Anh ta đang ở nhà tôi khiến tôi hơi chột dạ, nhụt chí, găng lên không về sợ anh ta lại đâm bị thóc, chọc bị gạo trước mặt bố tôi.
Bó tay! Tôi đành bảo Sở Vân Phi chở tôi về, mặt lộ rõ vẻ thất vọng, anh ấy nói: “Cái tay Chu Nhất Minh đó đúng là loại biết phá bĩnh nhất trên đời!”
Sau khi về nhà, nhìn thấy Chu Nhất Minh, tôi mặt nặng mày nhẹ nói với anh ta: “Nói, tìm em có việc gì?”
Anh ta cười đùa cợt nhã: “Anh trai nhớ em, không được à?”
Biết thừa là anh ta chỉ kiếm cớ bắt tôi về, tôi “hừ” một tiếng rồ nói: “Đúng là mặt trơ trán bóng, ai mượn anh nhớ!”
Nói xong, tôi bước thẳng vào phòng, Chu Nhất Minh đã thân thuộc nên không câu nệ cũng bước vào theo tôi, thì thầm: “Em thật biết nói dối, cái gì mà tối nay ngủ nhà Điền Tịnh, anh thừa biết hôm nay Điền Tịnh lên thành phố thăm Đỗ Uy rồi. Em bịa chuyện giỏi thật đấy!”
Nói dối bị lật tẩy, tôi tức giận nhìm chằm chằm vào anh ta. “Cần anh phải quản chắc?”
“Anh cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi. Yên Phiên Phi, em nghe anh khuyên một câu nhé, em và Sở Vân Phi hẹn hò, anh không nói làm gì, như em đã nói lãng tử quay đầu quý nghìn vàng, được, chúng ta sẽ cho cậu ta cơ hội thể hiện, nhưng em tuyệt đối không được dễ dãi đồng ý lên giường với cậu ta, không tốt đâu!”
“Anh cứ lải nhải như ông cụ ấy, anh đi mau, đi mau lên, anh ở đây ồn chết đi được.”
Tôi đuổi Chu Nhất Minh đi ra. Cái tên này thật là phiền phức, nói nhiều như thế làm gì, việc của tôi, tôi tự biết cách giải quyết, anh ta biết gì mà nói!
Sau đêm đưa tôi về nhà, mấy ngày liền không thấy bóng dáng Sở Vân Phi, gọi điện thì anh ấy đều nói lấp lửng công ty nhiều việc quá, bận đến nỗi không trò chuyện được.
Khi Sở Vân Khiết đến đưa đón Đào Đào, tôi thuận miệng hỏi cô ấy tình hình gần đây của em trai cô ấy, cô ấy cũng ấp a ấp úng, nói không rõ ràng.
Tôi cảm thấy không thoải mái lắm, lẽ nào anh ấy cũng giống Đới Thời Phi đột nhiên thay đổi ý định, muốn rời xa tôi? Tại sao? Không phải vì tôi cứ lần lữa không chịu lên giường với anh ấy chớ? Chắc là không phải. Đêm đó anh ấy không hề tỏ ra tức tối, vẻ mặt chỉ hơi thất vọng chút thôi.
Tôi nghĩ mãi mà vẫn không thể lý giải được, cảm giác như bị ai đó nhốt vào hồ lô vậy, chán nản vô cùng.
Tôi than thở với Điền Tịnh, cô ấy đã đưa ra một gợi ý: “Cậu ta không đến tìm cậu thì cậu tự đến tìm cậu ta. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, gặp trực tiếp hỏi là ra ngay thôi!”
Tôi nghĩ cũng có lý, ở đây chán nản, buồn bực, chi bằng đến tìm Sở Vân Phi hỏi cho ra nhẽ. Công ty của anh ấy nằm trên đường Tây Hoa, tuy tôi chưa từng đến đó nhưng có lần ngồi trên xe đi ngang qua, anh ấy đã chỉ cho tôi. Tôi bảo Điền Tịnh đi cùng, giả vờ là đi mua sắm, tiện thể tạt qua xem anh ấy thế nào, như vậy sẽ không quá đường đột.
Nhưng Sở Vân Phi lại không có mặt ở công ty. Cô lễ tân nói mấy ngày nay anh ấy có việc, không đến công ty. Thật kỳ lạ, rõ ràng anh ấy nói công ty có nhiều việc, không thể đến gặp tôi mà.
Hơn nữa, khi cô lễ tân đó nói anh ấy có nhiều việc thì biểu hiện có vẻ khác lạ, hết nhìn tôi lại nhìn Điền Tịnh, ánh mắt có vài phần dò xét. “Xin hỏi hai cô là thế nào với Giám đốc Sở?”
Tôi do dự một lúc rồi nói: “Chúng tôi là bạn học cũ của anh ấy.”
Cô nhân viên lễ tân gật gật đầu, không nói gì nữa, tôi cũng không tiện hỏi thêm, bối rối quay người định về. Sau khi đi rồi mới nhớ là để quên chiếc ô trên bàn lễ tân, liền quay lại lấy. Vừa đẩy cửa ra thì thấy cô lễ tân đang mặt mày hớn hở nói chuyện điện thoại.
“…Đúng thế! Lúc đầu tôi cứ nghĩ lại có cô gái nào đó tìm đến làm ầm lên cơ, thì ra chỉ là bạn học cũ của anh ta... Chắc chắn chỉ là bạn học cũ thôi, tôi quan sát bọn họ một lúc, thấy không có vẻ gì khác lạ. Không giống như cô gái mấy hôm trước đến, vẻ mặt đau khổ thù địch, bụng to như thể úp một cái nồi vào bụng ấy… Mấy hôm nay không thấy mặt mũi Giám đốc Sở đâu, chắc bị cô gái đó quấy nhiễu, không sống nổi rồi. Xem ra lần này anh ta không cưới cũng không được.”
Nghe được mấy câu đó mà trái tim tôi dường như tan nát. Tôi đúng là một con ngốc!
Điền Tịnh ở bên cạnh cũng nghe thấy hết, nhưng cô ấy không hề tỏ ra ngạc nhiên. “Xem ra Sở Vân Phi lại làm con nhà người ta bụng to rồi, thật đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!”
Ngày hôm sau, gặp Sở Vân Khiết ở trường mẫu giáo, tôi đã hỏi thẳng: “Nghe nói có một cô gái bụng to đến tìm Sở Vân Phi, chuyện là thế nào ạ?”
Sở Vân Khiết ngây ra một lúc rồi ấp a ấp úng nói: “Em đã biết cả rồi hả? Sao em lại biết thế?”
Tôi không muốn nói nhiều, chỉ thốt ra một câu: “Nếu không muốn người khác biết thì đừng làm.”
“Phiên Phi, cô gái đó là bạn gái cũ của Vân Phi hồi ở Quảng Đông, bọn họ yêu nhau một thời gian, sau đó Vân Phi và cô ta đã chia tay. Ai biết được nửa năm sau cô ta lại vác cái bụng to tướng đến tìm, đó là việc ngoài ý muốn!”
“Trước khi chia tay, Sở Vân Phi không biết cô ta đã có bầu sao?”
Sở Vân Khiết ngập ngừng: “Phiên Phi, đây là chuyện riêng của Vân Phi… tuy là chị gái của nó nhưng cũng không nên nói gì nhiều, hay là để Vân Phi tự nói với em đi!”
Chiều hôm đó, Sở Vân Phi tự đến đón tôi tan làm, sau mấy ngày không gặp, trông anh ta như thể không còn chút thần sắc nào, mặt mày ủ ê, chán nản, rõ ràng cô bạn gái cũ có bầu đó đã khiến anh ta rất căng thẳng. Sau khi đưa tôi đến nhà hàng Tây mà chúng tôi thường hay lui tới, anh ta bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích.
“Phiên Phi, trước đây anh từng nói với em, hồi ở Quảng Đông anh đã yêu một cô gái rất đẹp, anh không hề giấu em đúng không? Lúc đầu anh và cô ta ở bên nhau hai năm, cảm thấy rất vui vẻ, nhưng sau đó cô ta cứ nằng nặc đòi anh phải cưới. Anh không muốn cưới, cô ta liền tỏ ra không vui rồi thường xuyên cãi nhau. Cứ cãi nhau như thế khiến anh thấy chẳng còn thú vị gì nữa, định sẽ chia tay, ai ngờ cô ta cảnh giác anh có ý đồ muốn chia tay, liền ra tay với cái bao cao su để có thai rồi ép anh phải cưới. Anh đương nhiên không chấp nhận, có con không phải do anh muốn, lúc đó cô ta đã lợi dụng điểm yếu để uy hiếp anh nhưng bất luận thế nào anh cũng không chịu khuất phục, cho nên anh đã để ba nghìn tệ lại cho cô ta đi phá thai rồi một mình quay về quê. Anh cứ nghĩ cô ta không tìm thấy anh thì sẽ tự động đi phá thai, ai ngờ bây giờ tự nhiên cô ta lại vác cái bụng to tướng đến tìm. Người phụ nữ này sao lại như thế chứ, cô ta khiến anh tức chết mất!”
Sở Vân Phi nói lý lẽ một hồi, mắt mũi tôi trợn ngược vì phải nghe những điều chưa được nghe bao giờ. “Cô ta mang thai con của anh, vậy mà anh để lại ba nghìn tệ rồi im hơi lặng tiếng biến mất?”
“Có phải anh bắt cô ta mang thai đâu. Về mặt này anh vẫn luôn thận trọng, anh không muốn lại xảy ra sơ sót như trước đây, mỗi lần gần gũi với cô gái nào anh không hề quên đeo bao cao su. Có trời mới biết cô ta học được cái thói ấy ở đâu, cô ta lấy kim chọc thủng bao cao su, cô ta làm như vậy là cố tình đưa anh vào tròng! Cô ta thật là quá đáng!”
Công nhận như vậy cũng hơi thủ đoạn nhưng một bàn tay vỗ không thành tiếng, Sở Vân Phi cũng thật quá đáng. Nghe anh ta nói thì biết, chắc chắn anh ta đã lên giường với không ít cô gái, nhưng lại không hề có ý định gắn bó lâu dài, cứ nhắc đến chuyện kết hôn, con cái là anh ta lập tức cao chạy xa bay, không có chút trách nhiệm nào.
“Tại sao cứ phải vội vàng kết hôn? Kết hôn rất phiền phức, anh muốn tận hưởng cảm giác yêu đương khi còn trai trẻ.”
Nói cách khác, trước mắt anh ta chỉ muốn yêu chứ không muốn cưới. Cảm giác tận hưởng lớn nhất của anh ta khi yêu các cô gái là những lạc thú giữa nam và nữ, chỉ có tình dục, không có tình yêu.
“Phiên Phi, đầu đuôi câu chuyện là như vậy. Anh vốn không muốn em phải bận tâm đến chuyện đó, đợi đến khi giải quyết xong anh sẽ đến tìm em.”
“Anh định giải quyết như thế nào?”
“Cô ta đã có thai hơn tám tháng rồi, bây giờ muốn phá cũng không được, chỉ có thể để sinh thôi. Bố mẹ anh cũng rất muốn có cháu bế, nói cô ta sinh ra rồi để họ nuôi. Nếu cô ta không đồng ý, muốn tự nuôi thì cũng được, anh sẽ đưa cho cô ta một ít tiền, chứ kết hôn thì tuyệt đối không.”
“Đã có con rồi mà anh vẫn không định kết hôn à?”
“Anh đã nói rồi, anh sẽ không chịu khuất phục đâu.” Anh ta oai phong lẫm liệt như sẵn sàng tử vì đạo vậy.
Tôi thật sự giận quá hóa cười. “Sở Vân Phi, quả nhiên anh không muốn làm lãng tử quay đầu!”
Mèo không thể không ăn vụng! Tôi cứ khăng khăng nhìn Sở Vân Phi với con mắt khác xưa. Kết quả… kết quả cho thấy thị lực của tôi quá kém, phải đi khám thôi!
Người phục vụ đã mang đồ ăn đến nhưng tôi không muốn ăn chút nào. Ngồi đối diện với một con người bề ngoài ngọc ngà, bên trong xơ mướp này, tôi thật không nuốt nổi.
Tôi cầm túi xách đi thẳng, trước khi đi còn trịnh trọng nói với anh ta một câu: “Xin anh một việc, được không?”
“Việc gì?”
“Sau này đừng bao giờ đến tìm tôi nữa, cũng đừng nói với ai là anh quen biết tôi, càng không nên nói chúng ta đã từng hẹn hò… Tôi… không… đủ… khả năng… chịu mất… như… người đó!”
Tôi về đến nhà thì thấy Chu Nhất Minh đang ở đó. Tôi mặc kệ anh ta, đi thẳng vào trong phòng. Chẳng biết anh ta thích thú cái gì mà theo vào, lén lút hỏi: “Em… và Sở Vân Phi thế nào rồi?”
Nghe cái ngữ điệu ấy là biết ngay anh ta đã phong thanh nghe được điều gì rồi, chắc chắn là Điền Tịnh, cái loa phóng thanh ấy nói rồi. Tôi giận dữ quay đầu lại, nói: “Liên quan gì đến anh?”
Anh ta nheo mắt nhìn sắc mặt tôi. “Có vẻ như trò chơi đã kết thúc rồi, vừa mới ngả bài rồi đúng không? Từ đầu anh trai đã nói rồi, phòng cháy, phòng trộm cắp, phòng lãng tử, em còn không chịu nghe…”
Tôi gào lên. “Đều tại cái mồm quạ thối nhà anh đấy, chuyện đang tốt cũng thành xấu. em muốn xé rách cái miệng của anh ra!”
Tôi vừa nói vừa bổ nhào đến như muốn xé miệng của anh ta thật. Anh ta vội vàng lấy tay ôm đầu, tôi không xé được miệng thì quay sang véo tay. Anh ta đau tới mức nhăn mặt nhăn mũi. “A!... Yên Phiên Phi, sao lại như thế, tại sao em lại đánh anh? Có phải anh bỏ rơi em đâu?”
Không cần phải lý do, đánh nhầm còn hơn bỏ sót. “Giờ em đang điên tiết đây, gặp ai em đánh người ấy, ai bảo anh vào cho em đánh. Đánh chết anh này, đánh chết này, đánh chết này…”
AI LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA AI
Chương 2 - Phần 07
7.
Ngày trước tôi có đọc được một bài viết trên BBS, nội dung như sau:
Sống hai mươi năm, cự tuyệt người khác ba lần và bị cự tuyệt hai lần, có thể được coi là thắng cuộc trong nửa đầu của một đời người.
Tôi đã sống hai mươi lăm năm, đã từng yêu hai người đàn ông, bị từ chối một lần và từ chối người ta một lần, như vậy nửa đầu của cuộc đời coi như hòa.
Đới Thời Phi và Sở Vân Phi, tên của hai người đều có chữ “phi” giống tôi, nhưng lại không phải là người được số phận sắp đặt sẽ sát cánh bay cùng tôi trong nửa đời còn lại. Tất cả thời gian, sức lực và tinh thần đều mất đi trong vô vọng nhưng những hồi ức đẹp đẽ đều không quên được, đúng là vận số không tốt!
Nhưng nghĩ kỹ lại một chút lại thấy vẫn còn may vì thời gian ở bên họ không dài, đã không phải người tốt thì càng sớm nhận ra càng có lợi ình, còn hơn đợi đến khi sắc tàn lực kiệt, bị người ta lạnh nhạt bỏ rơi. Như vậy cũng coi như số mệnh không quá tồi!
Từ lần đó Sở Vân Phi không đến tìm tôi nữa, chỉ gửi một tin nhắn: “Anh cứ nghĩ em là một phụ nữ hiện đại, cởi mở, biết tận hưởng cuộc sống, chiều bản thân, không ngờ suy nghĩ của em lại cổ hủ như thế. Chuyện anh và bạn gái trước đã từng quan hệ và có con lại khiến em khó chấp nhận đến thế sao? Anh không tin khi em và bạn trai trước yêu nhau chỉ đơn thuần tay trong tay và hôn môi.”
Cái tên này thật sự không thể cứu vãn được nữa, ngay cả lý do tôi từ chối anh ta cũng không nhận ra được. Tôi cũng chẳng hơi đâu đi giáo huấn anh ta, xóa sạch tin nhắn và cả số điện thoại của anh ta.
Sau khi tôi chia tay Sở Vân Phi, mỗi lần đến trường đưa đón Đào Đào, Sở Vân Khiết đều tỏ ra lúng túng, gượng gạo. Thực tế tôi không hề tỏ thái độ gì khác thường, oan có đầu nợ có chủ, tôi và Sở Vân Phi có thế nào thì cũng là chuyện giữa tôi và anh ta, tôi không xấu xa đến mức giận cá chém thớt, trút giận trên chị gái và cháu trai anh ta. Nhưng không biết có phải người làm mẹ nào cũng nhạy cảm, đa nghi như thế không, Sở Vân Khiết lại đi tìm hiệu trưởng xin cho Đào Đào chuyển lớp.
Khi bị hiệu trưởng gọi lên nói chuyện, tôi tức đến mức muốn chửi. Mẹ kiếp, sao cô ta có thể nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của tôi như thế?
Hiệu trưởng nói bà ấy đã đồng ý cho Đào Đào chuyển lớp nhưng tuyệt đối không phải vì bà ấy không tin tưởng đạo đức nghề nghiệp của tôi, mà là để tránh những băn khoăn, lo lắng không nên có của các bậc phụ huynh. Nói cách khác cũng là để tránh cho tôi những rắc rối không cần thiết. Nếu Đào Đào còn ở lớp tôi, ngộ nhỡ xảy ra sai sót gì, chỉ sợ không phải tại tôi cũng biến thành tại tôi. Thà bây giờ chuyển lớp, như thế cũng tốt hơn ọi người, còn hơn sau này xảy ra chuyện.
Tuy những lời hiệu trưởng nói rất có lý nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm ức, tan làm, tôi vác đầy một bụng tức về nhà, cơm cũng chẳng buồn ăn.
Đang chán nản thì Chu Nhất Minh và Điền Tịnh sánh bước tìm đến cửa. Không đợi bọn họ nói rõ mục đích đến, tôi đã giáng đòn phủ đầu: “Đến đúng lúc lắm, em đang định tìm người chơi mạt chược.”
“Ba người làm sao chơi được?”
“Thích đánh thế nào thì đánh, chúng ta tự đặt ra quy tắc chơi.”
Bàn mạt chược được mở ra, quân bài cũng được xếp vào vị trí. Tôi vạn phần ngang ngạnh. Hễ ai dám cản quân bài của tôi, tôi lập tức trợn ngược mắt. “Hôm nay tâm trạng của chị không được tốt, ai dám thắng tiền của chị là chị lấy mạng đấy!”
Điền Tịnh luôn miệng kêu khổ: “Lần trước anh Nhất Minh tâm trạng không tốt, mình đã phải cống cho anh ấy bao nhiêu tiền, giờ đến chị Phiên Phi tâm trạng không tốt, ví tiền của mình sắp gặp họa rồi!”
“Mình biết, chẳng phải hai người đến an ủi mình sao? Không cần dùng những lời hoa mỹ, chót lưỡi đầu môi làm gì, cứ cống ình thật nhiều tiền là niềm an ủi lớn nhất rồi!”
Chơi suốt cả buổi tối, tôi thắng được bao nhiêu tiền, vui quá cười không khép miệng lại được.
Chu Nhất Minh, mặt đầy đau khổ, nói: “Lần trước anh thắng được ít tiền thì hôm nay nôn cả vốn lẫn lãi ra cũng chưa đủ, tiền lương tháng này coi như cống cho em hết còn gì nữa. Mẹ kiếp, Bé bự, em thật nhẫn tâm!”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy lương tâm cũng hơi cắn rứt, liền đem một nửa số tiền thắng được của Chu Nhất Minh trả lại cho anh ta. Chuyện lần này, tôi không hoàn toàn rơi vào cạm bẫy ngọt ngào của Sở Vân Phi không thể không kể đến công lao của anh Nhất Minh! Nếu không có anh ta, tôi đã bị ma đưa lối quỷ dẫn đường theo Sở Vân Phi về nhà anh ta, theo anh ta lên giường rồi.
Nếu hai người yêu thương nhau thật lòng, lên giường cùng nhau thì không nói làm gì, đằng này tên khôn đó chỉ thích tình dục chứ không muốn nói đến tình yêu, tôi thật sự sẽ rất hối hận nếu đã đồng ý lên giường với anh ta.
Chu Nhất Minh mặt mày hớn hở. “Bé bự đúng là có lương tâm, không uổng công anh trai yêu quý em.”
Điền Tịnh không chịu cảnh tôi nhất bên trọng, nhất bên khinh, bắt tôi phải trả lại một nửa số tiền cho cô ấy. Tôi không đồng ý, cô ấy liền tỏ ra vô cùng thần bí nói: “Trả lại tiền ình, mình sẽ nói cho cậu biết chuyện này, hay lắm! Lúc đầu định đến kể cho cậu nghe, ai ngờ vừa bước vào cửa lại bị cậu lôi vào chơi mạt chược nên mình quên mất.”
Nghe nói có chuyện vui, tính hiếu kỳ của tôi liền trỗi dậy, tôi còn có thể có chuyện vui gì nữa? Điền Tịnh đút tiền vào ví, kể tỉ mỉ đầu đuôi câu chuyện cho tôi nghe.
Thì ra một đồng nghiệp của Điền Tịnh có chị gái làm ở Đài truyền hình thành phố. Năm nay đang thịnh hành trào lưu tổ chức các buổi gặp mặt, giao lưu. Đài truyền hình thành phố cũng thuận theo tình thế, tổ chức một chương trình gặp mặt, giao lưu có tên “Nào cùng hẹn hò!” và chị ấy là người chủ trì. Những tiết mục như thế này tổ chức trong thành phố nhỏ không thể náo nhiệt bằng ở đài truyền hình trung ương, khách đến đăng ký tham gia cũng hạn chế nên chị ấy đã kêu gọi mọi người tìm hộ các đối tượng phù hợp để tham gia, cứ thế dây cà ra dây muống đến tai Điền Tịnh, cô ấy nghĩ ngay đến tôi.
“Cậu thấy thế nào, Yên Phiên Phi? Có muốn xuất hiện trên truyền hình không? Bọn họ tổ chức chương trình này rất sinh động, những người tham gia không phải ngồi trong phòng thu, hỏi câu nào trả lời câu ấy một cách tẻ nhạt mà được đến những nơi có phong cảnh lãng mạn, vừa chơi vừa ghi hình. Tất cả chi phí đều do nhà tổ chức tài trợ, cậu vừa được ăn chơi miễn phí thỏa thích, vừa được xuất hiện trên truyền hình, lại còn có cơ hội tìm hiểu đối tượng nữa. Một công đôi, ba việc còn gì!”
Nghe cũng hấp dẫn đấy! Gặp mặt chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là được lên truyền hình. Những kẻ thường dân như tôi bao giờ mới có cơ hội lên truyền hình thế này chứ? Chiếc ti vi màu ở nhà toàn chiếu hình ảnh của người khác, thật chẳng công bằng tí nào!
Nếu một lúc nào đấy hình ảnh của mình cũng được xuất hiện trên ấy thì hay biết mấy!
Tôi nóng lòng muốn thử nhưng đôi lúc lại thấy không đủ can đảm. chưa từng lên truyền hình bao giờ, tôi sợ mình sẽ tỏ ra cứng nhắc, không tự nhiên trước ống kính, hoặc không cẩn thận một chút lại lòi mặt xấu thì bẽ mặt. Hơn nữa, chương trình tổ chức trong thành phố, nhỡ bị người quen bắt gặp thì xấu hổ lắm.
“Điền Tịnh, cậu có đi không? Cậu đi thì mình mới đi.” Tôi muốn kiếm thêm lòng can đảm.
“Mình đi làm gì? Mình có bạn trai rồi. Nếu Đỗ Uy biết mình tham gia chương trình này, anh ấy lại nghĩ mình thay lòng đổi dạ.”
“Mình không dám đi một mình đâu.” Tôi thường tỏ ra không sợ trời sợ đất thế thôi, chứ nghĩ đến chuyện lên truyền hình là tôi cảm thấy rất căng thẳng.
“Cậu đúng là chẳng được cái tích sự gì!” Điền Tịnh tỏ ra thất vọng.
Chu Nhất Minh ở bên cạnh lại bồi thêm một câu: “Có cần khách mời nam không? Nếu cần thì đăng ký cho anh trai một suất.”
Tôi mừng như bắt được vàng. “Đúng rồi, Chu Nhất Minh, anh có thể đi cùng em.”
Điền Tịnh cũng gật đầu. “Chắc chắn không vấn đề gì, em sẽ phụ trách việc đăng ký.”
Vì là chương trình truyền hình địa phương, không có nhiều người tham gia nên tôi và Chu Nhất Minh dễ dàng nhận được giấy báo tới phỏng vấn.
Bước vào tòa nhà của đài truyền hình thành phố, tôi bắt đầu thấy hồi hộp, nghĩ đến cuộc phỏng vấn lại càng căng thẳng hơn. Chu Nhất Minh thì coi như không có chuyện gì, đi chỗ này chỗ kia, nhìn ngắm xung quanh. Khi nhìn thấy tận mắt người dẫn chương trình mà thường ngày chỉ được nhìn thấy trên tivi, anh ta mừng quýnh. “Này, đấy chẳng phải cái người… người... người đó sao?”
Tôi chẳng có tâm trạng đâu mà quan tâm đến người… người đó nữa, tôi đang vô cùng căng thẳng, còn thấy ân hận vì đã đến tham gia chương trình này, giờ muốn quay về cho xong chuyện.
