Tiêu Tương Tương mỉm cười, giơ bàn tay nhỏ nhắn trắng treỏ ra bắt tay chúng tôi. “Rất vui được làm quen với các bạn!”
Cũng là con gái nhưng Tiêu Tương Tương trông nữ tính hơn tôi và Điền Tịnh nhiều. Ăn nói, đi đứng đều nhẹ nhàng, dễ thương. Đôi khi có duyên còn hấp dẫn hơn cả xinh đẹp, huống hồ Tiêu Tương Tương lại là người có nhan sắc nên càng thêm phần quyến rũ, không còn nghi ngờ gì nữa, cô ta là một cô gái có thể khiến người khác rung động. Tôi không biết Chu Nhất Minh làm thế nào quen được cô ta, trông có vẻ rất thân mật nữa chứ.
Tôi vô cùng tò mò, lập tức kéo Chu Nhất Minh ra ngoài. “Tương Tương, cô cứ làm việc đi nhé, tôi tìm anh ấy có chút việc!”
Cùng Điền Tịnh liên thủ bức cung, Chu Nhất Minh nhanh chóng khai ra hết!
Thì ra cách đây không lâu, Tiêu Tương Tương mở một cửa hàng trên phố đi bộ. Mới bắt đầu nên không biết, biển hiệu cửa hàng không tuân thủ quy định của ban Quản lý đô thị, Chu Nhất Minh có nhiệm vụ đến giám sát để điều chỉnh, qua lại một vài lần thành quen nhau.
Tiêu Tương Tương cũng là người tỉnh này nhưng nhà cô ta nằm ở một thị trấn nhỏ. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, cô ta lên Thâm Quyến làm ăn mấy năm, dành dụm được chút vốn trở về quê mở cửa hàng kinh doanh riêng. Từ ngày khai trương, cứ mỗi lần Chu Nhất Minh tới phố kiểm tra, cô lại mời anh ta vào ngồi chơi một lúc, uống chén trà rồi mới đi, anh ta cũng vui vẻ nhận lời cùng bà chủ xinh đẹp ngồi một lúc.
Anh ta được đối đãi đặc biệt, đồng nghiệp đều nửa đùa nửa thật trêu vẻ ghen tỵ: “Có vẻ như cô ấy thích cậu rồi đấy. Tên tiểu tử này đào hoa thật, vừa chia tay cô bạn gái xinh đẹp đã có một mỹ nhân khác lọt vào mắt xanh rồi!”
Nguyên nhân chia tay với cô bạn gái xinh đẹp, Chu Nhất Minh ngại không muốn nói rõ với mọi người trong cơ quan. Bạn gái cũ bị bệnh thần kinh chẳng phải chuyện vẻ vang gì. Hơn nữa, người ta còn phải tiếp tục sống, đội lên đầu cái mác bị bệnh thần kinh thì chẳng có gì hay ho. Vì thế anh ta chỉ nói tính cách hai người không hợp thì chia tay.
Về điểm này không có ai nghi ngờ, bởi bọn họ đã từng chứng kiến cảnh mỹ nhân giận dỗi, khóc lóc rồi. Một đám đàn ông rỉ tai nhau, công nhận là đẹp nhưng như thế khó hầu hạ, phục dịch lắm, lấy về rồi không bị mệt chết thì cũng phiền chết. Chu Nhất Minh biết liệu đường mà chia tay với cô ta, tất cả đồng nghiệp đều mừng thay. “Chia tay là được rồi, chia tay là được rồi, sau này chọn người nào tính khí tốt hơn một tí!”
Không giống như mỹ nhân kia, Tiêu Tương Tương vừa xinh đẹp lại vừa tốt nết. Hành sự cẩn trọng, ăn nói nhã nhặn, vui vẻ, trong mắt con trai, cô ta là một cô gái tiêu chuẩn.
Tiêu Tương Tương hơn Chu Nhất Minh ba tuổi nhưng cũng chẳng sao, chênh lệch không nhiều lắm, “phi công trẻ lái máy bay bà già” đang là mốt mà. Cô ta rõ ràng tỏ ra có thiện cảm với Chu Nhất Minh, mọi người đều khuyến khích anh ta theo đuổi. Anh ta rất đỗi vui mừng nên lui tới cửa hàng nhiều hơn. Đi làm tới, hết giờ làm cũng tới, thử mời cô ta đi ăn cơm, xem phim, cô ta đều đồng ý. Vì thế mối quan hệ của hai người ngày càng thân thiết, chỉ là chưa nói rõ thôi.
Hoa đào của Chu Nhất Minh, hết bông này lại tới bông khác, thực lòng tôi không phục. Tại sao hoa đào của tôi vẫn chưa nở nhỉ? Tôi lập tức nói, giọng chanh chua: “Tiểu tử nhà anh may mắn gớm nhỉ, bát thịt kho tàu lần trước còn chưa được ăn, lần này đã nhanh chóng có bát khác được bê đến tận bàn, đợi anh nhấc đũa cơ đấy!”
“Bé bự, em nói chua cay quá! Lúc đầu chúng ta cùng vui, sau đó cùng buồn, anh trai biết nếu anh sớm tìm được đối tượng tốt như thế thì trong lòng em sẽ cảm thấy không thoải mái, cho nên mới không nói với em.”
Hừ, đúng là tâm trạng của tôi vẫn chưa cân băng trở lại! Tôi ghen tỵ với Chu Nhất Minh, tôi ghen tỵ, tôi ghen tỵ, tôi ghen tỵ…
Tuần mới bắt đầu.
Đào Đào đến lớp lại khóc như mổ lợn. Nói chung bọn trẻ ở lớp mẫu giáo bé khi mới vào trường đều không tránh khỏi khóc lóc, nhưng cũng chỉ khoảng một tuần là thôi, đằng này thằng bé Đào Đào không thế, nửa tháng rồi mà vẫn cứ khóc, hiếm thấy đứa trẻ nào khóc ghê thế! Tính nết nó cũng xấu, hễ không thích là ném đồ đạc hoặc nhổ nước bọt vào mặt người khác, còn hay đánh các bạn nữa, đánh đến mức chúng phải đi mách cô giáo: “Cô giáo, Đào Đào đánh con.”
Ngày nào cũng có bạn đến mách bị Đào Đào đánh. Vì vậy tôi đã gặp riêng Sở Vân Khiết trao đổi, kiến nghị gia đình phối hợp với nhà trường giáo dục cháu, sau này không nên nuông chiều quá.
Sở Vân Khiết miệng nói tác hợp nhưng tính nết Đào Đào vẫn không thay đổi, khi có mẹ ở lớp, biểu hiện của nó càng tệ hơn. Giống như lúc này, tôi vừa cuối xuống chào nó, nó liền trả lời tôi bằng một bãi nước bọt, tôi thật muốn lôi nó lại, tụt quần, phết vài cái vào mông cho nó chừa.
“Đào Đào, sao con lại làm như thế? Mau xin lỗi cô giáo Yên đi!”
Những lời trách mắng của Sở Vân Khiết chẳng có tác dụng gì, Đào Đào không nghe lời, cứ như mẹ nó đang nói chơi vậy, một mực gào khóc: “Con không đi mẫu giáo, con không đi mẫu giáo!”
Với đứa trẻ hư đốn thế này, tôi không khỏi chau mày nhưng nhanh chóng làm như không có chuyện gì. “Không sao, trẻ con mà, cứ từ từ dạy bảo.”
Hôm đó, sau khi Sở Vân Khiết đi khỏi, Đào Đào khóc lâu hơn mọi ngày, nằng nặc đòi về nhà, không chịu vào lớp. Đối với những đứa trẻ như thế, cô giáo Đồng trưởng ban áp dụng những biện pháp xử lý riêng, bảo tôi bế thằng bé đi dỗ dành, để tránh những đứa trẻ khác cũng khóc theo.
Cô giáo Đồng cũng không thích Đào Đào. Tuy nhiên trẻ con bây giờ đứa nào đứa nấy không phải là tiểu hoàng tử thì cũng là tiểu công chúa, được nuông chiều nên dễ có những thói quen xấu, nhưng cái thói xấu chuyên nhổ nước bọt của Đào Đào thì khiến ai cũng chán ngán. Nhiệm vụ của giáo viên là không được lạnh nhạt với bất kỳ đứa trẻ nào, nhưng đối với một người không thích trẻ con lắm như tôi, khó tránh khỏi ít quan tâm đến chúng. Bây giờ cô giáo Đồng giao nhiệm vụ khó khăn này cho tôi, tôi không thể từ chối, đành ngậm ngùi bế thằng bé ra ngoài.
Đào Đào cứ khóc mãi, dỗ thế nào cũng không nín. Cuối cùng, tôi dứt khoát xử lý theo kiểu máu lạnh với nó, bế nó vào phòng sinh hoạt chung, cho nó khóc lóc, gào thét thoải mái. Tên nhóc này khóc tài thật, kêu gào suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng mệt quá cũng phải nín, khi đó tôi mới bế nó trở lại lớp và cho nó ăn. Cả ngày hôm đó nó có vẻ ngoan ngoãn hơn nhiều.
Năm giờ chiều, các bậc phụ huynh lần lượt đến đón con. Còn mỗi Đào Đào vẫn chưa thấy ai đến đón, gọi ẹ Đào Đào nhưng điện thoại không liên lạc được.
Cô giáo Đồng và các cô giáo khác đã về hết, bảo tôi ở lại trông Đào Đào đến sáu giờ. Nếu sau sáu giờ vẫn không có người đến đón, tôi sẽ giao nó cho bác Từ bảo vệ, để bác ấy xử lý, tôi không thể đợi mãi được.
Sáu giờ kém năm, cuối cùng cũng có người đến đón Đào Đào. Một thanh niên cao to đẩy cửa bước vào, Đào Đào đang nước mắt ngắn nước ngắn dài, vừa nhìn thấy anh ta liền bổ nhào đến gọi: “Cậu… cậu.”
Tôi ngay lập tức nhận ra Sở Vân Phi. Tuy nhiều năm không gặp, dáng vẻ cậu ta đã thay dổi nhưng những nét đẹp thời niên thiếu vẫn còn. Cậu ta vẫn đẹp trai như con lai, mắt sâu, mũi thẳng, cằm lún phún râu gợi lên vẻ quyến rũ của một chàng trai trưởng thành.
Tôi vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên, mừng rỡ tiến lên chào hỏi: “Hi! Sở Vân Phi, lâu quá rồi không gặp.”
Cậu ta nhìn tôi vẻ kinh ngạc. “Cậu là Yên Phiên Phi? Từ lâu đã nghe chị mình nói cậu làm ở đây. Nhưng đúng là nếu không nói, chắc mình cũng không nhận ra. Giờ cậu khác trước rồi, mình còn nhớ ngày xưa cậu rất béo.”
“Ngày xưa là chuyện của bảy, tám năm về trước rồi! Mình đã gầy đi từ trước khi vào đại học.” Gần đây lại thêm hiệu quả nhanh chóng của “phương thuốc giảm béo thất tình” nữa, khác xa với Bé bự năm nào.
Bạn học cũ lâu ngày mới gặp, Sở Vân Phi tỏ ra rất nhiệt tình. Cậu ta lái xe đến, nói xin lỗi vì đã làm trễ giờ của tôi, khăng khăng đòi đưa tôi về.
“Chị gái mình có việc đột xuất ở công ty nên phải ở lại làm nốt, anh rể thì đang có cuộc họp trên thành phố, buổi trưa chị mình đã gọi điện dặn chiều đón Đào Đào, kết quả là mình bận quá nên quên mất. Để cậu phải đợi lâu, thật ngại quá. Cho nên, đừng khách khí, lên xe đi, mình chở cậu về.”
Thực ra tôi hoàn toàn có thể từ chối, tự đi xe về nhà, nhưng có một anh chàng đẹp trai tự nguyện đưa về, tôi rất vui được cùng cậu ta đi một đoạn. Tôi để con ngựa sắt yêu quí của mình ở bãi giữ xe trong trường rồi lên xe cậu ta. Trên đường đi, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại bao nhiêu chuyện thời trung học, chuyện trò rất vui vẻ.
Trước khi xuống xe, Sở Vân Phi còn nài nỉ xin số điện thoại của tôi, nói có thời gian mời tôi cùng đi ăn.
AI LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA AI
Chương 2 - Phần 03
3.
“Sở Vân Phi, Sở Vân Phi nào?”
Nằm trên giường buôn chuyện với Điền Tịnh qua điện thoại, tôi nhắc đến chuyện hôm nay gặp Sở Vân Phi ở trường mầm non. Cô ấy nghe thấy thì hơi sửng sốt, sau định thần lại liền hỏi: “Là anh chàng lớp trưởng lớp mình, đẹp trai như con lai gây sốc toàn trường hả?”
“Đúng, là cậu ta.”
“Cậu nhắc đên cậu ta mình mới nhớ, tháng trước mình đã gặp Trần Lâm ở trên tỉnh.”
Trần Lâm là một trong hai cô gái năm ấy có thai với Sở Vân Phi, người còn lại tên là Trâu Hiếu Lợi. Sau vụ scandal nổi tiếng toàn trường năm ấy, hai cô gái không hẹn mà cùng nhau chuyển trường. Xảy ra chuyện như thế, ai còn mặt mũi nào ở lại trường học nữa! Sau đó, chúng tôi không còn tin tức gì của họ nữa.
Hôm đó, Điền Tịnh vô tình gặp Trần Lâm trên tỉnh, cô ta giờ đã là mẹ của một bé gái một tuổi, đang bế con và đi cùng chồng. Gặp lại bạn cũ nơi đất khách, Điền Tịnh nhiệt tình chào hỏi nhưng cô ta chỉ vội vội vàng vàng nói vài câu rồi kiếm cớ đi luôn.
“Có lẽ cô ta sợ mình nhắc lại chuyện xảy ra ngày xưa trước mặt chồng, sao mình lại không nhận ra chứ!”
“Thế cũng là bình thường! Bất luận cậu có nói hay không, đứng trước mặt một người biết rõ tình hình thì cô ta tỏ ra không tự nhiên, muốn nhanh chóng rời đi là phải. À đúng rồi, có tin tức gì của Trâu Hiếu Lợi không?”
“Nghe nói cô ta sống ở Chu Hải, đã kết hôn hai lần và sinh được một trai, một gái.”
Tôi thở dài. “Sao thế nhỉ? Người ta kết hôn hết lần này đến lần khác, còn mình thì mãi vẫn chưa được kết hôn.”
Điền Tịnh an ủi: “Mình cũng đã kết hôn đâu! Còn có mình đồng hành cùng cậu mà.”
“Cậu làm sao giống mình được, ít nhất cậu còn có bạn trai bên cạnh. Mà cậu và Đỗ Uy định khi nào tính chuyện vậy? Không phải đợi anh ấy học xong tiến sĩ đấy chứ?”
“Mình không vội, cậu vội cái gì? Hay là nhiều tiền quá không có chỗ để, muốn nhanh chóng làm phong bì mừng mình? Phiên Phi, vì tình cảm bọn mình bấy lâu, khi nào mình cưới, cậu phải mừng mình ít nhất hai nghìn tệ đấy.”
Tôi cười hãi hùng: “Cậu đúng là sư tử miệng to! Vì thương cho túi tiền của mình nên mình nghĩ, hay là chuyệc của cậu và Đỗ Uy từ từ hãy bàn, đợi mình kiếm được anh chàng nào đó rồi chúng ta cùng tổ chức đám cưới, như vậy tiền mừng của bọn mình sẽ coi như hòa, không phải mất tiền. Haha!”
“Có thể xem xét, nhưng đừng để mình đợi đến khi hoa tàn đấy nhé! À đúng rồi, chẳng phải lần trước Chu Nhất Minh nói ở ban anh ta có người mới đến sao? Nếu có người nào phù hợp, chắc chắn anh ta sẽ giới thiệu cho cậu. Thế nào, có động tĩnh gì chưa?”
Tối hôm đó tôi tỵ nạnh anh ta may mắn hơn tôi, Nhậm Giai vừa đi khỏi đã quen ngay Tiêu Tương Tương. Để giúp tôi cân bằng tâm lý, anh ta đã hứa suông với tôi, nói ban anh ta sắp có nhân viên mới, đến lúc đó anh ta sẽ chọn ra người ưu tú nhất giới thiệu cho tôi.
Tên tiểu tử đó đã vỗ ngực thùm thụp nói: “Em gái yên tâm, chuyện lớn cả đời của em cứ để anh trai lo!”
Lời anh ta nói đương nhiên chỉ nghe để đấy thôi, chứ hy vọng vào anh ta, chỉ sợ tôi sẽ chết già mất. Không ngờ Điền Tịnh vẫn còn nhớ chuyện đó, còn tôi chỉ cảm thấy buồn cười. “Anh ta chỉ nói thế thôi, cậu tưởng thật chắc. Cả ngày từ sáng đến tối, anh ta chỉ lẩn quẩn bên Tiêu Tương Tương, còn thời gian đâu mà quan tâm đến chuyện của người khác nữa!”
Tôi nói thế cũng chẳng oan, gần đây có thấy bóng dáng của anh ta đâu! Có nhắm mắt tôi cũng biết anh ta đang chui rúc ở xó xỉnh nào.
Hôm nay, sau khi tan làm, ở trong tiểu khu tôi còn bị mẹ anh ta gọi lại. Bà thăm dò tôi: “Phiên Phi à, con và Nhất Minh thân nhau, chuyện của nó, con nhất định cũng biết. Con nói cho bác nghe, tên tiểu tử chết tiệt đó có phải tìm được đối tượng rồi không? Cả ngày từ sáng đến tối đều không ở nhà.”
Rõ ràng bà Chu không hay biết gì, tôi lấy làm lạ, tại sao Chu Nhất Minh lại giấu mẹ? Nhưng anh ta không nói chắc là cũng có lý do riêng, tôi không thể gây phiền phức cho anh ta được, bèn nói dối là không biết. Sau khi nói vài câu qua loa lấy lệ, tôi liền gọi điện cho anh ta thẩm vấn: “Anh làm sao thế? Sao không nói ẹ anh biết là anh có bạn gái mới rồi? Tiêu Tương Tương cũng có xấu xí gì đâu?”
“A Phi, em không biết đâu, anh trai đang buồn phiền vì chuyện này đây. Anh chưa nghĩ ra là phải nói với mẹ anh thế nào.”
“Nói thẳng ra được rồi. Anh có bạn gái là chuyện tốt, mẹ anh vui mừng còn không hết nữa là, anh còn phiền muộn cái nỗi gì?”
“Mẹ anh hy vọng anh sớm tìm được bạn gái phù hợp, nhưng nếu anh tìm được một người đã từng ly hôn thì em nói xem, mẹ anh có chấp nhận không?”
Hả? Tôi thực sự sốc nặng. “Tiêu Tương Tương đã từng ly hôn?”
Chu Nhất Minh nói là sau khi anh ta bộc bạch cõi lòng mình, Tiêu Tương Tương đã tâm sự với anh ta như thế. Cô ta nói đã từng trải qua một cuộc hôn nhân thất bại ngắn ngủi, anh ta có thể thông cảm và chấp nhận không? Nếu không thể thì không cần miễn cưỡng, hai người có thể làm bạn.
“Vậy anh có thể thông cảm và chấp nhận không?”
“Anh có thể, nhưng anh biết mẹ anh thì không thể. Chính vì thế anh không biết phải nói với bà thế nào. Em cũng biết mẹ anh bị bệnh cao huyết áp, kích động quá dễ xảy ra chuyện, anh không muốn để bà giận đến mức phải nhập viện.”
“Vậy thì anh đừng đề cập đến vấn đề đó nữa. Kết hôn rồi hay chưa thì nhìn cũng không nhận ra được, anh cứ nói cô ấy chưa kết hôn lần nào, bác sẽ không nghi ngờ đâu.”
“A Phi, em và anh cũng chung suy nghĩ. Anh cũng nghĩ như thế, cứ giấu mẹ anh trước rồi nói thật sau. Để Tương Tương và bố mẹ anh tiếp xúc với nhau một thời gian, đợi hai người có ấn tượng tốt với cô ấy một chút, đến lúc đó nói ra nói ra cũng dễ dàng chấp nhận hơn.”
Chu Nhất Minh suy nghĩ thật thấu đáo. Ai bảo người trong cuộc khi yêu đều trở nên ngốc nghếch?
Nhưng tôi chính là kẻ ngốc ấy, chìm đắm trong ánh hào quang của tình yêu mà quên mất hiện tại!
Chiều hôm nay, Sở Vân Phi gọi cho tôi, giọng nhẹ nhàng cởi mở: “Yên Phiên Phi, hết giờ làm có rỗi không, mình mời cậu đi ăn.”
Quả nhiên cậu ta mời tôi đi ăn thật, hôm đó sau khi đưa tôi về, cứ nghĩ cậu ta chỉ nói khách sáo thế thôi. Có người mời ăn cơm, người mời lại là một anh chàng khôi ngô, tuấn tú, được ăn cao lương mỹ vị lại còn “bổ mắt”, tôi chẳng chút đắn đo, nhận lời ngay. “Có rỗi, có rỗi.”
Sở Vân Phi lái xe đến trường mầm non đón tôi, vừa vặn hôm nay tôi mặc chiếc váy màu đen đẹp đẽ đó. Cậu ta nhìn thấy, khen không ngớt lời. “Cậu mặc chiếc váy này rất đẹp!”
Tôi mặc chiếc váy này được rất nhiều người khen ngợi, nhưng được anh chàng lớp trưởng đẹp trai thời phổ thông khen, cảm giác thật khác biệt. Còn nhớ năm đó, cậu ta đối với một con bé mũm mĩm, trong lớp được mệnh danh là thiên kim đệ nhất[1"> như tôi đều ngoảnh mặt làm ngơ, giờ lại khen tôi đẹp. Cả tim gan phèo phổi tôi đều rung lên vì sung sướng!
[1"> có nghĩa là đệ nhất nghìn cân. “Thiên kim” hay còn gọi là “nghìn vàng”. Trong tiếng Trung, “nghìn vàng” và “nghìn cân” đọc giống nhau. Tác giả muốn chơi chữ, ý nói là rất béo.
Sở Vân Phi đưa tôi đến một nhà hàng Tây. Không gian sang trọng, tiếng nhạc du dương, những ngọn nến lung linh thay cho ánh đèn, mùi hương hoa hồng thoang thoảng trong khung cảnh huyền ảo. Ăn ở đây chủ yếu là để cảm nhận một không gian lãng mạn, cảm giác thư thái. Sở Vân Phi nói: “Nhà hàng Trung Quốc ồn ào lắm, mình thích ăn ở nhà hàng Tây hơn, rất yên tĩnh, cùng bạn bè ăn uống xong có thể gọi tách cà phê rồi nhâm nhi, chuyện trò.”
Sau khi ăn xong, chúng tôi mỗi người gọi một tách cà phê ngồi nhâm nhi, chuyện trò. Nói về công việc, về cuộc sống, về niềm vui, sở thích… nói hết chuyện này đến chuyện khác rồi cuối cùng nhắc đến chuyện tình cảm. Cậu ta hỏi tôi có bạn trai chưa, tôi ngượng ngùng lắc đầu: “Đang độc thân đây.”
Mặt cậu ta lộ vẻ ngạc nhiên. “Vẫn độc thân à?”
Đương nhiên tôi không có mặt mũi nào mà thừa nhận mình trước nay chưa có ai theo đuổi, bèn nói liều vài câu hòng giữ thể diện: “Trước đây cũng từng yêu vài người nhưng đều cảm thấy không phù hợp nên thôi. À phải rồi, còn cậu thì sao? Chắc phải có bạn gái xinh đẹp lắm?”
“Đúng là ngày trước mình có cô bạn gái rất đẹp, quen ở Quảng Đông. Nhưng sau khi mình rời khỏi Quảng Đông, hai người dần dần dãn ra nên giờ đang là Vương Lão Ngũ đây!”
“Cậu như thế này phải gọi là Vương Lão Ngũ kim cương[2"> mới đúng. Đẹp trai, có công ty riêng, chắc chắn có nhiều cô gái mê như điếu đổ.”
[2"> Nghĩa là người đàn ông độc thân giàu có.
“Có thì có nhưng người ta thích mình, còn phải xem mình có thích người ta không chứ.”
Tôi bị làm cho tò mò cực độ. “Vậy cậu thích những cô gái như thế nào?”
“Mình thích những cô gái trước tiên da phải trắng, trắng hồng chứ không phải trắng xanh xao đâu. Yên Phiên Phi, trắng hồng giống như da của cậu ấy, mặc váy màu đen, nhìn như sữa bò đựng trong chiếc váy màu đen, rất nổi bật. Trong số những cô gái mình gặp thì cậu là người có làn da đẹp nhất.”
Sở Vân Phi vừa nói vừa nhìn tôi mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ còn chớp chớp khiến mặt tôi đỏ ửng, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu ta nói thế là có ý gì? Tôi không dám nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ hiểu lầm. Cậu ta cũng không nói gì nữa, sau đó lái xe đưa tôi về nhà.
Sau khi về nhà, tôi ngẫm nghĩ những lời cậu ta vừa nói, cảm thấy có ý tứ gì đó nhưng cũng không dám chắc. Dù sao người ta vẫn chưa bộc bạch rõ ràng, nghĩ nhiều làm gì ệt, nghĩ không đúng lại khiến người ta cười cho, nói mình đa tình, sao Sở Vân Phi có thể có ý gì với mình được chứ?
Sở Vân Phi có ý gì với tôi không thì tôi không dám khẳng định nhưng từ đó, cậu ta thường hay gọi cho tôi, hẹn tôi đến ngồi một lát, ăn cơm hoặc uống trà.
Một nam một nữ đơn thân thường xuyên hẹn hò, nói là tình cảm bạn bè lâu ngày gặp lại, nhưng khó tránh khỏi vài phần không minh bạch. Tôi không biết rốt cuộc cậu ta nghĩ thế nào nhưng tôi cảm thấy rất vui khi ở bên cậu ta, mặc kệ cậu ta nghĩ gì, dù sao tôi cũng có một anh chàng đẹp trai bên cạnh để giết thời gian. Nếu không một cô gái trẻ trung độc thân như tôi sẽ phải trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo, vô vị.
Chuyện tôi và Sở Vân Phi thường xuyên qua lại, Sở Vân Khiết biết rất rõ. Hôm nay, khi đưa con trai đến lớp, cô ta đã vô cùng thân mật kéo tôi lại nói chuyện. Cô ta nói sau khi Sở Vân Phi từ Quảng Đông trở về, không gặp được cô gái nào phù hợp, bố mẹ cô ta tuổi đã cao, nóng lòng muốn có cháu bế, nhờ bạn bè khắp nơi giới thiệu, cô ta là chị gái cũng có trách nhiệm tìm cho em mình một đối tượng tốt.