Thẩm Nhược Phi……..
Làm ơn đi! Quan hệ của chúng ta đã khó xử lắm rồi, đừng có cố tỏ ra không có chuyện gì mà tự nhiên mỉm cười thân thiện với tôi thế!!!! Vì như vậy, tâm trạng bứt rứt suốt một tháng nay của tôi sẽ trở nên cực kì ngớ ngẩn! Còn nữa, hôm nay bỗng dưng lại đi mặc âu phục…….hết việc hay sao mà diện đẹp như thế để làm gì???
Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi rồi rủa thầm trong lòng.
“Sao lại không nghe điện thoại?”
Chú ý thấy Tiểu Hạ ngắm mình rồi thừ người ra, Nhược Phi liền tiến tới cạnh cô hỏi dò, ngữ khí bình tĩnh giống như đang hỏi thời tiết gần đây thế nào vậy. Tất nhiên là Tiểu Hạ không thể giãi bày mọi suy nghĩ trong lòng cho cậu hay, chỉ giả vờ nói : “Lúc đó tôi đi ngủ, không nghe thấy điện thoại reo!”
“6h đã đi ngủ? Thời gian vận động của cô xem ra càng ngày càng ít đó!”
“Con gái nhiều tuổi cần phải chăm sóc sắc đẹp giữ gìn dung nhan mà!”
“Thế sao? Chẳng trách nếp nhăn nơi khóe mắt cô lại dễ thương như vậy!”
Dứt lời, Nhược Phi đột nhiên áp sát, môi cậu gần như chạm vào môi cô. Tiểu Hạ giật mình, theo bản năng lùi lại mấy bước, vừa sờ mặt vừa tức tối mắng cậu : “Thẩm Nhược Phi! Cậu đừng có nói vớ vẩn! Tôi làm gì có nếp nhăn nào chứ??”
“Đùa thôi mà! Không buồn cười sao?”
“Chẳng buồn cười chút nào cả!!!”
*****
Bạn gái của Uông Dương.
Kể ra cũng lạ, Nhược Phi chỉ đùa có mấy câu mà cảm giác bối rối không thoải mái liền biến mất tăm, dường như cô lại có thể tự nhiên đối diện với cậu. Tiểu Hạ định đổi đề tài, song lại chuyển ngay sang chủ đề ngớ ngẩn nhất : “Chu Cầm hôm nay sao không đến? Cô bé không đón Giáng sinh cùng cậu à?”
“Tôi và cô ta chẳng có quan hệ gì cả!”
“Thừa nhận một chút thì có chết ai đâu! Kiểu gì cũng phải cho cô bé chút danh phận chứ!”
“Ha ha!” Nhược Phi nhún vai coi như không quan tâm: “Uông Dương sao cũng không đến vậy?”
“Tối nay anh ấy phải phẫu thuật!”
“Hai người vẫn chưa chia tay à?”
“Thẩm Nhược Phi! Ngậm cái mỏ quạ của cậu lại! Chúng tôi……..sắp kết hôn rồi!”
Tiểu Hạ nói xong liền cảm thấy không gian xung quanh tĩnh lặng tới đáng sợ. Cô không dám đối diện với biểu cảm lúc này của Nhược Phi, vội quay đi, chăm chú nhìn vào chùm đèn thủy tinh, hình như muốn xem xét trên chiếc đèn chùm rực rỡ đó có dính chút bụi nào không vậy……….Tâm trạng cô giờ vô cùng bất định, không rõ phải mất bao lâu Nhược Phi mới nói : “Không thể nào!”
“Gì cơ?”
“Cô vẫn chưa nhìn thấy anh chàng Uông Dương đang “tăng ca” của cô sao?” Đột nhiên, Nhược Phi cười vô cùng tàn nhẫn.
Tiểu Hạ vội quay đầu lại.
Cô liền trông thấy Uông Dương vốn dĩ phải đang ở trong phòng mổ, giờ đây đương ăn vận rất chỉnh chu ngồi bên cạnh một cô gái dung mạo khá bình thường, cũng đang nhìn về phía mình, thần sắc vô cùng hoảng loạn. Cô gái kia thì ôm lấy cánh tay hắn ta, trên khuôn mặt tràn ngập nụ cười tình tứ chỉ có hai người yêu nhau mới có!
Có lẽ, nhận ra Uông Dương hơi kỳ lạ, cô ta nương theo ánh mắt của hắn, sau đó trừng trừng nhìn Tiểu Hạ, khuôn mặt tràn ngập địch ý. Tiểu Hạ nhìn hai người họ, cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt không thể thở nổi.
“Choang!!!!”
Tiểu Hạ đờ người, tay buông thõng, cốc rượu liền rơi xuống sàn, vỡ tan.
Tiếng cốc vỡ choang vang lên khiến mọi người đều tập trung chú ý về phía cô, sắc mặt của Uông Dương trong phút chốc biến thành trắng bệch. Dẫu cho cô có cố gắng tự lừa dối, tự thuyết phục bản thân Uông Dương thực sự chỉ yêu mình cô và không hề có người con gái khác, nhưng, sự thật vẫn tàn nhẫn phá tan mọi mong ước của cô.
Hóa ra, tình yêu chưa từng quay trở lại………..
“Uông Dương…..”
Tiểu Hạ muốn cười, song, nước mắt không nghe lời cứ lăn dài trên má. Cô cảm thấy thế giới xung quanh bỗng nhiên sụp đổ, từng mảnh thủy tinh vỡ nát dưới chân ánh lên gương mặt trắng nhợt tới đáng chê cười của cô, cũng làm cô chói tới không mở được mắt…….
“Cô ta là ai?”
Cô gái bên cạnh Uông Dương cho dù có trì độn đi chăng nữa cũng hiểu được đang xảy ra chuyện gì, quay sang nghi ngờ nhìn hắn ta, ánh mắt đầy ắp cảnh cáo cùng hằn ý. Uông Dương không đáp, cô ta càng chất vấn : “Cô ta là ai?”
“Dịch Hàn………Cô ấy, cô ấy là…….Phan Tiểu Hạ………”
Giọng Uông Dương run run, hoàn toàn không thể nói nổi thành câu, khuônmặt tuấn tú vì lo lắng mà vặn vẹo tới khó coi. Nhược Phi chau mày, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Tiểu Hạ, cử chỉ của cậu dường như muốn đem lại cho cô dũng khí để đương đầu với sự thực phũ phàng.
Thẩm Nhược Phi………
Thần sắc Tiểu Hạ vô cùng phức tạp, cô ngước lên nhìn Nhược Phi, giống như người sắp chết đuối may mắn bám được vào mảng gỗ trôi, còn Nhược Phi thì quay sang mỉm cười với cô. Tuy cả hai không dùng ngôn ngữ để trò chuyện, song cô biết, Nhược Phi đang dùng ánh mắt nhắc nhở cô nhất định phải kiên cường, không thể đầu hàng bỏ chạy!
Hơi ấm từ lòng bàn tay mang lại cảm giác vô cùng ấm áp, Tiểu Hạ mỉm cười an ủi nhìn Nhược Phi, nhưng, toàn thân cô vẫn lạnh toát, đầu váng mắt hoa, cả cơ thể giống như không phải là của mình nữa! Cô nắm chặt lấy vạt áo của Nhược Phi, dùng toàn bộ sức lực khẽ nói : “Tôi không sao!”
“Vậy chúng ta về đi!”
“Ừ!”
Không khí xung quanh bỗng biến loãng khiến hô hấp trở nên khó khăn cực độ. Nhược Phi nắm tay Tiểu Hạ toan bước ra ngoài, Dịch Hàn đột nhiên chạy ra cản trước mặt Tiểu Hạ.
Dịch Hàn biết Uông Dương trước đây từng có bạn gái tên “Phan Tiểu Hạ”, nhưng khi biết cô gái xinh đẹp này chính là người con gái đó thì bỗng nhiên thứ cảm xúc mang tên “đố kị” liền sản sinh, đẩy lùi tất cả lí trí vốn có. Cô ta cố nén cơn ghen đang chực chờ bộc phát, cười lạnh với Uông Dương, song lại nhắm thẳng vào Tiểu Hạ : “Uông Dương, thì ra cô ta là bạn gái cũ của anh – “Phan Tiểu Hạ”, anh đã đá cô ta từ mấy năm trước rồi, sao cô ta vẫn trơ mặt không biết đường biết nẻo, sống chết bám lấy anh? Cô ta không cảm thấy mình rất hạ tiện sao?”
Từng câu từng chữ Dịch Hàn thốt ra đều quá cay độc, Uông Dương không dám nói câu nào, mặt mày tím lại. Tiểu Hạ những tưởng khi bản thân nghe xong mấy câu đay nghiến thâm độc đó sẽ tức giận, sẽ cảm thấy nhục nhã hổ thẹn, song, thứ tâm trạng cô có hiện giờ lại là bình tĩnh tới lạnh lùng. Cô chỉ lặng lẽ nhìn Uông Dương, không nói câu nào, trong tình cảnh này, trầm mặc lại là thứ vũ khí hữu hiệu nhất! Sắc mặt Uông Dương biến hóa liên tục, hoảng loạn trở thành khẩn cầu. Tiểu Hạ đương nhiên biết rõ ánh mắt của hắn ta ẩn chứa điều gì, muốn van xin cô cái gì, song, sao cô phải giúp hắn?
“Uông Dương! Sao anh không nói gì vậy? Anh không có gì để giải thích sao?”
“Dịch Hàn! Đủ rồi!”
“Đủ rồi?Anh dám dùng thái độ đó để nói với tôi hả? Uông Dương! Anh định ăn cháo đá bát phải không? Có giỏi thì nói lại lần nữa tôi nghe xem?”
Giọng nói của Dịch Hàn bỗng vang lên the thé, ánh mắt hiếu kì của mọi người đều đổ dồn về phía họ. Uông Dương chỉ muốn thoát ra khỏi nơi này ngay lập tức, nhưng, hắn không thể, vì hắn có rất nhiều chuyện cần phải giàn xếp cho ổn thỏa. Hắn ta đau khổ nhìn Tiểu Hạ, còn Dịch Hàn vẫn tiếp tục hét lên : “Uông Dương! Chẳng trách gần đây tôi không thấy bóng dáng anh, chẳng trách điện thoại anh lại hay tắt máy, hóa ra là đang chơi trò “nối lại tình xưa” với loại đàn bà đê tiện này! Được lắm! Nếu anh thích nó thì chia tay với tôi thử xem! Anh dám không?”
“Đừng nói nữa…….” Uông Dương bất lực mở miệng.(đáng đời đồ khốn)
“Tôi cứ nói đấy! Uông Dương! Anh tưởng anh tài giỏi lắm hả? Dám chơi trò “bắt cá hai tay” với tôi? Công việc của anh cũng là do tôi tìm hộ! Giờ định đá tôi hả? Tôi nói cho anh biết, đừng có hòng! Còn cô nữa! Phan Tiểu Hạ! Chia tay rồi còn bám lấy Uông Dương làm cái gì? Gái già thì không cần tới liêm sỉ nữa hả? Thấy sắp ế chồng nên cứ dính lấy bạn trai của người khác phải không? Năm đó cô đã coi thường Uông Dương, bây giờ quay lại là có ý gì? Thấy anh ta “công thành danh toại” rồi thì muốn lợi dụng hả? Tôi khinh nhất là loại đàn bà như cô!”(ek.mụ này ghê nhẩy…)
“Câm miệng!” Nhược Phi lạnh lùng quắc mắt nhìn Dịch Hàn : “Cô nghe rõ cho tôi, là bạn trai cô dính lấy bạn gái của tôi, sống chết cũng không buông! Tiểu Hạ của tôi sao có thể để mắt tới thứ đàn ông kinh tởm như hắn? Cô nhục mạ bạn gái tôi, tôi không đánh phụ nữ, vậy nên, tôi đánh hắn!” Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 20
Uông Dương lần nữa bị đánh!
Nhược Phi nói đoạn, xông thẳng tới chỗ Uông Dương, thọi cho hắn một cú. Tính ra, đây là lần thứ hai hắn bị cậu đánh chảy máu mũi! Uông Dương không ngờ Nhược Phi “nói là làm” nên không hề phòng bị, lãnh trọn quả đấm! Mắt kính rơi xuống đất, vừa hay bị đế giày cao gót giẫm lên vỡ vụn, bữa tiệc trong phút chốc trở nên hỗn loạn!
Buổi party long trọng ngay tức khắc biến thành đấu trường của cả hai người! Nhiều cô gái bắt đầu la lên thất thanh, song lại hướng ánh mắt hưng phấn xen lẫn ngưỡng mộ, sáng rỡ như sao về phía Nhược Phi. Bên cạnh, Trần Duyệt nhìn thấy Nhược Phi ra tay đánh Uông Dương, việc mà cô muốn làm nhất, trong lòng thầm reo lên hưởng ứng! Trần Duyệt đang do dự có nên “đổ thêm chút dầu vào lửa” hay không thì nghe thấy Dịch Hàn đanh giọng hỏi mình : “Cô là gì hả? Cô dám đánh bạn trai tôi?”
“Cô tự đi hỏi “bạn trai của mình” xem hắn đã làm được những việc tốt gì?” Trần Duyệt tiến lên trước, cười lạnh với cô ta : “Uông Dương, hắn giỏi lắm đó! Đầu tiên là khóc lóc van xin Tiểu Hạ quay lại với hắn, sau đó lại lén lén lút lút quan hệ với cô! Cô nói xem, hắn có đê tiện bỉ ổi hay không? Nếu cô thật sự muốn có bạn trai thì tìm đối tượng nào giống người là được, tìm loại cặn bã thế này để làm gì? À! Suýt nữa thì quên, cô cũng chẳng đáng làm người, cho nên “nửa kia” tự nhiên cũng không phải là người rồi! Ha ha!”
“Đồ điên! Nói xằng nói xiên gì thế? Uông Dương! Anh nói xem, lời cô ta nói có đúng không?” Dịch Hàn nạt nộ truy vấn Uông Dương.
“Anh……….”
Uông Dương nhìn Tiểu Hạ nãy giờ vẫn yên lặng, lại quay sang nhìn vị hôn thê của hắn, chỉ cảm thấy lòng rối như tơ vò, đau khổ tới không thốt thành câu. Người hắn yêu là Tiểu Hạ, nhưng Dịch Hàn có thể giúp hắn có được thứ hắn luôn khao khát! Xe hơi, nhà lầu, chức chủ nhiệm khoa……..Hắn sao có thể từ bỏ cho được???
Sao có thể từ bỏ đây???
“Sao không nói? Uông Dương! Anh có cảm thấy như vậy là quá phụ lòng Tiểu Hạ không?” Trần Duyệt điên lên chất vấn.
“Việc của tôi và Tiểu Hạ không cần cô xen vào! Tiểu Hạ! Em còn nhớ những gì anh nói không?”
“Lời anh nói ra quá nhiều, sao tôi nhớ cho được?” Tiểu Hạ cười lạnh.
Đôi mắt cô ráo hoảnh, nụ cười đẹp đến mê hồn. Má lúm đồng tiền xinh xinh, bờ môi mềm mại trơn mịn khiến Uông Dương nhớ tới cô gái ngây thơ hay ngồi sau xe mình, cùng hắn chia sẻ tô mì xào chua cay. Nhưng, khi đó, nụ cười của cô gái ấy chỉ chan chứa niềm hạnh phúc ngọt ngào, còn bây giờ, đằng sau nụ cười của cô lại là sự lãnh đạm thờ ơ đến vô tình……..
Cuối cùng thì ngày này vẫn đến ư?
Uông Dương bỗng nhiên nhớ lại cảm giác lo lắng mặc cảm tự ti từ đầu đến chân khi đối diện với người nhà của Tiểu Hạ.
Thời trai trẻ, lòng tự tôn của người đàn ông luôn là số 1.
Người nhà Tiểu Hạ làm gì, hắn cũng không rõ lắm, song hắn biết gia cảnh của cô rất cơ hữu, nhà cửa cũng khang trang đẹp đẽ khiến hắn ngồi tiếp chuyện mà cảm thấy lo lắng không yên, hai bàn tay phải đan vào nhau để trấn an.
Cha của Tiểu Hạ xem ra là người vô cùng nghiêm khắc, ông không hỏi hắn gia cảnh ra sao mà chỉ hỏi : “Anh có thể mang lại cuộc sống như thế nào cho Tiểu Hạ?”
“Cháu sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc Tiểu Hạ thật tốt ạ!” Uông Dương cố gắng tỏ vẻ vô cùng tự tin.
“Tôi tin là anh làm được! Tình yêu tuy rất quan trọng nhưng trên thế giới này điều quan trọng nhất không chỉ có mỗi tình yêu. Tiểu Hạ là đứa con gái duy nhất của tôi, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải chịu cực khổ thiệt thòi, anh có thể đảm bảo sẽ mang lại cho nó cuộc sống hạnh phúc sung túc mãi mãi không?”
“Cháu……..”
Uông Dương nhớ như in cảm giác tự ti khi đó, hắn chỉ cúi gằm mặt, không tài nào mở miệng trả lời được. Nửa năm sau, hắn được chọn sang Mỹ học trường y, hắn không hề do dự liền quyết định đi du học luôn. Tuy nước mắt của Tiểu Hạ làm hắn yếu lòng nhưng hắn lại vẫn chọn con đường tương lai tiền tài sáng lạn! Hắn nghĩ, chỉ có như vậy hắn mới có thể sánh vai với Tiểu Hạ………
Về nước, hắn thất nghiệp một khoảng thời gian khá lâu, song lại may mắn quen được Dịch Hàn trên mạng. Những tưởng mãi mãi chỉ giữ quan hệ bạn bè đơn thuần, không ngờ sau buổi gặp mặt với Dịch Hàn, cô ta lại đem lòng yêu hắn, còn giới thiệu hắn vào làm trong bệnh viện, giúp hắn hoàn thành ước nguyện trở thành bác sĩ có tên có tuổi! Nhà lầu, xe hơi đều do Dịch Hàn mua cho hắn, tuy tính tình của cô ta đỏng đảnh, tiểu thư nhưng đối xử với hắn lại rất tốt!
Vốn tưởng sẽ sống như vậy cả đời, nhưng số phận run rủi khiến hắn gặp lại Tiểu Hạ. Nhìn thấy cô, cảm giác vốn đã chết trong lòng hắn lại lần nữa hồi sinh, đâm chồi nảy lộc không thể nào kìm hãm được. Hắn như điên như dại muốn cùng cô làm lại từ đầu.
Hắn hiểu rõ nếu Dịch Hàn biết chuyện giữa hắn và Tiểu Hạ thì hắn sẽ mất hết tất cả, cũng hiểu rõ bản thân không nên lừa dối Tiểu Hạ, song, hắn không thể kiểm soát nổi hành vi của mình. Ở trong bệnh viện, chân hắn luôn chuẩn bị tư thế sẵn sàng, chỉ cần có cơ hội là hắn lại thoát thân ngoạn mục để chạy tới bên người yêu, cùng Tiểu Hạ bồi dưỡng vun đắp tình cảm. Nhưng tại sao, vào chính lúc này lại phá hỏng tất cả mọi thứ của hắn? Lẽ nào, tất cả mọi cố gắng cuối cùng chỉ là hư không?
“Uông Dương! Rốt cuộc là như thế nào? Anh phản bội tôi phải không?”
Dịch Hàn phẫn nộ nhìn Uông Dương, chỉ hận không thể xé hắn ra thành trăm mảnh.
Uông Dương líu ríu khó khăn mở miệng : “Dịch Hàn, em nghe anh nói……….”
“Lại định lừa tôi nữa hay sao? Phan Tiểu Hạ! Xin hỏi, cô và vị hôn phu của tôi có quan hệ gì?”
Đối diện với đôi mắt phẫn uất, truy vấn của Dịch Hàn, Tiểu Hạ không có hằn ý gì với cô ta, chỉ cảm thấy mình vô cùng bình tĩnh. Ánh mắt van xin khấn thiết của Uông Dương không phải là cô không thấy, những tưởng mình sẽ đau đớn thương tâm, nhưng sự thật cô chỉ cảm thấy khoan khoái dễ chịu, lòng tĩnh lặng như nước hồ mà thôi. Cô mỉm cười với Dịch Hàn, khẽ nói : “Anh ta là bạn trai tôi!”
“Cái gì?” Mặt Dịch Hàn biến sắc tới khó coi.
“Nhưng giờ thì không phải nữa rồi! Thẩm Nhược Phi! Cảm ơn cậu đã giúp tôi giáo huấn loại đàn ông như hắn! Có điều, việc này để tôi đích thân giải quyết sẽ tốt hơn!”
TiểuHạ giật cốc rượu trong tay Trần Duyệt, đột ngột hắt thẳng vào mặt Uông Dương, sau đó đạp hắn một cái thật mạnh! Uông Dương đau đớn “Á” lên một tiếng, còn Dịch Hàn thì tức tới dúm dó mặt mày! Cô ta định giơ tay tát Tiểu Hạ nhưng lại bị Nhược Phi dễ dàng tóm lấy.Taycậu bóp chặt lấy cổ tay cô ta, ngữ khí tràn ngập cảnh cáo : “Nếu không muốn bị đánh thì mau cút đi cho khuất mắt!”
“Tại sao tôi phải đi? Tôi sai chỗ nào? Là do thứ đàn bà ti tiện đó không biết xấu hổ, tôi………..”
Dịch Hàn còn định sỉ vả thêm một tràng nữa, song đối diện với gương mặt đằng đằng sát khí như Atula của Thẩm Nhược Phi, giọng của cô ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng im bặt không dám nói câu nào nữa. Cô ta chỉ có thể trợn mắt trừng Nhược Phi một cái sau đó cùng Uông Dương rời khỏi bữa tiệc. Trước khi ra ngoài, Uông Dường còn quay đầu lại nhìn Tiểu Hạ nhưng Tiểu Hạ không hề đoái hoài tới hắn. Cô chỉ chăm chú kiểm tra kĩ lưỡng bàn tay của Nhược Phi, chừng như muốn xem cậu có bị thương hay không, trong đôi mắt của cô hoàn toàn không còn chỗ cho kẻ thứ hai chen chân vào……..
*****
Đồ đại ngốc!
Vẫn là thất bại sao? Rõ ràng đã sắp giành được……..nếu năm đó không đi du học, nếu ngày hôm ấy người tìm thấy cô là hắn, vậy mọi chuyện sẽ tiếp diễn ra sao?
Song, tất cả đã quá muộn……
Hai người họ rời khỏi, bữa tiệc lại quay trở lại trạng thái ban đầu. Dù những người khác cố ra vẻ không quan tâm tới Tiểu Hạ, nhưng ánh mắt như muốn tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân của họ, chốc chốc lại liếc sang phía bên này khiến cô cảm thấy như có kiến bò trong bụng. Tiểu Hạ hoàn toàn chẳng để tâm Uông Dương sẽ bị “trừng phạt” như thế nào, uống hết cốc rượu xong, cô mới cảm thấy người ấm áp lên đôi chút. Men rượu khiến cô lâng lâng, cô uống hết cốc này đến cốc khác, song, dẫu cho có uống thứ gì thì miệng cô vẫn cứ đắng ngắt như cũ. Nhược Phi cuối cùng cũng không chịu nổi, với tay giằng lấy cốc rượu, khuyên nhủ cô: “Tiểu Hạ! Đừng uống nữa, nếu cứ như vậy sẽ biến thành trò cười cho người khác đó!”
“Nhưng tôi vốn dĩ là trò cười cho thiên hạ mà……..không phải sao?”
Tiểu Hạ cười giễu cợt nhìn Nhược Phi, ánh mắt lạnh lùng, phảng phất như muốn đối chọi với mọi điều tiếng của thế gian. Nhược Phi cảm thấy tim mình như bị cứa một đường dài rướm máu, đau đến không thể thốt lên lời. Cậu chỉ biết đứng đó, trân trối nhìn Tiểu Hạ nói cười với Trần Duyệt rồi đi vào toilet, sau đó bước ra, cuối cùng là biến mất trong đám đông.
Phù! Cuối cùng cũng thoát được ra ngoài! Buồn quá đi mất……….
Đứng trên sân thượng của khách sạn, Tiểu Hạ thở dài, mỉm cười nhìn từng dòng xe cộ tấp nập qua lại bên dưới, để mặc những sợi tóc dài tung bay trong gió. Tuy có chứng sợ độ cao, nhưng vì đã ngà ngà say nên cô vịn người vào thành lan can, cúi đầu vừa ngắm vừa cười. Gió se sẽ thổi khiến hai vai cô run rẩy, lạnh đến rùng mình, cổ họng cũng đau rát, khó chịu vô cùng. Những tưởng mình sẽ khóc, song lòng cô lại bình tĩnh tới kỳ lạ, chỉ muốn cười tự giễu và cảm thấy cay đắng trước cuộc đời mà thôi!
Cô bất chấp tất cả, chủ động đề nghị lấy Uông Dương, một mặt là để thăm dò xem anh ta có “tật giật mình” hay không, một mặt muốn vì tình cảm của hai người mà cố gắng cho mục tiêu cuối cùng. Khi Uông Dương bằng lòng lấy cô, cô hoàn toàn không có cảm giác hạnh phúc cũng chẳng có tâm trạng vui vẻ thắng lợi như tưởng tượng. Cô cảm thấy bản thân mình thắng rồi, nhưng thắng cái gì thì cô cũng không rõ!
Hôm nay, khi sự thật phũ phàng được phơi bày, cô tưởng rằng bản thân sẽ vô cùng đau đớn khổ sở nhưng lúc nhìn thấy vẻ kinh hoàng hoảng loạn cùng gương mặt méo mó khó coi của Uông Dương, cô lại phát hiện cô không hề hận hắn, đầu cô chỉ trống rỗng mơ hồ. Cô lạnh lùng nhìn hắn tím tái mặt mày, cố gắng vắt óc nghĩ cách thoát thân, nhìn gương mặt tuấn tú của hắn vì hoảng loạn mà rúm ró lại, nhìn mồ hôi hắn túa ra đầm đìa, cô phát hiện, mình cuối cùng cũng biết cách từ bỏ!