“Cô!”
Đang lúc này bỗng có một bóng người nhào tới đẩy tôi thật mạnh. Tôi lảo đảo, sém nữa là té sấp mặt xuống đất, sau khi đứng vững mới nhìn lại, thật tốt, ngay cả An tiểu thư nhà hào môn cũng đến giúp vui!
Cô ta đỏ mắt giận dữ, chỉ thẳng vào tôi: “Cô ta định một bước từ chim sẻ bay lên thành phượng hoàng nè!”
Tôi bị mắng bất ngờ, khóe miệng bắt đầu run rẩy.
Đám đông xung quanh bị khí thế của cô nàng làm cho kinh hãi, tất cả đều nín thở, ngơ ngác nhìn cô ta.
“Tôi tuyệt đối không để cho cô cùng một chỗ với Tần Mạch đâu!” Nói xong mắt lại đỏ hoe, đứng bên kia khóc nức nở khiến cho ai thấy cũng sinh lòng thương cảm.
Trong đầu tôi xẹt qua một ý nghĩ chết người, lúc này đám đông xung quanh đang yên lạnh bỗng nhiên vang lên nhiều tiếng hút không khí.
“Tần Mạch?” Trình Thần không thể tin thất thanh hỏi lại.
“Tần Mạch?” ngữ khí của Dương Tử trầm thấp mà phức tạp.
“Tần Mạch?” Thẩm Hi Nhiên nửa phần kinh ngạc nửa phần buồn cười nhìn tôi.
Được rồi, tôi ra vẻ bất đắc dĩ, nếu ngay lúc này có giải thích đây là hiểu lầm cũng chẳng ai tin. Tôi cười hề hề nói: “Không còn sớm nữa, tôi đi trước đây.”
“Hà Tịch!” Trình Thần phản ứng nhanh nhất, mau chóng giữ chặt tôi lại. Tôi cũng không buồn giãy dụa vì tôi vừa nhìn thấy bóng dáng của kẻ đầu sỏ vụ này đang lén lút định chuồn êm. Trong lòng tôi cười âm trầm, đồ khốn, anh định chạy sao? Chị đây là đang giúp ai thu thập cục diện rối rắm này a!
“A Mạch!” Tiếng kêu nhu tình như nước nhẹ nhàng được thả ra. Mọi người đều nhìn theo ánh mắt của tôi. Bước chân của cái vị định bước ra cửa kia chựng lại, anh xoay người, của tôi càng sáng lạn ôn nhu, “Anh đi đâu vậy, chẳng phải nói cùng về với người ta sao?”
Tôi bị chính mấy lời nũng nịu của mình làm nổi da gà, Trình Thần tựa như bị bỏng chụp vội lấy tay tôi.
“A.” Anh ta mặt không sắc, nhìn không ra cảm xúc từ từ đi đến chỗ tôi. Tôi chạy nhanh đến bên cạnh anh ta, thừa dịp lấy tay chỉnh lại y phục hộ anh ta nhỏ giọng nói: “Giúp người giúp mình. Làm người cũng phải tích chút đức.”
Anh ta cũng cúi đầu, môi dán bên tai tôi, nhẹ giọng nỉ non nói: “Đối với cô, tôi đã hết lòng tận sức.”
Tôi đẩy anh ta ra ngượng ngùng che mặt, nhưng bên trong âm thầm nghiến răng nghiến lợi dùng sức đấm mạnh vào ngực anh ta, nũng nịu cười nói: “Thấy ghét! Chúng ta cùng về đi.” Lời này thật khiến người ta suy nghĩ sâu xa.
Anh ôm vai tôi, ngẩng đầu chào mọi người: “Chúng tôi đi trước.”
Trình Thần vẫn giữ nguyên dáng vẻ bị chấn kinh, choáng váng chưa hoàn hồn thì làm sao còn có thể quan tâm chuyện gì. An tiểu thư vẫn khóc thật thương tâm. Dương Tử nhìn tôi với ánh mắt đen tối không rõ, nụ cười treo trên miệng đã không còn độ ấm. Chỉ còn Thẩm Hi Nhiên xử sự còn bình thường, khách khí nói tạm biệt với Tần Mạch, sau đó liền cho chúng tôi rời đi.
Lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, di động lại đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy thì ra là điện thoại Trần Thượng Ngôn gọi tới! Đừng nói anh ta sắp đến đây nha! Tôi bị ý nghĩ này hù một thân đổ mồ hôi lạnh, nếu thật sự anh ta vào đây thì tôi phải giải thích cái gì?
Tôi vội vàng tiếp điện thoại, quả nhiên anh ta đã đến cửa khách sạn rồi.
“Không được vào đây!” Tôi thốt ra, nhưng nói xong tôi mới phát hiện giọng điệu của mình quá mức nghiêm khắc liền dịu giọng: “Em nói, em sắp về rồi, anh đừng vào làm gì.”
Trần Thượng Ngôn bên kia tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không nói thêm liền ngoan ngoãn đứng ngoài đợi.
Tần Mạch thản nhiên liếc tôi một cái. Trình Thần phía sau mới hồi tỉnh bất chợt hỏi: “Ai vậy?”
Tôi đảo mắt:: “Ba… em.”
Dương Tử lạnh lùng cười: “Tịch Tịch, ba em là người thành phố C, đi xa như vậy đến thành phố A sao?”
Tôi quay đầu, ngẩng lên nhìn Tần Mạch, tiếp tục cười ha ha: “A Mạch, anh đóa thử xem ba em đến đây làm gì?” Đối với việc tôi quăng cục lửa phỏng tay này cho anh ta, Tần Mạch tỏ vẻ bất mãn lạnh lùng nhìn tôi ba giây, mày là da mặt tôi đủ dày nên cũng coi như chịu được ánh mắt sắc bén như gió lạnh của anh ta quét qua quét lại.
Sau một lúc lâu, anh nói: “Dĩ nhiên là đến đón em về ăn Tết rồi.’
Tôi mừng rỡ, ôm lấy cánh tay anh ta cọ cọ: “Anh thông minh quá!” Có lẽ đây là câu nói thật duy nhất của tôi trong suốt đêm nay.
Cuối cùng chúng tôi bình yên vô sự bước ra khỏi đại sảnh vũ hội. Lúc đi vào thang máy, tôi lập tức buông tay Tần Mạch ra.
Trong không gian kín mít chỉ có hai người chúng tôi này làm tôi hơi mất tự nhiên. Khuôn mặt lạnh lùng của anh phản chiếu trên mặt vách bóng loáng bằng thép của thang máy làm tôi kiềm lòng không được, lặng lẽ nhìn lén vài lần.
Sau khi cẩn thận suy nghĩ, hình như từ trước đến giờ cứ một lần gặp mặt Tần Mạch là một lần đấu trí so dũng khí, mỗi lần gặp nhau đều gây ra tiếng động rầm rĩ hoặc tranh cãi ồn ào, nên việc im lặng đứng cùng nhau như thế này…ngược lại làm tôi không quen lắm.
“Khụ ân, cái kia, căn hộ của anh chắc qua tết mới dọn vào được.” Tôi tìm chuyện nói nhằm giảm bớt không khí xấu hổ này.
Anh ta không chút để ý, chỉ “Ân” một tiếng.
“Hôm nay…” nói được mở đầu nhưng lại không biết nói gì tiếp theo. “Xin lỗi anh?” “Cảm ơn anh?” Hay là ‘Tất cả đều tại anh”, mỗi câu này nói đúng thì không đúng mà nói sai thì cũng không tìm được cái gì sai. Tôi chỉ thở dài một tiếng, “Quên đi.”
Anh thản nhiên tà tà nhìn tôi, không nói lời nào đi thẳng ra cửa khách sạn. Gió lạnh thổi qua làm cả người tôi run rẩy, mũi hơi ngứa tiện thể khuyến mãi thêm vài cái nhảy mũi.
“Tịch Tịch!” Chợt có người dưới cầu thang kêu tên…mình, không phải Trần Thượng Ngôn thì là ai, tôi vẫy tay, lúc quay đầu định chào tạm biệt với Tần Mạch thì lại thấy anh ta dường như muốn cởi áo khoác. Tôi sợ đến nỗi nhảy về sau hai bước. Dĩ nhiên anh cũng nghe tiếng gọi của Trần Thượng Ngôn nên ho khan một tiếng rồi chăm chú nhìn vào áo khoác của mình như che dấu sự xấu hổ.
Lúc này trong đầu tôi là một mảnh hỗn loạn, chỉ biết ngây ngốc nhìn anh ta, mộ thoáng thất ý hiện lên mặt anh nhưng rất nhanh đã bị vẻ lãnh đạm thường ngày thay thế, anh nhìn chằm chằm tôi nói: “Hà tiểu thư quả nhiên là người chung tình, vẫn nhớ mãi không quên được người yêu cũ.”
Tôi chớp mắt, nhìn anh ta, tình cũ? Trần Thượng Ngôn? Hình như anh ta xem Dương Tử và Trần Thượng Ngôn là một người, tôi suy nghĩ một chút, cũng đúng thôi, hôm say rượu tôi nói những lời mất mặt kia xong liền gọi điện cho Trần Thượng Ngôn mà hiện giờ cũng là Trần Thượng Ngôn đến đón tôi. Anh ta hiểu lầm cũng phải.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn giải thích gì, chỉ biết bỏ qua sự mỉa mai trong giọng nói của anh mà bất đắc dĩ cười: “Tần tiên sinh quá khen. Tôi đi trước. Hẹn gặp lại.”
Tôi xoay người bước xuống cầu thang, Trần Thượng Ngôn đã đứng đón sẵn, cởi áo ngoài khoác lên vai tôi. Tôi hơi sửng sốt, giật mình mơ hồ nhận ra một chuyện chẳng lẽ, vừa rồi Tần Mạch muốn khoác áo thêm cho tôi?
Tôi quay đầu nhìn lại, cầu thang hun hút kia nào còn thấy bóng ai.
Rõ ràng là phong thái quý ông…
Thật sự là đồ kiêu ngạo, mất tự nhiên….
Hôm sau, tôi vẫn cực khổ miệt mài làm việc, công việc vẫn bận rộn như hàng ngày nhưng chỉ một cú điện thoại của Tạ Bất Đình thì mớ công việc của tôi trở thành cái núi đè sập xuống.
Ông ta nói: “Tịch Tịch a, khách hàng muốn căn hộ hoàn thành trước tết. Anh ta yêu cầu đẩy nhanh tiến độ thi công. Dựa vào năng lực của cô chắc chắn sẽ làm được.”
Tôi nắm chặt di động hận không thể ném nó vào tường. Trước tết? Anh nghĩ thời gian của tôi và anh dư dả lắm sao?
Tần Mạch ơi Tần Mạch, không biết tôi đắc tội gì với anh mà anh lại chỉnh tôi te tua như vậy!
Đồ cà chớn, đồ độc ác, đồ kiêu căng chết bầm!
Chương 14: Gấp ba tiền thưởng, chỉ đi ăn cơm thôi
Chỉ một câu của Tần Mạch khiến tôi phải tính toán lại toàn bộ bản dự kiến tiến độ thi công, càng nghĩ càng hận anh ta đến trào máu.
Nhưng tôi không ngờ nhóm thợ lại rất vui khi đẩy nhanh tiến độ, hoàn thành sớm họ có thể yên tâm về quê ăn tết với gia đình. Tôi cũng nghĩ thôi thì công việc còn tồn đọng để sang năm cũng không hên, cứ hoàn thành trước tết, cầm một cục tiền lương và thưởng, mua sắm ít quà đắt tiền hiếu kính cha mẹ để ông bà trước mặt họ hàng có thể ngẩng đầu, khoe thành quả của con gái cũng tốt. Nghĩ thoáng như vậy nên tôi thấy yêu cầu của Tần Mạch cũng không còn quá đáng. Mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, tốc độ thi công còn nhanh hơn so với lúc trước.
Việc trang trí đã đi vào giai đoạn hoàn chỉnh, việc cần tôi làm ngày càng ít, có khi không có việc gì làm tôi còn có thể quay về công ty dự vài cuộc họp cuối năm. Tạ Bất Đình khen ngợi tôi không tiếc lời cũng hào phóng tăng cho tôi không ít tiền thưởng. Tôi thầm mắng: bóc lột tôi thê thảm như vậy, món tiền thưởng này chắc là muốn an ủi tôi đây mà.
Những ngày mệt mỏi đã qua, đến lúc tôi nghĩ cuộc sống của tôi đang chậm rãi bắt đầu trở lại quỹ đạo thì… lại xảy ra chuyện.
Hôm ấy, chúng tôi đang sắp bắt tay vào sơn nhà, tôi đứng một bên quan sát, bỗng nhiên nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, tôi hơi ngạc nhiên vì để tiện cho việc trang trí, cửa nhà thường không đóng, tôi nhìn ra cửa thì thấy một người đàn ông trung niên đang đứng đó.
“Xin hỏi cô Hà có ở đây không?”
Tôi nghi hoặc nhưng vẫn thong thả đi qua: “Xin chào, chính là cháu. Xin hỏi có việc gì không?”
Ông ấy hơi khom mình chào tôi, hại tôi hoảng sợ cũng vội vàng khom mình chào đáp lễ. Ông ta thân thiết nhìn tôi cười: “Tôi là chú Lục, quản gia nhà họ Tần, phu nhân muốn tôi đến mời Hà tiểu thư dùng một bữa cơm đạm bạc.”
“Tần gia?” Tôi suy tư một chút, ráng đào trong đầu xem có ai họ Tần mà tôi quen biết có khả năng mời một quản gia tốt như vậy…Nụ cười trên mặt tôi bỗng cứng đờ, vị phu nhân này chắc không phải là mẹ Tần Mạch chứ? Trong đầu tôi không khỏi hiện ra bộ dáng cao ngạo của một vị phu nhân giàu có. Tôi lui từng bước, ráng nhếch miệng cười, “Này, này, vì sao đột nhiên…”
“Cô Hà không cần lo lắng, chỉ vì vài ngày trước phu nhân có nghe qua chuyện của cô nên muốn mời cô một bữa cơm rau dưa sẵn tiện gặp mặt cô luôn.”
Nhất định là cái vị hào môn An tiểu thư chạy đến mách lẻo với mẹ Tần Mạch rồi! Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng trên mặt nét cười vẫn giữ nguyên “Không cần đi đâu, tôi…” không có quan hệ gì với Tần Mạch hết.
Nếu phá vỡ lời nói dối của Tần Mạch, có phải số phận của tôi thật thê thảm hay không? Ý nghĩ này vừa lóe lên tôi lập tức không có nghĩa khí sửa lời liền: “Cháu còn chút việc ở đây…”
Bác Lục gật đầu, cười hiền lành: “Dĩ nhiên công việc là quan trọng nhất”. Tôi vừa thở phào trong bụng thì ông ấy lại nói tiếp nửa câu sau: “Tôi ngồi đây đợi cô Hà cũng được.”
Tôi nghẹn, nghẹn… “Ha ha… Ha ha… Vậy xin bác chờ cháu một chút.”
Tôi xoay người, đi thẳng đến ban công lầu hai, do không có số điện thoại của Tần Mạch tôi chỉ có cách gọi cho Lisa xin giúp đỡ, không ngờ cô ấy lại cho biết Tần Mạch đang họp, không thể nghe điện thoại lúc này được.
Tôi lấy cớ xảy ra chuyện lớn, năn nỉ cô ấy chuyển lời cho Tần Mạch, hình như bị ngữ khí của tôi dọa, rất nhanh đã có người gọi đến, tôi cũng nhận điện nhanh không kém.
“A lô?” Giọng nói của anh rất nhỏ, lại không nghe tạp âm xung quanh.
“Tần Mạch, mẹ anh muốn gặp tôi.”
Bên kia im lặng trong chốc lát: “Hà Tịch?”
“Đúng vậy, tôi đang ở căn hộ của anh, bác Lục gì đó cũng ở đây nói mẹ anh muốn mời tôi một bữa cơm đạm bạc.”
Đợi nửa ngày cũng không thấy bên kia trả lời trả vốn gì cả, tôi nổi giận, lạnh lùng nói: “Tóm lại việc này tôi đã thông báo cho anh, cơm đạm bạc gì chứ, rõ ràng là Hồng Môn yến, tôi không ăn nổi, anh tự giải quyết đi, sau này đừng trách tôi không báo trước cho anh.”
“Xin lỗi, tôi ngừng một chút.” Dường như anh đang nói chuyện với ai, tiếp theo tôi nghe được tiếng đóng cửa “Hà Tịch.”
“Chuyện gì?”
” Tiền thưởng thêm ba phần, đi ăn cơm.”
Trong nháy mắt, tôi nghĩ mình đã nghe lầm: “Ha?”
“Cho cô thêm ba phần tiền thưởng, đi với bác Lục, ăn một bữa cơm với mẹ tôi.”
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh lần này biểu lộ ý tứ rõ ràng, rành mạch nhưng tôi thì lại càng mù mờ. Anh ta hoàn toàn mù tịt về thế giới phụ nữ sao? Đây là mẹ chồng muốn gặp nàng dâu nha, chuyện này mà cũng muốn tôi đi làm sao?
Vì thế tôi giương cờ chính nghĩa cự tuyệt anh: “Không được, việc này liên quan đến sự trong sạch của tôi, hơn nữa tôi đã có bạn trai, làm như vậy sẽ tổn thương anh ấy.”
“Phân nửa.” Bên kia nói mà không chút để ý.
Tôi thở dài: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc!”
“Một phần.”
Tôi im lặng, tiền thưởng gấp đôi, chà số tiền lớn đây “Không… Không phải vấn đề là tiền.”
“Gấp hai.”
“…” Tôi nghĩ đến những tờ Mao gia gia hồng hồng “Chỉ lần này thôi.”
Bên kia hài lòng treo điện thoại, tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ vỗ đầu mình, tiền đồ! Lẽ ra phải thừa thắng xông lên mà đòi gấp ba chứ!
Vấn đề không phải là tiền mà vấn đề là tiền không đủ nhiều a.
Tôi xuống lầu gặp bác Lục, nhìn đám thợ làm việc thật sự siêng năng tôi yên tâm đi với bác Lục.
Ngồi vào xe đã đợi sẵn, trong lòng tôi lại thắt thỏm lo âu, không biết mẹ Tần Mạch là người như thế nào, nếu lỡ tôi gặp một bà bác phi thường xảo quyệt thì với các tính không sợ trời không sợ đất của tôi có xảy ra xung đột vũ trang với bà ta không? Nếu có không biết số tiền thưởng gấp hai kia có đi tong luôn không?
Bác Lục ngồi bên cạnh dĩ nhiên cũng hiểu sự lo lắng của tôi nên an ủi: “Cô Hà không cần khẩn trương, phu nhân là người rất ôn hòa, thường ngày bà cũng quản chuyện yêu đương của thiếu gia nhưng tuổi thiếu gia đã lớn lại nghe nói lần này thiếu gia rất nghiêm túc nên bà mới nảy sinh ra ý nghĩ muốn gặp cô thôi. Không có gì khác đâu.”
Tôi rùng mình, “nghiêm túc”? Nếu mà anh ta “nghiêm túc” với tôi thì mới thật sự là chuyện khủng bố nhất!
So sánh Tần Mạch và mẹ anh ta, tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Dù sao trời sập thì cũng có Tần Mạch đỡ, sự việc bại lộ thì mẹ Tần Mạch có muốn đánh muốn giết ai thì cứ tìm anh ta, tôi hoàn toàn vô can.
Nhà của Tần Mạch không có phía trước thật lớn và bể bơi xa hoa như trong tưởng tượng của tôi, đó là một ngôi nhà hai tầng đơn giản, không nhìn ra một chút xa hoa.
Lái xe ngừng trước cổng, bác Lục dẫn tôi vào nhà. Trong nhà trang trí cũng rất đơn giản, thuần khiết nhưng không thiếu phần ấm áp, trong nháy mắt tôi liền bị mê hoặc, đến tột cùng là tại sao một đứa nhỏ lớn lên trong một căn nhà tốt đẹp như thế này lại có thể có tính cách vặn vẹo như Tần Mạch vậy….
Khi nhìn thấy mẹ Tần Mạch tôi vừa sợ vừa kinh ngạc, bà khoác một chiếc áo lông trắng, ngồi trên xe lăn được bác Lục đẩy từ trong ra, trên đùi bà còn phủ hờ một cái chăn màu nâu nhỏ. Khuôn mặt bà trông rất trẻ, vừa nhìn thấy tôi, bà dịu dàng cười với tôi: “Cô Hà”
“Ách… Dạ chào bác.”
“Thật ngại quá, đột nhiên lại gọi cháu đến đây, chỉ vì hai hôm trước có nghe An Cư nhắc đến cháu, thật sự làm bác rất ngạc nhiên”. Ánh mắt của bà chậm rãi đánh giá tôi nhưng lại không làm người khác cảm thấy khó chịu, lát sau, bà nở nụ cười ôn nhu, khóe miệng có hai cái đồng điếu nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện. “Thằng nhỏ A Mạch này tính tình thật quái gở, có bạn gái tốt như vậy lại không dẫn về cho bác xem mặt, làm hại bác mất ăn mất ngủ lo lắng không công.”
Bà vừa cười vừa nói vài câu oán trách, bác Lục chậm rãi đẩy xe đến bên cạnh sopha rồi mới cẩn thận đỡ bà ngồi lên. Bà cầm tay tôi, nhẹ giọng nói: “Có được bạn gái hiền lành như cháu, A Mạch thật có phúc”
Nhìn khuôn mặt tươi cười ấm áp của bà, trong lòng tôi trào dâng cảm giác tội lỗi. Lừa gạt một người mẹ tốt như bà, Tần Mạch thật nhẫn tâm!
“Đứa nhỏ A Mạch này có nhiều khuyết điểm, tính tình lại không được tốt, chỉ e Tịch Tịch phải chịu nhịn nó nhiều.”
Tôi cười cười, mở to mắt nói dối: “Thật ra Tần Mạch rất tốt.”
“Nói bậy.” dì Tần vỗ nhẹ lưng tôi giả vờ giận dữ mắng: “Đứa nhỏ này bác sinh ra mà còn không biết tính tình nó sao.”
“Ách…”
“Có khi quá mức tự tin, ngạo mạn vô lễ hay không?”
Tôi nghĩ đến cái người luôn nhìn trên trời kia, nghĩ đến ánh mắt, khuôn mặt luôn ra vẻ khinh miệt trong lòng gật đầu đồng ý luôn thôi.
“Có khi yêu cầu rất cao, quá mức cường ngạnh đúng hay không?”
Đúng vậy! Chút thì nói không có yêu cầu gì, chút thì nói không thích cái này, chán ghét cái kia, ngay cả thông báo cũng không thèm nói với tôi một tiếng mà trực tiếp trao đổi với Tạ Bất Đình làm bọn tôi làm trối chết, đồ cà chớn!
“Có khi trong lòng là ý tốt nhưng lại cố tình nói những câu chọc người ta tức chết phải không?”
Quá đúng! Anh ta đúng là đồ ác mồm ác miệng!
Trong lúc tôi đang chìm sâu trong cảm giác đã gặp tri kỷ thì bỗng nhiên dì Tần chuyển giọng hỏi: “Vậy tại sao cháu còn thích nó?”
Chưa kịp nghĩ đến thâm ý trong lời nói của dì, tôi đã thở dài phát biểu một câu cảm thán biểu lộ tâm tình sau khi gặp gỡ Tần Mạch: “Một bước sa chân, ngàn đời ân hận!” (nguyên gốc là nhất thất túc thành thiên cổ hận)
“Sa chân?” Dì Tần nắm bắt được từ mấu chốt rất nhanh, cười tủm tỉm nhìn tôi, “Tịch Tịch, các con quen nhau như thế nào?”
“À… hình như là ở quán bar, anh ấy…”
“Uống rượu?” dì Tần cứ theo dòng tưởng tượng của mình mà suy đoán chuyện xảy ra tiếp theo, trong mắt hiện lên tinh quang, “Đã làm?”
Lời nói sắc bén như thế làm tôi hơi cứng người, nhớ lại đêm đó cả hai liều chết quấn lấy nhau, mặt tôi bỗng đỏ bừng. Hoàn toàn không để tôi có thời gian bịa ra lời nói dối, dì Tần gật đầu, thở dài thông cảm: “Đứa nhỏ này hễ uống rượu vào là mất kiềm chế, bất quá bọn trẻ các người đôi khi như vậy cũng tốt.” Nói xong bà dùng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Ấn tượng về ban đầu về sự ôn nhu của bà tuột xuống còn phân nửa. Trong nháy mắt, tôi đột nhiên nhận ra bà quả thật không hổ danh là mẹ Tần Mạch, đây rõ ràng là minh chứng cho câu “Mẹ nào con nấy” mà!
Nói chuyện phiếm với dì Tần một lúc, bà lại phát ra một ý tưởng kỳ lạ: “Con có muốn coi hình Tần Mạch hồi nhỏ mặc đồ con gái không?”
Tôi trầm mặc, chẳng lẽ bà mẹ nào cũng có sở thích quái đản thích cho con trai nhỏ của mình mặc đồ con gái sao… nhưng cái trầm mặt kia chỉ kéo dài đúng thời gian chớp mắt một cái, sau đó tôi gật đầu lia lịa “Dạ coi, dạ coi!” Tôi lấy di động ra xin phép “Con có thể chụp lại làm kỷ niệm không?”
Dì Tần suy nghĩ trong chốc lát: “Nếu con đem mớ ảnh này bán cho mấy tờ báo lá cải thì chia 5/5”
Tôi sảng khoái đáp ứng ngay.
Cho đến khi bác Lục ho khan một tiếng “Thiếu gia đã về.”