XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 21.04.43 PM


- Ôi anh Thiên ơi, anh hỏi bọn em cái này thật sao ? Ha ha ha ! - Trần Hùngkhông bao giờ nghĩ Lạc Thiên hỏi về phụ nữ vì kiến thức của anh « uyên bác »hơn bất kì ai, thế mà.

Hai người cười đến nỗi cafe trong ly rung mạnh rồi sánh hẳn ra bàn, chuyện nàychẳng khác chuyện hài.

- Lạc Thiên, khai thật đi cậu đã làm gì chị dâu của chúng tôi rồi ?



Lạc Thiên nghiêm mặt, anh tỏ rõ thái độ khó chịu, anh tôn trọng Khả Vy mới đemcâu hỏi này ra cần tư vấn và hai kẻ này đúng là.

- Thôi thôi, không cười nữa kẻo anh ấy đấm gãy răng mình mất ! Anh Thiên nõi rõhơn sự việc xem nào, có phải do tối hôm ấy chúng em chuốc rượu anh say quákhông ? Đáng lí phải sung mãn hơn chứ ? - Nhịn cười được một lát rồi Trần Hùngvà Tuấn Kiệt đâu lại vào đấy, nắc nẻ.

- Vấn đề là tôi không có cảm giác gì nhưng…



Lại mất thời gian chờ đợi, lần này Tuấn Kiệt nói thay :

- Nhưng sáng dậy chị dâu bắt đền cậu đã hủy hoại một đời con gái người ta hả ?Ôi trời ơi, đợi tôi vào WC chút nhé, tôi đang mót ! - Tuấn Kiệt ngay đến đứng dậycòn không vững, anh cười ngặt nghẽo như vừa xem hài kịch.
Lạc Thiên nổi nóng, anh vò đầu bứt tai, điên quá. Anh thấy có lỗi với Khả Vyrất nhiều nhưng thực tâm không thừa nhận việc đã xảy ra, anh đang tự cho mìnhlà kẻ vô trách nhiệm.

- Thôi được, cậu hãy kể cặn kẽ lại chuyện này đi, tôi nghi ngờ về cuộc hôn nhâncủa cậu lắm, rõ ràng cậu vẫn còn tình cảm với Nhược Lam và cô ấy cũng vậy, tạisao lại có một Khả Vy nào đó xen giữa ? -



Tuấn Kiệt không châm chọc nữa, với tư cách một người bạn anh có quyền đi vàovấn đề riêng tư của Lạc Thiên. Trần Hùng im lặng.

- … Chẳng giấu gì hai người, tôi và Nhược Lam có quan hệ huyết thống ! - LạcThiên đã quyết định đặt mối tình đầu về dĩ vãng, nếu đã lấy vợ không nên để chocô ấy phải phiền lòng vì những người bạn của chồng luôn dò hỏi về người con gáikhác. Anh không nói với người trong nhà vì sợ ảnh hưởng tới quan hệ của ông bàCao - Tốt nhất sau này trước mặt Khả Vy đừng nhắc đến quá khứ của tôi !

Có hai sự ngạc nhiên ở đây, thứ nhất là điều Lạc Thiên vừa nói, thứ hai đó làvì vị trí vợ trong lòng Lạc Thiên có phần tương đối quan trọng, Trần Hùng quaysang nhìn Tuấn Kiệt đắc chí, nháy mắt vì chiến lợi phẩm trong vụ cá cược giữacô dâu và chú rể có tình ý với nhau không.



- Tóm lại tôi muốn hỏi là : liệu giữa tôi và cô ta có chuyện gì hay không ?

Tuấn Kiệt huých tay Trần Hùng, nếu gọi vợ là « cô ta » thì chưa hẳn đã có tìnhcảm.



- Thì cậu phải kể rõ ra chúng tôi mới tham gia được.

- Thì đấy thôi…tôi đã say rượu, ngủ dậy thấy cô ta mặc áo tôi, nằm cạnh tôi, tóctai bù xù.

Hai người chề môi há miệng, thế thì rõ quá còn gì.

- … nhưng tôi… nói thế nào nhỉ… tôi có thể khẳng định mình chỉ ngủ thôi, nằm imấy !

- Có mấy cha say xỉn nào biết mình đã làm gì trong lúc mất tự chủ không ?



- Nhưng tôi chắc chắn là mình rất mệt và ngủ say lắm !

- Anh Thiên, anh thấy mấy bọn trẻ con tè dầm có khi nào ngủ dậy chúng thừa nhậnđâu ? Xem ra anh bị mất trí nhớ tạm thời rồi ! - Trần Hùng xua tay, chuyện nàynhàm chán quá. - mà anh cần phải xác minh làm gì ? Hai người


là vợ chồng rồi có còn e ấp nữa đâu mừ ?

- Không ! Tôi rất muốn xác minh ! - Lạc Thiên đang tìm cách sáng tỏ, chuyện nàyrất quan trọng với đời người con gái.

- Thế thì hỏi trực tiếp chị dâu, có thế mà không nghĩ ra ! Chán cậu quá !

- Hỏi thì nói làm gì nữa, không hỏi ! - Lạc Thiên rùng mình nghĩ lại khuôn mặtnon nớt của Khả Vy.

- Chị dâu hung dữ đến thế cơ à ? Em thấy chị dâu hiền lành mà.

- Là Cáo thì có ! - Lạc Thiên đang tự thừa nhận mình mắc hội chứng của đa sốđàn ông trên toàn thế giới : Sợ vợ.

- Vậy cậu muốn chúng tôi giúp gì ?

- Thì trả lời hộ tôi có chuyện gì hay không ?

- Biết chết liền ! Việc của anh không hay lại hỏi người ngoài, lần sau thì lắpmáy quay trong phòng nhá !

- Hừ ! - Lạc Thiên không nhận được kết quả từ cuộc trò chuyện này. Anh uống cạnly cafe đắng.

- … À há… Em có một cách rất hay nhưng… - dần dà Trần Hùng và Tuấn Kiệt đi vàođúng vấn đề, tham gia bày mưu tính kế trước sự thành khẩn của người anh em.

- Nhưng sao ? Cách gì ? - Lạc Thiên như vớ được phao cứu sinh.

- Cách này chỉ kiểm chứng được những cô gái nào vẫn còn là thiếu nữ thôi.

- Tức là… ?

- Nếu chị dâu đã từng ăn kem trước cổng, à quên, ăn cơm trước kẻng thì khôngđạt kết quả đâu !


Lạc Thiên suy nghĩ một lúc, anh đã từng hỏi Khả Vy về vấn đề đó trong ngày đầu tiêngặp mặt. - Nhưng là cách gì


?

- Con gái rất hay mắc cỡ và giãy nảy người khi bị đàn ông chạm vào ! Còn phụ nữthì không !

- Nhảm nhí ! - Tuấn Kiệt cứ tưởng cái gì hay ho, còn Lạc Thiên tiếp thu từngcâu chữ.

- Hồi còn nhỏ em đi học hay ghẹo mấy bạn nữ trong lớp, cầm cái bút chọc vào gáychúng nó thôi mà đã kêu ầm ĩ, trong khi mẹ cho em sờ bụng lúc ngủ có sao đâu,cả chị gái đã lấy chồng của em cũng chẳng có cảm giác khi em


cù chị ấy.

- Chẳng nói lên điều gì ! Tùy cơ địa mỗi người, cái này ai tính ! - Tuấn Kiệtlấy ngón tay thọc léch Trần Hùng,


làm cậu ta suýt thì té ngửa.

- Thế thì chẳng có cách nào đâu ! - Trần Hùng bực mình bỏ cả viên đá trong cốcnước lọc vào trong áo Tuấn Kiệt khiến anh lạnh buốt giãy nảy.

- Khoan đã ! Trần Hùng nói có lý đấy ! - Lạc Thiên phán quyết. Cái lần Khả Vygiẫm lên giầy anh đã vô tình chạm tay vào chỗ nhạy cảm của cô khiến cô phản ứngdữ dội đánh anh một phát trái ngược với những cô gái ở phòng trà còn chủ độngmời gọi người ta đụng chạm.



- Đơn giản lại hữu hiệu, không hỏi trực tiếp chị dâu thì hãy để ngôn ngữ cơ thểcủa chị dâu lên tiếng ! Cố lên anh Thiên, em tin anh sẽ có câu trả lời !

- Nhưng… làm cách nào… ?

- Cái này cậu còn phải hỏi nữa ? Vợ chồng thiếu gì cảnh gần gũi. - thôi thìTuấn Kiệt xuôi theo suy nghĩ cực đoan của Trần Hùng.

- Ờ thì cứ ví dụ thử đi ! - Vợ chồng theo nghĩa thông thường là thế nhưngtrường hợp của anh là đặc biệt.

- Lạc Thiên bạn tôi ơi, cậu đã từng ngọt ngào với bao nhiêu phụ nữ mà ngay tớivợ mình cũng phải để bày cách, thật là… Thế này nhé, giờ chắc chị dâu đang nấucơm ở nhà, cậu mua một bó hoa về rồi vào bếp ôm lấy cô ấy, giục dịch đôi taylên trên hoặc xuống dưới sẽ có ngay kết quả!

Lạc Thiên tiêu hóa ngôn từ, dần dần tưởng tượng về cảnh đó :


- Ê Cáo, tôi mua hoa tặng cô này !

Cô ta quay lại mỉm cười sung sướng, ngất ngây trước sự chiều chuộng của mình.

- Ôi, cảm ơn chồng nhé !

- Không có chi ! Đang làm món gì vậy?

Rồi tranh thủ lúc cô ta xào nấu, mình nhân cơ hội tiến đến, ôm lấy vòng eo.

- Anh đang làm gì thế ?

Cô ta sẽ hỏi một câu đại loại như vậy nhưng lòng vui sướng và để mình siết chặthơn. Dần dà đôi tay này sẽ mon men...

- Tôi đếm đến ba anh không dừng lại thì đừng trách tôi vô tình !

- Ừ, bà xã đếm chậm thôi nhé !



- Này thì… Chat !



Cô ta cầm nguyên cái thìa dính đầy dầu mỡ đáp ngay tại má mình, sức nóng củamiếng kim loại hằn một vệt đỏ hơn cả bị ăn tát.

- Cho chừa cái thói dê xồm! Tối nay anh nhịn cơm cho tôi !


Lạc Thiên giật mình trở về thực tại.

- Không ! Cô ta ghê gớm lắm ! Nghĩ cái khác đi !

Tuấn Kiệt thấy Lạc Thiên suýt xoa má trái không biết vì lí do gì, tiếp tục :

- Hay dùng chiêu anh hùng cứu mĩ nhân !

- Là sao ? - nghe tiêu đề đã hấp dẫn, Lạc Thiên hồ hởi.

- Cậu bằng cách nào đó rủ Khả Vy đứng ở mép đường nói chuyện linh tinh, khi đóTrần Hùng sẽ lên một chiếc xe phóng qua chỗ cô ấy, cậu nhanh chóng giữ cô ấy vềbên mình để đảm bảo sự an toàn, rồi tranh thủ cơ hội. Khi đó Khả Vy sẽ bị sứchấp dẫn tỏa ra nơi cậu mà mềm yếu. Ha ha ! - Tuấn Kiệt thấy sến không thể tảnhưng vẫn trình bày ý kiến.

Lạc Thiên nghe vậy cũng xuôi tai.

- Tại sao lại chọn em làm kẻ lái xe ! Sao không phải là anh Tuấn Kiệt? Lỡ chịdâu biết thủ phạm là em đâu có được.



Rồi Lạc Thiên lại tưởng tượng :


- Cáo à, hôm nay chúng ta đi dạo phố nhé !

- Được thôi !



Mình sẽ cùng cô ta đi thong dong.

- Sao anh cứ đẩy tôi ra ngoài đường vậy, đi vào vỉa hè có phải hơn không ? Đểtôi đi vào trong !

Với tính cách của cô ta sẽ không chịu khuất phục, mình đành lựa lời :

- Ngốc à, đi bên trong lắm phân chó lắm ! Chúng bậy tùm lum, bà xã thích bị bẩngiầy thì cứ việc !

Cô ta sẽ nghe theo, rồi đi ra ngoài, lúc đó một chiếc xe lao tới, không còi vớitốc độ nhanh. Mình ra tay kéo cô ta về bên, ôm trọn vào lòng, đôi tay lên dần.

- Lạc Thiên, anh hình như giẵm phải cái gì rồi đấy !

Mình chưa kịp động thủ, nhìn xuống mũi giầy... (. .˚)


- Bỏ đi, cách này không được! - Lạc Thiên ghì mạnh giầy xuống sàn.

- Ông tướng, tôi kệ xác cậu đấy ! Cái gì cũng không !

- Khoan đã, em nghĩ ra cách thức này cực kì hay !
Lạc Thiên trở về nhà vừa đúng lúc Khả Vy mở cổng vào, cách ăn mặc của côcó vẻ ấm áp trong tiết trời oi ả nhưng lại làm anh rất hài lòng, không thíchphô trương, khoe mẽ đường cong, anh mỉm cười.

Khả Vy nghe tiếng động cơ ngay đằng sau biết là Lạc Thiên, cô kệ xác, chỉ mởmột phần cổng bước vào.

- Bim Bim Bim ! - Lạc Thiên nhấn còi ra hiệu cho cô mở rộng cửa hơn.

Khả Vy vẫn còn khó chịu từ lúc ở nhà Triệu Đông Kỳ về, những hình ảnh thànhviên trong trang điện tử của Lạc Thiên cứ lởn vởn quanh đầu. Cô nghe tiếng còikhông định quay lại, vào đến của nhà, bỏ giầy xong xuôi, nghĩ lại chạy ra.

Lạc Thiên tưởng cô mở cửa cho mình thì cứ thế đợi, ngờ đâu cô ra ngoài khóacổng.

- Cô làm gì thế ?

- Anh cũng có chìa khóa thì tự đi mà mở ! - Dẫu tốn công cả hai, chỉ cần chọctức tên kia thì cô sẵn sàng.

- Con Cáo này, mở cửa mau ! - Anh có nói nữa cũng vô ích, cô đã vào trong nhàcòn đâu.

Đi tới phòng khách, Lạc Thiên nhìn cô bức xúc :

- Giờ này còn ăn vặt cái gì nữa ! Đi nấu cơm !

Khả Vy đang dùng chè hạt sen, thấy mặt anh lại càng ghét hơn, cái mặt đẹp traisinh ra chỉ để làm của nợ ! Trước khi đi nhìn anh ta có vẻ day dứt có lỗi vớimình thế mà bây giờ coi như không có chuyện gì, chứng tỏ Triệu Đông Kỳ nói rấtđúng, cô phải tự biết bảo vệ mình, không thể để bị bắt làm nô lệ được. Chắc vừarồi đã đi vui vẻ với đám chân dài rồi.

- Trong tủ lạnh có đầy đủ, anh muốn ăn gì thì có nấy !

Lạc Thiên rít một luồng khí trong lành, anh cố tỏ ra bình thường hóa quan hệ màcô ta lại không biết điều chút nào.


Ở nhà họ Cao anh luôn có kẻ hầu người hạ, cô là vợ thì phải làm thay họ là điềudĩ nhiên. Anh về nhà là đã tôn trọng cô lắm rồi đấy, nếu ở khách sạn cũng thiếugì người phục vụ, cô không cảm thấy vinh hạnh lại còn.

Dù căn nhà có rộng rãi tới đâu thì quanh đi quẩn lại hai người cũng giáp mặt.Nếu có hai cầu thang riêng, hai phòng ngủ với đầy đủ tiện nghi, nhà tắm độc lậpnhưng vẫn chung một phòng khách và nhà bếp. Ngay từ đầu Cao phu nhân đã nghĩngôi nhà chủ yếu là nơi Khả Vy ở thì sau sự kiện đêm tân hôn Lạc Thiên đã thayđổi, ngôi nhà này mang tên anh không có nghĩa anh phải ở, nhưng không muốn đểKhả Vy vì đám cưới hờ này mất cả chì lẫn chài.

- Tôi muốn ăn cơm ! - Lạc Thiên thay bộ đồ ở nhà bước xuống.

- Vâng, anh cứ ăn ! Không cần thông cáo tôi biết làm gì ! - Nghĩ mình dọn đồ ăncho chắc, còn lâu đi. Thời buổi này vợ chồng bình đẳng.

- Chồng cô yêu cầu được ăn cơm ! - Anh đã từ chối bữa cơm cùng Tuấn Kiệt vàTrần Hùng để về nhà.

- Tôi có không cho anh ăn đâu ! Muốn ăn cá thì mở cánh cửa tủ lạnh thứ ba, ănthịt thì cửa hai, canh ở ngăn bốn, bát đũa lấy ở giá, ăn xong không muốn rửathì cứ để đấy.

Cô không muốn nhìn mặt anh, quay đi thở mạnh khiến mái tóc phập phùng .

- Con Cáo kia ! Trước mặt cha mẹ và lão quản gia cô tỏ ra nhu mì thế nào thìbây giờ cô trở mặt đấy hả ? - Lạc Thiên mất bình tĩnh, đi ra ghế sofa đứngtrước mặt cô. Việc gì anh phải quan tâm xem đêm hôm ấy xảy ra chyện gì nhỉ, côta có thèm để tâm đến bữa cơm của anh đâu. Anh đang làm trò ngốc nghếch gì vìai, vì một con Cáo thật chẳng đáng.

- Tôi là người, không phải cáo ! - Khả Vy cũng biết luật đời, người nào có tiềnngười ấy mạnh, thôi thì châm trước cho đại gia, cô vào bếp đun lại thức ăn.

Bày lên bàn một số lượng rất nhiều thực phẩm, bên chỗ của Lạc Thiên có một móncanh diêu cá, đồ hải sản, còn phần lớn cô đều đặt về bên mình. Tờ mục tiêu tăngcân đó không phải của Lạc Thiên mà của cô, hỏi Triệu Đông Kỳ anh ta ấp úng bảolàm theo chứ không cho lí do, càng ngày cô càng thấy mờ ám.

- Cô tính ăn hết cả chỗ thức ăn này ? - Lạc Thiên đang ở độ trưởng thành, chấtdinh dưỡng sẽ được chuyển hóa thành năng lượng cho các hoạt động thường ngày,còn cô đúng là cũng đang phát triển đấy nhưng có phải đốt cháy năng lượng nhiềugì đâu, sao ăn hết được. - Cẩn thận Cáo bị bội thực đấy !

Khả Vy không nói, chăm chỉ ăn, cố mà nhồi nhét, gắng ăn bảy phần. Chắc cứ thếnày vài hôm nữa cô thành con heo quay mất thôi, trước khi lấy chồng thì bắtngười ta ăn ít, lấy chồng rồi lại ép ăn tạp, thức ăn đúng là rất ngon, không ănthì lại tiếc.

- Hờ ! - Cứ kết thúc một hiệp Khả Vy lại há miệng nghỉ ngơi, ăn cũng mệt.

- Ăn nhiều ị nhiều đấy ! - Lạc Thiên đã quen với việc được gia nô hoặc cácngười đẹp gắp đồ ăn cho, các nàng ấy thường chỉ gẩy gót ăn cảnh thế mà con Cáonày không coi người đối diện ra gì, anh chưa từng hình dung ra cái gia đình nàomà vợ ăn không ngừng nghỉ trong khi chồng đã tỏ thái độ không thích.

- Việc của tôi không cần anh phải lo, bụng tôi xấu lắm nên không sợ tắc bể phốtđâu !

Kết thúc vữa ăn, Lạc Thiên tranh thủ lúc Khả Vy đang rửa bát, anh bật tivi lên,cho đĩa phim ma vào, ở góc phải có kí hiệu kênh truyền hình HBO và phụ đề. Đợicô xong xuôi thì gọi ra :

- Cáo ! Có phim hay này !

Cách của Trần Hùng đưa ra cổ lỗ sĩ kinh khủng nhưng lại có thể được áp dụng bấtkể trường hợp nào. Phái nữ thường sợ ma, áp dụng vào trường hợp của Khả Vy, đưara một bộ phim kinh điển, mời nàng xem rồi cô ta sẽ hét và đề nghị ngồi cạnhanh cho bớt lạnh người khi theo dõi đến cảnh ghê rợn, khi đó anh sẽ kiểm chứng.Tình huống dự bị : nếu cô ta vô cảm với ma, anh đành tráo vai trò mất mặt mộtxíu, giả vờ sợ hãi mà ép phải ngồi cạnh nhau. Kiểu gì cũng chứng thực được việcđêm hôm ấy.

- Không xem à ? - Thấy Khả Vy đi lên lầu, anh hỏi lại.

- Phòng tôi cũng có tivi !

- À thì… thực ra là đĩa phim ! Phim kinh dị, thôi, nếu cô sợ thì lên lầu đi,tôi xem một mình cho thoải mái !

Thế là cô lên thật, chẳng lẽ kế hoạch đổ bể. Lạc Thiên hậm hực, anh cũng lạicàng trách mình hơn, có lẽ đêm ấy… vì thế cô ta mới giận mình. Không, mìnhkhông tin có chuyện gì xảy ra, cùng cực lắm chỉ là hai người cùng nằm trên mộtchiếc giường thôi.



Khả Vy ngồi trong phòng, lần lượt chuyển kênh một cách nhàm chán. Càng nghĩcàng thấy ghét, sao hắn lại gọi mình là cáo ? Mình hiền lành thế này cơ mà, mấyđứa con gái theo hắn mới là cáo ấy ! Đồ trọng sắc khinh vợ !



Lạc Thiên tắt đèn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ tivi tỏa ra, bật loa lớn hy vọng âmthanh sẽ lọt vào phòng trên tầng.


Cảnh phim hiện ra là một cô gái đi vào thư viện trường tầm 5h chiều, bắt gặpmột anh sinh viên cao ráo điển trai duy nhất ở đó, anh ta chủ động làm quen.Chẳng cần xem tiếp Lạc Thiên cũng biết đó là con ma, kiểu gì tý con bé kia cũngbị con ma này lừa cho mấy vố.



Anh đăm chiêu nhìn màn hình tivi mà chẳng chú tâm. Ngay cả khi đến đoạn caotrào lần thứ nhất :

Đồng hồđiểm 12h, cô gái tên Jimmy Tran đó bị nhốt vào trong một phòng đựng toàn sáchcổ, hồn ma của chàng trai kia xuất hiện dưới cái bóng của cô, lập lờ.

Khả Vy không có việc gì làm, cô xuống bếp tìm đồ nhai cho đỡ buồn miệng cũng làđể kiểm tra xem Lạc Thiên còn ở nhà hay đã đi đâu rồi. Nhìn thấy phía dưới đèntối om lòng thoáng buồn nhưng lại pha lẫn tiếng động lóc cóc của cối xay gió cũkĩ, hy vọng anh vẫn ở đó. Vừa thấy bóng dáng cô đi xuống, Lạc Thiên đã vờ phálên cười lớn :

- Ha ha ha ! Tức cười chết mất ! Sao buồn cười ơi là buồn cười ! - Ba câu nóiba lần động từ « cười » được lặp lại, anh chàng này thích gây sự chú ý đây mà.

Rõ ràng cô nghe thấy tiếng gió hú rùng rợn phát ra từ tivi, loài chim lợn réorắt vang vọng, thế mà Lạc Thiên lại cười là sao, cô tò mò đi tới :

- Anh coi phim gì thế ? - Nhìn vào màn hình, phim đã chạy được phân nửa.

- Cái loại sợ ma như cô xem không được đâu ! Hắn đó - anh chỉ vào nam diễn viêntrong màn hình - là ma, hắn đang định dụ con cừu ngơ ngác chết cùng !

- Đẹp trai thế này mà là ma à, để coi phim thế nào ! Nói cho anh biết tôi khôngsợ ma đâu ! - Bị kích đểu, Khả Vy ngồi xuống tập trung xem.

Lạc Thiên cười thầm, nhìn mặt cô ta thế kia không sợ mới là lạ, vậy kế hoạch sẽtiến hành theo trường hợp 1.




- Em có thể làm thế nào để giúp anh được đầu thai ? - Nữ nhân vật Jimmy Trannói.

- Có lẽ không được đâu em à, anh mãi chỉ là một hồn ma nơi đây thôi ! - Hắn tìmsự đồng cảm nơi cô gái.




- Á !!!!! - Khả Vy hét lên, cô bấu chặt tay vào thành ghế khiếp sợ nhưng mắtvẫn dán chặt màn hình. Lạc Thiên ngồi đối diện mừng thầm, bộ phim này càng vềsau càng đáng sợ, cứ từ từ rồi lát nữa kiểu gì cô ta cũng chạy ra bên mình.


Một ma nữ khuôn mặt chảy rữa, có lẽ bị chết cháy chắn ngang màn hình. Đôimắt đỏ ngàu chứa đầy uất ức với tay lấy con người, bộ quần áo thời trang nhữngnăm 80 bê bết máu, đôi tay phồng rộp, khung xương khẳng khiu từng cắc từng cắctiến lại gần Jimmy Tran.

- Cô cút đi ! Tôi không cho phép cô làm hại Jimmy ! - Hắn đứng chen giữa, ngăncản việc con ma nữ kia có ý đồ xấu xa.



Sau một hồi giằng co con ma nữ ấy biến mất, Jimmy sợ hãi ôm lấy hắn vào lòng.Hắn nói với Jimmy rằng ban ngày hắn là người còn tới 12h sẽ là ma, hình hài củahắn vẫn nguyên vẹn là cậu trai 20 tuổi. Trời dần sáng, Jimmy đã bình tâm hơn cốgắng đi học bình thường sau khi bảo vệ tới mở khóa, cô giấu biệt mọi ngườitrong trường về sự hiện diện của những con ma bởi nếu nói ra hắn - David sẽkhông tiếp tục được đi học, cô tin mình sẽ làm cho hắn được làm người.


Khả Vy tiếp tục theo dõi, đoạn này chỉ nói về cảnh nảy sinh tình cảm của hainhân vật người và ma.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Vợ, Ơi, , Vợ, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0042/Giây
Timeout: 10.3%
U-ON C-STAT1/4/1728