Phan Tiểu Hạ! Mi sao có thể như vậy? Thẩm Nhược Phi đã có bạn gái rồi đó…..
Tiểu Hạ cúi gằm mặt, thầm khinh thường bản thân.
Uông Dương quả nhiên là đợi ở bãi đỗ xe từ rất lâu rồi. Nhìn thấy Tiểu Hạ, anh ta vô cùng lo lắng hỏi cô rốt cuộc đã đi đâu, có xảy ra chuyện gì không, cô chỉ nhìn anh ta không đáp. Về tới nhà, Uông Dương cơ hồ còn có ý muốn lên nhà cô uống tách trà, nhưng Tiểu Hạ chỉ mỉm cười nói với anh ta : “Muộn rồi, anh về sớm nghỉ đi! Lỡ như có ai đó gọi điện đến, anh lại cảm thấy bất tiện, như vậy sẽ không hay!”
“Tiểu Hạ! Em nói gì vậy? Lẽ nào, em nghi ngờ anh?”
“Đương nhiên không phải! Em rất tin tưởng anh, Uông Dương! Nếu như rảnh, hai ta nên thu xếp thời gian ra mắt cha mẹ, tiện thể, định rõ chuyện của hai đứa mình luôn, anh thấy thế nào?”
“Tiểu Hạ, em nói có thật không? Em thật sự muốn cùng anh……..?” Uông Dương mừng tới phát điên.
“Có được không?” Tiểu Hạ khẽ cười hỏi tiếp.
“Đương nhiên là được! Anh sẽ thưa chuyện với cha mẹ ngay! Cảm ơn em, Tiểu Hạ!”
“Đừng khách sáo!”
Tiểu Hạ cười ngọt ngào với Uông Dương, sau đó đi lên lầu. Qua rèm cửa sổ, cô nhìn bóng xe Uông Dương dần dần xa khuất, sau đó, từ từ ngồi xuống đất, cứ như vậy, mãi không đứng lên nổi.
Một tháng sau khi hai người quen nhau trong tình trạng “không ngọt cũng chẳng nhạt” thì mùa đông lạnh giá lại quay về. Tiểu Hạ từ trước tới giờ luôn sợ rét, tay chân rất dễ tê cóng vào mùa này, do vậy, nếu không có điều hòa, căn bản là cô không thể trụ nổi. Cũng chính vì thế mà cô cực ghét mùa đông.
Uông Dương lại bận bịu suốt, số lần hai người hẹn hò thưa dần đi, dẫu vậy, vẫn chẳng ảnh hưởng gì tới tâm trạng vui vẻ của Tiểu Hạ. Bởi vì, Uông Dương nói đợi đến khi cô nghỉ đông sẽ về nhà xin phép cha mẹ hai bên tác thành, sau đó cả hai sẽ kết hôn…..
Nhìn nụ cười ấm áp của Uông Dương, Tiểu Hạ bỗng nhớ tới cha mình đã đả kích anh ta như thế nào, lòng bỗng áy náy khôn nguôi : “Ngộ nhỡ, cha mẹ em…….”
“Sẽ không đâu! Năm đó anh chỉ làmột sinh viên nghèo, không thể mang lại cho em bất cứ điều gì tốt đẹp, nhưng, bây giờ thì khác rồi! Tiểu Hạ, hãy tin anh!”
“Ừ! Uông Dương, em thay mặt cha “xin lỗi” anh!”
“Ngốc ạ! Em không cần phải xin lỗi gì cả. Nếu khi đó không có sự kích động của cha em, có khi anh vẫn chỉ là cậu sinh viên nghèo mà thôi! Em yên tâm, anh sẽ không vì chuyện năm đó mà có cách nghĩ phiến diện với cha mẹ em đâu! Bởi vì, anh yêu em!”
Nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Uông Dương, Tiểu Hạ cảm thấy lòng ngọt ngào quá đỗi. Cô nhìn anh ta, ngần ngừ hỏi : “Anh thật sự đã nghĩ kĩ là sẽ kết hôn cùng em?”
“Đương nhiên____Nếu em đồng ý. Tại sao đến bây giờ lại nghi ngờ thành ý của anh?’’.Uông Dương tỏ ra vô cùng đau khổ.
“Không phải, nhưng mà, chúng ta mới chỉ quen nhau có mấy tháng, có phải là quá nhanh không?”
“Em có thể đợi, song, anh không thể đợi được nữa rồi! Anh muốn kết hôn với em! Tiểu Hạ!”
Uông Dương dứt lời, vội nắm chặt lấy tay Tiểu Hạ, lòng bàn tay của anh ta vô cùng ấm áp. Tiểu Hạ nhìn anh ta, khẳng định một lần nữa : “Anh thật sự đã nghĩ kĩ rồi? Anh có chắc bản thân vẫn coi em là người anh yêu nhất như trước đây không?”
“Anh chắc chắn! Tiểu Hạ! Vậy, câu trả lời của em là gì?”
“Em đồng ý!”
Uông Dương vui sướng tới phát điên, ôm chầm lấy Tiểu Hạ, còn cô chỉ nhìn màn sương trắng bên ngoài cửa sổ, tâm trạng vẫn bình lặng. Uông Dương mừng rỡ khôn xiết, cười cười nói nói thêm cái gì đó, nhưng cô chẳng hề chú tâm nghe, bởi vì cô đang mải tính toán xem nên kết hôn vào ngày nào, tính toán xem chi phí cho đám cưới mất bao nhiêu, khách mời là những ai, cố gắng để mọi việc diễn ra hoàn hảo nhất.
Một cô gái 28 tuổi mới kết hôn, bất luận là thế nào đi chăng nữa, vẫn là một chuyện đáng vui mừng, hôn lễ nên tổ chức hoành tráng một chút, phù dâu thì để cho Trần Duyệt – người tôn thờ chủ nghĩa độc thân – đảm nhận là được, còn phù rể…
Tiểu Hạ bỗng dưng nhớ tới trước kia mình có nói đùa với Nhược Phi, nếu cô kết hôn sẽ chọn cậu làm phù rể, cô còn nhớ như in sắc mặt khó coi cực độ của cậu sau khi nghe xong. Giờ cô đã tường tận, ngày đó mình đã mang lại cho cậu bao nhiêu đau khổ, song, “đau đớn dai dẳng chi bằng đau trong một thoáng”, nếu cô và Uông Dương kết hôn, chắc chắn sẽ có thể cắt đứt mọi tơ vương không đáng có trong lòng Nhược Phi!
Nhưng, tại sao tim lại đau đến vậy?
Vì sao?
Uông Dương dẫn cô đi xem căn hộ mới mua, nói rằng sau khi định rõ ngày cưới sẽ lắp đặt mua sắm đồ đạc, Tiểu Hạ nghe xong cảm thấy vô cùng hứng khởi. Cô lên mạng tìm được rất nhiều bí quyết hay về lắp đặt trang trí tại gia, phong cách lắp đặt thịnh hành cùng cách thiết kế căn hộ sao cho hợp lí, và rất nhiều tư liệu về các phương diện khác, cô thích thú ngồi tính toán, gian nào làm phòng ngủ, gian nào làm phòng đọc sách, gian nào làm phòng cho con trẻ. Cuộc sống hôn nhân luôn mong đợi cuối cùng đã gần kề ngay trước mắt, nhưng, tâm trạng cô lại lãnh đạm hơn tưởng tượng rất nhiều.
Nhà đẹp, chồng tốt, cuộc sống hạnh phúc, hơn hết thảy, người cô sắp cưới là đức lang quân được bao người ái mộ, cô không còn phải bận tâm gì nữa. Bây giờ cô chỉ việc bước theo con đường đã vạch sẵn, nhất định phải kết hôn vào năm sau, khiến bản thân “danh chính ngôn thuận”làm “Mrs. Uông”! Như vậy, cô gái thần bí hôm ấy sẽ biết đường mà rút lui… Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 19
Giáng sinh
Chỉ mấy ngày nữa là tới Nô-en, qua Nô-en sẽ đến Tết dương lịch, như vậy, ngày cô và Uông Dương về nhà ra mắt cha mẹ hai bên càng ngày càng gần, nói không hồi hộp là giả vờ mà thôi! Có điều, từ trước tới nay Tiểu Hạ vốn không thích rầu rĩ về những việc chưa thể xảy ra, cho nên, cô chỉ chuyên tâm chuẩn bị đón đêm Giáng sinh đầu tiên từ khi cô và Uông Dương quay lại sao cho tuyệt vời nhất. Cô lao tâm khổ tứ suy xét xem nên tặng quà gì cho Uông Dương, càng nghĩ càng phiền muộn, cuối cùng đành cầu cứu Nữ vương Trần Duyệt.
Thời sinh viên, cô thường tự đan khăn quàng cổ, gấp 1000 con hạc giấy, hay là mua những đồ giữ ấm với giá rẻ song lại vô cùng dụng tâm để làm quà Giáng sinh tặng Uông Dương, nhưng giờ, cả hai đều đã công thành danh toại, nếu như món quà quá mộc mạc giản dị, tự nhiên sẽ không dám tặng cho người ta.
Lâu lắm rồi, cô không tặng ai mà cũng không được nhận quà Nô-en nên chẳng biết quà gì hợp với con trai. Cô đang định tìm Trần Duyệt thì vừa hay Trần Duyệt cũng đang tìm cô.
“Tiểu Hạ! Nô-en cậu định làm gì?” Trần Duyệt hỏi cô trên QQ.
“Nếu Uông Dương rảnh, tớ sẽ đón Nô-en cùng anh ấy, nếu anh ấy bận, tớ sẽ ở nhà!”
“Xì! Cậu thật vô dụng! Phải rồi! Đêm Nô-en, tòa soạn có party đấy, cậu có tham gia không?”
“Là tiệc của công ty à?”
“Không! Là chủ tòa soạn mở ra, có mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong xã hội, cũng xem như là đêm party của giới thượng lưu rồi! Tớ tặng cậu hai vé vào, cậu với Uông Dương cùng đến nhé!”
“Á? Mấy bữa tiệc kiểu này không hợp với tớ!”
“Tiểu Hạ! Chỉ đến xem cho vui thôi mà, có gì mà phải tự gây áp lực như thế chứ? Làm quen được mấy người bạn cũng hay mà! Đêm Nô-en, cậu có đi đâu thì cũng phải chen chúc khổ sở, chi bằng, đến đó chơi đi! Vé tham dự này không biết bao người muốn có được đó, nếu không phải là bạn thân, tớ sẽ chẳng bao giờ cho cậu đâu!”
“Ừ! Cảm ơn cậu nhé! Trần Duyệt, sắp Giáng sinh rồi, cậu nghĩ xem tớ nên tặng quà gì cho Uông Dương đây?”
“Đàn ông thì nên tặng thắt lưng da, ví da, hoặc là đồng hồ đeo tay. Nếu như cậu tặng “bản thân” cho anh ta thì tớ nghĩ Uông Dương sẽ rất vui sướng!”
“Đừng đùa nữa được không? Việc đó sao có thể xảy ra chứ?”
Tiểu Hạ cơ hồ phát cáu, gõ mạnh lên bàn phím mấy chữ, là tức giận chứ không phải ngượng ngập. Đợi đến khi tin được gửi đi, cô mới chột dạ phát hiện bản thân đã phản ứng hơi quá khích trước câu đùa của Trần Duyệt. Dường như trong tiềm thức, cô không hề nghĩ sẽ cùng Uông Dương trải qua những việc như thế này……..
Muốn kết hôn nhưng lại ghét đụng chạm? Tình nguyện dùng tiền để mua sự vui vẻ của đối phương song lại không thích tiêu hao sức lực, tâm trí suy xét đối phương rốt cuộc muốn gì nhất, thích gì nhất? Là do cô chín chắn rồi hay là vì đối với bản thân, Uông Dương chẳng qua chỉ là đối tượng phù hợp để kết hôn?
“Tiểu Hạ! Cậu định mua quà trong khoảng bao nhiêu?”
“Trong khoảng 5000!” Tiểu Hạ định thần lại, nghiêm túc đánh chữ.
“Bà cô ạ! Cậu biết đốt tiền quá đó! Cậu có rõ Uông Dương sẽ tặng quà đáng giá bao nhiêu cho cậu không?”
“Cái ấy thì làm sao tớ rõ được!”
“Haizz! Sao tớ thấy cậu đáng thương quá vậy trời! Trước đây bị Uông Dương ăn tới thân tàn ma dại, giờ lại bị anh ta ăn cùng nuốt tận đến hết đời, muốn thoát thân cũng không nổi!”
“Trần Duyệt! Cậu đừng có nói linh tinh!”
“Phan Tiểu Hạ! Tớ thật sự không hiểu cậu đang nghĩ cái gì. Cậu và Uông Dương lâu lâu mới gặp nhau một lần, hai người có thật là đang yêu nhau không? Người cậu yêu, rốt cuộc là anh ta của hiện giờ hay là người trong hồi ức trước kia vậy?”
“Việc của tớ cậu không hiểu đâu! Cậu là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân, còn tớ luôn khát vọng được lập gia đình sinh con cái! Có lẽ, cậu sẽ cười tớ, nhưng tớ vì bản thân và cũng vì gia đình nên kết hôn, Uông Dương là người có điều kiện tương xứng nhất, lại là mối tình đầu tiên nữa, đối với tớ mà nói, anh ấy là sự lựa chọn tuyệt vời nhất! Mà thôi! Không buôn với cậu nữa, tớ off đây!”
Tiểu Hạ nói xong, vội vàng thoát nick QQ, nhưng tim vẫn đập “thình thịch” không ngừng!
Trần Duyệt mãi mãi là người nhìn thông hiểu thấu mọi chuyện, cũng chẳng bao giờ nhượng bộ ai, luôn vạch trần mọi suy nghĩ trong đầu cô, khiến cô không tài nào lẩn tránh cho nổi. Vì thuộc cung Thủy Bình, Trần Duyệt là cô gái rất thông minh độc lập tự chủ, lại tôn thờ chủ nghĩa độc thân, còn Tiểu Hạ chỉ là một cô gái nhỏ bé thuộc cung Song Ngư, chỉ luôn tâm niệm có thể cùng người mình yêu sống đến đầu bạc răng long mà thôi.
Hơn nữa, cô còn là người tiếc cũ sợ mới, đồ vật chưa hỏng tới mức không thể hỏng hơn nữa thì cô sẽ không nỡ bỏ đi, ngay cả sữa quá đát phải quăng vào sọt rác, cô cũng nảy sinh cảm giác áy náy ray rứt trong lòng, huống hồ đây là người yêu cũ.
Cô cũng rõ trong thời gian năm năm, bản thân cô và Uông Dương đều đã thay đổi, song cô vẫn ngây thơ tin rằng tình cảm ngày xưa hoàn toàn có thể vun đắp lại, Uông Dương vẫn luôn là chàng trai chiếm vị trí quan trọng nhất trong sâu thẳm trái tim cô. Hai người yêu nhau lại có thể kết hôn với nhau là một chuyện vô cùng may mắn, cô đã có được nhiều thứ như vậy, nay còn cảm thấy không bằng lòng gì nữa?
Chuông điện thoại bỗng reo lên.
Tiểu Hạ giật mình, vội mở máy. Thoạt thấy trên màn hình hiển thị ba chữ “Thẩm Nhược Phi”, tim cô liền đập xốn xang, do dự một hồi lâu, cuối cùng quyết định không nghe điện thoại.
Từ sau khi ở khu vui chơi giải trí quay về, suốt 1 tháng nay, Nhược Phi không hề liên lạc gì với cô, giờ, cô thực sự không rõ Nhược Phi tìm cô để làm gì. Tiểu Hạ bần thần ngồi nhìn điện thoại, nhìn màn hình dần dần tắt sáng, thở dài thườn thượt.
Thẩm Nhược Phi……….Tốt nhất là không liên lạc với nhau nữa.
Nếu không, trái tim cô sẽ bấn loạn.
Sáng Nô-en, Uông Dương gọi điện báo cho Tiểu Hạ buổi tối có ca phẫu thuật, không thể dứt ra được, tuy trong lòng không vui nhưng Tiểu Hạ vẫn rất chu đáo tỏ ý muốn tới thăm anh ta, song lại bị Uông Dương cự tuyệt. Có lẽ cảm thấy bạn gái mình đang không vui, Uông Dương liền lấy lòng : “Tiểu Hạ! Em muốn anh tặng quà gì nào? Lần trước, anh trông thấy một chiếc váy rất đẹp trong siêu thị, anh mua cho em nhé?”
“Đừng phung phí tiền vào những thứ đó! Váy của em rất nhiều! Uông Dương! Anh có chắc là mình bận không?”
“Ừ! Thành thật xin lỗi em!”
“Vậy thì thôi!” Tiểu Hạ bực bội.
“Thật lòng xin lỗi em! Vậy để hôm khác anh bù lại nhé?”
“Để sau hãy bàn! Em cúp máy đây!”
Gập điện thoại, lòng Tiểu Hạ nặng trĩu tới không nói lên lời. Hai tấm vé Trần Duyệt tặng để tham dự party thường niên của tòa soạn, cô vẫn chưa kịp đề cập với Uông Dương thì đã cúp máy, xem ra, lần này, cô khó có thể đi dự tiệc được rồi!
*****
Phan Tiểu Hạ! Nếp nhăn nơi khóe mắt em rất đẹp!
Nick QQ nhấp nháy không ngừng, thì ra, Trần Duyệt đanghỏi cô tối nay rốt cuộc mấy giờ thì xuất phát. Tiểu Hạ ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng bảo cô nhất định sẽ đến đúng giờ! Trần Duyệt đắc chí, gửi luôn một mặt cười, sau đó, ra lệnh Tiểu Hạ trang điểm thật lộng lẫy để cô ấy giới thiệu mấy chàng đẹp trai cho cô. Tiểu Hạ chỉ đành cười khổ.
Chăm chút trang điểm tỉ mỉ tinh tế, tiếp đó là diện bộ váy dạ hội màu đen lộng lẫy lên, cô gái trong gương bỗng chốc trở thành mĩ nhân trẻ trung xinh đẹp tới rung động lòng người. Mặc dù, dung mạo của Tiểu Hạ không thể gọi là hoàn hảo nhất, nhưng thân hình nhỏ nhắn, da dẻ trắng nõn tôn lên vẻ đẹp đằm thắm của cô. Khoác chiếc áo choàng ngoài, cô hít thật sâu, sau đó đi tới khách sạn mà công ty Trần Duyệt tổ chức dạ tiệc, cô đang dự định mượn buổi party này để thay đổi tâm trạng.
Tuy mới chỉ tới 8h tối, song, nam thanh nữ tú đã góp mặt đông đủ tại bữa tiệc. Khi Tiểu Hạ đang cố gắng tìm bóng dáng Trần Duyệt trong biển người, bất chợt cô nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc.
“Tiểu Hạ! Ở đây này!”
Tiểu Hạ vừa bước vào phòng đã trông thấy một mĩ nữ áo đỏ đang vẫy tay gọi mình, nhìn kĩ một lát, quả nhiên là Trần Duyệt. Cô mừng rỡ, vừa mỉm cười vừa bước tới chỗ Trần Duyệt liền phát hiện ra rằng khi được trang điểm công phu, Trần Duyệt thật sự rất đẹp!
Cô ấy vận chiếc váy ngắn màu đỏ, chân đeo bốt nhung, những lọn tóc dài được uốn xoăn khiến gương mặt trái xoan càng thêm nhỏ nhắn, phong cách trang điểm hài hòa ấy khiến Trần Duyệt sang trọng quyến rũ muôn phần.
Tuy nhiên, Trần Duyệt lại vừa cười vừa lợi dụng sờ vào lưng Tiểu Hạ, sau đó lộ ra vẻ nham nhở : “Cậu diện đẹp như vầy, muốn phá hỏng đất diễn của tớ sao? Gái sắp lấy chồng như cậu chẳng chịu phối hợp gì cả!”
“Lỡm vừa thôi! Cậu rõ ràng biết bản thân đẹp hơn tớ, vẫn còn cố tình khuyến khích người ta……..”
“Hì! Dù phát giác ra mưu kế của tớ song cậu vẫn cứ ghen tức đó thôi……”
“Biến! Ý? Thẩm Nhược Phi sao lại ở đây? Cậu cũng mời nó à?”
Tiểu Hạ bỗng nhìn thấy hình dáng thân thuộc đang đứng cách đó không xa, tim liền đập thình thịch, hồ nghi phẫn nộ quay sang hỏi Trần Duyệt. Trần Duyệt lúng túng thè lưỡi : “Dù gì cũng còn thừa nhiều vé, tớ chỉ tiện thể “ới” anh bạn đẹp trai đó một tiếng thôi mà……Cậu đừng nói! Xem anh bạn đẹp trai đó được hoan nghênh không kìa, vừa vào cái đã có một đoàn mĩ nữ bao vây, sau này nhất định sẽ thành “của quý” đó!”
“Đủ rồi cô! Nó á?”
Tuy miệng tỏ ra coi thường, song mê lực của Nhược Phi, Tiểu Hạ không thể phủ nhận cho được. Thường ngày, Nhược Phi mặc đồ giản dị dễ vận động, trông chẳng khác gì một chàng sinh viên, nhưng hôm nay lại bận bộ âu phục đen sang trọng, khiến cậu biến thành chàng trai tuấn tú khôi ngô. Một tay nâng cốc rượu sâm-panh, cậu khéo léo trò chuyện với những mĩ nữ đang bám rịt lấy mình, chốc chốc lại khiến bọn họ e ấp thẹn thùng cười đùa. Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi như “cá gặp nước” trong vòng vây của đám mĩ nữ, chẳng hiểu sao lại bực bội, tu luôn một nửa cốc rượu, lòng cảm thấy chua xót kỳ lạ. Trần Duyệt quay sang hỏi cô : “Phải rồi! Chàng Uông Dương mà cậu luôn nói là chín chắn nghiêm túc lịch sự sao không tới vậy? Hôm nay mà cũng bận thế à?”
“Anh ấy, anh ấy tối nay có ca mổ……..”
“Haizz! Vậy sao được? Cậu nên nghĩ thông suốt một chút đi, Tiểu Hạ! Cậu thật sự muốn cùng với anh ta sống cả đời sao?”
“Không thể à?”
“Anh ta có xe có nhà, nho nhã lịch thiệp, tiền đồ thênh thang, lại là mối tình đầu của cậu, chẳng có gì là không tốt cả……..Nhưng, không biết tại sao, tớ luôn cảm thấy anh ta quá thâm sâu khó dò, nếu đem ra so sánh, tớ vẫn thích anh bạn đẹp trai Thẩm Nhược Phi của chúng ta hơn!”
“Thẩm Nhược Phi????Đừng nói bậy! Nó có bạn gái rồi đấy!”
Tiểu Hạ kinh ngạc, cố gắng hết sức để phản bác, giọng nói của cô quá to khiến Trần Duyệt bị dọa giật cả nảy. Trần Duyệt liếc mắt ngó xung quanh, vội vàng nói : “Được rồi! Coi như tớ nói nhảm! Nhưng cậu cũng không cần phải hét to thế chứ! Cậu xem kìa, ai ai cũng nhìn về phía chúng ta, mất mặt chết được!”
“Không phải là do cậu hại sao?”
Tiểu Hạ trợn mắt với Trần Duyệt.
Cô cũng chú ý thấy rất nhiều người đang nhìn về phía mình, lòng thầm than khổ, nhưng vẫn cố ra vẻ không có chuyện gì. Cô lặng lẽ uống một ngụm sâm-panh, bất giác liếc về phía Nhược Phi, lại phát hiện cậu đang cười như không cười nhìn mình, dường như đã nghe tường tận mọi chuyện ban nãy! Mặt Tiểu Hạ bỗng đỏ ửng, lại uống thêm một ngụm sâm-panh nữa, đột nhiên cảm thấy thẹn thùng khó tả.
Thẩm Nhược Phi……….lại chạm mặt nữa rồi……….
Cái ôm bất ngờ tại đài phun nước hôm đó phảng phất như mới xảy ra ngày hôm qua, hơi thở ấm áp của Nhược Phi như vẫn còn vương vấn đâu đây, tâm trạng hồi hộp e thẹn lúc ấy giống như cảm giác Uông Dương hôn cô lần đầu vậy. Cô không hiểu lí do tại sao chỉ cần nhìn thấy Nhược Phi là tim lại đập thình thịch, bối rối bấn loạn, không dám đối diện với cậu, nhưng nếu thiếu cậu ở bên lại cảm thấy nhớ nhung da diết và càng không rõ nỗi đau dai dẳng đeo bám cô ngày đêm là do đâu?
Không, người cô yêu là Uông Dương, Nhược Phi chỉ là em trai cô mà thôi!
Sao cô có thể………có thể yêu Thẩm Nhược Phi???
“Tiểu Hạ! Cậu bị gì thế? Sao cứ thừ người ra không nói câu nào vậy?”
“Đâu có đâu!”
“Ờ!” Trần Duyệt hiển nhiên không phát hiện thấy sự kì lạ của Tiểu Hạ, chỉ tự biên tự diễn : “Tớ nói thật đó, Nhược Phi tuy còn trẻ, lại không có kinh tế cơ bản, nhưng tớ nhìn ra thằng bé đó rất có “tướng làm quan”________Quan trọng nhất là cậu ta thật lòng yêu cậu. Tiểu Hạ, cậu vốn được coi là người thông minh, tại sao trong chuyện tình cảm lại “gà mờ” như vậy? Rõ ràng cậu biết Uông Dương…….”
“Trần Duyệt! Đừng nói nữa! Tớ xin cậu đấy! Đừng nói nữa!!!!”
Trông thấy sắc mặt Tiểu Hạ vô cùng khó coi, Trần Duyệt biết điều liền im lặng. Bên này, Nhược Phi luôn nhìn về phía Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vô tình quay sang, vừa đúng lúc đụng phải ánh mắt Nhược Phi. Nụ cười đẹp trai ngây ngất ngay lập tức nở ra vì cô.