“Ừ”
“Được rồi……….cảm ơn chị, việc còn lại giao cho em là được rồi”
Dứt lời, Nhược Phi bế Tiểu Hạ đang say bí tỉ lên, không chút khách khí đóng sầm cửa lại. Trần Duyệt biết Nhược Phi đang tức giận, cô không để ý tới hành động vô lễ của cậu chỉ ngồi dậy rồi về.
Lúc này, Tiểu Hạ đang nằm trên giường cười hì hì với Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi, tôi gặp anh ấy rồi, tôi không kiềm được giận, tức lên làm càn rồi, đúng là đồ ngốc mà………”
“Chị vốn luôn ngốc như thế mà!” Nhược Phi ngồi bên giường, buồn rầu nói.
“Mười lăm năm rồi, từ hồi cấp II gặp nhau lần đầu tiên, tôi đã thầm yêu anh ấy rồi, tôi yêu anh ấy đã mười lăm năm rồi! Nhưng anh ấy lại không cần tôi………Không cần tôi nữa …….”
Tiểu Hạ ôm chặt lấy cổ Nhược Phi, đột nhiên khóc òa trong lòng cậu. Nhược Phi bình thường vốn mắc bệnh sạch sẽ, nhưng khi nước mắt Tiểu Hạ rơi trên lồng ngực cậu, cậu chỉ cảm thấy trái tim mình
chùng xuống.. rất…mềm, mềm tới mức có thể tan chảy thành làn nước mùa thu. Cậu vuốt tóc Tiểu Hạ, nâng mặt cô lên, gặng hỏi từng từ : “Đau đến vậy sao?”
“Ừ”
“Phan Tiểu Hạ, hắn có đáng không?”
“Cậu thì hiểu cái gì? Cậu có biết cảm giác khi yêu một người nguyên mười lăm năm không?”
“MƯỜI LĂM NĂM thôi phải không?” Nhược Phi bèn cười lạnh, sắc mặt cũng nhợt nhạt thấy rõ : “Chị làm sao biết tôi không có cảm giác đó?”
“Cậu không hiểu đâu!”
“Chị làm sao biết tôi không hiểu?”
“Thẩm Nhược Phi, tôi mệt rồi……….Tình yêu quá đau khổ………nên tôi sẽ tuyệt đối không yêu ai nữa đâu……. tuyệt đối không yêu nữa…….”
Tiểu Hạ lầm rầm nói, sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ trong lòng Nhược Phi. Nhược Phi vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói : “Em làm sao biết tôi không hiểu? Hơn ai hết tôi hiểu rõ cảm giác yêu một người nhưng không thể nào nắm bắt được người ấy là như thế nào………Phan Tiểu Hạ”
Sáng hôm sau, Tiểu Hạ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, người cứ lả đi, nhưng cô chỉ còn cách gắng gượng để tới trường. Tan giờ dạy, cô bỗng thấy từng nhóm học sinh đang tụ tập bên xe của trường, bèn kỳ lạ hỏi : “Bọn chúng đang đi đâu vậy?”
“Đi kiểm tra sức khoẻ! Cô Phan không nhận được thông báo sao?”
“Hình như có việc này………Đi khám ở bệnh viện trường mình à?”
“Không, hôm nay đi khám ở bệnh viện nhân dân số 2 cơ!”
“Bệnh viện số 2? Tại sao?” Tiểu Hạ giật mình.
“Là do có cô giáo nói bệnh viện trường mình thiết bị cũ hết rồi, khám không ra bệnh, cho nên muốn thay bệnh viện khác khám xem sao. Bỏ đi! Có thay bệnh viện cũng không mất gì mà”
Các thầy cô đều xôn xao bàn tán, còn Tiểu Hạ chỉ cảm thấy như có sét đánh ngang tai. Cô không ngờ rằng buổi gặp gỡ hôm qua chỉ mới là bắt đầu, hôm nay còn có tiết mục càng đặc sắc hơn đang đợi mình!
Bệnh viện số 2! Uông Dương đang làm ở đó……..Lẽ nào không thể tránh được tình huống oái oăm này?
“Cô Phan, cô sao vậy? Sắc mặt sao lại khó coi thế này?”
“Không sao. Chắc là do hạ đường huyết thôi……..Không sao đâu!”
*****
Không thể quay trở lại!
Tiểu Hạ cố gượng cười rồi ngồi lên xe, một lát sau, xe dừng lại trước cổng bệnh viện.
Cô hít thật sâu, mang theo tâm trạng dấn thân vào biển lửa vô cùng anh dũng tiến vào bệnh viện.
Cô cầm phiếu khám sức khoẻ, bắt đầu đi tới các phòng, lúc đầu còn lo sẽ bất ngờ đụng phải Uông Dương, nhưng kiểm tra gần xong mà vẫn không gặp anh ta, lòng không biết nên vui hay nên thất vọng nữa.
Quả nhiên là đã nghĩ ngợi quá nhiều rồi……….Bệnh viện lớn như vậy, đâu phải bảo gặp là gặp được ngay. Đúng là ngốc mà………
Trong lòng rối bời, cô đi cầu thang máy định xuống tầng 1 để nộp phiếu khám, thang máy từ từ đi xuống, tới tầng 5 thì đột nhiên dừng lại. Giây phút cánh cửa mở ra, cô như chết lặng khi trông thấy người đàn ông bỗng lù lù xuất hiện trước mặt.
Uông Dương đứng ngoài, tay đang cầm xấp phiếu khám cũng ngây người nhìn Tiểu Hạ. Cô vội vàng nhấn nút để đóng cửa lại, nhưng Uông Dương đã nhanh tay chặn đứng cánh cửa rồi nhanh chân len vào bên trong.
Tiểu Hạ tròn mắt kinh ngạc nhìn hành vi như phường trộm cắp của Uông Dương, cô bèn cười lạnh châm biếm hắn : “Bác sĩ Uông đang làm gì vậy? Tranh giành thang máy với bệnh nhân sao?”
“Tiểu Hạ……..”
“Tôi họ Phan”
“Tiểu Hạ, em đừng như vậy, anh biết khi đó là anh có lỗi với em, nhưng mấy năm nay anh không hề quên em……..”
Uông Dương đeo kính cận đen, biểu cảm trên gương mặt thanh tú nho nhã vẫn chân thành như vậy, còn Tiểu Hạ chỉ muốn bật cười. Cô vốn tưởng chỉ có trong TV mới diễn cảnh nực cười như thế này ———Cảnh người con trai bỏ rơi người con gái sau đó quay về nói rằng mình vẫn luôn nhớ cô ấy………
Tuy người đang run lên vì phẫn uất nhưng giọng nói phát ra của cô lại rất dịu dàng : “Bác sĩ Uông, tôi rất cảm động. Chỉ có điều, xem ra bác sĩ đã quên những lời mình nói với tôi trước khi bác sĩ đi du học rồi thì phải? Nếu không nhớ thì để tôi nhắc lại cho bác sĩ nghe nhé!”
“Tiểu Hạ………..Anh xin lỗi!”
Mặt Uông Dương liền biến sắc.
Anh ta đau khổ nhìn Tiểu Hạ còn Tiểu Hạ chỉ nhìn chằm chằm vào các con số đang chạy bên trên, không hề quan tâm đến anh ta.
Thang máy xuống tới lầu 1, Tiểu Hạ không thèm quay đầu lại, điềm nhiên bước ra, chính lúc này Uông Dương vội túm lấy tay cô : “Báo cáo của em vẫn còn chút vấn đề, em phải trực diện đối mặt với những vấn đề đó, không được chạy trốn!”
“Uông Dương! Anh đang làm gì vậy? Bỏ tay ra!”
Tiểu Hạ vừa kinh ngạc vừa tức tối, còn đám bệnh nhân và bác sĩ đều tròn mắt nhìn Uông Dương kéo tay Tiểu Hạ lôi thẳng về phòng làm việc của mình, không ai hiểu rốt cuộc hai người họ đang xảy ra chuyện gì.
Uông Dương ép Tiểu Hạ vào phòng làm việc của mình, cửa vừa đóng hắn liền quay ra xin lỗi : “Tiểu Hạ, xin lỗi em! Nhưng anh chỉ còn cách này để giữ em lại”
“Anh là bác sĩ và đây là địa bàn của anh, tôi có thể làm gì được kia chứ? Chỉ là tôi không biết giữa chúng ta còn gì để nói nữa thôi?”
“Tiểu Hạ, việc không phải như em nghĩ đâu”
“Vậy thì là như thế nào?” Tiểu Hạ cười cay đắng : “Chẳng lẽ không phải chính anh đã nói với tôi vì tiền đồ nên chúng ta phải chia tay, không phải anh đã nói với tôi đừng đợi anh nữa vì căn bản anh không thể đợi tôi sao? Không phải như thế sao, Uông Dương?”
*****
Xem phim
Về nhà, Tiểu Hạ cảm thấy lòng buồn vô hạn, làm gì cũng không có hứng. Lỡ gặp Uông Dương ở bệnh viện khiến lòng cô nặng trĩu như đeo đá tảng, cơ hồ không thể thở nổi. Cô ngồi trong phòng sách, bật máy tính, lên mạng, mở bộ phim “The orphanage (Cô nhi viện)” ra xem. Bộ phim kinh dị cô luôn muốn coi nhưng lại sợ không dám đụng đến…….
Mới bắt đầu, thứ âm thanh kỳ quái đầy chất kịch tính cộng với hình ảnh rùng rợn ghê người liền khiến Tiểu Hạ như chìm vào thế giới tăm tối đến hô hấp cũng phải cảnh giác thận trọng, còn quả tim đang nặng trĩu tâm sự cũng đập dồn dập đầy bất an.
Đang lúc cô nín thở, lấy tay che mặt, sợ hãi nhòm phim qua khe hở ở giữa các ngón tay thì cửa phòng bỗng mở đánh “Két…………”, một bàn tay đột nhiên thò vào đập bốp lên vai cô. Tiểu Hạ sợ quá hét toáng lên : “Áaaaaaaaaaaa”. Khi cô quay đầu lại nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc của ai đó thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thẩm Nhược Phi! Cậu giở trò gìvậy? Định hù chết tôi à?”
“Chị hết việc hay sao mà lại xem phim kinh dị thế?”
“Thì thấy vô vị mà………..”
“Phan Tiểu Hạ, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Nhược Phi nghiêng đầu nghía Tiểu Hạ.
“Xì! Có chuyện gì được cơ chứ? Nhóc con! Đừng có đoán mò!”
“Thực sự không có sao?”
Tiểu Hạ vỗ ngực bảo đảm : “Thật sự không có!”
“Ừa……..Thế chị đang xem phim gì đấy?”
“The orphanage! Một trong mười bộ phim kinh điển của thế giới đó! Cậu có muốn xem không?”
“Được thôi!”
Nhược Phi kéo ghế ngồi cạnh Tiểu Hạ cùng cô xem phim. Tiểu Hạ vốn là người nhát như cáy ngày, có bao giờ dám xem phim kinh dị một mình đâu, nhưng khi có Nhược Phi ngồi bên, cô cũng không hiểu tại sao mình lại cảm thấy an tâm đến kỳ lạ như thế. Giống như, cho dù mình có xem đến cảnh rùng rợn tới cỡ nào thì cũng có người che chắn, bảo bọc cho vậy.
Người ta nói “The orphanage” là một bộ phim kinh dị, nhưng thực chất nó thích hợp là bộ phim nói về tình mẫu tử hơn. Nữ chính trong phim – Laura – chưa bao giờ bỏ cuộc, luôn phát điên lên đi tìm đứa con yêu quý Simon đã bị mất tích của mình, lại phát hiện ra mình chính là hung thủ gián tiếp hại chết nó. “Tìm Simon” – ý niệm duy nhất khiến cô sống đến giờ phút chốc đã tan thành mây khói. Cô chọn cách nốc sạch thuốc ngủ để có thể trùng phùng với đứa con trai trong mơ, để được nhìn thấy đứa con thân yêu hạnh phúc cười với mình.
Tiểu Hạ xem đến cảnh cuối thì cảm thấy mắt cay sè, cô cảm khái nói: “Thật đáng thương…………..Không rõ biết được chân tướng rồi đau đớn muốn chết hay ôm niềm hi vọng Simon vẫn còn sống, vĩnh viễn tìm kiếm thằng bé là tốt cho Laura nữa? Thật là lựa chọn gian nan……….”
“Phan Tiểu Hạ, chị nói gì thế?”
“Nếu như tôi là Laura, có lẽ tôi sẽ hi vọng mình mãi mãi không biết chân tướng, ôm niềm tin “Simon vẫn còn sống” mà đi tìm cậu bé cả đời. Không có hi vọng để sống là đau khổ nhất…………Thẩm Nhược Phi, nếu là cậu, cậu sẽ hi vọng kết cục ra sao?”
Mặt Tiểu Hạ đầy kì vọng nhìn Nhược Phi, còn Nhược Phi thì phì cười : “Câu hỏi này đối với em mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết. Tiểu Hạ, chị đừng có mẫn cảm “thương hoa tàn tiếc lá rụng” như vậy, lớn từng này tuổi mà còn mủi lòng như thiếu nữ vốn không hợp với chị đâu!”
“Chán chẳng thèm nói với cậu nữa! Tôi đi tắm đây!” Tiểu Hạ trợn mắt với Nhược Phi một cái rồi cầm quần áo đi vào nhà tắm.
Đứng trước vòi hoa sen, cô liền nhắm mắt, lúc này mới dám để nước mắt thuận ý lăn dài.
Buồn quá…………Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 06
Sân bóng
Translator : Feilunhai1010
Beta : Vandkh
Lòng như có tảng đá đè xuống nặng trĩu, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cái gì mà “bắt đầu lại từ đầu” Hắn tưởng hắn là ai? Tại sao mỗi lần người bỏ rơi cô và tháo chạy đều là hắn?
Sau khi chia tay với Uông Dương, không biết đã bao lần cô mơ tới cảnh hai người gặp mặt, mơ lúc Uông Dương ôm chặt lấy cô nói : “Chúng ta làm lại từ đầu nhé em!”, và biệt ly chỉ là một cơn ác mộng. Sau đó, thời gian trôi dần, mơ mộng ít dần, hận ý cũng nhạt dần. Cô từng hận gã đàn ông đã từng mang tới hi vọng nhưng cũng đem đến tuyệt vọng cho mình, thật không dám tin thất tình đã khiến cánh cửa trái tim cô khoá chặt. Nhưng khi cô cơ hồ đã quên hắn, có thể một mình bắt đầu xây dựng cuộc sống mới thì hắn lại đột nhiên quay về.
Tại sao?
Tiểu Hạ cắn chặt lấy bờ môi, quệt nước mắt một hồi mới đem mọi bi thương nén chặt vào thâm tâm, cô trốn trong phòng tắm rất lâu, đợi cho khoé mắt bớt sưng mới bước ra khỏi phòng vì sợ Nhược Phi trông thấy bộ dạng thê thảm của mình.
“Thẩm Nhược Phi, cậu pha coffee đó à? Mùi thơm thật đó!”
Tiểu Hạ vừa bước ra khỏi phòng tắm liền ngửi thấy mùi coffee dễ chịu tỏa ra, cô thấy Nhược Phi đang ngồi uống cà phê thì không tránh khỏi thèm thuồng nuốt nước bọt.
Nhược Phi mặc bộ đồ trắng ở nhà, một tay cầm tách cà phê nhìn Tiểu Hạ rồi thờ ơ hỏi: “Khóc đã rồi à?”
“Cậu, cậu, cậu, con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi khóc chứ? Đừng có nói linh tinh!”
Giống như “đỉa phải vôi”, Tiểu Hạ liền giãy nảy lên, còn mặt Nhược Phi thì sa sầm lại.
Cô cảm thấy hơi thở mình gấp gáp tột độ, giống như bí mật nho nhỏ cố chôn kín trong lòng bị trải ra vô hạn, không thể khỏa lấp dưới đôi mắt cú vọ của Nhược Phi vậy.
“Phan Tiểu Hạ, đừng tưởng ai cũng ngốc như chị.”
“Không thèm đôi co với cậu nữa! Tôi đi ra ngoài dạo đây!”
“Đi đâu?” Nhược Phi bèn hỏi.
“Dạo loanh quanh thôi, lát nữa tôi về!”
Tiểu Hạ nói xong liền rời nhà, thẫn thờ bước đi không mục đích. Đầu cô trống rỗng, không biết đã đi được bao lâu và đã đi đến đâu, khi định thần lại thì mới hay mình đã tới sân bóng rổ của trường tự khi nào. “Đã đến thì an tâm ở lại”, cô cười tự chế giễu rồi trèo lên hai thanh xà, ngẩng đầu ngắm sao.
Làn gió nhè nhẹ lướt qua mang theo hương hoa cỏ mùa xuân thơm ngát, một đôi tình nhân cách đó không xa đang rì rầm tán tỉnh nhau, vẻ yên tĩnh của vườn trường kỳ thực lại chất chứa sức sống tiềm tàng của vạn vật. Không giống với âm thanh huyên náo ồn ã ban ngày, sự thanh tĩnh của ban đêm khiến Tiểu Hạ nhẹ nhõm muôn phần. Dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, cô nhớ tới rất nhiều người và cũng nhớ lại rất nhiều chuyện.
Cô nhớ, khi còn bé, mình luôn thích ngồi tại khán đài của sân vận động để ngắm sao,hồi đó bầu trời quang đãng hơn bây giờ nhiều.
Các ngôi sao chỉ cần chớp mắt đã qua mấy tỉ năm, tuy khoảng cách nhìn rất gần nhưng thực chất là không thể nào với tới được. Vật đổi sao dời, đến cả sao trên trời cũng phải đổi ngôi, còn lòng người thì sao…
“Phan Tiểu Hạ! Quả nhiên chị ở đây! Mười giờ rồi đó, chị còn không chịu về à?”
Nhược Phi không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt Tiểu Hạ. Tiểu Hạ không tin đã muộn như vậy rồi, cô nhìn đồng hồ trên tay cậu rồi thốt lên kinh ngạc : “A! Mười giờ rồi! Tôi đã ở ngoài lâu như vậy sao?”
“Hừ!” Nhược Phi hừ lạnh một tiếng.
*****
Tại sao lại tốt với tôi như vậy?
“Sao cậu biết tôi ở đây?”
“Trực giác.” 0
Nhược Phi liếc Tiểu Hạ một cái rồi uyển chuyển nhảy lên xà ngồi bên cạnh Tiểu Hạ. Cậu đưa cho Tiểu Hạ một que kem ốc quế Cornetto*cô liền mừng rỡ đón lấy, vỗ vỗ vai cậu : “Thẩm Nhược Phi, thằng nhóc cậu hôm nay bị làm sao thế? Tự dưng lại đối xử tốt với chị đây. Nói đi, nịnh chị đây rốt cuộc là có ý đồ gì?”
* Kem Cornetto : Kem ốc quế rất nổi tiếng tại Trung quốc, vị ngon độc nhất của nó đã chinh phục hàng vạn thanh thiếu niên và người tiêu dùng. Tên của nó dịch ra nghĩa là “siêu dễ thương”………….. (Nói đến kem lại thèm…….)
”Có ý đồ, chị có muốn nghe không?”
“Thôi vậy……….Coi như không biết gì cả! Một que Cornetto đã đòi mua lấy chị mày, quá keo kiệt rồi đó!”
“Haha! Chị thật khó hầu hạ!”
“Thẩm Nhược Phi, phòng triển lãm tranh của cậu thế nào rồi?
“Vẫn đang tu bổ. Hôm qua chị hỏi em câu này rồi đó!” Nhược Phi vừa nói vừa kỳ quái nhìn Tiểu Hạ.
“Tôi quan tâm đến tiến độ làm việc của cậu không được sao? Đúng rồi! Cậu có biết gần đây có quán nào ngon không? Tôi nói cho cậu nghe nhé………”
Tiểu Hạ thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Nhược Phi về các món ăn ngon của Tô Châu, càng nói càng hào hứng, còn biểu hiện của Nhược Phi càng ngày càng bất lực. Cậu nhìn Tiểu Hạ hỏi : “Tâm trạng chị… không tốt à?”
“Đâu có đâu” Tiểu Hạ sững lại đôi chút sau đó giả vờ ra vẻ hết sức phấn khởi.
“Thế tại sao chị lại khóc, hết xem phim kinh dị rồi lại nói nhăng nói cuội với em?”
Người khác đau lòng sẽ trốn vào một góc liếm láp vết thương, còn Tiểu Hạ nhà ta càng buồn càng nói nhiều, càng thích làm những việc bình thường mình ghét nhất. Lại còn tưởng “vải thưa che mắt thánh”, giả bộ vui vẻ để che giấu đau thương thì sẽ không ai biết, nhưng thật ra Nhược Phi đều nhìn thấu tâm tư của cô. Lời cậu nói làm Tiểu Hạ từ trước tới giờ chưa từng cảm thấy thất vọng vì bản thân như vậy , nhưng cô vẫn ngoan cố nói : “Tôi thật sự không có sao mà”
“Buồn thì khóc ra, Phan Tiểu Hạ. Nhìn chị thế này càng khó chịu”
“Tôi thật sự không có buồn, muốn nói bao nhiêu lần thì cậu mới hiểu hả?” Tiểu Hạ cáu lên.
“Được, được, được, chị không có buồn, không có buồn……” Nhược Phi thuận theo lời cô, dỗ như dỗ trẻ con.
“Thẩm Nhược Phi, sao cậu lại tìm được tôi? Cậu theo dõi tôi đấy à?”
“Em thừa hơi hay sao mà theo dõi chị? Phan Tiểu Hạ, từ bé đến giờ mỗi khi buồn là chị lại ra sân bóng ngắm sao, nhiều năm trôi qua rồi mà chị vẫn như vậy”
“Ờ! Nó thành thói quen rồi……….” Tiểu Hạ khựng lại sau đó cười : “Thẩm Nhược Phi, chúng ta biết nhau được 25 năm rồi nhỉ?”
“25 năm? Không phải 20 năm sao?” Nhược Phi hỏi lại.
“Câu vừa mới sinh ra một cái là tôi đã nhòm thấy, tất nhiên là cậu không có ấn tượng gì với tôi rồi. Lúc đó cậu rất xấu, lại hay khóc, thật sự rất đáng ghét”
“Em mà xấu sao? Đừng có gạt người nữa đi!” Nhược Phi không tin.
“Thật đó! Cậu trông như con thỏ bị cạo sạch lông vậy! Vừa đỏ vừa nhăn nheo! Sau đó, khi cậu chuyển đến gần nhà tôi sống thì đã 5 tuổi rồi, vẫn xấu như ma, nhưng mẹ tôi lại vô cùng thích cậu. Hại tôi có một quãng thời gian tưởng cậu là con ruột của bà, từng bỏ nhà mà đi đó!”
“Haha……..Có việc như thế sao?”
“Đúng thế! Đúng thế! Khi cậu vừa mới chào đời…………”
Nụ cười của Nhược Phi vẫn dịu dàng như vậy, lại vẫn khiến người khác an tâm như vậy, Tiểu Hạ nhìn nụ cười đó, đột nhiên nhớ lại cảnh lần đầu tiên nhìn thấy cậu………..
Thì ra, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi…………….
Lần đầu nhìn thấy cậu ta, cậu ấy vẫn chỉ là một con chuột con mà thôi!
*****
Hồi ức (1)
Năm lên ba Tiểu Hạ đã gặp được Nhược Phi. Cha Tiểu Hạ là sĩ quan, mẹ là quân y , từ nhỏ cô đã quen với cuộc sống trong đại viện quân khu của một khu phố nhỏ ở Giang Tô. Trong đại viện “nam nhiều nữ ít”, cô lại vô cùng đáng yêu nên ai ai cũng quý, do đó đã tạo cho cô cái tính ngây thơ nhưng lại tự do phóng khoáng.
Năm đó cô đã học thuộc mười phép tính cộng trừ, đọc được cả thơ Đường và còn biết nhảy múa theo nhạc nữa. Cũng vào năm ấy cô gặp được Nhược Phi.
Ngày hôm đó tuyết rơi đầy trời,cô đang nằm mơ mơ màng màng thì bỗng láng máng nghe thấy bố mẹ nói phải đi tới bệnh viện thăm “em trai” gìđó, cô cũng khóc mếu đòi theo. Má-mi nhìn cô vừa giận vừa cười : “Dì Vương Tuệ vẫn chưa xuất viện, đợi khi dì về rồi tự nhiên con cũng gặp được thôi, bây giờ mọi người đang rối lên như thế, con nít ranh như con theo sau chỉ thêm vướng chân vướng cẳng thôi. Mau đi ngủ đi!”
“Con không chịu! Con muốn đi! Con muốn đi xem em bé!”
Tiểu Hạ thấy má – mi không chịu dẫn mình đi chơi liền ngồi bệt xuống đất, giãy lên đành đạch, la khóc ỏm tỏi. Má – mi nhẫn nhịn nhìn cô ăn vạ, sau đó thì chịu không nổi, giơ tay phát đét vào mông cô một cái, cô càng gào khóc ầm ĩ hơn. Cuối cùng vẫn là bố cô không cầm được lòng : “Được rồi! Con nó muốn đi thì cứ mang nó theo! Vương Tuệ thích Tiểu Hạ nhà ta, gặp nó nhất định sẽ phấn khởi hơn mà.”