Anh im lặng một chút rồi gật đầu, tôi ra đến cửa, nhịn không được quay đầu nhìn lại, thấy anh một thân một mình nằm viện thật tội nghiệp bèn hỏi: “Anh cần tôi báo cho ai đến chăm sóc anh không?”
Anh quay đầu nhìn ta nhưng cũng không nói gì. Có lẽ vì sinh bệnh, thần sắc của anh thêm phần nhu hòa mà bớt đi vẻ lạnh lùng với ánh mắt bất cần nên không hiểu sao tôi bỗng mềm lòng, ngập ngừng đến bên cạnh giường: “Thật ra… tôi cũng không có việc gì quan trọng. Nếu… Nếu anh cần, tôi ở đây với anh cũng được.”
Anh khinh thường hừ một tiếng, nhưng trước sau vẫn không lên tiếng đuổi tôi đi. Thời gian trầm mặc trôi qua một lúc lâu, anh mới nhỏ giọng nói: “Đầu gối…”
“A?”
“Quên đi, không có việc gì.” Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt lộ ra chút buồn bực.
Tôi mắng thầm trong dạ: Đồ yêu quái, nói một nửa chừa một nữa còn tự mình tức giận mới ghê! Ánh mắt của tôi đuổi theo ánh mắt của anh nhìn ra phía cửa, tôi hơi nheo mặt…người kia…cái người đang cùng một bác sỹ khác thập thò làm chuyện bất chính là Trần Thượng Ngôn sao? Thì ra đây là lý do cho việc không trông thấy anh ta vào những lúc trọng yếu, đợi đến khi tôi thu dọn xong tàn cuộc mới ló mặt ra. Trong lòng tôi hơi khó chịu, đang định gọi điện cho anh ta thì cái màn trước mắt lại dọa tôi một trận hết hồn.
Phòng bệnh của Tần Mạch nằm ngay khúc rẽ giữa khu chữa bệnh và khu phòng bệnh nên từ vị trí này tôi hoàn toàn có thể nhìn thấy hành lang nối giữa khu khám bệnh và khu nằm viện. Trần Thượng Ngôn đang tức giận đi trên đoạn hành lang kia, theo sao là một bác sỹ không ngừng tìm cách nắm tay anh bắt dừng lại. Trần Thượng Ngôn dường như rất giận dữ, xoay người hung hăng đẩy bác sỹ kia một cái, đối phương thừa dịp này cầm chặt tay anh ta, lôi vào trong lòng vừa áp vừa hôn…
Chuyện này không nên nhìn tiếp…
Tôi đi qua nhẹ nhàng buông rèm cửa xuống.
Tôi biết người bên ngoài và cũng biết luôn người thứ ba kia nhưng tại sao, tại sao…vì cái quái gì mà người thứ ba lại là đàn ông chứ…
Tôi quay lại ngồi trên ghế, ngẩn người nhìn chằm chằm vào tấm chăn màu trắng.
“Hà Tịch.” Tôi ngẩng đầu, dùng ánh mắt không có tiêu cự nhìn Tần Mạch, “Cô…” anh ậm ừ cả nửa ngày mới phun ra được một câu không giống tiếng người như thế này “Chuyện này, thật ra cũng bình thường thôi mà.”
Tôi nghe xong, cười gật gật đầu: “Đúng vậy, đầu năm nay, ai thích người nữ tính thì làm ơn tìm một phụ nữ chân chính, thích người manly thì tìm đàn ông một trăm phần trăm đi, tôi tuy là nữ nhân hơi có tính cách đàn ông, nhưng xu hướng tình dục bình thường chẳng lẽ lại không có người thèm sao.”
Tôi thở dài, trong tâm trạng không còn gì để mất mặt nói thẳng: “Tính ra anh cũng không may mắn, gặp trúng tôi còn lấy luôn đêm đầu tiên của tôi nữa, nếu không có anh thì chắc đến lúc trăm tuổi đi chầu trời tôi vẫn là một cái thây xử nữ quá!”
Trong phòng lại là một trận trầm mặc.
“Thật ra cô rất tốt.”
Thanh âm ôn nhu của anh làm mắt tôi hoe hoe đỏ: “Vì sao lại là anh chạy đến phát cho tôi tấm thẻ người tốt này chứ! Người nên phát thẻ thì không chịu phát. Các người muốn yêu nhau thì cũng nên báo tôi một tiếng chứ đùng một cái như thế này làm người ta có chút không chịu nổi!”
http://WapVip.Pro/
Chương 17: Khắc cho anh xem
Anh dường như muốn tìm điều gì để an ủi tôi nhưng là người kiêu ngạo, luôn cầu cao như anh dĩ nhiên không biết cách nào an người khác trong hoàn cảnh này.
Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, mắt to mắt nhỏ trừng nhau một hồi thì tôi nói trước: “Tôi biết anh định nói gì, cám ơn nhưng tôi không cần.” Với tôi, Trần Thượng Ngôn chỉ là “chấp nhận” chứ không phải “khắc cốt ghi tâm” gì, bị phản bội quả thật rất khó chịu nhưng tôi không cần sự an ủi của anh.
Nhưng khi tôi nói câu này, trong nháy mắt biểu tình của Tần Mạch có chút kỳ lạ, dường như mang theo chút chê trách: “Không cần?”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Anh muốn nói gì?”
Anh chỉ tay vào túi áo vest của mình, giọng nói vẫn trầm thấp, vững vàng như bình thường: “Trong túi áo có khăn giấy, cô muốn lau nước mũi thì cứ lấy.”
Nghe anh nói xong, tôi ngây người ngẩn ngơ, bình tĩnh hít một hơi, lập tức móc túi khăn giấy trong túi áo anh ra, hung hăng lấy khăn quệt nước mũi xong yên lặng nhét dưới gối anh.
Mặt Tần Mạch đen thui: “Hà Tịch!”
“Anh thấy tôi mất mặt thì anh vui vẻ lắm, vậy tôi muốn trả thù đó, anh làm gì tôi? Tần tiên sinh, bây giờ tôi đang bị thất tình, anh thông cảm với tôi đi.”
Anh dùng tay không cắm kim tiêm mò mớ giấy vệ sinh dưới gối rồi ném ra ngoài, trừng mắt nhìn tôi một cái nhưng sau đó cũng không nói gì.
Tần Mạch truyền dịch xong thì nằng nặc đòi xuất viện, y tá có khuyên can thế nào anh vẫn cứ trơ trơ, y tá không còn cách nào khác chỉ có cách ngồi ngẩn ra.
“Bệnh của anh nên nhập viện để theo dõi mới tốt.”
Lúc này tôi mới thoát ra khỏi thế giới riêng của mình, liếc Tần Mạch tà tà nói: “Nghe nói gần đây có cô học trò mới mười ba tuổi bị chết vì lao lực thì phải.”
Bàn tay đang thắt caravat của anh cứng đờ, giọng nói lạnh lùng còn mang theo ý bất mãn: “Tôi không muốn nằm ngây người trong này.”
“Không nằm ngây người nhưng nói anh ngốc chẳng cũng không sai. Tôi với anh mang danh nghĩa người yêu, mới qua một ngày anh đã gặp xui như thế này. Nếu người ta nói sau lưng là tôi có tướng sát phu thì anh nghĩ tôi làm sao mà sống nổi.”
“Cô cứ khắc tôi thử coi.” Nói xong, anh khoác áo bước ra ngoài.
Anh không nghe lời khuyên của tôi thì tôi cũng vô phương, khẽ lắc đầu bất đắc dĩ với các cô y tá rồi tôi cũng nối gót theo sau anh.
Ra đến đường cái thì đường xá đã thông thoáng nhưng không biết xe của Tần Mạch đã bị tha đi đâu mất. Hai người chúng tôi đứng ngơ ngác, nhìn chằm chằm con đường trống trơn một lúc. Tôi thả tay nói: “Khắc thử cho anh xem.”
Anh lạnh lùng đưa mắt nhìn tôi một cái vì cầu nói kia. Tôi lén cười, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Tôi ác liệt nói: “Chị không tìm ra đàn ông thì sẽ làm cho đàn ông trên toàn thế giới tức chết hết, ai muốn tìm đàn ông cũng không biết đi đâu tìm, đàn bà toàn thế giới này cùng thủ thân như chị đây.”
“A.” Anh cười khinh thường, “Chúc giấc mộng của cô mau trở thành sự thật.”
Cuối cùng chúng tôi đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm.
Buổi tối về nhà, sau khi tắm rửa xong, tôi ngồi thừ trên giường một lúc lâu rồi mới rút di động gọi cho Trần Thượng Ngôn
“Chúng ta chia tay đi.” Tôi quay lại tác phong thường ngày, nói đơn giản, rõ ràng “Hôm nay em đến bệnh viện của anh, vừa lúc thấy được.”
Bên kia trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nói: “Tịch Tịch, em là cô gái tốt, nhưng với…”
“Không cần phải nói.” Những câu kinh điển trong tình yêu đơn giản chính là em yêu anh, em hận anh, chia tay đi, thực xin lỗi, em tốt lắm, rốt cuộc mọi con sông đều đổ về biển thôi. Lúc này đây tôi không muốn nghe tiếp câu thứ hai. Tôi im lặng, ráng động não buông ra một câu vô cùng có nội hàm.
“Cây kim dấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra” Tôi cười, “Trần Thượng Ngôn, anh hiểu mà.”
Tắt điện thoại, tôi chui vào chăn, nhắm mắt ngủ.
Đàn ông, đi chết hết đi!
Hai ngày sau.
Trong căn hộ của Tần Mạch, các dụng cụ thi công đã được chuyển đi hết, nhân viên vệ sinh cũng đã quét dọn sạch sẽ từ trước ra sau của căn hộ. Tôi nhìn quanh một vòng, cẩn thận kiểm tra từ trên lầu xuống dưới đất, tuy là kỳ hạn hoàn thành công trình hơi gấp nhưng toàn bộ căn hộ đều được trang hoàn vô cùng hoàn hảo. Nếu Tần Mạch còn tìm ra được điểm nào để chê bai thì tôi cũng bó tay.
Tôi lấy di động định gọi cho Lisa để cô ấy báo cho Tần Mạch đến nghiệm thu căn hộ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy gọi trực tiếp cho Tần Mạch vẫn ổn hơn.
“Alo?”
“Xin chào, tôi là Hà Tịch.”
Bên kia im lặng trong chớp mắt rồi hỏi: “Chuyện gì?”
“Căn hộ đã trang trí xong, anh co thời gian thì chúng ta hẹn đến xem một chút, nếu còn điểm nào anh chưa hài lòng thì chúng ta có thể bàn bạc sửa lại.”
“Được. Sau năm giờ chiều mai tôi mới rảnh, vậy chúng ta hẹn gặp buổi tối đi.” Anh lại thòng thêm một câu: “Dù gì cô cũng đâu có hẹn hò với ai.”
Một câu mang theo một chút trào phúng cùng vui sướng khi người gặp họa đã thành công triệu tập một đống gân xanh trên trán tôi, lời nói của tôi cứ thế trôi tuột ra: “Anh còn có thể ác mồm ác miệng hơn không?”
“Tôi chỉ nói sự thật thôi.”
Tôi cố nén cơn tức, giọng căm hận nói, “Bảy giờ tối mai, tôi ở căn hộ hân hạnh đón tiếp ngài đến nghiệm thu. Cần phải phối hợp! Bởi vì đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, sau này anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, cả đời cũng không qua lại với nhau nữa, Ngài có thể đốt pháo nhiệt liệt chúc mừng, còn tôi từ nay về sau cũng khôi phục cuộc sống tốt đẹp dưới ánh mặt trời, cho nên van xin ngài làm ơn đừng chậm trễ thời gian, chết sớm đầu thai sớm! Hẹn gặp lại!”
Tôi hầm hừ treo điện thoại rồi nhìn chằm chằm hai chữ “Cầm thú” trên điện thoại một lúc lâu sau đó giật mình, tát vào mặt mình vài cái.
Hà Tịch ơi, Hà Tịch! Mi đang làm gì vậy? Tôi tự hỏi, chẳng lẽ tôi đang đùa giỡn, liếc mắt đưa tình với Tần Mạch sao? Trời ạ, đây là công việc! Đây là khách hàng! Hà Tịch, mi điên rồi? Đến công và tư cũng chẳng phân biệt được?
Mang tâm trạng không yên ổn, tôi quay về nhà. Tối đến, đang chuẩn bị ăn mì gói thì Trình Thần gọi đến: “Hà Tịch” Giọng nói của chị mang theo sự nghiêm túc mà đã lâu tôi chưa nghe thấy: “Mấy hôm nay chị cứ trăn trở chuyện này, chị nghĩ phải nói với em mới được.”
Tôi buông đũa, chăm chú nghe chị nói
“Tuy em là bạn thân nhất của chị…mà cũng chính vì là bạn thân nhất nên chị thành thật khuyên em một câu, em đừng làm chuyện vô đạo đức đó nữa.”
“A?” Tôi ngây người, “Em làm chuyện thiếu đạo đức gì chứ?”
“Không thiếu đức? Việc này còn gọi không thiếu đạo đức!” Bỗng nhiên chị lên cơn kích động, bên kia vọng thanh âm trấn an của Thẩm Hi Nhiên “Bình tĩnh, Thần Thần, bình tĩnh.” Chị nén lửa giận nói: “Hà Tịch, em đang chịu kích thích gì vậy? Tại sao bây giờ em lại trở thành như vậy? Lúc trước em là một cô gái tốt biết mấy, ai hại em thành như thế này? Có phải Dương Tử không? Có phải tại nó không?”
Tôi động não rất lâu vẫn không biết rốt cuộc mình đã làm ra chuyện táng tận thiên lương nào mới có thể khiến Trình Thần nổi điên đến như vậy.
“Em bắt cá hai tay a!” Trình Thần rống to, “Em chơi trò một chân đạp hai thuyền a! Bác sỹ Trần Thượng Ngôn là người thành thật vậy mà em cũng nỡ bắt nạt người ta! Còn nữa, em nghĩ Tần Mạch là người hiền lành sao? Nếu anh ta biết em chơi trò đùa giỡn tình cảm thì sẽ băm em thành thịt vụn rồi bỏ vào lò vi sóng, cuối cùng em chỉ còn là một làn khói nhẹ biến mất giữa thế gian thôi!”
So sánh này thật kỳ quái nên tôi quyết định tạm thời lệch khỏi quỹ đạo hỏi một câu lạc đề:: “Thịt vụn bỏ vào lò vi sóng sau sẽ hóa thành khói nhẹ sao?”
“Nếu là thịt em thì sẽ có thể! ” Trình Thần nói, “Em có biết với vai trò là bạn thân, lần tham gia vũ hội thấy em cùng Tần Mạch chị đau lòng biết bao nhiêu không? Em quyến rũ một người đàn ông trong vũ hội lại bắt một người khác chờ ngoài cửa…”
“Trình Thần.” Tôi cười nói, “Em và Trần Thượng Ngôn chia tay rồi.”
“Chia tay?”
“Đúng vậy, hơn nữa chuyện của em với Tần Mạch căn bản không phải như mọi người thấy, chỉ là hiểu lầm, nếu chị muốn biết thì lần sau gặp mặt em sẽ giải thích. Chuyện này…dài dòng và phức tạp lắm.”
“Thì ra là vậy.” Bên kia lặng im một lát, “Nói cách khác bây giờ em vẫn độc thân?”
Tôi chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm tô mì đã mềm rục trước mặt: “Đúng vậy, một mình ngồi ăn mì tôm còn không phải là minh chứng rõ ràng nhất cho sự độc thân của em sao?”
Bên kia, Trình Thần thở dài một hơi, vô cùng đau đớn nói: “Thật ra so với độc thân, ngẫu nhiên bắt cá hai tay cũng không có gì quá đáng lắm!.”
Khóe miệng tôi lại co giật, mặc kệ lời chị nói.
“Đúng rồi.” Giọng nói của chị lại nghiêm túc, “Hai ngày nay Dương Tử có tìm em hay không?”
“Không có a.” Hắn còn dám sao…Còn có lần nữa, tôi sẽ đem chữ “tiện” khắc trên mặt hắn.
“Vậy là tốt rồi, hôm vũ hội đó, hắn nhất định cũng giống như chị tưởng em và Tần Mạch đang cặp nhau. Lần trước chị có nói với em đó, công ty của Sầm Dương đang tranh thầu cùng Tần thị hợp tác với công ty của Hi Nhiên, cuối cùng gói thầu này cũng do Tần thị giành được, ngày mai Hi Nhiên và Tần Mạch sẽ ký hợp đồng. Nếu Dương Tử tìm em thì chắc chắn cũng chẳng có gì tốt lành, em đừng để ý đến nó.”
Tôi cười cười: “Đã biết, thôi nha.”
Trước kia, Trình Thần đã không thích Dương Tử, chị nói hắn lớn lên có bộ mặt y như Hán gian. Không thể khen chị nói thật chính xác nhưng cũng như các lần trước, lần này tôi vẫn không tin lời chị, dù gì cũng yêu nhau vài năm, ánh mắt chọn bạn trai thời đại học của tôi chắc không kém đến mức độ này đâu.
Chương 18: Quả thật độc đáo
Đúng bảy giờ tối tôi xuất hiện ở nhà Tần Mạch, trong nhà đèn đuốc tối thui, hiển nhiên là chủ nhà vẫn chưa đến.
Tôi mở đèn, thưởng thức đứa con tinh thần của mình một lần nữa, thật sự thiết kế của mình đẹp quá! Chỉ tiếc sau này chỉ có thể nhìn lại trong ảnh hoặc đồ hình thiết kế mà thôi.
Tôi nhìn mê mẩn một hồi vẫn không thấy Tần Mạch đâu. Tôi ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường thì nhận ra anh đã muộn hơn mười phút. Trong lòng tôi thầm ảo não: không phải nói người làm ăn, giữ chữ tín là quan trọng nhất sao? Chẳng lẽ tại người chờ anh là tôi nên anh cố ý đến muộn?
Tôi ngồi trên sô pha nghịch di động.
Bảy giờ hai mươi, bảy giờ bốn mươi…
Nổi giận, tôi lập tức gọi điện cho anh, có tiếng chuông vang lên nhưng sau đó bị cắt đứt. Có lẽ…anh đang bận việc gì đó.
Đợi đến tám giờ, tôi đã không thể ngồi yên được nữa, lại gọi tiếp một cú điện thoại, chuông vẫn reo nhưng không ai bắt máy. Chẳng lẽ việc chưa xong? Trong lòng tôi vạn phần tức giận, chẳng lẽ hôm…qua tôi không nói rõ thời gian hẹn sao!
Một phút sau, tôi nghiêm mặt, tiếp tục gọi một cuộc điện thoại, vẫn không ai bắt máy.
Không đến thì thôi, tôi túm lấy giỏ xách, phẫn nộ mở cửa đi ra.
Sau khi ra khỏi thang máy, bước ra ngoài một đợt gió lạnh thốc tới làm tôi rùng mình, nhìn khung cảnh mùa đông tiêu điều xơ xác dưới ánh đèn đường vàng vọt, bước chân tôi vô thức chậm lại, đột nhiên có một mong muốn nho nhỏ: nếu có ai cùng đi với tôi đến chờ xe buýt thì thật tốt.
Đương nhiên, tôi rất nhanh thoát khỏi ảo tưởng này. Muốn đến cửa tiểu khu, tôi phải xuyên qua một cái đường cái, rẽ trái khoảng hai trăm thước sau đó đi qua một ngõ nhỏ, trạm xe buýt nằm trên một con đường lớn cạnh đó, tôi chỉ việc bước đến, đón xe và về nhà. Lộ trình mỗi ngày đều như thế nên tôi theo thói quen đi rất nhẹ nhàng.
Khi đến gần ngõ nhỏ tôi bỗng dưng ngây người.
Có người… Có người đánh nhau… là ba đánh một.
Tôi há miệng thở dốc, nhìn xung quanh trong chốc lát mới phát hiện chung quanh đây trừ xe hơi chạy qua, có rất ít người đi bộ. Dù sao người đã có tiền mua nhà ở đây thì có ai lại chịu đi bộ để đi xe buýt chứ.
Tôi cân nhắc một phen, rốt cuộc phải thừa nhận: năng lực của tôi không thể chọi lại ba người đàn ông khỏe mạnh, lực lưỡng như thế này. Tôi vừa chuẩn bị nhấc gót bỏ chạy vừa quét mắt qua đám hỗn độn kia lần cuối, đột nhiên tôi phát hiện người bị vây đánh kia nhìn rất quen mắt.
Tần… Tần Mạch!
Tôi kinh ngạc há miệng, nhưng lần này không kiềm lại mà hướng về cổng bảo vệ cách đây khoảng hai trăm mét hô hoán lên: “Bảo vệ đâu, bảo vệ đâu, ăn cướp, ăn cướp!”
Tôi hô to như vậy để bảo vệ khu nhà nghe thì dĩ nhiên âm thanh này cũng đánh động bốn người đang ở trong ngõ nhỏ.
Ba tên lưu manh trong ngõ hiển nhiên đã phát hiện ra tôi, tôi còn ngây thơ nghĩ bọn chúng sẽ hoảng hốt bỏ chạy lấy người, không ngờ cả ba nhìn nhau trao đổi ý tứ rồi một tên tách ra tiến từng bước về phía tôi.
Tôi lại thầm cân nhắc một phen, với năng lực của mình thì đánh với một thằng lưu manh đầu gấu như vầy chắc là…cũng không được…
Tôi xoay người bỏ chạy rất nhanh nhưng tên kia còn nhanh hơn, trong nháy mắt hắn đã nắm được tóc tôi, không hề thương hương tiếc ngọc kéo tôi ngã nhào ra đất, cha mẹ ơi, lưng và mông tôi tiếp đất rất nhanh liền đau điếng!
Thằng khốn này … Chị mày lớn tới chừng này còn chưa ai dám ăn hiếp như vậy!
Tên kia thấy tôi ngã sát đường cái quá bèn định kéo tôi vào ngõ nhỏ. Trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ độc địa, tay tôi túm chặt áo hắn còn chân thì tung một cước vào “hai quả trứng nhỏ” của hắn, không hổ là lưu manh, tên này phản ứng cũng rất nhanh, lập tức khép chặt hai đùi kẹp chân tôi lại ngăn đòn công kích của tôi.
Nhưng hắn đã quên, tôi đang mang giày cao gót nha…
Tôi nhấc gót chân chếch lên trên, nhấn mạnh vào một chút, cái gót giày nhọn hoắt của tôi sém chút nữa là vinh quang hoàn thành nhiệm vụ bạo cúc hắn. Cả người hắn chấn động mạnh, hắn nổi điên mắng tôi một câu rồi hung hăng cho tôi một cái tát.
Ngay lập tức đầu tôi choáng váng, tôi không muốn hắn chụp được tay mình nhưng có giãy dụa, cào cấu thế nào cũng không thoát ra được. Lần đầu tiên trong đời tôi có ý thức về sự chênh lệch về thể lực giữa đàn ông và đàn bà. Cho nên đàn bà khôn ngoan phải viết nắm lấy nhược điểm của đàn ông.
Lúc tôi vẫn còn đang hoảng loạn mà tóm chặt “nhược điểm” của tên lưu manh kia thì cùng lúc đó tôi nghe được tiếng thét đau đớn của hắn cùng với tiếng gầm giận dữ: “Cút!”
Mặt hắn bị người ta đấm một cái thật mạnh, hắn đổ vật sang một bên nhưng tôi vẫn kiên gan giữ chặt “nhược điểm” của hắn không buông, trong lòng chỉ có một ý niệm: bóp nát nó, bóp nát nó, bóp không nát thì bứt nó ra luôn cũng được.
“Buông ra!” Ngay thời điểm tôi đang đắm chìm vào trong chính chấp niệm của mình thì một hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, tôi nghiêng đầu nhìn, chùi nhẹ khóe môi của anh, trong lòng nảy lên một cảm giác kỳ lạ. Sau đó tôi thấy hai tên đồng bọn kia đứng lên, giận dữ chạy về phía này. Dường như vừa rồi bọn chúng cũng bị Tần Mạch đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng thì phải.
Tần Mạch kéo tôi đứng lên, đẩy về phía ngõ nhỏ: “Gọi người đến đây!”
Tôi chạy được hai bước thì quay đầu nhìn lại, một tên đang nằm bẹp dưới đất, còn tên kia đang đè Tần Mạch xuống đất mà đánh đấm liên tục, còn một tên khác đang giận điên đi về phía tôi.
Lúc này nghĩ cũng không kịp nghĩ, tôi thét lên chói tai: “Bảo vệ đâu! Chết đâu hết rồi!”
Tôi xoay người vọt nhanh ra đường cái, tên kia thấy tôi bỏ chạy bắt đầu đuổi theo, đuổi gắt gao đến mức làm tôi sợ đến hồn phi phách lạc, ngây người đứng giữa đường cái, không ngừng hét chói tai, hoàn toàn quên mất xấu hổ, trong lòng chỉ thầm khấn thu hút được sự chú ý của các xe đang qua lại và bảo vệ của khu nhà.
Cuối cùng tiếng hét chói tai của tôi cũng mang lại kết quả: một chiếc xe dừng lại ven đường, có người bước ra hỏi thăm tình hình, tôi chỉ chỉ vào ngõ nhỏ tối đen kia, sau đó thì thêm vài chiếc xe dừng lại cùng sự xuất hiện của hai bảo vệ tòa nhà.