“Lau nhà không phải nhiệm vụ của chị sao?”
“Cậu phải giao lại quyền lực cho phụ nữ chúng tôi chứ ~~~~~~ Em ngoan, đừng đứng đó phí lời nữa, mau đi lau nhà đi~”
Tiểu Hạ đẩy Nhược Phi ra ngoài rồi quay vào thay quần áo. Sau đó cô và Nhược Phi lái xe tới siêu thị, mua một ít đồ ăn lạnh và đồ ăn đã nấu sẵn, nhân tiện chọn mua một vài đồ dùng sinh hoạt.
Không giống với lúc mua quần áo chọn lựa kỹ lưỡng tỉ mỉ, khi đi siêu thị Tiểu Hạ thực hiện phương châm “đánh nhanh rút gọn” còn Nhược Phi thì lại lề mà lề mề. Cậu đẩy xe hàng, chốc chốc lại đưa mắt sang nhìn Tiểu Hạ đang đi bên cạnh cùng mình chọn đồ, mặt luôn hiện lên nụ cười rất quái gở.Mãi khi, Tiểu Hạ bị nhìn đến nổi da gà, cô liền lấy tay sờ mặt hỏi : “Cậu nhìn tôi như thế làm gì?”
“Không có gì. Tiểu Hạ, chị thấy chúng ta có giống đôi vợ chồng không?”
“Giống” Tiểu Hạ buột miệng nói.
“Thật không?”
Mặt Nhược Phi liền đỏ ửng, ánh mắt ngỡ ngàng cứ dán chặt vào người cô, tim cậu đập loạn xạ, miệng khô lưỡi cứng không biết phải nói thêm câu gì. Song, Tiểu Hạ hiển nhiên là đang trả lời lấy lệ vì cô đang mải ngó sang đám đông bên kia rồi kích động nói : “Wa! Kotex* đại hạ giá! Thẩm Nhược Phi mau qua đó xem đi!”
Nhược Phi : “……………..”
“Chị đúng là hết thuốc chữa rồi!”
*****
Không có cảm giác?
Mặt Nhược Phi đỏ gay rồi vội vàng quay mặt đi, không biết đang tức cái gì. Trẻ con nhớn rồi, tâm sự cũng nhiều lên, vì thế mà Tiểu Hạ đại lượng khoan hồng, chỉ thở dài, không thèm hỏi lấy một câu vì sao. Tiểu Hạ ngó thấy Kotex đang câu khách với khuyến mãi : “Mua một tặng một” liền nhào về phía đó, không nghĩ ngợi gì mua luôn 5 bịch. Xe hàng cũng vì thế mà đầy ngất ngưởng. Khóe miệng cậu giật giật, bó tay nhìn cô, còn cô thì khẳng khái phán một câu xanh rờn : “Cái này rẻ.”
“Em biết…………”
“Đàn bà con gái ai mà chả dùng băng vệ sinh, sao cậu lại dùng ánh mắt quái quỷ đó nhìn tôi? Chẳng lẽ cậu nghĩ tôi không cần phải dùng nó à?”
“Không phải………..”
Nhược Phi không biết phải giải thích thế nào để cho cô hiểu được rằng : một gã đàn ông đẩy nguyên một xe hàng toàn băng vệ sinh là một việc rất chi là mất mặt.
Cậu nhìn ánh mắt nghi ngờ của Tiểu Hạ, lần nữa bó gối trước sự vô tâm vô tư của cô. Cậu khẽ thở dài, xoa đầu cô, bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo : “Không có gì”
“Này, đừng có xoa đầu tôi như xoa chó con vậy chứ. Chỉ có tôi mới có thể xoa đầu cậu thôi!”
Tiểu Hạ cực kỳ bất mãn với hành vi của Nhược Phi, cô bèn nhảy lên định đập vào đầu cậu nhưng thế nào cũng không được nên tức tối giậm chân bành bạch vì thế mà cô hoàn toàn không chú ý thấy có một gã đàn ông đang đứng ở một góc siêu thị nhìn cô đầy vẻ phức tạp và khó hiểu.
“Thẩm Nhược Phi, cậu sao vậy?”
Tiểu Hạ nhìn thấy Nhược Phi đột nhiên dừng động tác trêu đùa lại rồi nhìn về một góc siêu thị thì cũng thuận theo ánh mắt cậu nhìn sang. Nhược Phi chỉ nhíu mày, trong đáy mắt thoáng lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo, dường như đang trông thấy thứ mà mình rất gai mắt vậy. Tiểu Hạ nghiêng đầu ngó mãi mà chẳng thấy gì bèn lên tiếng hỏi : “Thẩm Nhược Phi cậu đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì………Có vẻ như em vừa nhìn thấy một tên cặn bã.” Nhược Phi thu lại ánh mắt của mình rồi mỉm cười nói với cô.
Về nhà, Nhược Phi cặm cụi nấu nướng trong bếp, còn Tiểu Hạ thì ngồi ung dung xem phim với Trần Duyệt trong phòng khách, chốc chốc lại quay sang bàn về hàng hóa và mỹ phẩm mà mình ưa thích. Trần Duyệt liếc Nhược Phi đang tất bật trong bếp, rồi nổi hứng trêu chọc Tiểu Hạ: “Phan Tiểu Hạ, cậu tốt số thật đấy!”
“Sao lại nói tớ thế?” Tiểu Hạ kỳ lạ hỏi lại.
“Thì không dưng nhà cậu lại có anh chàng culi đẹp trai tuấn tú, body chuẩn không cần chỉnh, lại giỏi nội trợ đến ở trọ chứ sao nữa. Đúng là hàng cực phẩm mà!”
“Lúc nào mà cậu chả có vô số chàng đẹp trai vây quanh, có phải hiếm hoi gì đâu, sao lại đánh giá tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó cao vậy? Cậu đổi khẩu vị rồi à? Ê — Chuyển sang thích thanh niên trai tráng ‘tràn đầy sinh lực’ rồi có phải không~” Tiểu Hạ bèn giở giọng bông đùa.
“Bớt lỡm đi bà! Thẩm Nhược Phi có phải kiểu người ‘vai u thịt bắp mồ hôi dầu’ đâu mà lại đùa như thế. Cậu ấy là kiểu đàn ông anh tuấn tỏa ra mùi nam nhi đại trượng phu đấy bà.”
“Tớ chỉ nghe người ta nói để lâu không tắm thì bốc mùi, chứ chưa nghe thấy ai bảo có ‘người tỏa ra mùinam nhi đại trượng phu’ bao giờ cả………”
“Phan Tiểu Hạ, nói thật đi, cậu có với cậu ta………….”
“Có cái gì?”
Trần Duyệt ám muội cười cười, định nói tiếp thì Nhược Phi bỗng từ trong bếp đi ra. Phút chốc cậu bèn bày ra một bàn thức ăn vô cùng bắt mắt, khiến cho hai cô gái chỉ biết ngồi tóp tép miệng không ngớt. Trần Duyệt nhìn những món ăn đẳng cấp thượng thừa trên bàn thì xúc động đến rơi cả lệ. Cô nhào tới trước mặt Nhược Phi, uốn giọng ,cười sáng lạn : “Nhược Phi~~~~~~ Cậu thật là tuyệt vời trên cả tuyệt vời đó~ Cậu có bạn gái chưa thế?”
“Trần Duyệt, cậu không thấy buồn nôn à?” Tiểu Hạ không chịu nổi liền lên tiếng châm chọc : “Nhược Phi~~~~~Ụa…….”
“Em vẫn chưa có bạn gái, chị Trần Duyệt định giới thiệu cho em sao?” Nhược Phi bèn mỉm cười.
“Tôi cũng muốn lắm nhưng lại sợ Tiểu Hạ ghen!” Miệng rõ ràng là đang nói với Nhược Phi nhưng mắt Trần Duyệt lại liếc sang Tiểu Hạ.
“Được rồi! Cậu có cô nào thì giới thiệu cho nó đi, tớ chỉ mong tên nhóc này kết hôn sinh con đẻ cái sớm thôi!”
“Cậu hi vọng anh chàng đẹp trai này kết hôn sớm như thế sao? Thế cậu không có cảm giác gì với Nhược Phi của chúng ta à?” Trần Duyệt không thể tin nổi hỏi Tiểu Hạ. Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 05
Họp lớp (1)
Translator : Feilunhai1010
Beta : Vandkh
“Phải có cảm giác gì?” Tiểu Hạ tò mò nhìn Trần Duyệt.
“Hai người là đôi trai tài gái sắc, lại còn là thanh mai trúc mã nữa chứ, tiến triển thêm một bước để thành cặp uyên ương âu cũng là hợp tình hợp lý mà! Cậu thật sự chưa bao giờ nghĩ tới điều đó à?”
“Làm ơn đi. Chúng tớ lớn lên cùng nhau, tớ nhìn thấy bộ dạng nó đóng bỉm, quấn tã; nó cũng nhìn thấy thời kỳ bi thảm tớ bị đậu mùa, xanh xanh đỏ đỏ đầy mặt, cậu nghĩ chúng tớ có thể tự dưng shock điện sao? Cậu sẽ bị điện giật với đứa em họ đẹp trai tới không muốn sống này à?”
“Tiểu Hạ, họ hàng gần kết hôn đâu có bị dị nghị…….”
“Với tớ như thế là xong rồi!”
Tiểu Hạ dùng mấy câu ngắn ngủn cốt để Trần Duyệt tin rằng tình cảm của cô đối với Nhược Phi chỉ là tình thân. Nhược Phi không nói câu nào chỉ lặng yên nghe hai người họ thảo luận, nghe đến câu cuối cùng đột nhiên cậu đập đũa cái cạch xuống bàn : “Em có việc bận phải đi, hai người cứ ăn tiếp đi.”
“Thẩm Nhược Phi, cậu không ăn cơm sao? Dọn lên rồi mà không ăn còn đi đâu nữa?”
“Không khiến chị lo”
Nhược Phi cầm cái áo khoác bỏ đi mất, để lại Trần Duyệt và Tiểu Hạ tròn mắt nhìn nhau. Tiểu Hạ bất lực nhìn Trần Duyệt, giục cô ăn cơm : “Cậu đừng để ý đến tên nhóc đó nữa, nhiều lúc nó cứ dở dở ương ương làm sao ấy…………có lẽ là đến thời “mãn kinh” rồi, hoặc là tuổi dậy thì hơi bị dài ấy mà.”
“Cậu ta đang tức.” Trần Duyệt nói.
“Có sao?” Tiểu Hạ khựng lại : “Chúng ta đâu có đắc tội gì với nó, hơn nữa theo như tớ biết thì nó có phải người hay chấp nhặt gì đâu”
“Tiểu Hạ, cậu đúng là đồ ngốc!” Trần Duyệt nhìn Tiểu Hạ hồi lâu, cuối cùng thốt lên một câu bất lực.
“Này, Trần Duyệt!”
“Haha, ăn cơm, ăn cơm”
Cơm nước xong xuôi, Tiểu Hạ và Trần Duyệt cùng đi shopping, khi đang mải mê mua sắm thì Trần Duyệt nhận được một cuộc điện thoại. Ngắt máy xong cô quay sang trưng cầu ý kiến Tiểu Hạ : “Hôm nay là sinh nhật Diệp Tử, cậu ấy đang ở Kim Bích Huy Hoàng hát Karaoke, vừa nãy cậu ấy gọi điện bảo chúng ta cùng tới đó. Tiểu Hạ cậu có đi không?”
“Có những ai thế?”
“Một vài đồng nghiệp và bạn bè của cô ấy”
“Hình như không quen mà”
“Nhưng Diệp Tử gào bọn mình tới rồi, không đi không được mà!”
“Ừ…….. Vậy chúng ta đi mua quà cho cô ấy thôi!”
Diệp Tử là bạn cùng lớp thời đại học của hai người, nhưng không thân với Trần Duyệt và Tiểu Hạ cho lắm nên ba người họ rất ít khi qua lại với nhau. Đột nhiên cô ấy lại mở miệng mời hai người đến dự sinh nhật cho nên họ không thể không nể mặt mà đến dự.
Hai người mang quà sinh nhật đến KTV đã được chỉ định, lúc này phòng Tổng thống đang bày tiệc ăn uống linh đình, náo nhiệt vô cùng.
Phòng vốn chứa hai chục người giờ chỉ có lưa thưa mười người, người thì uống rượu chơi súc sắc, người thì nhảy múa hát ca, Diệp Tử đảo qua một lượt, niềm nở chúc rượu với hết người này đến người kia, điệu bộ như cá gặp nước vậy.
Khuôn mặt Diệp Tử được trang điểm rất thanh thoát, lưng thì thắt dây nịt màu đen rất mốt, công thêm bộ váy bò ngắn để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, móng chân sơn màu hồng tươi phối hợp với đôi môi đỏ hồng càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ, khác một trời một vực so với thời sinh viên mộc mạc chân chất của ngày nào.
Vừa thấy Tiểu Hạ và Trần Duyệt, cô ta liền rối rít chào hỏi rồi cùng hai người hàn huyên tâm sự, còn Tiểu Hạ nhà ta thì cứ tròn mắt kinh ngạc ngắm sự thay đổi chóng vánh đến không ngờ của Diệp Tử. Cô với Trần Duyệt chỉ định đến tặng quà rồi kiếm cớ rút lui, nhưng khi nhìn thấy hai người bạn học Hàn Tuấn và Cố Mẫn đang ngồi ở một góc thì bỗng mừng rơn. Hai người tặng quà cho Diệp Tử xong liền ngồi xuống bên cạnh Hàn Tuấn và Cố Mẫn tâm sự bàn về những chuyện lí thú sau khi tốt nghiệp, vừa cười đùa vừa cảm thấy luyến tiếc ghê nơi, nuối tiếc thời gian thấm thoắt thoi đưa khiến họ không thể quay trở lại thời còn cắp sách đến trường hồn nhiên trong sáng như thuở nào được nữa.
*****
Họp lớp (2)
“Tiểu Hạ, đã nhiều năm rồi không gặp, cậu vẫn trẻ trung như trước nhỉ. So với lúc tốt nghiệp chả khác biệt gì cả.Trần Duyệt, cậu cũng ngày càng đẹp lên đó.” Hàn Tuấn xuýt xoa khen ngợi hai cô gái đẹp.
“Hàn Tuấn cậu bớt buông lời đường mật đi, muốn tán thì về nhà tán vợ cậu ấy!”
“Lừa tớ vào tròng xong, anh ấy vẫn còn trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy sao?” Cố Mẫn chỉ cười : “Thật không ngờ lại có thể gặp nhau tại nơi này………..Tiểu Hạ, cậu vẫn ổn chứ?”
“Rất ổn, cậu nhìn tớ không giống thế sao?”
“Có việc này………..”
“Đừng nói nữa, Tiểu Mẫn!” Hàn Tuấn vội ngắt lời.
“Việc gì mà thần bí vậy? Cố Mẫn cậu mau nói đi!”
Tiểu Hạ cưỡng ép Cố Mẫn nói ra còn Cố Mẫn liếc chồng mình một cái rồi kể rõ đầu đuôi: “Mấy ngày trước tớ gặp Uông Dương tại bệnh viện. Anh ta hỏi cậu sống thế nào, còn xin số điện thoại của cậu
nữa……nhưng tớ không cho anh ta. Tiểu Hạ, tớ thấy việc này phải do cậu quyết định mới đúng. Anh ta cũng về nước lâu vậy rồi, cậu vẫn không cho anh ta cơ hội sao? Theo tớ thấy anh ta vẫn còn nhớ cậu.”
“Vậy thì sao chứ? Đã là dĩ vãng rồi……Vả lại nhớ nhung chỉ là trò chơi của trẻ con mà thôi!”
“Sao cậu cứ phải khổ sở giả vờ quật cường như thế làm gì? Rõ ràng đã từng yêu như vậy…….Tại sao cứ phải trốn anh ta, có ở chung một thành phố cũng không thèm gặp mặt như thế chứ?”
“Tiểu Mẫn, em đừng nói nữa, anh nghĩ Tiểu Hạ có cách nghĩ riêng của cô ấy. Nào~ Chúng ta hát vài bài chúc mừng Diệp Tử đi!”
Hàn Tuấn ôm lấy Cố Mẫn, ngăn vợ tiếp tục lên lớp bạn thân, anh cũng vờ như không nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Tiểu Hạ.
Đồng nghiệp của Ái Diệp đều đứng tuổi cả rồi vì thế playlist họ chọn toàn những bài tiền chiến kiểu như “Đêm Trường Sơn nhớ Bác”, khiến thế hệ 8X bọn họ kích động, chỉ muốn đập đầu vào gối tự tử cho rảnh tai . Trong lúc bọn họ đang suy sụp tinh thần, Hàn Tuấn liền cướp được micro rồi hát bài “Tình nhân” của Đỗ Đức Vỹ để tặng cô vợ yêu quý Cố Mẫn.
Giọng Hàn Tuấn bình thường rất trầm ấm nhưng khi tiếng hát cất lên thì ngũ âm* đều trật lất khiến người khác như bị tra tấn cực hình. Tiểu Hạ thì còn đỡ, còn Trần Duyện thì với cái tính khí tàn bạo không đổi liền đứng phắt dậy, cướp mic trong tay Hàn Tuấn, dằn giọng gầm lên : “Đưa mic cho tớ, cậu hát khó nghe chết đi được ấy!”
“Trần Duyệt, trả mic lại cho tớ”
“Không trả”
“Không trả thì thôi, cậu làm gì bóp cổ người ta. Vợ yêu, cứu anh! Cứu anh………”
“Trần Duyệt, cậu cướp hay lắm!” Cố Mẫn ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Cuối cùng cũng cướp được cái mic về tay mình, Trần Duyệt đắc ý liếc Hàn Tuấn đang buồn so ngồi mọc rêu ở góc tường, cười đểu một cái, sau đó bắt đầu hát bài cực kỳ gợi cảm : “Vũ Nương”. Cô vừa hát vừa bắt chước Thái Y Lâm nhảy sexy, phút chốc thành tiêu điểm của cả phòng.
Đương lúc Trần Duyệt khuấy động không khí làm cho cả phòng hò hét ầm ĩ thì mấy gã đàn ông ngồi xuống bên cạnh họ buông lời siểm nỉnh tán tỉnh, nhưng Trần Duyệt chỉ chăm chú hát, không thèm đoái hoài đến mấy gã đó. Ái Diệp mặt mũi khó coi nhìn Trần Duyệt rồi cười lớn : “Tiếng hát của Trần Duyệt vẫn làm rung động lòng người đến vậy. Thật khiến người khác hâm mộ!”
“Không cần phải hâm mộ tài năng bẩm sinh trời phú này, có vài người muốn có mà không được đó!” Trần Duyệt bèn nói.
Tính hay châm chọc của Trần Duyệt làm Hàn Tuấn và Ái Diệp tưởng rằng cô đang đá đểu bọn họ, vì thế cả hai đều sa sầm mặt lại.
Tiểu Hạ biết Ái Diệp vốn luôn ganh tị với Trần Duyệt. Lí do Ái Diệp mời hai người tới có lẽ muốn cho Trần Duyệt lác mắt vẻ đẹp hôm nay của cô ta, ai ngờ Trần Duyệt lại hơn cô ta một bậc, do đó tâm trạng mới khó chịu như vậy, chỉ là cô ta đang chế ngự nỗi uất ức đó mà thôi.
Đang lúc Tiểu Hạ thầm cười Ái Diệp không nên chơi trò mạo hiểm khiến“gậy ông đập lưng ông” như thế này thì có người bỗng nói : “Ái Diệp, có người bạn tìm anh, anh mời cậu ta đến đây có được không?”
“Đương nhiên là được rồi. Giám đốc Lý, anh không cần phải khách sáo với em đâu~” Ái Diệp cười tươi như hoa.
“Cảm ơn em nhé!”
*Ngũ âm : năm bậc âm giai cổ : cung, thương, giốc, chủy, vũ hay còn được gọi là : hợp, tứ, ất, xích, công.
*****
Trùng phùng
Khoảng một tiếng sau thì có người đến thật, Tiểu Hạ vừa chậm rãi ăn dưa vừa thờ ơ nhìn người đàn ông đang bước tới, đột nhiên cô cảm thấy hô hấp như ngừng trệ. Mắt cô trợn tròn, miệng khô lưỡi cứng——–lời cũng không thốt lên được,còn các bạn của cô ai cũng mang theo thần sắc kỳ quái đặc thù.
Người đến trầm mặc một lúc rồi mới bước tới ngồi cạnh bạn mình, còn người họ Lý thì vui vẻ giới thiệu với mọi người : “Đây là bạn cùng chơi golf với tôi, Uông Dương, bác sĩ khoa cơ xương khớp của bệnh viện số 2. Mọi người có khó khăn gì thì cứ liên hệ với cậu ta,cậu ấy được mệnh danh là “Bàn tay thần sầu” của bệnh viện số 2 đó.”
”Bác sĩ Uông lâu rồi không gặp”
Có người lên tiếng bắt chuyện với Uông Dương, Tiểu Hạ chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, chân tay bủn rủn. Cô không ngờ rằnglại gặp Uông Dương trong tình huống này bèn trừng mắt hần hận lườm Ái Diệp, còn Ái Diệp thì bày ra vẻ mặt rất đỗi ngạc nhiên. Chẳng rõ Ái Diệp có vô tội như vẻ mặt cô ta đang bày ra bây giờ không nhưng lúc này Tiểu Hạ cũng chẳng còn tâm trạng mà đi quản mấy việc đó nữa. Trần Duyệt phát giác ra Tiểu Hạ có vẻ bất ổn liền nhanh trí kéo tay cô đứng dậy: “Tiểu Hạ, không còn sớm nữa rồi, chúng ta về thôi!”
“Đúng thế! Tiểu Hạ, ngày mai cậu còn phải lên lớp mà.” Ái Diệp cũng nói chêm vào.
“Sao đã về sớm thế?” Có người vội vàng tìm cách giữ chân họ lại : Cô Phan và cô Trần hôm nay đến mà không uống rượu gì cả, cũng không để lại danh thiếp cho chúng tôi, thật không nể mặt chút nào……..”
“Xin lỗi, nhưng mà………”
“Trần Duyệt, tớ vẫn chưa muốn về” Tiểu Hạ thong thả nói : “Bánh sinh nhật của Ái Diệp vẫn còn chưa cắt, giờ mà về có phải thất lễ quá không?”
Yên ắng một lúc, mọi người lại tiếp tục vui chơi. Có người quay ra kính rượu Tiểu Hạ, cô liền bỏ thái độ cự nự lúc đầu, cầm cốc rượu lên nốc cạn khiến đối phương khen ngợi liên hồi. Bọn Trần Duyệt khuyên thế nào cũng không được nên chỉ còn cách trút hận lên đầu Ái Diệp, Ái Diệp lại bày ra bộ mặt “ngây thơ” nhìn họ. Lúc Tiểu Hạ đang định uống cốc thứ 6 thì một bàn tay bỗng tóm chặt lấy cánh tay cô: “Đừng uống nữa”
Ánh mắt của Uông Dương sau lớp kính dày nhìn không ra một chút ưu tư còn Tiểu Hạ thì cười lạnh với anh ta. Cô nhẹ giọng nói rõ từng chữ : “Liên quan gì đến anh?”
“Anh là bác sĩ, em………không cần phải trút giận lên mình như thế.”
“Liên quan gì tới anh”
Tiểu Hạ cơ hồ chỉ biết lặp đi lặp lại câu nói đó rồi cười lạnh cố ý chọc tức hắn. Cô không thể ngờ rằng mình lại được gặp Uông Dương trong tình huống này, cô cảm thấy mình như bị người ta lột trần đem ra phơi nắng, ai ai cũng đều cười nhạo cô vậy.
Cho nên cô phải kiên cường, không cho phép bất cứ ai nhìn thấy nhược điểm của cô! Nhưng từ đầu tới cuối kẻ gạt người chỉ có mỗi một mình cô, đứa con gái ngu ngốc này mà thôi……
“Tiểu Hạ,cậu uống say rồi, chúng ta về nhà nhé?” Trần Duyệt đau lòng hỏi.
“Ừm”
Trần Duyệt cẩn thận dìu Tiểu Hạ, gạt phắt sự quan tâm của Ái Diệp, trước khi về còn trừng cho Uông Dương một cái, hận không thể đem hắn ra rút gân lột da cho bõ ghét.
Rượu vào làm Tiểu Hạ bủn rủn chân tay, chỉ muốn ngả cả người vào người khác, cho nên Trần Duyệt phải dùng tận lực bình sinh mới dìu được cô về. Nhược Phi vừa mở cửa đã nhìn thấy bộ dạng say bí tỉ của Tiểu Hạ liền tức tối quát lên : “Hai người đi uống ở đâu mà say đến mức này mới chịu mò về hả?”
“Hihi….Xin lỗi…….Xảy ra chuyện ngoài ý muốn…….” Trần Duyệt vội cười lấy lòng.
“Chuyện gì?” Nhược Phi tiếp tục sa sầm mặt lại.
*****
Tình huống oái oăm
Tuy Nhược Phi nhỏ tuổi hơn Trần Duyệt, bình thường cậu luôn tươi cười nhã nhặn nhưng khi mặt mũi sa sầm lại thì thật sự khiến Trần Duyệt phải giật thót tim. Trần Duyệt nuốt nuốt nước bọt, phút chốc đã đem Tiểu Hạ đi bán luôn rồi: “Hôm nay cậu ấy gặp Uông Dương”
“Sau đó thì uống say đến thế này à?”