Tôi cười vỡ bụng. Nói có nhà thì còn tạm chấp nhận, cơ quan anh ta đầu tư xây nhà phúc lợi cho công nhân viên, cuối năm nay mới hoàn thành, đầu năm sau có thể giao nhà, Chu Nhất Minh được phân một căn hộ gồm hai phòng ngủ, một phòng khách, tuy hơi nhỏ nhưng nói thế còn có cơ sở. Nhưng xe thì... đương nhiên xe đạp leo núi cũng là xe, điều này tôi không thể phủ nhận, chỉ có thể cười thầm.
Chu Nhất Minh coi chiếc xe của mình như bảo bối, yêu quý, giữ gìn chẳng khác gì bà xã. Tôi cũng từng hiếu kỳ muốn mượn đi thử xem cảm giác đi chiếc xe đạp vài nghìn tệ như thế nào, anh ta xót xa đến mức con ngươi như muốn lòi ra ngoài. “Bé bự, anh trai sợ em đè bẹp “bà xã” của anh mất.”
Vừa nghe thấy tôi có ý định với “bà xã” của mình, Chu Nhất Minh liền ỉ ôi than vãn: “Bây giờ anh trai đang hối hận chết đi được đây! Tìm em mượn cuốn Ba trăm bài thơ Đường làm cái gì chứ, mua một cuốn có phải hơn không, giờ đúng là chuốc vạ vào thân, “bà xã” bị buộc phải ượn rồi!”
“Ai bảo anh cứ thích lấy lòng người đẹp cơ... À phải rồi, anh và đại mỹ nhân hồi này thế nào? Cô ta còn thích khóc nữa không?”
“Khóc, sao lại không khóc? Buổi hẹn trước anh đến muộn có ba phút mà cô ấy khóc đến mức anh phải dỗ cả nửa tiếng đồng hồ mới nín. Mẹ kiếp, người ta yêu nhau, ai cũng được hưởng hạnh phúc, sao đến lượt anh trai lại khổ sở thế này!”
Tôi trêu anh ta: “Khổ thì đừng yêu nữa.”
Anh ta từ chối thẳng thừng: “Thế không được, vẫn phải yêu thôi. Bạn gái khó đối phó còn tốt hơn là không có, huống hồ bạn gái của anh lại rất xinh đẹp. Hôm nọ anh đưa bạn gái đến chỗ làm ra mắt, đám Vương Lão Ngũ[19"> trong cơ quan nhìn thấy đều tỏ ra ghen tỵ. Anh trai cũng thấy nở mặt nở mày.”
[19"> Từ xuất phát trong cách nói của dân gian, chỉ người đàn ông độc thân.
“Cho nên đau khổ cỡ nào anh cũng cam tâm tình nguyện, đúng không?”
“Đúng thế, chỉ cần nhìn vào điểm xinh đẹp của cô ấy là đủ, tính khí có thất thường thế nào cũng chẳng sao.”
Các bạn nhìn xem, đây cũng là một thành viên điển hình của nhóm “tôi tình nguyện” đấy! Chu Nhất Minh và tôi có khác gì nhau, chúng tôi đều yêu vẻ bề ngoài, đều thích trai tài, gái sắc. Tuy không lấy vẻ bề ngoài để đoán phẩm chất và năng lực bên trong nhưng đối với giới trẻ tìm đối tượng mà nói, có mấy ai cưỡng lại được sức hấp dẫn của những trai tài, gái sắc?
Háo sắc, yêu cái đẹp là bản chất của con người. Hơn nữa, nhìn mặt mà bắt hình dong bất luận thế nào cũng còn hơn nhìn tiền, nhìn quyền mà bắt hình dong.
Chu Nhất Minh tìm cuốn Ba trăm bài thơ Đường không được thuận lợi cho lắm, nhắn tin trên mạng không có tác dụng gì, đăng tin mất đồ ở công ty xe buýt cũng chưa có kết quả. Dự đoán ban đầu là người lấy sách trên chuyến xe đó không phải là khách quen. Tôi có tức giận cũng vô ích, không thể vì thế mà đem anh ta ra chém được, pháp luật sẽ chẳng tha đâu.
Bố tôi lại nói đỡ cho anh ta: “Được rồi, chỉ là một quyển sách thôi mà! Tuy nó là vật kỷ niệm nhưng kỷ niệm thực sự của một người không chỉ là vật chất. Mẹ con mãi mãi ở trong trái tim con, không có cuốn sách đó con cũng không quên mẹ con. Có phải thế không? Đừng làm khó Chu Nhất Minh nữa!”
Thôi bỏ đi, tôi lúc nào cũng khoan dung, độ lượng mà, nương tay cho Chu Nhất Minh lần này vậy. Anh ta tỏ vẻ cảm động đến rơi nước mắt: “A Phi, anh mua quyển Ba trăm bài thơ Đường mới đền em nhe? Mua mười quyển cũng được.”
Tôi phì cười, tôi cần mười quyển giống nhau làm gì chứ? Có thể ăn hay mặc được không? Có thể trải ra nằm hay đắp lên người được không?
“Thế anh mời em đi ăn nhận lỗi vậy. Nhưng xin em đừng chém anh nặng quá nhé! Tháng này anh vẫn chưa được lĩnh lương.”
“Vậy đợi anh lĩnh lương rồi hãy nói, em không chém... không chém mới là lạ.”
Mất toi cuốn sách kỷ niệm rồi, thế nào cũng phải chém anh ta một trận! Chu Nhất Minh, cứ chuẩn bị tinh thần tháng này làm thẻ thanh toán cho ta đi, ta sẽ khiến tim gan phèo phổi của ngươi đau chết thôi!Bữa ăn tạ tội của Chu Nhất Minh hôm đó, tôi đặt một phòng ở nhà hàng Tiếu Giang Nam. Tôi đi cùng Đới Thời Phi, gọi thêm Điền Tịnh và Đỗ Uy, sẵn sàng mài đao xoèn xoẹt hướng về Chu Nhất Minh.
Chu Nhất Minh đi cùng mỹ nhân. Đại mỹ nhân vẫn xinh đẹp như xưa, tôi để ý thấy ánh mắt Đới Thời Phi khựng lại vài giây khi nhìn thấy cô ta. Tôi biết rõ đàn ông nhìn thấy phụ nữ đẹp cũng đều phản ứng như vậy nhưng trong lòng vẫn thấy xót xa.
Tất cả những người có mặt ở đây, ngoài Đới Thời Phi, còn lại đều đã biết nhau từ buổi du thuyền lần trước, cho nên sau khi mọi người ổn định chỗ ngồi, tôi liền giới thiệu trước cho anh ấy một lượt.
Chu Nhất Minh mỉm cười bắt tay Đới Thời Phi. “Nghe Yên Phiên Phi nhắc đến anh đã lâu. Bảo vệ tiến sĩ bên Mỹ về, học vấn nhất định uyên thâm rồi. Tôi chỉ học hết phổ thông, cũng coi như xoá mù chữ thôi.”
“Đâu có, đâu có, cậu quá khen rồi!”
“Xin giới thiệu một chút, đây là bạn gái của tôi, tên Nhậm Giai.”
Chu Nhất Minh giới thiệu bạn gái với Đới Thời Phi, anh ấy lịch sự mỉm cười chào hỏi nhưng Nhậm Giai lại trân trân nhìn anh ấy, không một chút phản ứng. Biểu hiện trên mặt cô ta rất lạ, như thể hồn vía bay lên mây, lại như thể đang mộng du, trông rất ngớ ngẩn.
Đúng lúc Điền Tịnh ngồi xuống bên phải Nhậm Giai, không kìm được liền huơ huơ tay trước mặt cô ta, nói: “Nhậm Giai, cô không sao chứ?”
Nhậm Giai không nói gì, cứ ngây ra nhìn Đới Thời Phi, hết nhìn lên lại ngó xuống. Nhìn một hồi rồi bỗng nhiên vành mắt đỏ hoe. “Anh đã từ Mỹ trở về... Cuối cùng anh cũng trở về rồi!”
Câu nói này dường như có một nguồn gốc sâu xa, cô ta và Đới Thời Phi lẽ nào là người quen cũ? Cô ta không phải là người yêu cũ của anh ấy đấy chứ? Tôi lập tức quay sang nhìn Đới Thời Phi, ánh mắt có ý dò xét, nghi vấn. Nhưng anh ấy lại tỏ ra không hiểu gì, lắc đầu nói với tôi: “Anh không quen cô ấy, trước nay chưa từng gặp cô ấy.”
Giọng nói mơ hồ của anh ấy khiến Nhậm Giai khóc nức nở. Cô ta vừa khóc vừa bổ nhào về phía Đới Thời Phi, túm lấy vạt áo anh ấy, không chịu buông. “Anh không quen biết em, anh lại có thể nói không quen biết em! Anh đi Mỹ rồi thì quên luôn cả em. Chiếc cà vật anh đang đeo là năm đó em đã tặng anh, đồ anh vẫn dùng mà người đã quên rồi sao? Anh thật nhẫn tâm, thật quá nhẫn tâm!”
Đới Thời Phi lại càng tỏ ra không hiểu chuyện gì. “Chiếc cà vạt này là tự tay tôi mua mà, sao lại biến thành cô tặng tôi? Tiểu thư, có phải cô nhận nhầm người rồi không?”
Lời của anh ấy như đổ thêm dầu vào lửa, Nhậm Giai khóc càng to, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Đới Thời Phi, luôn miệng mắng nhiếc: “Anh là đồ không có lương tâm, không có lương tâm, không có lương tâm...”
Đừng nhìn dáng vẻ liễu yếu đào tơ thường ngày của Nhậm Giai, lúc này trông cô ta dữ tợn như con hổ cái mất kiểm soát. Cô ta chết cũng không chịu buông Đới Thời Phi, vừa khóc vừa đánh mắng, mấy người chúng tôi cùng chạy sang can ngăn mà không được.
Trong phòng náo loạn, bàn ghế nghiêng ngả, xô lệch, bát đũa rơi xuống đất vỡ mất vài cái. Ầm ĩ đến mức nhân viên phục vụ phải đẩy cửa bước vào xem thế nào, liền trông thấy ngay cảnh tượng hỗn loạn. Ngoài cửa lập tức có bao nhiêu cái đầu ngó vào xem. Nhậm Giai ầm ĩ một hồi rồi đột nhiên hai mắt nhắm lại, ngất xỉu. Trò chơi này không biết đến bao giờ mới kết thúc đây?
Không cần phải nói, bữa cơm hôm đó coi như đi tong. Chu Nhất Minh gọi 120 đến chở Nhậm Giai đang hôn mê vào bệnh viện, mấy người còn lại lên xe của Đới Thời Phi theo sau. Ở trên xe, anh ấy vẫn chưa hết sợ hãi: “Thật sự tôi không biết cô ấy, tại sao cô ấy cứ túm lấy tôi không chịu buông chứ? Giải thích thế nào cũng không được.”
Tôi tin Đới Thời Phi thật sự không biết Nhậm Giai, chắc cô ta nhận nhầm người, có thể người yêu cũ của cô ta giống Đới Thời Phi chăng? Suy đoán này nghe có vẻ cũ rích nhưng lại rất phổ biến. Có điều, trên thế gian này sao lại có hai người giống nhau như đúc được, ngay từ đầu đã nhận nhầm chắc phải có nguyên nhân, tại sao đến một lời giải thích cô ta cũng không muốn nghe?
Điền Tịnh nói: “Nhìn cái cách cô ta làm ầm lên vừa nãy tôi đoán là thần kinh cô ta có vấn đề. Không chừng đúng là bị thần kinh!”
Điền Tịnh nói đúng, thật không biết gọi cô ấy là con quạ nói gở hay nhà tiên tri nữa. Sau khi Nhậm Giai được đưa vào bệnh viện, Chu Nhất Minh vội vã báo cho bố mẹ cô ấy đến. Hai ông bà đến viện, vừa nghe tường thuật lại, hai mắt đã đẫm lệ. “Giai Giai lại phát bệnh rồi!”
Thì ra ngày trước Nhậm Giai có một người bạn trai, là mối tình đầu của cô ta. Hai người yêu nhau từ hồi cấp ba, hoa khôi của lớp và mỹ nam của trường đã đến với nhau một cách rất tự nhiên. Hai người hẹn ước sẽ cùng nhau thi vào Đại học Bắc Kinh, sau khi ra trường sẽ làm lễ cưới. Ai ngờ, người con trai đó đã thay lòng đổi dạ đi yêu một cô sinh viên trao đổi người Mỹ trong trường. Chắc là không biết phải nói rõ với cô ta thế nào nên đã quyết định không nói. Anh ta lẳng lặng làm thủ tục xuất ngoại, tốt nghiệp một cái liền cùng cô người Mỹ kia cao chạy xa bay.
Cú sốc này quá lớn, Nhậm Giai vốn là một cô gái đa sầu đa cảm, lại bị kích động mạnh, dẫn đến thần kinh có chút không bình thường.
Hai, ba tháng đầu, Nhậm Giai không hề nói chuyện với ai, chỉ lẩm bẩm một mình. Có lúc cười ngốc nghếch, khi lại khóc than, rất dễ cáu giận, động một cái là ném đồ đạc. Ông bà Nhậm mời bác sĩ đến khám, chẩn đoán là có triệu chứng tâm thần phân liệt, kê đơn thuốc cho cô ta và dặn dò gia đình phải hết sức quan tâm, chăm sóc. Uống thuốc được vài tháng thì có tác dụng, cô ta dần dần hồi phục như bình thường, tuy có chút hơi cổ quái nhưng ít nhất nhìn cũng như người bình thường.
Vì bệnh của cô ta bắt nguồn từ tâm bệnh nên có người gợi ý nhanh chóng tìm cho cô ta một bạn trai, để tình yêu mới chữa lành vết thương từ tình yêu cũ, có thể sẽ nhanh khỏi hơn.
Chu Nhất Minh liền trở thành một vị thuốc. Anh ta cứ tưởng mình gặp được “tiên nữ” trên trời rơi xuống, nào ngờ lại là “cô nương thần kinh”. Thế nên hơi tí là cô ta ghen tuông. Chu Nhất Minh trễ hẹn có ba phút, cô ta đã khóc nức nở, bởi vì trong lòng cô ta luôn có cảm giác không an toàn. Sau khi trải qua một lần bị bỏ rơi, trong lòng cô ta đã có dấu ấn sâu đậm.
Ông bà Nhậm vô cùng xin lỗi Đới Thời Phi. Sự việc lần này đúng là tai bay vạ gió. Theo như bà Nhậm nói, anh ấy thực sự không giống kẻ phụ tình kia chút nào, chắc là do anh ấy từ Mỹ trở về, động đến cấm địa ở tận đáy lòng cô ta, lại thêm cái cà vạt giống hệt cái mà cô ta đã mua tặng kẻ phụ tình, chắc đó là kỷ vật cô ta đã gửi gắm tất cả tình cảm của mình. Vì thế tâm trí cô ta trở nên rối loạn, rồi mới xảy ra những chuyện thế này.
Nhậm Giai lần này bệnh cũ tái phát còn nặng hơn trước. Cô ta lại khép mình, không để ý đến ai, chỉ chìm đắm trong thế giới riêng của mình, lúc thì cười nói cô ta và bạn trai sắp kết hôn, lục tung mọi thứ lên để tìm sổ hộ khẩu, đòi đi đăng ký kết hôn; lúc lại khóc lóc nói bạn trai đã thay lòng đổi dạ, yêu cô gái ngoại quốc khác, cô ta muốn giết anh ta để rửa hận, rồi chạy ngay xuống bếp cầm con dao, khua khoắng.
Ông bà Nhậm không biết làm thế nào, vội vàng hô hào hàng xóm tìm bác sĩ giúp. Cuối cùng, có người mách nước đưa cô ta lên Quảng Châu khám một bác sĩ chuyên khoa, nói thay đổi môi trường chữa bệnh biết đâu lại có tác dụng. Bà Nhậm cho là phải, liền đưa cô ta lên Quảng Châu chữa bệnh, định sẽ ở lại đó vài tháng mới về.
Nhậm Giai đi rồi, mối quan hệ giữa cô ta và Chu Nhất Minh coi như chấm hết. Chuyện này khiến Chu Nhất Minh cũng chịu một cú sốc lớn, vì thế anh ta không những nợ tôi một bữa cơm mà còn đến bắt tôi mời anh ta đi ăn. Ai bảo anh ta thất tình chứ? Lại còn thất tình nặng nữa!
Những người thất tình thường thích uống rượu, dường như rượu là một phần không thể thiếu khi thất tình. Chu Nhất Minh vừa nốc rượu vừa kể khổ: “Em nói xem, người ta yêu, anh trai cũng yêu, sao anh trai lại đen đủi thế này?”
“Được rồi, được rồi, anh Nhất Minh, thôi đừng buồn nữa, chẳng có gì phải nghĩ cả, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, anh phải tin rằng phía trước vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi anh.”
Chu Nhất Minh nghe lời tôi, nỗi ưu tư chẳng mấy chốc đã tan biến, nó giống như một trận cảm cúm, khó chịu một thời gian rồi khỏi. Dù sao thời gian anh ta và Nhậm Giai quen nhau chưa lâu, tình cảm cũng không thể nói là sâu đậm được. Thêm nữa, cô ta bệnh tật như thế, cho dù có là tiên nữ giáng trần thì cũng mất giá thôi. Bệnh liên quan đến thần kinh rất phức tạp, không dễ trị tận gốc mà còn dễ tái phát, cũng không thích hợp để kết hôn. Anh ta bỏ cuộc, buông bỏ tất cả, dần dần trở lại một Chu Nhất Minh vui vẻ, hoạt bát như xưa.
Tôi vì thế mà biểu dương anh ta: “Anh Nhất Minh, tinh thần phấn chấn lên nhanh nhỉ, khả năng chống đỡ khá đấy!”
“Ghen tỵ à? Có cần theo anh trai học vài chiêu không, sau này có thất tình không phải sợ nữa.”
“Anh là con quạ nói gở, phủi phui cái mồm anh! Em sẽ không thất tình đâu, tình cảm của em và Đới Thời Phi càng ngày càng tốt.”
“Em đối với anh ta càng ngày càng tốt thì anh tin, còn anh ta đối với em thì e là cần thêm một thời gian nữa. Bé bự, người có mắt đều nhìn thấy em yêu anh ta nhiều hơn anh ta yêu em nhiều.”
“Thế thì sao, ít nhất anh ấy cũng có chút yêu em. Tình cảm có thể dần bồi đắp, em sẽ dùng hết thời gian, tâm huyết và sức lực của mình để bồi đắp cho tình yêu này.”
“Bé bự, vậy chúc em may mắn nhé!”
Vừa nhắc đến đã thấy Đới Thời Phi gọi điện, hẹn tôi tối nay cùng ăn cơm. Cuộc điện thoại này đã chứng thực cho câu nói “tình cảm càng ngày càng tốt” của tôi.
Tắt điện thoại, tôi chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm đến Chu Nhất Minh. Một lát nữa Đới Thời Phi sẽ đến đón tôi, phải nhanh chóng về nhà ăn mặc, trang điểm cho thật đẹp mới được.
AI LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA AI
Chương 1 - Phần 12
12.
Trong bữa ăn, Đới Thời Phi tỏ ra không bình thường. Dường như anh ấy có điều gì muốn nói, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn tôi nhưng lưỡng lự mãi không dám nói.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ mình có chỗ nào đó không đúng, ví dụ như cài nhầm cúc áo hay trên mặt có vết gì nhọ, anh ấy muốn nhắc nhở nhưng ngại lại thôi. Tôi liền kiểm tra một lượt từ đầu đến chân nhưng không thấy có gì bất thường. Không kiềm chế được nữa, tôi bèn hỏi: “Anh có điều gì muốn nói với em phải không?”
Anh ấy nhìn tôi, cuối cùng ấp a ấp úng nói: “Anh... Bạn gái cũ của anh về nước rồi.”
Tôi ngây ra một lúc rồi cũng lắp ba lắp bắp: “Cô ấy về nước... thì làm sao?”
Anh ấy cúi xuống, tránh ánh nhìn của tôi, im lặng một lúc, cuối cùng cũng thú nhận: “Cô ấy muốn ở bên anh, anh cũng muốn cùng cô ấy làm lại từ đầu. Cho nên... Yên Phiên Phi... anh xin lỗi!”
Anh ấy nhả từng từ như những tảng băng giá lạnh khiến cả cơ thể tôi từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều như hoá đá, chỉ biết ngồi ngây ra như một con ngốc.
Đới Thời Phi vừa nhìn phản ứng của tôi vừa thận trọng giải thích: “Anh biết, như thế thật không công bằng với em. Từ lúc quen biết em đến giờ, em luôn đối xử tốt với anh, với gia đình anh. Lần trước mẹ anh bị ốm, may mà có em chăm sóc chu đáo. Anh vô cùng biết ơn em, nhưng sự cảm kích không giống tình yêu. Em cũng biết, anh chỉ yêu duy nhất một người, đó là bạn gái cũ của anh. Bây giờ có cơ hội được cùng cô ấy làm lại từ đầu, bất luận thế nào anh cũng không muốn bỏ lỡ. Yên Phiên Phi, anh biết anh có lỗi với em nhiều lắm. Anh cũng không dám cầu xin em tha thứ. Em muốn mắng, muốn đánh, anh cũng xin chịu. Xin em đừng kìm nén trong lòng, đừng để sinh bệnh như Nhậm Giai.”
Anh ta nói vậy chứng tỏ đang sợ sau khi chia tay, tôi sẽ bị kích động đến mức theo gót Nhậm Giai.
Trong tích tắc đó, tôi thật sự muốn phát điên cho anh ta xem, giống Nhậm Giai túm lấy vạt áo anh ta, giáng cho anh ta một cái tát nảy lửa rồi mắng nhiếc “đồ vô lương tâm”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm như thế chẳng hay ho gì, dù sao tôi cũng không bị điên, không thể có những hành động làm mất thể diện, không ra thể thống gì như thế.
Hơn nữa, tôi có tư cách gì mà mắng anh ta nhẫn tâm? Đúng, anh ta lợi dụng tôi, nhưng là do tôi cam tâm tình nguyện để anh ta lợi dụng.
Tôi vẫn ngồi bất động không nói một lời, chỉ có biểu hiện trên nét mặt biến đổi không ngừng theo dòng suy nghĩ. Có lẽ Đới Thời Phi sợ tôi kích động quá mà trở nên ngớ ngẩn, liền khẽ lay lay người tôi. “Yên Phiên Phi, em không sao chứ?”
Sao lại không sao? Trước khi đến đây, tôi còn khoe khoang với Chu Nhất Minh tình cảm của tôi và Đới Thời Phi tốt đẹp thế nào, giờ bị sự thật tàn nhẫn đâm một phát trúng tim. Còn tưởng anh ta hẹn tôi ăn cơm là để củng cố thêm tình cảm, ai ngờ lại là bữa tiệc Hồng Môn, người ta đến để nói “anh đi đường anh, tôi đi đường tôi”.
Thay đổi quá đột ngột, một chút hoà hoãn xung đột cũng không có, khiến người ta có cảm giác từ trên trời rơi xuống mười ba tầng địa ngục vậy. Tôi muốn được tức giận, muốn hất tung bàn ghế, ném bát, ném đũa, mắng người, đánh người, thậm chí giết người - giết Đới Thời Phi chết ngay tại chỗ! Thật khủng khiếp! Tôi thực sự muốn giết người.
Cũng may tôi đủ lý trí để xua đuổi những suy nghĩ ma quỷ đó. Tôi không kéo bàn, ném bát, lại càng không mắng người, đánh người, giết người. Tôi chỉ có chút không kìm lòng, kéo lấy anh ta và khóc. “Em đối tốt với anh như thế, chẳng lẽ anh không có chút tình cảm nào với em sao?”
Đới Thời Phi tỏ ra bối rối: “Thật sự... vô cùng xin lỗi em!”
Tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục van xin: “Vậy anh hãy cho em một chút thời gian được không?”
“Yên Phiên Phi, em không nên lãng phí thời gian vì anh, tiếp tục chỉ càng khiến em thêm đau khổ. Anh quyết định chia tay cũng là vì muốn tốt cho em.”
Nghe mà xem, rõ ràng anh ta có lựa chọn tốt hơn nên mới đòi chia tay với tôi, vậy mà cuối cùng lại thành muốn tốt cho tôi. Tôi vừa đau đớn vừa tức giận, cuối cùng không kìm nén được nữa thì bùng lên, dùng hết sức ném chiếc ly vỡ tan tành. “Đới Thời Phi, anh cút ngay cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”
Đới Thời Phi cút rồi, một mình tôi đối diện với bàn tiệc chất đầy cao lương mỹ vị. Tôi ăn lấy ăn để, uống lấy uống để, không phải vì ngon miệng, mà vì tưởng tượng mình đang ăn thịt tên họ Đới, uống máu tên họ Đới.
Đang ăn ngấu nghiến thì dì Thạch gọi điện, giọng lo lắng, căng thẳng: “Phiên Phi, con đang ở đâu? Đới Thời Phi vừa gọi điện, nói là...”
Xem ra dì ấy đã biết chuyện tôi và Đới Thời Phi chia tay rồi. Có lẽ sau khi cút rồi anh ta thấy không yên tâm nên mới gọi điện đến nhà thông báo cho dì Thạch, bảo dì ấy đến xem tôi thế nào. Nhưng lúc này tôi đâu cần dì ấy quan tâm! Đang đầy một bụng tức chưa có chỗ xả, tôi liền trút hết lên đầu dì ấy nửa tiếng đồng hồ, không để lãng phí một giây.
“Đừng nhắc đến nữa, dì giới thiệu cho con cái loại người gì thế! Đều tại dì, đều tại dì hết, chính dì đã kéo con xuống địa ngục!”
Đổ tất cả trách nhiệm lên đầu dì Thạch đúng là không phải, nhưng lúc này tôi còn có thể nói lý được sao? Tôi hét lên giận dữ rồi cúp máy, còn tranh cãi nữa thì chắc chắn tôi sẽ tắt máy luôn.