XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tình yêu của những ngôi sao full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 22.27.45 PM

Mãi một lúc sau mới có tiếng nói. Là Trần Quân.
- Không ngờ lại là cậu, Hoàng Tuấn!
- Cậu có ý gì? – Hoàng Tuấn nghe không ra ý tứ của Trần Quân.
- Nội gián của Hắc Long.
Thái Tiến Long lãnh đạm đáp lời.
Bên ngoài, Diệp Tuyết vô cùng sửng sốt.
Hoàng Tuấn là…nội gián của bang Hắc Long cài vào tổ chức?
Không thể nào.
Diệp Tuyết biết được rằng Hắc Long là một bang nhóm xấu xa, tội ác chồng chất, làm sao mà Hoàng Tuấn có thể chứ?
- Tôi không hiểu các cậu đang nói gì. – Hoàng Tuấn một mực không nhận.
- Chúng tôi đã nghi ngờ cậu từ mấy tháng trước, sau vụ của thuốc lắc ở vũ trường KT. Và đến sau vụ xưởng sản xuất ma túy này thì chắc chắn 100%. Lần này, chúng tôi cố tình không để cậu đi tỉnh B là chỉ muốn gài bẫy cậu, không ngờ lại biết chính xác là cậu. Khi Devil gửi thông tin về xưởng sản xuất cho tôi để tôi gửi về tổ chức, lên kế hoạch tấn công, tôi đã cố ý để laptop trong phòng làm việc này. Sau khi cậu kiểm tra trong phòng không có lắp camera thì cậu đã hành động, lén mở laptop của tôi để xem kế hoạch mà tổ chức gửi đến, báo cáo cho bọn Hắc Long tiêu diệt chúng tôi. Nhưng cậu lại không nghĩ tới, laptop của tôi có mở chế độ quay camera, tất cả đã được ghi lại. Cậu còn gì để nói không? – Trần Quân giải thích từ đầu đến cuối.
- Hoàng Tuấn, sao anh lại làm như vậy? – Hiểu My xót xa cho người đồng nghiệp này. Hoàng Tuấn là một thành viên xuất sắc của tổ chức, năng lực làm việc rất giỏi, vậy mà…lại là người của bang Hắc Long.
Ngôn Lục Hàm thì ra vẻ khinh bỉ, nhếch nhếch môi:
- Bọn chúng đã cho anh lợi lộc gì để phản bội tổ chức? Đúng là hèn hạ.
Đến nước này thì dĩ nhiên Hoàng Tuấn cũng chẳng muốn che giấu nữa, dù gì nhiệm vụ của hắn ở đây cũng nên chấm dứt được rồi.
- Lợi lộc ư? Không có lợi lộc gì cả. Vốn dĩ, tôi đã là người của bang Hắc Long.
Câu trả lời này thật ngoài sức tưởng tượng.
- Cậu ở tổ chức từ khi cậu 18 tuổi mà? Sao lại… - Trần Lâm không nén nổi ngạc nhiên.
- 18 tuổi thì sao? Tôi ở Hắc Long từ khi tôi 8 tuổi. Biết tại sao tôi lại làm nội gián lâu như vậy không? Vì tôi muốn tiêu diệt hết tổ chức của các người, giết chết Lăng Mặc Sơn, người lãnh đạo đáng chết của tổ chức này. – Giọng nói của Hoàng Tuấn không che giấu nổi sự thù hận.
- Tại sao cậu lại căm hận tổ chức như vậy? – Thái Tiến Long hỏi.
- Tôi không căm hận tổ chức, mà là căm hận Lăng Mặc Sơn. Ông ta đã hại chết bố mẹ tôi, anh trai và em gái của tôi, hại tôi không còn người thân, nhà tan cửa nát. Ông ta đáng chết.
Hiểu My không tin nổi mình đang nghe cái gì nữa:
- Không thể nào. Lão Đại không phải hạng người hại chết cả gia đình người khác như vậy. Chắc chắn là anh nhầm rồi.
Hoàng Tuấn cười hết sức khó khăn, cố kìm nén sự tức giận của mình:
- Không phải sao? Ông ta chính là như vậy. Bố mẹ tôi là một người lương thiện mà ông ta cũng không tha. Năm đó, tôi chỉ mới 8 tuổi, người thân của tôi cùng nhiều người khác bị một bọn người xấu bắt cóc. Ông ta và người của tổ chức đã tìm ra được nơi bọn chúng ở, yêu cầu chúng thả người nhưng chúng bắt phải giao nộp một số tiền khổng lồ. Vậy mà ông ta tiếc tiền, chần chừ mãi không đưa tiền cho chúng, khiến cho người thân của tôi và một vài người khác đã bị chúng giết chết. Mãi sau đó, ông ta mới chịu bỏ tiền ra. Nhưng lúc đó thì có ích gì, một gia đình đang hạnh phúc của tôi đã bị ông ta phá vỡ.

- Chắc chắn năm đó Lão Đại có lý do nên mới làm như vậy. Mà rõ ràng người giết cả gia đình cậu là bọn người kia, không phải Lão Đại. – Trần Lâm kiên định tin tưởng người lãnh đạo của mình.
- Lý do? Lý do gì? Là bọn người đó ra tay, nhưng đều là do Lăng Mặc Sơn, là do ông ta. Từ lúc đó, tôi đã muốn giết ông ta rồi. Tôi biết tổ chức này là kẻ thù của Bang Hắc Long nên tôi đã tìm đến bọn họ, được họ huấn luyện trở thành nội gián như bây giờ.
Tất cả đều rơi vào một mảng im lặng.
Cảm giác thật khó chịu.
Một người bạn thân thiết suốt mấy năm trời lại là người đối đầu với tổ chức.
Tình bạn lại sụp đổ không gì cứu vãn sao?
Từ khi bắt đầu vào phòng làm việc, Devil không nói một tiếng nào, anh vẫn im lặng quan sát. Anh hiểu cảm giác của Hoàng Tuấn, hắn chỉ vì muốn trả thù mà thôi.
Anh lạnh lùng nói:
- CẬU ĐI ĐI!
- Devil! – những người còn lại đều ngỡ ngàng. Sao Devil có thể để cho cậu ta đi dễ dàng thế chứ? Hắn là người của bang Hắc Long mà.
- Không được đâu Devil! – Thái Tiến Long lớn tiếng ngăn cản. Devil bình tĩnh nói:
- Ở đây tôi là người đứng đầu. Hoàng Tuấn, cậu đi đi!
Ai nấy cũng phải im lặng, không dám chống đối lại Devil. Trong tổ chức, Devil có quyền hạn lớn hơn họ rất nhiều, dĩ nhiên không thể cãi lại rồi.
- Tôi sẽ không cảm ơn cậu đâu. Với khả năng của tôi, tôi có thể rời khỏi đây rất dễ dàng. – Đúng vậy. Khả năng di chuyển của Hoàng Tuấn có thể nói là rất siêu phàm, không ai ngăn cản nổi. – Nhưng mà, tôi muốn nói một câu. Tôi rất vui vì được làm bạn với mọi người trong thời gian qua. Tạm biệt.
- Khoan đã. – Devil bất ngờ lên tiếng hỏi, anh chắc chắn Hoàng Tuấn không dùng tên thật của mình trong tổ chức, nếu không sẽ bị lộ. – Tên thật của cậu.
- Hoàng Thiệu Vũ.
Nói xong, Hoàng Tuấn ung dung lướt qua mọi người, mở cửa phòng đi ra và không ngờ lại nhìn thấy Diệp Tuyết.
Do chưa kịp nhận thức được mọi chuyện đang xảy ra nên Diệp Tuyết không kịp trốn đi. Cô vẫn đang ngẩn người đứng trước phòng làm việc.
- Tạm biệt.
Hoàng Tuấn đưa tay chào Diệp Tuyết rồi đi thẳng một mạch xuống lầu .
Hoàng Thiệu Vũ!
Hoàng Thiệu Vũ!........
Cái tên này đi tới đại não của Diệp Tuyết thì cứ lặp đi lặp lại mấy lần.
Cô cứ đứng im tại chỗ, cả người cứng đờ ra.
Là người đó…
Là hắn thật sao?

Nhật kí, ngày…tháng…năm…
Ngày thứ 26 không có anh bên cạnh.
Hôm nay vẫn là một ngày bình thường như những ngày em không có anh.
Ngày em đi làm, tối lại về làm việc rồi lại lên mạng. Cuộc sống thật sự rất nhàm chán, anh biết không?
Nhưng cuộc sống này là do em tự chọn, em phải tự chịu thôi, dù sao em cũng không còn nhiều thời gian nữa rồi. Tốt hay xấu gì cũng như nhau cả thôi.
Hoàng Tuấn và Hạ Vũ, Trần Quân và Đinh Nhi đều đang rất hạnh phúc, em không cần phải lo cho bọn họ nữa.
Điều mà em không yên tâm, đó là anh.
Qua Hạ Vũ và Đinh Nhi, em biết anh cũng chẳng vui vẻ gì.
Họ nói anh càng ngày càng lãnh đạm, bình thường một lời cũng không buồn nói, cả ngày chỉ chuyên tâm vào công việc ở công ty Thiên Dương của anh. Còn việc của nhóm nhạc thì lại tùy ý những thành viên khác.
Người ta nói để quên đi đau khổ, cách tốt nhất là cứ vùi đâu vào công việc.
Chẳng lẽ là thật?
Em thấy hình anh trên báo, gầy đi rất nhiều.
Đến khi em ra đi thật sự thì anh sẽ như thế nào đây? Anh sẽ làm gì? Em không thể nào tưởng tượng nổi.
Hoàng Tuấn và Hạ Vũ sau bao nhiêu khó khăn cũng đến được với nhau. Còn anh và em…là không thể được. Rõ ràng là ông trời rất bất công mà. Tất cả đã kết thúc rồi sao???
“Anh và em là hai thế giới. Trong thế giới của anh, em không hề tồn tại, nhưng, trong thế giới của em luôn tràn ngập hình bóng anh.”

Chương 26



Diệp Tuyết ngơ ngẩn cả người nhìn Hoàng Tuấn đang từ từ đi xuống cầu thang, dáng vẻ cực kì ung dung. Cô cũng không nhớ rằng mình đang đứng nghe lén ở bên ngoài nữa.
Mọi người trong phòng nhìn thấy Diệp Tuyết đứng ở bên ngoài thì có vẻ hơi ngạc nhiên.
Lợi dụng cơ hội này, Ngôn Lục Hàm giở giọng trách móc Diệp Tuyết, thực ra là công kích:
- Diệp Tuyết! Cô làm gì ở đây? Sao cô lại đứng nghe lén như thế hả? Cô không phải là người của tổ chức, cô không có quyền nghe hết mọi chuyện…Diệp Tuyết! Cô có nghe tôi nói gì không???
Đáng tiếc cho Ngôn Lục Hàm, có cơ hội để trả thù thì Diệp Tuyết lại giống như không nghe thấy gì, người vẫn đứng trơ ra như đá, mắt không rời khỏi bóng người đang rời khỏi kia.
Hoàng Thiệu Vũ!
Hắn chính là Hoàng Thiệu Vũ sao?
Ngôn Lục Hàm định đưa tay đẩy Diệp Tuyết quay người về phía mình thì giây sau đó Diệp Tuyết đã bổ nhào chạy xuống cầu thang, miệng vẫn không ngừng gọi tên Hoàng Tuấn rất lớn tiếng. Đến gần tới bậc thang cuối cùng thì do chạy nhanh quá nên Diệp Tuyết trượt chân, ngã xuống sàn nhà, may mà té ở mấy bậc cuối cùng.
Những người ở trên lầu đang ngơ ngác trước hành động quái lạ của Diệp Tuyết thì lại bất ngờ khi thấy cô ngã trên sàn nhà.
Người phản ứng rất nhanh đó là Devil.
Anh nhanh chóng chạy xuống, đỡ Diệp Tuyết ngồi dậy rồi xem xét khắp người, xem cô có bị thương chỗ nào không.
Anh thoáng thở phào, cô chỉ bị bầm tím ở chân một tí.
Diệp Tuyết vẫn hướng đôi mắt về phía cửa.
Hắn đã đi rồi, cô đã không kịp giữ hắn lại.
Devil bế Diệp Tuyết vào phòng, xức thuốc cho cô.
Những người kia cũng tự động đi vào theo như muốn xem kịch hay, trong lòng cùng có chung một suy nghĩ là, muốn biết tại sao Diệp Tuyết lại đuổi theo Hoàng Tuấn vội vàng như thế…
Diệp Tuyết ngồi trên giường, ánh mắt có lỗi nhìn Devil, coi thường tất cả người khác, lí nhí nói:
- Xin lỗi anh. Em không nên nghe trộm mọi người nói chuyện. Lúc đó em chỉ….
- Không cần nói nữa. – Devil cắt ngang lời giải thích của Diệp Tuyết.
Thế nhưng Ngôn Lục Hàm lại không tha cho Diệp Tuyết, bắt bẻ cô:
- Chuyện nghe lén không cần tính toán, nhưng, tại sao cô lại đuổi theo Hoàng Tuấn? Không lẽ…cô có tình ý gì với anh ta? Không muốn anh ta rời đi?
Diệp Tuyết trợn mắt há mồm, thật sự nghe không hiểu lời của Ngôn Lục Hàm. Bọn họ nghĩ rằng cô đuổi theo Hoàng Tuấn là vì có tình cảm với anh ta ư?
Cô khẽ liếc nhìn Devil, cô không quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ để ý đến anh mà thôi. Mặc dù anh không tỏ thái độ gì, nhưng có phải anh đang rất giận không? Cô đã nghe lén lại còn chạy đuổi theo Hoàng Tuấn. Anh có phải là trách cô không?
Diệp Tuyết rất muốn mở miệng giải thích, không hiểu sao lời ở trong cổ họng lại nghẹn đi, không nói được gì.
Ngôn Lục Hàm lại không ngừng mỉa mai tiếp:
- Sao? Cô không giải thích được à? Có chuyện mờ ám không thể nói được chứ gì?
Hình như cô ta nói hơi khó nghe thì phải, đến Hiểu My cũng lên tiếng nói:
- Lục Hàm à, chị đừng nói Diệp Tuyết như vậy…
- Không phải sao? – Ngôn Lục Hàm kênh kiệu đáp.
- Đủ rồi! Ra ngoài!
Devil lớn tiếng quát làm ai cũng sợ hãi, không tự chủ cúi đầu xuống, yên phận đi ra ngoài.

Ngôn Lục Hàm dĩ nhiên là muốn ở lại nhưng cô không muốn làm mất lòng Devil. Cô ta thầm đoán chắc Devil cũng đang rất tức giận, lát nữa Diệp Tuyết sẽ chết chắc. Lần trước cố gắng làm Diệp Tuyết hiểu lầm mà vẫn thấy hai người họ kè kè bên nhau, cô ta cực kì tức, không hiểu nổi Diệp Tuyết là loại người gì nữa, như thế mà cũng không ghen. Lần này, nhất định phải khiến họ ít nhất là cãi nhau một trận cô ta mới thỏa mãn.
Trong phòng chỉ còn một mảng im lắng, chỉ có hơi thở nhẹ của cả hai người.
Thấy Devil mãi vẫn không nói câu nào, Diệp Tuyết nghi ngờ, anh thật sự là giận rồi sao? Cô cúi thấp đầu như đứa trẻ mắc lỗi, nhỏ giọng thì thào:
- Thiên Hạo,….em���anh đừng hiểu lầm…em…
- Anh không hiểu lầm. – Devil nhìn bộ dạng lúng túng của Diệp Tuyết mà không khỏi chán nản, cô nghĩ rằng anh tức giận vì chuyện cô đuổi theo Hoàng Tuấn ư? Làm sao có thể? Anh chỉ giận cô không biết bảo vệ bản thân, đi đứng cũng không xong.
- Em…- Diệp Tuyết sợ hãi, lo anh thật sự suy nghĩ lệch lạc mọi chuyện.
Biết rằng cô đang nghĩ anh hiểu lầm, anh nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc của cô ra sau tại, mỉm cười nói:
- Yên tâm, anh sẽ không bao giờ hiểu lầm em.
Sẽ không bao giờ?
Là thật à?
Lời nói kiên định của anh làm Diệp Tuyết cảm động, tự trách bản thân đã nghĩ xấu cho anh.
- Em xin lỗi…
- Được rồi. Chuyện em nghe lén chuyện của tổ chức đối với anh chỉ là chuyện bình thường, anh tuyệt đối tin tưởng em. – Devil ngừng một lát rồi tiếp tục nói – Nhưng, còn việc em đuổi theo Hoàng Tuấn, anh cần lời giải thích.
Anh trực tiếp yêu cầu cô, anh rất muốn biết nguyên do, cô không thể hành động mà không có nguyên do.
Khi nãy cô giải thích, anh đã ngăn lại. Bởi vì lúc đó cô đang ấp úng, giải thích cũng sẽ không rõ ràng và hơn nữa, anh không muốn cô phải giải thích cho bọn người đần độn kia nghe, chỉ mình anh là đủ. (=sao anh coi thường ngườikhácthế, hic..=)
Diệp Tuyết ngồi lại gần anh, ngả đầu vào vai anh dựa rát thoải mái, khóe miệng khẽ động đậy rồi giải thích liền một mạch:
- Lúc đó em nghe Hoàng Tuấn nói tên thật là Hoàng Thiệu Vũ nên em mới đuổi theo, vì cái tên đó…là tên của người mà Vũ Vũ từng quen khoảng 10 năm trước, khi cậu ấy 11 tuổi. Em muốn hỏi rõ anh ta những chuyện của năm đó.
Dù là lúc gặp người đó, Vũ Vũ còn nhỏ nhưng tình cảm mà cậu ấy dành cho người đó là thật. Em rất hiểu những suy nghĩ của cậu ấy. Cậu ấy là một cô nhi, bố mẹ đều đã mất từ khi cậu ấy còn rất nhỏ.
Vũ Vũ nói quen người đó được mấy tháng thì một bọn người đến nhà, ra tay giết chết bố mẹ nuôi của cậu ấy. Và trong bọn chúng, có người đó. Lúc ấy, Vũ Vũ mới hiểu rằng chính hắn là kẻ đã hại chết bố mẹ nuôi mình, hắn tiếp cận cậu ấy để thăm dò về bố mẹ nuôi của cậu ấy mà thôi.
- Tại sao chúng lại giết chết bố mẹ nuôi của bạn em?
- Vũ Vũ nói với em cậu ấy cũng không rõ, chỉ nghe bọn chúng nói là người của tổ chức đều rất đáng chết. Cậu ấy không biết tổ chức mà chúng nói là gì, cũng chưa từng nghe bố mẹ nuôi nhắc đến.
- Sau đó?
- Thì sau đó người đó cùng đồng bọn biến mất. Vũ Vũ phải sống trong cảnh không còn người thân thích, lại phải trở về cô nhi viện.
Cậu ấy từng nói với em đã không nhớ gì về người đó nữa rồi, dù sao lúc đó họ cũng chỉ là bạn. Đương nhiên em không tin. Mới hôm trước, Vũ Vũ còn hỏi em về chuyện yêu kẻ thù, thì chắc chắn kẻ thù mà cậu ấy nói là người đó. Rõ ràng sau nhiều năm, cậu ấy không hề nhắc đến chuyện này, vậy mà…Em nghĩ…có thể cậu ấy…đã gặp lại người đó. Và hắn chính là Hoàng Tuấn, cũng là Hoàng Thiệu Vũ, chín phần mười là hắn ta rồi, chẵng lẽ lại có chuyện trùng hợp đến thế ư?

Trùng hợp?
Đúng là có trùng hợp.
Nhưng…chuyện này có lẽ không phải vậy.
- Bọn người kia không ra tay với bạn em?
- À, đúng rồi. Việc này hơi lạ, bọn chúng chỉ giết bố mẹ nuôi của Vũ Vũ rồi phá tan ngôi nhà, còn Vũ Vũ thì không hề đụng đến một tí nào. Có lẽ chúng chỉ muốn tiêu diệt người của tổ chức gì đó.
- Không có chuyện đó.
- Hở?
- Bọn người như chúng bình thường thì sẽ diệt hết những người liên quan, dù cho đó là ai, không dễ gì bọn chúng tha cho bạn em.
- Ý anh là…? – Diệp Tuyết ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
- Có lẽ người đó đã yêu cầu không được giết bạn em.
- Hoàng Tuấn ư? Có lẽ nào…
Một lát sau, Devil bình tĩnh nói:
- Anh nghĩ…, tổ chức cần gặp bạn em.
- Tổ chức của anh? IMA?
Diệp Tuyết trợn mắt nhìn anh, rồi lại suy ngẫm một hồi, như nghĩ được đáp án, cô nhanh miệng nói, không đợi anh giải thích.
- Vừa nãy em nghe bọn anh nói trong phòng làm việc thì…Hoàng Tuấn là nội gián do bang Hắc Long cử đến. Anh ta cũng nói đã ở Hắc Long rất lâu rồi, vậy…lúc quen biết với Vũ Vũ rồi ra tay với nhà cậu ấy…anh ta là người Hắc Long. Bọn người xấu đó là người trong Hắc Long? Còn tổ chức chúng nhắc đến…chẳng phải Hắc Long đối đầu với tổ chức của anh, vậy…vậy…tổ chức đó chính là IMA, tổ chức của anh. Nói cách khác, bố mẹ nuôi của Vũ Vũ là thành viên trong tổ chức IMA.
- Đa phần là thế. Em rất thông minh. – Devil nhếch môi cười.
- Chuyện này dùng đầu gối cũng có thể suy đoán ra mà. Vậy…nếu người đó đích xác là Hoàng Tuấn, tổ chức mà bọn chúng nói là IMA…thì…đúng là mọi chuyện đều không sai.
- Em giúp anh hẹn bạn em đến đây.
Như đang suy nghĩ điều gì đó, Diệp Tuyết không nghe rõ Devil mới nói gì, cô chỉ nhăn trán nhíu mày.
- Em đang nghĩ gì? – Devil khẽ vuốt tóc Diệp Tuyết. Cô thoát ra khỏi ý nghĩ trong đầu, thắc mắc hỏi:
- Anh vừa nói gì?
- Hẹn bạn em tới đây vào tối mai. Còn nữa, em đang nghĩ gì?
- Vâng, em biết rồi. – Diệp Tuyết ảm đạm nói ra suy nghĩ của bản thân – Em đang nghĩ…khi nhận ra Hoàng Tuấn…đối mặt với anh ta…Vũ Vũ nhất định rất đau lòng. Bề ngoài Vũ Vũ lãnh đạm, thờ ơ, rất mạnh mẽ, nhưng em biết, cậu ấy là người rất tình cảm. Em lo sợ…cậu ấy sẽ không kiên cường được nữa…
Diệp Tuyết nói như sắp khóc.
Devil ôm cô vào lòng, vuốt hai má cô nhẹ nhàng trấn an cô:
- Sẽ không sao đâu.





Chương 27



♥♥♥ Diệp Tuyết đã vào năm học thứ tư của đại học được một tuần rồi. Lẽ ra ngay sau khi Devil nói muốn sắp xếp để Hạ Vũ gặp người đứng đầu tổ chức – chính là Lão Đại Lăng Mặc Sơn, nghe đâu ông ta cũng đã hơn 40 tuổi nhưng vì trong ngày đó Hạ Vũ lại bất ngờ phải tham gia chuyến đi khảo sát hơn một tuần do lớp học tổ chức.Vì vậy, cuộc gặp mặt này phải lùi lại một thời gian mà không phải lúc nào Lăng Mặc Sơn cũng rảnh rỗi, có thời gian. Ông là người lãnh đạo của một tổ chức lớn mạnh như vậy thì dĩ nhiên rất bận rộn.
Mấy ngày nay thật sự Diệp Tuyết rất bực mình, cực kì bực mình. Cái tên Hình Trí không biết xấu hổ suốt ngày bám nhằng lấy cô không tha, còn đòi theo đuổi cô nữa chứ. Nếu không phải vì hắn ta là thiên tài của cả trường thì cô sẽ không khách khí mà cho hắn ăn vài đấm. Đương nhiên cô không dám đắc tội với hắn kẻo mọi người trong trường lại không để cô yên thân thì chết. Nhưng…với sự đeo bám đáng ghét của Hình Trí thì mọi người trong trường cũng nhìn cô với con mắt bất mãn, khó chịu.
Diệp Tuyết thật sự không hiểu nổi Hình Trí nghĩ gì nữa. Hắn ta là thiên tài, học giỏi, lại cực kì đẹp trai, là ngôi sao trong lòng của biết bao người, tại sao lại phải bám riết lấy một cô gái chỉ mới gặp như cô? Rõ ràng bên cạnh hắn có rất nhiều con gái mà. Ai mà chẳng biết hắn thay bồ như thay áo, đi đến nơi nào là để lại một mối tình ở đó.Vậy mà lại để ý đến cô?
Mà Diệp Tuyết tự thắc mắc điều này có hơi thừa thì phải. Chẳng phải một ngôi sao đích thật, một người đàn ông đẹp trai chỉ có hơn Hình Trí chứ không có kém, gia thế lại rất hiển hách như Devil lại còn yêu cô, huống chi Hình Trí so với anh thì…lại thua kém không ít.
Sự bám riết của Hình Trí không nói làm gì, có chuyện còn khó chịu hơn nữa. Không biết là người yêu cũ của Diệp Tuyết – Tạ Nhất Viễn muốn gì mà tự nhiên gọi điện đến hỏi thăm cô.
Ban đầu thấy số lạ cô cứ tưởng ai gọi nhầm số, ai ngờ là hắn. Khi nhận ra hắn cô rất muốn cúp máy liền, càng nghe giọng của hắn càng điên người. Song giọng nói của hắn có phần thiểu não và chán nản, cô không kìm được sự tội nghiệp với hắn mà cố gắng nghe hắn nói. Mà cuộc nói chuyện này cũng chỉ kéo dài hơn một phút.
Hắn chỉ đơn thuần hỏi cô có khỏe không, dạo này như thế nào rồi thôi. Lâu rồi hai người không nói chuyện nên có phần ngượng ngập, chả biết nói gì. Diệp Tuyết cũng chẳng hỏi gì hắn, mặc hắn muốn hỏi gì thì hỏi.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tình yêu của những ngôi sao full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tình, yêu, của, những, ngôi, sao, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0032/Giây
Timeout: 7.1%
U-ON C-STAT1/13/825