- Thì cứ nói thử xem nào, để anh đánh giá trình độ của ông thầy !
Khả Vy không đủ năng lực để hoa mĩ ý nghĩa của các từ chọn làm tên, cô liếcngang lấy ý tưởng - Ông ấy bảo phải chọn ngày đặt tên mới ra, chừng bảy támtháng nữa ấy, còn giờ cứ gọi là ba chấm là được rồi !
- Sao lại thế ?
- Thì người ta vẫn chọn giờ lành tháng tốt để làm chuyện lớn, anh muốn conthông minh tài giỏi thì chờ đợi có vài tháng đáng gì đâu.
- Vậy con có hợp tuổi với chúng ta không ? Chắc là quá tốt rồi !
- Ờ thì xem ra cũng tốt, nhưng ông ấy phán rằng anh đừng nhắc đến bé nhiều quá,cũng đừng thể hiện thái quá với tôi ! Kì cục lắm !
- Việc đó thì liên quan gì đến ? Anh thương con thì…
- Phải vía đấy ! - Khả Vy chặn lại ngay.
- Ui, vậy thì phải kiềm chế nỗi nhớ à ?!
Lạc Thiên mặt buồn rượi rượi, ê chề.
- Còn gì nữa ?
- Thế thôi ! - Nhưng thời gian cô đi khá lâu, đành tiếp diễn - À, anh thấy máitóc tôi thế nào, ông thầy bảo tôi cắt phăng đi sẽ sinh con trai !
- Hừ, con nào chẳng là con, trai hay gái đều được hết !
Lạc Thiên không hài lòng vì lối quan niệm lạc hậu gắn rễ trường kì từ thế hệnày qua thế hệ khác. Điều đó đôi lúc khiến Khả Vy quên mất anh sẽ bỏ mình, vàcái gia đình này là sự thật. Nếu có anh trong đời, cô sẽ chẳng còn lo sợ gì cả.
- À, ông thầy bảo Lạc Ba Chấm rất xinh, giống… mẹ mà ! - Khả Vy muốn thay đổikhông khí nhưng câu nói đùa lại khiến chính bản thân e thẹn, cô đáng lẽ khôngnên nói sai sự thật như thế.
- Đương nhiên rồi ! Thêm nữa dê con còn đáng yêu và cá tính như em nữa ! - LạcThiên không hề tâng bốc, anh nói theo đúng mình nghĩ.
- Anh tập trung ăn đi để tôi còn dọn ! - cô nhắc nhở anh cũng là nói mình.
- Để anh rửa ! Em đi nghỉ ngơi đi !
- Ai lại làm thế !
- Thì sao chứ ! Phải làm gương cho con trẻ học tập !
Lạc Thiên nói là làm, anh cương quyết không cho cô động vào. Bát đĩa khi chodầu rửa bát trơn tuột, nhưng anh cố gắng làm cẩn thận để không không phải đụngtay chân.
Nói gì thì nói, khi người nào về phòng người nấy, anh có chút băn khoăn rằngtại sao Vũ Gia Minh lại tách khỏi bữa tiệc sớm và Khả Vy phải lấy cớ đi ra bằngcách khác, đi xem bói cũng đâu đến nỗi lâu la và dùng tới con xe mô tô chuyênđua đường trường. Lạc Thiên chống cằm nghĩ ngợi, Triệu Đông Kỳ rồi Vũ Gia Minh,cô vợ của mình chưa ý thức được việc kết hôn thì phải, cô ấy không thấy mình «tỏa sáng lù lù » hay giả bộ phóng nhỏ mình lại, được rồi, đã đến lúc lấy lại vịtrí của một người chồng.
- Mở cửa !!!!
Khả Vy đang tiếc hùi hụi cái điện thoại, sấy khô, dùng bông gòn lau sạch sẽ mànhình và pin, đủ mọi cách nhưng đều vô hiệu. Tiếng thùm thụp dứt cô ra khỏi việctra cứu giá sản phẩm trên quyển tạp chí công nghệ, cô ra khỏi giường vặn nắmđấm.
- Anh… ôm gối sang đây làm gì ?
Lạc Thiên trong bộ đồ ngủ dài tay cứ thế đi vào sâu trong phòng, lấn át từngbước chân cô.
- Ngủ thôi, vợ ! - Anh ném cái gối của mình lên giường, cười hiểm rồi nằm phịchxuống như một cây cổ thủ bị đốn rễ đổ rạp.
Khả Vy chống tay hai bên hông, một lần Triệu Đông Kỳ đã từng nói, LạcThiên tưởng mình đã mang thai rồi đâu có lí gì lại… ôi cái đĩa, cô lại nghĩ đếnnhững chi tiết trong đó. Không nói không rằng, cô tự động thoái lui.
- Vợ à, để đảm bảo chất lượng của giấc ngủ, anh đã khóa các phòng lại rồi,phòng anh, phòng khách, cả bếp nữa… em không cần kiểm tra đâu !
Khả Vy lườm anh một hồi, quả đúng, cô đi kiểm tra, cửa phòng bên đã bị khóa.Giữa phòng khách có cửa kính cũng đều bị đem ra trưng dụng hết, nếu muốn ngủchỉ còn giường của cô và mặt sàn.
- Anh định giở trò gì ? Tôi… có võ đấy !
Lạc Thiên hẩy mũi, kể cả cô có theo học mấy lớp võ Karate, Taekwondo, cũng chỉlà hạng xoàng với anh, mấy cái trò học cứ vung tay khua chân loạn xạ ấy làm saođịch nổi bản năng chiến đấu của con người. Anh hào phóng tặng cô thêm vài nụcười tít mắt.
- Ơ kìa ! Lên đây ! Anh có ý gì đâu, chúng ta là vợ chồng, lại có em bé rồi thìcòn gì phải xấu hổ nữa đâu nhỉ !
- Tôi cấm anh chạm vào tôi đấy ! Có con thì sao… nào… !???
Khả Vy định gọi cho Triệu Đông Kỳ cầu cứu nhưng điện thoại hỏng rồi còn đâu, côbiết làm sao bây giờ. Lạc Thiên trước mặt cô như một con sư tử hung tợn, giápmặt là không có đường sống.
- Hay nhỉ ! Anh có ăn thịt em đâu, chúng ta đơn giản ngủ chung thôi ! Đấy, emnghe thấy tiếng gì không ? Dê con đang kêu nhớ bố kìa !
- Anh dừng trò đùa lại đi, chúng ta không thể ! - Cô ré lên phản đối.
- Thôi nào, chúng ta sống với nhau cả đời cơ mà, tắt đèn đi ngủ đi ! - LạcThiên hiểu trong lòng cô đang hình dung mình là một con sói già hiểm ác, nhưnganh nào phải hạng người thế. Cần phải cho cô biết anh là con gấu ôm có thânnhiệt 37ºC, ở bên cô mọi lúc mọi nơi.
Khả Vy lắc đầu rùng rợn, cô uy hiếp :
- Tôi đếm từ một đến ba anh không ra khỏi giường thì tôi méc… Cao phu nhân đấy!
- Tùy em thôi ! Anh chẳng làm gì sai trái cả, hơn nữa Cao Lạc Ba Chấm là niềmtự hào của Cao gia thì có gì phải báo cáo ! Thôi vậy, anh nằm trong vòng nămngang tay này, em nằm bên, anh tuyệt đối không sang ngăn ! - Lạc Thiên sải bàntay rộng ngăn cách. Anh nhường chăn cho cô và không động tới, cốt là muốn xíchlại khoảng cách, theo cách nói đương thời gọi là hâm nóng tình cảm vợ chồng,như chuyện hồi chiều cô có thể hỏi Gia Minh địa chỉ và bảo anh đưa đi cũng đượcmà.
Khả Vy vẫn đứng suốt năm phút, Lạc Thiên đã nhắm mắt, hai tay anh ẩn trong vòngkhoanh của nách. Cô biết mình không chịu thì cũng chẳng xoay chuyển được. Đãthế thì hằm hằm leo lên giường, cố tình tạo sóng cho tấm đệm lò xo, được rồi,cô sẽ đẩy anh xuống sàn cho biết mặt.
- Như thế mới là vợ ngoan chứ ! - Lạc Thiên mắt mở thao láo, anh đưa tay đặtdưới gáy chẹp miệng.
- Anh đừng có mơ !
Khả Vy nghiến răng cót két, cô nện một cẳng chân từ trên cao giáng xuống, duỗithẳng khiến tấm đệm nhún mạnh. Hai người, một người mặc bộ pijama sặc sỡ, mộtngười mặc bộ chấm bi nhỏ đang dùng mắt để đo sức bền của nhau.
- Em muốn lấn sang bên anh thì tùy, anh không cấm ! - Lạc Thiên khẽ nhói đaukhi bị hành xử lên chân, anh kéo xếch cổ đức lên giảm bớt tính ngay ngắn củachiếc áo, - Nóng quá nhỉ ! Tháng mấy rồi mà vẫn nóng như lửa ! - Rồi tiện taytháo bỏ chiếc cúc trên ngực và chiếc dưới cùng, để lộ phần ngực chắc khỏe vớicái rốn tròn khêu gợi. Hàng mi khẽ động đậy gợi cảm hứng.
- Nóng thật ! - Khả Vy cầm lấy điều khiển chỉnh nấc nhiệt độ - Tự dưng lại muốnđông sang, tôi để 18ºC nhé, ừm… để 15ºC ngủ cho đã ! - Để xem hắn còn dám ănmặc mát mẻ không ?
- Không vấn đề, chúng ta dùng chung chăn nhé ! Cho Lạc Ba Chấm được gần papihơn ! - Anh nhìn vào chiếc chăn mỏng và ao ước nhận được sự chia sẻ.
- Khỏi ! - Khả Vy hủy lệnh giảm nhiệt độ, cô tức mình nằm xuống chùm chăn kínmít, ngủ thì ngủ, sợ gì.
Lạc Thiên lắc đầu ha hả, vươn tay tắt đèn chê trách cô vợ theo chế độ phongkhiến lỗi thời quá quắt, gì mà giữ kẽ ghê gớm.
- Để đèn sáng ! - Khả Vy vùng khỏi chăn. Cô ghét màn đêm tối mò, sẽ ra sao nếunằm cạnh con đại dê như hắn ?
- Làm gì mà quát lớn thế ! Em thích để đèn thì bảo anh bật đèn, đừng nói lớncon sợ ! - Lạc Thiên giật dây đèn ngủ để ánh sáng dìu dịu chiếm hữu bóng tốikèm theo lời căn dặn chân tình.
- Tôi nói trước mình ngủ có nhiều thói quen xấu, anh người lớn nếu không thíchthì tự về phòng chứ đừng nhắc nhở làm dở giấc ngủ tôi !
- Tuân lệnh bà xã !
Khả Vy trở mình áp lưng về phía anh, cô sẽ tìm mọi cách để hắn kinh tởm mình màbỏ đi.
…
- Khả Vy này, em có muốn được xoa đầu không ? Sẽ đi vào giấc ngủ nhanh chóng vàngon giấc hơn !
- Không ! Đề nghị đồng chí Cao Lạc Thiên trật tự ! - đúng là quá đáng, trướchôn nhân cả anh và tôi đều thống nhất chuyện ngủ nghỉ rồi, giờ giở chứng đổithay, tôi không cho phép anh lấn tới đâu.
Biết cô không thích nên anh chẳng ép buộc, chưa có người phụ nữ nào khiến anhnằm im hơi lặng tiếng như cô vợ này cả.
- Khò khò khò…. !
Lạc Thiên xoay người, anh dùng tay bịp mũi cô lại.
- Bỏ ra ! Anh định làm tôi tắt thở mà chết à ?
- Em không phải giả vờ gáy đâu, cái trò này cũ xì, để anh gáy cho em học tậpnhé ! Khò… khò…
- Thôi đi ! Tôi cảnh cáo anh lần một, cái tay đã lấn vạch, mai tự động đem đồcủa mình đi giặt !
- Eo ơi, dê con thấy mẹ bắt nạt papi chưa kìa ! - Lạc Thiên ngậm ngùi xòe taylên không trung rồi cất vào túi quần.
Không có động tĩnh sau nửa tiếng tiếp đó, anh và cô đều trằn trọc không ngủnhưng bề ngoài vẫn tỏ ra say sưa. Khả Vy nhổm dậy thăm dò, cô dùng ngón trỏchạm khẽ vào cánh tay anh.
Lạc Thiên chưa phản ứng, anh xét xem cô có ý định xấu xa nào đó không. Khả Vylầm tưởng anh đã ngủ, cô khoát chăn và thực hiện kế hoạch đá chồng xuống sàn.
- Hây da ! - Không dám nói to, Khả Vy đớp hơi để lấy sức đẩy con ỉn xấp xỉ 80kí lô bằng bốn chi của mình.
- Em định cho anh lăn xuống sàn à ? - Lạc Thiên cảnh giác áp thân khít tấm đệm,hai tay với lên bám chặt vào thành giường.
- Cút đi đồ đáng ghét ! - Khả Vy dồn ép Lạc Thiên hết sức, ga trải giường nhàunhúm xê dịch theo đường cánh cung, cô vận hành nội lực ấn thân hình to lớnchuyển dời, nhưng không, mỗi khi cô dừng lại nghỉ lấy sức, anh nhân cơ hội trởvề vị trí nên công sinh ra của cô chỉ tính bằng 0.
- Em có đẩy nữa đẩy mãi anh cũng không ngã được đâu ! Vì sao em lại thích ngăncản tình cảm cha con thắm thiết vậy ?
- Tôi không ưa anh, về phòng mình đi ! Chẳng có dê con dê núi nào hết ! - KhảVy dồn mọi tâm trí chỉ huy các khớp cơ, ấn ghì xô đẩy, hai chân cô không ănthua, ngón tay nghĩ đến việc thọc léc, thế là cô đưa bàn tay lên làm càn.
- Đừng ! Buồn lắm ! Bỏ ra đi ! ... Ngã anh bây giờ ! - Lạc Thiên bị kích thích,nhồn nhột, anh phá lên cười, chợt nhận ra cô vợ hoàn toàn nghiêm túc trong việcđuổi mình nhưng anh chột dạ quá muộn, mười đầu ngón tay có dấu hiệu phản chủ,chúng dần tuột ra theo cấp độ đưa qua đưa lại của tay cô trên mạng sườn - Cáitủ !
- Phịch ! Binh !
- Ha ha ha, đáng đời nhà ngươi ! - Khả Vy đứng trên giường hướng xuống ra oaivới Lạc Thiên chính bằng nụ cười khả ố của chủ nghĩa tư bản.
Lạc Thiên vừa nhắc tới cái tủ nhỏ dùng đựng đèn đã lãnh trọn khối u nổi trêntrán. Anh lăn một vòng không thành công xuống sàn, cả đầu va đập vào cạnh gỗ.
- Cái giá phải trả cho tội háo sắc ! Ha ha, đừng tưởng tôi là vợ mà nhịn anhnhé ! Chúng ta thụ thụ bất thân, không liên quan gì tới nhau !
Lạc Thiên lấy tay xoa trán, anh cảm nhận thấy cục biêu trên đó, càng chạm càngđau, tốt nhất là hớt tóc tránh một bên. Cẳng chân và thân sóng soài, anh thu vềngồi khoanh lại.
- Ngủ luôn ở đấy cũng được ! - Khả Vy ném chiếc gối của anh xuống, trả về khổchủ.
Lạc Thiên xay xẩm mặt mày, vẫn chưa hết mệt, công tử như anh được mẹ cha chămbẵm nào đánh đòn bao giờ, có học võ với chúng bạn họ cũng căn dặn không đượcmạnh tay với anh, nay lại bị xua đuổi phũ phàng. Lấm thấm vài vệt máu nhỏ trênđốt tay, vết thương trên trán ra máu rồi.
- Nếu đã làm phiền thì tôi thật thất lễ ! - Anh vịn tay đứng lên, cầm chiếc gốivà lững thững bước ra khỏi phòng.
- Phải đấy, anh đừng để tôi nhìn thấy cái bản mặt nữa ! Bõ tức ! Khả Vy vênhváo cậy mình là chủ phòng, cô hả hê với chiến công của mình.
Lạc Thiên thực hiện đúng phép lịch sự, anh đóng cửa khi cô nói hết câu, vềphòng và tạt nước rửa vết thương hở.
Giây đồng hồ lê từng đoạn nhỏ, Khả Vy không tin anh dễ dàng từ bỏ, cô vẫn đứngtrên cao đợi anh quay lại, phòng tuyến chặt chẽ. Thế nhưng cô lại không thể chờthêm được nữa, Lạc Thiên đi không trở lại. Nhớ bộ mặt bí xị vừa rồi bước ra,đáng thương, tồi tội làm sao ấy. Anh đã chỉ xoa chán mà không liếc nhìn cô lấymột lần, lời cuối không giống với tính khí trẻ con ngày thường của anh. Cô xétlại việc mình làm, chỉ là bảo vệ bản thân, điều chính đáng, có gì phải áy náy.Tuy nhiên không dễ chấp nhận như cô nghĩ, đôi mắt, giọng nói lạnh như băng củaanh níu kéo trong đầu cô nặng trĩu.
- Cộc cộc ! - Khả Vy áp tai vào cánh cửa phòng bên, cô biết có căng taicũng chẳng nghe được gì nhưng vẫn muốn lắng. - Cộc cộc !
Lạc Thiên mở cửa trong, anh bình thản tới thờ ơ. Người Khả Vy tỳ vào cửa,chuyển động theo vòng quay của bản lề, mắt cô thăm dò khuôn mặt nghiêm nghịkia. Nhe răng cười thân thiện, cô mới tách mình khỏi cửa và đứng trước mặt anh.
- Tôi… - Rất muốn nhìn mặt anh nhưng thấy rồi lại chẳng có lí do nào khác.
- Tôi vẫn đang nghe ! - Lạc Thiên dựa lưng vào tường, mắt nhìn vào phòng, khôngmàng đến người đối diện.
- Anh đang coi tivi à ? Xem cái gì thế ? - Cô kiễng chân lên để qua tấm vai anhcao lớn soi vào trong.
Anh đứng tránh ra cho cô khỏi phải loi choi, đã là mẹ rồi mà còn nhi nha nhinhô, chẳng ra thể thống gì hết.
- À, Mr.Bean ha ! Xem cái này cười rụng rốn luôn ấy !
Lạc Thiên không đáp, nghe thấy tiếng gõ cửa anh bật đại một kênh lên chứ có chủđích gì đâu.
- Ha ha, cười sái quai hàm với ông này mất ! Nhìn mặt ông ấy hài nhỉ anh nhỉ!?! - Khả Vy đi tới gần tivi, rủ rê cho xem cùng, nhìn mặt hắn hình sự quáđáng.
Lạc Thiên không đóng cửa, anh vào trong ngồi lên ghế, tiện lấy tập tài liệutham khảo, một dự án tương đối lớn về cơ sở vật chất và các trang thiết bị chogiới show-biz thuộc công ty mẹ Countdown đang chờ bên anh duyệt trình. LạcThiên liếc đểu Khả Vy rồi lật từng trang màu tạp chí. Trường Tồn là công ty độcquyền, nhận đơn đặt hàng của Countdown xây dựng nhà nghỉ dưỡng, Spa, khu giảitrí, cho đến các vật dụng nhỏ lặt vặt nhất của giới ca sĩ diễn viên bên ấy, nêncần phải nắm thị hiếu khó tính của từng người. Anh đang theo dõi các short hìnhcủa những người nổi tiếng.
Khả Vy cố tình cười to mỗi khi đoạn phim chèn tiếng cười của đám đông dù khôngthực sự hài, cô ngồi thu lu trên mép giường. Không thấy phản hồi từ anh, cô ngóvề đằng sau. Lạc Thiên lập tức giơ quyển tạp chí cao hơn, chân vắt chữ ngũ.
Đó là hình một cô gái tạo dáng chữ S trong trang phục đồ đi biển, chiếc mũ vànhrộng cô ta đội trái ngược với số vải hiếm hoi trên cơ thể, Khả Vy từ trố mắtđến xoáy nghiến vào tấm bìa, bên ngoài đã thoáng mát như thế thì nội dung bêntrong còn ra sao nữa. Sức nóng tăng từ zero lên tới 101ºF, nảy lửa trên dàn thiêucủa hốc mắt, cô hùng dũng đi tới.
Lạc Thiên tỉnh bơ, anh lật từng trang một và tư lự vẻ tâm đắc. Con Cáo giờ lộtxác thực sự đây.
- Đưa đây ! - Khả Vy giật quyển tạp chí về mình, ngấu nghiến lật từng trangảnh, đúng như dự doán, chúng chẳng trong sáng gì, hết quảng cáo đồ ba lỗ áo haidây, quần cũn cỡn cho phái nữ thì đến đồ nội y của đấng mày râu. Lạc Thiên, anhnhìn những loại tạp nham này ư, anh là loại biến thái hay lưỡng tính ? - Cáiquái quỷ gì đây ? HẢ ?
- Gì cơ ? Mấy bộ đi biển này hả ? Em thích sao ? Nếu ưng thì đặt hàng họ sẽchuyển tới tận nhà cho ! - Diễn tả rất tự nhiên, Lạc Thiên ra vẻ không mặn mà.
- Anh giải thích cho tôi nghe mấy thứ tục tĩu này ? - Khả Vy đứng dang rộng haichân, tay múa máy tức tối để kiềm chế nổi đóa.
- Hử ? Chúng ta có cuộc sống riêng, tôi đeo đuổi sở thích của riêng tôi, ai chocô… QUẢN !? - Vênh mặt góc 30º, kết hợp rung đùi cùng chất lượng âm thanh bấtcần, Lạc Thiên dần thắng thế.
- Anh… ! Tôi mách mẹ anh theo dõi tranh ảnh không lành mạnh, ai cho phép anhxem mấy bọn đàn ông cửi trần đóng khố này chứ ? Biến thái, biến thái… ! - KhảVy ngân họng cãi lại, cô uất ức tới mất phương hướng, giậm chân vùng vằng.
- Thời buổi nay giới tính thứ ba có gì đáng chỉ trích đâu nhỉ ?! Ha ha, lấy vợ,sinh con, chẳng phải lớp mặt nạ « xịn » che mắt thiên hạ ! - động tác vuốt cằmđầy toan tính, thêm nữa là dùng màn hình gương điện thoại soi mặt ngắm nghía,Lạc Thiên tích thêm một điểm thành công.
- Ôi, chết tôi mất thôi, chết mất ! - Khả Vy vuốt ngực cho xuôi bớt, suy xétthì lí do này mới phù hợp nhất để cô được « gửi » ở nhà họ Cao. - Đáng ghét,anh… dê con đang điên lên thay tôi đây ! - Khả Vy hy vọng Lạc Thiên vì bé conmà dừng thòng lọng vụ bê bối.
- Ấy ấy, đừng nóng ! Papi thương ! - Tình phụ tử trỗi dậy, Lạc Thiên vòng tayôm lấy Khả Vy, đôi tay lần mò vòng bụng.
- Anh làm gì thế ? Bỏ tôi ra ! - Khả Vy lúng túng dí tay bóp cổ Lạc Thiên, lậtngửa lật úp khiến anh ngạt thở. - Có bỏ ra không thì bảo ? - dữ dằn như một bàchằn gán mắc sư tử Hà Đông.
Lạc Thiên gỡ tay ra khỏi, lòng mắt trợn ngược, quần áo xộc xệch, xem ra có vợcũng như không.
- Ring Ring Ring !
Cho đến khi tiếng chuông qua khúc nhạc dạo đầu và bắt đầu cất tiếng hát Khả Vymới tạm tha cho anh, để hắn nghe điện thoại rồi xử tiếp, tội của hắn là khôngtôn trọng vợ và con, đáng bị trừng trị thích đáng.
- Alo,… Là em à !
Khả Vy đảo mắt lừ tên chồng, hắn nói chuyện với ai mà đang từ tôi - cô với mìnhđã quay ngoắt vòng tròn rồi.
- Không có chuyện gì đâu em !
Hả, hắn đang cãi nhau với mình mà nói là không có chuyện gì ư ? Đồ hai mặt.
- Ừm ừm,…anh đã đặt vé đi xông hơi thư giãn, có chuyên gia nước ngoài theo dõisức khỏe nên…
Tên bắt cá mười tay, hắn định đi xông hơi với đứa nào ? Trời ơi, đi xông hơi,đi xông hơi... ! Khả Vy vò đầu đau khổ, những người trong phòng tắm hơi chỉquấn mỗi tấm vải quanh người thôi. Nhân lúc anh đang nghe cô cúi mình xuống gầnống.
- Thằng kia ! Lạc Thiên đã có vợ và con rồi, mi đừng có ve vãn chồng bà ! - Mộtgiọng nam ồn ào đầu máy bên kia làm cho Khả Vy bùng nổ, cô cướp lấy điện thoạivà hét điếc tai, vang cả trời, Lạc Thiên rơi vào thế bị động. - Có giỏi thì nóichuyện với ta đây, muốn gì, đừng tưởng bà không biết mà tòm tem lén lút nhá !
Lạc Thiên chưa từng thấy một Khả Vy gồng mình thét ra lửa vào điện thoại. Đánhghen thì anh đã chứng kiến nhưng tình huống này anh chưa từng gặp.
- Khả Vy, là điện thoại củamà !
- Khả Vy, là điện thoại của Lạc Mỹ và Lạc Kiệt mà !
- Cái gì ? - Khả Vy ghệt mặt ra, cô vừa làm chuyện thiếu suy nghĩ gì vậy.
- Chị dâu... chị hiểu nhầm rồi !
Khả Vy còn mỗi cách ngắt cuộc gọi và ném điện thoại xuống giường, lấy tay chemặt xấu hổ, để đâu cho hết nhục đây.