- Khả năng bị bắt cóc không thể được, nhìn cô ta cũng giảo hoạt lắm! Hay là bịtrấn lột hoặc cướp? - Người dưng nước lã nhưng cô ta sắp sửa là một phần trongcuộc sống của anh rồi, dù ít dù nhiều...
Ở một góc, nơi có chiếc bóng đèn tròn màu vàng giỏ xuống, bà Tám bán hàng đượcvẻ vui mừng...
- Cô cho cháu thêm bát cháo lòng nữa! Cho cả sườn và óc lợn vào nhé!
- Được thôi tiểu thư! Nhờ cháu mà quán bác đông khách hẳn lên! Mấy cái thằngthanh niên này không ăn cháo đi kẻo nguội, cứu mải ngắm người đẹp.
Khả Vy được khen vui phải biết, làm sao không thích thú được cơ chứ, con gái cứcó ai khen là không phân biệt được nói thật hay dối. Mẫy gã hàng nước thấy mộtcô gái ăn mặc sành điệu, có chút gì đó hoang dã, lại sang trọng thì xúm lấy.Đúng là người đẹp vì lụa, Khả Vy không chắc có thể nói ngược lại hay không vìhồi trước mình đâu có được ai khen chứ.
- Triệu Khả Vy!!!!!!!!!!!!!!!
Giọng nói quen quen, bóng dáng không xa lại, còn là ai nữa...
Trời đánh còn tránh miếng ăn, Khả Vy lúc này đang nuốt một chặp nào là nầm bò,dồi lợn, óc và sườn băm nhỏ, cả cháo cay nữa. Có lẽ tên chồng này hung dữ hơncả ông trời rồi.
1.4. Chồng ơi là chồng
- Triệu Khả Vy!!!!!!!!!!!!!!!
- Ọc Ọc Ọc! - Ngay lập tức cô nhổ hết ra, thậm chí bát cháo trên tay cũng làm đổ,rơi xuống chân của một thanh niên ngồi bên và cái bát cũng vỡ làm ba.
- Nóng nóng nóng! - Anh chàng có tên là Tú này do không đi giầy mà chỉ chơitông nên không thể chịu được sức nóng của phần chất lỏng đặc quánh vừa mới múctừ nồi đun trực tiếp.
- Việc của cô mau mau giải quyết đi! Nhanh chóng rồi quay về! - Lạc Thiên siếtchặt tay, rỏ táo vất luôn xuống lòng đường, quay ngoắt.
Liệu mà lẹ lên không thì ta sẽ mặc kệ luôn đấy, đời nào mình phải ngồi đợi, coinhư chân trông xe cho cô ả ăn vặt.
Khuôn mặt bí xị pha chút đau đớn của tên Tú gây sự chú ý của Khả Vy hơn cả,miệng vẫn còn vương một vài thứ, cô lấy tay quẹt qua loa.
- Xin lỗi anh, em thành thật xin lỗi, em không cố ý! Để em lau cho! - Khả Vyrối rít rút lấy khăn tay tạ lỗi với người thành niên.
Cô đã có kinh nghiệm trong việc sơ cứu các vết bỏng trong quá trình chăm sócnhững đứa trẻ ở cô nhi viện. Đôi tay linh hoạt lót trong miếng khăn mà gạt vếtcháo ra khỏi chân nạn nhân, cúi thấp người thổi nhẹ cho hắn đỡ xót. - Phù phù!- Nhìn bàn chân đỏ hây hây mà áy náy.
Tên Tú và đám thanh niên rõ ràng được lợi, chiếc áo Khả Vy mặc được thiết kế cóphần phóng thoáng, tức là có chút gì đó khêu gợi nếu như khom người xuống. LạcThiên mà lị, trừ Nhược Lam thì những cô nàng phải cực sẹc xi mới mong anh ngóngàng nên trang phục của Khả Vy đều được người ta lựa kĩ, ngay cả mái tóc xoănbồng bềnh này cũng theo mốt đương thời. Ẩn dưới làn áo màu nâu hổ báo kia, cógì đó thật tò mò. Thấp thoáng, nửa hở nửa kín, làn da mịn màng được chăm chútcủa cô gây phấn khích người khác giới. Ánh mắt dê già của lũ thanh niên kèmtiếng kháo nhau và cười vang rợn. Khả Vy ngốc, mải mê xin lỗi đâu có biết mìnhđang bị lợi dụng.
- Mấy cái thằng này, chúng mày nhìn cái gì thế hả? - Lạc Thiên xốc nách Khả Vylên, hằn giọng lớn. Anh đã quay lại sau khi nghe tiếng xin lỗi thành tâm của côdù không nói với mình.
- Đâu có! - Chúng chối biến.
Khả Vy không ngờ Lạc Thiên lại mạnh tay đến thế, kéo cô suýt ngã ngửa, hoắc mắtnhìn anh. Coi bộ dạng của anh lúc này dũng mãnh như một con sư tử trưởng thành,mà cũng giống một con gà chọi háu chiến.
- Này, cầm lấy mà mua đôi giày mới! - Anh rút ví và xỉa tiền xuống mặt của tênTú.
Khả Vy chẳng hiểu anh, tự dưng lại quan tâm đến mình, lạ thật. Năm ngón tay LạcThiên đã hằn lên bắp tay cô, giữ khá chặt.
- Này thằng kia, mày nghĩ các anh là ai mà lôi mấy đồng này ra? - Thật là trơtrẽn, chúng vừa giật tiền của Lạc Thiên, đếm rồi nhăn mặt làm gấu -
Mày là cái thằng nhãi nào, đừng cậy có tiền mà vênh ở cái đất này! Pi! - Tên Túnhổ một bãi nước bọt ngay gần mũi giầy giả da cá sấu của anh.
- Không chấp với mấy người! Đi! - Lạc Thiên thêm lần nữa nắm chắc hơn bắp tayKhả Vy kéo đi. Đừng hiểu nhầm anh có ý tứ gì với cô, đơn giản đã là một thằngđàn ông, bất kể thứ gì của mình hoặc sắp là của mình, dù nó hay dở thế nào, dùkhông thích hay ghét thì cũng sẽ bảo vệ.
- Đứng lại! - Tên Tú giơ tay sang ngang chắn đường, dường như Lạc Thiên đã độngđến cái thằng chí phèo nhất phố - Mày xin lỗi thay người đẹp thì tao tha! Taoghét nhất mấy cái loại công tử bột, cậy mình nhà giàu, có tý nhan sắc là khuânhết gái đẹp về mình, lại còn dở cái trò bố thí này nọ nữa!
Mau xin lỗi tao sẽ lượng thứ.
Lạc Thiên tỏ ra khinh thường, không thèm trả lời, một tay đút trong túi quần,đứng hiên ngang, chỉ có ánh nhìn hướng xuống đối tượng.
Đôi mắt tên Tú nảy lửa như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, rõ là anh cao ráovà trông dáng vẻ khỏe mạnh hơn nhưng chẳng ai biết được dân đen máu liều thếnào đâu. Hắn đứng phải kiễng lên đôi chút mà chỏm tóc vẫn không tới mắt của LạcThiên.
Người lịch sự vs dân chợ búa.
- Thế nào? Mày xin lỗi anh nhanh! Còn nữa, chân anh mày bỏng rát lắm rồi đây! -Vuốt mái tóc một cách cầu kì, tên này ra giọng ăn vạ.
Người xung quanh đã bu xúm xịt, họ tò mò không biết có chuyện gì xảy ra. Hiểnnhiên thứ họ thấy là một vụ tranh chấp của hai gã, chiếm lợi phẩm hay cội nguồnrắc rối hẳn phải từ cô gái kia mà ra. Mùi cháo thơm ngon vẫn len lỏi trong từnghơi thở.
Tú bẻ tay kêu răng rắng, hắn đang lên ngân. Một mặt còn các anh em chiến hữuxung quanh thì lo gì. Khả Vy thấy vậy không thể lặng im mãi:
- Thành thật xin lỗi anh,...chồng em không giỏi giao tiếp, - cô không biết nóinhư thế có nên hay không nhưng chưa tìm được từ nào ám chỉ mối quan hệ của haingười thỏa đáng thay thế - em xin thay mặt anh ấy đứng ra xin lỗi. Anh có cầnphải đến bệnh viện kiểm tra không? Hay là thế này, để em
chạy ra hiệu thuốc mua cho anh...
- Làm sao phải thế? Đưa tiền cho hắn rồi còn gì? - Lạc Thiên chẳng thấy mìnhsai, với những loại người không hiểu lễ nghĩa thì việc gì phải lời ong tiếngmật. Hơn nữa ánh mắt ti tiện của hắn ta dừng lại nơi Khả Vy thật bỉ ổi.
- Đấy, người đẹp thấy không, cái tên này quả thực là bất trị, mày nghĩ mày đẹpzai mà có quyền à?
- Ngươi ... - Tay Lạc Thiên hình thành nắm đấm.
- Anh yên đi! ...Anh gì à, chồng em là thế đấy, mong anh tha cho,... Bỏng nhẹchỉ cần ngâm nước mát một lát! - Đá lông nheo, Khả Vy dùng chiêu mỹ nhân kế.
- Nể người đẹp lắm đấy nhé! Cái thằng chồng kiểu này bỏ quách đi em ạ, đi theoanh đây này! Anh nuôi!
- Mày thì nuôi được ai, có mà vỗ béo mấy con lợn ỉn ụt ịt ấy! - Lạc Thiên khóchịu, tại sao cô ta cứ phải bênh vực bọn hạ lưu này chứ. Cùng lắm gọi công an khuvực giải quyết là êm xuôi, chuyện bé lại còn thích xé ra to.
- Mày thích cái giề? Thích bị tạt axit vào mặt hay là bị ăn tát con dao lam! -Hoàn cảnh xảy ra cho thấy, nếu bạn là một anh chàng đẹp trai khi ra đường hãybiết chú ý tới lời ăn tiếng nói, hành vi cử chỉ, đừng để bọn xí trai chúngghét. - Anh ngậm miệng vào! Im một chút không sợ người ta nghĩ mình câm đâu! -Khả Vy chặn họng Lạc Thiên, đối với những tên nhỏ nhen, ích kỉ như thằng ngườiđối diện thì tốt nhất nên rót ngọt vào tai hắn, không thì sinh sự đổ máu chẳngai ngờ, cô quay sang cười giả lả - Anh gì à, coi như nể mặt em đi, em nhận lỗihết mà!!!!!
- ... - Lạc Thiên vì bị chống chế bởi cái véo tay của cô nên không nói, thôithì vì chữ khinh nên chẳng tốn nước bọt mà tiếp chuyện chúng.
- He he he he - nụ cười đặc trưng của con dê núi - mọi người thấy không, thằngcha này rõ là sợ vợ! Bị vợ quạt một tiếng mà đã im de, em trai à thế thì làm ănđược gì nữa!!! He he he he!!!!!
Lần này thì nhục nhã dâng tới tận núi, Lạc Thiên không thể nhẫ thêm. Thế nhưngcô gái bên cạnh lại ghì chặt móng tay vào làn da của anh, đau nhức.
- Anh cho qua một lần này đi, không thì còn lâu mới về được! - Khả Vy thủ thỉ.Sắc mặt anh hơi tái, một phần vì đau, một phần vì nhịn.
- Coi cái mặt nó méo xẹo kìa! Người đẹp à, em có chiêu gì mà chồng em lại nhátcáy thế, cứ thích núp sau váy vợ. Chẳng như vợ anh, nó ngoan lắm!
- Hì hì, thôi làm hòa anh nhé! Em có chút việc nên phải về ngay, hôm nào gặplại chúng ta hàn huyên một buổi nữa!
Khả Vy duyên dáng mỉm cười, hai tay ghì chặt tay Lạc Thiên mà kéo anh đi. Mọingười cười phá lên, nhìn chàng thành niên khôi ngô mặc đồ Vest công sở
mà lại lặng lẽ nghe theo vợ.
- Này cháu!
- Lại chuyện gì nữa đây? - Khả Vy chau mày, còn ai muốn gây sự nữa, cô biết LạcThiên bốc hỏa ngùn ngụt và sắp tiêu hóa rồi.
- Cháu quên chưa giả tiền cháo, cả tiền bát vỡ nữa! - Bà Tám phe phẩy quạt.
- À vâng ạ, cháu quên mất, cho cháu gửi!
- Ố ồ, thằng này trông thế mà hèn, lại phải để vợ trả tiền! Kém cỏi quá! Làmđược đồng nào để vợ kiểm hết thế sao đáng bậc nam nhi đại trượng
phu, hử?- Tên Tú quên mất rằng khi nãy Lạc Thiên đã rút ví mình ra, lúc này anhđang điên tiết, đứng im một chỗ là bản lĩnh lắm rồi. Quá quắt, Lạc Thiên vùngtay Khả Vy ra, hít thở hít thở, cái tên này không ăn đấm thì không biết quýtrọng răng trên hàm.
- Tú!!!!!!!! Mày không ở nhà trông con mà lêu lổng ngoài đường hả???????? Bàcho tiền bảo mày mua trứng gà đã mua chưa!!!!!!!!!!
Một cô gái với vóc dáng nhỏ bé từ đám lâu la bước vào, người dân xung quanh đềusợ dây dưa tới bà chằn này nên đành đứng tránh. Lạc Thiên một lượt nhìn cô ta,gần giống như mẹ xề, người thì mũm mĩm, mẩu người đi qua không tới ngực anh. Côta đứng dạng chân trước mặt chồng, thái độ hung hăng.
- Mày lại gây sự với ai à????? - Chất giọng ngân nga lảnh lót của cô nàng dừnglại nơi Lạc Thiên, chỉ cần một việc chỉnh trang quần áo của anh đã khiến hô hấpcủa nàng ngưng trệ, không thèm đoái hoài tới người chồng của mình nữa, nàngđứng chôn chân ngắm nhìn tài tử.
Coi bộ mặt tên Tú ngắn choằn lại, không còn vớt vát lấy một chút thể diện nào.Hắn sợ vợ, còn cô vợ lại ham hố ngắm người đẹp. Nắm bắt được điểm yếu đó, LạcThiên cười khẩy làm duyên.
- Khả Vy, mình đi thôi! - Anh cao giọng ôm trọn bờ vai cô mà bước đi. - Em gáià, anh không biết tại sao em lại chọn cái thằng nhếch nhác kia là đức langquân! - Để lại cho cô nàng mũm mĩm một ánh mắt phong lưu, Lạc Thiên chơi tròquân tử, ra đi trong sự ngưỡng mộ của phái nữ.
- Tú! Mày đã làm gì anh trai kia hả? Bốp Chát!...
- Ha ha ha! - Đi một đoạn Khả Vy không nhịn được cười phá lên.
- Cười cái gì mà cười!?!
- Anh không thấy buồn cười sao, cái thằng cha đó làm anh sợ héo mặt, mà bà chịvợ lại làm hắn ta hết vía, sau đó anh lại cướp hồn chị ta! Đúng là vòng trònluẩn quẩn! Cái mặt anh vừa rồi đúng là ngu chết đi được, bị thằng cha đó chémchả không nói được câu nào! Ha ha, anh hóa ra lại sợ vợ. Ôi ước mơ của mình làlấy được một người chồng sợ vợ!!!!!!!! - Đan đôi bàn tay và đặt trước ngực, KhảVy làm trò ước nguyện. Có một vài người đi tò mò nhìn nhưng không thể hiểu.
- Cô... Chẳng qua tôi muốn giữ thể diện cho cô thôi, cô nghĩ xem mặc áo cổ trễthì phải ý tứ một tý chứ! Đúng là không biết điều!
- Ai bảo thế? Cổ áo tôi đâu có trễ! Anh nhìn mà xem! - Khả Vy cúi xuống, đâu cómà. Cô vận bộ liền, áo sát lách, cổ trũng khoét vòng tim, quần lửng quân ngụy,bộ đồ này nhờ có màu vải đẹp nên hoàn toàn có thể mặc ra ngoài dù kiểu dánggiống đồ ở nhà, mặc khá thoải mái.
- Ờ, vì vòng một thiếu nhi nên mới thấy thế! Thảo nào mấy thằng kia nhìn mà lắcđầu ngán ngẩm! Chậc! Tôi biết mấy chỗ thẩm mĩ nâng ngực đấy, có cả phiếu mờicơ, cần không tôi cho! - Lạc Thiên đáp.
- Kệ tôi! Liên quan thá gì đến anh! Không phải vì thấy tôi đẹp nên anh sợ mấthả? - Chính xác thì có một lần anh đã vô tình đặt tay lên ngực cô.
- Nực cười! Cô chỉ đẹp với chị em Thị Nở thôi!
- Không thèm chấp với anh nữa! Đợi tôi vào lấy giỏ táo rồi đi ra!
- Khỏi, tôi vất nó ở cái đám vừa rồi! Mà tôi hỏi cô, cô vào trong đây làm gì,bắt tôi ngồi đợi hơn một tiếng đồng hồ? Cô ăn cháo? Cô buôn dưa lê? Cô là mỏkhoét à? - Người ta cũng thường hay nói về những cô gái có làn môi mỏng y xì.
- Tôi... tôi vào mua chai sampanh! Tiện thể thấy có quán cháo nên... tại mấyhôm nay tôi bị bỏ đói! - Có một điều mà Khả Vy tế nhị giấu, thực ra cô định vàoquán rượu thật, nhưng thấy người ta chơi trò đánh đáo rất thú vị, mải xem quênkhuấy thời gian, lại còn hò hét nên... đói. Thì đương nhiên phải ngồi vào một quánxá nào đó, định gọi anh nhưng không cần nghĩ cũng biết đời nào Lạc Thiên muốnngồi vỉa hè chè cháo, thế thì đi một mình là hay. Nói thật thì vào nhà hàng caocấp ăn cứ phải giữ kẽ phiền phức lắm, cứ tự nhiên ngoài đường là thỏa mãn nhất.
- Nhà tôi ngay cả một con cún cũng không bao giờ bị bỏ đói! Lần này tôi tha chonhưng không có lần sau đâu, ai đời chồng cô ngồi phỗng trông xe cho cô ăn uốngtùm lum à, chắc chắn cô phải lượn mấy quán ăn rồi nên mới bắt tôi ngồi chờ quálâu! Vô duyên! - Mặt anh trề ra so đo, vô thức nhắc tới từ “chồng” như một lẽtất yếu.
- Nhà họ Cao, cao lương mỹ vị, đệm là Lạc phải lắm ngô khoai sắn lắm mà từ hồinào tới giờ mỗi bữa lão quản gia cho tôi ăn có một bát cơm chẳng bõ dính răngvà cả việc phải trật vật với những chiếc váy vòng eo chỉ ních chừng 60 - 61,làm sao mà ăn nhiều được.
- Cô nói có suy nghĩ chút đi! Ai không cho cô ăn, thức ăn bày đầy trên bàn làthế, loại con gái sợ phát phì bày trò ăn ít thích bịa đặt. Tôi bảo này, cô đừnggiảm cân làm gì, lên kế hoạch chi tiết ra rồi lúc thực hiện không được thì lạinhồi nhét thức ăn, như thế chẳng mấy chốc cô thành con lợn giống thôi!
- Gớm, ai thèm giảm cân! Dáng tôi đẹp tôi không cần! Haiz, cái nhà anh khôngcho tôi ăn uống đầy đủ đấy! Cả sáng vật vã học ngoại ngữ, rồi học nấu ăn, nấumà không được ăn, đến trưa thì có mỗi mấy món nhàn nhạt, mà sao người giàu cácanh cứ thích ăn món cá không hoặc thịt sống thế chẳng thấy có miếng cơm trắngnào, thiếu năng lượng, đói chết đi nên tôi mới phải đi ăn cháo! Anh có biếtkhông cả tuần kể từ ngày có kế hoạch kết hôn, không hôm nào tôi không được nghỉngơi cả. Chạy đôn chạy đáo học hết cái này đến cái nọ, gì nữa, họ còn định bắttôi học đàn piano, ngâm thơ... tất cả chỉ tại cái thằng cha ấy! - Khả Vy hậmhực tuôn một tràng giang đại hải.
- Tại ai? - Lạc Thiên phát hiện ra mình sắp rước phải một cái loa làm việckhông biết ngừng nghỉ, nãy giờ cô ta vừa nói vừa tuôn mưa xuân xối xả, may màanh cao ráo, không thì cái mặt đẹp trai này thật là xấu quá đi thôi.
- Tại... à à... - Ý của cô là tên tác giả Triệu Đông Kỳ đó, nghĩ ra toàn nhữngthứ vụn vặt. Anh ta còn nói họ Triệu trong tên của cô lấy từ họ của mình, anhta coi cô như em gái và muốn giúp đỡ, giúp kiểu này thì ai theo được - tại...ông quản gia khó tính! - Không thể trách cô nói bậy, ông quản gia
Tôn phải nói là cực kì soi mói.
- ... - Lạc Thiên nghĩ một lúc, gia đình anh vẫn còn giữ một số nét cổ hủ màngười lớn tuổi gọi là nét đẹp truyền thống, một cô nàng quê mùa thế này khôngđua kịp là phải - thì đến bữa cô cứ ăn đủ hai bát là được, tôi chúa ghét nhữngđứa con gái nào suốt ngày kêu đói! - Đây cũng là hội chứng của mấy cô nàng quánbar, ăn ít kêu nhiều.
- Khỏi! Họ khó tính lắm! Hay là anh nói đỡ giùm tôi vài thứ đi, anh chỉ cần bảohọ: Khả Vy không cần phải học bồi tiếng Anh đâu, Khả Vy nấu ăn cũng không tồi,chẳng cần học nấu nữa, Khả Vy biết tưới cây, pha trà,... - Chuyển sang giaiđoạn nịnh nọt, cô di di hai lòng bàn tay làm vẻ thành khẩn. Cô cũng nịnh bợ vớianh chàng tác giả, tuy nhiên anh ta bảo rằng muốn làm dâu họ Cao phải chịu đầyải thế là quá nhàn hạ rồi, không đồng ý giúp - Đi mà
anh!
- Không!
Như một gáo nước lạnh hất trực diện, Khả Vy nuốt đắng cay vào lòng, được rồi,tên chồng này không nể nang ta thì sau này lấy nhau rồi sẽ biết mặt nhau. Cônghiến răng kêu cót két.
- Cũng đúng thôi! - Lạc Thiên bước chậm lại, đợi cô đành hanh đi lên - Muốn làmdâu nhà họ Cao, bà xã phải vất vả nhiều nhiều!
- Ay da! - Lườm nguýt anh một cái, cô tiếp tục bước.
Hai người ra tới nơi đỗ xe, phố phường lúc này dòng người hối hả về trở tổ ấm.Đường phố tấp nập, tiếng còi xe inh ỏi.
- Ơ! Cái xe của anh đâu rồi?
- Tôi cũng không biết! Vừa đỗ nó ở đây cơ mà? - Lạc Thiên thấy lạ, riêng biểnsố xe nhà họ Cao thì đám cảnh sát đều biết, Trường Tồn là công ty có máu mặt,bọn cớm vuốt râu cũng phải nể mặt cằm, thử hỏi có dám phạt xe của anh không. Màanh cũng đỗ nơi khuất, có ảnh hưởng tới giao thông đâu.
Tình hình cho thấy xác suất bị mất trộm là rất cao!
...
Và thời gian chứng minh điều đó là chính xác.
- Hây,... chẹp... chậc chậc! - Ngoài việc thở dài Lạc Thiên không có thêm bấtkì lời nào.
- Ơ! Cái xe của anh đâu rồi? - Khả Vy lặp lại câu hỏi sau nửa tiếng đứng tạichỗ.
- Cô... cô... một con Lếch xù của tôi bị hư đầu, một con Chevrolet bị bẹp mông,còn giờ là con Lamborghini cũng của tôi nốt không cánh mà bay. Cô giải thíchsao về việc này? - Lạc Thiên không còn gì để nói nữa, dù có là đại gia bạc tỷtrước tình huống này cũng không thể rộng lượng được.
- ... Hai cái xe kia đúng là tôi... tôi làm xí chúng - Vừa nói Khả Vy giả vờgãi chân, đứng lệnh về một phía, mặt nhăn nhó như quả táo tàu - Nhưng chỉ cầnđem tới cửa hàng bảo hành là được thôi mà, chúng vẫn còn rất mới. Hì hì, còncái xe Lam bo gì gì ấy đâu thể vội vàng kết luận được, anh đâu chắc là nó bịmất chứ... chúng ta đứng đợi ở đây thêm chốc nữa, hì hì! - Ánh đèn cao áp phảnchiếu trong mắt cô một thứ sắc màu long lanh ngấn lệ, chưa bao giờ cô làm mấtmột thứ gì to tát đến nỗi không thể cầm nắm được.
- Tiểu thư Triệu, cô tính thế nào? - Nếu cô ta tỏ ra hối lỗi thì đúng là cũngnên xem xét, dù gì sự việc đã lỡ, kiểu gì kẻ trộm xe khi biết chủ xe là ai tựkhắc đem trả hoặc cũng tìm cách liên lạc để giao dịch tiền chuộc, nhưng cái bảnmặt cô ta thật đáng ghét. Vừa rồi còn tự cao tự đại để yên cho người khác nóianh sợ vợ, được rồi, để xem lần này ai sợ ai.
- Thực ra thì... tôi... đấy là tại anh bất cẩn đấy chứ, anh vào trong chợ màkhông kêu người ta trông xe cho. Mà nếu đóng kín cửa kính thì làm sao trộm nólòi vào trong mà thực hiện hành vi chôm chỉa được! - Người hơi rụt lại, Khả Vyđùn đẩy trách nhiệm. Việc tên trộm nào đó dùng kim đa cấp chọc ổ khóa và việcLạc Thiên vô tình để chìa khóa sơ cua bên trong hộp xe nếu trùng hợp xảy rađúng là lỗi không biết tại ai.