Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock03.05.26 / 21.59.41 PM


- Hihi, vợ mình lúc ghen đáng yêu thật ! - Lạc Thiên đắc chí, tủm tỉm lấy tayche miệng.

- Tôi không tin, rõ ràng anh gạt tôi, anh gọi cho con bồ nhí nào thì có ! Mỹ Mỹhay Pinky hả ?

- Ôi, vợ tôi ! Ha ha, lại đây anh bảo ! - Lạc Thiên đứng dậy để cô ngồi vào chỗmình, anh lấy điện thoại, tìm lại phần ghi âm cuộc thoại. Người làm kinh doanhvẫn có thói quen này.

- Nghe đi vợ !

Anh đặt điện thoại điện thoại trên bàn, để chế độ loa ngoài, nằm nửa mình trêngiường.

- Alo !

- Anh Thiên à, em Lạc Mỹ đây !

- Là em à !

- Vâng, chị dâu và bé Lạc Ba Chấm vẫn khỏe chứ ạ ? Tụi em gọi điện hỏi thăm,chuyện chiều nay chị ấy đi đâu vậy ?



- Không có chuyện gì đâu em !... Ừm ừm,…anh đã đặt vé đi xông hơi thư giãn, cóchuyên gia nước ngoài theo dõi sức khỏe nên…



- Ai đời lại nói vợ mình đi xem bói, anh đành bày đặt vậy thôi, thật không hiểuem suy diễn lung tung gì ? Khi định nói thêm rằng không hủy được thì con bé LạcMỹ đã xen vào rồi ! - Anh sải tay cho tạm dừng để trích dẫn câu nói, trong khiđó mặt Khả Vy nhăn nhúm.

- Vậy ha, chị dâu chú ý sức khỏe như thế chúng em cũng an tâm. Anh đừng đểchị dâu phiền lòng nha, anh cũng đừng kĩ tính quá

- Lạc Kiệttranh giành điện thoại với người chị song sinh, hét vào điện thoại -

nhất làđừng có thấy cô nào xinh xinh là bỏ bê chị dâu đấy ! Chị dâu mà ghen tội nghiệpem bé !



Lạc Thiên bật cười, giả bộ nói tiếp cuộc thoại :

- Chị dâu của các cô cậu đang cáu tiết lên đây !



- Tắt đi, không nghe nữa, hức hức !

- Còn gì nữa đâu mà nghe, chỉ còn giọng em thôi à ! Ha ha, có cần thuốc nhỏ mắtđể kích thích tuyến lệ không ?



- Gừ, tôi đánh chết anh ! Ya !!!

Khả Vy phắt dậy, cô chèo lên giường ngồi đè lên anh mà đánh đấm, không thươnghoa tiếc ngọc mà phang thẳng vào khuôn mặt, có điều cô dùng gối đánh thì cóđánh mãi đánh nữa cũng không ăn nhằm.

- Eo ơi, anh có làm gì sai mà em vũ nhân quá quắt ! Á đau !



- Chết đi đồ chết tiệt ! Anh xem mấy thứ tranh ảnh kia mà nói không có tội à!???

- Đâu ? - Lạc Thiên dừng việc làm bao tải, anh giữ gối và xì-tóp hành động chémchả của cô.

- Đây ! - Khả Vy với người thò tay lấy tờ tạp chí, vị trí của hai người lúc nàythật dễ gây hiểu nhầm cho kẻ thứ ba nếu vô tình nhìn thấy. - Thì cái gì đây,anh giỏi cãi được tôi sao ?

- Ha ha, em lật mấy trang cuối coi xem, toàn là thông tin về các mẫu nội thấtmà sao xẹt ưa chuộng !



Khả Vy giở lùi từ trang sau cùng, tờ tạp chí đánh lừa cô, không, có mà tênchồng này bỏ đống tài liệu vào cuối để gạt cô ngay từ đầu đây. Miễn là hắnkhông quan tâm đến thứ nhố nhăng kia thì bất luận giở trò gì cũng không đángngại. Cô tặc lưỡi.



- Này, đừng thấy chồng hiền mà nạt nhá ! - Lạc Thiên không thoát được chức vịbao tải, cô thậm chí còn phủ cả cái gối lên mặt và liên hoàn cước trên đó. Anhmuốn ngồi dậy cũng không thể, bản tọa của con Cáo chống chế hoàn toàn. - Đau !

- Cho anh chừa tội bắt nạt tôi đi ! - Khả Vy vẫn túm tụm bù lu bù loa, cái gốibị anh ném ra một bên, cô hạ mình véo má thỏa thích.

- Bỏ ra nào ! Anh thua ! - Lạc Thiên đã hiểu vì sao thằng bé Tom lại khôngthích bị véo má, anh không để huề nữa, giữ lấy hai tay cô cấm làm càn. Khả Vychưa kịp trở mình, mất đà khiến cơ lưng duỗi thẳng song song với tấm thân anh,cách một đoạn nhỏ.



Ở cự li này, mắt chạm mắt và một luồng điện nhân tạo chạy qua là điều khôngtránh khỏi, hai người nhận thấy hình bóng mình trong đôi mắt người còn lại,long lanh và trọn vẹn.

Hơi nóng len lỏi hầm hập ùa vào thân nhiệt, con tim có cách rung động của nó,tố giác chủ nhân bởi tiếng loạn nhịp căng dồn. Lạc Thiên ngụm nước trong miệngkhiến cơ hầu lên xuống bất thường, hơi thở của cô phả vào làn môi anh gấp gáp,nồng ấm diệu kì, dẫn lối tới chốn xa xăm nơi chiều sâu của tiềm thức. Từng chútmột, trong cái nắm vừa khít của đôi bàn tay, các phân tử nước làm chất keo kếtdính, nhen nhóm cơn sóng cảm xúc mãnh liệt, họ vẫn nhìn nhau như thế, thời giantạo lập tín hiệu khởi đầu, quyến luyến, dần dần, ngưng tụ, vội vàng, đằm thắm,chuân chuyên, hồi hộp, thổn thức, xao xuyến, thăng trầm… Biết bao nhiêu cungbậc vỡ òa, bung tỏa, chiếm hữu mối nhân duyên, sẽ không có đáp án nào chỉ dẫnđược…

Thế rồi họ trải nghiệm thứ ngột ngạt ngọt ngào đơm bông kết trái trong tìnhyêu. Làm thế nào để chàng trai thu mình trong trái tim của cô gái và ngược lại,thật kì lạ, họ toại nguyện dẫu bị giam cầm vô điều kiện.

Mái tóc Khả Vy buông trên khuôn mặt anh, hương thơm đặc biệt như chỉ riêng mìnhcô có, nhè nhẹ đi vào góc ngách, hệ thống dây thần kinh của anh mềm nhũn vàkhái niệm tự chủ cũng lìa xa. Anh muốn chiếm hữu bờ môi mỏng phớt hồng kia dễdàng như câu chuyện đã đưa cô đến với cuộc đời anh.



Lạc Thiên đẩy cơ gáy tạo điều kiện cho đôi môi mình tiếp cận gần hơn mục tiêu,mặc kệ cô đang run rẩy nhận ra tư thế của cả hai.

- Cô phải biết tự bảo vệ mình, chúng tôi không thể kiểm soát được hành vi củacậu chủ. Thật khó để cô cự tuyệt lúc cậu chủ có ý vượt ranh giới bởi cả haingười đã là vợ chồng… nếu chuyên đó xảy ra chúng tôi sẽ bồi thường, dù khôngthể san lấp mặt tâm lí nhưng phần nào cũng chắp vá tổn thương bằng vật chất.Mong cô hiểu cho ! - Đây là những lời căn dặn sau đám cưới mà quản gia Tôn dànhcho, bằng cách nào đó thống trị tư tưởng của Khả Vy lúc này, dường như cô lườngtrước được hậu quả sau khi mải miết ngắm nhìn anh.

Lạc Thiên chậm rãi thường thức quãng đường đưa tới hơi thở kia, mọi thứ quaycuồng mà không hề chóng mặt, anh muốn cô biết mình phải là tất cả của cô, khôngai khác.



Khả Vy rơi vào nao núng, anh sắp tiến tới xúc cảm của cô rồi, thứ cô làm đượclúc này chỉ là bất động để mặc cho con người kia điều khiển. Lạc Thiên thượngphong hơn những lời người ta khuyên nhủ, cô tin vào sự chân thành ngời sáng quanhịp đập con tim anh.

- Tóm được con Cáo vào chuồng rồi nhá ! - bất thình lình Lạc Thiên gỡ khỏi lớptrung gian, anh vòng tay ôm trọn lấy cô thu khoảng cách về tối thiểu. Anh chưađủ tự tin để có được cô (một lần nữa) cũng như ích kỉ chôn chân cô ở cuộc hônnhân này. Anh đã thương cô nhiều hơn gấp hai lần lí trí, đến nỗi nó quay mộtvòng và nhường đường cho lí trí lên ngôi.

Khả Vy áp mặt vào khuôn ngực anh, êm ái để không cất lên một lời nào, cô đặtniềm tin trong ánh mắt anh, sẽ được an toàn ẩn náu mãi mãi.

- Không chống cự à ?

- …

- Vậy là em thua rồi nhé ! Đồ hư hỏng, đuổi anh ra khỏi phòng mà lại mò vào đây! - Lạc Thiên đưa tay vuốt hờ làn tóc cô, mềm mại như bản hòa tấu của cơn mưangoài kia, hình thức so sánh vốn chẳng liên quan bởi anh đang cùng cô cảm nhậngiai điệu của mưa...

- Chúng ta không thể tranh chấp như xưa nữa à ? Đừng gọi... thiết tha như thế !- Khả Vy cắn môi đến bật máu, lần này cô không khóc, nước mắt đã bị sức nóngbay hơi rồi. Sát lại gần nhau, mới cách vài phút thôi cô đã coi là ngày xưa,ngày ấy họ thoải mái chọc ngoẹo cho người kia tức giận, nhưng sao bây giờ khôngthể nữa, vì cô và anh đều chờ đợi phút giây yên ấm này...



- ... Tôi không biết, nhưng giờ rất khó để gọi... em là cô ! Hình như tôi...

- Ngày mai chúng ta đến gặp bậc tiền bối của nhà anh ha ? - Khả Vy nhanh chóngngăn chặn lời anh sẽ nói ra. Cô sợ mình sẽ hạnh phúc, rồi rơi trên sự tột cùnglà khổ đau.

- Cảm ơn vì đã cho anh một thiên thần... ! - Anh vẫn biết cô còn cuộc sống saunày, xin cảm ơn vì đã mang trong mình dòng máu của anh.

Lời anh nói khiến trái tim cô đóng cửa vội vã, nó kết băng khiến giọt nước mắtchờ chực lăn dài, cô không cao thượng như anh hiểu đâu, thế nên lệ thấm vào dathịt anh.

- Đêm nay... tôi ở đây được không ?



- Đêm nào cũng được hết ! Ha ha, thôi, vậy thì anh qua phòng em ! - Lạc Thiênkhoát tay khỏi người cô, ngoài kia mưa vẫn rả ríc trong màn đêm vô tận.

- Không, lấy chồng để làm gối gác chân !... Chỉ hôm nay thôi ! - Khả Vy xoayngười nằm cạnh bên, cười trong nước mắt lành. Cô muốn được theo đúng nghĩa làmvợ của Cao Lạc Thiên. - Anh mà động chân động tay thì...

- Thì sao nào ? Khiếp, cứ như vết thương trên trán này chắc tổn thọ mất ! - LạcThiên giả bộ ngao ngán, tóm lấy tay cô đặt lên chỗ đau nhằm xoa dịu.

- Này thì ! - Khả Vy ấn mạnh khiến anh kêu oai oái, rồi xót xa đem urgo dán cho.- Rõ khổ ! Can tội tuổi con dê ! - Cô cười rồi đặt mình xuống giường, khôngquên gác hai chân lên người anh, thỏa thích cựa quậy.

- Vô lí, tại sao vợ không dùng để làm gối ôm mà chồng lại có chức năng này ?Khả Vy, em nhớ đấy, không có dê con thì em không xong đâu !

Cô chỉ có một ly nước không đầy, vậy thì hãy cứ sống hết mình và tìm niềm vuitrong phần nước đó.

- Ngủ ngoan nhé ! Chồng !
Khả Vy loay hoay với mái tóc, buộc lên có mỗi chỏm bé tẹo, mà để xõa thìnhảm nhơ xấu xí.



- Anh này, tôi... em để tóc thế nào bây giờ ?

- Đại khái thôi, các cụ thích cháu dâu tóc dài, em cứ úp tạm mớ tóc giả vào,cũng đừng trang điểm cầu kì, họ cổ hủ không ưa đâu ! - Lạc Thiên gật gù thắt càvạt, từ sáng anh ngáp ngủ không biết bao lần rồi, cô vợ này có nhược điểm lớnlà thích sờ bụng nên đêm qua anh nhột không tài nào chợp mắt.

- Biết thế dậy sớm hơn cho rồi ! - Khả Vy cột tóc chau chuốt, tiếc rằng khôngđủ thời gian để ghé vào tiệm làm đẹp. Đàn ông con trai khoác tấm áo Vest ngayngắn là chỉnh chu, nhưng phụ nữ đâu thể xuề xòa được.

- Hay thôi ở nhà ngủ để hôm khác nhé ! - Dứt câu anh vươn vai phục vụ cho việcngáp.

- Không được, tỉnh dậy đi không em cộng thêm cho anh mấy con ốc biêu đấy ! À mànày, người lớn có hỏi trán anh bị làm sao thì đừng khai em ra đấy ! - Cô hơi áingại khi chơi trò ném đá giấu tay.

- Tuân lệnh - Lạc Thiên bẹo má cô - với một điều kiện, lần sau đừng coi chồnglà gối nữa nhé !

- Làm gì còn lần sau ! Xí !

- Thế thì còn phải xem thái độ của em thế nào đã, cụ thương anh nhất, thấy cháura nông nỗi này xót lắm !



Chiếc xe đỗ vào gara sau chặng đường dài sáu cây số. Lạc Thiên xuống và mở cửacho Khả Vy, hôm nay cô vận đồ bầu chít từ thân trên để buông lớp vải xuống tậngối nên khỏi lo chuyện bụng béo hay gầy, đánh lớp son màu nhạt và phấn trắng.

- Chúng em chào anh chị ! - Lạc Kiệt từ xa đi tới, cố tình nói to.

- Ờ ờ, chào em ! Chuyện cuộc điện thoại... - Khả Vy nấp sau vạt Lạc Thiên, ngậpngừng.

- Chuyện gì cơ ? - Lạc Nhã cúi chào.

- Chuyện gì là chuyện gì !?! Mấy đứa để anh chị vào chào cụ nào ! - Lạc Thiênbảo vệ Khả Vy tuyệt đối.

- Hừ, chị dâu nợ em đấy nhé ! - Lạc Kiệt bất chấp bị anh họ cảnh cáo, nháy mắtvới cô.

Khả Vy bám sát chồng, không rời nửa bước, ngượng chín mặt, đã vậy Lạc Thiên cònghé vào tai nói thầm :

- Kể từ giờ chắc phải đi cắt tiền duyên với hàng chục cô nàng, không thì vợ anhoánh họ ngoẻo ! Haha !



Khả Vy đẩy mạnh người anh ra, cái đồ bỏ dầu vào lửa đáng ghét, thế nhưng anhlại cứ thích ép cô vào lòng, bậc cầu thang cổ dẫn vào khu nhà vừa chật hẹp lạivừa rộng rãi đối với những bước chân của họ.

- Bác ạ ! - Khả Vy ngước mặt lên, Cao phu nhân dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô,bà tỏ rõ thái độ không hài lòng khi cả hai ồn ào và tình tứ. Đôi mắt nói lên sựkhinh bỉ con cóc hèn mọn chênh lệch một trời một vực với con đại bàng sải cánh.Thậm chí con cóc đó còn không xứng làm bữa mồi cho con vật to lớn.

- Mẹ ! Em phải gọi như thế chứ !

Khả Vy gập người cúi chào tôn kính, nếu đặt mình nơi bà, cô cũng như thế màthôi. Có người mẹ nào chấp nhận một đứa con dâu thấp kém, không địa vị, khôngdanh phận, lại chẳng hiểu biết, ngu dốt, xấu xí. Tương tự như ở vị trí cô màkết hôn cùng kẻ ăn mày nghèo kiếp xác, vô gia cư, bần tiện, có vấn đề về trítuệ, liệu cô có muốn không ?

Chẳng có phép màu nào hiệu nhiệm với những con người mải mê há miệng chờ sung,cuộc hôn nhân này như một quả sung vô giá mà chẳng may nó rơi vào tay cô, nhưngnó sẽ tuột khỏi tầm với theo lẽ tất yếu. Tình yêu là một sắc màu không hơn, bắtchước sao băng quẹt qua cuộc đời, hút lấy tuổi trẻ và rồi tan biến,… Người tacần tình yêu để tô điểm cuộc sống, chứ không sống bằng tình yêu.

Cao phu nhân đi giữa hai người, bà gặng hỏi Lạc Thiên về điều kiện sinh hoạtkhi ra ở riêng, không màng tới cô con dâu. Khác với bà, ông Trương thân thiệnvà thoải mái, ông xuất thân từ tầng lớp hạ trung.

- Các con vào chào cụ đi ! Con dâu tiện đây nhận họ !

Tiện đây - đã gỡ bỏ trạng thái trang trọng và tôn nghiêm. Trước đám cưới, sauđám cưới, việc cháu dâu ra mắt họ hàng hời hợt như cuộc gặp mặt hỏi han thô sơ.Khả Vy đẩy Lạc Thiên đi cùng, cô không muốn để anh gặng lại những từ ngữ củacha mẹ, chỉ cần hiểu anh nghĩ cho mình đã quá đủ.

- Cháu dâu kính chào bậc gia tiên và cụ thân sinh ạ ! - Khả Vy quỳ gối cạnh LạcThiên, cô còn thiếu xót nhiều trong việc giữ lễ nghĩa.

Cụ Cao đã già, cụ chỉ có thể nằm trên giường dùng máy trợ thính. Cô từ từ lạigần, chỉnh trang chiếc chăn cho cụ nhưng ngoài Lạc Thiên ra cụ chẳng biết aivới ai.

- Cụ anh ngày xưa tài giỏi lắm ! Chính cụ gây dựng cả công ty Trường Tồn đấy !Cụ từng được vinh danh là một trong số doanh nhân có tầm ảnh hưởng lớn trongphạm vi quốc gia, đến đời ông thì Trường Tồn trở thành tập đoàn hoạt động xuyênquốc gia ! - Lạc Thiên nói với vẻ tự hào về gia phong.

- Dạ, ông anh chắc vẫn khỏe, em chưa thấy ông… !

- Ông mất đã lâu rồi, kể từ khi chưa có Lạc Trung ! - Câu trả lời không phải từLạc Thiên - Vì phản đối cuộc hôn nhân của ta với cha Lạc Thiên ! - Biết thếngày ấy bà nghe theo lời mẹ cha, đừng lao đầu vào thứ rung động mù quáng, đểgiờ hối hận đã quá muộn. Do đó câu nói muốn răn đe không chỉ một mà cả ba ngườitrong căn phòng, bao gồm cả ông Trương.

Hương trầm phảng phất mùi ảm đạm, cơn gió không lọt tới cửa sổ nên căn phòngchịu đựng mãi ngột ngạt, có một chiếc chuông gió ngoài hiên leng keng âm thanhloại gỗ cổ - thứ duy nhất còn được xuôi theo ý trời.

Khả Vy nới lỏng bàn tay, kết thúc rồi lễ ra mắt gia đình chóng vánh.

*

- Khả Vy vào phòng ta có chuyện muốn nói ! - Cao phu nhân đợi lúc con trai hỏithăm cụ kéo cô ra thư phòng nói chuyện riêng. Bà nói bằng ngữ điệu bâng quơnhưng hằng ý sâu sắc, có phần đay nghiến. Để giữ chân người chồng, bà nhẫn nhịncho đứa con ngoài dã thú sản phần nho nhỏ.



Tờ giấy đăng kí kết hôn do Lạc Thiên đề xuất không bị bác bỏ, điều đó khiến anhvui mừng mà quên đi mặt trái ẩn sau nụ cười của Khả Vy. Cũng chỉ là một tờ giấylàm bằng xenlulozo, có mực tạo ra các nét chữ cái lại thôi mà, đâu chói buộccon người ta.

Giấy chứng hôn Cao Lạc Thiên và Triệu Khả Vi, công nhận họ đã nên vợ chồng. Condấu đóng ngay dưới dòng chữ « Triệu Khả Vi ».

Hình như anh chưa yêu lần hai, hình như chỉ là có hình bóng, hình như đêm quaanh định nói… hình như… hình như… đến một ngày hình như sẽ là khẳng định chắcchắn. Đến một ngày anh tự giữ chân mình về phía ấy.

*

- Hôm nay em không muốn nấu cơm ! Chưa bao giờ chúng ta ăn tối ngoài hàng cả !

- Em định đình công à ? Mà ai bảo chúng ta chưa từng ăn ngoài...



- Vâng, chúng ta đã từng ăn nhưng cùng với ba cô nàng chân dài !

- ... Vào quán này nhé ! - Lạc Thiên chuyển vô lăng đỗ ven đường, anh tuyệtnhiên không thích nhắc lại chuyện cũ, cô vợ nhớ dai quá.

Khả Vy quàng tay anh bước vào, cô sẽ tận hưởng sự lãng mạn do tự mình tạo racùng anh. Phải chăng nếu ngày đó tới...

- Dê con của papi thích ăn món gì nào ? - Lạc Thiên từ chỗ đối diện chuyển sangngồi bên phải cô, anh đặt tay xoa vào vòng bụng Khả Vy.

- Anh làm cái trò gì đấy ! - Cô giật bắn mình lên, lấy tay ôm bụng thủ thế.

- Dữ như bà chằn ! Mà này, em thường nghén vào tầm sáng hay tối vậy ?

- Sao anh hỏi thế ? - Khả vy căng thẳng lấy tay chống cằm, cô bỏ luôn cả mớ tócgiả sau lưng ra.

- Anh tìm hiểu trên mạng, kinh nghiệm truyền đạt rằng nếu em cảm giác khó chịuvào mỗi buổi sáng sớm thì có thể chúng ta có nhóc tì còn không thì là cu tí !Hihi ! Anh thích sinh đôi cơ nhưng thế vất vả cho em lắm ! - Lạc Thiên mơ mộngquay sang Khả Vy thấy cô cau mày, - Em không phải ngại anh đâu, cứ nghén tựnhiên,... nhịn nôn nhiều không tốt đâu !

- Ờ thì tí nữa... nghén ! - Cô nuốt hết ly nước lọc, chằn chọc không yên, dạonày đã lơ đễnh việc thủ vai bà mẹ trẻ. Cơ bụng gắng co thóp, cô vươn cổ họngđánh “Ọe” một tiếng hệt như thùng rỗng kêu to, nhắm nghiền mắt và lấy tay chemặt, cô diễn hơi quá thì phải.

- Có phải đánh rắm đâu mà em sượng ! Quay mặt ra đây nào !



Sau câu phát ngôn hài hước của Lạc Thiên người phục vụ bàn đi tới đợi thựckhách chọn món, anh chàng tế nhị cúi đầu, chẳng biết việc quý ông đây đề cấptới là việc gì mà khiến quý bà càng ôm mặt xấu hổ hơn.

Khả Vy úp cuốn thực đơn phủ kín mặt, cô gọi cho qua bữa, mau mau về nhà chùmchăn sám hối rằng đừng bao giờ có những hành động kì quặc trước Lạc Thiên, anhluôn phiên dịch để cô bị bẽ mặt thôi.

Lát sau chàng thanh niên đem món ăn bày trước mặt, anh chàng lịch thiệp đặt mộtđĩa rau tái gần Khả Vy.

- Đầu bếp chuẩn bị thêm cho Quý bà, sẽ rất có lợi nếu kết thúc bữa ăn bằng rauxanh, cũng là cảm ơn Quý ông Lạc Thiên, khách hàng thường xuyên của chúng tôi.Chúc hai người ngon miệng !

- Xùy xùy ! Anh này đi đi ! - Khả Vy xua đuổi người phục vụ, cô tránh xa đĩarau xanh luôn. Thế này gọi là chăm sóc khách hàng à, rồi cô dùng hai con ngươitóe lửa lườm nguýt tên chồng.

Qua bữa ăn, họ đi dạo một vòng cho xuôi dạ. Lạc Thiên đặt tay lên mái tóc cô,anh phụng phịu mặt mày:

- Ai cắt tóc mà chẳng có khiếu thẩm mĩ gì hết, như là xoẹt một đường kiếm vậy !

- Anh không biết đó hả, đây là mốt thời thượng của giới trẻ đó, để thế này mớiphong cách, bụi bặm... cá tính !

- Bọn trẻ thời nay đúng thật là ! - Lạc Thiên lắc đầu chỉ trích như một ông lãonhìn thế giới phiếm diện. Nếu xét về tuổi tác thì anh và cô rõ ràng thuộc haitầng lớp văn hóa khác nhau, dù thế nào chăng nữa anh cũng kéo cô vào một salontóc chỉnh sửa lại. - Cái răng cái tóc, một góc con người đấy vợ ạ !

Khả Vy hãnh diện vì mái đầu ôm gọn của mình, trên xe, chiếc kính chiếu hậukhông dùng với chức năng vốn có mà được sử dụng để soi mà lúc lắc làn tóc sóngsánh. Thêm nữa cô còn làm vài điệu chu mỏ và cướp điện thoại của anh để chụphình.

- Phải công nhận thợ cắt tóc nhìn nhận rất đúng, nhìn em như học sinh cấp bavậy !!! Ôi, tiếc thay mình lấy phải ông chồng già khắ- m



Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 10.1%
U-ON C-STAT1/7/1745

XtGem Forum catalog