XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Truyện Teen – Cô Nàng Mạnh Mẽ

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 22.29.29 PM

Khi tôi ôm một bụng nghi ngờ chạy tới bệnh viện, thì nhìn thấy một người nằm bị phủ một tấm nhựa trắng, trong nháy mắt tôi hoàn toàn choáng váng.
“Đây là… Sao lại thế này?” tôi ngơ ngác hỏi anh cảnh sát bên cạnh, người đó lạnh lùng nói với tôi, “Chúng tôi tra ra được cú điện thoại cuối cùng của nạn nhân là gọi cho cô nên muốn mời cô đến xác định nhân thân nạn nhân rồi đến sở cảnh sát cung cấp lời khai.”
“Người chết…” Tôi giật mình lắp bắp, rõ ràng người này hôm qua còn ngồi uống trà với tôi mà, tôi lẩm bẩm, “Đúng là chị Lâm, vì sao… đã chết? Tại sao chết bất thình lình như vậy?”
Viên cảnh sát cau mày, thái độ rất nghiêm túc: “Mưu sát.”
Chương 39: Thừa cơ xông vào
Nạn nhân, Lâm Tuyết, 45 tuổi, không nghề nghiệp, hai tháng trước vừa ly hôn với Lục Khiêm, chết trong phòng khách sạn, do nhân viên phục vụ khách sạn phát hiện, nguyên nhân tử vong…
Tôi thở không nổi nữa. Nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài sở cảnh sát tôi có chút hoảng hốt, tôi hoàn toàn không thể ngờ người hôm qua còn gặp mặt hôm nay đã lìa xa nhân thế —— bị bóp cổ cho đến chết. Tôi nghĩ không ra người phụ nữ gần như nhát gan này đã đắc tội ai để bị trả thù ác độc như thế?
Cung cấp xong lời khai cho cảnh sát, tôi quay về công ty, vẫn còn đang trong giờ làm việc, Tiểu Triệu vẫn đang tính toán bản thiết kế, tôi mệt mỏi bóp trán, thản nhiên nói: “Không cần làm nữa, thu dọn hết đi. Vào đây với chị.” Cậu ta không rõ chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn theo tôi vào phòng Tạ Bất Đình.
Tạ Bất Đình ngẩng đầu, liếc tôi một cái: “Chuyện gì?”
“Không sửa nhà kia nữa.” Tôi thở dài.
Tạ Bất Đình lập tức nhíu mày: “Cô lại phát điên gì nữa đây? Đã tháo dỡ xong xuôi hết rồi cô chạy đến đây nói với tôi không làm nữa? Hà Tịch, cô tưởng cô là người cũ thì tôi không dám đuổi cô sao?”
“Không phải tôi…” Tôi cẩn thận chọn từ, bất đắc dĩ mở miệng, “Vừa rồi tôi có nhận được điện thoại của sở cảnh sách, khách hàng của chúng ta – Chị Lâm đã bị giết tại khách sạn.”
Tiểu Triệu nổi da gà, hút một ngụm khí lạnh, lấy tay bụm miệng ngược lại Tạ Bất Đình tà mắt đánh giá tôi một lúc lâu sau mới nói: “Cô lấy cái cớ nhảm nhí như vậy, tưởng tôi là con nít ba tuổi sao? Muốn tôi tin?”
“Giám đốc Tạ.” Tôi nghiêm túc nhìn ông ta, “Là thật. Có lẽ không bao lâu nữa cảnh sát cũng sẽ tìm ông lấy lời khai.”
Ông ta ngẩn ra, lập tức tin lời của tôi, phiền chán bứt mớ tóc ngày càng hiếm hoi đến mức đáng thương: “Chuyện xảy ra khi nào?”
“Chiều nay mới phát hiện.”
“Được rồi, cô ra ngoài đi.”
Ra cửa ban công, Tiểu Triệu nơm nớp lo sợ hỏi tôi: “Chị Hà, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Không làm nữa?”
“Ừ.” Tôi gật đầu nói, “Việc trang trí trung tâm thương mại kia còn chưa ổn lắm, cũng tới giờ nghỉ rồi, ngày mai chúng ta qua bên kia làm cho xong.”
Tiểu Triệu vỗ vỗ ngực: “Chuyện này là lần đầu tiên trong đời em gặp đó.” Trong lòng tôi không khỏi cười khổ, chuyện trong đời tôi chưa từng thấy qua thật sự còn nhiều lắm… Đột nhiên Tiểu Triệu nghĩ ra cái gì, quay đầu hỏi ta, “Chị Hà, chị có sợ không?”
Tôi đến phòng nghỉ, rót cho mình ly nước, hỏi lại: “Sợ cái gì?”
“Chị nói hung thủ giết chị Lâm có vì chuyện chúng ta đã từng tiếp xúc với chị ấy mà đến giết chúng ta luôn không?”
Tôi vỗ vai Tiểu Triệu nói cậu ta lậm phim truyền hình quá rồi nhưng nghĩ lại cú điện thoại cuối cùng của chị Lâm là gọi cho tôi, tuy tôi không nghe được gì nhưng nếu cảnh sát thông qua đó có thể tìm được tôi thì tên hung thủ có thể hay không cũng…
Tôi bị chính ý nghĩ của mình dọa cho sợ tới mức xanh mặt.
Sau khi tan tầm, tôi không dám ngồi xe buýt mà gọi taxi về nhà.
Buổi tối ở nhà một mình, tôi sợ yên ắng nên tăng volume tivi maximum, lại nhớ đến gương mặt xanh tím do nghẹt thở mà chết của chị Lâm thì người càng lạnh, gió đêm thổi bay rèm cửa sổ cũng có thể làm tôi toát mồ hôi lạnh. Tôi nhịn không được, đứng dậy đến bên cửa sổ định đóng lại thì thấy một đốm lửa từ đầu thuốc lá bị dụi vội, một người đàn ông mặc áo đen thoáng hiện dưới ánh sáng đèn đường rồi nhanh chóng biến mất sau góc đường.
Ngay lập tức, tôi đóng sập cửa sổ, kéo rèm kín mít, trùm chăn, run run nắm chặt di động, tôi rà danh bạ điện thoại từ trên xuống dưới nhưng lại không biết phải gọi cho ai. Vừa khéo, điện thoại rung lên, tôi hoảng hồn, sửng sốt hồi lâu mới nhận điện thoại: “A lô?” thanh âm của tôi không dấu được bất an, giống như ngay tại thời điểm này chỉ cần một người cùng tôi trò chuyện bất kể người đó là ai.
“Anh đây.” Giọng nói bình tĩnh của Tần Mạch xuyên qua màng tai truyền vào não. Tôi tự ổn định tinh thần, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Bên kia, hình như tâm tình Tần Mạch rất tốt, lúc nói chuyện, ngữ điệu hơi vút cao, tôi có thể tưởng tượng khóe môi gợi lên nét cười nhẹ của anh: “Hà Tịch.” Anh gọi tên tôi, ” Luật sư Phương Thả là bạn trai của em?”
Lúc này, đầu óc tôi hơi mờ mịt, nhớ lại chuyện tôi nói dối anh đã có bạn trai nên theo bản năng ừ một tiếng.
“Vậy tiếc thật,” ngữ khí anh nhẹ nhàng nói, “Anh theo số điện thoại em cho để nhận lỗi với anh ấy, Phương luật sư là người thông tình đạt lý, đã chấp nhận sự ‘Xin lỗi’ của anh nhưng lại phủ nhận cái thân phận mà em cấp cho anh ấy. Chà, thì ra cô Hà yêu thầm người ta.”
Tôi há miệng thở dốc, đột nhiên phát hiện mình dấu đầu lòi đuôi…
“Nhưng mà Hà Tịch này, sao em yêu thầm mà cũng thất bại như vậy?” anh nói tiếp, “Lâu như vậy mà còn phải đi xin số điện thoại từ người khác.”
Nhớ lại ngày đó tôi xin Phương Dĩnh số điện thoại của Phương Thả rồi ghi vào lòng bàn tay Tần Mạch, tôi cơ hồ muốn che mặt mà khóc vì hối hận, Hà Tịch, mi thật là một người thành thực, nói dối còn thua cả đứa con nít!
Đương nhiên chỉ dám tự phỉ nhổ chính mình, tôi nghĩ, thua gì thì thua nhưng không thể mất khí thế nên từ trong chăn chui ra, ngồi dậy, bình tĩnh phản kích: “Nhưng Tần Mạch ơi, anh còn hơn cả thất bại khi ngay cả theo đuổi người thất bại như Hà Tịch mà cũng không xong.”
“Nhanh mồm nhanh miệng.” Anh trầm mặc giây lát, rồi đánh giá tôi như thế,
” Cám ơn đã khích lệ.”
Nói xong, bên kia lại lặng im một lúc, nếu như bình thường, chắc chắn tôi đã cúp máy nhưng đêm nay tôi thật xấu hổ khi có hy vọng xa vời được kéo dài thời gian nghe giọng nói của anh mà phá tan sự sợ hãi, lạnh lẽo không hiểu từ đâu ập tới trong lòng mình.
Không biết đợi bao lâu, tôi nghe tiếng bút lướt soàn soạt trên giấy lại nhớ đến tình cảnh hai năm trước đây khi chúng tôi còn ngăn cách chỉ biết thông qua điện thoại mà cảm nhận vui buồn, sung sướng, rung động của người yêu.
“Tần Mạch.” Tôi gọi tên anh, mang theo một chút ỷ lại, nó khiến sự kiêu ngạo trong tôi phỉ nhổ mình một hồi.
“Em chưa tắt máy?” dường như anh cũng có chút kinh ngạc.
Tôi kỳ quái: “Nếu muốn cúp máy tại sao anh không làm?”
Anh im lặng hồi lâu: “Anh nói anh luyến tiếc, em tin không?” Ta cười nhạo một tiếng, không thèm quan tâm tới kiểu ăn nói ngon ngọt này. Tần Mạch ngừng một chút mới hỏi, “Hà Tịch, em gặp rắc rối phải không?”
Mặt tôi cứng ngắc, nhớ đến gương mặt xanh tím kia thì sau lưng cảm thấy lành lạnh, tôi không nhịn được hỏi: “Anh đã từng thấy người chết chưa?”
“Chuyện gì xảy ra?”
Tôi không định kể chuyện này cho Tần Mạch, nếu muốn hoàn toàn gạt bỏ anh ra khỏi cuộc đời mình thì trong cuộc sống không cần có bất kỳ liên hệ nào nhưng cái miệng đã hoàn toàn bán đứng tôi, kể cụ thể tình hình từ đầu đến cuối, đến cùng còn không yên tâm hỏi: “Anh nghĩ coi hung thủ kia có khi nào đến tìm tôi… giết người diệt khẩu hay không?”
Tần Mạch phương tĩnh trong chốc lát, lập tức nghiêm túc nói: “Có thể, cho nên trong thời gian này tốt nhất là em đừng ở một mình nữa, nhà anh còn phòng trống nè.”
Khóe miệng tôi rút gân: “Anh nghĩ tôi đang giỡn với anh hả?”
“Anh không nói chơi với em.” Tần Mạch nói, “Theo tính tình thối hoắc của em, nếu đã chịu kể cho anh nghe chuyện này thì chứng tỏ bây giờ em đã sợ đến ăn ngủ không yên rồi.”
Tôi trầm mặc.
Anh nói: “Ngày mai anh đón em tan sở…”
“Tần Mạch, thừa cơ xông vào là hành vi đáng xấu hổ.”
“Chỉ cần bắt được con thỏ là quang vinh.”
Tôi phát hiện, một khi Tần Mạch bước vào con đường vô lại thì tôi hoàn toàn bó tay với anh, cuối cùng chỉ bỏ lại một câu: “Tôi sẽ không cho anh cơ hội!” rồi thở phì phì treo điện thoại.
Không ngờ nháo nhào một trận như vậy lại khiến tôi an tâm, chầm chậm đi vào giấc ngủ.
Hôm sau, lúc tôi và Tiểu Triệu kết thúc công việc ở trung tâm thương mại đã là bảy giờ tối, sau khi tạm biệt Tiểu Triệu, tôi một mình đi xe điện ngầm về nhà, di động kêu vài lần, tôi biết đó là Tần Mạch gọi nhưng lờ đi. Mà anh cũng rất kiên nhẫn, cứ mười phút gọi một cuộc như khiêu khích sự nhẫn nại của tôi vậy.
Xe điện ngầm đến trạm, đám đông phía sau ào ra, khi tôi ra khỏi trạm xe điện ngầm chợt nghe ai đó ở đằng sau gọi tên mình, vừa quay đầu thì thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo đen vội vã chạy đến, tóm lấy cánh tay của tôi kéo đi.
Tôi kinh hãi, giãy dụa cố thoát khỏi tay hắn rồi lớn tiếng quát: “Anh làm gì vậy?”
Tiếng quát tức giận với âm thanh cao vút lập tức thu hút một đám người qua đường dừng lại, tên kia làm ra vẻ vô cùng tức giận cũng quát vào mặt tôi: “Cô nói sao! Tôi đón cô về nhà!”
Tôi điên hả, đón tôi về nhà? Rõ ràng là tôi không biết người này.
Hắn lại ra sức kéo tôi: “Nhiều người nhìn như vậy cô không thấy mất mặt hả? Mau về nhà, có chuyện gì nói sau.”
Làm gì có chuyện tôi để cho hắn kéo mình đi bèn nhanh chân chạy trốn qua một bên, vừa trốn vừa kêu to: “Tôi không quen anh!”
“Cái gì mà không quen? Mới cãi nhau một tí liền nói không quen, thói gì vậy?” Hắn nói xong, nhảy lên tiến đến túm cánh tay của tôi, “Mau về với tôi.”
“Tôi không biết anh.” Tôi cố gắng giãy dụa, nhưng hắn tóm tay tôi rất chặt, tôi kích động cầu xin giúp đỡ của người người qua đường chung quanh nhưng trên mặt mọi người lại là nét mặt cười nhạo vợ chồng cãi nhau, trong lòng tôi có chút tuyệt vọng. May mà di động lại kêu lên, tôi dùng tay còn lại nghe máy kêu to: “Tần Mạch! Cứu mạng! Tôi đang ở trạm xe điện ngầm gần nhà, cứu…”
“Chát!” Tên kia quất tôi một bạt tay nháng lửa đồng thời cũng ném bay di động, hắn giận dữ hét: “Tôi đã cảnh cáo cô không được qua lại với thằng đó nữa mà!”
Tôi ngơ ngác nhìn di động, tên kia dụng sức kéo mạnh tôi đi, tôi giật mình nghĩ đến tên này dám tát tay tôi, dám ném di động của tôi bây giờ còn định cướp luôn tôi, trong cơn giận dữ tôi lại lấy được bình tĩnh.
“Buông ra.”
Làm sao mà hắn có thể nghe lời tôi, vì thế tôi lại nói, “Anh sẽ hối hận.”
Chương 40: Yếu đuối
Lúc Tần Mạch hồng hộc chạy đến thì thấy đám người đi đường đang tụm kinh hãi nhìn mặt mày tên áo đen kia bị tôi cào rách bươm, trên mu bàn tay hắn còn in hai dấu răng sâu hoắm đang rỉ máu còn tôi thì đang liên tục nhấn đôi giày cao gót của mình bụng dưới của hắn, vừa đạp vừa cười âm hiểm, lạnh lùng:
“Chị mày còn một mũi ngừa bệnh dại chưa chích, coi như sau này mày lãnh đủ.”
Hai cảnh sát đi theo sau Tần Mạch vọt lên, một người kéo tôi ra còn một người lôi tên áo đen kia ra xa, chắc sợ tôi phát điên cắn hắn chết tươi. Tôi tường thuật lại sự việc với cảnh sát, hai người nhìn tôi có vẻ sợ hãi lập tức mang tên kia đi mất.
Tôi quay đầu nhìn Tần Mạch, anh cũng bình tĩnh nhìn tôi, dường như anh một mạch chạy thẳng đến đây, vẫn chưa hết mệt, đang đứng thở hổn hển. Hơi thở trong không khí lạnh giá hóa thành những làn khói trắng, trong nháy mắt liền biến mất vô tung.
Thấy hết cảnh náo nhiệt để xem, người qua đường coi như chúng tôi vô hình cũng lần lượt im lặng lướt qua chúng tôi mà tản đi hết.
Tôi phủi tay, cười nói: “Anh hùng cứu mỹ nhân? Anh tới chậm rồi.”
Anh chậm rãi hồi phục hô hấp, hai mắt vẫn chuyên chú nhìn tôi: “Phải không?”
Anh bước nhanh đến, kéo tôi vào lòng ôm chặt, tôi có thể cảm nhận anh vận sức như thế nào, còn có hơi thở…ấm áp phả bên tai nữa. Anh nói: “Hà Tịch, nếu em thật sự kiên cường như vậy sao bây giờ lại run rẩy thế kia?”
Trong vòng bao ấm áp của anh, tôi mở to mắt, bình tĩnh nhìn thành phố lạnh lẽo nhưng sáng lấp lánh ánh đèn điện qua bờ vai anh, tôi mạnh miệng nói: “Tại tôi lạnh.”
Anh ôm tôi càng chặt nhưng trong vòng ôm ấm áp này tôi càng run rẩy mạnh mẽ hơn.
Có lẽ ai cũng vậy, khi một mình đối mặt với nguy hiểm, bởi vì biết không thể trốn tránh cho nên buộc phải cứng rắn như kim cương nhưng chỉ cần một người đến an ủi thì sự tủi thân, sợ hãi sẽ tựa như dòng nước phá tan đê đập mà trào ra chèn cứng lồng ngực.
“Tần Mạch.” Tôi khàn khàn nói, “Hắn ném di động của tôi, còn tát tôi một cái nữa nhưng xung quanh không ai đến giúp tôi hết.”
Hơi thở của Tần Mạch bên tai tôi thoáng trở nên nặng nề, anh im lặng một lúc lâu như để kiềm chế cảm xúc nào đó, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại: “Hà Tịch.” Anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi, chậm rãi nhấn mạnh từng tiếng, “Không có việc gì, đừng sợ, có anh ở đây.”
Hốc mắt tôi liền đỏ hoe, tình cảnh một đêm của hai năm về trước tái hiện, tôi vừa gọi điện thoại kể lể khổ sở vừa tỏ ra khoan dung tha thứ cho việc anh không ở bên cạnh sau đó vì không có lời hứa hẹn nào được đưa ra, tôi lại tiếp tục chờ đợi trong vô vọng.
Anh ôm chặt lấy tôi: “Hà Tịch, sau này bất kể lúc nào em không vui anh cũng bên cạnh.”
Tôi nghe lời nói ngọt ngào của anh mà giống như nghe một lời nói dối lộ liễu liền hít sâu một hơi sau đó bình tĩnh phản bác: “Chuyện này không có khả năng. Hàng tháng đến kỳ kinh tôi đều không vui, đi làm bị sếp mắng cũng không vui, công việc mệt mỏi cũng không vui, béo lên cũng không vui.”
Tôi nghĩ anh sẽ cười bất đắc dĩ, nhưng ngược lại anh vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc mà nói ra những lời y như tuyên thệ: “Nếu em nguyện ý, anh đều ở cạnh em” Nhịp tim của tôi vì những lời này không khỏi nhảy hỗn loạn.
“Tần Mạch.” Tôi trong lòng anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ” Lời ngon tiếng ngọt không phải là phong cách của anh.”
“Bây giờ thì phải.”
Cuối cùng tôi tạm thời buông tha cho sự kiêu ngạo của mình, tùy ý để cảm xúc yếu đuối chiếm lĩnh trong lòng, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh tìm thêm sự ấm áp: “Đây không phải là đồng ý nối lại quan hệ với anh đâu nha.” Tôi vừa cương quyết khẳng định lập trường của mình vừa tham lam hấp thu hơi ấm trên người anh, “Tần tiên sinh, ngày mai chúng ta đấu tiếp.”
“Ừ.”Anh nói, “Ôm xong rồi thì về nhà thu dọn rồi chuyển đến nhà anh liền đi.”
Tôi đẩy anh ra, vẫn kháng cự đề nghị này như trước.
Anh nói: “Nếu lại xảy ra chuyện như thế này, Hà Tịch, em có thể bảo đảm mình an toàn không?”
“Cho dù tôi có chuyển đến nhà anh cũng không có cách nào tránh cho chuyện này tiếp tục xảy ra.”
Tần Mạch hươ hươ chìa khóa xe trước mặt tôi: “Em sống với anh thì dĩ nhiên anh sẽ chở em đi làm” Nghĩ ngợi một lúc, anh lại nói, “Như vậy em cũng có thể tiết kiệm không ít tiền xe đâu.”
Lòng tôi hơi ngứa ngáy: “Nhưng không phải nhà anh mới mua vẫn chưa trang trí sao?”
“Nhà ba mẹ anh vẫn chưa bán.” Thấy thái độ không tín nhiệm của tôi, anh giống như vô tình nói, “Gần đây công việc cũng không nhiều nên tối nào cũng ở nhà nấu cơm…”
Ăn ở miễn phí, xe ôm miễn phí —–mắt tôi sáng lên nhưng lập tức ảm đạm, đây chẳng phải là hành vi bán đứt lòng tự trọng của chính mình sao. Tuy rằng tôi mê đắm cái ôm mềm mại, ấm áp của anh nhưng không thể vì vậy mà quên đi hành vi tùy tiện đáng hận muốn đến thì đến, muốn đi thì đi của anh….
Tần Mạch nhìn xa xa, thả mồi tiếp: “Có khi cũng làm điểm tâm.”
Kỳ thật… đến ở qua thời gian nguy hiểm này cũng không tính là bán đứng tự trọng, miễn tôi không quan tâm đến anh là được chứ gì. Nếu anh muốn động tay động chân với mình, tôi cũng còn một mũi vácxin phòng dại chưa chích, không có gì phải sợ.
Anh không ngừng cố gắng: “Hà Tịch, hôm qua là mưu sát, hôm nay thiếu chút nữa em bị người ta bắt đi mất, bây giờ em còn dám ngủ ở nhà một mình sao?”
Tôi cân nhắc thiệt hơn một chút, đây quả là một vụ mua bán có lời, vì thế gật đầu: “Được rồi, để tôi về thu dọn đồ.” Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh thì thấy anh đang hơi khẩn trương đánh giá tôi, bốn mắt chạm nhau, anh nhanh chóng nhìn ra chỗ khác, nghe được câu trả lời, anh cũng chỉ thản nhiên ừ một tiếng, giống như chuyện này trong định liệu vậy.
Tôi nhận ra anh đang cực lực áp chế cảm xúc của mình, khóe miệng không nhịn được giật giật. Biểu hiện trẻ con như vậy làm tôi muốn cười, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì phát hiện hành vi của mình cũng tương đương trẻ con. Tôi bĩu môi, sai bảo anh: “Anh theo giúp tôi khuân vác.”
“Xe anh đã đậu trước nhà em rồi.” Anh vừa đi theo tôi vừa nói.
Tôi kỳ quái: “Không phải anh nói đến đón tôi tan sở sao?”
“Cô Hà, cô chịu nhận điện thoại của tôi hả?” Anh tà tà nhìn tôi một cái, “Chẳng qua anh biết chắc chắn em sẽ không nghe máy nên chạy thẳng đến nhà em luôn.”
“Vậy anh làm gì mà gọi điện liên tục vậy?”
“Anh đang theo đuổi em.” Anh thẳng thắn, “Có người nói biểu hiện như thế có thể biểu hiện sự thành khẩn và kiên nhẫn. Em không cảm thấy vậy hả?”
“Tôi cảm thấy rất phiền.”
Tần Mạch gật gật đầu, không nói nữa.
Im lặng thu dọn, im lăng chạy đến nhà Tần Mạch, ngôi nhà vẫn không có gì thay đổi, vẫn gợi cho người khác cảm giác ấm áp như trước.
Anh mang giúp tôi quần áo và mấy thứ linh tinh về phòng sau đó lấy một quyển sách hồng phấn trên sô pha ném vào sọt rác, trong lòng tôi kỳ quái, người như Tần Mạch sao lại xem quyển sách có cái bìa như vậy, tôi đảo mắt nhìn tới tựa sách tôi suýt chút nữa phụt cười ——Cách đeo đuổi tình yêu.
Tôi hỏi: “Đây là cái gì?”
Anh thành thật nói: “Là thứ cho anh biết gọi điện thoại không ngừng chứng tỏ mình có thành ý.”
Tôi rất buồn cười, trong lòng khó tránh nổi lên dao động, thừa dịp Tần Mạch đi vào nhà tắm, tôi móc quyển sách kia ra, ngồi trên sô pha lật vài trang. Trong sách có mấy trang được đánh dấu, tôi tưởng tượng Tần Mạch mặt mày nghiêm túc ngồi nghiên cứu quyển sách hồng phấn này, khóe môi không khỏi cong lên. Đồ ngố!
Bỗng nhiên, quyển sách trên tay bị người ta giật mất, Tần Mạch hơi mất tự nhiên, khụ một tiếng: “Mau dọn dẹp phòng của em đi.”
Tôi không nhúc nhích, nhìn anh chăm chăm rồi hỏi: “Tần Mạch, anh còn thích tôi sao? Thích bao nhiêu? Nếu thích như vậy vì sao khi đó lại nói chia tay?”
Anh nghe xong, ngẩn ra, im lặng hồi lâu mới nói: “Lúc ấy… Không thể quan tâm nhiều như vậy được.”
Tôi cảm thấy tủi thân nên bực bội hỏi: ” Tôi đã không quan tâm đến ngày anh về mà vẫn chấp nhận chờ anh vậy anh còn nề hà cái gì?”
Anh hơi hơi than nhẹ một tiếng: “Bởi vì để em chờ đợi như vậy anh không chịu nổi.”
“Không chịu nổi?” Tôi cảm thấy thật buồn cười, “Tần Mạch, bộ tôi tạo áp lực cho anh lắm hả? Tôi có mặt dày mày dạn van cầu anh về cưới tô


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Teen – Cô Nàng Mạnh Mẽ lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Truyện, Teen, , , Nàng, Mạnh, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0046/Giây
Timeout: 10%
U-ON C-STAT1/4/1147