này phân biệt được kẻ nàotham lam không, không chút do dự, cô lấy một tô thức ăn khác cầm tay đẩy vào.

- Ẳng ! - Một con chó lông vàng gầm lên, nó nhe đôi răng sắc nhọn vừa đúng lúcđĩa thức ăn đi vào trong.

- Ái cha cha ! Cô này có vẻ xấu tính rồi đây !



Khả Vy sợ hết hồn, tưởng con vật sắp trào lên cắn mình, vội vàng rụt tay lại.Thì ra nó quay vào mặt Lạc Thiên mà sủa ầm ĩ. Cũng đã


cho chó ăn theo lời sai bảo rồi, Khả Vy đứng dậy kiếm việc khác để làm.

Rõ ràng cô ta thấy chân mình giẫm lên cái đuôi lòi ra của con chó, nếu có làmột kẻ hiền lành tới mức nào cũng không thể làm ngơ được, huống chi là con cáotrẻ này. Lạc Thiên tiếp tục đả kích:

- Ơ, hóa ra cô là Khả Vy à, tôi cứ tưởng con bé nào từ quê mới lên làm vườn !Tại cô buộc cái khăn trên đầu phản cảm quá !

- Vâng ạ ! - Khả Vy không dừng chân bước. Đứng quay lưng với anh, cô nhăn mặtrủa thầm.

- Này ! Làm tôi đĩa lạc rang ! - Đây là quả quyết định, Lạc Thiên ngỡ tưởng côsẽ hớn hở chạy ngay vào bếp và đá xoáy anh liên mồm. Nhưng không, cô ta ngoanngoãn thật.

- Anh đợi một lát !

Việc cư xử hôm qua của anh đứng trên lập trường của người lớn thì không haylắm. Đúng là cô ta cưỡi lên đầu lên cổ anh rồi, không những làm anh mất mặttrước kẻ sang, lại còn vênh mặt ra oai hạ thấp danh dự anh nơi đường phố. Tuynhiên việc kêu người lớn dàn xếp đúng là chỉ trẻ con mới làm thế. Anh yêu cầucô phải xin lỗi trước mặt Cao phu nhân có phần quá quắt, chắc cô đã bị quản giarèn cho một tràng ca, có chút áy náy nên thành ra phải làm hòa. Theo anh nếukhông giở mánh thì còn lâu đứa con gái này mới chịu xin lỗi, nhưng tưởng tượnglại vẻ mặt sám hối lúc cô ta cúi đầu tối muộn hôm qua thì cũng phần nào nguôingoai.

- Leng keng ! Leng keng ! - Những hạt lạc nhảy múa trong chảo, Khả Vy đảo đềutay để tránh bị cháy đen. Tự kiểm điểm bản thân, cô thừa nhận mình đã nuốt ganhùm. Đường đường là Cao Lạc Thiên ngạo nghễ oai phong, cô lại để anh có mộthành động thô lỗ trong bàn ăn, may mà chuyện này không truy vấn, đem ra trìnhbày cho họ Cao thì cô đáng bị tống cổ khỏi đây. Vì thế cần phải nhẫn,


xuôi theo những yêu cầu của anh ta.

- Mời anh ! - Cô đem đến trước mặt, mắt chăm chú nhìn vào đĩa lạc, không rời.

Cô ta có vẻ khách sáo, cũng biết điều mà thay bộ quần áo khác. Thôi vậy, thà cứhòa bình như thế này hóa ra lại hay, việc ai người ấy làm. Lạc Thiên mở nắp biavà uống. Không gian yên tĩnh trả về nơi đây.

Ăn mãi cũng chán, không có việc gì làm, lại vừa ở chỗ bạn bè về, Lạc Thiên lôimáy tính đá Pes. Vừa giải lao hiệp một của trò chơi đã thấy Khả Vy mặc một bộđồ khác đi từ trên phòng xuống. Vì cửa chính thông qua gian bếp anh đang ngồi,lại đúng con người khiến anh ngứa mắt nên không thể không để tâm. Cô mặc mộtchiếc váy màu vàng chanh nhẹ nhàng, không diêm dúa, cầu kì, tay xách một đôigiày thể thao màu đỏ, hướng về phía cửa.

Từ trước tới giờ anh chưa từng thấy cô gái nào mặc váy dạ tiệc mà đi giày thểthao buộc dây cả, kiểu thời trang gì vậy. Nhìn thấy thế anh đứng dậy ra cửa, côđang loay hoay thắt nơ giầy. Màu vàng và màu đỏ, thặt ngoa ngoắt, anh thầmnghĩ, không hiểu cô ta đi đâu. Đừng nói là đi thể dục chứ, làm gì có ai kì cụchơn. Đi được một đoạn lại thấy Khả Vy dang tay bước lên bước xuống.

Xem ra cái này hay hơn mấy sản phẩm ảo trong máy tính, Lạc Thiên xỏ dép rồi đitheo.

2.2: Dâu thảo vợ hiền -Không phải tôi!



- E hèm !



Sau một động tác xoay vòng rất chi là phiêu, dường như Khả Vy vẫn chưa nhận rasự có mặt của một kẻ nào đó, Lạc Thiên húng giọng để cô phải giật mình.

Nhìn thấy anh cô ngượng ngùng chạy nhanh, đi đến lớp tập khiêu vũ ở phía namngôi nhà.

Giời ơi, không biết vừa rồi anh ta có thấy mình đang múa máy không đây, xấu hổquá đi. Tại mấy điệu cha cha cha khó nhớ quá ! Vào phòng tập, duy chỉ có mộtthầy dạy học nên Khả Vy càng bị áp lực hơn. Chàng thanh niên dạy cô là mộtgiảng viên trường ca múa nhạc, anh ta cũng mệt mỏi với sự lóng ngóng không ănnhập của cô học trò lắm rồi.

Lí do đơn giản Khả Vy phải đi giày thể thao trong khi học tập là thầy giáo đãnăm lần bảy lượt bị gót hài của cô giẵm vào chân, nên sự kệch cỡm trong trangphục hoàn toàn có thể chấp nhận với phạm vi hai thầy trò.

- Điệu nhảy này nhanh chân, nhịp điệu dứt khoát, nếu em không cẩn thận thì chắcthầy không về nổi nhà đâu ! - Thầy Hàm lên tiếng cảnh báo.

- Dạ !

Lạc Thiên đứng bên ngoài ngó vào, chừng năm phút thôi đã cảm nhận thấy sự cựckhổ của giáo viên, lòng thầm nghĩ : con bé kia mà biết khiêu vũ thì chắc chimcánh cụt đã biết bay !



- Thầy ơi, em thấy thầy dạy học vất vả lắm, hay thế này đi :… - Khả Vy nảy ramột sáng kiến, chỉ cần hai thầy trò hợp tác, cô cũng không phải lạch bạch mấyvòng quanh nhàm chán, thầy giáo càng không bị chấn thương. - Em học nhảy cốtchỉ để qua vòng kiểm tra của quản gia Tôn, chứ có quan trọng gì đâu. Bây giờthầy dạy em tủ một bài thôi, khi lão quản gia đến thì thầy yêu cầu em nhảy điệuđó, thế có phải bớt vất vả hơn không. Đằng nào sau này một thời gian dài em sẽkhông còn phải đi giày cao gót nữa, nên học cũng vô ích ! - Cô năn nỉ, TriệuĐông Kỳ cũng tiết lộ với cô rằng sau khi đám cưới chừng một hai tuần gì đó côkhông cần phải trưng diện trên những gót giầy 8, 9 phân nữa.

- Cô học trò này, thầy không làm như thế ! Nhà họ Cao yêu cầu thầy truyền đạtcho em 5 điệu nhảy quan trọng, họ không muốn em làm quê cậu hai Lạc Thiên !

- Không có chuyện ấy đâu, thầy cứ lo xa. Em cam đoan với thầy Lạc Thiên khôngthích nhảy nhót, anh ta cũng có biết khiêu vũ là gì đâu mà.


Hôm đầu tiên nhảy cùng em, anh ta ra vẻ hỏi xem em có biết không, ban đầu emtưởng anh ta có ý tốt, hóa ra thực sự không có năng khiếu nên giả vờ giả vịtchê em không biết nhảy để cả hai phải giậm chân tại chỗ liên hồi.



Thầy Hàm đã nhìn thấy bóng của Lạc Thiên ở khoảng cách càng ngắn lại, định rahiệu cho Khả Vy dừng việc nói linh tinh nhưng Lạc Thiên dùng ánh mắt cho phép.Anh đã rõ con cáo hai mặt này rồi.

- Thầy có biết không, từ trước tới giờ em thấy có mỗi thầy là nhảy đẹp thôi,từng động tác phối hợp nhịp nhàng, từ ánh mắt đến dáng đi rất nhuần nhuyễn.



Xem ra cô ta dẻo mỏ lắm đây, Lạc Thiên kiên nhẫn dỏng tai nghe tiếp, thầy Hàmcười tư lự.

- Em thực ra cũng thích luyện tập lắm nhưng khả năng có hạn. Em thấy thầy thếnày mà dạy em thì uổng công lắm ! Hơn nữa nói thật với thầy là Lạc Thiên vốnkhông ưa em nên không đời nào có chuyện vinh hạnh được sải bước với anh ta lầnthứ hai đâu. Để tránh mất công sức quý báu của thầy, xin thầy phê chuẩn ý kiếncủa em !

Quả là khôn khéo, lúc này trông cô ta dễ thương thật, hàng lông mi khẽ cau lên,đôi mắt lấp lánh sao, khóe miệng chúm chím, những ngón tay thon dài đan vàonhau. Thì ra tối hôm qua lúc tạ lỗi với mình, cô ta cũng giở cái trò này. Mìnhđã đánh giá quá thấp đứa thị dân tên Khả Vy. Lạc


Thiên đứng khoanh tay, dạng hai chân ngay sau cô.

- Vy Vy à! Vy Vy phải học hành cho đàng hoàng tử tế vào ! Sau này còn đi tiếpkhách với chồng ! Ai đời thiếu phu nhân nhà họ Cao mà không rõ mấy thứ bướcchân đơn giản. Trừ phi muốn người ta nghĩ mình là một con cua đồng bò đườngnhựa, đứa chân đất mắt toét !

Giọng nói của Lạc Thiên thay đổi từ đầu đến cuối, lúc thì ra vẻ quan tâm, lúcthì đay nghiến. Khả Vy sững người, không dám quay lại. Cô nhân ra mình kẹp giữahai người đàn ông.

- Thầy, tôi thấy thầy vất vả quá, hôm nay để Lạc Thiên này thay thầy chỉ bảocho cô ấy.

- Không không ! Thầy Hàm ạ, em rút lại ý kiến vừa rồi, chúng ta tập luyện tiếp! - cô bất động, duy chỉ để miệng mấp máy biết mình sai.

- Nói thế chứ để chồng chỉ cho chẳng phải hơn sao vợ ! Có điều gì em cũng tiệnhỏi, không phải ngại ngùng như với thầy đây. Được chứ thầy ? - Lạc Thiên nhấnmạnh từ « chỉ », cần phải chỉ cho cô biết nhiều điều.

Bỏ học trò ở lại, thầy Hàm cũng day dứt, nhưng Lạc Thiên đã đẩy ra cửa nên thầycũng đành ra về.

- Nào, chúng ta cùng học khiêu vũ ! Trước khi học, thầy đề nghị trò Khả Vy đigiầy cao gót ! - Lạc Thiên lôi ở trong tủ đựng đồ một đôi giày của Lạc Nhã ngàytrước từng học, ép buộc Khả Vy phải đi vào. Một hình phạt đầu tiên đã được phêchuẩn, anh biết cô không ưa đi giầy cao gót. Đôi giày hơi nhỏ so với cỡ chân,lại còn cao ngất ngưởng khiến Khả Vy rầu rĩ, mãi mới lấy được thăng bằng.

- Nhưng anh không sợ tôi giẫm lên chân à ? Cứ để tôi đi đôi thể thao có hơnkhông ?



Lúc này mọi sự nịnh nọt đều trở lên vô giá trị với anh. - Ai nói thầy sẽ trựctiếp dạy trò học ! - Lạc Thiên nhếch môi, cười nửa miệng. - Trò vừa nói thầykhông biết nhảy mà ! - Nói rồi anh cầm chiếc điều khiển bật ti vi, tra đĩadangcesport.

Khả Vy chỉ biết nhìn theo, không hy vọng điều tốt đẹp.



- Được rồi, thầy yêu cầu trò nhảy theo cô gái đó ! - Chỉ vào màn hình, LạcThiên đã sử dụng chức năng tua chậm đoạn băng, thời gian chạy gấp đôi nên mộtgiây thực tế sẽ bằng hai giây trong hình. Cô vũ nữ đang nhảy cùng một bạn nhảynam giới, còn Khả Vy phải tự túc một mình.

Cũng không khó để bắt nhịp theo, Khả Vy đã học sơ qua, hiện thời tốt nhất nênphục tùng anh ta. Tiếng giầy cót két nhức nhối, hai chân cô trật vật lên xuống.Bắt đầu từ những động tác đơn giản, tay chân phải phối hợp cân đối mà cô dườngnhư không thể. Biết thế này chăm chỉ học với thầy giáo còn hơn, chẳng đoán đượcanh ta còn giở trò gì tiếp theo.

- 1, 2, 3… Trò Khả Vy, đề nghị trò bước cao gót lên, ưỡn người hình chữ S,… saotrò tối dạ thế nhỉ ! Mắt mũi để đi đâu thế kia, có phân biệt được đâu là bênphải bên trái không đấy !



Lạc Thiên ngồi vào ghế, đặt một chân lên đầu gối bình phẩm. Nhìn cô độc diễn màcười không ngừng nghỉ, có một cái thước đo chiều cao, anh lôi ra chỉ chỉ trỏtrỏ, khi thì vỗ nhẹ vào vai, khi thì vung lên chế giễu. Mười phút sau bắt đầutua nhanh. Tiếng giầy cũng vì thế mà dồn dập.

- Anh chỉnh chế độ như thế thì sao tôi tập theo được ? - Khả Vy ú ớ chân tay, khôngtài nào theo nổi. Theo dõi cô Lạc Thiên phá lên cười nắc nẻ bảo giống Vịt xámgiẫy chết.

- Ai thèm điều chỉnh, cái đĩa nó chạy như vậy thì cứ đó mà theo, liệu hồn khôngtôi bắt cô đi học thêm cả boxing đấy ! - Anh cũng hiểu tâm lí phụ nữ, các cônàng phần nhiều không muốn học võ và đấm bốc bởi lo sợ sẽ có bắp tay mất đi vẻkiêu sa nhu mì.

- Học cái đấy đã tốt ! Đấm một số người cho hăng ! - Khả Vy không thèm tậpthêm, suýt thì cô đã ngã mấy lần không nhờ cái gậy anh chìa ra kịp thời làm trụ- Tôi không học nữa ! Việc gì tôi phải học !

- Á à, trò đình công đấy hả ? Repeat lại đoạn xin lỗi hôm qua của trò xem !



- Chắng nhớ ! - đến lượt này cô khoanh tay trước ngực.

- Nghe nhé : “Xin lỗi anh Cao Lạc Thiên ! Triệu Khả Vy tôi đã cư xử thậtkhông phải phép ! Mong anh lượng thứ, từ giờ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh ạ!” - Giọng nói của cô đã được lưu trong di động của anh.

- Coi như anh cao tay ! Học thì học !



- À khoan ! Hôm nay đích thân thầy Lạc Thiên dạy thì phải học cái gì mới mẻ!Xem nào, … - Lạc Thiên kiểm tra chồng đĩa có thứ mình cần không, sau khi tìmthấy đã hài lòng - Thầy sẽ dạy trò vũ điệu samba !

Trên màn hình hiện lên ba cô gái, mặc đồ hoa hòe hoa sói, phần trên chỉ cóchiếc áo lót và vòng hoa tượng trưng cho xứ sở nhiệt đới, chiếc vải quấn quanhthân không quá dài. Lạc Thiên không nhìn màn hình mà chăm chú nhìn Khả Vy mộtcách thích thú, đoán xem cô đang nghĩ gì.

- Ế ! Họ đi chân đất, tôi cũng thế ! - Khả Vy không cho anh phản đối, cô đãquăng đôi giày ra xa, giải phóng là trên hết.

Điệu nhảy này không di chuyển vị trí nhiều, chỉ khua chân múa máy, nhưng chínhvì thế cô như diễn hề. Lắc người đu đưa, tay hết xòe ra lại thu vào, chỉ cóchân váy làm thành những vòng tròn chuyển động đẹp mắt.

- Cái mông cái mông, lắc mạnh vào !



- Thì đây thây !



- Cô không có eo à ? Tuần sau cô mặc váy cưới đấy, tập nhiều cái này vào sẽthon thả vô cùng ! - Kiếm người nhảy cho xem thì không khó, nhưng kiếm được mộtđứa diễn cái cây biết lúc lắc thì chỉ có một Khả Vy, Lạc Thiên khoái chí dùnggậy đặt vào eo cô, vỗ mấy cái, rồi lại vụt nhẹ hều vào hông. Anh không hề có ýđồ xấu xa.

- Kìa, cái mặt biểu cảm chút nào !... Cô không biết tận dụng tài nguyên à, nhìnthấy cô da đen trong hình không, người ta còn biết múa ngực nữa chứ !

- Dẹp ngay đi ! Tôi là con hầu mua vui cho anh đấy hả ? Tại sao tôi phải làmcái trò ngớ ngẩn này chứ ! Thích thì anh đi mà mách mẹ ấy, ứ thèm học nữa ! -Tiện tay cô tắt phụt màn hình ti vi, trân trối nhìn xem anh ta làm gì đượcmình, không thể chịu áp bức hơn.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0023/Giây
Timeout: 29.4%
U-ON C-STAT1/2/1718

XtGem Forum catalog