- Cậu thế này mà nói là không sao ?
- Gì đâu, ti hin máu này thì thấm gì với mấy vụ đánh nhau tranh giành đấtlàm ăn ! Ha ha !
- Vũ GiaMinh đặt tay trái lên bả vai phải, tay còn lại làm mấy động tác khởi động. Anhvẫn đau nhưng khong một chút nhăn nhó.
- À, Một vài ca sĩ của công ty tôi không thể tiếp tục đứng hát cho các quánbar và vũ trường của cậu nữa ! Rất tiếc ! Họ tự động cắt hợp đồng với Countdown[1"> rồi ! Khốn !
- Chàngthanh niên dốc ngược chiếc túi màu đen, một số lượng không nhỏ khối hình hộprơi xuống đất, chúng đều có màu trắng.
- Không sao ! Chúng ta là chỗ anh em thân thiết, việc đơn phương hủy cam kếtcủa cậu tôi hiểu và thông cảm. Long, cậu bỏ cái này vào, tôi đã chuẩn bị xe chocậu rồi !
- Vũ GiaMinh chỉ về phía chiếc xe phân phối lớn. Có hai chiếc xe hằm hố giống hệt nhautới từng chi tiết đang ở trong tình trạng sẵn sàng.
Anh chàng có tên Long đó lại cầm chiếc túi lên, để cô gái bên cạnh bỏ thứ hànghóa khác vào. Ngay sau đó Vũ Gia Minh ra hiệu cho đàn em thủ tiêu những thứ màutrắng đi. Hành động này chính là đánh tráo, Khả Vy phiếm diện đặt giả thiết,hai người kia đã bị sập bẫy mang theo thứ hàng lóng bên người, tới gặp Gia Minhđể hoán đổi.
- Cậu hãy đi đường vòng tới quốc lộ, tôi sẽ đi lối tắt đến đó và cắt đuôicớm !
- Cậu ư ? Ông Vũ đánh cậu đến nông nỗi này làm sao cầm lái được !
- Không sao ! Tôi thông thuộc đường trong lòng bàn tay, tính trường hợp bị cớmbắt còn biết cách giải quyết. Để bọn đàn em làm tôi không yên tâm, mà mấy tênđàn em của cậu ra sao rồi ?
- Họ bị tạm giam rồi !
- Cô gáivới vóc dáng nhỏ bé lên tiếng.
- Đây là đồng bọn của cậu à ? Gay nhỉ, tôi tưởng mỗi mình cậu nên không rủngười đóng thế cho cô gái này !
- Anh Minh, lũ cớm trá hình đã vào đến cổng KTV rồi ! Mau lên !
Anh chàng tên Long nhìn cô gái một lúc, không biết xử lí ra sao, anh không thểbỏ lại cô gái vì cảnh sát đã biết mặt, hơn nữa cô còn là vị thành niên... Trongkhi đó Vũ Gia Minh thay áo, anh vận cùng một màu áo đen với bạn.
- Đại ca ! Con nhỏ này theo dõi các anh ! - Một tên to cao bất thình lình xuấthiện sau lưng Khả Vy, hắn đã thiếu cẩn tắc khi để cho người khác biết được sựviệc.
Ba người như vớ được cứu cánh. Họ nhằm thẳng vào Khả Vy mà tiếp diễn hành động.
- Sin, mau cắt tóc của cô gái này nhanh !
Vũ Gia Minh kéo Khả Vy lại, để cô gái kia dùng một con dao linh hoạt cắt phăngmột nửa già tóc của Khả Vy. Cô chưa kịp hiểu gì đã thấy tóc mình rơi rụng xuốngsàn.
- Chị mặc cái áo này vào !
Khả Vy như một con rối mặc trùm áo trên người, cô chợt nhận thấy mình tham giamột bộ phim khác mà vai trò giống với Gia Minh, là đóng thế. Sau đó hai ngườiđàn ông gấp rút lên xe và khởi động. Bắt chước cô gái kia, Khả Vy cầm lấy mộtchiếc túi và leo lên. Chiếc xe khá cao, cô gái kia vịn lấy lưng chàng trai màchèo lên, Khả Vy có phần cao hơn nhưng cũng phải phụ thuộc tên bảo vệ đứngngoài, hắn ôm cô mang lên.
- Làm phiền cô một lát ! - Dứt câu hai chiếc xe phóng vèo đi nhả lại bụi khóimờ mịt. Mỗi cặp một ngả.
Tốc lực nhanh tới ngạt thở, ép luồng khí hai bên, tiếng vù vù kéo dài hai bênmàng nhĩ. Tay lái Vũ Gia Minh không ổn định lắm, thi thoảng bị lạng khỏi đườngthẳng, nhưng anh rất hăng, tối đa hóa động cơ pittong xe.
Khi tới gần giao lộ của các trục đường bao Vũ Gia Minh nấp vào một rãnh nhỏgiữa chân cầu vượt, chờ đợi trong tư thế nắm chặt tay ga. Khả Vy tranh thủ hôhấp, cô dùng miệng để nạp Oxi và cũng dùng nó để nhả khí Cacbonic, người runbần bật. Từ nhỏ tới giờ cô chưa từng thử các trò mạo hiểm đến mức này và cũngchẳng bao giờ nghĩ mình sẽ mắc phải chúng. Mái tóc của cô đã khô ráo, đem vuốtthu được một vài hạt cát bụi vương.
Đúng như sắp xếp, chiếc xe y hệt đã xuất hiện, theo sau nó có tới bảy tám độngcơ khác, cả bốn bánh và hai bánh. Qua đoạn cua, xe Vũ Gia Minh mang biển số giảphóng vèo lên. Trong tích tắc vượt qua chiếc xe của người bạn, nhân ảnh chuyểnđộng quá nhanh đã đánh lừa thị giác cảnh sát khi họ chưa kịp theo dõi phân tíchtừ camera giao thông. Rồi anh chàng kia phóng theo một con đường nhỏ để GiaMinh thay thế trong tầm ngắm của cảnh sát, Khả Vy ngồi theo sau, họ đều chỉ độichiếc mũ lưỡi chai màu đen nên rất nguy hiểm khi phóng cao độ. Cô chỉ biết bámchặt vào eo của anh. Tay lái của Gia Minh bộc lộ rõ hơn yếu điểm vì vết thươngbị Khả Vy giằng xéo.
Khi đi ra tới ngoại thành, bỗng nhiên Vũ Gia Minh nhớ ra điều gì đó, anh giảmtốc độ và thắng phanh từ từ.
- Khả Vy, cô ổn không ? - Anh quay đầu lại.
- Hic, may là tôi không có gì để nôn ! Phim hành động à ? Mà mau lên, đi tiếpđi, cảnh sát đuổi theo sau đó !
- Thôi, chịu bắt rồi bị treo bằng và ngồi nhà đá tạm vài ngày, tôi sẽ thu xếpđể cô không liên can ! Này, có thật là không sao chứ ? - Anh lo lắng, sắc mặtcủa cô tái mét như mình, cả hai đều thiếu khí.
- Cái gì ? Tôi sợ cán bộ lắm ! Đi tiếp đi, tôi vẫn chịu được ! Anh nên nhớ tôivừa mới qua tuổi bẻ gãy sừng trâu thôi !
Tiếng bi bo đã rất gần nhưng không thấy Gia Minh có ý định đi tiếp, Khả Vy bámlấy vai anh hối thúc :
- Ơ kìa, anh còn phải tiếp tục giúp đỡ bạn nữa chứ ! - Cô nhận thấy Gia Minh làngười trọng nghĩa, anh rất tốt với bạn bè, lẽ nào cô lại không hưởng ứng.
- Nhưng… tôi dẫn cô đi khám !
- Khám ? Khám gì, tôi bị sao… ?
- Tôi thật có lỗi với Lạc Thiên và nhà họ Cao, cả cô nữa… ! Lúc ấy thời giangấp rút nên tôi không kịp nghĩ mà kéo cô đi cùng.
- Chúng ta cũng chỉ còn cách cớm vài gang nữa thôi, đi đi nào ! À,… ý anh làcon của Lạc Thiên á ? Tôi làm gì có thai… - Khả Vy sau khi buột miệng theo phảnxạ dùng tay bịp lại. - Còn làm gì nữa, lái tiếp đi !
Vũ Gia Minh trước lời khăng khăng và giục giã của Khả Vy, anh không chần chừnữa, rồ ga...
Gió thổi hiu hiu đan những chiếc lá khôcuốn vòng vòng, bãi cỏ trải dài tới chân đê. Màu xanh mượt của thiên nhiên đivào óc quan sát nhẹ nhàng mà thanh thản. Đằng xa, màu nắng vàng tô thắm dòngsông, lấp lánh như pha lê.
« Ok ! »
Vũ Gia Minh nhìn vào điện thoại, đồng thời đẩy chai nước khoáng đã mở nắp choKhả Vy.
- Tại sao anh không thương tiếc chiếc điện thoại đắt tiền, ném nó như phế thảimà lại dùng và nâng niu cái điện thoại chơi trò con rắn làm gì ?
- Tôi thích thế ! - Anh bao quát tầm nhìn bằng tâm trạng thoải mái - Hoàn thànhrồi, bạn tôi đã đến nơi, họ cảm ơn cô.
- Chà ! Có nằm mơ tôi cũng không bao giờ tin mình tham gia vào phi vụ chốngcảnh sát ! Các anh làm việc xấu à ? Liệu bị bắt tôi có phải ngồi tù chung không?
- Nực cười ! - tách khóe môi mình tinh tế, khi cười anh có má lúm đồng tiền,điều đó đôi khi phá vỡ liên kết của các phân tử ngăn cách - Nhà cậu ta gặp trụctrặc mà chưa rõ nguyên nhân, còn lũ cớm do cha mẹ tôi báo chứ ai !
- Cha mẹ anh ? Họ ư ? - Khả Vy hỏi với cấp độ ngạc nhiên nhất.
- Ừ, sao nào ? - Anh bất cần nhưng lắm lúc lại rất sâu sắc.
- À, ờ... Vũ Gia Minh, khai thật đi, anh làm ăn trái phép phải không ? Cha mẹanh quả thật dũng cảm, họ đặt tình cảm riêng tư sang một bên để đem lại côngbằng cho xã hội.
- Cô tưởng tượng chắc, ông bà thuê người vất thuốc lắc buộc tội tôi chứ tốt đẹpgì ? Có cha mẹ nào tồi hơn ?! .
- Tôi không tin ! Làm gì có cha mẹ nào đối xử với con cái như thế ? Chắc hẳn làlỗi tại anh !
- Tại tôi ! Tại tôi không thích điều hành công ty, muốn làm cảnh sát nên họ nhưthế ! - Gia Minh trải mình xuống nền cỏ, anh muốn làm đám mây trôi hờ hững trêncao.
- Anh thích làm cảnh sát ? Hôm trước tôi tin là thế nhưng tới giờ, góp ý nhé,anh phù hợp với làm lưu manh thì đúng hơn.
- Tùy cô, muốn nghĩ gì thì nghĩ ! - anh nhắm mắt lại lặng thinh.
- Muốn làm cảnh sát mà lại đi mở quán bar à ? Haiz, ít ra anh còn có bố mẹ, họcó gây khó khăn thì cũng vì muốn hướng anh theo áp đặt sẵn. Họ lớn tuổi hơn nênsẽ biết chọn lựa cho anh đúng đắn, còn hơn tôi, làm gì có. Ngay cả tên họ tôicũng chẳng hay !
Khả Vy buồn thiu, một làn gió thổi mạnh khiến mái tóc rối bời, cô đưa tay lênvuốt. Mọi sự diễn ra thật bất ngờ, như mái tóc này đây, thoáng chốc chỉ cònchấm ngang vai. Cô dù tò mò về những vết thương của anh nhưng nhất định khônghỏi. Theo như chàng trai nói, ông Vũ chính là cha anh, đã đánh chính con mình.Thật đáng sợ với cách hành hung con đến nỗi này, Gia Minh đã không chống cự.
- Phí tóc của tôi quá ! Bắt đền anh đấy ! Nuôi bao lâu mới dài được!
Vũ Gia Minh vẫn nằm im không đáp, trời đất như đang dừng lại cùng anh ngẫm vềmột hư vô.
- Này, tôi đang bắt đền anh đấy ! - Khả Vy giật một sợ tóc ngắn củn trên đầuanh cho bõ tức.
- ...
Cô giật thêm sợi nữa.
- Có thật là cô không có em bé ? - Đột nhiên anh ngồi phắt dậy, thu chân khoanhlại, thẳng lưng.
- Cái gì,... hả,... tôi có... - Khả Vy như gà mắc tóc, lắp bắp mãi chưa lên lời- Ọe... ọe... Ôi đau bụng quá ! - cô dùng mười ngón tay giữ bụng, ngặt nghẽokêu.
Vũ Gia Minh đâu có giống Lạc Thiên, anh mang góc nhìn toàn diện và chẳng nhennhóm gì với cô nàng.
- Tôi thấy áy náy quá, hay thế này đi, tôi biết vị bác sĩ uy tín lắm, hay làtôi giới thiệu cho Lạc Thiên để mai mốt hai người tới khám !- Thật là to gannếu như cô ta giả mạo, anh nghĩ vậy.
- Ờ ờ... Không biết mấy giờ rồi, chắc đã đến lúc đi mát xa với mẹ chồng ! Maumau cho tôi về thôi !!!
Vũ Gia Minh đứng dậy bắt tay kéo cô lên, trở về bên chiếc xe. Cả hai lại bonbon trên đường, lần này anh đi với vận tốc đảm bảo.
- Này,... tôi muốn dừng lại mua một vài thứ được không ? - Khả Vy đề nghị GiaMinh khi cả hai đã vào đường lớn nơi tập trung nhiều cửa hàng lớn nhỏ.
Anh dừng lại, tắt máy, gạt chân trống.
- Ấy, không cần vào cùng đâu, cần mua gì thì nói, tôi mua hộ cho ! - Khả Vy chỉvào một shop bán đồ dân dụng nhỏ.
- Không ! Thế thì cô vào đi.
Khả Vy đứng đợi Gia Minh nhìn ra ngoài, nhưng anh mãi vẫn hướng về phía cửahàng, cô gật gật đầu mỉm cười, giả vờ chằm chằm nhìn về phía bên kia đường, đếnkhi anh nhìn theo thì lẻn vào nhà hàng bên cạnh. Trên đường đi cô căng thẳngtìm hoài mới có nơi này hàng ăn và cửa hàng tạp hóa cạnh nhau.
Khả Vy mau lẹ bước vào, tìm bàn khuất để ngồi, giả vờ cầm thực đơn chọn món.Chừng hai phút người phục vụ đến, cô kéo dài thời gian lựa chọn, lúc đi ra từbữa tiệc không cầm theo túi xách nên chẳng mang tiền.
- Chị cứ phục vụ các bàn khác đi,... tôi đợi bạn !
Khả Vy chớp ngay cơ hội cô phục vụ ra chỗ khác mà chạy vào nhà WC. Thêm một lầnnữa cái miệng hại cái thân, tên Gia Minh mà biết được thì ngại chết đi. Sau đócô thanh thản đi ra như đã ăn rồi, lờ lớ lơ đám nhân viên bằng cách cầm chiếcđiện thoại áp lên tai.
- À à, hai nhà này thông nhau ! - Khả Vy bắt gặp Gia Minh nhìn khó hiểu. Côgiống như đi ăn mảnh còn anh hệt một tên trông xe, đành cười giả lả không thanhminh thêm.
Đúng lúc có một người thanh niên đi qua va vào cô. Hắn choạng tấm vai cứngkhiến cô hơi khụy người rồi nhanh nhẹn luồn qua.
- Cướp ! Bớ người ta ăn trộm ! - Khả Vy hốt hoảng thét lên, chiếc điện thoạicầm trên tay đã bị rút khỏi chỉ trong vòng chưa đầy một giây va vào.
Vũ Gia Minh chống chân rút chìa khóa, đang định đuổi giúp thì Khả Vy đã lăm lămchạy theo, tên trộm lách vào mọi người, hắn dùng hết sức của khung xương huýchđẩy những người qua đường. Một số khác đứng gần vội vàng lảng tránh sợ vạ lây.
- Cướp! Cướp ! - Khả Vy vừa chạy vừa la, cô bực bình tháo đôi giày búp bê. GiaMinh nhanh chóng chạy vượt.
Hai người làm màn rượt đuổi tên trộm qua hai dãy phố, Khả Vy thì tiếc của, cònGia Minh chúa ghét hạng trộm cắp hai ngón.
Cuối cùng cũng có người tóm tên trộm giùm. Hắn chạy khá nhanh trong khi GiaMinh không được khỏe lắm, may mắn một người tốt bụng đã ngáng chân làm kẻ trộmgã nhào. Hắn giả lại điện thoại và xin tha. Riêng đối với hắn thật xui xẻo, cáiđiện thoại đã bị hỏng lại còn bị bắt.
Khả Vy cầm lấy điện thoại và kiểm tra, nó không lên đèn kể cả khi bật nguồn đâmra cô tiếc hùi hụi. Cô quạt một tràng giang đại hải cho tên trộm khiếp đản rồimới nghĩ ra do nước làm hỏng. Gia Minh đành đẩy tên trộm đi, nhìn hắn méo xẹomặt mày mà thấy tội, đụng ai không đụng, lại cướp đồ của con bé này, cái giọngchanh chua khủng khiếp. Trên quãng đường trở lại phương tiện lưu thông, Khả Vychuyển đối tượng cằn nhằn sang anh.
- Tóc và điện thoại của tôi, anh tính sao đây ! Tôi chết mất, về họ mà hỏi thìtôi...
- Lạ thật ! Cô vừa rồi chạy rất giai sức, tôi còn nghe cô phủ nhận của phủ nhậnviệc mang thai...
- Này này, tôi đang bắt anh đền đó ! - Khả Vy lờ đi, cô không thể tiếp tục giảvờ đau bụng nữa.
- Trên thực tế cô có thể nói là mình vừa sửa kiểu tóc và muốn thay đổi điệnthoại với Lạc Thiên,... ở đây có gì không ổn lắm ! - Anh xoa cằm suy diễn - Tôisẽ đền nhưng... cô được thuê để làm vợ người ta à ?
- ... - Khả Vy dựng tóc gáy khi nghe anh nói vậy - Anh nói gì cơ ?
- Ha ha, xem cô kìa, tôi đùa thôi ! Tại tôi thấy Cao Lạc Thiên đẹp mã như thếmà lại lấy con nhỏ xấu òm như cô ! - Gia Minh bông đùa, anh không thể ngờ đượchóa ra mình nói đúng.
- Đúng là tôi không có em bé nhưng... anh ta yêu rồi mới lấy tôi, do anh khôngbiết đấy thôi, chúng tôi quen nhau ở nước ngoài... ở nước ngoài hiểu chưa ? -Khả Vy đành phải nói một phần sự thật để lấp liếm toàn bộ.
- ... - Gia Minh quay lại nhìn cô, anh đang tìm cách để hiểu - Mệt! Thế hai vợchồng các người đi lừa người khác là có em bé à, đúng là... !
- Ha, anh là người duy nhất có được thông tin nên đừng nói với ai nhé, xin anhđấy, cũng đừng để Lạc Thiên biết anh biết. Hắn sĩ diện cao lắm ! - Khả Vy chẳngcòn cách nào khác.
*
Gia Minh lái xe đưa Khả Vy thẳng về nhà vì nghĩ rằng bữa tiệc đã tàn từ lâu.Anh để cô đi bộ một đoạn ngắn ngã rẽ vào con đường nhà.
- Đến đây tôi tự đi vào được rồi ! - Khả Vy đi xuống, cô trả lại chiếc áo màuđen và mũ lưỡi chai. - Khoan đã, anh đổ xe xuống một chút chân tôi mới chạmđược !
Vũ Gia Minh như lúc lên, anh đi ra khỏi xe rồi đỡ cô xuống. Chiếc xe thiết kếvới phần dốc cao, đệm yên của người lái thấp hơn người ngồi sau một đoạn, côkhông cao lắm và cũng không mang giày cao gót nên anh cũng chẳng châm chọc.
Thế rồi chiếc xe mô tô phóng đi, Khả Vy không ngoái theo mà đi nhanh về cănnhà, nếu Lạc Thiên có hỏi, cô sẽ trả lời rằng gặp người quen cùng cô nhi việnlàm phục vụ ở Gia Gia, rồi ngồi tâm sự và đã đánh rơi điện thoại xuống chậunước. Cô hít hơi dài trước khi nói dối rồi rảo bước.
Từ từ một chiếc xe đi lại gần, Khả Vy giật mình nhận ra đó chính là chiếc màTuấn Kiệt từng mượn của Lạc Thiên để tán gái hồi nào, cũng chính chiếc xe cô đãtừng học lái. Và Lạc Thiên bước ra với diện mạo cổ áo xệch lên, hai tay áo xắncao tới bắp.
- Anh... ! - Khả Vy nhắm chặt mắt, cô không dám đoán vì sao dù ngồi trong xehơi có điều hòa mà trán anh vẫn lấm tấm nước.
- Điện thoại không bắt máy ! ... Đi đâu về ? - Không lên giọng, cũng không trầmkhản, Lạc Thiên nói và nhậ ra sự nhảm nhơ của mái tóc cô.
- Tôi... đi...
- Chị dâu đây rồi, anh Thiên đã tìm thấy chị rồi ư ? Chị đi đâu đấy, cả nhà tìmmãi! - Lạc Mỹ và Lạc Kiệt mừng húm, hai người có nhiệm vụ đợi chờ ở nhà LạcThiên.
- Xin lỗi mọi người, tôi... có chút việc... !
- Được rồi, Lạc Mỹ, em gọi bảo mấy người kia không phải tìm nữa, hai đứa cũngvề nhà đi, nhớ đừng nói với bố mẹ anh ! - Nhưng trước mặt hai người em, LạcThiên gầm giọng.
Ngồi đối diện với Lạc Thiên, Khả Vy không biết nên bắt đầu từ chữ cái nào. Liệuanh đã nhìn thấy cô đi cùng Vũ Gia Minh chưa, rồi nếu nhìn thấy anh có tin vàocâu chuyện cô từng trải không, rằng Gia Minh có hai người bạn cần lẩn tránhcảnh sát, cô bất đắc dĩ đóng vai cô gái có mái tóc ngắn, để cho giống cô phảicắt phần tóc của mình đi mà chưa được hỏi ý kiến, rồi vèo vèo 120 km/h cùng GiaMinh cắt đuôi cảnh sát. Thật khó chấp nhận được sự thật này, ngay đến cô cònkhông phân biệt được họ là người tốt hay kẻ xấu, đem nói ra Lạc Thiên sẽ chorằng cô nói dối, một bài trần thuật hoang đường, nói dóc cũng không biết cách.
- Nhân viên ở Gia Gia đều nói em không ở đấy ! - Lạc Thiên nhận ra thật ngungốc khi hỏi người làm, để anh phải tìm kiếm không xác định nơi chốn, lật tungcả khu đất của thành phố.
- ... Chắc họ không nhìn thấy tôi, lúc vì sau tôi cũng ra khỏi Gia Gia,... đãđể mọi người lo lắng ! - Khả Vy không nghĩ mình lại có được sự quan tâm từngười khác, điều này khiến cô hạnh phúc. - Anh có mệt không, tôi đi pha nướccam !
- Đã ăn gì chưa ?
- Anh đói ạ, để tôi làm bữa tối !
- Khỏi ! Nhược Lam vừa đã chuẩn bị, nếu ăn rồi thì thôi !
- Không, chưa ăn ! - Khả Vy nói lí nhí, cô quả thực rất đói và hơn nữa chắc anhcũng chưa ăn.
Bỏ qua mặc cảm về người nấu đồ ăn, Khả Vy đưa chén cơm đã xới đầy đặt lên bànphía Lạc Thiên, “nếu ăn rồi thì thôi”, anh đã nhìn thấy cô đi với Gia Minhchăng ?
Lạc Thiên không nói, thi thoảng nhìn cô, còn không thì chăm chú ăn, vị tanh củacá hay ngọt nước canh của xương chẳng làm tăng khẩu vị.
- Tôi đi với Vũ Gia Minh,... - Khả Vy sẽ nói và thêm bớt quá khứ gần - ...nhưng mà là tôi... đi xem bói !
- Hở ? - Đôi mắt Lạc Thiên mở tròn lên, có phần kinh ngạc.
Khả Vy cũng không biết bằng cách nào dây thần kinh tư duy lại điều khiển thanhquản nói ra một hành động này.
- Phải ! Tại lần đấy tôi thấy Gia Minh nói cái gì mà tuổi Mùi hay Ngọ ấy, hẳnanh ta tinh tường tướng số và tử vi lắm. Lại thấy anh thương con vô cùng, chẳngbiết đặt tên bé là gì, nên... tôi mạo muội nhờ anh ta chỉ cho chỗ thầy xem. Anhbiết không, nói gẫy lưỡi anh ta mới đồng ý đấy ! Phù, tại tôi nghĩ anh ghét mấytrò bói toán nên không dám nói !
- Chứ còn gì nữa, bói toán có gì mà hay ho... Linh tinh ! Mất thời gian nghenói nhăng cuội, mấy ông thầy chỉ giỏi khua môi múa mép lảm nhảm đề ăn tiềnngười cả tin thôi ! Cũng chỉ có ngốc nghếch mới đi coi ! - Lạc Thiên xuôi lòngbớt, hai người đi xem bói à ?, hừ, còn tạm chấp nhận được.
- Vâng ! Tôi biết rồi, có dám rủ rê anh đi cùng đâu ! Xí ! - Khả Vy làm vẻ mặtbực dọc, cô lọc xương cá và gắp vào bát anh.
- Nhưng... ông thầy nói gì ? Con chúng ta thích hợp với cái tên là gì ? - LạcThiên thay đổi suy nghĩ.
- ... À à, tên ư ? Ông ấy nói kĩ về vấn đề này lắm nhưng anh là người thôngminh, đâu muốn nghe những lời luyên thuyên nhỉ ?!