Biết bọn người Super Boys sáng nay có việc bên công ty quản lý không có ở nhà, diệp tuyết chưa kịp chải đầu, thay quần áo đã đi xuống lầu. Vừa lúc đó ngoài cửa lại có chuông, người giúp việc thì đang bận rộn nên Diệp Tuyết quên mất bộ dạng của mình mà đi ra cửa mở.
Trước mặt cô là hai người, một người đàn ông và một người phụ nữ cỡ tuổi bố mẹ cô. Cả hai ăn mặc rất sang trọng, chắc chắn là người trong giới thượng lưu. Người phụ nữ thì trông khá hiền, còn người đàn ông thì hơi nghiêm, vẻ mặt lạnh tanh.
Người phụ nữ đó hình như rất ngạc nhiên trước sự có mặt của Diệp Tuyết, không giống người giúp việc cũng không giống tiểu thư khuê các. Bà lên tiếng hỏi:
- Côlà…
- Ơ….dạ…Hai bác là…- Diệp Tuyết bối rối không biết trả lời như thế nào bèn quay qua hỏi lại họ.
- Chúng tôi là bố mẹ của Thiên Hạo.
Bốmẹ…
Là bố mẹ của anh ta ư?
Diệp Tuyết bất động không nói nên lời. Nhìn lại bộ dạng cô lúc này…làm sao bây giờ.
Cô gãi gãi đầu bối rồi, cúi đầu chào:
- Dạ…cháu chào hai bác…
- Thế cháu là…
Từ lúc vào đến giờ chỉ có mình người phụ nữ nói chuyện. Người đàn ông vẫn im lặng, đôi khi có liếc nhìn Diệp Tuyết, có lẽ ông đang thầm đánh giá cô gái này.
- Cháu….cháu là…là…- Diệp Tuyết chẳng biết nên nói mình có quan hệ gì với devil nữa. – Là…bạn ạ.
- Bạn?
- Dạ, hai bác cứ vào nhà, cháu đi thay quần áo.
Diệp Tuyết luống cuống chạy lên lầu, vệ sinh cá nhân, chải đầu, thay quần áo rồi hít một hơi lấy tinh thần đi xuống.
Ông bà Trang đang ngồi trên ghế sa lông. Bà Trang nói chuyện gì đó với chị Lam (giúp việc). Thấy cô đi lại, bà ngừng nói chuyện với chị Lam.
- Cháu ngồi đi.
Diệp Tuyết lễ phép dạ một tiếng rồi ngồi đối diện với bà Trang mà không biết rằng có một màn tra hỏi sắp đến với cô.
- Cháu tên gì? Bao nhiêu tuổi? – bà Trang bắt đầu hỏi.
- Cháu tên Diệp Tuyết, 21 tuổi ạ.
- Thế cháu đang học à? Trường gì vậy?
- Dạ, Học viện Báo chí ạ.
- Bố mẹ cháu làm gì? Cháu có mấy anh chị em? Họ đang làm gì?
Cái gì thế này? Đang điều tra ư?
Cô có phải là tội phạm đâu. Tại sao mẹ của anh ta lại không giống anh ta chứ? Anh ta thì ít nói còn mẹ thì nói không ngừng nghỉ. Haizzz…Sao lại có sự khác biệt thế chứ?
Diệp Tuyết gượng cười trả lời:
- Dạ bố mẹ cháu đang làm cho công ty chứng khoán, cháu có 1 chị…nhưng…chị ấy mất rồi ạ.
Bà Trang có vẻ bất ngờ trước câu trả lời của Diệp Tuyết. Bà nhẹ nhàng nói:
- Vậy à? Xin lỗi cháu.
- Dạ, không có gì ạ.
- Cháu ở đây lâu chưa?
- Dạ, được hơn hai tuần rồi ạ.
- Tại sao cháu lại ở đây?
- Dạ…
Diệp Tuyết ấp úng.
Chẳng lẽ nói là do con trai bác ép ư?
- Sao bố mẹ lại về đây?
Diệp Tuyết mừng rỡ, devil đã về kịp lúc.
- Bố mẹ về không được à?
Đây là câu nói duy nhất từ lúc tới đây của ông Trang nhưng với vẻ khó chịu.
Diệp Tuyết biết chắc anh giống bố hơn là giống mẹ.
- Sao không báo trước với con?
Devil vẫn lạnh lùng. Lẽ ra khi được gặp bố mẹ mình thì phải vui lắm chứ. Nếu mà Diệp Tuyết ở trong trường hợp này cô sẽ rất vui.
Anh đúng là máu lạnh mà.
- Thì bố mẹ muốn tạo bất ngờ cho con thôi. Mẹ đang nói chuyện với cô bé này, rất đáng yêu – bà Trang quay sang Diệp Tuyết, cô chỉ biết cười đáp lại.
- Bố mẹ lên phòng làm việc của con, con muốn nói chuyện.
Devil lạnh lùng phun ra một câu, cho tay vào túi quần, lãnh đạm đi lên.
Bà Trang chỉ lắc đầu rồi cùng chồng đi lên. Trước khi đi còn nói với Diệp Tuyết:
- Lát nữa bác sẽ nói chuyện tiếp với cháu nhé.
Hơ hơ…Diệp Tuyết mỉm cười, gật đầu đồng ý.
- Phen này Diệp Tuyết lọt vào “mắt xanh” của bác Trang rồi. – Thái Tiến Long châm chọc.
Trần Lâm cũng nói thêm:
- Cô chuẩn bị làm dâu Trang gia đi.
Sau đó là mấy tiếng thở dài của Hoàng Tuấn và Trần Quân.
Họ đang nói gì thế?
Sao cô không hiểu gì vậy? Làm dâu ư? Xin tha đi.
…..
Trong phòng làm việc…
Ông Trang chỉ đứng xem mấy cuốn sách, bà Trang nhâm nhi ly nước.
- Anh con đâu?
- Vẫn ở bên đó thôi. À, cô bé đó được đấy Hạo. – bà Trang hài lòng nói.
Devil châm hai điếu thuốc, đưa cho ông Trang một điếu, anh một điếu. Rít một hơi, anh hỏi:
- Mẹ đã nói gì với cô ấy?
Bà Trang ra bộ “ngây thơ”:
- Thì mẹ chỉ hỏi về mấy thông tin của Tiểu Tuyết thôi.
Còn gọi là Tiểu Tuyết nữa chứ. Mới gặp mà đã thân thiết thế rồi sao?
- Cụ thể.
Bà Trang thở dài vì đứa con trai của mình, làm gì mà gắt thế chứ.
- Mẹ hỏi tên, tuổi, trường học, bố mẹ, anh chị em. Vậy thôi.
Suy nghĩ một lúc rồi Devil mới nói:
- Cô ấy là em gái của chị dâu.
- Hả? Con nói gì? – bà Trang đặt ly nước xuống, đứng bật dậy – Ý con là em gái của Hân Hân à?
Cả nhà họ Trang ai cũng biết đến sự tồn tại của Tử Hân và cũng đã gặp qua Tử Hân mấy lần lúc ở bên Mĩ, chỉ có Devil là chưa gặp. Ông bà Trang đều rất quý Tử Hân và chấp nhận cô là dâu cả Trang gia dù cô đã chết.
Devil chỉ gật đầu.
- Chả trách Tiểu Tuyết nói chị đã mất. Không ngờ lại trùng hợp thế. Con trai, có khi nào con và Tiểu Tuyết lại xuất hiện “thiên tình sử” giống như anh trai con không? – bà Trang bắt đầu tưởng tượng.
- Mẹ đừng nói nhảm nữa.
- Bố thấy con bé cũng được.
Ngay cả ông Trang ít nói mà cũng nói vậy thì Diệp Tuyết quả thật rất có sức thu hút người khác.
Mẹ anh có khi nào lại nói đúng không? Anh và diệp tuyết không chỉ quen nhau ngày một ngày hai. Cả hai như đã được số phận định sẵn. Gặp nhau rồi xa nhau và cuối cùng lại gặp nhau.
- Hạo à, mẹ rất muốn bù đắp cho Tiểu Tuyết. Hân Hân mất là một nỗi đau rất lớn đối với nó. Con nên đối xử tốt với con bé. Nếu anh con mà biết chuyện này chắc rất mừng.
Devil vẫn im lặng. Thật sự trong lòng anh đã tự hứa sẽ luôn chăm sóc, bảo vệ cô, không để cô chịu bất cứ đau khổ nào nữa mặc dù hiện giờ cô không nhận ra anh, nghĩ anh là một người tồi tệ, xấu xa. Anh mặc kệ tất cả, chỉ cần cô ở bên anh, chỉ cần cô được hạnh phúc là được rồi.
Chương 16
“Hạnh phúc không phải lúc nào cũng sẽ đến với ta.
Vìvậy…
…hãy học cách quên đi đau khổ…
….để làm lại từ đầu.”
Diệp Tuyết cảm thấy mình như mụ mẫm cả người.
Trong bữa ăn tối cùng với ông bà Trang, Diệp Tuyết không nuốt vào một thứ gì. Bà Trang cứ hỏi cô từ cái này đến cái kia, từ gia cảnh đến tính tình, sở thích…Cô choáng váng mặt mày. Chẳng lẽ cô sắp trở thành con dâu của Trang gia thật sao? A, cô không muốn đâu.
Đang nằm ôm laptop chơi game thì điện thoại rung lên, Diệp Tuyết nuối tiếc rời khỏi laptop để nghe điện thoại.
“Tiểu Tuyết…”- là Lý Đinh Nhi.
“ Lý Đinh Nhi, cậu lại làm sao thế? Giờ này còn phá tớ nữa…”
“Tiểu Tuyết, tớ sắp tức chết rồi.”
“Gì nữa đây?”
“Sáng nay, tớ lang thang quanh công ti quản lý của nhóm Super Boys…”
“Cậu đến đó làm gì?” Chưa kịp để Đinh Nhi nói rõ, Diệp Tuyết đã hét toáng lên.
“Này này, cậu bình tĩnh chút đi. Tớ không có việc gì làm nên đi dạo xung quanh rồi đến đó thôi. Mà tớ cũng có định đến đó đâu, tớ đến shop quần áo ở gần đó mà.”
“Xin lỗi nhá, tớ không biết.”
“ Cậu đó, dạo này cứ nhắc đến Super Boys là loạn c��� lên. “
“Có sao?”
“ Thôi, nghe tớ nói tiếp đi. Lúc đó tớ vừa đi vừa nhìn xung quanh nên không để ý va phải một người. Thế là chai nước trong tay anh ta đổ hết lên mấy túi đồ tớ vừa mới mua. Tức quá tớ cãi nhau với anh ta, cãi qua cãi lại…”
“Sao nữa?”
“Anh ta nói nếu tớ còn làm ầm lên thì đừng có trách, anh ta sẽ khiến tớ không nói nữa. Tớ càng tức thêm nên cứ thế mà nói tiếp. Cuối cùng anh ta…cúi người xuống hôn tớ.”
“Hả? Hôn cậu?” Diệp Tuyết la còn to hơn vừa nãy, có khi người phòng bên còn nghe thấy, mà người ở phòng bên là người-mà-ai-cũng-biết-là-ai ( Devil ).
“Trời ơi. Cậu muốn để cả thế giới biết chuyện tớ bị cưỡng hôn sao?”
“Thì chẳng phải anh ta cưỡng hôn cậu ngay ngoài đường mà, đầy người biết.”
“Tiểu Tuyết!”
“ Rồi, tớ không nói nữa. Mà cậu có biết anh ta là ai không?”
“Tớ có nhìn thấy rõ mặt anh ta đâu. Cậu biết đấy, tớ cận còn nặng gấp đôi cậu, sáng nay lại quên không đeo kính áp tròng, đi lại còn khó khăn huống chi là nhìn mặt anh ta. Hơn nữa anh ta đội mũ, đeo kinh mát to đùng làm sao mà biết là ai với ai chứ.”
“Thế cơ à? Haizz, vậy là cậu không thể biết được người nào đã ức hiếp cậu rồi.”
“Cũng chưa chắc đâu. Lúc anh ta giở trò với tớ, tớ có nhìn thấy trên cánh tay anh có một vết sẹo cũng vừa vừa. Chỉ cần anh ta mà xuất hiện một lần nữa, tớ sẽ không tha đâu, dám cướp đi first kiss của tớ…ơ…” Biết mình lỡ lời, Đinh Nhi vội bịt miệng.
“First kiss? Đinh Nhi, chẳng phải cậu quen hết anh này đến anh kia mà chưa hôn bao giờ ư? Chẳng phải cậu có kinh nghiệm về vụ này lắm mà…”
“Ừ thì…là tớ nói dối các cậu. Tớ cặp với bọn họ cùng lắm chỉ ôm nhau thôi, chưa hôn bao giờ. Tớ không giống cậu, đã từng yêu Tạ Nhất Viễn nên hôn nhau là bình thường…”
Nói xong, Đinh Nhi mới thấy hôm nay mồm miệng mình bị làm sao thế này, toàn nói những chuyện không đâu.
“Tiểu Tuyết, xin lỗi, tớ không cố ý nhắc lại đâu.”
“Không sao, dù gì cũng là quá khứ. Thôi tớ phải chơi game tiếp đây. Bye bye nhá.”
Chưa kịp để Đinh Nhi nói gì, Diệp Tuyết đã tắt máy.
Phải! Cô đã từng yêu. Yêu một người không nên yêu.
Thời đại học, cô cũng giống như những sinh viên khác cũng có những tình cảm của riêng mình. Cô gặp và quen Tạ Nhất Viễn khi cô đang học năm 2 và yêu nhau khoảng 1 năm thì chia tay.
Tạ Nhất Viễn là người đàn ông rất dịu dàng, dễ gần, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Khi yêu nhau, Diệp Tuyết được hắn yêu thương chiều chuộng. Nhưng nhiều khi, cô cảm thấy anh đã quan tâm quá mức đến cô, xâm phạm đến cuộc sống riêng tư của cô một cách quá đáng. Cô vẫn cố gắng thuyết phục bản thân là do anh rất yêu cô.
Hành động thân mật nhất giữa cô và hắn cũng chỉ là hôn nhau đôi lần. Rồi đến một ngày, hắn thẳng thắn nói lời chia tay với vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn, cái vẻ mặt mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Hắn nói không thể tiếp tục yêu một cô gái như cô, cô không dịu dàng, nhẹ nhàng, không biết tí gì về nội trợ ( trước đây cô cũng có vài lần nấu ăn cho hắn ), không ngoan ngoãn như những cô gái khác. Lúc đó cô rất tức giận. Cô gái như cô thì sao. Ai nói con gái nhất thiết phải dịu dàng, ai nói con gái phải giỏi nội trợ. Còn phải ngoan ngoãn nữa ư? Không lẽ hắn muốn cô lúc nào cũng phải phục tùng, phải nghe lời hắn giống như hắn ép cô phải đi xem mấy vở kịch nhàm chán hay mấy buổi múa ba lê ở trường. Hắn nói con gái thì hay thích những thứ này.
Tại sao hắn cứ luôn muốn cô phải giống như người yêu bạn hắn? Chẳng phải khi yêu nhau chỉ cần có tình cảm và hiểu nhau, hết lòng vì nhau là được sao? Hà cớ gì phải bắt cô làm những gì mà cô không thích chứ? Yêu là ép buộc vậy ư?
Thời điểm hắn nói lời chia tay, cô đã không khóc, chỉ buồn cho bản thân. Hắn viện hết lý do này tới lý do khác để chia tay cô. Cô đã im lặng, nếu như là bình thường thì cô đã lên tiếng nói rồi, chưa bao giờ cô lại có sự kiên nhẫn đến thế. Thấy cô không nói gì, hắn cứ lấn tới, nói từ đông sang tây, từ A tới Z. Cô đều hiểu.
Mấy ngày trước đó Vũ Vũ nói là đã thấy hắn cặp kè thân mật với một cô gái nào đó nhưng cô vẫn để yên. Không phải cô không tin Vũ Vũ mà là rất tin Vũ Vũ nhưng lúc đó cô lại rất yêu hắn. Cô muốn hắn tự giải thích với cô. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô chịu đựng một việc gì đó đến khó chịu như vậy.
Kết cục, hắn lại muốn chia tay. Đúng là buồn cười mà. Ngay sau đó, khi hắn đã nói xong, cô chỉ ngẩng đầu lên, chỉ nói đúng một câu với vẻ bình tĩnh cực kì: “Được, chia tay.” Rồi cô quay lưng đi, vài giây sau mới nói thêm một câu mà không thèm nhìn hắn: “Anh và cô ấy rất hợp.”
Về đến phòng trọ của Vũ Vũ thì cô lại khóc ầm lên. Quả thật cô không bao giờ lại nghĩ tình yêu trong 1 năm này lại tan theo gió, như bốc hơi không còn gì nữa. Vũ Vũ thấy cô khóc cũng không biết nói gì với cô, cứ để mặc cô. Đến ngày hôm sau, cô lại cười đùa như chuyện hôm qua không xảy ra, quyết tâm quên hết tất cả.
Giờ nghĩ lại, Diệp Tuyết vẫn thấy hơi buồn. Cô biết mình buồn không phải do cô và Tạ Nhất Viễn chia tay mà buồn vì mình đã nhìn nhầm người. Nhất định sau này phải cẩn thận hơn.
Đang nghĩ về chuyện đó, chẳng hiểu sao trong đầu cô lại thoáng hiện lên khuôn mặt của devil, cứ hiện rồi lại ẩn.
Cô đúng là điên thật rồi. Có mỗi việc bị bà Trang tra hỏi mà giờ đây đã lú lẫn, đầu óc loạn hết cả lên. Tốt nhất là đi ngủ. Đi ngủ thôi, kẻo lại suy nghĩ lung tung.
Diệp Tuyết là như vậy. Cứ mỗi lần suy nghĩ loạn xạ thì lại đắp chăn che qua đầu, nhắm mắt ngủ để mọi chuyện bay hết vào giấc mơ.
Chương 17
Mấy ngày sau đó, ông bà Trang phải về Mĩ để xử lý công việc nên đã lên máy bay rời Đài Loan. Trước khi đi bà Trang còn dặn dò Diệp Tuyết phải để ý đến Devil, chăm sóc anh và nhất là đề phòng các fan hâm mộ nữ của anh. Tại sao bác Trang lại có nhưng suy nghĩ kì cục thế chứ. Diệp Tuyết khóc không ra nước mắt.
Buổi tối hôm nay, Hạ Vũ (Vũ Vũ) và Đinh Nhi đến biệt thự của Super Boys để thăm Diệp Tuyết. Chuyện Diệp Tuyết chuyển đến đây thì cả hai đều biết, còn chuyện bí mật của của Super Boys chỉ có Hạ Vũ biết. Không phải cô thiên vị, mà là vì mồm miệng của Đinh Nhi rất khó tin tưởng. Lúc cô nói mình chuyển chỗ ở thì Đinh Nhi đã hét ầm lên, cô và Hạ Vũ phải dặn đi dặn lại cô nàng không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Và cô nàng cũng hứa rồi thề thốt có chết cũng không nói cho ai nghe. Điều này thì cũng chưa chắc, có trời mới biết được.
Vừa vào đến phòng của Diệp Tuyết, Đinh Nhi đã kêu lên:
- Woa, Diệp Tuyết à, cậu có phúc thật đấy. Ngôi biệt thự này quá hoành tráng. Tớ mong được như cậu quá.
Nếu được tớ cũng muốn nhường cái diễm phúc này cho cậu á. Diệp Tuyết nghĩ thầm.
- Tớ từng nhìn thấy biệt thự này trên ti vi nhưng không ngờ nó lại đẹp hơn nữa. – Đinh Nhi vẫn không ngớt ca ngợi.
- Tớ nhớ không nhầm nhà cậu cũng có thua gì đâu, cũng có biệt thự mà. – Hạ Vũ lên tiếng.
- Làm sao có thể sao sánh được? Biệt thự này còn lớn gấp đôi của nhà tớ. Hơn nữa ở đây còn có Super Boys nữa…Ôi, hâm mộ quá…
Đinh Nhi lại tiếp tục mơ mộng. Vẻ mặt như sắp chảy hết nước bọt ra khỏi miệng. Diệp Tuyết thầm nổi da gà.
Ngay lúc đó, Super Boys đi vào phòng Diệp Tuyết, bảo có chuyện muốn nói.
Hạ Vũ thì không để tâm đến sự tồn tại của bọn người đó chỉ lo xem mấy quyển sách trong phòng. Còn “đại háo sắc” Đinh Nhi thì nhìn họ say đắm.
Ngay cái lúc Đinh Nhi sắp chảy nước bọt lần nữa, Diệp Tuyết đã nhanh chóng đi về phía mấy anh chàng, vui vẻ nói:
- Họ là bạn tôi.
Thái Tiến Long thì thầm to nhỏ vào tai cô:
- Cô không nói hết cho họ biết chứ?
- Không, anh yên tâm. – Diệp Tuyết trả lời dứt khoác, không do dự. Cô không muốn bọn họ biết rằng Hạ Vũ đã biết, sợ họ lại lo nghĩ, đằng nào cô cũng rất tin tưởng Hạ Vũ.
Thái Tiến Long hài lòng không hỏi gì thêm nhưng đôi mắt lại liếc nhìn vẻ mặt sùng bái của Đinh Nhi.
- Cô ấy là…
Lời chưa kịp nói hết của Diệp Tuyết đã bị người nào đó cắt ngang:
- Em là Đinh Nhi, rất vui đươc gặp các anh. – Đinh Nhi cúi đầu rất chi là “lễ phép” cộng thêm sự vui mừng thái quá càng làm Diệp Tuyết thấy mất mặt thay cho cô nàng.
Haizz…Đinh Nhi ơi, cậu không thể giữ chút sĩ diện ư? Có cần hâm mộ thế không?
Đinh Nhi nhìn qua nhìn lại 5 người kia. Diệp Tuyết ngán ngẩm đang định kéo cô nàng sang chỗ khác thì cô nàng chợt la lên:
- Á!!!!
Diệp Tuyết vội bịt miệng Đinh Nhi lại, hỏi:
- Chuyện gì thế?
Đinh Nhi gỡ tay cô ra trừng mắt nhìn Trần Quân, tay chỉ vào cánh tay hắn:
- Anh ta…anh ta…vết sẹo…
Diệp Tuyết theo hướng nhìn của Đinh Nhi nhìn theo. Hôm nay Trần Quân mặc áo phông tay ngắn, lộ ra nguyên cánh tay và…một vết sẹo không ngắn không dài. Diệp Tuyết đã hiểu ra.
Còn Trần Quân thì chẳng hiểu cái cô gái này bị gì nữa, tự nhiên nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Mấy chàng kia cũng tò mò nhìn Trần Quân rồi lại nhìn Đinh Nhi. Vết sẹo trên tay của Trần Quân thì họ còn lạ gì đâu, có gì mà cô gái này phải trở thành bộ dạng tức giận vậy chứ?
Diệp Tuyết ái ngại nói:
- Không lẽ…Trần Quân là người đã…đã…cưỡng hôn cậu ở ngoài đường?
Hơ, ai cũng nhìn Trần Quân bằng nửa con mắt, ngay cả Devil cũng không tự chủ mà quay sang nhìn.
- Anh, là sao vậy? – Trần Lâm thắc mắc.
Trần Quân hơi ngỡ ngàng nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại. Nhớ ra cô ta rồi.
- Là cô à?
Đinh Nhi mặc dù rất hâm mộ mấy anh chàng này nhưng cô nàng cũng có nguyên tắc riêng của bản thân, không thể để người ta bắt nạt được. Đó là first kiss của cô nàng mà. Thế là sau đó tuôn nguyên tràng chưi bới Trần Quân.
Còn hắn thì im lặng chẳng nói gì, cuối cùng thì kết luận bằng một câu nói:
- Chỉ là hôn thôi, có gì đâu.
Câu này càng làm cơn tức giận của Đinh Nhi trào lên. Ngay cả Diệp Tuyết cũng bức xúc thay.
Nói cũng đã nói, chưa cũng đã chưi rồi, Đinh Nhi chẳng biết phải làm gì nữa. Không ngờ thần tượng trong mắt mình lại là một tên vô lại, bỉ ổi. Đinh Nhi lại hậm hực nói với Hạ Vũ:
- Vũ Vũ, về thôi.
Thấy vẻ khó chịu của cô nàng, Hạ Vũ đành bất lực về cùng. Tam biệt Diệp Tuyết xong thì Hạ Vũ đi ra cửa phòng ngang qua Super Boys.
Diệp Tuyết cứ nghĩ rằng với sự hâm mộ kinh khủng dành cho mấy anh chàng này thì Đinh Nhi sẽ không để ý đến hành động của Trần Quân và sẽ rất vui nữa. Không ngờ…cô đã đánh giá quá thấp bạn mình.
Hạ Vũ vừa đi lướt qua Hoàng Tuấn. Hoang Tuấn chú ý cô gái này rất kĩ. Từ khi vào phòng anh không ngớt nhìn Hạ Vũ bằng ánh mắt kì lạ.
Dường như Hoàng Tuấn đã từng gặp qua cô gái này. Đôi mắt lạnh lùng, thờ ơ mọi chuyện này anh đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Tại sao lại thế nhỉ?
Đợi hai người bạn đi khỏi, Diệp Tuyết xông tới trước mặt Trần Quân:
- Này, anh quá đáng vừa thôi chứ?
Trần Quân nhún vai bình thản:
- Tôi không biết.
Mà có biết thì làm gì chứ?
- Còn không biết gì nữa chứ, hôn người ta ngay giữa đường mà tỏ ra như không. Đinh Nhi nói đúng. Anh đúng là đồ vô lại.
Với một người suốt ngày dán mắt vào laptop như Trần Quân thì chả cần suy nghĩ gì nhiều, hắn chả muốn nghĩ đến mấy chuyện nam nữ vớ vẩn đó.
Diệp Tuyết tức quá chẳng muốn nói thêm nữa, cô lại gần mấy người kia hỏi:
- Các anh tìm tôi có chuyện gì?
Tốt nhất không có thì ra khỏi đây đi.
Dĩ nhiên cô không dám nói câu này ra, cô ch��a muốn chết với Devil.
- Tên sát nhân bệnh hoạn đó trốn thoát rồi.
Trần Lâm nói một cách nhẹ nhàng. Nhưng đối với Diệp Tuyết thì không nhẹ tí nào.
