Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 03.00.43 PM


Đúng là cô đã ngót nghét hai mươi tám tuổi rồi, cho dù có dùng mỹ phẩm cao cấp, chăm đi spa hay thường xuyên đi tập thể dục thẩm mỹ thì mấy thứ son phấn hay bài tập ấy cũng chỉ giúp khuôn mặt cô tươi tắn lên mà thôi chứ hoàn toàn không thể bì nổi với lứa tuổi hai mươi tràn trề nhựa sống như lũ học trò của mình được. Bố mẹ Tiểu Hạ tuy sống khá thoáng nhưng thấy con gái bảo bối cứ mặc cho tuổi xuân trôi đi, chẳng chịu rục rịch nghĩ đến chuyện yêu đương hay cưới hỏi gì cả nên hai cụ cũng cảm thấy khá sốt ruột. Đại khái là sợ con gái ngoan mải lo cho sự nghiệp mà quên mất cả việc mình sắp thành “gái già” mà không hay.

Vì biết cha mẹ và đồng nghiệp đã phải cất công lựa chọn, bỏ thời gian ra để tìm đối tượng xem mắt cho mình nên dù có cảm thấy đối phương không hợp hay không liên lạc với mình đi chăng nữa, cô cũng không hề giận cá chém thớt, quay ra quở trách mọi người. Cô hiểu rằng, ngần này tuổi đầu rồi, để tìm được một người đàn ông tốt thì còn khó hơn cả trúng số độc đắc và cũng chẳng kỳ vọng vào việc đi xem mắt rồi ‘vớ’ được ‘chân mệnh thiên tử’ khiến cả hai phải tim đập chân run rồi sa vào lưới tình như trước nữa, chỉ cần đối phương có công ăn việc làm ổn định, xuất thân trong sạch, mặt mũi đường hoàng một chút là được.

Tình yêu là thứ xa xỉ trong cuộc đời của người thiếu nữ, giờ cô không muốn yêu đương gì cả, mà thực ra có muốn cũng chẳng được.

Học giả tâm lý đã nói thế này : thời kỳ thăng hoa của tình yêu chỉ có vẻn vẹn nửa năm mà thôi, thay vì theo đuổi thứ tình cảm hư vô mù mịt, không có đường về ấy thì thà rằng đi quan tâm xem bao giờ siêu thị lại đại hạ giá có khi còn thích hơn.

“Đứatrẻ này……….”

Chủ Nhiệm mới thao thao bất tuyệt được một nửa đã bị Tiểu Hạ cắt ngang xương liền cảm thấy cực kỳ bực bội, chỉ hận một nỗi không thể lên lớp cho cô vài bài. Chính lúc này, di động Tiểu Hạ liền reo lên, Tiểu Hạ vừa bật máy đã nghe thấy chất giọng khàn khàn nhưng đầy từ tính của ai đó : “Tiểu Hạ, hôm nay em có việc bận nên không về ăn cơm, đồ ăn để trong tủ lạnh chị cứ đem ra hâm lên là ăn được đó.”

“Sao lại không về ăn cơm, công việc bận rộn quá à?”

“Ừ”

“Ok, tôi biết rồi, bye”

“Bye”

Gác máy, Chủ Nhiệm lại tiếp tục thuyết giáo Tiểu Hạ thêm một chập nữa, Tiểu Hạ chỉ cười cười đứng chịu trận, cô dần cảm thấy mình cười nhiều đến đơ cả miệng còn lời của chủ nhiệm thì đều bỏ mặc ngoài tai .

Tan giờ về nhà, cô đành ngồi một mình lẻ loi đối diện với cái mâm cơm, cảm thấy tâm trạng cô đơn, tẻ nhạt vô cùng.

Khi Nhược Phi ở nhà, cô thường chê cậu nhộn, nhưng khi cậu vắng nhà thì cô lại cảm thấy vô vị đến kỳ lạ. Haiz, xem ra con người là loài động vật rất khó thỏa mãn rồi.

Ăn cơm xong, Tiểu Hạ vô cùng chán ngán ngồi xem phim, thỉnh thoảng lại ngó lên nhìn đồng hồ, chỉ cảm thấy thời gian sao mà trôi chậm đến thế không biết. Đến 8h mà Nhược Phi vẫn chưa chịu về, cuối cùng thì cô cũng phải đứng lên để đi đến chỗ cậu. Cô còn nhớ lúc nhỏ chỉ cần vẽ tranh là Nhược Phi lại quên cả giờ cơm nước nên không thể không lo lắng cho cậu.

Tên nhóc này, không phải mải vẽ quá nên quên cả ăn cơm rồi đấy chứ? Chậc, dù gì phòng làm việc của cậu ta cũng ở gần đây, đi xem thử xem thế nào đã.

Cô ‘phụng chỉ’ cha mẹ chăm sóc cho cậu lại thường xuyên được ăn cơm do cậu nấu, thế nên, thỉnh thoảng cũng phải quan tâm đến cậu một chút mới đúng chứ.
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 04
Quyển vở kì lạ

Translator : Feilunhai1010

Beta : Vandkh

Phòng làm việc của Nhược Phi rất gần với phòng trưng bày tranh chưa sửa xong của cậu, đều là do Tiểu Hạ giúp cậu thuê hộ nên đường đến đó cô thuộc làu như lòng bàn tay. Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Tiểu Hạ liền trông thấy Nhược Phi đang vẽ tranh tới xuất thần.

Cậu cầm màu vẽ chăm chú tô lên khung vải, từ góc Tiểu Hạ nhìn sang, cơ thể cậu như đang hòa cùng ánh sáng dịu êm trong phòng ……….đẹp tới không thể tả. Người ta nói điệu bộ lúc đàn ông say sưa làm việc là mê hồn nhất, Tiểu Hạ ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng, nghía những sợi tóc vương vất trên trán cậu chỉ thấy tim đập loạn lên, nghiệm thấy câu nói trên vô cùng chuẩn xác. Không gian thoang thoảng mùi màu vẽ. Tiểu Hạ bèn rón rén bước tới gần Nhược Phi rồi đập bốp vào vai cậu : “Làm gì thế?”

“Phan Tiểu Hạ!”

Nhược Phi giật bắn mình, quay đầu lại, môi vừa hay quét nhẹ một đường lên trán Tiểu Hạ. Tiểu Hạ vốn dĩ muốn hù cậu một trận ai ngờ lại hứng ngay phải tình huống quái gở khiến tim đập bình bịch, mặt đỏ tía tai này cơ chứ. Cảm giác môi quệt nhẹ qua trán giống như bị điện giật vậy.

Phút chốc, cô thẹn tới muốn độn thổ còn Nhược Phi thì lại nhe răng ra cười: “Sao tự nhiên lại đến đây vậy? Nhớ em à ?”

“Xì! Nằm mơ đấy! Tôi đến để thị sát công trình! Thẩm Nhược Phi! Cậu đang vẽ gì vậy? Để tôi kiểm nghiệm xem thế nào nhé~”

“Cứ tự nhiên đi, khách sáo mà làm gì~” Nhược Phi thản nhiên nói.

Phòng vẽ thông thường luôn để dụng cụ và tranh vẽ tùm lum nhưng phòng Nhược Phi với tính cách cậu hệt như nhau, ngăn nắp sạch sẽ, ngay ngắn gọn gàng. Bản thảo đã hoàn thành của Nhược Phi không nhiều, Tiểu Hạ tuy không am hiểu hội hoạ được là bao,nhưng vẫn phải công nhận tên nhóc này

cũng có chút tài cán. Cô nhìn bức tranh Nhược Phi vừa tô, ngắm ngược nghía xuôi vẫn không tài nào hiểu nổi, bèn tò mò hỏi : “Cậu đang vẽ cái gì thế?”

“Thành Nhược Hạ Hoa”

“Tên nghe hay đấy, rất văn nghệ. Nhưng sao tôi cảm thấy cậu vẽ vốn chẳng phải hoa.”

“Là hoa. Nhưng loài hoa này có chút đặc thù. Đây là bức em tâm đắc nhất đấy.”

Trước mặt Nhược Phi là những đường nét mà Tiểu Hạ nhìn không hiểu, ngó kiểu gì cũng không ra hoa. Có điều trường phái trừu tượng ấy mà, chỉ quả táo nói đây là mặt của bạn, tự nhiên nó sẽ là cái bản mặt bạn, chỉ đuôi chó bảo đây là hoa, tức khắc nó sẽ biến thành hoa. Cô nhún nhún vai, không muốn dây dưa sâu vào vấn đề này nữa; đột nhiên cô thấy lẫn trong đống tranh là một quyển vở màu trắng rất quen mắt.

Nếu như nhớ không nhầm thì đây là quyển vở Nhược Phi dùng để phác thảo lúc mới bắt đầu học vẽ. Trước đây cô rất hứng thú với quyển vở này, cứ đòi xem cho bằng được, nhưng Nhược Phi luôn cản lại, nhất quyết không cho xem. Hà! Giờ cơ hội đến rồi!

“Đây là cái gì?”

Tiểu Hạ bèn lên tiếng hỏi rồi tiện tay cầm luôn quyển vở đã ố vàng lên. Thừa lúc Nhược Phi chưa kịp phản ứng, cô liền giở ra xem. Đập vào mắt là những đường nét phác thảo vô cùng đơn giản, cô xoạch xoạch giở mấy trang vẫn chưa thấy trang nào hay ho liền cảm thấy vô cùng thất vọng. Nhược Phi giật phăng quyển vở trên tay Tiểu Hạ, mặt đỏ gay, sẵng giọng quát : “Phan Tiểu Hạ, chị học đâu ra cái kiểu chưa được sự đồng ý đã tự tiện động vào đồ của tôi thế hả?”

“Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi thây, sao cậu có thể nhỏ mọn như thế chứ?”

“Phan Tiểu Hạ, tôi không thích người khác tùy tiện đụng vào đồ của tôi đâu.”

“Chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy, sao có thể gọi là “người khác” được cơ chứ……..Hihi, Thẩm Nhược Phi, đến đây ăn cơm nào, tôi mua xuất này chỉ để dành cho cậu thôi đó.”

Tuy cố cãi bướng nhưng Tiểu Hạ vẫn phải ngầm thừa nhận là mình đã sai, cô vội tìm cách đánh trống lảng cho qua chuyện. Cô cẩn thận đặt hộp cơm mới mua ở quán lên bàn còn Nhược Phi thì nhẹ nhàng đặt quyển vở vào trong ngăn kéo. Trông thấy cử chỉ nâng niu đó của cậu, cô chỉ lén cười thầm trong bụng.

*****

Chỉ là một quyển vở nháp thôi, cũng chẳng vẽ cô nào cả, có cần phải làm quá lên như thế không? Bỏ đi, trẻ con nhớn rồi cũng phải có bí mật riêng, cô làm chị cũng không nên quản chặt quá. Haizzzzz, trẻ con bây giờ ấy mà……….

Tiểu Hạ cảm khái nghĩ ngợi, Nhược Phi rửa tay xong liền ngồi xuống ăn cơm với cô. Dù cậu không có thói quen xức nước hoa, nhưng trên người lại thoang thoảng mùi dầu thông rất dễ chịu. Cậu nhìn Tiểu Hạ rồi mỉm cười hỏi : “Sao hôm nay lại đột nhiên tới thăm em thế?”

“Một mình ăn cơm thấy vô vị quá.”

“Chỉ mỗi thế thôi à?” Giọng của cậu dường như rất thất vọng.

“Còn vì cái gì được nữa? Tôi nhìn mặt cậu cũng gần hai chục năm rồi chứ ít gì, ngày nào mà chúng ta chẳng nhìn nhau tới phát ngán, giờ chẳng lẽ tôi lại giở chứng đi nhớ cậu sao?”

Tiểu Hạ vừa nói vừa cười ha hả , lấy tay vỗ bộm bộp vào vai Nhược Phi, càng nghĩ càng tự hào về khiếu hài hước của mình, nhưng mặt Nhược Phi lại đen thùi lùi, chẳng hề tỏ ra hứng thú với mấy trò đùa của cô gì cả.

Tiểu Hạ vùi đầu vào ăn cơm, ăn đến hăng say, vừa ăn vừa nhồm nhoàm nói : “Chỗ này của cậu còn ăn đứt cả nhà tôi, sao cậu lại không ở đây thế?”

“Lâu nay em toàn tách công việc và cuộc sống sinh hoạt ra thôi, chị Tiểu Hạ.” Nhược Phi thong thả đáp.

“Xì, nói cứ như là chuyên nghiệp lắm đấy! Phòng tranh của cậu mà kiếm được lời, thì đến NHÀ cậu cũng chẳng thèm quay về nữa ấy chứ!”

“Đừng nói những thứ không thể xảy ra nữa đi, Phan Tiểu Hạ” Nhược Phi mỉm cười, tự tin nói.

Nói đến phòng tranh, ánh mắt của cậu liền ánh lên vẻ đắc chí đến quái gở. Khuôn mặt tuấn tú khôi ngô cộng thêm nụ cười đầy ắp tự tin và vẻ mặt như muốn nói có thể nắm chắc được hết thảy trong lòng bàn tay của cậu khiến Tiểu Hạ bỗng ngẩn người. Cô ngồi thừ ra nhìn Nhược Phi, tim cũng đập loạn cả lên. Chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy lòng mình cứ rối lên như tơ vò, cô liền vội vàng cúi gằm mặt xuống, nụ hôn ‘có mà như không’ lúc nãy vẫn luẩn quẩn trong đầu, cố xua đi mà không sao xua được.

Cô………….bị làm sao rồi?

Nhược Phi vẫn luôn tuấn tú như vậy, đâu phải lần đầu tiên cô được nhìn thấy cậu đâu, nhưng tại sao lúc nãy khi nhìn thấy cậu, cô lại cảm thấy như bị điện giật vậy nhỉ? Cậu là đứa em trai cô nhìn miết từ nhỏ tới giờ! Sao cô có thể vì đứa em này mà đỏ mặt cơ chứ?

Thẩm Nhược Phi……..

Tiểu Hạ than ngắn thở dài.

Cơm nước xong xuôi, Tiểu Hạ tham quan phòng làm việc của cậu. Cô có vẻ vô cùng hứng thú vày vò cây xương rồng đặt trước cửa sổ, chốc chốc lại cho tay vào sờ. Trông thấy hành động ngây thơ không màng đến hậu quả của Tiểu Hạ, Nhược Phi chỉ cảm thấy cực kỳ đau đầu , cậu vội túm lấy tay cô cảnh cáo : “Cẩn thận bị đâm đấy!”

Tay Nhược Phi trắng nõn, thon dài, vì luôn luyện vẽ nên mới có vết chai trên ngón, lòng bàn tay ấm áp mà nóng rực, Tiểu Hạ không ngờ cậu lại đột nhiên túm lấy tay mình như thế, cô giật mình theo bản năng rụt tay lại, không may tay lại đập ngay vào cái gai xương rồng đang chìa ra. Ngón trỏ liền ứa máu, Nhược Phi sững người, vội vàng tìm hộp sơ cứu giúp cô băng bó, Tiểu Hạ chỉ miễn cưỡng cười gượng : “Không sao đâu, không đau mà. Thẩm Nhược Phi, cậu cứ tiếp tục làm việc đi nhé, tôi không làm phiền cậu nữa đâu.”

“Tiểu Hạ, chị giận đấy à?”

Nhược Phi nhíu mày nhìn Tiểu Hạ, xem ra có chút nghi ngờ. Tiểu Hạ nào dám nói mình muốn rời khỏi không phải vì tay đau mà là do cảm giác vừa nãy với Nhược Phi làm cô cảm thấy rất ngượng ngập, cực mất tự nhiên, cô đành cười xòa : “Có giận gì đâu! Tôi có phải là loại người bụng dạ hẹp hòi gì đâu cơ chứ, chả lẽ cậu còn không rõ hay sao? Chẳng qua do tôi cảm thấy không được khỏe nên muốn về nhà

ngủ sớm ấy mà. Ngày mai Trần Duyệt sẽ đến, chúng ta còn phải bận rộn chạy lên chạy xuống nữa đó.”

“Tiểu Hạ, chị thật không sao đó chứ?”

“Thật sự không sao mà, cậu yên tâm sáng tác đi nhé. Bye bye!”

Mãi đến khi rời khỏi phòng làm việc của Nhược Phi, nụ cười trên môi cô mới biến mất. Đứng từ xa nhìn ánh đèn tờ mờ đang thắp trong phòng làm việc của cậu, cô bắt đầu cảm thấy quyết định sống cùng với cậu hoàn toàn không hay chút nào.

Dẫu sao, Nhược Phi cũng là chàng thanh niên hai mươi lăm tuổi rồi, cho dù hai người có vô tâm vô tư đến đâu đi chăng nữa thì giữa nam và nữ vẫn có rất nhiều chuyện bất tiện. Xem ra, phải tìm cơ hội nói chuyện với mẹ cô rồi…………..

*****

Con là dân, mẹ là chủ

Một đêm không mộng mị, Tiểu Hạ không rõ Nhược Phi về nhà từ lúc nào, khi cô mở mắt ra thì đã là ba giờ chiều rồi. Cô nhìn đồng hồtrên điện thoại, thở phào một cái, đang định tiếp tục ‘bồi bổ’ thêm tí nữa thì điện thoại lại reo, Tiểu Hạ bực bội đặt điện thoại áp bên tai, bài thánh ca hàng tuần của mẹ cô lại bắt đầu : “Tiểu Hạ, con đang làm gì đấy?”

“Đang ngủ ạ………..”

“Tô Châu mưa suốt, ra ngoài nhớ mang theo ô, đừng để bị cảm lạnh nghe con! Còn nữa, cơm phải ăn đúng giờ, không được nhịn đói đó!”

“Con biết rồi……………” Tiểu Hạ bất lực hậm hực.

“Phi Phi đang làm gì thế con?”

“Làm sao con biết được!” Tiểu Hạ có chút cau có. Nhớ tới việc ngượng ngùng tối qua, cô liền hỏi : “Mẹ, Thẩm Nhược Phi bao giờ mới dọn đi vậy? Không thể để nó ở đây cùng con mãi được!”

“Đứa trẻ này, con nói gì vậy? Con nỡ lòng để dì Vương Tuệ lo lắng sao?”

“Không nỡ! Cho nên con mới để nó sống cùng đấy thây! Nhưng nó không thể ở đây cả đời được mà!”

“Haizzz, Tiểu Hạ! Con có bao giờ chịu gọi điện về nhà đâu, nếu như Phi Phi không đến chăm lo cho con, mẹ và cha con còn không biết phải lo lắng đến chừng nào nữa kìa! Hai đứa các con ở bên ngoài chăm sóc lẫn nhau, ở nhà cha mẹ cũng thấy an tâm. Con đừng có bắt nạt Phi Phi đó, nghe chưa!”

“Mẹ! Mẹ coi Nhược Phi là đứa trẻ lên ba sao? Con có thể bắt nạt được nó à? Con với nó cô nam quả nữ sống chung một nhà, mẹ không sợ con bị thiệt sao?”

“Con bị thiệt á? Phi Phi là do mẹ trông coi từ nhỏ tới lớn, con không ăn hiếp nó là may lắm rồi! Tóm lại, không được dùng thái độ không tốt đối xử với thằng bé, nghe chưa?”

“Mẹ! Mẹ chẳng công bằng chút nào cả! Rốt cuộc ai mới là con mẹ đây?” Tiểu Hạ phiền não.

“Đừng nói năng linh tinh———Con là dân, mẹ là chủ. Gia đình ta từ trước tới giờ luôn hài hòa như vậy đó.”

“Con thật sự bị mẹ đánh bại rồi……….” Tiểu Hạ bất lực.

“Đúng rồi! Lần trước con đi gặp anh chàng bác sĩ gì đấy, kết quả thế nào?”

“Đại khái là hỏng rồi”

“TẠI SAO?” Bên kia điện thoại, âm lượng liền cao lên mấy chục dêxiben.

“Đều tại Thẩm Nhược Phi hết đó mẹ……….”

“Là con đi xem mắt chứ có phải Phi Phi đi đâu? Con trách nó làm gì? Nhất định là con không chịu nhường nhịn người ta để người ta chạy mất có phải không?”

Nhược Phi luôn là đứa trẻ ngoan trong mắt cha mẹ, việc này thì cô đã biết từ khi còn nhỏ rồi. Cô cũng bó tay với họ rồi, thế nên không muốn nghe thêm bất cứ điều phàn nàn gì nữa, cô bất hiếu để điện thoại sang một bên, kệ cho mẹ cô bày tỏ cảm tưởng với không khí.

Chính lúc này, Nhược Phi liền gõ cửa, cô cũng nhân cơ hội ngắt máy luôn.

“Tiểu Hạ, dậy đi thôi! Chị đã bảo phải đi chợ đó!”

“Tôi dậy rồi!”

“Vậy em vào nhé!”

Cửa đột ngột mở toang.

Tuy mặc quần áo ngủ hẳn hoi, nhưng Tiểu Hạ vẫn phải giật cả nảy. Cô buồn bực trùm chăn qua đầu, bất lực nói : “ Thẩm Nhược Phi, phiền cậu trước khi vào thì gõ cửa giùm tôi một cái! Dù gì thì chúng ta cũng là trai đơn gái chiếc, cần phải tránh mấy vụ ngượng ngùng như thế này đi chứ!”

“Là chị bảo chị dậy rồi đó chứ, vả lại, chị có gì đẹp để cho em ngắm sao?” Nhược Phi bèn dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô, khóe miệng cũng nhếch lên cười giễu cợt.

“Thẩm Nhược Phi, cậu mà cứ vô lễ như vậy……….”

“Thì chị sẽ tống cổ em ra khỏi cửa có phải không? Chị không thể đổi câu nào mới mẻ hơn sao?”

*****

Đi siêu thị

Nhược Phi cười cợt, đem bộ quần áo đã gấp ngay ngắn để vào tủ của Tiểu Hạ. Tiểu Hạ sững người, mồm há hốc, mắt trợn tròn nhìn cái under wear màu trắng của cô được Nhược Phi để vào hộp chuyên đựng quần áo lót trong tủ, kích động đến nỗi không nói thành câu : “Cậu, cậu, cậu đang làm cái gì vậy? Quần nhỏ của tôi sao lại trên tay cậu?”

“Chị nói cái này…………” Nhược Phi huơ huơ cái quần : “Khô rồi, em thu vào, kẻo mưa ướt hết”

“Nhưng đây là quần của tôi mà!”

“Cái size này, chị nghĩ em thèm để mắt đến sao?”

“Thẩm Nhược Phi, cậu biến thái! Trả nó lại cho tôi!”

“Phan Tiểu Hạ, thật khó có thể tưởng tượng bây giờ vẫn còn có người mặc cái màu quê một cục này đấy……..”

“Việc quái gì đến cậu! Biến thái!”

“Đừng có một từ “Biến thái” nhai đi nhai lại mãi thế! Đến việc này em cũng phải nhúng tay vào, hại em đường đường một tên con trai lại phải đi thu quần lót cho chị, chị còn mắng em nữa à?”

“Ai, ai khiến cậu thu chứ?” Mặt Tiểu Hạ đỏ đến phụt máu : “TRẢ CHO TÔI”

Tiểu Hạ xuống giường, kiễng chân cướp cái quần trên tay Nhược Phi, tức đến thở phì phì. Từ hồi cấp II đến giờ, trong mắt mọi người cô luôn là đứa con gái “ngoan ngoãn nết na, điềm đạm nho nhã, trầm lắng hướng nội”,những danh hiệu này thường xuất hiện trong bảng thành tích của cô. Nhưng hễ gặp Nhược Phi một cái là cô liền quên béng mất việc phải kiềm nén bản chất thật để nó khỏi bột phát ‘dũng mãnh’ ra như vừa nãy…Giáo dục từ nhỏ tới lớn đã rèn cô quen với kiểu: cố tạo vẻ thục nữ nhu mì, nhưng Nhược Phi lại hiểu cô như lòng bàn tay, có thể dễ dàng ,nhẹ nhàng tước bỏ vẻ thục nữ ấy đi còn khiến cô thất thố bao phen nữa chứ.

Đồ khốn Thẩm Nhược Phi!

“Lại đây!” Nhược Phi vẫy vẫy tay.

“Không lại” Cậu ta tưởng đang gọi puppy chắc?

“Mau dậy dọn dẹp chút nào, Trần Duyệt lát nữa sẽ đến đó!”

“Cô ấy lại tới ăn chực sao?”

“Phải. Chị ấy có vẻ vui quên cả đường về rồi”

Haiz, cả hai người họ đều phải bó tay với Trần Duyệt Nữ vương, người có vẻ ngoài cực kỳ mỹ miều nhưng tính cách bên trong lại cực kỳ tác quái. Hai người đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhau thở dài thườn thượt. Tiểu Hạ bị Trần Duyệt áp bức quen rồi cho nên chỉ buồn một chốc là hết nhưng Nhược Phi vốn kiêu căng ngạo mạn như vậy cũng bị cô ấy khuất phục, xem ra là nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Dù sao, Trần Duyệt cũng là đại mỹ nhân, công việc, gia thế đều tốt, Nhược Phi có bị chế ngự cũng là lẽ thường tình ———Nếu hai người họ có thể thành đôi, dì Vương Tuệ chắc cũng yên tâm rồi.

“Nếu Trần Duyệt sắp đến thì nên chuẩn bị sớm một chút. Tôi đi thay quần áo, cậu nhân lúc này đi lau nhà đi”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0011/Giây
Timeout: 15.3%
U-ON C-STAT1/3/1217

Polly po-cket