XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tình yêu của những ngôi sao full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 13.08.55 PM

Không gì có thể diễn tả tên sát nhân lúc này. Thật gớm ghiếc!
Nói là làm, hắn đưa tay đụng vào người Diệp Tuyết. Bị trói nên cô chỉ biết cách giãy giụa liên hồi, tránh không cho hắn chạm vào cô.
Tên sát nhân càng khoái chí trước sự kháng cự vô ích của cô, hắn dùng tay xé rách tay áo khoác mà Devil đã mặc vào cho cô. Cánh tay trắng ngần lộ ra. Và dần dần hắn thô bạo xé tan tành áo khoác, rồi lại ra tay với chiếc áo thun của cô.
Hai hàng nước mắt chảy ra. Diệp Tuyết thấy sợ hãi vô cùng. Chẳng lẽ cô lại bị tên sát nhân điên cuồng này…cưỡng hiếp ư? Không…không thể thế được…
Trang Thiên Hạo! Anh mau xuất hiện đi…
Trong đầu cô lại hiện lên hình dáng của Devil. Tại sao lúc nào gặp nguy hiểm, người đầu tiên mà cô nghĩ đến là Devil chứ? Từ khi nào mà anh đã chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng cô, cô cũng không biết nữa. Cô chỉ biết anh đã ở trong tim cô rồi.
Nước mắt lại không ngừng chảy xuống….
Cô nhắm mắt lại nhưng vẫn một mực chống lại tên sát nhân.
Không biết là từ lúc nào cô không còn cảm nhận được sự đáng sợ của hắn nữa, bàn tay bẩn thỉu của hắn cũng không còn thô bạo trên người cô. Đến lúc cô mở mắt ra nhìn thì mình đã được một người cúi xuống bế lên, còn ôm cô rất chặt nữa.
Là Thiên Hạo…là anh ấy.
Anh đã đến rồi…
Cô không tự chủ được, lại tiếp tục khóc, đôi tay ôm lấy cổ anh và khóc như một đứa trẻ, làm ướt hết cả áo anh.
Tên sát nhân bị Devil đánh cho thảm hại và bị còng ngay chỗ lan can, đôi mắt oán hận chằm chằm nhìn Devil đã ôm lấy Diệp Tuyết.
Anh bế cô ra khỏi tòa nhà, đi một đoạn khoảng chừng 5 phút đến nơi anh đỗ xe. Anh nhẹ nhàng đặt cô lên ghế phụ lái, còn anh vòng ra phía cốp xe, lấy một cái áo khoác anh hay bỏ trong đó rồi mở cửa xe, ngồi trước vô lăng.
Anh ngồi lại gần Diệp Tuyết, khoác áo vào cho cô, áo thun của cô đã bị rách mất một ít rồi. Anh cảm nhận được người cô vẫn đang run lên.
Anh kéo cô vào lòng mình, ôm thật chặt như sợ không đủ ấm để khiến cô bớt run.
- Không sao rồi. – giọng anh dịu dàng hẳn.
Phải, không sao rồi, dù gì cô cũng đã không có chuyện gì.
Diệp Tuyết vòng tay ôm lấy hông anh, lại khóc nữa. Cô nói trong nghẹn ngào:
- Em sợ lắm…
Anh ôn nhu vuốt tóc cô:
- Có anh ở đây.
Diệp Tuyết yên tâm, từ từ nhắm mắt lại. Cô cứ ngỡ bản thân sẽ xảy ra chuyện nhưng anh lại đến kịp lúc, đến cứu cô nguy hiểm. Cô thật sự rất cảm động.

Bản thân cô trước đây vì không muốn nghĩ rằng mình đã yêu anh nên đã tự giấu người giấu mình, cố làm ra vẻ ghét anh. Giờ đây, cô thật sự đã có cảm giác mình yêu lại một lần nữa từ sau khi yêu Tạ Nhất Viễn và lần này cảm giác mạnh mẽ hơn rất nhiều, không tĩnh lặng như lúc đó. Cô thật sự đã yêu anh thật rồi.
Thấy cô dần chìm trong giấc ngủ, anh từ từ để cô tựa vào ghế, định rút điện thoại ra thì chợt nhớ cả điện thoại anh và cô đều đã tan tành. Anh mở cửa xe, đi ra trạm điện thoại gọi cho ai đó, hình như là bảo họ tới bắt tên sát nhân kia. Xong xuôi, anh lái xe đưa cô về nhà.
Anh cứ tưởng đến đón cô về nhà sẽ không có chuyện nguy hiểm. Vậy mà…mọi chuyện vẫn xảy ra…
Sau khi biểu diễn, anh về nhà thì nghe nói cô tới nhà bạn ở ký túc xá trong trường. Vì đã biết rõ trường học ở đâu, anh liền nhanh chóng lái xe tới đó. Gần đó không cho đỗ xe nên anh đỗ xe ngoài đường lớn, đi bộ vào con đường nhỏ dẫn đến trường. Cuối cùng lại gặp cô ngay trên đường đó. Thấy cô không mặc áo khoác, dáng vẻ run rẩy còn pha chút lo sợ của cô, anh rất đau lòng, thầm trách cô sao ngốc quá, không chịu gọi điện nói với anh một tiếng, anh sẽ thu xếp mọi việc để chở cô đi.
Cô bị cảm, hắt xì liên tục. Anh cởi áo khoác mặc cho cô, còn lo lắng đến mức chạy đi mua thuốc cho cô. Thế nhưng khi trở lại thì cô đã biến mất.
Chứng kiến cảnh cô bị tên khốn kia ức hiếp, anh rất muốn băm vằm hắn ra, muốn giết chết hắn ngay, giết kẻ đã khiến cô hoảng sợ mà khóc một hồi.
Nhưng…
Anh lại có một suy nghĩ vô cùng quái dị…
Có phải anh nên cảm ơn tên khốn kiếp đó không? (^ ^)
Nhờ có hắn gây chuyện mà cô mới ngoan ngoãn ở trong lòng anh, ôm anh, không gay gắt với anh nữa.
Haizzz,…anh đúng là biến thái mà.





Chương 21



Cuối cùng trời cũng sáng.
Đôi mắt của Diệp Tuyết vừa mở ra đã nhìn thấy mấy cặp mắt nhìn chằm chằm mình. Ngay lập tức cô ngồi bật dậy.
Đinh Nhi lao ngay vào Diệp Tuyết hỏi dồn dập:
- Tiểu Tuyết, cậu không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Tiểu Tuyết, cậu mau trả lời đi chứ.
Cô nàng này chả thay đổi tí gì cả, mồm miệng vẫn lia chia như thường.
- Cắt! Lý Đinh Nhi! Cậu bị điên à? Mới sáng sớm đã đến làm phiền người ta. Còn các anh, sao lại ở đây? – Diệp Tuyết nóng nảy hét lên.
Mấy anh chàng trong Super Boys nhìn nhau, chẳng nói gì hết. Hạ Vũ vẫn im lặng quan sát từng cử chỉ của Diệp Tuyết nhưng đôi khi ánh mắt của cô vẫn dừng lại trên người Hoàng Tuấn bởi vì cô cảm nhận được anh đang chú ý đến cô.
Vừa đúng lúc đó thì Devil từ ngoài đi vào, mang theo nước và thuốc gì đó. Anh tỏ vẻ không hài lòng khi thấy nhiều người đang ở trong phòng như vậy. Thấy anh tới, ai cũng biết ý mà lùi ra cho anh đi lại giường.
- Uống thuốc đi.
Devil nhẹ nhàng đỡ lấy Diệp Tuyết, đưa viên thuốc cho cô.
- Thuốc gì vậy?
- Cảm.
Diệp Tuyết nhận lấy viên thuốc rồi uống rất nhanh.
Deivil quay sang những người kia nói:
- Mọi người có thể ra ngoài.
Cái câu đuổi người trắng trợn này của anh làm ai cũng khó chịu nhưng không thể làm gì khác, đành phải nghe lời mà đi ra.
Devil ngồi ngay trên giường bên cạnh Diệp Tuyết, bàn tay to lớn đưa lên vén sợi tóc ở trước mặt cô.
- Khỏe chưa?
Diệp Tuyết ngoan ngoãn gật đầu sau đó còn nói thêm:
- Cảm ơn anh.
- …. – Devil nhìn cô như muốn hỏi tại sao.
- Nếu không có anh, em sẽ bị…bị tên sát nhân đó…- lời chưa kịp nói hốc mắt đã đỏ lên, cảnh tượng đêm qua lại như một thước phim hiện rõ trong đầu cô.
- Ngốc quá. – Anh kéo tay cô để cô ngã vào lòng anh, đầu cô nép vào ngực anh. Lồng ngực anh rất ấm áp, mang đến cho người khác cảm giác bình an.
Anh đau lòng nhìn những giọt nước mắt lại cứ rơi trên khuôn mặt cô, thấm ướt cả áo anh.
Khốn kiếp! Tên khốn kia dám làm cho cô khóc như thế này, thật không thể tha thứ!
- Thiên Hạo…em có thể gọi anh như vậy không? – cô nghẹn ngào nói, tay vòng qua ôm lấy anh.
Anh không trả lời, chỉ nhẹ vuốt tóc cô coi như một lời đồng ý.
- Thiên Hạo, em xin lỗi, mấy ngày trước em vẫn luôn gay gắt với anh, vẫn luôn nghĩ anh là người xấu, vẫn…
- Không cần nói nữa. – Anh cắt ngang cô, đôi tay càng siết chặt cô vào lòng, ôn nhu nói – Anh hiểu. Đừng nhắc đến chuyện này nữa.
Diệp Tuyết mỉm cười hạnh phúc. Lát sau lại ngẩng đầu lên, giọng nói mang chút nghi hoặc:
- Ngôn Lục Hàm là ai vậy? Bạn gái anh à?
Anh bật cười trước vẻ mặt lúc này của cô. Có phải cô đang ghen không? Dấm chua hình như bốc lên rồi.
Anh cốc đầu cô một cái rất nhẹ:

- Không phải. Là người của tổ chức.
- Người của tổ chức? Là một trong hai cô gái của tổ chức ư?
Anh gật đầu đáp lại.
- Giác quan thứ sáu của em sao không cảm nhận được điều này? – anh hỏi.
Diệp Tuyết ngẫm nghĩ hồi lâu rồi mới trả lời:
- Em cũng không hiểu. Dạo này giác quan thứ sáu của em hình như không hoạt động nữa, chẳng linh cảm được gì hết.
Điều Diệp Tuyết nói không nằm ngoài suy nghĩ của Devil.
Sư phụ của Devil, người đã dạy võ thuật cho anh đã từng nói anh là một người có nhiều năng lực đặc biệt. Nếu một ai đó mà mang dòng máu của anh dù chỉ một chút thì cũng sẽ bị ảnh hưởng và có thể người đó sẽ có một khả năng nào đó khác người. Tuy nhiên, khi người đó tiếp xúc nhiều với anh thì khả năng đó sẽ tự động biến mất. Ngay cả anh cũng không tin nổi nhưng giờ đây Diệp Tuyết là một minh chứng rất rõ ràng. Năm cô 10 tuổi bị trúng đạn chính anh đã truyền máu cho cô và từ đó dòng máu của anh đang chảy trong người cô. Và có thể sau đó cô đã có giác quan thứ sáu. Rất khó tin nhưng lại là sự thật.
Thấy Devil đang suy nghĩ chăm chú, Diệp Tuyết ngồi thẳng dậy, thoát ra khỏi vòng ôm của anh nhưng tay Devil vẫn đặt ở ngang eo cô:
- Anh đang nghĩ gì vậy?
Devil lắc đầu không nói. Diệp Tuyết định nói thêm thì điện thoại của Devil rung mạnh.
Anh không ngần ngại rút ra nghe ngay trước mặt cô.
“A lô”
“…..”
“Bang Hắc Long? Sản xuất ma túy?
“…….”
“Tôi biết rồi.”
Tít tít…..
Diệp Tuyết tò mò nhìn anh. Hình như có chuyện gì đó, sắc mặt anh không được tốt. Cô nắm chặt bàn tay anh, lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Devil nâng bàn tay cô lên trước mặt anh, khẽ hôn nhẹ một cái:
- Cũng không có gì. Hắc Long – một bang nổi tiếng ở đây luôn chống đối tổ chức. Ngược lại với những hành động của tổ chức, bọn chúng chỉ biết giết người, buôn bán ma túy. Lần này tổ chức nói đã phát hiện nơi bọn chúng sản xuất ma túy và cần bọn anh đến tìm hiểu.
Im lặng cả nửa ngày Diệp Tuyết mới lên tiếng:
- Em…có thể đi cùng anh không?
- Không sợ?
- Không. Dù gì cũng có anh mà, với lại chỉ là tìm hiểu thôi, chắc sẽ không có chuyện gì, đúng không? Anh cho em đi đi. – Diệp Tuyết bắt đầu ra giọng nài nỉ.
- Được. Em không đi thì ai hầu hạ anh.
Nghe câu đầu thì vui phải biết nhưng câu sau thì…
Thiên Hạo, anh không cần phải quá đáng vậy chứ. Mặc kệ, dù sao cũng được đi, ngu sao mà không chịu.
Rồi sực nhớ ra không biết phải đi đâu, Diệp Tuyết ôm lấy cánh tay anh hỏi:

- Chúng ta đi đâu?
- Tỉnh B.
- Cũng xa nhỉ? Chừng nào thì đi?
- Tối nay.
- Hở? Sao nhanh vậy? Tại sao lại đi buổi tối?
- Càng sớm càng tốt, tránh sự chú ý.
Diệp Tuyết không hỏi thêm gì nữa.
Cả ngày cô nằm trong phòng chơi, chẳng muốn đi đâu nữa. Đến tối thì thu dọn một ít đồ đạc để đi trong mấy ngày rồi sang phòng Devil giúp anh xếp đồ luôn.
Tỉnh B là một vùng quê, có thể nói nơi này rất hẻo lánh. Vì vậy muốn đến đó thì tốt nhất là nên đi tàu lửa. Máy bay thì không có chuyến nào tới đó, đi máy bay riêng thì sẽ làm kinh động đến người khác. Đường cũng khá xa nên đi xe hơi sẽ khó khăn. Xe lửa là phương tiện khả quan nhất. Devil đã cho người đặt mấy vé ở toa hạng nhất rồi, chỉ cần chuẩn bị xong là có thể đi.





Chương 22



Bây giờ đã là 10h đêm, chuyến xe lửa vừa mới khởi hành. Lần này thì Trần Quân và Hoàng Tuấn không cần phải đi, hai người sẽ ở lại thành phố để tránh bị nghi ngờ. Chuyến đi này còn có Ngôn Lục Hàm và Hiểu My đi cùng.
Diệp Tuyết ngồi ngay bên cạnh Devil trong toa hạng nhất. Dù gì cũng là buổi tối nên Diệp Tuyết rất buồn ngủ. Cô dựa đầu vào vai Devil ngủ ngon lành, khóe môi còn ẩn chứa nụ cười vui vẻ. Devil khẽ vén mấy sợi tóc dài của cô lên, mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
Một người con gái ngủ rất thoải mái.
Một người đàn ông chăm chú nhìn cô.
Khung cảnh này mang đầy mùi vị hạnh phúc.
Khi tới nhà nghỉ ở tỉnh B cũng đã 2h sáng. Mọi người sắp xếp phòng. Dĩ nhiên là con gái ở chung, con trai ở chung. Nhưng chỉ có mình Devil là một mình một phòng vì từ trước tới giờ anh không muốn ở cùng phòng với ai cả, dù là người thân trong nhà. (chỉ trừ một người mà ai cũng biết là ai)
Nơi này xung quanh rất nhiều đồi núi, hơi âm u. Có thể vì là một nơi vắng vẻ nên bang Hắc Long mới có thể tận dụng để sản xuất cái thứ chết người kia. Không khí ở đây rất lạnh, lạnh thấu xương.
Sau khi sắp xếp đồ đạc xong thì mọi người thay phiên nhau đi tắm vì ở nhà nghỉ nhỏ tí này chỉ có một cái nhà tắm dùng chung.
Devil, Thái Tiến Long và Trần Lâm tắm rửa sạch sẽ trước rồi ra ngoài thám thính, chỉ còn 3 cô gái ở lại.
Diệp Tuyết là người tắm cuối cùng và cũng là người xui xẻo. Đến khi cô đi tắm thì hệ thống nước nóng của nhà nghỉ đã bị hỏng, chưa kịp sửa được. Chả hiểu sao trước đó ai tắm cũng không có việc gì, ngay cả Hiểu My là người tắm vừa nãy cũng thế, đến khi Diệp Tuyết tắm thì lại như vậy. Thời tiết lạnh cóng như thế này mà tắm nước lạnh thì sao chịu nổi chứ.
Hiểu My khuyên Diệp Tuyết nên chờ người ta sửa xong hệ thống nước hay là để cho họ nấu nước nóng xong hãy tắm nhưng Diệp Tuyết không chịu, một mực muốn tắm ngay bây giờ để còn đi ngủ, cô thật sự rất mệt. Vả lại sức khỏe của cô rất tốt, chắc không bị sao, chỉ là tắm nước lạnh thôi mà.
Song, không phải lúc nào cũng như Diệp Tuyết nghĩ. Sau khi tắm nước lạnh trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này thì không tránh khỏi cả người cô run lên, hắt xì liên tục, hai bàn tay đỏ ửng do quá lạnh. Giờ này đã là 4h sáng, nghe chủ nhà nghỉ nói vào thời gian sáng sớm vậy là lạnh nhất trong ngày.
Hối hận cũng không kịp, đằng nào cũng đã tắm xong rồi.
Diệp Tuyết ngày càng khinh bỉ bản thân, sức đề kháng yếu hơn trước rất nhiều rồi.
Ngôn Lục Hàm và Hiểu My đã đi ngủ rồi. Diệp Tuyết nghĩ mình không nên ngủ cùng phòng với họ, kẻo lại lây bệnh cho họ. Mà nhà nghỉ nhỏ này đã hết phòng rồi. Vậy là cô quyết định qua phòng của Devil để ngủ, anh cũng đã ra ngoài rồi, chắc lâu mới về.
Diệp Tuyết lạnh cóng chân tay nhanh chóng chạy đi mượn chìa khóa phòng của Devil rồi qua phòng anh ngay. Cô nằm ngay trên giường cuộn mình trên chăn mà vẫn không bớt lạnh mấy.
Devil đã đi bao lâu rồi nhỉ? Hình như 1 tiếng rồi.
Nằm một lát, Diệp Tuyết thấy mình nên nhắn với anh một tiếng chuyện mình ở phòng anh, lỡ lúc anh về cô vẫn còn ở đây thì hơi kì.
Nghĩ là làm. Diệp Tuyết rút điện thoại mà anh mới mua cho cô vì cái kia đã bị hỏng lúc bị tên sát nhân bắt. Lúc đầu, cô không muốn nhận nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng không có gì to tát, chỉ là một cái điện thoại. Có lẽ Devil biết trước cô sẽ không dễ dàng nhận nên anh chỉ mua loại không quá đắt tiền, gần như là bằng cái cũ của cô.

“Em ngủ ở phòng anh.”
Chỉ mấy chữ vậy thôi, Diệp Tuyết nhấn nút gửi đi, môi mỉm cười.
“Cạch!”
Tiếng mở cửa phòng vang lên. Từ lúc nhận được tin nhắn của Diệp Tuyết, anh hơi ngạc nhiên. Tại sao cô lại muốn sang phòng anh ngủ chứ? Cô không phải là loại người không thích ngủ cùng người khác.
Anh cùng Thái Tiến Long và Trần Lâm xem xét mọi nơi, cuối cùng cũng phát hiện xưởng sản xuất của bang Hắc Long nên vội trở về, không ở đó lâu. Ai cũng muốn về nhà nghỉ để ngủ một giấc cho khỏe, việc còn lại giao cho tổ chức.
Cũng đã gần 6h sáng rồi.
Nhìn cô ngoan ngoãn ngủ trên giường, anh cảm thấy hài lòng. Ngay sau đó vài giây lại nhăn mặt, sắc mặt kém hẳn.
Khuôn mặt cô lúc đang ngủ tuy là dễ chịu nhưng rõ ràng là rất nhợt nhạt.
Anh lo lắng tiến lên giường, lại gần, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
Rất lạnh!
Anh biết thời tiết đang rất lạnh nhưng sao cô lại lạnh như vậy? Anh vừa mới từ ngoài vào cũng không như vậy.
Anh đau lòng nằm xuống cạnh cô, từ từ kéo cô lại sát người anh, đưa tay ôm lấy cả người cô vào trong lòng anh.
Cảm nhận ��ược hơi ấm quanh mình, không còn lạnh như lúc nãy, Diệp Tuyết khẽ giãy, đôi mắt to tròn mở ra.
Làanh.
Anh thật sao?
Diệp Tuyết giơ tay chạm nhẹ vào mặt anh, cô cứ tưởng mình đang mơ.
- Sao thế? – Devil hỏi, giữ lấy tay cô.
Diệp Tuyết bất ngờ, quá bất ngờ.
- Anh…về rồi ư? Từ lúc nào vậy? – Cô nhận thấy khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Không phải. Chỉ cách nhau chưa đầy 1 cm.
- Mới thôi.
- Sao không gọi em dậy?
Nhìn bộ dạng có vẻ ngượng ngùng của cô, anh khẽ cười, điềm đạm trả lời:
- Không muốn đánh thức em.
- Công việc sao rồi? – Cô chuyển sang chủ đề khác.
- Rất tốt.
Câu trả lời của anh khiến cô không biết hỏi gì thêm nữa. Cả hai rơi vào im lặng.
Anh phá tan không khí, hỏi cô:
- Vì sao cả người em lại lạnh như vậy?
- À, là do em tắm nước lạnh nên bị cảm lạnh. – Cô vô tư nói mà quên không để ý vẻ mặt cau có của anh. Cô đành chữa cháy nói thêm – Nhẹ thôi, không sao cả, em đỡ rồi.
Anh nghĩ chắc chắn là cô không muốn lây bệnh cho mọi người nên muốn ngủ một mình ở đây. Thật ngốc mà.
Tuy trong phòng không bật đèn lớn nhưng ánh sáng của đèn ngủ nhỏ cũng giúp anh nhìn thấy bàn tay đỏ lựng của cô. Anh nắm chặt lấy bàn tay cô xoa xoa trong bàn tay ấm áp của mình, giọng nói có phần trách móc:

- Còn nói không sao? Tay đã như thế này rồi…
Cô cười trừ, không dám nói gì thêm.
- Lần sau không được tắm nước lạnh nữa.
- Là do hệ thống nước nóng mà. – Cô còn cố biện minh cho sự cứng đầu của mình.
- Vậy thì tắm cùng anh.
Ặc ặc…Sao anh có thể nói ra câu này dễ dàng thế chứ? Thật không chịu nổi mà…
- Anh……đừng đùa nữa.
Mặc cho cô đang run rẩy nói, anh vẫn thản nhiên như không có gì.
- Anh không đùa. Là thật.
Quá hiểu rõ con người anh nên cô không muốn cãi thêm nữa, kẻo lại bị dội nước lạnh.
Nhưng…gần như thế này khiến cô hơi…xấu hổ.
Anh đang nằm trên giường cùng với cô, lại còn gần đến thế nữa. Vậy chẳng khác gì…vợ chồng rồi..
Aizzz,…cô đang suy nghĩ cái gì thế?
Anh bật cười trước bộ dạng tự đập đầu mình của cô. Anh nắm chặt tay cô, đặt trước ngực anh, hôn nhẹ lên trán cô rồi từ từ chuyển xuống môi cô, đặt lên một nụ hôn kéo dài rất dịu dàng, ôn nhu. Mãi một lúc anh mới rời khỏi môi cô, cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân.
Cô cảm thấy cả người đang nóng lên vì nụ hôn của anh, là nụ hôn đầu tiên của anh với cô. Hơi thở nóng ấm của anh…phảng phất bên cô…
- Em…anh… - Cô ấp úng không biết nói gì nên đành hỏi bừa một câu gì đó – Anh định ngủ ở đây ư?
- Đương nhiên.
Nhưng không ngờ tới anh lại nói vậy. Chẳng lẽ cô về phòng của cô à?
- Vậy em về phòng mình.
Lời vừa nói xong, chưa kịp hành động đã bị anh giữ chặt, ôm cô vào lòng mình.
- Không cần. Em ngủ với anh.
Hơ? Ngủ với anh? Cô không nghe lầm chứ? Sao…sao…?
- Nhưng chúng ta không…
Không thể tiến triển nhanh thế được!
- Không làm sao? Tiểu Tuyết,…em đang ngại?
Thừa nhận ư? Không…còn lâu cô mới dám thừa nhận.
- Không! Ngại gì chứ, em không ngại! – Lại cái tính bốc đồng, hiếu thắng nên cô mới cao giọng đến thế.
- Vậy thì được. Ngủ thôi.
Anh không thèm để ý cô mà đem cô ở trong lòng mình, để đầu cô áp vào ngực anh.
Dù là hơi ngượng, cô vẫn thấy ấm áp và hạnh phúc làm sao? Trong lòng vẫn thấy vui sướng lạ kì. Cô có thể nghe được tiếng tim đập của anh…rất rõ ràng…Nhưng liệu chỉ là ngủ không? Sẽ không có chuyện gì xảy ra đấy chứ?

Thấy cô vẫn không chịu ngủ mà mắt cứ mở to như đang lo lắng điều gì đó. Anh nhếch môi nói:
- Yên tâm. Anh sẽ không làm gì em.
Anh dĩ nhiên là biết cô đang sợ cái gì. Thật sự anh cũng chưa từng nghĩ sẽ có chuyện gì, anh muốn cô yên tâm mãi mãi ở bên cạnh như lúc này đây.
Mặt cô thì đỏ bừng.
Xấu hổ vì nghĩ bậy bạ nên cô im lặng, vòng tay qua ôm lấy anh, nhắm mắt lại. Cô biết anh sẽ giữ lời, cô rất tin tưởng anh – người mà cô đã yêu.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tình yêu của những ngôi sao full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tình, yêu, của, những, ngôi, sao, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0005/Giây
Timeout: 6.8%
U-ON C-STAT1/1/826