Old school Easter eggs.
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 17.02.25 PM


- Quản gia ! Muộn rồi, ông dẫn Khả Vy đi nghỉ, mai có nhiều việc cần làm !

Nói rồi ông bà Cao về phòng, Lạc Thiên lững thững lên tầng, còn lại Khả Vy dèdặt bám đuôi ông quản gia. Ông ta chỉ cho cô một căn phòng được dùng làm nơidừng chân cho khách quý trong nhà, đưa cho cô một vài thứ để học thuộc. Mãimười lăm phút sau mới có tiếng đóng cửa, cuối cùng vị quản gia mới an tâm đểKhả Vy lại. Đúng là người già cẩn thận và kĩ tính, Khả Vy thở dài thượt, cầmtrong tay một lốc giấy tờ liên quan đến chữ « Cao », nào là xuất xứ gia đình,gia thế gia tiên,… Thôi ngủ cái đã mai tính sau. Một ngày dài dằng đẵng khéplại trên chiếc giường công chúa, Khả Vy chìm vào giấc ngủ.


1.3. Chồng ơi là chồng!



- Cộc cộc cộc !



Tiếng gõ cửa bên ngoài vọng lại. Khả Vy vẫn đang say sưa ngắm nghía dung nhanvà các thứ đồ đắt tiền trang trí trong phòng. Quả thực là nhà có thế, bất kìthứ gì kể từ tấm lót giày, đồng hồ treo tường đến những họa tiết văn phong tỉmỉ,… tất cả đều toát lên vẻ kiêu sa giàu có, Khả Vy ngồi cười một mình, tự khenmình có phước lớn.

- Tiểu thư xuống ăn cơm ! Mọi người đều đã đợi ở dưới nhà !

Thấy vậy cô cũng vội vàng mở cửa, vừa nhìn thấy cô lão quản gia không hài lòngvới cách chào hỏi thông thường đó, cô đổi ngay lại. Từ tốn mỉm cười, phải nhớlà mình danh giá, mình có học, nhã nhặn, điềm tĩnh và thanh cao. Úi giời ơi,lằng nhằng rách việc quá, bụng cô đang réo ầm ĩ đây.

- Tiểu thư đã hoàn thành cuốn sách hôm qua tôi đưa chưa ?

Sớm muộn cũng là cô chủ rồi nên quản gia Tôn cung kính, ông cũng không hài lòngvề cô gái này cho lắm nhưng có vẻ cô ta biết điều và cũng biết vâng lời.

- Dạ, hoàn thành gì cơ ? À à, bác cho cháu xin lỗi, tại cháu mệt quá nên ngủquên chưa kịp đọc ạ ! - Khả Vy mới nhớ ra, cô đã dậy từ sớm, nghĩ không có việcgì làm mà nhốt mình trong phòng lôi phấn son tô tô vẽ vẽ lên mặt, quên khấyviệc học thuộc gia môn nhà họ Cao.

- Ay da, thôi được rồi, cũng may ở dưới toàn người nhà, tôi sẽ chỉ cho cô,nhưng nhớ lúc nào rảnh phải đọc nghiền ngẫm các quy tắc trong nhà này đấy !

Bước xuống cầu thang, Khả Vy hơi run run một chút, cảm giác chính là đi ra mắtgia đình nhà chồng, cô chậm rãi bước.

- Vy Vy, đêm qua con ngủ ngon chứ ?

- Dạ, bác ngủ cũng ngon ạ ?! - Theo lời dặn thì cha mẹ chồng sẽ gọi cô như concái trong nhà, còn cô khi chưa nhập môn thì cần giữ lễ. Ông Cao cười hiền bảoLạc Thiên đẩy ghế cho con dâu.

- Vy Vy ? À, chính là chị dâu tương lai của em đây mà ! - Lạc Nhã tươi cườiniềm nở - Không ngờ anh Thiên lại muốn lấy vợ sớm quá xá!
Lạc Thiên lườm cho em gái mình một cái, bỏ ngoài tai mấy lời giao tiếp, nhìn côvợ tương lại không chút thiện cảm.

Khả Vy lúc này mới đếm xuể mười hai thành viên tạm thời trong gia đình này. Nóitạm thời bởi vì đây chưa hẳn là bữa cơm gia đình đón cháu dâu nên các cụ bô lãokhông tới, chỉ có con cháu trong nhà thì cố gắng bố trí thời gian để góp mặt.

- Triệu tiểu thư, để tôi giới thiệu các thành viên cho cô - Lão quản gia bắtđầu - Đây là cậu Lạc Trung, con trai trưởng của nhà họ Cao, cậu ấy đang giữ vịtrí phó Tổng công ty Trường Tồn.

- Chào anh ạ !



- Đây là cô Lạc Nhã, tam tiểu thư, cô ấy hiện đang giữ chức giám đốc khu vựcphía Bắc.

- Chào chị ạ !

- Ấy, không dám, cứ gọi mình là Lạc Nhã là được rồi, dù sao Vy Vy cũng sắp làmchị dâu !

Khả Vy có chút ái ngại trong lối giao tiếp bởi Lạc Nhã hơn tuổi mình.

- Tiếp đến là cậu Lạc Tâm,… Lạc Dĩnh,… Lạc Ngôn,… Lạc Nhi,…, Lạc Mỹ,…, Lạc Kiệt…

Thôi, đến đây thì Khả Vy không còn nhớ nổi ai với ai nữa, cả nhà mà toàn lạcvới chẳng khoai, chóng hết cả đầu. Cô cứ vâng vâng dạ dạ cho qua lệ. Lão quảngia thao thao bất tuyệt, người quan trọng nhất thì không thấy nói, đến giờ nàycô cũng vẫn chưa biết chồng mình làm cái gì ở công ty, có khi lại kiểu như cậuhai chơi bời vô công dồi nghề chìa tay xin tiền mẹ mỗi sáng. Có vẻ như thế lắm.

- Được rồi, quản gia Tôn cứ để em ấy tiếp xúc với chúng tôi nhiều sẽ quen, chứông cứ nói vậy thì chẳng có ai nhớ nổi đâu ! Em dâu dùng bữa đi ! - Lạc Trungnhìn vào sự tập trung nơi đồ ăn trong ánh mắt của Khả Vy hơn là dỏng tai nghe,anh lịch sự gắp cho em dâu tương lai một miếng ngon.

- Chị hai, chị và anh hai quen nhau trong hoàn cảnh nào thế ạ ? Chúng em tò mò lắm! - Lạc Kiệt và Lạc Mỹ kháo ầm lên, thật là bất ngờ khi anh trai lại chọn khẩuvị hương đồng gió nội thế này.

- Mấy đứa trẻ này, đừng có nhiều chuyện, Vy Vy vừa mới về còn chưa quen khíhậu, các con hỏi ít thôi ! - Cao phu nhân sợ rằng sẽ để lộ điều gì đó nên dẹpngay những câu hỏi về sự gặp mặt trước đó của đôi vợ chồng sắp cưới, bà lảngsang chuyện khác.



- Bác à, để cho chúng con hỏi han hai người một tẹo thôi ạ ! Anh hai tìnhtrường như thế mà lọt lưới chị Vy thì quả là một câu chuyện đáng để kể, con còncứ tưởng anh ấy và chị Nhược Lam sẽ thành một đôi cơ ! - Biết rằng ông bà Caochỉ khó tính với người ngoài còn trong nhà rất dễ tính nên Lạc Kiệt truy hỏiLạc Thiên đến cùng, kể cả bây giờ chưa hỏi ngay được thì cậu trai này sẽ còn đitheo mà dò mãi.

Lạc Thiên dường như dị ứng tới hai từ « Nhược Lam », anh không thích nhắc tớicái tên đó bởi nó quá đỗi quen thuộc rồi, nó sâm đậm bưng đầy trong con tim tớinghẹt thở. - Yêu là lấy, thế thôi ! - Một câu trả lời dối từ trong ra ngoài,nhưng anh biết nói gì hơn chứ. Chẳng lẽ lại nói rằng cô ấy bỏ anh vì một ngườicon trai hèn mọn thì anh bắt chước tìm một cô gái chẳng ra sao để gắn kết.



Có một thực tế mà ông Cao là người tường tận rõ nhất. Xét về vai vế nhà họTrịnh và họ Cao, Nhược Lam với Lạc Thiên là đôi thanh mai trúc mã, vừa vai phảilứa. Ông và phu nhân đều coi cô ấy như con cái trong nhà, nhưng có lẽ vì sự quáthân thiết ấy đã ngăn cản ông không thể nhận một người con dâu như thế, vànghiễm nhiên ông thà chấp nhận một cô con dâu như Khả Vy còn hơn, một phần đểchia cắt tình cảm của đôi tình nhân trẻ.



- Chị Vy, chị kể cho chúng em mở mang tầm mắt đi ạ ! - Lạc Mỹ nhõng nhẽo.

- Mỹ Mỹ, con ngồi im đi nào ! - Ông Cao nhếch mắt.

- À, thực ra là có chút thú vị ! - Khả Vy vốn thẳng thắn, ai hỏi gì thì nóilấy, dù sao cô cũng được ôn lại kế hoạch B đến nỗi khắc cốt ghi tâm rồi, bắtđầu : - Anh ấy gặp chị trong một buổi party của một người bạn tên Antony.



Biết rằng tên chồng đang vắt óc tìm xem mình có người bạn nào tên như thếkhông, Khả Vy lén huých nhẹ vào người ngồi cạnh là anh. Chắc chắn Antony chỉ làsản phẩm của trí tưởng tượng.

- Anh Antony là người Pháp gốc Ý, anh ta học khóa 47, đại học Columbia, có sởthích đánh tennis, những buổi chiều anh ta thường chạy bộ bên dòng sông…

- Nàng ơi, bỏ qua cái sơ yếu lí lịch của người ta đi ! - Lạc Thiên không nóinên lời nhưng thầm nhắn nhủ qua đôi mắt. Từ « Nàng » không phải lấy từ cáchxưng hô chàng và nàng thân mật mà là nàng hai lúa, một cách châm biếm.

- À, - Khả Vy hiểu ý - hôm ấy chị mới chân ướt chân ráo tới New York, đáng lẽphải vào phòng lẻ 401 thì lại đi nhầm tới phòng đối diện đang hội hè. Thế đấy,quả thực rất tình cờ - Khả Vy cũng giỏi khua chân múa tay, cô nhập tâm vào câuchuyện như chính mình đã từng trải - Trong khi những cô gái với nhiều màu dakhác nhau vận các món đồ lụa là váy vóc, mà chị cứ áo sơ mi quần kaki đóng hộp,chưa kịp hiểu ra vấn đề thì một người phục vụ vô tình làm đổ rượu vang lênngười, anh Lạc - Thôi chết rồi, quả thực Khả Vy đang quên mất tên chồng mình làgì. Bộ nhớ đệm trong não không tài nào nghĩ ra, chỉ tại lão quản gia nói nhiềuLạc quá mà giờ ngay cả một chữ cũng không nặn nổi ra miệng. Trí nhớ cô vốnkhông tốt, hơn nữa mọi người đổ dồn mắt nghe cô nói khiến tâm trạng không tránhkhỏi sự lúng túng. Bên cạnh đó thức ăn ngon cũng là một tác nhân khiến đầu ócmụ mị. May mà cô còn phân biệt được con trai cả và con trai thứ nhà họ Cao, à,một người là Lạc Trung, một người là Lạc Thiên. Nhớ rồi. Nhưng… ai là Lạc Trungvà ai là Lạc Thiên thì tự dưng quên béng. Ngộ nhỡ nói nhầm thì…

- Ha ha ! Có phải sau đó Lạc Thiên lịch thiệp đưa áo khoác và dìu em vào nhàtrong phải không ? Thảo nào… bữa tiệc tối qua là em chủ định bảo anh kéo em đi! Ha ha, anh lúc đấy cũng không hiểu vì sao em lại nói là « Này anh, cởi áo chotôi mượn ! », rồi còn « Đưa tôi đi » nữa ! Thì ra là hai đứa muốn ôn lại chuyệnxưa.

Lạc Trung giờ mới hiểu, anh cười trước sự ngại ngùng không thể tả của Khả Vy,má cô đỏ hồng lên. Gượng chết đi được, đã thế anh chàng thiếu gia này còn ômbụng cười làm cô cũng vờ hùa theo :

- Ha ha, hài quá ! Em thích gây bất ngờ cho người khác ấy mà ! Ha ha !
Khả Vy cười được hai tiếng thì lập tức bắt gặp ánh mắt trừng trừng của vị quảngia và phu nhân. Cô lại im phăng phắc. Lạc Thiên tỏ ra khó chịu, anh giả vờ ehèm một tiếng. Nhận xét ban đầu của anh về cô quả không sai, con gái con đứa màvô duyên.

- Có gì đâu, em cứ cười thoải mái ! Nhà mình toàn những người vui tính ! Cứ nhưcon bé Nhược Lam ấy, đến nhà chơi mà cứ chọc cả nhà cười hoài ! Em chỉ ở nhànày mấy hôm là sẽ cười tưng bừng ấy mà !

- Thôi đi, ai chẳng biết anh quý Nhược Lam, đừng có nhắc đến tên cô ta nữa, vợtôi… cô ấy không thích cái tên đó ! - Lạc Thiên nói gằn giọng, ngay sau đó anhgắp cho Khả vy một cái đùi gà mập bự - Ăn đi em !

Đấy, cứ thế này thì Khả Vy đã cho một chân vào nhà họ Cao rồi.

*

Sau khi bữa ăn kết thúc thì mỗi người một việc. Ông Cao cùng ba người con vàcác cháu tới công ty, Lạc Kiệt và Lạc Mỹ còn là sinh viên nên đi học. Khả Vy ởlại nghe giáo huấn.



Lạc Thiên chân đi khập khiễng, có người quan tâm hỏi thăm nhưng anh nhất quyếtkhông nói lí do. Khả Vy chẳng rõ có phải do mình không nhưng bộ mặt tỉnh bơ củacô làm anh ngán ngẩm.

- Haiz, ta đã dặn cô bao nhiêu lần rồi, tuyệt đối không được nói quá nhiều,cười quá to và vào hùa theo người khác. Cô vừa có để ý không,


Lạc Trung được phép cười lớn bởi nó là đàn ông con trai, nó là sếp lớn, tiếngcười đồng thời thể hiện phong thái giàu sang, còn cô, cô là thục nữ thì chỉ népsau vạt chồng thôi. Tôi chỉ dám mong cô không làm Lạc Thiên mất mặt. Ở cô nhiviện chẳng có nề nếp gia giáo gì hết, thế nên vào cái nhà này cô phải tự biết ýbiết tứ để che lấp cái thân phận của mình đi ! - Cao phu nhân cao giọng, bàkhông hề coi Khả Vy là con dâu.

- Vâng ạ, cháu sẽ cẩn thận hơn.

- Bây giờ thì tiếp tục bài học của mình đi !

Khả Vy bắt đầu chạy sô.

• Từ 8 - 10 h : Học tiếng Anh.

- Cháu phải bồi tiếng Anh ạ? Hello, How are you?,...



Khả Vy phải nhồi cả một cuốn tiếng Anh giao tiếp trong thời gian ngắn. Họ yêucầu khi xã giao cô phải “chèn” một vài từ vựng thông dụng kèm tiếng mẹ đẻ đểcho người ta biết: Triệu Khả Vy đã từng là một du học sinh.

Cũng chỉ tại tên chồng chết tiệt, nếu đóng theo kế hoạch A thì đâu phải lằngnhằng thế cơ chứ.

• Từ 10 - 12 h : Giờ của nữ công gia chánh.

Bắt đầu là các món ăn truyền thống, sau đó phải học thêm các món ăn của thếgiới. Người Ý người ta thích ăn mì, phải biết xào mì, người Nhật chuộng sushi, thếthì còn chờ gì nữa, học thôi. Người Hàn không được quên món canh rong biển,...Riêng thời gian này Khả Vy phải tốn rất nhiều thời gian, từ ngày này qua ngàykhác.

Thế mà Khả Vy cứ tưởng phương Tây họ ăn đơn giản, ốp hai lát bánh mì, phết ítbơ là được, ai ngờ đâu...

• Từ 14 - 16 h : Ôn tập

Mấy hôm trước đã học gì thì hôm nay đem ra ôn lại, cách pha trà đạo, cách róttrà, cách thường thức. Không có thú vui chăm hoa thì nghệ thuật bon sai đâu,phải biết. Tango, dancesport, điệu Latin cứ thế mà phô diễn,...

Trước đây khi ăn một viên ô mai, cô thường bốc và nhét vào miệng dễ dàng, thếmà giờ phải cầm viên kẹo sao cho những ngón tay thật điệu, ngón út phải duỗithẳng, nhẹ nhàng mở cằm và đặt vào giữa lưỡi, tận hưởng hương vị một cách từtừ. Trước đây hay hái trộm mấy bông hồng để cắm trong phòng thì giờ phải lướtnhững ngón tay mảnh khảnh qua từng cánh hồng, đặt chiếc mũi cảm nhận hương thơmdùi dịu của tinh hoa,...

*

Lạc Thiên kết thúc công việc sớm hơn dự tính, tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì.Từ sáng tới giờ những cô nhân viên luôn nhìn anh với ánh mắt nuối tiếc, dườngnhư thông tin anh sắp kết hôn đã lên sàn khua mép của các bà các chị buônchuyện từ công ty mẹ lan tới công ty con. Điều này khiến anh không hề thích,lấy vợ thì sao chứ, lấy vợ mà như ở tù và bị bọn đàn ông chưa vợ nhìn với ánhmắt coi thường thì còn gì là cậu hai nhà họ Cao này nữa.

Đã có vài cuộc gọi từ mấy công tử chơi bời trong hội sát gái nhưng Lạc Thiênđành khất sang tuần. Tuần này anh phải lo việc hậu thế. Biết ngay mà chiều nay phảiở nhà với cha mẹ và cô vợ “quê mùa”, thôi thì cố gắng mấy bữa để ăn chơi dàidài.

- Thiên à, bác thấy trán cháu có chữ Hỷ đấy! Đi đâu mà vội vàng thế? Ha ha, hômnay gia đình bác có vẻ làm phiền cháu rồi! Các bác đang định đến nhà cháu chơiđây!

- Vâng! - Lạc Thiên không nói gì, trong lòng mang nhiều mối rối không tài nàogỡ bỏ. Đáng lẽ có một ngày anh được gọi hai người lớn tuổi này là cha, là mẹ.

- Anh Thiên, anh chưa trực tiếp giới thiệu chị dâu cho em đâu đấy! - Nhược Lamkhông thể nói to hơn, trong lòng anh nghĩ gì cô đều thấu, tình yêu này đâu phảichỉ của riêng mình anh.

- À ừ! - Lạc Thiên không hề liếc nhìn cô lấy một lần. Chỉ cần nhìn thôi tráitim anh sẽ kêu gào dữ dội, rồi sẽ rỉ máu đau đớn, nên tốt nhất hãy coi cô làphù du.

- Chân anh bị...?

- À không có gì, bị một vật thể lạ cắm lủng ấy mà! - Anh chẳng buồn giải thích,càng không muốn nói là cô vợ mình gây ra. Thêm cả Lạc Trung là năm người tan sởlên xe về nhà họ Cao.

*

- Úi ông trời ơi! Cứu con với!!!!!!!!!!!!!!

- Kẹp chân phanh đã!



- Không được! Em không làm chủ được vô lăng.

- Tôi bảo cô phanh chứ đâu phải rồ ga?!



- Con xe điên kia ai đang lái vậy? - Lạc Trung cùng Nhược Lam vừa đỗ xe vàogara đã chứng kiến toàn bộ màn xiếc của chiếc xe được coi là nồi đồng cối đáhết quẹt vào tường rồi lại chà đạp lên vườn cỏ kì công chăm sóc.



Tiếng máy nổ nhộn nhịp hay inh ỏi cả một góc vườn. Chẳng khác vó ngựa quânNguyên, bánh xe đi tới đâu hoa tàn như ngả rạ. Hàng cây dừa cảnh trồng dọc haibên lối đi thì đến ba bốn cây bị xe tông đổ rạp, gia nhân người làm đều co giòẩn náu tìm cho mình chốn an thân.

Chiếc xe con của Lạc Thiên vào cổng cách xe trước 50m thì chuốc họa vào thân.Một bóng xám bạc quẹo đột ngột và đi ngược chiều với tốc độ cao. Anh vội vàngtáp ngay sang phải để tránh cơn thịnh nộ không rõ nguyên nhân của chiếc xe hiệuToyota kia. Tưởng thế là an toàn, ai dè chiếc xe ấy lại muốn chạm mui xe này.

- Cô rẽ phải mau, không thì đâm vào chiếc xe trước mắt đấy!

- Nhưng em không rẽ được, càng quành nó càng lao trái!

Hai người ngồi trong chiếc xe xám bạc tranh luận nhiều nhiều, đến nỗi mà ngườitrung niên kia bất lực phải giằng lấy bánh lái. Xe của Lạc Thiên chỉ cách chừng5m, anh đã cố đi chậm và yêu cầu hai bậc phụ huynh nhà họ Trịnh thắt dây antoàn cẩn thận. Giờ muốn quay đầu xe lại cũng khó, cần thời gian và diện tích,anh nắm chặt vô lăng có chút lo lắng.

- Brừng !!!! - Động cơ xe Toyota vẫn tiếp tục chạy, duy chỉ vị trí đã yên ổn.Sau khi lộn hai vòng và nhờ chiếc bánh xe bị nổ lốp kịp thời hai người trong xemới hoàn hồn. Thở dốc.

- Chịu thôi, mười lăm năm vào nghề tôi chưa từng gặp phải người nào như cô đây!- Bước xuống xe, thầy giáo dạy lái xe lắc đầu, chỉnh đốn lại quần áo, thức ăntrong người tuy đã cư ngụ chừng ba tiếng mà quấy rối cả khoang tiêu hóa.

- Em thành thật xin lỗi thầy! - Khả Vy cúi ngằm, không nhờ người thầy ngồi cạnhnày thì có khi cô đã húc vào cả hàng rào sắt hoặc chiếc xe đối diện rồi.

- Thôi thôi! Tôi không thể tiếp tục vật lộn nữa! Chắc tôi già rồi! - Rõ mớingoài bốn mươi mà thầy Viên đã khuất phục trước sự cứng đầu của Khả Vy. Nửatiếng vừa qua đúng là một đoạn đường dẫn tới địa ngục, toàn bộ hai bên vỏ xe bịxước hết, mui thì bị lật, chẳng còn thấy biển số và thương hiệu xe.

- Có chuyện gì vậy?



Bởi vì có Nhược Lam đứng ở phía xa nên Lạc Thiên mới tỏ vẻ gần gũi bất đắc dĩvới thứ quê mùa biết nói kia. Anh dìu hai bậc tiền bối xuống rồi đi tới dò xét.Nhìn Khả Vy từ trên xuống dưới, tóc tai rối bời, mồ hôi nhễ nhại.

- À à, mong các bác thông cảm, cô Triệu mấy lâu nay quen lái xe bên trái nên vềnước chúng tôi muốn để cô ấy quen dần các tập tục giao thông nước nhà. - Lãoquản gia đi tới trình bày với cậu chủ cũng là với đối tác làm ăn gia đình họTrịnh.



Trên thực tế Khả Vy cần phải học lái xe bởi một công dân du học nước ngoài cóđiều kiện khá giả không lẽ gì lại không thể đi ô tô. Trước khi bắt đầu thựchành lái xe, thầy Viên đã dạy cặn kẽ các thao tác xử lí tình huống thường gặp,thầy tự tin có thể đào tạo được cô gái này, nhưng có vẻ cô hơi bị tối dạ vàương bướng.



- Vậy à? - Phu nhân nhà họ Trịnh thở mệt - Bác cứ tưởng cháu du học ở Hoa Kỳcùng Lạc Thiên...

- Không không, tiểu thư Triệu phần lớn sống ở London nên bằng lái xe cũng dochính quyền sở tại cấp, thói quen lái bên trái vẫn chưa sửa được! - Vẫn là lãoquản gia đứng ra tiếp lời.

Thầy Viên lờ đi, còn Khả Vy cũng chẳng hiểu mấy người họ nói gì. Trong kế hoạchcô là du học sinh bên Mỹ cơ mà nhỉ, xem ra tầm nhìn của cô vẫn còn hạn hẹp vàếch ngồi đáy giếng lắm.

- Chậc! - Lạc Thiên cũng chỉ biết lắc đầu, biết thế này anh đã đích thân đichọn vợ.

Khả Vy phóng tầm nhìn ra xa, ôi thôi, tan hoang cả một bãi cỏ xanh mượt. Cô vừamới ở nhà họ Cao chưa hết một ngày mà đã làm vỡ một cái bình trà cổ, mẻ cái lụcbình lớn bày ở phòng hưởng nguyệt, và tiêu điều khu vườn. Kiểu này chắc chắn sẽbị phạt nặng rồi, một khi những vị khách quý này về...

- Này, tóc! - Nếu là một cô gái nào khác Lạc Thiên sẽ phóng thoáng mà vuốt lạimái tóc mềm cho, tuy nhiên cô vợ này thì không đáng để động tay. Anh nói thế đểcô ta tự biết mà chỉnh trang sắc đẹp.

- Ha? - Khả Vy trố mắt, lòng cô đang sợ muốn chết đây, lão quản gia vừa dùngánh mắt sắc lẹm để hành hình.

- Haiz! - Thở dài, anh phải đích thân đặt úp bàn tay lên mái đầu cô, cánh taykhỏe mạnh không thương hoa tiếc ngọc cộp vào hộp sọ, vuốt xuống theo làn tóc -Nhìn tóc cô như con điên ấy! - Nói rất nhỏ, anh áp mặt lại gần cô, chỉ bởiNhược Lam đang tiến lại gần.

- Thầy Viên, chuyện này là sao? - Lạc Trung bước tới, anh học lái xe từ ngườithầy này, ngay cả Lạc Thiên hay Nhược Lam cũng đều do thầy đào tạo cả, do vừarồi đứng ở xa chưa nghe rõ lí do tạm ứng của quản gia. Chẳng ai ngờ thầy lại bịhóc xương ở cô học trò kia.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0010/Giây
Timeout: 14.3%
U-ON C-STAT1/2/1711